Recollecting Past Lives - Nhớ lại các đời quá khứ
Thầy Ajahn Brahm – April 19, 2024
Bài nói chuyện hôm nay tôi sẽ bao gồm 2 chủ đề: 1 là về tái sinh, và 2 làm thế nào chúng ta
biết chắc tái sinh là có thật. Đây là 1 trong những vấn đề thách thức tôi khi
còn trẻ , là làm sao chúng ta biết được điều nào là thật, là đúng hay là sai.
Thậm chí khi bạn là triết gia hay bạn quan tâm đến triết học, tôi nhớ Socrates có
nói: mọi người đều nghĩ là mình đúng. Đó 0 phải là 1 câu nói hời hợt. Từng người
trong số các bạn , bất cứ điều gì bạn nói ra với bạn bè hay bạn đời, đối tác, bạn
luôn nghĩ rằng điều bạn nói ra là đúng.
Bạn 0 thể nghĩ rằng điều bạn nói ra là sai. Chỉ sau đó bạn mới nhận ra rằng:
à mình đã sai rồi. Còn ngay bây giờ, sự
thật giống như 1 căn bệnh mà tất cả chúng ta đều mắc phải. Điều này giải thích
cho việc tại sao tất cả chúng ta hay tranh luận với nhau .
Vậy thì làm sao nhận ra ai
nói sự thật và ai 0 nói sự thật? Đâu là sự thật, đâu là điều đúng? Như trong Phật
Giáo, Đức Phật dạy về tái sinh, nhưng làm sao chúng ta biết được đó là thật? Điều
này ảnh hưởng đến con người. Vì thế rất quan trọng để chúng ta tìm hiểu xem nó
có thật hay 0. Cách để tìm ra sự thật là trước hết chúng ta có thể dùng logic,
nhưng như vậy là chưa đủ sâu. Có khi người ta tranh luận với tôi rằng làm sao
mà Thầy tin vào tái sinh khi ngày nay thì người ta đông hơn khi xưa, như thể là
0 có ai chết đi vậy. Số người đông lên ấy từ đâu ra?
Điều đầu tiên, nói như vậy
là 1 kiểu kiêu mạn của người nhân loại. Chúng ta luôn nghĩ rằng chúng ta cao cấp
hơn nhiều so với các loài khác, chẳng hạn như loài vật, cho rằng các con vật phải
phục vụ hay làm nô lệ cho chúng ta, chúng ta có quyền sử dụng, khai thác chúng
. Nhưng trong số các bạn có bao nhiêu người nuôi thú cưng và rất gần gũi thân
thiết với chúng? Chúng cũng có tình cảm, trí thông minh, và có khi chúng làm những
việc khiến bạn bị shock. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên, cách nay khoảng 20 năm, có
người cho tôi xem 1 đoạn video về chú vẹt Alex, là loại vẹt xám Châu Phi, mà
người ta làm thử nghiệm. 1 số nhà tâm lý
nghiên cứu dạy nói cho những người thiểu năng trí tuệ, khuyết tật về mặt học tập.
Những em đó đôi khi bị nghẽn ở đâu đó nên 0 nói được (tiếng địa phương của các
em). Những nhà tâm lý này đưa ra những kỹ thuật rất tốt để dạy các em nói.
Không phải là những bài học thông thường mà các em khác học ở trường mà là những
bài dạy đặc biệt dành cho các em thiểu năng này. Vì thế 2 nhà tâm lý học ở Mỹ cố
gắng dạy 1 con vẹt nói chuyện, 0 phải là dạy nói những câu bậy bạ , mà dạy
chúng có đủ vốn từ để có thể dùng 1 cách thông minh.
Lần đầu tiên tôi thấy con
vẹt Alex đàm thoại, nói chuyện được với con người, làm tôi nổi da gà. Đây 0 phải
là AI, cũng 0 phải là kỹ xảo lồng tiếng của Hollywood. 1 con vẹt có thể nói
chuyện được với những con vẹt khác và với con người. Điều thật sự có thể thuyết
phục được tôi là con vẹt ấy nói chuyện và tỏ thái độ được, nó nói: tôi chán lắm
rồi, bây giờ tôi đi được chưa? Đây 0 phải
kỹ xảo Hollywood, 0 phải hiệu ứng hình ảnh mà thật sự là do con vẹt nói
ra. Ngoài ra còn có nhiều trường hợp
khác. Ở New York có 1 con khỉ đột tên Koko, người ta dạy cho nó ngôn ngữ ký hiệu.
Điều thuyết phục được họ là con khỉ đột này dùng trí thông minh để hiểu được nó
đang làm gì. Người ta thấy con khỉ đột này tự ra dấu 1 mình, tự nói chuyện với
chính mình bằng ngôn ngữ ký hiệu bằng tay.
Có rất nhiều trường hợp như thế, các con vật hành xử rất thông minh. Vì
thế bạn 0 thể phủ nhận trí thông minh của các con vật. Đôi khi chúng ta nghĩ rằng
loài người là sinh vật thượng đẳng so với các con vật, mà có đúng thật vậy 0? Đây
0 phải là tư tưởng Phật Giáo hiện đại, mà là khái niệm từ nguyên thủy, loài vật
có thể tái sinh thành người. Để tôi kể các bạn nghe câu chuyện này cho bớt căng
thẳng. Có 1 vị Sư từ 1 tu viện vùng đông bắc Thái Lan đến Perth , tôi rất tôn
trọng vị ấy. Khi vị ấy viếng thăm Perth đây, giống như tôi, vị ấy chỉ mang theo
1 cái túi . Vị ấy sống rất đơn giản, là 1 vị thiền sư lớn. Trong tu viện của vị
ấy, các nhà Sư luôn cố gắng đối xử tử tế nhất với các con vật.
Lần đó có 1 con khỉ bị người
ta nhốt vào lồng bán ngoài chợ. 1 người hộ trì cho chư Tăng của tu viện ấy (giờ
đã qua đời), muốn phóng sinh con khỉ nên đã mua nó và xin nhà chùa cho thả nó
trong khuôn viên tu viện. Trong tu viện sơn lâm thì có nhiều cây cối, chư Tăng
có thể để nó tự do sống ngoài tự nhiên. Thế là con khỉ sống trong khuôn viên tu
viện và trở thành thú cưng trong tu viện. Buổi chiều chư Tăng trong tu viện
dùng trà thì con khỉ cũng ngồi trong nhóm và có riêng 1 tách trà. Rất dễ
thương. Đúng ra đó là 1 con khỉ ngoài hoang dã, 0 phải là thú cưng, nhưng nó 0
bị ngược đãi đánh đập mà được cho ăn đầy đủ.
Và rõ ràng là con khỉ này biết ơn vị Sư Cả rất nhiều, đến nỗi khi có các
vị khách từ Bangkok đến thăm Sư Cả, đôi khi có những vị khách nữ rất táo bạo. Có
1 vị khách nữ từ Bangkok tỏ vẻ lả lơi với Sư Cả . Con khỉ này nhảy vào lòng các
vị khách cho họ vuốt ve nó. Và tất nhiên người ta rất thích vuốt ve con khỉ dễ thương này. Rồi nó lại nhảy vào lòng vị
khách kế tiếp. Đến người khách lả lơi với
Sư Cả, nó nhảy vào lòng và cô ấy định vuốt ve nó thì bị nó cắn. Vì thế các bạn
đừng lởn vởn với Sư Cả ở tu viện này nhé!!! Mọi người ai cũng yêu mến con khỉ
này. Và cũng như mấy con chó hay đuổi theo xe hơi , bất cứ khi nào có xe hơi hay
xe tải đi ngang qua cổng tu viện mà làm ồn, con khỉ này cũng chạy ra đuổi mấy
chiếc xe đó. Rồi 1 ngày nọ, con khỉ tội nghiệp này bị xe tải đụng chết. Vị Sư Cả
thấy dòng tâm thức cuả con khỉ rời khỏi
xác và đi vào làng. Những ngôi làng xung quanh này thường hộ trì cho tu viện
nên họ biết rõ người trong làng. Sư Cả thấy dòng tâm thức ấy vào thai của 1 phụ
nữ đang mang thai trong làng. Khi có tiếng đồn về việc này lan ra, các Sư 0 thể
chờ đến khi cô ấy sinh con. Họ gặp cô ấy khi đi khất thực , họ muốn xem điều gì
đã xảy ra khi 1 con khỉ tái sinh làm người. Cái này là có thật, 0 phải nói đùa.
Tôi 0 gặp được đứa bé vì lúc đó tôi rời tu viện, nhưng khi người phụ nữ ấy sinh
con, tôi có hỏi các Sư ở tu viện đó rằng đưa bé ra sao? Trông nó thế nào? Các
Sư nói rằng đứa bé đặc biệt có nhiều lông tóc. Đó chính là con khỉ tái sinh
thành người. Tôi 0 nghi ngờ vị Sư lớn này chút nào. Tôi rất tôn trọng vị ấy, 1
vị tu thiền rất tốt.
Vì thế khi cho rằng chỉ có
con người mới tái sinh thành người, những loài khác 0 tái sinh thành người được,
là hoàn toàn sai lầm. Như vậy thì có 1 nguồn khổng lồ các chúng sinh có thể tái
sinh thành người. Đây là câu trả lời cho câu hỏi: con người ngày càng đông
thêm, vậy nếu có tái sinh thì họ từ đâu ra? Ngày nay môi trường sống của các
con vật thu hẹp lại do bị tàn phá nên số lượng các con vật cũng ít đi vì 0 còn
đất sống. Nhiều con vật tái sinh thành người. Sự khác biệt giữa người và vật 0
lớn lắm. Và như vậy, bạn có thể hiểu nhiều người đến từ đâu, họ có thể tái sinh
về đâu.
Có 1 câu chuyện vui thế
này: nhiều năm trước, có 1 ông kia , tôi cũng 0 rõ ông là ai, mà hy vọng là bây
giờ ông đã đổi ý. Lần đó ông nói với tôi là ông tin có tái sinh. Ông mong rằng
kiếp sau sẽ tái sinh thành con chó. Tại sao 1 người lại mong muốn tái sinh
thành chó? Ở nhiều quốc gia châu Á, khi người ta gọi ai là chó, đó là 1 dạng chửi
, nói nặng người ấy. Ở đây 0 phải là
châu Á, tôi thích chó và ông này cũng thích chó. Ông nói: hãy nhìn xem, hãy suy nghĩ 1 cách logic
và đúng lý lẽ, nhiều người phải đi làm việc, phải dậy rất sớm và làm việc cực
khổ mà đồng lương 0 tương xứng. Rồi lại có ông chủ luôn bảo phải làm cái này
cái kia hay đuổi việc. Tái sinh làm chó thì 0 phải đi làm, cả ngày nằm dài
trong căn nhà xinh đẹp 0 cần phải làm gì. Cứ đi chơi vòng vòng, có thức ăn
ngon, được chăm sóc sức khỏe miễn phí, 0 cần phải làm gì cả. Mỗi ngày chỉ cần dẫn
ông chủ ra ngoài đi bộ 1 hay 2 lần. Chỉ có vậy thôi. 1 cuộc sống tuyệt vời 0 cần
lo lắng gì về tiền bạc hay đóng thuế. Có con chó nào phải đóng thuế 0? Tôi nghĩ
về điều đó, làm nghiên cứu cẩn thận, và tôi muốn kiếp sau tái sinh làm chó. Lúc
đó tôi nói với ông ta: ở nước Úc này, khi bạn tái sinh làm chó bạn phải đi đến
chỗ bác sỹ thú y để triệt sản. Bạn có thể
mường tượng khuôn mặt ông ta khi nghe tôi nói như vậy. Ông ta biết điều đó
nhưng quên tính vào khi muốn tái sinh làm chó. Ông ta nói: ‘OK, thầy là Ajahn
Brahm, tôi 0 muốn tái sinh làm chó nữa’. Chó 0 khác với người là mấy.
Đây là câu chuyện yêu
thích của tôi khi có người kể tôi nghe rằng : có 1 cô kia ở Mỹ vừa đi shopping
từ siêu thị về 2 tay mang 2 túi rất to, và phải khó khăn lắm mới lấy được chìa
khoá mở cửa. Cô ấy mở khóa, vừa đá cái cửa cho nó mở ra thì có 1 con chó to ở
đâu chạy vù vô nhà. Cô ấy 0 ngăn nó lại được vì 2 tay đang xách túi nặng lại
còn cầm chìa khóa. Cô ấy vào nhà bếp đặt 2 cái túi xuống rồi đi tìm xem con chó
lạ đó chạy vào nhà cô làm gì. Đó là 1 con chó to giống Labrado, rất sạch sẽ. Nó
0 phải chó hoang vì có đeo vòng cổ. Cô
thấy nó đang cuộn tròn nằm ngủ trong 1 góc nhà 0 gây rắc rối gì cả nên cô cứ để
nó ngủ ở đó rồi đi cất đồ mới mua về. Khoảng 1 giờ sau , cô nghe tiếng con chó
đi lại và sủa vài tiếng, cô ấy đi kiểm tra và thấy con chó đi tới cửa trước. Cô
ấy mở cửa cho nó đi ra. Cô 0 biết tại sao con chó đến thăm nhà cô nhưng ngày
hôm sau con chó lại đến. Cô ấy cho nó vào, nó nằm trong góc 1 cái phòng ngủ 1
tiếng , rất dễ thương và yên lặng. Rồi ngày thứ 3 con chó lại đến. Cô bắt đầu
thấy ngạc nhiên: con chó này ở đâu ra? Rõ ràng là chó có chủ, sao mỗi ngày cứ
buổi chiều nó đến nhà cô ngủ 1 tiếng trong góc phòng như vậy? Cô nói với chồng
mình và ông chồng có 1 ý hay: anh chưa từng gặp con chó này trước đây, nó 0 gây
rắc rối gì chứ? – 0, nó rất dễ thương, ngủ xong 1 tiếng là nó về. – Vậy chúng
ta ghi chú vào 1 mảnh giấy nhỏ : con chó của quý vị cứ buổi chiều là đến ngủ
trong nhà tôi 1 giờ .Tôi 0 biết quý vị là ai , tại sao nó đến đây, xin cho
chúng tôi biết. Họ gấp tờ giấy lại và gắn vào vòng đeo cổ của con chó. Nó đi về
mang theo lời nhắn đó. Hôm sau con chó đến và lại chui vào góc phòng để ngủ, có
mang theo 1 tờ giấy trả lời gắn vào vòng đeo cổ và họ nhẹ nhàng lấy ra xem: đây
là con chó của tôi sống cách bạn vài dãy nhà. Trong nhà tôi có 3, 4 đứa trẻ, vợ
chồng chú thím của tôi và người bố, nên trong nhà thường ồn ào. Rõ ràng là con
chó nhà tôi đến chỗ của bạn để có sự tĩnh lặng yên bình tránh mọi người trong
nhà trong 1 giờ. Tôi cũng có thể đến đó nghỉ được chứ? - Bạn thấy đến cả con chó mà cũng bị stress.
Các bạn có nhớ con mèo
George 0? 4 hay 5 năm trước, có 1 con mèo xuất hiện trong tu viện Bodhinyana,
ngay khi mới bắt đầu đợt an cư mùa mưa vào đầu tháng 7 được 1 hay 2 ngày. Chúng
tôi 0 biết con mèo này là của nhà ai. Ở địa phương quanh đây 0 có ai thông báo
là bị mất con mèo. Đó là 1 con mèo rất đẹp và dễ thương, thân thiện. Khi bạn đến
và ngồi xuống, nó sẽ nhẹ nhàng trèo vào lòng bạn và bạn có thể vuốt ve nó. Tất
nhiên là nhà Sư thì bị hạn chế, 0 làm như vậy. Nó 0 gây rắc rối gì cả. Nhà chùa
0 nuôi mèo, nhưng nó có thể ở lại trong suốt mùa an cư. Sau đó chúng tôi có 1
cuộc họp: chúng ta nên làm gì với con mèo này? Sau khi bàn bạc thì chúng tôi
quyết định rằng con mèo này rất hiền lành dễ thương, 0 hung dữ, 0 đi ra ngoài
chơi vào ban đêm, chúng ta có thể giữ nó lại trong 1 thời gian. Vậy là chúng
tôi phải đưa nó đến bác sỹ thú y vì các con vật đều cần phải được gắn chip. Và ở
chỗ bác sỹ thú y thì khám phá ra là con mèo này đã được gắn chip rồi. Nó có tên
là George sống ở miền nam Perth, là nơi chủ của nó đăng ký. Chúng tôi 0 thể tin
làm sao 1 con mèo ở miền nam Perth lại đến được đây ở Serpentine này. Thế là
chúng tôi gọi điện cho chủ của con mèo. Họ nó: ồ vâng đúng rồi, đó là chỗ chúng
con bị lạc mất con mèo George khoảng 3 tháng trước. – Vâng, con mèo đang ở chỗ
chúng tôi, 1 tu viện Phật Giáo. Các bạn có phải là Phật tử 0? – Không, chúng
con 0 biết gì về Phật giáo cả. Sau đó chúng tôi quyết định sẽ gửi trả con mèo
hoặc là chủ của nó sẽ đến đón. Chúng tôi cho rằng hẳn con mèo đã từng là Phật tử
và muốn dự 3 tháng an cư mùa mưa tại tu viện Bodhinyana. Chứ làm sao mà 1 con
mèo tự nhiên lại xuất hiện trong tu viện như vậy. Thật ra có rất nhiều con vật,
khi bạn nhìn chúng, chúng 0 khác con người là mấy. Ta có thể hiểu nhiều người đến
từ đâu.
Và ngoài ra cũng có những
cảnh giới khác nữa: chư thiên cõi trời. Các bạn có tin là có chư thiên cõi trời
0? Đây là 1 trong những câu chuyện mà tôi thích kể. Tôi nghĩ là Ananda (1 người
đã khuất) đang ở đây vì anh ấy rất thích câu chuyện này. Câu chuyện này có thật
và tôi có biết 1 nhân vật trong câu chuyện. Cũng đã lâu rồi, chắc là khoảng
30-40 năm, Tổ Chức Hòa Bình của Mỹ lúc đó đang hoạt động ở Thái Lan. 1 nhà hoạt
động hòa bình sau khi kết thúc 2 năm làm việc của mình tại đơn vị này quyết định
muốn thử trở thành 1 nhà Sư xuất gia gieo duyên xem như thế nào. Anh ấy có thấy
các nhà Sư nhưng anh không hiểu nhiều lắm về 1 nhà Sư là như thế nào. Anh ấy biết
rằng có thể xuất gia gieo duyên làm 1 nhà Sư trong 1 thời gian ngắn nên anh ta
hỏi 1 người làm trong khách sạn mà anh đang ở là làm sao để xuất gia thành 1
nhà Sư. Tất nhiên hỏi như vậy là 0 đúng người . Người này trả lời là tôi 0 biết,
nhưng có 1 tu viện là Wat Bowon đôi khi có các Sư người Tây phương tu ở đó. Vì
thế anh hãy đến đó vào sáng sớm , mang theo 1 ít thức ăn cúng dường đến 1 trong
những vị Sư và nói rằng con muốn trở thành 1 nhà Sư. Rất đơn giản phải 0?
Thế là sáng sớm hôm sau,
anh ấy mang theo 1 ít thức ăn và đến đó rất sớm, khoảng 4g sáng, trong khi cổng
chùa chỉ mở vào khoảng 6g30 sáng. Trong khi chờ đợi anh đi lên đi xuống quanh
chùa Wat Bowon. Đây là 1 ngôi chùa có xây tường rào, các cổng đều đóng kín, rất
ít người qua lại khu vực này. Rồi có 1
ông người Thái đến chỗ của anh hỏi anh đang làm gì. Anh nói rằng muốn trở thành
1 nhà Sư , người ta chỉ anh đến đây vào sáng sớm cúng dường thức ăn đến 1 nhà
Sư rồi vị ấy sẽ giúp anh. Ông người Thái nói: anh đến sớm quá , khoảng 2 tiếng
nữa các Sư mới ra. Nhưng mà tôi có chìa khóa , tôi có thể dẫn anh vào trong. Rồi
ông người Thái lấy ra 1 chùm chìa khóa mở cái cổng chính trước chùa Wat Bowon,
dẫn anh này đi dọc con đường đến nơi linh thiêng nhất của Chánh Điện Wat
Bowon. Đây là nơi nhà chùa làm lễ xuất
gia cho các thành viên hoàng gia Thái Lan, cho các vị Sư khác và tổ chức các buổi
lễ lớn trên 1 chiếc thuyền trong chùa Wat Bowon.
Vị này dẫn anh người Mỹ đi
vào trong, mở cửa chiếc thuyền và bật điện lên. Ở các ngôi chùa Thái Lan thì
luôn có những bức tranh trên tường. Những bức tranh ở chùa này đã được vẽ cách
đây hơn 200 năm rồi. Và ông người Thái này biết rõ ràng về tất cả những bức
tranh trên tường này. Ông nói chính xác chúng vẽ những gì, tại sao lại được vẽ,
tại sao đôi khi chúng được cúng dường để tưởng nhớ người đã khuất. Thời gian
trôi qua rất nhanh. Sau 1, 2 giờ thì họ đã đi đến bức tranh trên tường cuối
cùng. Rồi ông người Thái nói: các Sư sắp đi khất thực. Vậy bây giờ bạn ra
ngoài, tôi sẽ khóa cửa lại và tắt đèn. Bạn nhớ chờ 1 vị Sư già, khi vị ấy đi tới
thì hỏi vị ấy là đúng người cần hỏi. - Ồ xin cảm ơn, xin cảm ơn. Rồi ông người Thái khóa cửa tắt đèn còn anh
người Mỹ đi ra ngoài chờ. Anh gặp vị Sư
già đầu tiên và nói: con muốn trở thành nhà Sư, xin Thầy giúp con. Vị Sư bảo
anh hãy chờ rồi sau đó vị ấy sẽ dẫn anh vào trong.
Ở đó anh được học để trở
thành 1 nhà sư. Vấn đề là nhiều vị Sư
được phân công hướng dẫn cho anh lại 0 rành tiếng Anh. Anh ấy 0 thể hiểu được họ
bảo anh làm gì. Sau 2, 3 ngày anh hỏi: các Thầy có vị nào nói tiếng Anh tốt hơn
0? Họ nói: 0, chúng tôi chỉ có vị Sư này là nói tiếng Anh giỏi nhất chùa. Rồi
anh mới nói: vậy ông người Thái đã dẫn con vào ngày đầu tiên và chỉ cho con tất
cả mọi chi tiết trong Chánh Điện đâu? Lúc
đó các Sư nói:
Thầy đang nói về cái gì vậy?
Thứ 1, 0 có người nước ngoài nào, như người Mỹ chẳng hạn, được phép bước vào
cánh cổng đó. Thậm chí cả tôi cũng 0 được phép đi cổng đó. Cổng đó được gọi là
cổng Hoàng Gia của chùa Wat Bowon. Đây 0 phải là luật lệ chúng tôi tự đặt ra mà
đã có từ lâu, từ khi tôi còn ở nơi tu viện đó. Chỉ có nhà vua và hoàng gia mới
được đi cổng đó. Thầy nói là đã đi vào trong Chánh Điện nghĩa là gì? Người ta 0
để cho người cư sỹ giữ chìa khóa của tòa nhà quan trọng này. Chìa khóa là do Sư
Cả giữ trong văn phòng của Ngài, và thậm chí là bạn cũng 0 thể bật điện ở khu
đó lên được. Tất cả các Sư cũng 0 hiểu ý nghĩa của những bức tranh tường đã vài
trăm năm đó, 0 biết ai đã vẽ chúng, tại sao chúng được cúng dường, rất nhiều
trường hợp là do 1 thành viên trong gia đình hoàng gia qua đời mà ông người
Thái này lại biết hết tất cả.
Họ rất ngạc nhiên và họ dẫn
vị này lên văn phòng vị Viện Trưởng, là vị lớn tuổi nhất trong tu viện. Sư Viện
Trưởng lắng nghe vị này nói và bảo dừng lại rồi cho gọi vị thư ký đến để ghi
chép. Vị ấy muốn ghi lại tất cả mọi chi tiết. Bởi vì 0 ai có chìa khóa, 0 ai mở
cửa được, thậm chí là vị Sư Thái Lan lớn tuổi, sau này trở thành vị Tăng Thống
của Thái Lan , vị ấy cũng 0 biết hết tất cả câu chuyện như vậy. Vì thế sau khi đã
cho ghi chép lại tất cả, vị ấy hỏi anh người Mỹ làm cho tổ chức hòa bình rằng :
Ông người Thái ấy trông như thế nào? - Bạn cũng biết là các ông người Thái thì
trông giống giống nhau. Bạn có thể nói như vậy, nhưng đó 0 phải là câu trả lời
thỏa đáng. Vị này trả lời: con 0 biết. Có 1 điểm lạ là ông này 0 mặc trang phục
hiện đại mà ông mặc trang phục cổ của Thái. – Nhưng trông ông ta thế nào? – Vị
người Mỹ này gãi đầu suy nghĩ và nhìn quanh và rồi dừng lại ở 1 bức hình: Đây,
chính là người này, chính là người này. Có 1 bức chân dung của người đàn ông
này trong văn phòng vị Sư Viện Trưởng. Ông ấy là ai? Vị người Mỹ này chưa từng
đến văn phòng của Sư Viện Trưởng trước đây, chưa từng biết người đàn ông này là
ai. Đó chính là Đức Vua Rama IV, người sáng lập ra tu viện này, là người cho
xây dựng tu viện này. Vị này thuộc hoàng gia Thái Lan nên vị ấy có quyền bước
vào cổng hoàng gia ấy. Nhà vua có mặt khi những bức tranh tường này được vẽ nên
biết tất cả về chúng. Vị người Mỹ này chưa từng thấy bức chân dung của nhà vua
trước đây. Tôi biết câu chuyện này. Tôi nhớ là lần đó đang kể câu chuyện này tại
đại sứ quán Thái Lan ở Singapore thì vị Đại sứ Thái Lan đứng lên ngắt lời tôi
và nói: Thưa Thầy Ajahn Brahm, con muốn nói rằng câu chuyện mà Thầy đang kể
chính xác 100%. – Vị ấy ở trong ban điều hành của chùa Wat Bowon nên đã xem bản
ghi chép đó. Đó thực sự là những gì đã xảy ra. 1 vị thiên đã xuống để giúp anh
chàng người Mỹ này trở thành 1 nhà Sư.
Và vị này đã 0 xuất gia gieo duyên mà xuất gia trong rất nhiều năm. Khi
vị ấy trở về Mỹ thì tôi mất liên lạc với vị ấy. Đây là 1 câu chuyện thật.
Có rất nhiều chúng sinh
trên thế giới này, 0 chỉ là loài vật mà còn có cả chư thiên trên cõi trời. Đôi
khi các vị này xuất hiện và giúp đỡ khi thật sự cần thiết. Có rất nhiều loại
chúng sinh trên thế giới này, đó là lý do tại sao tái sinh là có thật. Nhưng
làm sao bạn biết được? Bạn có những chứng
cứ nho nhỏ này, những giai thoại nho nhỏ. Nhưng làm sao bạn có thể biết chắc ?
Đây là 1 trong những lý do tại sao người Phật tử chúng ta 0 chỉ đọc sách ,
chúng ta ngồi xuống , có thể ngồi trên ghế , và học cách làm cho tâm tĩnh lặng,
học cách thiền. Vì thế chúng ta luôn tập trung và nhất tâm, tôi muốn nói về thiền.
Khi bạn thiền thì điều gì xảy ra? Khi tâm bạn trở nên tĩnh lặng, 5 giác quan bị
đè nén. Thấy, nghe, ngửi, nếm, xúc chạm, thậm chí là thân của bạn trở nên rất
thoải mái, các cảm giác biến mất giống như khi bạn đi ngủ vào buổi tối thì 5
giác quan biến mất nhưng 0 tốt bằng khi thiền vì khi thiền thì bạn hoàn toàn nhận
biết giác quan thứ 6 là tâm, giác quan này hoàn toàn tách biệt với tất cả những
thứ khác. Trước đây tôi là 1 nhà vật lý lý thuyết , tôi biết đó là sự thật trong
khi người ta luôn phủ nhận sự tồn tại của tâm. Thực sự bạn cần có tâm, tâm là 1
phần quan trọng trong thế giới này nên những ai phủ nhận sự tồn tại của tâm , họ
sẽ bỏ lỡ rất nhiều sự thật trên thế giới này.
1 khi tâm trở nên mạnh mẽ
, trong Phật Giáo chúng ta có nói về 5 triền cái bóp méo nhận thức của chúng
ta, tại sao chúng ta thấy những thứ 0 thật sự có ở đó? Tại sao chúng ta nói quá
lên? Vì chúng ta chỉ thấy những điều chúng ta muốn thấy, chúng ta phủ nhận những
gì thách thức chúng ta quá nhiều đến nỗi chúng ta 0 thấy, 0 nghe, 0 nếm, 0 xúc
chạm, 0 cảm thấy. Tâm chúng ta luôn bồn chồn 0 yên, lúc nào cũng suy nghĩ, 0 đủ
tĩnh lặng để thâm nhập vào 1 điều gì đó. Hoặc là chúng ta quá mệt mỏi, tâm
chúng ta yếu , 0 có năng lượng , hay là chúng ta có nỗi hoài nghi to lớn đến nỗi
thay vì thấy được cái đang có mặt, chúng ta thấy rằng nó 0 đúng vì 0 phù hợp với
điều mà chúng ta đã được nghe. Tôi có
nói câu này mà bạn nên ghi xuống: ‘đừng bao giờ để cho kiến thức của bạn cản đường
sự thật’. Sự thật nằm ngay trước mặt bạn và rồi kiến thức của bạn nói: ‘nó 0 phải
sự thật, nó 0 phải sự thật. Ta biết là nó 0 đúng. Nó 0 tồn tại’. Nhưng sự thật
nó nằm ngay đó. Vậy thì tóm lại khi tâm bạn mạnh mẽ, có năng lực thì nó 0 bị
bóp méo. Và đó là lúc bạn tiếp tục theo cái tâm (thiền) sâu sắc hơn này, và nhận
ra tái sinh, đó 0 phải là niềm tin mà là cái bạn tự biết. Khi bạn tự hỏi mình:
đâu là ký ức xa nhất của tôi . Bạn rất an bình, tĩnh lặng trong thiền. Khi bạn
xuất thiền và tự hỏi: đâu là ký ức xa nhất của tôi? Khi tôi hướng dẫn thiền như
vậy, có rất nhiều người , nếu họ có thể nhớ lại quá khứ thì nó sẽ xảy ra ngay lập
tức, 0 có khoảng ngừng, bạn đừng ép nó phải xảy ra, chỉ cần tự hỏi như vậy là đủ.
Bạn có thể cảm thấy, nghe, hay thấy, tùy theo cái nào trội hơn. Hình ảnh này
trong quá khứ , 0 phải là ký ức giống như khi bạn nhớ lại vừa mới ăn gì bữa
trưa nay, tối nay, mà giống như bạn ở ngay tại đó, trải nghiệm lại điều đó.
Tôi phải cẩn thận vì tôi
phải giữ giới luật. Có nhiều bạn đã nghe tôi kể câu chuyện này trước đây rồi.
Tôi 0 được kể cho bạn nghe về những kiếp trước của tôi (dù tôi có quán sát thấy),
giới luật Vinaya 0 cho phép. Nó có thể gây thất vọng/ đau khổ. Nó xảy ra ngay
đó và tôi 0 thể làm gì. Nhưng tôi có thể
kể cho bạn nghe những ký ức đầu tiên của tôi trong kiếp này. Ở tại tu viện Bodhinyana nơi mà nhiều người
trong số các bạn đang ngồi đây, nhiều
năm về trước, sau khi có 1 thời thiền tốt đẹp, rồi xuất thiền, tôi 0 biết từ
đâu lại có ý nghĩ này : đâu là ký ức xa xưa nhất của tôi?
Khi vừa mới xuất thiền, ngay
khi tôi vừa mới nghĩ như vậy, tôi thấy mình là 1 em bé khoảng 2, 3 tuần tuổi, 0
chính xác nhưng khoảng đó, đang ở trong chiếc xe đẩy em bé. Tôi có thể nhận ra
tất cả mọi thứ trong chiếc xe đẩy đó. Tôi thấy mình đang ở ngay đó trong khi tâm
tôi vẫn là 1 nhà Sư trung niên, còn thân là 1 em bé. Tôi thật sự có thể khám
phá cái xe đẩy em bé đó khi tôi ngồi trong đó. Tôi nhận ra mẹ tôi, không phải
là qua hình dáng bên ngoài mà qua mùi của mẹ tôi, thậm chí là mấy chiếc gối và
mền trong chiếc xe đẩy nữa, qua mùi của chúng.
Điều này thật lạ lùng với tôi vì trước khi trở thành nhà Sư, tôi là 1
nhà vật lý, không phải là bác sỹ y khoa. Sau đó tôi có hỏi 1 vài người và họ
nói : đúng, em bé nhận ra môi trường xung quanh của mình, đặc biệt là gia đình
của mình, thông qua mùi , 0 phải qua hình dáng hay âm thanh , xúc chạm mà là
qua mùi. Đây là giác quan trội nơi em bé khi chúng lớn lên, cũng như loài chó ở
bất kỳ độ tuổi nào nhận ra chúng ta thông qua mùi. Em bé cũng nhận biết thông
qua mùi. Thật lạ lùng nhưng khi bạn trải nghiệm điều đó, những ký ức đó 0 bao
giờ mất đi, vì chúng là những ký ức sâu đậm, là nhớ lại quá khứ. Bạn thấy nó rất
thật chứ 0 phải là lý thuyết, đây là 1 trải nghiệm. Làm thế nào mà chúng lại xảy
ra được, vậy mà chúng lại xảy ra và bạn biết được khi xưa mình như thế nào.
Cách đây 1 ít ngày, có 1 cô đến tu viện, bây
giờ thì cô ấy già rồi. Nhiều năm trước cô này là 1 thành viên trong ban điều
hành. Khi xưa tôi có dạy cô ấy thiền, cô
thiền rất tốt và có thể nhớ lại quá khứ. Cô ấy thấy mình lúc còn là em bé còn
đang bú sữa mẹ. Nhưng có 1 vấn đề khiến cô ấy bị shock nên sau đó đến gặp tôi
và kể. Người cho cô bú sữa lúc đó 0 phải là người mẹ hiện nay của cô. Cô nói:
Thưa Thầy Ajahn Brahm, con thật sự thấy sợ về chuyện này. Rõ ràng là con thấy mẹ
con ở ngay đó nhưng 0 phải người mẹ hiện nay của con. Tôi mới khuyên rằng khi
có dịp, cô hãy nói chuyện với mẹ cô xem sao. Nói với mẹ rằng con ngồi thiền và
có trải nghiệm như vậy . Mẹ có phải là mẹ ruột của con hay con là con nuôi? Đôi
khi cũng có trường hợp đó. Thế rồi cô hỏi mẹ mình. Mẹ cô ấy và tôi có biết
nhau. 2 mẹ con cô này có đi hành hương đến
Ấn Độ cùng với tôi. Khi được hỏi như vậy, mẹ cô ấy rất shock: con đang nói cái
gì vậy? Sao con lại nghĩ mẹ 0 phải là mẹ của con?
Cô ấy kể câu chuyện cho mẹ
mình nghe rằng cô nhớ lại khi còn là 1 đứa bé đang bú sữa mẹ. Mẹ cô mới hỏi người
phụ nữ ấy trông như thế nào. Cô miêu tả người phụ nữ ấy và mẹ cô ấy rất shock,
nói rằng cô đã miêu tả thật chính xác đến ngạc nhiên. Gia đình đã thuê người
nhũ mẫu này khi cô còn rất bé, làm sao mà cô có thể nhớ chính xác như vậy. Đây
là những điều xảy ra với bạn nên dĩ nhiên bạn biết rằng bạn đã sống trước đây.
Lý do tôi khuyến khích các
bạn ngồi thiền , và thiền sâu trong các khóa tu thiền ẩn cư , tôi cố gắng dạy
cho thiền sinh đạt được trạng thái thiền mạnh mẽ vì lúc đó bạn sẽ có trải nghiệm
của riêng bạn chứ 0 phải là lý thuyết hay ý tưởng. Bạn hiểu được nó vận động
như thế nào và nếu bạn muốn thấy kiếp trước của mình, bạn hãy tự nói với mình:
hãy cho tôi thấy ký ức trước đây. Khi tôi nói điều này, tôi phải nhắc bạn nên
có 1 chút cẩn trọng. Có những lúc bạn đang dõi theo loại ký ức này, nó 0 nằm
trong não mà là trong tâm, trở về quá khứ trước đó, bạn sẽ chứng kiến lúc bạn
chết trong kiếp trước. Bạn sẽ biết rằng giai đoạn hấp hối đó 0 dễ chịu chút
nào. Còn cái chết thì dễ chịu. Khi qua giai đoạn hấp hối thì đến thời điểm chết,
rất tốt đẹp. Nhưng giai đoạn trước đó có thể rất đáng sợ và đau đớn chấn động.
Vì 0 chỉ là nhớ lại mà bạn trở lại lúc đó trải nghiệm đầy đủ.
Vì thế luôn nhớ rằng nếu bạn
quán sát về quá khứ và có điều gì đó 0 vui, thì hãy tự nhủ : trở lui đến giai
đoạn trước đó nữa. Đừng nán lại ở thời
điểm 0 vui đó. Và với thiền, tâm của bạn có thể quay về quá khứ rất dễ dàng, rất
nhanh chóng. Bạn lui về giai đoạn trước kinh nghiệm đó , là kinh nghiệm lâu xa
nhất mà bạn nhớ được trong kiếp trước. Tự nhủ: Giai đoạn trước đó nữa. Và rồi bạn
có thể biết chắc rằng đó chính là bạn. Bạn sẽ 0 bao giờ còn nghi ngờ về tái
sinh. 1 khi bạn chắc chắn về kinh nghiệm về tái sinh của riêng mình thì sẽ rất
là kỳ lạ khi cho rằng trong vũ trụ này chỉ có 1 mình bạn là có tái sinh, người
khác 0 có. Đó 0 chỉ là nghe có vẻ hay ho, vừa vặn, 0 vì bạn tin do đã biết tôi
đã lâu rồi và tôi 0 bịa chuyện. 0 phải vậy, mà trải nghiệm đó rất thật. Điều đó
sẽ làm gì với bạn? điều đó có tác dụng gì với bạn? Nó có làm cho bạn hết sợ hãi
về cái chết, chứ 0 phải là hấp hối? Vì giai đoạn hấp hối có thể là rất khó chịu,
0 vui, nhưng chính cái chết thì dễ chịu. Nếu bạn biết được các kiếp trước của
mình, rồi có ai đó bị bệnh rất rất nặng và rất đau đớn, rồi cuối cùng họ qua đời
(thì đó là trút được gánh nặng).
Tôi sẽ kể cho bạn 1 kinh nghiệm cá nhân về mẹ của tôi. Mẹ đã
quan tâm chăm sóc tôi trong rất nhiều năm. Mẹ đã tiếp thêm cho tôi sự can đảm khi
tôi xin phép được đến Thái Lan xuất gia làm nhà Sư. Mẹ nói: được, con được
phép. Mẹ ước gì con làm nhà Sư tu bên cạnh nhà để mẹ có thể luôn được thăm con.
Nhưng ít nhất mẹ luôn muốn con hạnh phúc , nếu con muốn làm nhà Sư ở nơi xa đó thì cứ đi. Đó là tình yêu thương vô bờ
của mẹ dành cho tôi. Sau này, vào cuối đời mẹ tôi bị chứng mất trí nhớ. Khi tôi
đến thăm mẹ trong bệnh viện; khoa mất trí nhớ, bạn cứ nghĩ mà xem, tôi là con
trai của mẹ, và 0 có nhiều người tới khoa này thăm bệnh mặc y casa màu nâu. Vậy
mà khi tôi đắp y đến thăm, mẹ vẫn 0 nhận ra tôi, 0 biết tôi là ai. Tuy nhiên
tôi vẫn cứ vào thăm. Mẹ có thể 0 nhớ ra tôi là ai nhưng tôi thì biết mẹ là mẹ của
tôi. Đó mới là điều quan trọng. Rồi 1 ngày em trai tôi gọi điện và báo: mẹ bị
ngã, tình hình rất nặng. Tôi đoán rằng mẹ tôi sắp mất. Từ Serpentine, tôi tụng
Kinh rất nhiều cho mẹ tôi. Rồi thêm 1 cuộc gọi đến báo: mẹ đã qua đời rồi. Khi
mẹ mất, tôi chưa bao giờ cảm thấy buồn. Thành thật mà nói, tôi có cảm giác như
mẹ trút được gánh nặng. Giống như mẹ tôi bị chứng mất trí nhớ giam cầm trong 3
năm. Mẹ vẫn còn mạnh khỏe, thân 0 đau nhức gì nhiều nhưng mẹ 0 nhớ điều gì đang
xảy ra và mẹ đã ở đâu. Tôi có chia sẻ với
1 vài người rằng tôi thấy giống như mẹ vừa ra khỏi nhà tù của thân xác. Bây giờ
mẹ được tự do. Mọi việc diễn ra như vậy, nên lúc đó có những người đến với tôi:
Thầy Ajahn Brahm, chúng con có thể giúp gì được 0? Họ muốn đồng cảm, chia buồn
với tôi. Tôi nói: hãy nhìn xem, bạn 0 hiểu cái chết là gì nên bạn cũng 0 cần phải
buồn bã chút nào đâu. Người mà tôi thực sự quan tâm giờ đây được tự do. 0 phải
tôi dựng chuyện lên mà tôi biết đúng là như vậy.
Tôi xin kể 1 câu chuyện nữa rồi chấm dứt buổi nói chuyện tối
nay. Nhiều người trong số các bạn đã đến đây từ khá lâu rồi. Các bạn có nhớ anh
Peter Sail? Anh ấy tham gia ủy ban điều hành ở đây, anh ấy đến đây được 1 năm.
Anh ấy là 1 người tốt. Anh ấy thường hay ngủ ở Nollamara gần đây và hàng tuần
chúng tôi hay đi ngang đó để đi khất thực. Sáng ngày mai thì tôi cũng đi khất
thực vòng quanh đó. Việc này đã nhiều năm về trước rồi. Anh ấy là 1 nhân viên
kiểm lâm quản lý khu vực gần đây. Bây giờ tôi nghĩ là anh ấy đang sống đâu đó ở
Tasmania và anh ấy đồng ý cho tôi kể câu chuyện cá nhân của anh ấy.
Hôm đó anh ta đang ở nhà tại Nollamara rồi nửa đêm anh thức giấc
vì cảm thấy có gì đó khác lạ. Anh ta bật đèn ngủ lên thì thấy mẹ của anh đang đứng
ở cuối giường. Mẹ của anh sống ở Essex , Anh chứ 0 phải ở Nollamara, Úc. Ngay
khi nhìn thấy mẹ mình, anh ngay lập tức biết rằng chắc chắn là mẹ mình mới qua
đời. Đó là 1 vị phi nhân, nhưng anh 0 thấy sợ hãi chút nào, mà kiểu như được gặp
lại mẹ mình sau 1 năm. Mẹ anh chỉ đứng đó nhìn anh và mỉm cười. Nếu bạn có 1
người mẹ thương yêu con mình, có 1 thời gian tuyệt vời sống với mẹ và thấy mẹ đứng
ở cuối giường mỉm cười tràn đầy tình thương và sự quan tâm trong vòng 6-7 phút,
cho dù bạn biết đây là lần cuối cùng gặp mẹ. Chắc chắn là bà vừa mới mất vì bà
sống ở Anh Quốc. Bà ở đó liên tục khoảng
6-7 phút, 0 phải hiện ra rồi mất đi ngay. Và anh này tận hưởng từng giây phút
đó. Sau đó thì bà từ từ biến mất.
Anh thức dậy, và trong trường hợp đó thì 1 người Anh sẽ làm
gì? Pha 1 tách trà. Người Anh rất hay dùng trà. Thậm chí Ajahn Chah khi sang
Anh, lúc Thầy trở về, chúng tôi hỏi Thầy có học được từ tiếng Anh nào 0? Thầy trả lời bằng tiếng Thái là: chỉ
có 1 từ ‘cup of tea’- 1 tách trà. Anh Peter uống 1 tách trà rồi chuông điện thoại
reo, chị gái anh gọi đến: có 1 tin xấu báo cho em. Anh nói: em biết, mẹ mất rồi
phải 0? – Cái gì? Làm sao em biết? Sao em 0 buồn bã gì hết vậy? – Peter nói với
chị mình: mẹ mới đến gặp em. Từ UK đến Úc 0 thể thực hiện được trong 1 giây hay
ít hơn 1 giây. Mẹ anh ấy đứng ở đó, rõ ràng , mỉm cười trìu mến với anh ấy 1 lần
cuối. Anh ta nói rằng đó là 1 trải nghiệm tuyệt vời. Làm sao mà sợ được? Trên
thế giới này còn có những dạng chúng sinh khác. Và khi 1 người hiểu về tái sinh
thì những dịp như thế này, khi bạn thấy người đã mất, là người cha , người mẹ
mà bạn yêu mến, đang sống ở 1 nước khác mà
bạn 0 thể trở về để gặp mặt trong giây phút cuối. Điều đó thật tuyệt vời, thật
đẹp đẽ.
Vì vậy, nếu bạn vẫn còn có chút nghi ngờ về tái sinh, khoan
hãy tin tôi, mà hãy thực tập thiền cho
tiến bộ, sau đó hỏi : đâu là ký ức xa nhất của tôi? Rồi xem nó có xảy ra 0. Điều
đó mở ra 1 khu vực rộng lớn trong kinh nghiệm của bạn mà bạn tự mình khám phá ra và nhận ra 1 vài
trong số những sự thật quan trọng nhất của cuộc sống, 0 dựa vào những gì bạn đọc
hay nghe thấy, mà nó ở ngay đó.
Hy vọng là bài nói chuyện này hữu ích cho các bạn. Tôi đã
chia sẻ những điều mà tôi đã trải nghiệm, tuy nhiên có 1 cách khác để biết về
kiếp trước là dùng thôi miên. Tôi biết là có ít nhất 1 người ở đây đã từng được
thôi miên như vậy và biết kiếp trước anh ấy là ai, nhưng anh ấy 0 muốn tôi chia
sẻ điều đó nên tôi giữ im lặng .
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.
Phần Hỏi Đáp:
H (từ Mỹ): Người ta sẽ tái sinh bao nhiêu lần trước khi được
giải thoát 0 còn phải tái sinh nữa? Làm thế nào 1 người biết được họ đã tiến được
bao xa rồi?
Đ: về cơ bản là nhiều trăm
ngàn lần. Có rất nhiều điều cần phải học để biết và tiến bộ. Vì thế bạn có thể
tái sinh rất rất nhiều lần. 0 phải lúc nào cũng tiến lên mà cũng có lúc lùi lại.
Có khi chúng ta tự cao nghĩ rằng chúng ta luôn tiến bộ, luôn học hỏi, luôn trở
nên tốt hơn, luôn tiến triển, nhưng thật ra cũng có khi thoái đọa nữa . Đó là tùy thuộc vào bạn. Bạn học cách thực
hành thiền, làm cho tâm tĩnh lặng và thấy được sự thật nhiều hay ít.
H (Từ Úc):Khi con vượt qua
được nỗi lo lắng sợ hãi về 1 khía cạnh của cuộc sống thì nỗi sợ hãi lo lắng lại
chuyển sang 1 khía cạnh khác của cuộc sống . Xin Thầy cho lời khuyên.
Đ: Tôi nhớ lại câu chuyện của
1 vị Sư rất giỏi trong việc tụng kinh để trừ ma. Thầy được mời để trục xuất 1
con ma trong 1 ngôi nhà gần đó tại Brickfields Malaysia và con ma rời khỏi ngôi
nhà đó. Hôm sau người hàng xóm của căn nhà đó mời thầy đến để tụng kinh vì con
ma đã chuyển từ ngôi nhà kia sang căn kế bên. Đây là câu chuyện có thật và vị
Thầy đã phải tụng kinh trong từng căn nhà để con ma đi khỏi con phố đó. Giống
như vượt qua nỗi sợ hãi lo lắng về 1 chuyện trong cuộc sống rồi sự sợ hãi lo lắng
lại dời qua kế bên. Hãy tìm ra thật sự nỗi sợ hãi và lo lắng đó là gì, đừng chỉ
cố gắng tìm cách dẹp bỏ nó mà hãy hiểu về nó. Khi bạn đã hiểu rồi thì sẽ rất dễ
buông bỏ. Binh Pháp Trung Hoa, dù sách binh pháp 0 phải là sách đáng tham khảo,
có 1 câu rất hay: biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Nếu bạn biết rõ về nỗi
lo lắng sợ hãi đó thì sẽ dễ dàng vượt qua được. Nếu bạn muốn biết nỗi lo lắng sợ
hãi đó là gì, gần đây tôi có 1 bài nói chuyện về nỗi lo lắng sợ hãi, rất gần với
vấn đề của bạn. Khi bạn hiểu chúng là gì thì bạn sẽ có đủ sức mạnh cần thiết để
vượt qua.
H (từ Đức) : Thầy sẽ làm gì
nếu có câu hỏi mà 0 có ai gần đó để hỏi trong 1 thời gian dài. Làm sao để tự có
câu trả lời được ạ?
Đ: Bạn chỉ cần đặt câu hỏi,
rồi nếu đủ duyên thì sẽ dễ dàng có câu trả lời. Rất là lạ, đôi khi bạn sẵn sàng để nghe câu trả lời thì câu trả lời sẽ
xuất hiện với bạn. Nếu là câu hỏi vớ vẩn thì có khi sẽ 0 có câu trả lời, còn nếu
câu hỏi tốt, thỏa đáng thì câu trả lời sẽ dễ dàng xuất hiện.
H (từ Brazil): con lớn lên
là 1 người Công Giáo, con đã theo Phật Giáo từ hơn 20 năm qua. Nhưng con nhớ vị Cha Trên Trời. Vậy 1 Phật tử có thể
tin vào Thiên Chúa được 0?
Đ: Tôi nghĩ là 1 vài tuần
trước tôi đã trả lời câu hỏi này. 1 người đã hỏi rằng đối với Phật Tử thì Thiên
Chúa là gì. Nhiều năm về trước, trong 1 cuộc hội thảo thì cha Frank Brennan đã
hỏi tôi câu hỏi đó, và tôi đã dùng câu nói của vị Linh mục trước đây là Tu Viện
Trưởng của tu viện New Norcia rằng : ‘1 trong những niềm
tin cốt lõi cuả vị ấy là mọi người đều tìm kiếm Thiên Chuá’. Tôi tôn trọng vị
này nên tôi dùng câu nói của vị này để trả lời: bạn tìm kiếm điều gì? Tất nhiên
là bạn có tìm kiếm 1 điều gì đó. Đôi khi bạn tìm kiếm đoạn kết của buổi nói
chuyện hôm nay để bạn có thể tỉnh giấc và kiếm cái gì đó để ăn hay là đi về
nhà. Nhưng hơn thế nữa thì bạn tìm kiếm điều gì trong đời? Bạn có tìm kiếm để
hiểu xem được yêu 1 cách thực sự , nhận được tình yêu vô điều kiện từ ai đó là
như thế nào 0? Yêu 1 ai đó vô điều kiện,
0 sợ hãi là như thế nào? Bình an trong cuộc sống này thì như thế nào? Bình an
là gì? Nó có ngay ở đó . Tôn trọng người khác ở nơi bạn làm việc là như thế
nào? Đôi khi bạn xuất sắc nơi làm việc, có khi bạn mắc phải sai lầm lớn. Xin
chào đón bạn, vì bạn là con người. Bạn được tôn trọng vì bạn có ngày nghỉ nhưng
bạn 0 nghỉ vì bạn đang cố gắng hết sức. Lòng tốt, tử tế nghĩa là gì? Lòng trắc ẩn
là gì?
Vì thế đó là lý do tôi bắt
đầu trả lời rằng nếu mọi người tìm kiếm Thiên Chúa , và là 1 người Phật tử vô
thần (0 thờ thần) , bạn tìm kiếm sự bình an, tình yêu, Sự Thật, sự tôn trọng ,
lòng tốt, đó chính là Thiên Chúa. Nếu bạn là 1 Phật Tử, bạn có thể nói như vậy.
Vị Cha Trên Trời ấy 0 phải là vị cho bạn mọi thứ bạn muốn, vì nếu bạn có mọi thứ
bạn muốn thì mọi thứ chẳng còn giá trị gì nữa, nếu chúng đến từ vị Cha Trên Trời.
0 có ai luôn luôn cho bạn mọi thứ bạn muốn nhưng họ có thể cho bạn cái bạn cần.
Đôi khi cũng có thất vọng , chính ở đó chúng ta có thể học được cách nhận ra
giá trị của mọi thứ, đôi khi chúng ta 0 học được gì.
1 thứ đơn giản như nước .
Chúng ta có 1 đợt hạn hán ở vùng tây nam úc, 0 có chút mưa nào ở tu viện nơi đó
trong hơn 6 tháng nay. Thời tiết rất khô và cây cối bị chết. Những con kangaroo
bị đói vì 0 có cỏ để ăn. Bạn có thể gặp chúng loanh quanh ở đó khi đến tu viện
tại Serpentine. Chúng tôi cho chúng ăn những viên thức ăn dành cho ngựa. Khi trời rất khô hạn thì chúng tôi làm như vậy
để ít ra chúng có gì đó để ăn. Tôi chắc chắn rằng những con kangaroo đó nhìn
chúng tôi và nghĩ rằng chúng tôi, những vị Sư mặc y màu nâu ở Serpentine cho
chúng thức ăn để sống, là những vị cha trên trời. Vì thế khi là 1 Phật tử, đừng chỉ tin vào vị
cha trên trời , mà hãy tin vào lòng tốt, sự tử tế. Vì đôi khi bạn là vị cha
trên trời giúp đỡ 1 ai đó .
Cám Ơn Các Bạn Đã Lắng Nghe
Comments
Post a Comment