How to make dificult decision - Đưa Ra Những Quyết Định Khó Khăn
Jun 28, 2024
Tôi đã hình thành 1 thói quen trong nhiều năm là sau khi xong thời thiền thì mỉm cười, và các bạn là khán thính giả ở đây đang nhìn tôi thì xin cũng mỉm cười để cổ vũ tôi trong việc giảng dạy. Bạn có thể tưởng tượng cảm giác như thế nào khi bạn đang ngồi trên đây; sau khi bạn cố hết sức để có 1 bài giảng tốt rồi sau đó mọi người cảm thấy nhăn nhó đau khổ , tôi sẽ nghĩ: trời ơi, tôi mới giảng cái gì vậy. Sẽ rất tốt khi bạn có thể mỉm cười. Và xin bạn cũng đừng ngại khi đang nghe giảng mà có việc cần phải ra ngoài, như đi vệ sinh hay có cuộc hẹn nào đó.
Cảm ơn các bạn, tôi hy vọng việc thực hành thiền của bạn có
hiệu quả. Đôi khi phần tốt nhất là phần bạn tự cảm nhận được (khi thực hành thiền)
hơn là nghĩ rằng bạn phải tin vào 1 vài triết lý nào đó. Nếu có 1 triết lý ở
đây thì đó là về an bình, thư giãn, cảm giác tự do. Cảm giác như bạn được bao bọc
trong đó.
Mới đây khi tôi ở Singapore và Thái Lan, ng ta hỏi tôi như
sau: bạn đời của con muốn giết con chuột trong nhà. Tôi nói rằng: ồ 0 phải chứ,
tôi thích chuột. Hy vọng là 0 có ông thanh tra y tế nào ở đây. Tôi nói vậy vì lần
cuối cùng trong đời tôi sát sinh là 1 con chuột. Khoảng 57 năm về trước, lúc đó
cha tôi mới qua đời và mẹ tôi thì rất sợ chuột. 1 con chuột đã vào căn hộ nhỏ
chúng tôi đang ở, lúc đó tôi nghĩ giết con chuột này là việc đúng đắn cần làm.
Tôi rất thông minh và mới 16t, tôi muốn bảo vệ mẹ tôi , người quả phụ vừa mới mất
chồng. Vì thế tôi đặt bẫy, con chuột mắc bẫy và sợi dây trong bẫy siết cổ con
chuột làm nó chết. Tôi cảm thấy rất tội
lỗi. Tôi cầm lấy con chuột, vuốt ve nó khi mang đi bỏ thùng rác. Rồi tôi lại cảm
thấy áy náy vì sao mình lại giết nó. Khi bạn thật sự cảm thấy như vậy, đó 0 phải
là lý thuyết , 0 phải là điều người khác bảo bạn là đúng hay sai, mà bạn thật sự
cảm nhận được. Bạn cảm thấy con vật ấy có quyền được sống. Thật ra tôi có quyền
gì để giết nó? Nếu nó chạy vòng quanh trong bếp hay những nơi khác làm mẹ tôi sợ,
thì trước tiên mẹ tôi hay tôi nên dọn dẹp lau sạch sàn nhà. Thật ra con chuột 0
mang lại mối nguy hại nào. Đặc biệt là chuột trong tu viện Bodhinyana này.
Chúng rất sạch sẽ, 0 có mang mầm bệnh nào cho tu viện cả. Tôi 0 thấy trong tu viện có dịch bệnh gì mà
trái lại, tôi thấy chúng như 1 thành viên trong tu viện. Tôi có quyền gì làm hại
chúng? Đây 0 phải là lý thuyết mà là bạn thật sự cảm nhận thấy. Chỉ ở đó và
nhìn xem điều đang xảy ra.
Có rất nhiều điều mà đạo đức Phật Giáo dạy bạn nên làm điều
này, 0 nên làm điều kia. Tại sao? Bạn thật sự cảm nhận được điều đó. 1 vd là
khi 1 phụ nữ đến gặp tôi và hỏi tôi rằng cô ấy có nên bỏ thai 0. Như vậy là sát
sinh, có phải 0? Tôi đề cập điều này vì có nhiều phụ nữ hỏi tôi: Đức Phật nói
gì về phá thai? Con nên làm gì bây giờ? Đây 0 phải là 1 câu hỏi về lý thuyết,
mà là 1 câu hỏi thực tế. Nó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn.
Điều đầu tiên tôi luôn lưu ý rằng: đây là 1 quyết định 0 hề
dễ dàng. Tôi có thể thấy nhiều người thực sự nhìn tôi vì thẳm sâu trong lòng họ,
tôi chắc chắn là nhiều bạn đã từng phá thai và sau đó là hối hận, tự dằn vặt
mình. Về mặt đạo đức, bạn cảm thấy tội lỗi. Điều đầu tiên tôi nói khi 1 phụ nữ
nói rằng họ đang nghĩ đến việc phá thai, là: nhìn xem , tôi là nam giới, tôi 0
bao giờ có thể hiểu đầy đủ cảm giác đó, thành thật mà nói là như vậy. Điều tôi
biết là trên gương mặt bạn , nơi bản thân bạn, nơi giọng nói của bạn cho thấy
việc bạn hỏi tôi 0 hề đơn giản. Bạn 0 cần hỏi tôi về việc ra quyết định, bạn
đang cần sự giúp đỡ để ra quyết định thế nào. Làm sao để ra quyết định theo
cách 0 làm 1 chuyện khủng khiếp mà theo văn hóa phương tây họ cho là tội lỗi.
Vì tôi biết 1 người khi ra quyết định trong trường hợp này , họ phải suy xét
nhiều lắm. Họ phải trăn trở với nó trong nhiều ngày. Bất kể là ra quyết định
như thế nào, thì họ phải dằn vặt vì nó nhiều năm sau đó. Đó là 1 trong những lý
do mà tôi nói rằng đừng chỉ xem trong sách hay hỏi mấy ông đàn ông, chúng tôi
thì biết gì? Mà hãy tìm lòng nhân từ, tử tế từ 1 nhà Sư, từ 1 người thầy, 1 người bạn tốt. Lòng từ ái tử tế ấy sẽ giúp
bạn thoát khỏi những bế tắc khiến bạn 0 thể ra được quyết định đúng đắn.
Vì chủ đề này xuất hiện , tôi chỉ muốn nói 1 điều: công việc
của tôi là 1 Phật tử, 0 phải là 1 công tố viên luận tội. Tôi luôn cố gắng và chỉ
thấy những lỗ hổng. Cố gắng giúp mọi người làm sao để họ 0 cảm thấy tội lỗi hay
phải chịu trách nhiệm cho việc gì đó. Nỗ lực và quan tâm đến bạn, đến chúng
sinh trong lòng bạn. Đó là 1 trong những lý do tại sao tôi rất tập trung khi
nghiên cứu Phật Giáo và hiểu điều mà Đức Phật thật sự nói về thời điểm 1 sự sống
thật sự bắt đầu trong bào thai. Sự sống 0 bắt đầu lúc thụ thai. Sự sống bắt đầu
trong lòng người mẹ khi có 1 dòng tâm thức vào bào thai. Có thể thấy được một số
phản ứng đối với cảm giác vui sướng và đau đớn trong cơ thể, có biểu hiện nào
đó của tiến trình thần kinh (của em bé trong bụng mẹ). Nhiều lần tôi hỏi các
bác sỹ chuyên khoa về các em bé trong lòng mẹ hay là các bào thai. Họ không thể cho tôi 1 câu trả lời thẳng thắn.
0 có câu trả lời thẳng thắn, bạn nên cố gắng tốt nhất để nhận biết có sự sống
trong lòng người mẹ và người mẹ sẽ cảm nhận được điều đó. Tôi nói điều này là
vì nếu bạn có Chánh niệm và lòng từ ái, tử tế, bạn có thể thật sự cảm nhận có sự
hiện diện của em bé trong lòng mình hay 0.
Và khi người ta đến đầu kia của sự sống (sắp tử), tôi nhớ có
nhiều lần người ta đến để hỏi tôi xem cha, mẹ hay bạn thân nhất của họ đang ở
trong bệnh viện, đang dùng công cụ hỗ trợ sự sống, xem là họ còn sống đó 0 hay
là máy móc chỉ giúp cho cái thân xác đó tiếp tục tồn tại. Làm sao bạn biết được?
Đôi khi tôi giúp người ta việc này. Tôi nhớ có 1 lần, à cảm ơn trời họ 0 có ở
đây, 1 ông cụ người VN, trải qua ca mổ tim bắc cầu động mạch vành (bypass
operation) 0 thành công, vị ấy ở nơi lằn ranh sống chết trong nhiều ngày. Tôi
có đến thăm vị ấy nhiều lần. Người nhà của vị này nhờ tôi xem vị ấy còn sống
hay đã qua đời, có thể rút máy được 0. Nhiều lần tôi nói với người nhà rằng: 0,
vị ấy vẫn đang chiến đấu giành sự sống. Tôi nói như vậy vì tôi cảm nhận rất rõ.
Khi bạn có chánh niệm, tâm từ, và sử dụng việc thực hành thiền để kết nối với
người đang nằm trên giường bệnh trước mặt bạn, việc đó 0 phải là khó khăn. Khi bạn có thể kết nối với người ấy, bạn biết
người ấy đang ở đâu, đang cố gắng làm gì. Sau khoảng tầm 5, 6, 7 ngày, tôi 0 nhớ
rõ , tôi lại đi đến căn phòng đó và ngồi kế bên người đang hôn mê ấy. Tôi có thể
nói ngay là vị ấy đã đi rồi. Dòng tâm thức của vị ấy đã rời khỏi thân và có sắc
thân mới. Vị ấy đã chết. Tôi nói với người nhà của vị ấy rằng vị ấy đã đi rồi.
Tôi nhớ đó là ICU tại Perth. Khi tôi nói như thế với người nhà của vị ấy, thì
người trực ca tại bệnh viện nhìn tôi và nói: vâng. Người này cũng cảm thấy như
thế dựa vào các triệu chứng, dấu hiệu y khoa.
Lần khác tôi đi đến bên giường bệnh của bệnh nhân và thấy họ
vẫn còn sống, vẫn đang đấu tranh giành sự sống, vẫn còn thần thức nơi thân người ấy. Đó là lý do tại
sao có khi có người qua khỏi, vẫn còn sống và bạn có thể biết được. 1 vị Sư có
thể làm được khi vị ấy có thiền, dù là 0 quen biết, 0 có họ hàng gì với người
trên giường bệnh. Vị ấy có thể biết họ đang diễn tiến ra sao, họ đang thế nào.
Xin hãy nhớ rằng tôi có thể gặp rắc rối vì điều này. Có 1 người mà có lẽ nhiều
người trong số các bạn biết vị ấy. Khi có trận dịch, mẹ cô ấy bị nhiễm bệnh giống
như bệnh bò điên , não của bà bị virus ăn, và họ xin tôi tụng kinh cho bà hay
ngồi thiền bên cạnh bà để xem bà như thế nào. Tôi thực hiện theo yêu cầu của họ
rồi nói: mẹ của bạn hiện đang rất mệt nhưng bà đang chiến đấu, bà ấy chưa muốn
chết. Điều này xảy ra ở 1 bệnh viện tại Thái Lan. Sau đó tôi có việc phải đi
sang 1 quốc gia khác trong 1, 2 tuần. Khi trở lại, tôi đến để kiểm tra và nói:
bà đã đi rồi. Và họ rút máy. Người phụ nữ đó ấn tượng về việc này và sau đó xuất
gia làm Bhikkhuni. Tôi xin phép 0 nói tên cô ấy nhưng 1 số bạn ở đây có thể biết
chuyện này. Đó là 1 điều kỳ diệu , khi làm như vậy thì bạn tránh được rủi ro vô
tình giết mẹ mình (1 trong 5 ngũ nghịch
trọng tội) khi yêu cầu bác sỹ rút máy hỗ trợ sự sống. Bạn biết là tôi 0 thể giết
thậm chí là 1 con chuột. Tôi chỉ là thông báo cho họ biết lúc đó chỉ còn là 1
xác thân trống rỗng 0 còn thần thức đang được máy hỗ trợ. Bây giờ để cô ấy ra
đi (rút máy) được rồi.
Cũng tương tự như vậy đối với em bé trong lòng mẹ. Bạn có thể
nhận biết sự hiện diện dòng tâm thức của 1 chúng sinh khác (đang ở trong lòng
mình). Sự sống rất quan trọng. Nó 0 chỉ là thân xác, thân xác chỉ là phương tiện. Dòng
tâm thức làm cho thân sống động và phát triển, đó là nghiệp. Tuy nhiên dù là
nghiệp báo, cuộc sống có 1 phần được định trước nhưng 0 hoàn toàn định trước. Có
1 vài chỉ dẫn, 1 vài thiên hướng nhưng phần lớn là do cách bạn ứng xử đối với các
kinh nghiệm và lời dạy trong cuộc sống này. Bạn quyết định đi theo hướng nào từ
những lời dạy đó. Phần nhiều nghiệp đóng vai trò là điều kiện, là duyên xảy đến
với bạn nhưng bạn có quyền chọn lựa làm cho sự việc xảy ra. Bạn là người chọn cách thực hiện. Điều mà tôi
quan tâm nhất là khả năng đưa ra những chọn lựa thông thái trong đời. Bạn làm
điều đó thế nào.
Trước hết, cho tôi hỏi: có bao nhiêu bạn ở đây đã từng có những
chọn lựa dở tệ trong đời? Nếu có, chúng có thực sự là tồi tệ 0? Tôi hỏi rất
nghiêm túc, tối nay. Vì vậy để làm sáng tỏ mọi thứ lên một chút. Chúng ta nói về
đám tang Jacob vừa mới hồi chiều nay. 1 vài điều anh ấy đã làm cho chúng ta là
làm biên tập viên , người biên dịch cho quyển Mindfulness Bliss and Beyond
(Chánh niệm, hạnh phúc và hơn thế nữa) . Tôi viết sách nhưng cũng có những người
khác hỗ trợ cho những quyển sách mà tôi viết, như quyển: Good Bad Who Knows (tốt
hay xấu; ai biết). Trong quyển sách này, đã lâu rồi tôi chưa kể câu chuyện
chính ở đây, nó liên quan đến việc đưa ra lựa chọn. Bạn chọn lựa sai thì có
đúng 0 khi nói đó là 1 chọn lựa sai lầm? Khi đưa ra chọn lựa, có khi chúng ta
chưa biết đó là đúng hay sai. Chúng ta phải xem diễn tiến thế nào. Vì thế nếu bạn
là 1 người đang suy nghĩ về việc phá thai, đó là 1 quyết định khó khăn vì việc
đó xảy ra bây giờ nhưng diễn tiến thế nào và câu chuyện đặc biệt đó có khi lại
hữu ích cho bạn. Đừng bao giờ phán xét và đừng bao giờ dùng từ tội lỗi.
Có 1 câu chuyện kể về 1 ông vua rất thích đi săn bắn. Đây 0
phải là 1 việc làm tốt. Khi đi săn, nhà vua luôn mang theo quan thái y. 1 ngày
nọ, khi nhà vua cưỡi ngựa trong rừng thì bị đứt tay. Vua gọi quan thái y đến và
vị này đã bôi thuốc vào vết thương rồi băng bó lại cho nhà vua. Và cũng như
chúng ta hay hỏi, nhà vua cũng hỏi quan ngự y: tay của trẫm ổn chứ? Quan thái y
trả lời: tốt hay xấu, chưa biết được ạ. Nhà vua nghĩ rằng đây là 1 ông quan thái
y dốt. Tuy nhiên đó lại là câu trả lời thông minh nhất. Tôi nói điều này hôm
nay vì tôi biết cô ấy thường ở đây. Cô Chủ tịch của chúng ta , Kaseya, cô vừa
trải qua 1 cuộc phẫu thuật và cô ấy đang hồi phục. Ca phẫu thuật thế nào? Tốt
hay xấu, chưa biết được. Tôi hy vọng là cô ấy đang nghe tôi nói. Cái mà bạn làm
tiếp theo sau đó mới là quan trọng.
Thế rồi nhà vua tiếp tục đi săn, khi trở về cung điện, vua lại
truyền cho quan thái y đến và nói: khanh nhìn xem vết thương của ta, nó bị nhiễm
trùng rồi. Nó bị sưng tấy và đỏ lên. Thế là quan thái y tháo băng ra, bôi thuốc
mới vào rồi băng bó ngón tay sưng vù đó lại. Lần thứ 2 nhà vua hỏi: tay của trẫm
sẽ ổn chứ? Quan thái y lại trả lời: tốt
hay xấu, chưa biết được ạ. Khi tôi đi công việc, có khi chuyến bay bị hoãn do
máy bay gặp vấn đề gì đó. Tôi nghĩ kiểu
như muốn hỏi; máy bay ổn chứ? Chúng ta sẽ ngồi trong máy bay mà 0 bay được
trong nhiều giờ nữa sao? Tôi nghĩ nếu bạn tiếp viên hàng không trả lời : tốt
hay xấu, chưa biết được. Thì bạn hãy biết
là do họ nghe câu đó từ tôi. Nhưng nghe vậy có ổn 0?
Rồi nhà vua đi ngủ nhưng ngón tay của vua 0 bình phục. Vài
ngày sau vua thức dậy vào ban đêm và cho gọi quan thái y. Quan kiểm tra thì thấy
ngón tay của nhà vua bị đen, hoại tử. Ông nói rằng 0 còn cách nào khác là phải
cắt ngón tay ấy đi. Nhà vua có vui 0? 0 đời nào. Ngươi là tên lang băm ngu ngốc
bất tài, 0 biết chữa bệnh, ngươi sẽ bị tống giam vì tội này.
Ngày xưa nhà vua có thể tống giam bất cứ ai , ngay cả tôi vì
tội hay kể những câu chuyện ngớ ngẩn. Vua tống giam ông quan thái y rồi hỏi:
ngươi nghĩ thế nào? Quan thái y trong ngục trả lời; tốt hay xấu, chưa biết được
ạ. Nếu ai trong số các bạn mà bị giam ,
có tốt 0? Tốt hay xấu, chưa biết được.
Tôi vẫn còn nhớ câu chuyện về 1 vị Sư lớn tại Thái Lan nhiều
năm về trước, Sư Sitimuni. Vị ấy là 1 nhà Sư tài giỏi. Vị ấy là thiền sư dạy
thiền, là 1 nhà học giả uyên bác và cũng có tài quản lý. Vì thế vị ấy là vị Sư
đứng thứ 2 trong Tăng đoàn Thái Lan. Dự kiến vị ấy sẽ là vị Tăng Thống kế vị
sau khi vị Tăng Thống hiện tại qua đời.
Vị Sư đứng thứ 3 trong Tăng đoàn Thái Lan rất ganh tỵ nên tìm cách hạ bệ
vị Tăng đứng thứ 2. Thế rồi vị ấy dàn dựng ra câu chuyện chống lại vị Sư đứng
thứ 2 này bằng cách báo cáo lại những bài giảng của vị Sư này, giống như các bạn
cũng có thể làm với tôi, bạn thu thập tất cả các băng ghi âm bài giảng của tôi
rồi xào nấu lại khiến cho các nội dung trở thành những chủ đề gây tranh cãi. Cuối cùng vị Sư thứ 3 đó đã tạo
ra đủ bằng chứng để kiện vị Sư thứ 2 ra tòa với tội danh là 1 người cộng sản,
là vi phạm luật Thái lan thời bấy giờ. Vị Sư thứ 2 bị kết án ở trong tù được 2
năm. Tại Thái Lan, nếu 1 nhà Sư ở trong
tù, vị ấy phải đắp y màu trắng vì nếu đắp y vàng trong tù thì bất kính. À dĩ
nhiên là trừ trường hợp bạn vào thăm nhà tù như tôi chẳng hạn. Rồi sau này người
ta khám phá ra toàn bộ câu chuyện này là do dàn dựng. Làm sao người ta biết?
Do khi vị Tăng Thống qua đời, vị Sư thứ 3 lên làm Tăng Thống
rồi bị 1 tai nạn xe hơi rất lạ lùng. Vị ấy trên đường đi ô tô đến sân bay Don
Mueang có đòan xe mô tô cảnh sát đi hộ tống. Xe hơi của vị ấy đi ở giữa. Ở chiều
ngược lại, 1 chiếc xe hơi mất lái và đâm sầm vào chiếc xe hơi đi giữa đoàn hộ tống
của cảnh sát, ngay đúng chỗ vị này đang ngồi. Chỉ 1 mình vị này bị tai nạn
trong vụ đụng xe ấy và chết. Rất kỳ lạ. Vị ấy có cảnh sát hộ tống phía trước và
phía sau, làm sao mà chiếc xe kia đụng trúng vị ấy. Người ta 0 nghĩ đó là tình
cờ nên điều tra xem vị ấy có tạo nghiệp gì xấu để bị như vậy 0. Người ta điều
tra lại vụ kiện năm đó của vị ấy và nhận ra rằng có lẽ đó là lý do khiến vị ấy
gặp nạn. Người ta thả tự do cho vị Sư thứ 2 kia nhưng vị ấy từ chối, 0 muốn làm
Tăng Thống của Tăng đoàn Thái Lan mà nhường cho vị khác làm. Thậm chí vị ấy
cũng 0 giận vì đã bị bỏ tù. Vị ấy nói rằng đó là 2 năm tuyệt vời nhất trong đời
vì vị ấy cảm thấy bình an tĩnh lặng khi ở trong tù hơn là khi ở trong tự viện.
Tôi hiểu được và đánh giá cao điều đó. Nếu bây giờ cho tôi vào tù, nhất là ở Úc
đây, ôi,mới thật là tuyệt vời làm sao. Tôi sẽ 0 phải nhận email, các câu hỏi ,
tôi có thể ngồi thiền suốt ngày … Vị ấy nói cảm ơn, vị ấy có thể đọc tất cả những
quyển sách mà vị ấy chưa có dịp đọc và có nhiều thời gian để ngồi thiền. Với vị
ấy, thời gian đó giống như là 2 năm ẩn cư thiền định. Nghe giống như 1 lời quảng cáo dụ dỗ (ng khác
ở tù). Như vậy ở trong tù là tốt hay xấu, vị ấy biết rằng có 1 mối lợi tuyệt vời
cho vị ấy. Vị ấy nhìn vào mặt tích cực của vấn đề. Luôn luôn có mặt tích cực
trong bất kỳ sự cố sự kiện nào xảy ra với bạn trong đời.
Rồi nhà vua tống giam quan thái y vào ngục. Ngay khi vết thương của nhà vua
lành lại, nhà vua lại vào rừng đi săn bắn. Vua rất yêu thích việc đi săn. Lần
này đi mà 0 có quan thái y đi cùng, vua đuổi theo vài con thú vào tận trong rừng
sâu, nơi nhà vua chưa từng đặt chân tới. Rồi vua bị 1 bộ lạc sống trong rừng
sâu bắt ngay đúng lúc họ có buổi lễ hội quan trọng, kiểu như chúng ta bắt đầu kỳ
an cư mùa mưa ấy. Mới đây thì chúng ta có lễ Vesak. Trong lễ hội đó thì bộ lạc
sẽ có nghi thức hiến tế dâng lên tổ tiên, các thần linh và họ quá may mắn khi bắt
được 1 ông vua. Họ nói; chà, nếu chúng ta hiến tế lên thần linh 1 ông vua, là 1
chúng sinh cao quý , hẳn là chúng ta sẽ được ban cho nhiều may mắn và họ rất phấn
khởi. Đến ngày trăng tròn, họ trói nhà vua vào gốc cây, vị tư tế đến bắt đầu
nghi lễ và tụng niệm, ngày càng tiến đến gần hơn ông vua làm vật hiến tế. Vị tư
tế chính cầm con dao hiến tế chuẩn bị cắt đầu nhà vua. 1 vị tư tế khác bỗng
ngăn lại: này, vật cúng tế thần linh của chúng ta 0 được hoàn hảo, ông vua này
có 4 ngón tay thôi. Cho nên tôi nhắc các bạn là khi cúng dường, như thức ăn chẳng
hạn, đến chư Tăng hay Ni, tôi hy vọng là các bạn nên cúng dường những món ăn lành
mạnh hay là đôi khi hoàn hảo cũng được. Nếu bạn thấy 1 con sâu còn sống bò trên
củ cà rốt thì xin đừng cúng dường món đó đến các Sư hay Ni.
Rồi họ nói: chúng ta phải ngưng lại. Vật cúng tế này bị nhơ
uế , ông vua này bị cụt hết 1 ngón tay. 0 dùng để cúng thần linh được. Thế là họ
phải mở trói và thả tự do cho nhà vua. Họ cũng còn tử tế, 0 chơi xấu hay ghét bỏ
gì nhà vua. Họ dẫn vua ra tới con đường mòn gần nhất để về cung điện rồi chúc
nhà vua may mắn, nhớ đừng đi quá sâu vào rừng. Nhà vua đi bộ 1 đoạn là về đến
cung điện rồi vua nhớ đến lời của quan thái y.
Vua đi thẳng vào ngục tối nơi đang giam giữ quan thái y, tự tay mở khóa
ngục và nói: Trẫm đã 0 hiểu lời của khanh ‘tốt hay xấu, chưa chắc được’. Trẫm cho rằng câu nói đó ngu ngốc. Trẫm bị mất
ngón tay, điều đó thật tốt vì nhờ vậy mà Trẫm còn sống. Trẫm từng nghĩ rằng mất
1 ngón tay thì thật là khủng khiếp, là thảm họa trong đời. Nhưng chính điều đó
lại cứu sống Trẫm. Cám ơn khanh nhiều lắm. Khanh được tự do. Trẫm 0 nên tống
giam khanh như vậy. Vị quan thái y lại nói: dạ thưa không, nhà vua tống giam thần
thì lại là điều tốt, nếu không thì thần sẽ tháp tùng nhà vua đi săn , mà thần thì
có đủ các ngón tay.
Vì thế đôi khi chúng ta suy nghĩ và tự phán xét mình, phán
xét người, có thật là chúng ta làm được như vậy 0? Tốt hay xấu, ai biết được. Bạn
cố gắng và suy xét rồi có chọn lựa tốt nhất trong khả năng. Nếu phạm phải sai lầm,
như vậy là tốt hay xấu? Về gia đình có tang hôm nay, họ có 2 đứa con thường đến
đây vào cuối tuần. Chúng mất cha. Như vậy là tốt hay xấu? Thật khó lòng mà nói
‘ai biết được’. Nhưng mà như bạn đã từng nghe tôi kể, cha tôi mất khi tôi mới
16t. Tôi thật khó lòng mà nói ‘ tốt hay xấu , ai biết được’ . Tôi không biết nếu
cha tôi còn sống thì mọi việc sẽ như thế nào.
Tuy nhiên tôi 0 xem đó là bi kịch mà tôi có nhiều cơ hội hơn, khi mới
16t tôi có cơ hội khám phá thế giới vì ít bị cấm đoán hơn. Năm tôi 17t, 0 biết
làm thế nào mà mẹ tôi lại cho phép tôi, với 1 cây guitar, 1 chiếc ba lô, tôi đã
quá giang đi du lịch đến Bắc Phi, rồi lại quá giang đến tận Trung Mỹ. Thật là 1
hành động điên rồ nhưng nó đã thực sự diễn ra. 1 trong những kinh nghiệm khi
tôi đi đến Trung Mỹ , tại bán đảo Yucatan ở Mexico, tôi say mê những tòa kim tự
tháp ở giữa rừng sâu. Người dân thuộc nền văn minh Maya đã xây dựng chúng nhưng
0 ai biết tại sao họ lại xây dựng như vậy. Nền văn minh này biến mất trước đó
mà 0 ai biết tại sao. Họ 0 bị quân Tây Ban Nha chinh phục. Người ta cũng phỏng
đoán lý do nhưng 0 có bằng chứng gì xác thực. Tôi đến đó mà 0 có sách hướng dẫn
du lịch, 0 có hướng dẫn viên du lịch, tôi tự mình đi đến đó bằng cách đi quá
giang ngồi phía sau xe tải, quá giang thuyền đi ngược dòng đến khu rừng rậm
này. Đây là dạng rừng rậm nhiệt đới rất khó đi.
Tôi còn nhớ là bữa sáng đó tôi đã dùng món điểm tâm rất tuyệt vời với
café đen đậm và ngọt, đậu đen, bánh mỳ dẹt torilla làm bằng bột bắp. Đó là bữa
điểm tâm ngon nhất mà tôi dùng. Tôi nghĩ là vị thanh tra y tế sẽ đóng cửa tiệm
bán đó vì trông nó bẩn thỉu 0 sạch sẽ, nhưng mà thanh tra y tế thì 0 đi tới đó
được. Tôi thấy món họ bán bổ dưỡng, người dân địa phương ở đó họ ăn như vậy gồm
đậu, bánh mỳ dẹt Tortilla và cafe.
Nhưng cũng hãy nhớ là khi bạn đi đến 1 quần thể đền đài to lớn
ở giữa rừng rậm như vậy, thật tuyệt vời khi tôi 0 biết ý nghĩa của quần thể
này, tại sao nó lại ở đây. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra sự 0 hiểu biết là chất
liệu tuyệt vời cho trí tuệ. Vì khi người ta nói cho bạn biết nên mong đợi điều
gì, mắt bạn sẽ đóng lại với những gì đang ở trước mắt. 0 có sách hướng dẫn, và
cũng chẳng có ai bảo vệ những ngôi đền nằm giữa rừng ấy. Tôi chẳng phải mua vé
hay xin phép tham quan kim tự tháp gì cả, tôi còn trẻ, mạnh khỏe, tôi chỉ việc
leo lên 1 tòa kim tự tháp . Chúng thật sự cao. Khi tôi leo lên đỉnh kim tự tháp, ở đó có
1 căn phòng với 1 cái mái, 3 mặt tường và 1 mặt là cửa. Khi tôi vào căn phòng
đó, 0 cần ai nói cho biết kim tự tháp này để làm gì, tôi hiểu rõ hết. Kim tự
tháp này cao hơn hẳn, không bị rừng cây che khuất. Đó là lần đầu tiên trong nhiều
ngày 0 đi xe bus, chỉ đi xuyên qua rừng rậm bằng những con đường mòn ngoằn
nghoèo, đi thuyền, đi xe tải, là cách
duy nhất bạn đến được đây. Tôi để ý là đã nhiều ngày, khoảng 3 hay 4 ngày, tôi
0 nhìn thấy đường chân trời. Trong rừng rậm dày đặc, bạn chỉ thấy những tán lá
, cây cối, dây leo , có nhiều nơi bạn chỉ nhìn thấy tầm vài mét phía trước
thôi.
Điều này làm tôi nhớ lại khi tôi mới đến đây, tôi hay đi
thăm các tù nhân để giảng dạy, giúp đỡ, tôi đến nhà tù Fremantle, hiện vẫn đang
hoạt động . 1 trong những điều mà các tù
nhân ở nhà tù Fremantle nói với tôi là : điều khiến họ khổ sở , thứ 1 là 0 thấy trẻ con chơi đùa,
xung quanh toàn màu xám, như là tường đá màu xám, xung quanh có rất ít cây cỏ,
và 1 điều nữa là những bức tường cao che khuất tầm nhìn, họ 0 nhìn ra xa được,
chỉ thấy được vài mét trước mắt. Rộng nhất là sân tập thể dục dài 20m. Chỉ vậy
thôi, 0 nhìn thấy đường chân trời. Khi có dịp nào đó được đi ra ngoài nhìn thấy
khoảng không rộng rãi, họ bị sốc. Những
thứ mà chúng ta được thấy ở tu viện Bodhinyana hay rừng thiền Jhana grove,
chúng ta thấy mặt trời lặn. Những tù nhân họ 0 được nhìn thấy những điều đó vì
các bức tường che khuất.
Đó là lần đầu tiên tôi nhận thấy khi leo lên đỉnh kim tự
tháp, bạn có thể phóng tầm nhìn ra khỏi rừng già. 0 có gì ngăn cản giữa bạn và
không gian vô tận. Và tôi cũng có đủ trí tuệ để hiểu ý nghĩa tinh thần của điều
đó. Tất cả sự thật, những ý nghĩa của cuộc
sống là sự tử tế, lòng bao dung từ bi, bạn biết đâu là điều đúng để làm. Bạn thật
sự cần ai đó nói cho bạn biết hoặc là tự mình nhận ra khi bạn leo lên cao, 0 có
gì ngăn cản giữa bạn và sự thật, giữa bạn và không gian vô tận.
1 điều khác nữa mà tôi thật sự tôn trọng và ngưỡng mộ khi đứng
trên đỉnh kim tự tháp là bạn có thể nhận biết các luồng gió. Trên đó rất mát rất
dễ chịu. Ở dưới rừng cây thì tù túng bức bối, nóng nực và hiếm khi có gió vì
cây mọc dày đặc. Nên đứng trên cao thì rất sảng khoái, thoáng đãng và bạn có thể
tự thấy sự thật (toàn cảnh) như thế nào. Làm thế nào bạn có thể tự tìm ra những
điều tinh tế về sự thật bạn ở đây vì lý do gì. Bạn leo lên đỉnh kim tự tháp ví
như việc đi ra khỏi đám rừng rậm mà chúng ta sống hầu hết thời gian trong đó với
các công việc bận rộn, các quyết định, việc làm của chúng ta. Bằng cách nào đó,
chúng ta trốn thoát khỏi chúng trong 1 hay 2 giờ, với tất cả những vấn đề rắc rối
trong cuộc sống của bạn, kể cả vấn đề sức khỏe nơi thân này , bằng cách bạn leo
lên đỉnh kim tự tháp , chính là thiền định.
Thiền định giải thoát bạn khỏi thế giới trần tục này trong 1
thời gian ngắn, lúc đó mọi khó khăn của bạn, bạn có thể bỏ nó xuống. Tôi 0 nói
nó giống như khi bạn vượt qua khỏi thân này, bạn trôi bềnh bồng. Tôi đang nói về
1 vấn đề sâu hơn nhiều. Bạn trở nên rất tĩnh lặng và thấy thân bạn biến mất.
Lúc đó đừng lo lắng gì nhé. Bạn sẽ trở lại bình thường và tiếc rẻ. Ít nhất là bạn
đã có những khoảnh khắc đẹp đẽ khi tâm của bạn được tự do. Điều đó xảy ra như
thế nào? Tôi nhớ có lần đi đến thiền viện thuộc trường phái Zen nhiều năm trước.
Tôi cũng nhắc lại 1 chút, tại tang lễ của Jacob, 1 vài người bạn cũ của anh ấy
hay đến đây, họ có đến dự. Họ nói Thầy đã ‘lôi kéo’ Jacob từ Phật Giáo Zen Tây
Úc về đây. Thật ra chúng tôi 0 có ‘lôi kéo’ ai. Tôi rất tôn trọng các bạn Phật
Giáo trường phái Zen và tôi cũng đến dự 1 khóa tu thiền của họ. (Đã lâu rồi) Tôi
đã hy sinh 1 đợt cuối tuần để dự khóa tu thiền ấy. Nói như vậy là vì trùng vào
thời điểm ấy, 1 trong những ban nhạc rock nổi tiếng mà tôi yêu thích , Rolling
Stones, muốn kết nối lại với những người bình thường, dù lúc đó họ rất nổi tiếng. Họ tổ chức 1 buổi hòa nhạc hầu như 0 có quảng
cáo với giá vé rất rẻ trong 1 khu vực biểu diễn nhỏ giống như thời ban đầu. Tôi
đã hy sinh 0 đi dự buổi nhạc đó mà đi dự khóa tu thiền Zen. Thời đó tôi không
nghĩ là tốt hay xấu gì, còn bây giờ thì tôi thấy là tốt khi 0 đi dự buổi nhạc
Rock đó.
Vì tại khóa tu thiền Zen tôi nhận ra, bạn biết là tôi luôn
khuyến khích các bạn hãy tĩnh lặng. Tại sao? Tại khóa tu thiền Zen đó, chúng
tôi ngồi trước 1 bức tường quét vôi trắng với đôi mắt mở trong suốt thời thiền.
Rất đơn giản. Người ta 0 bảo bạn làm gì hay mong đợi điều gì cả, như khi bạn
leo lên kim tự tháp, như 1 cuộc phiêu lưu, chỉ xem điều gì xảy ra. Bạn biết,
tôi ngồi đó mắt mở to nhìn bức tường quét vôi trắng, ít nhất là tôi có biết về
thiền. Vì thế tôi để tâm mình tĩnh lặng, chánh niệm, rồi, tôi 0 biết phải giải
thích với bạn thế nào cho đầy đủ, bức tường trắng trước mặt tôi biến mất. Đây
là bức tường của 1 trang trại cũ làm bằng đất, đất sét hay chất liệu gì đó, nó ở
đó rồi trong 1 khoảnh khắc, nó biến mất. Khi ngồi thiền, đôi khi 1 vài phần của
thân bạn biến mất. Bạn 0 cảm thấy đôi tay của mình và bạn thấy sợ. Đó chỉ là phần
nhỏ, đôi bàn tay của bạn, còn ở đây là cả bức tường trắng biến mất. Thật sự rất
kỳ lạ. Nhưng lúc đó thì ít ra tôi cũng đủ can đảm nên 0 động tâm. OK, mắt tôi vẫn
mở và cả bức tường biến mất, 0 có gì ở đó cả.
Mới mấy giây trước nó vẫn còn ở đó. Nó giống như dữ liệu vậy.
Tôi là 1 nhà khoa học, đôi khi bạn phải cho phép sự việc diễn
tiến và nhận diện nó sau đó. Và tất nhiên là rất dễ hiểu điều gì đã xảy ra. Khi
tâm bạn tĩnh lặng, khi bạn dùng mắt để nhìn , mắt bạn tĩnh lặng , bức tường trắng
0 đổi; phải vài trăm năm sau thì nó mới thay đổi từ từ. Khi tâm bạn tĩnh lặng
thì mắt 0 nhìn nữa, cái nhìn đó tắt đi dù mắt vẫn mở. Tất nhiên sau đó thì cái
nhìn sẽ trở lại. Nhưng trong nhiều phút, mắt vẫn mở mà bạn 0 thấy gì cả. Nhãn
thức tắt đi. Tôi cảm ơn tu viện ấy đã dạy tôi điều đó. 0 phải là qua bài giảng
mà qua thực nghiệm. À, bây giờ tôi hiểu tại sao tĩnh lặng làm cho mọi thứ biến
mất. Nếu bạn giữ cho thân bạn đủ tĩnh lặng, nó biến mất. Bạn 0 thể cảm thấy
chân của mình, thậm chí lúc đó tôi đang bị sốt và 0 thấy cơn sốt đâu nữa. Bạn 0
thấy thân bạn, 0 thấy cơn sốt nơi thân hay sự mệt mỏi nơi thân . Hoàn toàn biến
mất. Thật sự mát mẻ. Thân 0 còn làm phiền bạn nữa. Và âm thanh. Bạn đi đến 1
nơi khá yên tĩnh. Cũng có âm thanh, tiếng động nhưng 0 đủ để làm phiền và sau 1
lát, âm thanh cũng biến mất. Bạn thật sự rời khỏi rừng rậm của 5 giác quan. Bạn
đang đi lên kim tự tháp nơi chỉ còn giác quan thứ 6 là tâm. Rất tuyệt vời, rất
mát mẻ. Làn không khí trong lành thổi bên trên đỉnh ngọn cây. Bạn có thể nhìn
thấy ở đó, 5 chướng ngại biến mất và tâm bạn trong sáng.
Đó là cách bạn tìm ra sự thật là gì. Đây 0 phải là điều ai
đó kể cho bạn nghe, đó là lý do tại sao tôi hay nói con đường (Đạo) của Phật
Pháp thật sự là cái bạn tự thân nhìn thấy. Thậm chí 1 câu nói của Đức Phật, tôi
nghĩ là nhiều người trong số các bạn đã nghe khi còn nhỏ: Chư Phật chỉ đường ,
bạn mới là người làm theo hướng dẫn đó . Nó 0 khó. Thật ra nó rất tuyệt vời. Từng
đoạn đường giữ giới rất vui. Tôi nói vậy. Đó là sự thật. Và ngồi thiền thì dễ
dàng. Tôi 0 biết làm sao mà nhiều người nói: ồ 0, thiền quá khó. Nó 0 khó đâu.
Làm việc này việc kia mới là khó nhọc , còn ngồi thiền thì: ồ, giống như ngày
nghỉ lễ. Rất thường khi trong những khóa tu thiền mà tôi hướng dẫn, bạn có biết
tôi đặt nickname cho khoa tu thiền là gì 0? Khi chúng ta có khóa tu thiền ở
đây, tôi gọi đó là Club Med (khu nghỉ dưỡng cao cấp). Ý tôi là vậy. Rất hạnh
phúc vui vẻ. Bạn có khoảng thời gian tuyệt vời. Kết quả của khóa thiền là bạn
lên được đỉnh của kim tự tháp. Bạn có thể nhìn thấy, hầu như là mãi mãi, (trạng
thái của ) 5 chướng ngại 0 còn. Tự bạn có thể nhìn thấy sự thật này, khá rõ
ràng. 1 phần của điều đó là bạn sẽ 0 bao giờ tự trách mình hay bất cứ ai nữa. Bạn
ra quyết định, bạn làm tốt nhất trong khả năng, và khi bạn làm tốt hết sức thì
đó 0 bao giờ là sai hay đúng, chưa biết được. Chúng ta sống cuộc đời của mình,
khám phá ra điều mới mẻ. Nếu phạm sai lầm , có phải là xấu 0? Tất nhiên là 0.
Tôi nhắc lại câu mà tôi thường nói, là 1 trong những câu hay nhất: tất cả cây cối
trong những khu rừng mà tôi sống đều 0 hoàn hảo. Tất cả đều cong queo, vặn vẹo,
thân và gốc của chúng bị hư hại chỗ này chỗ kia. Tất cả mọi cái cây tôi thấy đều
có bị hư hao chỗ nào đó. Nó nói lên điều gì? Nếu bạn bị hư hao ở đâu đó, nghĩa
là có điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra với bạn. Có 2 điều: 1 là bạn chấp nhận
nó, hoặc là 0 chấp nhận. Họ nghĩ khuyết điểm đó 0 thuộc về họ, họ 0 chấp nhận
nó. Đó là nỗi đau. Và bạn cố gắng thật
nhiều để giấu giếm khuyết điểm, sự hư hoại.
Khi bạn biết chấp nhận, wow, ý là tôi thực sự chấp nhận nó. 0 vấn đề gì
với tôi. Đúng vậy.
Cuối cùng tôi muốn thêm vài điều về lòng tốt. Tất cả những
cái cây tôi từng thấy và yêu thích chúng, tôi từng thấy trong rất nhiều khu rừng
nơi tôi sống khi còn ở Thái Lan, Sri Lanka và nhiều nước khác, những cái cây đẹp
nhất là những cái cây cong nhất, vặn vẹo nhất, thân có nhiều hốc cây nhất cho
các con vật làm tổ sống trên đó. Tôi luôn nói rằng: cây càng cong, càng vặn vẹo thì càng đẹp. Tôi nghĩ là bạn hiểu được ý
tôi. Tốt hay xấu, sau 1 thời gian, tất cả đều trở nên tốt. Tôi chỉ có thể nói
như vậy, tự các bạn sẽ cảm nhận. Ai biết được? Là bạn biết.
Cám ơn các bạn đã lắng nghe.
Bây giờ đến phần hỏi đáp. Tôi sẽ cẩn thận , 0 nhận quá nhiều
câu hỏi vì tuần rồi có 1 đôi lần tôi bị khóa cửa ở ngoài. Tôi gặp 1 rắc rối lớn
vào tối thứ 7 tuần rồi. Khi tôi đi giảng, làm lễ chúc lành tại nhà 1 vài người
bạn. Tối thứ 7 mà đến tận 10:15 tôi mới trở về chùa. Người ta hỏi tôi là Thầy
Ajahn Brahm đi đâu vậy ạ? Thầy đi dạo phố North Bridge (nơi thương mại sầm uất
có nhiều phòng triển lãm, shop, cửa hàng ăn uống) ạ? Tôi là 1 Tỳ Kheo tốt,
nhưng thậm chí lại về trễ tận 10:15 tối, khá là muộn.
Phần Hỏi Đáp
H: tuần rồi cha của con qua đời. Có thể là thầy còn nhớ cha
của con, vì Thầy có lần rảy nước ban phước lành cho cha con. Ở tuổi 93 cha con
vẫn luôn nhớ và kể về điều ấy. Trong 7 giờ đồng hồ trước khi cha qua đời, con
đã nắm tay cha , cho cha nghe nhạc, mở bài giảng của Thầy cho cha nghe và thậm
chí cho cha nghe 1 vài câu chuyện cười mà Thầy đã kể để xem tình trạng cha thế
nào. Rồi cha con ngủ thiếp đi và mất ở tuổi 98. Đó là 1 cách ra đi an lành
nhưng con vẫn rất đau buồn. Con muốn hỏi là Thầy đối diện với chuyến hành trình
đi qua nỗi buồn đó như thế nào?
Đ: Cách đối diện là đừng chỉ đạo, đừng điều khiển nó. Ví như
bạn sẽ 0 nói với viên phi công trưởng trên máy bay rằng tôi đang vội lắm, ông
hãy bay nhanh hơn, tôi 0 có nhiều thời gian. Tôi 0 bao giờ bảo viên phi công
nào trên bất kỳ chuyến bay nào của Garuda, là hãng bay tôi hay đi, rằng tôi rất
muốn ngắm quần thể đền đài Borobudur , ông có thể chuyển hướng và bay thấp 1
chút, bay vòng quanh đó cho tôi ngắm từ trên cao được 0? Chắc họ sẽ ném tôi ra
khỏi máy bay quá!
Vì thế khi đối diện với nỗi buồn, trước hết bạn đừng kiểm
soát nó, chỉ xem nó diễn tiến thế nào. Trong nỗi buồn, bạn là 1 hành khách, 0
phải là người tài xế lái xe. Và khi bạn 0 cố gắng kiểm soát nó, bạn sẽ thấy nó
thú vị hơn nhiều. Bạn có thể đi dự nhiều buổi hội thảo, đọc nhiều quyển sách,
nhưng bạn phải tự cảm nhận và tự tìm hiểu. Sau 1 thời gian, bạn sẽ nhận ra rằng
chuyến hành trình của bạn đi qua nỗi buồn sẽ chấm dứt. Bạn thấy rằng nỗi đau buồn
nào rồi cũng sẽ qua, và bạn có nhiều lòng từ bi và trí tuệ từ đó. Tôi hay nói
điều này nhiều lần: nỗi buồn giống như bãi phân chó. Hãy biết giá trị của nó. Bạn
chôn nó xuống đất và khu vườn của bạn sẽ tươi tốt tuyệt vời. Rồi bạn có thể
giúp những người khác đang gặp rắc rối với nỗi đau buồn như vậy. Đó là sự học hỏi.
H: Thưa Thầy Ajahn Brahm, đây là lần đầu tiên con đến đây
nghe thầy giảng. Câu hỏi của con là: con có vấn đề về thính lực, con bị ù tai,
luôn nghe tiếng vo ve trong tai. Bị như vậy thì con thực hành thiền thế nào ạ?
Đ: câu trả lời là có 1 hình thức thiền mà chắc chắn là bạn
đã nghe tôi đề cập. Tôi gọi đó là 3 câu hỏi vua trong thiền.
- Khi nào là lúc quan trọng nhất? Ngay bây giờ.
- Đề mục thiền nào là quan trọng nhất? Là đề mục ngay trước
mắt bạn, tiếng kêu trong tai bạn.
- Bạn nên làm gì? Thay vì buông xả, với trường hợp này thì
khó thực hiện, thay vào đó chúng ta nói: quan tâm. Quan tâm đến nó. Có khi người
ta nhận nuôi những chú chó con bị ngược đãi, chúng trông rất khủng khiếp vì những
gì chúng đã trải qua, nên chăm sóc chúng đôi khi 0 dễ dàng, nhưng có thể làm được.
Chứng ù tai của bạn cũng giống như chú chó con bị ngược đãi, nó 0 dễ chịu.
Nhưng sau 1 thời gian, bạn và chú chó con trở thành bạn thân thiết và chú chó ấy
sẽ làm cho bạn mọi thứ, trở thành người bạn đồng hành tốt nhất của bạn. Điều đó
có khó khăn nhưng có thể làm được. Bạn 0 có chọn lựa nào khác.
Dạ con xin cảm ơn.
H: thưa Thầy, con bị stress rất nhiều vì dự án của con đang
thực hiện bị chậm tiến độ. Con cảm thấy có lỗi và gánh nặng vì những trách nhiệm
này. Xin Thầy cho lời khuyên.
Đ: Vâng ở tại tu viện Bodhinyana này, chúng tôi cũng có nhiều
dự án, những dự án này cứ tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục mãi 0 dứt. Nếu bạn là 1
người quản lý, hãy cho người ta đủ thời gian cần thiết để thực hiện. Đừng chỉ
nghĩ rằng đáng lý ra thì nó phải hoàn thành 1 tháng trước rồi, đại khái vậy.
Thay vào đó, hãy hiểu rằng mọi người đã làm tốt nhất rồi. Tôi luôn nói với mọi
người rằng: tôi tin ở bạn. Nếu phải mất thời gian lâu hơn: tốt thôi. Tôi tin rằng
mọi người đã làm việc chăm chỉ hết khả năng của họ. Và thậm chí là trong ủy ban
điều hành của chúng tôi, chúng tôi có thư ký, admin, nhân viên, quản lý điều
hành, và tôi nói với nhiều người, từng người rằng: nào các bạn, hãy thư giãn
đi, con người thì quan trọng hơn là chuyện
hoàn thành công việc , ở đây là Buddhist Society of Western Australia. Chúng ta
0 phải công ty kinh doanh, chúng ta có quy định riêng. Và tôi là nhà độc tài
tinh thần. Nên tôi ra lệnh cho các bạn rằng: xin hãy thư giãn. Chỗ của chúng
tôi có thể là 0 sạch bong, 0 treo bảng biểu như tiêu chuẩn, 0 tiện nghi như bạn mong ước, nhưng ở đây có
bầu không khí thân thiện. Trong 2 chọn lựa: 1 nơi thân thiện và 1 nơi làm việc
hiệu quả, bạn muốn chọn cái nào? Chúng ta hãy biểu quyết nào. Ok , rất tốt khi ở
tu viện đây là 1 nơi thân thiện. Đôi khi người ta nói rằng : 1 tu viện tốt là
nơi có toilet sạch sẽ. Không phải đâu! 1 ngôi chùa hay 1 tu viện tốt là nơi mà
người ta đối xử tử tế và thân thiện. Họ 0 mang lại cho bạn những khoảng thời
gian khó khăn, khó chịu.
H: Con đã bị người ta lừa tiền. Người này làm việc cho những
người khác. Họ 0 hề hối hận. Nếu con mong muốn cho họ gặp quả báo thì có sai
trái 0? Tại sao người xấu lại làm chuyện xấu trót lọt, 0 bị gì. Theo Phật Giáo
thì công lý ở đâu trong chuyện này?
Đ: bạn mất rất nhiều tiền. Tốt hay xấu … vâng … ai biết được.
Tiền là gì? Mục đích của tiền là cung cấp sự an toàn và hạnh
phúc cho bạn đủ để sống. Và hãy xem, nói 1 cách thành thật thì bạn 0 bị thiếu
ăn. Xin hãy đến thăm tu viện của chúng tôi. Tôi thường cần sự giúp đỡ (công quả)
, mà chúng tôi có rất nhiều thức ăn, rất nhiều. Vì thế tôi thường nói với những
người đến thăm tu viện rằng: xin hãy đến và giúp chúng tôi. Đó gọi là tái chế. Bạn
dùng thực phẩm, rồi bạn về nhà và cho vào toilet. Đó là 1 cách tái chế rất hiệu
quả. Thường thì có rất nhiều thức ăn, thực phẩm ở chỗ chúng tôi. Bạn cần gì
thêm nữa? Có 1 nơi để ở. Đôi khi tôi thấy nhà của 1 số người rất rộng lớn. Rất
lãng phí. Bạn muốn đến xem nhà của tôi 0? Trong 1 hang động. Nó có lớn 0? 0 lớn.
Bạn 0 cần nhà to đến vậy để sống tiện nghi dễ chịu. Hãy tưởng tượng bạn có 1
căn nhà nhỏ , hàng tuần chỉ mất nửa giờ để dọn dẹp. Ngày xưa, người ta thường sống
trong những ngôi nhà nhỏ. Tôi chỉ có 1 người em trai, sống cùng phòng trong nhiều
năm. Đôi khi chúng tôi cũng đánh nhau, trẻ con ấy mà. Chỗ trốn của tôi là trong
toilet, là phòng duy nhất có chốt bên trong. Và chúng tôi vẫn thương yêu nhau.
Tóm lại, căn nhà nhỏ thôi nghĩa là bạn 0 cần rất nhiều tiền.
Thành thật mà nói là như vậy. Bạn thực sự cần bao nhiêu tiền? Thức ăn, ở đây có
rất nhiều. Quần áo mặc cần bao nhiêu? Bạn cần nón cao bồi (làm vườn) 0? Chúng
tôi cũng có luôn. Nếu bạn cần (bình) bát, hãy đến gặp người thủ kho. Với từng
này thứ, bạn thực sự có thể sống 1 cách cơ bản. Hãy đến tu viện sống 1 vài ngày
ở đó và quan sát.
Nếu bạn bị lừa tiền, do 1 vài người nhân viên làm theo lệnh
của chủ, hãy cám ơn họ. Điều đó sẽ làm họ upset. Họ nghĩ rằng bạn sẽ giận dữ
nhưng bạn lại 0 giận mà còn cám ơn họ vì đã dạy cho bạn biết cảm giác làm người
khác đau khổ là như thế nào và bạn sẽ 0 bao giờ làm như vậy.
Vài năm trước, xưởng làm việc của tu viện Bodhinyana bị trộm,
toàn bộ công cụ mà các bạn quyên góp cho chúng tôi. Điều này làm đình trệ công
việc của chúng tôi 1 ít lâu. Cám ơn, cám ơn, cám ơn!!! 0 chỉ thế, khi nó xảy ra
lần đầu tiên, điều đầu tiên tôi nói là : họ có thể lấy tiền, công cụ làm việc của
chúng ta, nhưng đừng bao giờ để họ đánh cắp niềm hạnh phúc, lòng từ ái, sự an
hòa của chúng ta.
Bạn 0 cần phải (mong người ta bị quả báo) thế. Chúng tôi 0
bao giờ làm vậy. Rồi người quản lý điều hành của chúng tôi thấy rằng xưởng làm
việc của chúng tôi có mua bảo hiểm nên báo cho bên bảo hiểm biết chúng tôi bị mất
trộm toàn bộ công cụ. Ôi thật tuyệt vời, chúng tôi có công cụ mới. Những món
mua mới này tốt hơn mấy món bị trộm nhiều. Chúng tôi lại còn dư ra 1 số tiền. Nếu
nói về tài chính thì thật tuyệt vời. Thật là tốt. Tại sao chúng tôi 0 thể tìm
ra bọn trộm để mời chúng quay lại trộm nữa nhỉ??? Chúng tôi cần thay mới 1 số
món đồ. Và đó là cách tuyệt vời để mua mới
đồ đạc.
Có chuyện này định 0 kể mà thôi để tôi kể luôn cho bạn nghe.
Tôi có 1 cái máy tính bảng hay mang theo mỗi lần đi nước ngoài. Nó đã cũ rồi. 1
ngày nọ, ai đó đột nhập vào khu Tăng xá, hình như lúc đó đang làm lễ, năm mới
hay gì đó, họ lấy đi nhiều thứ. Tôi nhìn vào phòng của tôi, chà, họ lấy cái máy
tính bảng của tôi rồi. Tôi 0 giận chút nào… Yeah, vậy là tôi sẽ có 1 cái mới.
Và rồi làm như họ thấy cái máy tính bảng giống như 1 quả bom xịt chưa nổ, họ
quăng trở lại qua bức tường. Và nó được mang đi sửa để dùng tiếp. Tôi thật sự
thất vọng. Cuộc sống là như vậy mà.
Công lý ở đâu?
Hãy buông xả đi. Bạn có trải nghiệm khi bị mất 1 cái gì đó
vì 1 tên trộm, đó là cách tốt nhất để dạy mọi người đừng bao giờ trộm cắp của
người khác.
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.
Comments
Post a Comment