2025 April (16/19) | 9 day Retreat | Ajahn Brahm
9 Day Retreat April
2025 –- Khoá Tu Thiền 9 Ngày Tháng 04/2025
Thầy Ajahn Brahm – buổi 16/19
Hôm nay tôi sẽ trả lời hết các câu hỏi trước rồi sau đó sẽ
giảng Pháp phần thời gian còn lại.
H: Xin Thầy kể cho chúng con nghe 1 trong 2 câu chuyện sau:
câu chuyện 1 vị người Mỹ gặp vị thiên thuộc hoàng gia Thái Lan hoặc là câu chuyện
kho báu và nhà Sư, luật sư , vị tướng và nhà vua.
Đ: Đây 0 chỉ là những chuyện vui mà là những câu chuyện có ý
nghĩa. Trong nhiều năm, tôi 0 bao giờ thừa nhận có các vị thiên nếu 0 có chứng
cứ. Và đây là 1 trong những câu chuyện đẹp nhất về các vị thiên.
Có 1 anh người Mỹ làm việc trong lực lượng gìn giữ hoà bình
trú ở Thái Lan. Sau khi mãn hạn, vì visa còn nên anh có thể ở lại thêm 1 thời
gian. Anh nghĩ sẽ thật tuyệt nếu anh thử xuất gia gieo duyên làm Tỳ Kheo trong
1 thời gian ngắn nhưng 0 biết phải làm thế nào. Anh sống trong 1 khách sạn phía
bắc Bangkok. Anh mới hỏi lễ tân làm sao để làm Tỳ Kheo nhưng nhân viên lễ tân
nói vì anh là người Mỹ nên họ 0 biết. Anh mới nói là có thấy 1 số nhà Sư phương
Tây ở chùa Wat Pah Wan (Wat Pathum Wanaram). Đây là 1 ngôi chùa của hoàng gia.
Anh nói mình sẽ chuẩn bị 1 số thức ăn ngon đựng trong 3 hay 4 khay nhỏ để cúng
dường đến các nhà Sư vào buổi sáng khi các vị đi khất thực. Cố gắng chọn gặp vị
Sư nào lớn tuổi, vì như vậy có thể là 1 Sư lớn trong chùa, vị ấy có thể biết.
Khi cúng dường đến các Sư thì các vị có thể sẽ chỉ giúp.
Người ta nói anh nên đi vào sáng sớm để cúng dường và gặp
các Sư. Anh làm theo nhưng mà đến nơi sớm
quá nên 0 thấy ai hết. Đây là 1 ngôi
chùa hoàng gia ở trung tâm Bangkok, 0 có nhiều cư sỹ, người dân sống xung quanh
mà chỉ có các cửa hàng, cơ quan, công ty gần đó. Có khi ngày nay ta 0 mường tượng
được rằng thời đó có thể đi bất cứ đâu ở Bangkok mà nơi nào cũng đều tĩnh lặng.
Anh này cầm thức ăn trong tay đi lên đi xuống chờ cúng dường cho nhà Sư nhưng 0
thấy ai, còn các cánh cổng của chùa thì đều đóng kín. Anh cứ đi đi lại lại như
vậy rồi cuối cùng có 1 ông người Thái đến hỏi anh đang làm gì. Anh nói muốn xuất
gia gieo duyên làm nhà Sư và người ta bảo sáng sớm đến đây, nhưng sao mọi cánh
cổng đều bị khoá. Ông người Thái mới nói là do anh này đến sớm quá nhưng ông có
giữ chìa khoá, có thể mở cửa cho anh vào được. Ông này dẫn anh đi vào bằng cổng
dành cho hoàng gia. Cổng này thường khoá kín, chỉ dành cho hoàng gia đi. Ông
người Thái này có chìa khoá. Ông mở cổng và mời anh vào. Họ đi về phía Chánh điện,
là nơi thánh thiêng trong khu vực chùa này. Ông bật đèn lên và mở cửa Chánh điện.
Nếu các bạn đã từng đi vào những ngôi chùa cổ ở Thái Lan thì
sẽ luôn thấy có vẽ những bức tranh tường kể về các tích chuyện. Bạn phải đọc những
câu chuyện có liên quan thì mới hiểu được ý nghĩa của những bức tranh tường. Họ vẽ hình này kế hình kia nối tiếp nhau vòng
quanh các bức tường chứ 0 phải vẽ từ phải sang trái, trái sang phải, hay từ
trên xuống dưới. Bạn phải biết tích chuyện thì mới theo dõi được ý nghĩa những
bức tranh tường này. Có khi đó là những tích chuyện nổi tiếng. Câu chuyện với
anh người Mỹ này thì ở Thái Lan ai cũng biết vì quá hấp dẫn. Ông người Thái này
cũng canh giờ rất hay. Sau khi họ đi vòng quanh , ông giải thích về các bức
hình và các câu chuyện liên quan xong thì ông nói:’ Này anh, các Sư sẽ đi ra khất
thực trong 5’ nữa. Anh hãy đi ra theo lối đã vào ban nãy, cổng vẫn đang mở, rồi
tôi sẽ khoá cổng lại. Anh đi ra phiá cổng số 2 thì sẽ thấy 1 vị Sư lớn tuổi đi
ra. Anh hỏi thăm thì vị ấy có thể giúp được’.
Anh người Mỹ cảm ơn ông người Thái rồi làm theo lời ông, còn
ông người Thái còn bận khoá cửa lại. Vài phút sau, 1 vị Sư lớn tuổi đi ra cửa
nơi anh này đang đứng chờ. Anh ở trong lực lượng gìn giữ hoà bình ở Thái vài
năm nên cũng biết chút tiếng Thái. Anh nói với vị Sư là anh muốn xuất gia. Vị
Sư người Thái nói anh chờ 1 chút để vị ấy đi khất thực xong. Anh này cùng với
các cư sỹ khác cúng dường thức ăn cho nhà Sư. Nửa giờ sau, nhà Sư Thái trở lại
và mời anh vào trong chùa. Nhà chùa bắt đầu tiến trình, để làm lễ thọ giới thì
anh phải học nhiều điều. Có rất nhiều thứ như là biết cách tụng kinh, các giới
luật nội quy căn bản. Sau vài ngày học hỏi, anh thấy tiếng Anh của vị Sư chịu
trách nhiệm hướng dẫn anh 0 tốt , còn tiếng Thái của anh người Mỹ này lại 0 tốt.
Anh hỏi xem có thể phân công vị khác hướng dẫn anh được 0. Người ta nói rằng vị
Sư được phân công hướng dẫn anh là người giỏi tiếng Anh nhất tu viện rồi.
Anh người Mỹ mới nói là 0 thể nào, nhà chùa có thể nói ông người
Thái gặp anh ngày đầu tiên ấy, hướng dẫn anh được 0; là người đã dẫn anh vào
xem Chánh điện và kể cho anh nghe tường tận mọi tích chuyện lịch sử. Lúc này
thì câu chuyện bắt đầu trở nên thú vị. Các Sư nói 0 có vị nam cư sỹ nào được giữ chìa
khoá như vậy và ở nơi đó cũng 0 thể bật điện lên. Cái cổng mà anh đi vào đó được
gọi là cổng hoàng gia, chỉ những vị trong hoàng gia mới được đi cổng đó. Ngay cả
nhà Sư như tôi tu trong chùa này cũng 0 đi cổng đó. Anh người Mỹ này nói:’ con
đã đi qua cái cổng đó’ – ‘ Người đàn ông đó trông như thế nào?’ – ‘Ông ấy mặc
trang phục Thái kiểu xưa, 0 phải trang phục hiện đại’.
Các Sư rất quan tâm đến câu chuyện này, họ dẫn anh đến gặp
Sư Cả. Vị Sư Cả này sau đó có sang thăm
Perth, cách đây nhiều năm rồi. Tượng Phật đặt trong phòng sinh hoạt dành
cho thiếu nhi nằm bên phải kế bên Chánh điện là do vị ấy cúng dường, đã lâu rồi,
trước thời của tôi. Anh người Mỹ này đến gặp Sư Cả. Anh đang kể chuyện nửa chừng
thì vị Sư Cả ngắt lời anh và cho gọi thư ký đến. Vì đây là 1 câu chuyện rất lạ
lùng. Khi người thư ký đến thì anh này phải kể lại từ đầu để họ ghi lại toàn bộ.
Vì thực tế là lúc đó 0 ai biết ông người Thái có thể nói tiếng Anh lưu loát kia
là ai, lại còn giữ chìa khoá của nhà chùa và biết tất cả các tích chuyện trên
các bức tranh tường. Người biết rõ mọi câu chuyện, xây dựng và cúng dường ngôi
chùa này thì ngay cả con trai của ông cũng đã qua đời rất rất nhiều năm rồi vì
bệnh đậu mùa. Họ tài trợ cho việc xây chùa. Ngay cả Sư Cả thì cũng 0 biết hết mọi
tích chuyện trên các bức tranh tường nên vị ấy yêu cầu ghi chép lại tất cả. Khi
đã ghi chép tất cả xong xuôi, vị Sư Cả mới hỏi: ‘ ông người Thái ấy trông như
thế nào? Anh hãy miêu tả lại xem’ – ‘ Con 0 biết, ông ấy trông giống người Thái.
Ai cũng giống giống nhau. Nhưng người này thì tầm vóc trung bình mặc trang phục
Thái truyền thống’ – ‘ Nhưng anh hãy miêu tả thêm vài điều gì đó đi’. Anh người
Mỹ này gãi đầu và nhìn quanh rồi thấy 1 bức chân dung trên tường của văn phòng
Sư Cả, anh chỉ vào rồi nói:’ À, ông ấy đó’. Đó chính là người đã xây dựng ngôi
chùa này, là nhà vua Rama IV. Vị này đã qua đời nhiều năm trước.
Câu chuyện này tôi đã có kể tại đại sứ quán Thái ở
Singapore. Viên đại sứ người Thái đứng lên nói: ‘Ajahn Brahm, câu chuyện Thầy kể
hoàn toàn chính xác. Bức chân dung của nhà vua Rama IV được uỷ ban lao động
(công đoàn) treo trên tường. Câu chuyện này đã được ghi vào lịch sử và hoàn
toàn chính xác. Bên ngoài tu viện, 1 anh người Mỹ đã được gặp và được hướng dẫn
bởi 1 vị vua của Thái Lan đã qua đời khoảng 100 năm trước đó’. Vì vị ấy đã là
vua nên vị ấy mới có thể mở cổng hoàng gia của tu viện và đi vào, bật điện lên
trong khi nơi đó 0 thể bật điện lên được, mở cửa Chánh điện và giải thích các
tích chuyện lịch sử của các bức tranh tường. Chính là vua Rama IV. Kết quả là
cuối cùng anh người Mỹ này được thọ giới làm nhà Sư ở Thái Lan. Sau này tôi
nghe nói Sư ấy sang Mỹ để tu học và từ đó 0 còn nghe tin gì về vị ấy nữa. Cũng
có thể là vị ấy đã hoàn tục, cũng có thể vị ấy vẫn còn là nhà Sư mà có pháp
danh mới và tránh việc xuất hiện công khai. Tôi đã kiểm tra chuyện này nhiều lần
và thấy đây là chuyện có thật.
Bạn sẽ thấy câu chuyện này logic ra sao khi đọc quyển sách
viết về việc những cánh cửa sẽ mở ra cho người muốn trở thành nhà Sư như vị Sư
đầu tiên được Đức Phật cho thọ giới là Yasa. Có khi những chuyện như vậy có xảy
ra và câu chuyện trên đây là hoàn toàn có thật. Nhà Sư người Mỹ, 1 vị thiên gặp
vị này ngoài cổng tu viện, mời vào trong, giúp đỡ và rồi vị này thọ giới.
Còn câu chuyện tôi kể các bạn nghe hôm qua về 4 cánh cửa của
vị thiền Sư che dấu âm thanh tuyệt vời (cửa gỗ cửa sắt cửa bạc, và cánh cửa vàng
dát đầy châu báu kim cương), cánh cửa sau cùng, tôi 0 biết bạn có thức cả đêm để
suy nghĩ xem đó là gì hay là ngủ rất ngon. Thậm chí có người đến gặp tôi và
nói: ‘Ajahn Brahm, please, please, please, tu viện đó ở đâu ạ?’ Câu chuyện đó
cũng là ẩn dụ. Khi tôi bắt đầu kể câu chuyện đó, ý tôi muốn xây dựng sự gây cấn
hồi hộp.Tôi nhớ là đã kể câu chuyện đó nhiều lần rồi và người ta thật sự rất
chú tâm khi vị Sư này đi đến cánh cửa sau cùng bằng vàng dát đầy châu báu. Thay
vì kể câu chuyện tiếp diễn thế nào như mọi người mong muốn, tôi lại kể rất chậm
mô tả cánh cửa vàng dát đầy châu báu thế nào trong khi người nghe lại muốn biết
câu trả lời; cuối cùng thì đàng sau cánh cửa đó, âm thanh đó là gì. 0 phải tôi
ác mà tôi muốn mọi người hiểu ý nghĩa của câu chuyện. Có 1 Sư rất tốt, là người
hiệu đính sách cho tôi, nói với tôi rằng đôi khi những câu chuyện như thế này,
Thầy phải dừng lại để dẫn dắt độc giả, cả trong giảng Pháp và viết sách. Để cho
người đọc, người nghe chờ ở đó, để khi Thầy đến phần kết câu chuyện thì sẽ có
hiệu quả hơn. Cuối cùng là: tôi 0 thể nói cho bạn nghe vì bạn 0 phải nhà Sư.
Ý nghĩa của việc này là cho bạn thấy lòng tham ái muốn biết
những điều thật ra 0 quan trọng. Tại sao bạn muốn biết âm thanh kỳ diệu đó là
gì? Nó 0 liên quan gì đến việc bạn Giác Ngộ hết, cũng 0 giúp bạn vào được thiền
sâu. Nhưng người ta vẫn nghĩ: cho chúng con biết với! Tôi 0 thể và bạn cũng 0
thể. Rồi bạn nói: ’con biết ngay mà!!! Thầy hay vậy lắm’ Nếu bạn muốn có 1 tu
viện ở đâu đó, tôi sẽ xây cho các bạn được. Còn chuyện này thì 0 thể. Đây chỉ
là cách tạo ấn tượng, đưa người nghe lên cao trào. Chuyện đó 0 mang lại niềm
vui, hạnh phúc, lợi lạc gì cho bạn, vậy thì 0 biết câu trả lời có phải là chuyện
đau khổ 0? Cứ kệ nó đi. Còn nếu câu trả lời 0 làm bạn hài lòng, bạn 0 ngủ được,
bạn lo lắng phải đi gặp bác sỹ tâm lý để có được câu trả lời thì có 1 cách cho
bạn, bạn hãy trở thành Sư hay Ni đi (mn cười).Phải mất 1 thời gian dài lắm đó.
Đây là cách tuyệt vời để tuyển người xuất gia.
20:14
Câu chuyện nhà Sư, luật sư, viên tướng và nhà vua.
Ngày xửa ngày xưa có 1 vị du Tăng lớn tuổi rất thông thái, từ
bi và sống đơn giản, 0 cần phải có tài sản gì. 1 buổi sáng nọ vị Sư mang bình
bát đi đến nhà 1 người nông dân nghèo.
Người nông dân tuy nghèo nhưng là Phật tử thuần thành. Khi gặp nhà Sư, anh cúng
dường phần ăn bữa sáng của mình cho nhà Sư. Vợ và 2 con anh cũng làm như vậy.
Con chó nhà anh cũng chạy ra vẫy đuôi chào mừng. Cả nhà họ là 1 gia đình tử tế
và họ có cơ hội đặt bát đến nhà Sư. Khi vị Sư chúc lành, anh hỏi nhà Sư có nơi
nào để an cư mùa mưa chưa. Nhà Sư nói chưa có và anh khẩn khoản mời vị Sư an cư
mùa mưa bên dòng sông gần đó. Anh sẽ dựng 1 túp lều cho vị ấy trú ngụ. Nơi đây
rất tĩnh lặng và thuận lợi và họ sẽ cúng dường thức ăn đến nhà Sư mỗi ngày. Rồi
người vợ và 2 con đảnh lễ nhà Sư. Cả con chó cũng vậy. Vậy là nhà Sư nhận lời.
Anh nông dân dựng 1 túp lều. Chăm lo cho vị Tăng hay Ni thì
thật sự rất dễ dàng. Tại 1 hội nghị chúng tôi tổ chức tại New Zealand, 1 trong
những Phật tử được mời là từ Anh, người này là cố vấn cho Ngân hàng Trung Ương
Vương Quốc Anh, là 1 giáo sư kinh tế. Chúng tôi mời vị ấy và vào phút chót vị ấy
đổi chủ đề nói chuyện của vị ấy thành ‘Lợi ích kinh tế của vị Tăng và Ni’. Rất
nhiều khi người ta nghĩ:’ tại sao lại phải chăm lo cho Tăng và Ni? Tất cả những
gì họ làm là trở nên mập mạp hơn (mọi người cười và Thầy nhìn xuống bụng của Thầy).
Nền kinh tế có được lợi gì 0? Vị này là nhà kinh tế hàng đầu. Vị ấy đã đưa ra 1
số thống kê mà vị ấy đã tải trên mạng xuống từ tối hôm trước, nói rằng niềm tin
và sự thành thật tăng lên, chi phí của nền kinh tế là chi phí giao dịch. Có khi
ta giao dịch, chuyển tiền nhưng lại bị mất, khiến mất niềm tin rất nhiều, phải
chi phí nhiều hơn để bảo đảm cho các thương vụ. Do vậy mà nền kinh tế bị tổn thất.
Khi có chư Tăng Ni thì các vị khuyên người khác giữ giới, sự trung thực, niềm
tin tăng lên, đỡ tốn kém, nhờ vậy mà nền kinh tế, GDP tăng lên. Vì vị này là cố
vấn cho BOE - ngân hàng trung ương Anh
nên mọi người đều đồng ý.
Đó là 1 trong những lý do mà vị ấy tính ra chi phí bao nhiêu
để chăm lo 4 sự cho 1 nhà Sư (ăn mặc ở bệnh) trong mùa an cư. Hãy nhìn chỗ ở của
chúng tôi, rất đơn giản. Hôm qua có bao nhiêu bạn đến tham quan hang động chỗ
tôi ở. Nơi đó có cầu kỳ phức tạp gì 0? Rất đơn giản và dễ lau dọn vệ sinh. Vì
nơi ở đơn giản như vậy nên 0 tốn nhiều chi phí. Vậy là nhà kinh tế này tính ra
chăm lo cho 1 vị Tăng hay Ni thì chi phí bao nhiêu. Hầu như là các vị chỉ ăn 1
(hay 2) bữa 1 ngày. 0 nhiều. Tính ra giá rất tốt , rất mềm. Vị ấy chỉ ra kết quả
tuyệt vời là khi chăm lo cho 1 vị Sư ở trong khu vườn sau nhà bạn thì giá thấp hơn chi phí nuôi 1
con chó. Cái này là vị ấy nói, tôi 0 nói thêm đâu. Chư Tăng Ni sống 0 tốn kém
gì nhiều. Bạn biết chó thì sống trong chuồng, còn người tu thì sống trong liêu
cốc hay hang động. Rồi bạn phải làm gì khi nuôi chó? Bạn phải dẫn chó đi dạo mỗi
sáng. Còn nhà Sư thì sao? Các vị đi khất thực vào ban sáng , bạn có thể đi theo
để gặp như hay làm ở Nollamara. Các bạn đến gặp khi tôi đi khất thực. Các bạn
có thấy điểm tương đồng nào 0? (mn cười) Nhà tu thì rất từ bi tử tế, 0 bao giờ
cắn ai, làm cho các bạn vui với những câu chuyện cười. Các bạn có thể thấy so
sánh như vậy thì có vẻ xúc phạm nhưng có nhiều phần sự thật trong đó, cho ta thấy
rằng chăm lo cho 1 nhà Sư thì giá rất bình dân, 0 hề đắt đỏ.
Vì vậy mà gia đình anh nông nói rất dễ để họ chăm lo cho nhà
Sư. Vị Sư đồng ý và trong 3 tháng an cư mùa mưa, họ chăm lo, chuẩn bị thức ăn
cho vị ấy. Còn họ thì được mối lợi là được
giải đáp, chỉ dẫn về thiền định khi có thắc mắc. Vị Sư còn hướng dẫn thiền
cho cả gia đình, cho các em nhỏ. Nhiều bạn
có để ý thấy chuyện này, là khi thiền được hướng dẫn đúng cách thì cả chú chó
cũng ngồi yên lặng và thiền với bạn.
Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc mà qua 3 tháng an cư, nhà
Sư từ biệt để lên đường và điều này khiến cả gia đình buồn bã. Họ nài nỉ nhà Sư
ở lại, rằng chăm lo cho nhà Sư thì 0 phải là gánh nặng gì. Họ yêu mến những bài
nói chuyện và cách giảng Pháp của vị Sư. Thậm chí người vợ cũng năn nỉ nhà Sư ở
lại, 2 cháu bé thì khóc, nói rằng nhà Sư như người ông của chúng, còn con chó
thì cụp đuôi xuống, ý muốn nói nhà Sư đừng đi. Nhưng nhà Sư nói vị ấy phải đi.
Đó là truyền thống, cách sống của 1 vị du Tăng. Nhưng vị ấy nói thêm, trong thời
thiền, vị ấy quán xét thấy gần nhà của anh nông dân có 1 kho báu chôn dưới đất,
0 biết từ đâu mà có. Kho báu này sẽ giúp gia đình anh nông dân an vui hạnh phúc
trong phần đời còn lại. Có rất nhiều tiền ở đó, anh nông dân có thể xây lại túp
lều của mình. Nhà Sư thì 0 dùng tiền nhưng anh nông dân có thể dùng chúng. Cả
gia đình anh ấy rất phấn khởi vì nhà Sư già thì 0 nói dối. (À mà tôi có phải là
nhà Sư già 0 -cười). Vị Sư nói tiếp:’ nhưng các bạn phải nghe kỹ và thực hiện
theo hướng dẫn từng lời: Vào rạng sáng ngày mai, hãy đứng hay ngưỡng cửa nhà, cầm
lấy cây cung và mũi tên mà tôi hay nói các bạn bỏ đi nhưng may là các bạn 0 bỏ,
hướng cây cung về phía mặt trời mọc, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi đường chân
trời thì để cho mũi tên bay. Mũi tên rơi xuống chỗ nào thì chỗ đó chính là kho
báu. Các bạn 0 còn phải làm việc vất vả cực khổ nữa. Chuyện này là có thật, cứ
làm theo lời hướng dẫn là được. Vì Sư là nhà Sư già và nhà Sư già thì 0 nói dối’.
Có bao nhiêu bạn đã nghe câu chuyện này rồi? Ồ nhiều quá,
nhưng vì có 1 bạn 0 giơ tay thì tôi cũng kể câu chuyện .
30:06
Sáng hôm sau anh nông dân thức dậy thật sớm vì hồi hộp. Anh ấy
tin lời nhà Sư. Anh cầm lấy cây cung và mũi tên, nhìn về hướng mặt trời mọc dù
trời chưa sáng. Khi mặt trời nhô lên cao khỏi đường chân trời, anh lắp mũi tên
vào cây cung và bắn đi xa vài chục mét. Mũi tên rớt xuống, tất cả đều chạy tới
nơi. Anh nông dân đưa cây xẻng cho vợ nói cô ấy đào lên. (Mấy anh mà hay đối xử
với vợ 0 công bằng thì hay gặp rắc rối lắm.) Cô vợ đào đất rồi đào mãi đào mãi
mà 0 thấy gì, chỉ thấy rắc rối vì mũi tên rớt xuống phần đất của ông luật sư.
Ông luật sư đi ra nhìn thấy cô vợ anh nông dân đang đào đất
bên nhà mình mà 0 xin phép. Ông nói: ‘dừng lại, đây là đất của tôi. Tôi sẽ kiện
các người’. Cô vợ nói: ‘ 0 phải lỗi của
tôi. Chồng tôi kêu tôi đào’. Anh chồng nói:’ cũng 0 phải lỗi của tôi. Vị Sư đã
kêu tôi làm chuyện này’. Viên luật sư thôi giận: ‘các vị nói là nhà Sư kêu đào
đất ở đây ư? Tại sao?’ Họ nói nhà Sư chỉ chỗ đào đất ở đó để tìm thấy kho báu.
Viên luật sư nói: ‘vậy là các vị sẽ tìm thấy kho báu sao? Vì nhà Sư lớn tuổi
thì 0 nói dối. Hẳn là ở đây phải có kho báu. Vậy chúng ta hãy thoả thuận; Các vị
là người đào đất, vậy nếu tìm ra kho báu thì 51% sẽ là của tôi, 49% sẽ là của
các vị. Chi phí phát sinh tôi chịu. ’ Họ đồng ý và ký hợp đồng. Cô vợ tiếp tục
đào đất, đào mãi mà 0 thấy gì. Chỉ thấy có thêm rắc rối. Vậy là họ 0 làm nữa.
Ông luật sư mới hỏi rõ: ‘ Vị Sư đã nói gì?’ – ‘Nhà Sư nói mũi tên rơi xuống ở
chỗ nào thì chỗ đó sẽ có kho báu lớn’. Ông luật sư nói: ‘nhà Sư lớn tuổi 0 nói
dối. Vậy thì sai ở chỗ nào?’ Sau đó ông ngẫm nghĩ rồi nói: ‘ à, tôi đã biết rồi.
Các bạn ốm giơ xương thế này nên 0 có đủ sức bắn mũi tên. Sáng mai tôi sẽ bắn
mũi tên. Tôi khoẻ hơn các vị nhiều. Rồi chúng ta chia phần như đã thoả thuận’.
Sáng hôm sau mọi người có mặt ở đó, ông luật sư làm theo lời
hướng dẫn, hướng mũi tên về phía mặt trời mọc rồi để cho mũi tên bay đi. Lần
này thì mũi tên bay xa hơn nhiều, mọi người và cả con chó đều chạy theo. Tại chỗ
mũi tên rơi xuống, họ đào 1 cái hố. Lần này anh nông dân đào hố. (Thường là bạn
nói người ta làm gì thì hôm sau bạn sẽ làm đúng chuyện ấy.) Cũng 0 tìm được được
gì, mà lại gặp rắc rối còn lớn hơn nữa, vì họ đang đào cái hố trên mảnh đất của
viên tướng trong triều. Viên tướng thì 0 quan tâm đến luật lệ kiện cáo gì, ông
ra lệnh cắt đầu những người vi phạm có mặt, kể cả con chó, vì họ đã đào đất
trên miếng đất của ông. Khi họ chuẩn bị rút gươm ra thì ông luật sư nói: ‘ đây
0 phải lỗi của tôi, bà nông dân nói sẽ có 1 kho báu lớn ở đây’. Bà vợ trả lời
đó là do ông chồng bà nói. Viên tướng hỏi kỹ ra và họ kể đầu đuôi câu chuyện
cùng với lời hướng dẫn làm thế nào. Viên tướng nói: ‘ tôi cũng là 1 Phật tử, và
tôi biết nhà Sư 0 nói dối. Mà các người thì biết gì về bắn cung tên chứ? Cả đời
tôi bắn cung và tôi bắn rất giỏi. Sáng mai chúng ta sẽ thực hiện và tôi sẽ là
người bắn tên. Kho báu kiếm được sẽ chia ra làm 3 phần, 1 phần cho ông nông
dân, 1 phần cho ông luật sư và 1 phần cho tôi.’ Rồi ông rút kiếm ra và hỏi: ‘
có ai có ý kiến gì 0?’ Ai cũng đồng ý.
Ngày hôm sau, viên tướng là người bắn tên. Lần này mũi tên
bay thật xa và mọi người chạy theo bở hơi tai. Lần này ông luật sư là người đào
đất chỗ mũi tên rơi xuống. Lần này thì đào được gì? 0 có gì hết, chỉ có gặp rắc
rối cực kỳ lớn. Binh lính triều đình đến và hỏi: ‘các người đang đào bới cái gì
trên đất của nhà vua?’ Vì mũi tên rơi xuống vườn thượng uyển của nhà vua. Họ
nói viên tướng đáng ra phải biết rõ hơn mọi người mà họ lại bị bắt quả tang; tội
này đáng bị tử hình. Luật của nhà vua là
như vậy.
Họ giải tất cả đến gặp nhà vua. Nhà vua thật sự rất thất vọng
vì 1 trong những viên tướng quyền lực nhất của nhà vua đã bị lòng tham làm mờ mắt.
Họ chuẩn bị bị tống giam chờ ngày tử hình thì viên tướng nói: ‘ đây 0 phải lỗi
của thần. Là do ông luật sư nói sẽ tìm thấy kho báu ở đây’. Ông luật sư nói: ‘ 0
phải lỗi của thần. Là do bà vợ ông nông dân nói sẽ có kho báu ở đây’ – ‘ 0 phải
lỗi của thần, là vị Sư lớn tuổi đã nói sẽ tìm thấy kho báu ở đây’.
Nhà vua nói: ‘ Trẫm cũng là 1 Phật tử. Nhà Sư lớn tuổi thì 0
nói dối. Theo luật thì các người phải bị hành quyết. Nhưng ta muốn biết đàng
sau tất cả những chuyện này là gì? Kho báu ở đâu? Có thật hay 0’. Vậy là nhà
vua cho tống giam hết tất cả vào ngục nhưng được chăm sóc tốt. Ngay cả con chó
cũng được cho ăn những món ngon lành, còn ngon hơn khi sống với vợ chồng anh
nông dân nghèo nên con chó rất lấy làm vui vẻ. Nhà vua cho tìm vị du Tăng lớn
tuổi. Thật ra thì cũng 0 khó để tìm ra vị ấy. Họ tìm ra nhà Sư và giải về triều
đình, tổ chức 1 cuộc họp với tất cả những người có liên quan: Nhà Sư, vị vua,
viên tướng, ông luật sư và vợ chồng anh nông dân, 2 đứa con và con chó. Đây là
vấn đề quan trọng sống chết. Ai cũng thấy lo sợ trừ vị Sư già.
Nhà vua mới hỏi vị Sư già rằng nhà Sư thì 0 nói dối. Vì sao
lại làm cho tất cả những người này gặp rắc rối lớn như vậy? Nhà Sư mới nói rằng
do họ 0 làm theo đúng lời chỉ dẫn. Nhà vui mới hỏi: ‘ vậy là ý gì?’ Nhà Sư đáp:
‘ xin mời nhà vua sáng ngày mai đến nhà anh nông dân và làm theo lời hướng dẫn
thì sẽ tìm ra kho báu. Bảo đảm là mũi tên rơi đúng chỗ nào thì chỗ đó có 1 kho
báu lớn’. Nhà Sư cũng đề nghị chia kho báu thành 4 phần bằng nhau. Phần của nhà
vua nhận được đủ nhiều để 0 phải tăng thuế, hoặc là dùng tiền đó để hoàn thành
các dự án khác 1 cách dễ dàng mà vẫn còn dư được nhiều. Vậy thì với viên tướng,
số tiền đó sẽ lớn như thế nào khi ông sắp về hưu. Ông luật sư thì với số tiền
đó, ông có thể làm thiện nguyện, tư vấn
miễn phí nhiều hơn. Còn gia đình anh nông dân nghèo thì sống sung túc thay vì
phải vất vả vật lộn để mưu sinh. Nhà vua rất hài lòng, nhưng nói thêm là nếu lừa
nhà vua thì hậu quả sẽ không lường được.
Sáng sớm hôm sau khi mặt trời chưa mọc, nhà vua cùng với
đoàn tuỳ tùng đã có mặt rất sớm tại nhà anh nông dân. Những người khác cũng có
mặt, còn gia đình anh nông dân cũng dậy sớm ở đó. Khi mặt trời mọc, nhà vua cầm
cây cung và tên lên, nhà Sư nói: đúng rồi. Nhà vua đứng ngay ngưỡng cửa nhà anh
nông dân đang mở rộng – Đúng rồi. Nhà vua chờ mặt trời nhô lên khỏi đường chân
trời và cầm cây cung lên hướng về phía mặt
trời– Đúng rồi. Nhà vua giương cung lên chuẩn bị bắn – Sai rồi. Nhà vua nghĩ: ‘Sao?
Mình làm gì sai ư?’ Nhưng nhà vua rất thông minh, vua nhận ra rằng nhà Sư 0 thể
nào nói: ‘bắn’ mà thật ra đã nói là ‘để cho mũi tên bay’ nên nhà vua buông tay
ra, mũi tên rơi xuống chân nhà vua. Họ đào cái hố ở đó và thấy 1 kho báu khổng
lồ. Đủ để nhà vua và mọi người thật sự cảm thấy vui vẻ hạnh phúc. Anh nông dân
thì 0 còn phải làm việc vất vả nữa. Thậm chí là con chó cũng được 1 cái chuồng
chó có gắn máy lạnh và lắp tv có kênh Disney để nó có thể xem những bộ phim chó
đánh mèo (Tom và Jerry) và nó sống hạnh phúc mãi mãi.
Ý nghĩa đạo đức của câu chuyện này, lý do tôi kể câu chuyện rất
dài vì hôm nay chỉ còn 1 ngày nữa là chấm dứt khoá tu thiền: Bạn đang bắn mũi
tên của mình về hướng nào? Sang hướng này, hướng kia hay hướng nọ? Bạn có định
bắn mạnh hơn để mũi tên bay xa khỏi kho báu hơn 0? Hay bạn sẽ làm theo lời Phật
dạy: để cho mũi tên tham ái rơi xuống ngay chỗ bạn đang ngồi, ngay lúc này,
ngay hôm nay. Và rồi bạn sẽ tìm ra kho báu lớn hơn những kho báu mà bạn từng mơ
mộng trong những giấc mơ điên rồ nhất.
45:31
Kho báu đó có 4 phần: Dự Lưu, Nhất Lai, Bất Lai và Arahant.
Ý nghĩa đạo đức của câu chuyện: kho báu ấy ở ngay chỗ bạn đang ngồi. Đừng bắn
đi đây, đi kia mà hãy bắn vào ngay chỗ này. Bạn thấy câu chuyện có hay 0?
H: Nếu 1 người thân yêu đang dùng máy thở mà ta phải ra quyết
định tắt máy thở ấy thì có phải là giết người 0? Ta nên làm thế nào?
Đ: Bạn cứ nhớ rằng ý định của ta là yếu tố tạo thành nghiệp.
Khi làm việc đó bạn có ý gì? Tôi phải nói thế này: Có 1 sự khác biệt rất lớn giữa
việc đập 1 con kiến và việc giết cha hay mẹ. Đặc biệt là có nhiều khác biệt khi
sự sống của người đó 0 còn nhiều. Ngài Phật Âm Buddhaghosa có ví von thế này: Việc
té xuống đất từ lưng con lạc đà sẽ khác với việc té từ lưng 1 con chó nhỏ. Cũng
vậy, cùng là 1 hành động nhưng đưa đến hậu quả khác nhau, cho quả khác nhau, tuỳ
thuộc vào hoàn cảnh, tình huống lúc đó. Vậy nếu người thân yêu của bạn đang
dùng máy thở, nếu họ có dặn trước phải làm thế nào trong trường hợp sinh tử,
cách kết thúc cuộc sống như thế nào. Có khi là do chính bản thân người ấy có
quyết định cho cuộc đời mình(dặn con cháu làm), có khi là bác sỹ hỏi ý kiến người
thân nên làm như thế nào (rút máy thở hay duy trì). Nếu bạn ra quyết định rút
máy thở vì bạn nghĩ người thân này sắp chết và bạn làm theo lời dặn của họ (đã
nói trước đó), như vậy thì nghiệp xấu của chuyện này (0 nhiều), cũng giống như
bạn đời của bạn đi vắng mà là đi dự khoá
tu thiền ở đây, thì khác với việc người ấy đi khiêu vũ với tình nhân. Có khác
biệt, đúng 0 nào? Ý định khác nhau, nghiệp tạo ra cũng khác nhau.
Cho nên có khi bạn 0 thể dễ dàng ra quyết định. Có khi việc
giết người lại tạo ra ít vấn đề hơn là 0 làm gì hết. Có 1 chuyện xảy ra khi tôi
về thăm mẹ tôi nhiều năm về trước. Tôi ngồi cạnh mẹ tôi và đọc được tin này rất
thú vị. Có 1 phụ nữ mang song thai gặp vấn đề trục trặc và đang yếu dần, có thể
phải chết. Tất cả các bác sỹ và chuyên viên đều nhất trí rằng nếu 0 can thiệp
gì thì sản phụ sẽ chết và 2 bào thai trong bụng sẽ chết theo. Nếu giết 1 thai
nhi thì người mẹ và thai nhi còn lại có thể qua khỏi, và họ đã làm như vậy. Đây
gọi là nghĩa vụ cẩn trọng - duty of care (làm sao cho ít tổn thất nhất). Vào thời
đó thì nhiều người cho rằng việc này là tình huống khó xử về đạo đức. Tôi thấy
những vị lãnh đạo tôn giáo, các Giám Mục, các nhà đạo đức học tranh luận về việc
nên làm như thế nào, nhưng các bác sỹ thì 0 thể chờ để nghe những cuộc tranh luận
đó. Ngày hôm sau, họ thông báo đã quyết định cách tốt nhất là đình chỉ 1 thai nhi
để cứu bà mẹ và thai nhi còn lại.
Tôi thường hay dùng trường hợp này như 1 ví dụ thực tế để hỏi
các bạn nên làm gì. Chủ ý giết 1 thai nhi hay là 0 làm gì để mất cả 3 mạng người?
Nếu là bạn thì làm thế nào? Có khi nào giết người là đạo đức không? Với tôi đây
chỉ là 1 câu hỏi kiểm tra nhưng tôi đặt mình vào vị trí người bác sỹ đó. Và nếu
tôi là 1 bác sỹ, 0 phải là 1 nhà Sư, thì tôi sẽ giơ tay lên đồng ý việc đình chỉ
1 thai nhi để cứu 2 mạng người còn lại. Còn bạn thì sao? Tôi để cho bạn tự trả
lời.
H: Các bậc cha mẹ hay yêu cầu con cái phải viếng thăm, tưởng
nhớ những tấm bài vị của cha mẹ đặt trong chùa sau khi qua đời. Họ có nhận được
lời cầu nguyện hay những vật dâng cúng của con cháu 0? Họ sẽ nhanh chóng đi tái
sinh, làm như vậy chỉ là tôn trọng ước nguyện của các vị ấy thôi, có phải 0 ạ?
Đ: Tất nhiên chúng ta 0 thể để tro cốt của người đã khuất ở
đó mãi mãi. Đó cũng là 1 trong những vấn đề mà tu viện Bodhinyana gặp phải. Người
ta gửi tro cốt tại chùa rất nhiều có gắn bảng tên. 0 chỉ là tro cốt người đặt
trong phòng tro cốt mà có cả những con thú cưng đã qua đời, được đặt ở khu gần
hồ nước. Bạn biết là họ 0 còn ở đó nữa. Nếu mà những con mèo và chó còn ở đó
thì chúng sẽ rượt đuổi nhau, sủa và la lối cả đêm. Chó và mèo 0 hợp nhau. Vậy
còn ma chó và ma mèo thì sao? Đây chỉ là làm dịu đi những người đang đau buồn bị
mất đi người hay con vật thân yêu. Nhưng nếu bạn biết được chuyện gì xảy ra với
họ khi qua đời, bạn ngồi thiền và quán thấy được thì sẽ thấy họ được tự do, 0
còn bị đau bệnh, chấn thương, 0 còn gánh nặng của 5 giác quan nơi thân, vậy thì
họ rất vui. Rất hiếm khi 1 người qua đời lại lo lắng về việc sẽ gửi tro cốt của
mình ở đâu.
Chỉ có 1 lần là có vấn đề. Chuyện đã lâu rồi xảy ra ở Perth.
Cô này là người Thái gốc Hoa tên Punjab. Có bạn nào ở đây biết cô này 0? Lần đầu
tôi biết tính cách của cô ấy là lúc cô hỏi xin nước được ban phép lành. Cô ấy 0
xin 1 ít mà xin 1 xô. Tuần nào tôi cũng làm phép 1 xô nước 11 lít cho cô ấy. Cô
ấy 0 khoẻ, phải ngồi xe lăn. Nhưng thật ra thì cô này 0 quá yếu mệt như vậy.
1 ngày kia, tôi đang ở tu viện Bodhinyana thì nhận được 1 cuộc
gọi từ 1 ông người Hoa. Ông hỏi ở chùa có nước ban phép lành của Ajahn Brahm 0?
Tôi trả lời là nếu cần thì tôi sẽ ban phép lành. ‘Ồ tuyệt quá, giá bao nhiêu ạ?’
– ‘Chúng tôi 0 bán, chỉ tặng thôi! Nhà chùa 0 biết kinh doanh’ – ‘Ồ, không, Thầy
có bán mà. Con hay mua lại nước phép từ bà Punjab Wong. Con muốn mua tại nguồn,
0 qua trung gian cho rẻ. Nước phép này thiêng lắm, hiệu quả lắm’. Vậy là bắt quả
tang cô này mua bán nước phép. Cô ấy 0 dùng hết 11 lít nước phép mỗi tuần mà
chia thành từng chai nhỏ để bán cho bạn bè và kiếm được nhiều tiền. Khi tôi nói
chuyện này với cô thì cô im lặng. Tôi nói:’ tôi chỉ cho cô nước phép để sử dụng
cá nhân thôi, 0 cho nhiều hơn’ – ‘ Dạ, mà khi thầy cho thì con pha loãng ra
cũng được’. (mn cười to)
Nhưng rồi sau đó cô ấy cư xử tốt hơn. Cô bị bệnh ngày càng yếu
mệt. Khi đã quá yếu cô nói:’ Thưa Thầy, bác sỹ nói con chỉ sống thêm được vài
tháng nữa. Vấn đề là con 0 tin được ông chồng của con. Ông ấy hết hy vọng gì rồi.
Ông ấy 0 tổ chức tang lễ, hậu sự gì cho con đâu. Con chỉ tin Thầy. Xin Thầy tổ
chức tang lễ cho con. Vợ chồng con có 1 căn nhà nhỏ ở Maylands (ngoại ô Perth).
1 nửa để cho chồng con, 1 nửa thì để lại cho BSWA ở Perth, gọi là chi phí để Thầy
làm tang lễ cho con. Tôi nói tôi 0 làm những chuyện liên quan đến tài sản tiền
bạc này được. Tôi là nhà Sư. Rồi cô ấy trao đổi với người quản lý của nhà chùa.
Anh quản lý tính toán giá trị 1/2 căn nhà đủ để làm chi phí hậu sự cho cô và
còn dôi ra 1 khoản cúng dường cho nhà chùa. Tôi nhận lời giúp cô ấy.
Cô ấy lập di chúc như vậy, phần tài sản của cô sẽ để lại cho
BSWA. BSWA sẽ chi trả mọi chi phí lo hậu sự, tang lễ cho cô ấy. Cô ấy qua đời,
chúng tôi làm tang lễ cho cô. Xong tang lễ rồi thì chúng tôi chờ nhận bản di
chúc nhưng lúc đó thì khó lòng mà gặp được ông chồng. Chúng tôi 0 biết ông ấy
đi đâu, có chuyện gì xảy ra 0.
1 ngày nọ, vào sáng sớm ông đến tu viện Bodhinyana bằng
taxi, mà tiền xe taxi từ nhà ông ở
Maylands đến tu viện Bodhinyana ở Serpentine rất cao. ‘Mới sáng sớm mà ông đi
taxi đến đây có chuyện gì?’ Ông nói: ‘ bản di chúc đây. Xin Thầy cầm lấy liền
đi ạ’ – ‘Lạ thật. Sao ông phải tốn tiền đi xe taxi đến đây để đưa bản di chúc
cho tôi ngay?’ – ‘ Bà Punjab, tối qua thành ma hiện hồn về. Bà nói con biết bản
di chúc đang nằm ở đâu. Lấy đưa cho Thầy Ajahn Brahm ngay lập tức!’ Ông chồng bị
1 phen hoảng vía vì đã 0 nhanh chóng đưa bản di chúc cho tôi. Câu chuyện này là
có thật. Cho nên đó là lý do bạn phải chăm sóc cho các thành viên trong gia
đình của mình. Nếu 0 thì…. Woooo… ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra.
Còn về những lời cầu nguyện và dâng cúng cho người quá cố, tất
nhiên, người đã khuất thì mong muốn điều gì? Có khi sinh thời họ làm việc chăm
chỉ, cực nhọc, và muốn được tôn trọng, tưởng nhớ. 0 chỉ là việc tạo thiện nghiệp
mà là để bạn tỏ lòng tôn trọng với những người thân yêu của mình đã khuất, họ
đã giúp đỡ, hỗ trợ bạn. Điều đó thật sự quan trọng.
1:00:00
Tại 1 tu viện xa xôi, có 1 ông kia qua đời và ông chọn tôi
làm người thực hiện di chúc của ông. Khi tôi đưa bản di chúc đó cho 1 luật sư
là Phật tử xem, anh này nói: ‘Thầy xem, theo nội dung trong bản di chúc này thì
Thầy 0 phải gửi bất kỳ khoản tiền nào đến tu viện Ni hết. Là người thực hiện,
theo nội dung bản di chúc, Thầy có thể chia khoản tiền này đến bất kỳ bên nào
Thầy muốn, đến tu viện Bodhinyana cũng được’. Nhưng tôi biết rõ vị này. Điều vị
ấy thật sự mong muốn là dùng số tiền này cho tu viện Ni Dhammasara nên tôi dùng
số tiền đó để chi trả cho các khoản chi phí xây dựng chùa của Dhammasara và xây
dựng liêu cốc cho các Ni, là nơi các bạn đang ở trong khoá tu thiền này. Vị ấy
là người tài trợ qua bản di chúc của mình, nhờ vậy mà các bạn có 1 nơi tốt đẹp
để ở.
Có khi đó là điều bạn 0 bắt buộc phải làm nhưng bạn làm vì sự
tôn trọng ước muốn của người đã khuất. Tôi cũng có nói với các bạn, nếu ai đó
trong gia đình bạn qua đời và họ nói hãy đóng góp cho thiện sự nào đó. Đừng chỉ
đóng góp cho tu viện Bodhinyana, tu viện Ni hay BSWA mà hãy đóng góp vào nơi
nào làm cho người ấy thấy vui nhất. Đó có thể là đóng góp cho nhà thờ, cho tổ
chức cưu mang các con mèo, bất cứ nơi nào mà bạn nghĩ sẽ làm cho người ấy vui
lòng nhất. Đó là trách nhiệm của bạn, là cách ta tôn trọng, tưởng nhớ người đã
khuất. Chúng ta biết cha mẹ, người thân yêu của mình đánh giá cao điều gì. Công
việc của chúng ta là hỗ trợ, giúp cho ước muốn của họ trong di chúc được thực
hiện, đóng góp vào đúng nơi. Các bạn nắm
vấn đề phải 0?
Bâu giờ là 9:04 tối. Tôi nghĩ là hôm nay sẽ trả lời gần hết
các câu hỏi bạn gửi lên nhưng vì những câu hỏi này rất thú vị, rất hay nên tôi
dành nhiều thời gian để trả lời cách tốt nhất. Bây giờ tôi sẽ trả lời thêm 1
câu nữa.
H: Con gái của con nói đã bị con làm tổn thương vì đã đánh
phạt khi cháu nó còn nhỏ. Giờ đây thì con nhận thấy rằng 0 nên làm như vậy
nhưng con phải làm gì để con gái con cảm thấy tốt hơn?
Đ: Bạn nói với con gái rằng ai cũng có thể mắc sai lầm. Nếu
0 mắc sai lầm thì 0 phải là con người. Hôm qua tôi có kể cho các bạn nghe câu
chuyện tôi đã dự phần làm bom khi còn nhỏ khoảng 10t, 11t. Tôi vẫn còn nhớ tên
người bạn của tôi là Christopher Nightingale, rất thông minh. Anh của bạn ấy là
1 nhà hoá học. Tôi đã góp vô 1 cái hộp thiếc để làm bom và quả bom ấy có hoạt động.
Chúng tôi cho các chất vào rồi châm ngòi và … Bang. Tôi thấy rất phấn khích và
thấy mình thật hay ho vì đã làm thành công. Cho đến khi ông bảo vệ công viên bắt
chúng tôi thì bắt đầu có rắc rối lớn. Tôi biết mình 0 nên làm như vậy. Nhưng ít
nhất khi phạm sai lầm, bạn có thể học hỏi từ đó. Bạn có 2 cách học: 1 là vẫn
làm nhưng đừng để bị bắt, 2 là 0 bao giờ tái phạm. Và tôi đã chọn điều thứ 2.
Đó là quả bom duy nhất tôi góp phần chế tạo trong đời.
Vậy thì bạn đã đánh con bạn. Nhưng nếu bạn làm 0 phải vì sân
giận, ác ý muốn làm hại cháu bé mà nghĩ đánh để dạy dỗ con mình tránh xa cái xấu
về sau và rồi bạn thấy việc đánh đó 0 hiệu quả. Nếu là vậy thì hãy xin lỗi con
mình. Cho con bạn biết là bạn lấy làm tiếc về điều đó. Hỏi cháu nó xem bạn có
thể làm gì để bù đắp. Nếu cháu trả lời là đã quá muộn rồi, 0 thể làm gì được
thì có những hiệp hội , những nhóm bất bạo động với trẻ em , giúp những người bị
bạo hành gia đình và những tổ chức tương tự như thế nhân danh con gái bạn. Có
khi chỉ có thể làm được như vậy. Sự tổn thương đã xảy ra, 0 thể quay ngược lại
quá khứ để sửa chữa, chỉ có thể bảo đảm là chuyện đó sẽ 0 tái diễn.
Kế đến, nếu bạn có khả năng giúp người khác đã từng bị đánh
đập ngược đãi thì nên làm. Có 1 câu chuyện ở Kuala Lumpur nhiều năm về trước, ở
Hiệp Hội Phật Giáo BGF mà tôi hỗ trợ, hàng năm hay cách năm tôi hay sang để giảng
Pháp cho họ. Ở đó có 1 trường hợp em này bị chấn thương tâm lý rất nặng. 0 có
bác sỹ, bác sỹ tâm lý hay bác sỹ tâm thần nào có thể giúp được và họ nhờ tôi thử
giúp xem sao. Trong trường hợp này, tôi nghe là 0 ai có thể giúp được , ngay lập
tức tôi phải buông bỏ tất cả những gì tôi từng nghe từng biết về ca này. Nếu 0
thì tôi cũng sẽ làm giống họ thôi.
Tôi hỏi em ấy là điều gì đã xảy ra và tôi làm cho tâm tôi
hoàn toàn lắng đọng, tĩnh lặng. Cô bé kể cho tôi cô bị hiếp dâm bạo lực , cô 0
nói ai đã làm. Cô cố gắng đấu tranh nội tâm để kể lại sự thật. Khi kể xong, tôi nhìn cô bé ấy . Tâm tôi cũng
thấy shock nhưng cũng giữ tĩnh lặng. Tôi buột miệng nói:’ Thật là may mắn khi
điều đó xảy đến với cô’. Cô ấy bị shock khi nghe tôi nói như vậy. Nhưng bản
thân tôi nghe câu đó phát ra từ miệng tôi thì còn shock hơn. Tôi 0 chủ định trước
là sẽ nói ra như vậy, chỉ là buột miệng nói ra. Cô ấy chưa từng nghe ai nói như
vậy. Tôi nhận ra mình vừa nói gì và hiểu tại sao mình lại nói câu đó. Tôi nói rằng:
‘ Tôi sẽ 0 bao giờ hiểu hết cảm giác mà cô đã trải qua nhưng tôi biết rằng cô
có đủ sức mạnh , can đảm để chịu được,
vượt qua những chuyện như vậy. Tôi nói rằng đó là 1 cái hố đen to lớn mà cô bị
xô đẩy vào đó.
Tôi nói cô rất may mắn vì 1 khi cô tìm được đường ra, cô có
thể ôm choàng lấy những người phụ nữ khác cũng bị như vậy và có thể giúp đỡ được
họ. Nói ra những lời an ủi mà tôi 0 bao giờ có thể nói được. Tôi biết cô cảm thấy
thế nào , có thể đồng cảm với những người phụ nữ bị ngược đãi. 1 khi cô làm được,
vì những chuyện xảy ra với cô là thật,
nên cô có thể xây dựng lòng tin với những người PN 0 may khác. Cô có thể
đi vào hố đen đó, đưa tay ra nắm lấy tay những người phụ nữ khác cũng bị ngược
đãi và chỉ họ con đường thoát ra. Cô may mắn vì cô có thể làm những việc mà tôi
0 bao giờ có thể làm được để giúp họ. Cô ấy hiểu ra vấn đề. Tôi đã chỉ cho cô ấy
thấy ý nghĩa của nỗi đau khổ bất hạnh mà cô ấy gặp. Tôi ước rằng cô đừng gặp
chuyện như vậy nhưng chuyện đã xảy ra. Hãy mang lại ý nghĩa cho câu chuyện đó
và cô có thể sử dụng chúng. Đó là bước đầu tiên để bước ra khỏi cái hố đen ấy. Những
lời khuyên của tôi đã có tác dụng. Thật ra khi thốt ra những lời đó, tôi cũng
thấy shock. Cho nên bạn phải tin tuởng trí tuệ của sự im lặng (thiền định)
Xin cảm ơn các bạn. Và tôi cũng xin lỗi về những câu hỏi
chưa trả lời. Các bạn hỏi những câu hỏi sâu xa và hay, tôi cần phải trả lời đầy
đủ thoả đáng.
Sadhu Sadhu Sadhu.
Comments
Post a Comment