9 Day Retreat April
2025 –- Khoá Tu Thiền 9 Ngày Tháng 04/2025
Thầy Ajahn Brahm – buổi 17/19
Phần Hỏi Đáp với các cô Bhikkhuni
H: Thưa các cô, xin kể về 1 ngày của các cô Ni sinh hoạt như
thế nào?1 người là cú đêm, 0 phải là người dậy sớm thì có thể trở thành
Bhikkhuni được 0? Làm Ni thì điều gì là khó nhất? Điều gì là tốt nhất?
Đ: 1 ngày sinh hoạt của các Bhikkhuni: điều quan trọng nhất
là bữa điểm tâm vào lúc 6:30. (mn cười) Nếu bạn muốn dùng bữa sáng thì có mặt ở
trai đường vào lúc đó. 0 có thời gian ấn định lúc bạn thức dậy nên có thể thức
dậy bất kỳ lúc nào. Trong tuần có 2 buổi vào thứ 2 và thứ 6 ngồi thiền trước 5g
sáng. Nhưng đây là dành cho những người
mới. Các cô Ni lớn thì 0 phải dự buổi đó, có thể ngủ. Thật ra thì các cô Ni dậy
rất sớm. Có cô dậy lúc 3g sáng hoặc muộn hơn. Sau buổi điểm tâm sáng thì có 1
cuộc họp bàn về công việc. Các cô Ni,
các hành giả tập tu, các cư sỹ đều tham dự, bàn về những công việc sẽ làm, phân
công thế nào. Rồi mọi người bắt đầu công việc. 10:30 là giờ ăn trưa với 1 nghi
thức (thời tụng kinh) ngắn gọn. Hầu như là sau giờ ăn trưa thì mọi người rảnh
rang (để ngồi thiền, tu học). 1 tuần 2 ngày vào thứ 4 và thứ 7 thì chúng tôi có
chương trình buổi tối. Tối thứ 4 có khi chúng tôi đến tu viện Tăng Bodhinyana
nghe Ajanh Brahm giảng cho chư Tăng, Ni, có khi chúng tôi ở lại tu viện Ni Dhammasara
nghe giảng, tụng Kinh và ngồi thiền cùng nhau.
Có rất nhiều việc chúng tôi làm mà các bạn 0 ngờ đến như
dùng cưa máy, máy xúc, lau dọn toilet. Toilet của Ni Trưởng Hassapana được dọn trong
1 ngày khác. Tôi chưa từng nghĩ khi làm Tỳ Kheo Ni thì mình sẽ sử dụng những
công cụ điện máy như vậy. Căn bản là những việc như vậy còn phần lớn thời gian
trong ngày là rảnh để dành cho thiền, tu học.
Về câu hỏi nếu bạn là 1 cú đêm, 0 dậy sớm được thì có làm Ni
được 0?
Miễn là bạn có thể có mặt lúc 6g30 để dùng điểm tâm thì sẽ ổn.
Ở đây có vài cô Ni là cú đêm, thức khuya rất muộn để ngồi thiền và buổi sáng
thì có mặt lúc 6g30 để dùng điểm tâm, có cô thì thích dậy sớm để ngồi thiền. Vì
thế nếu bạn 0 phải là người dậy sớm thì vẫn có thể trở thành Bhikkhuni. Chỉ cần
có mặt lúc 6g30 để dùng điểm tâm là được.
Điều gì khó nhất khi làm Bhikkhuni?
Thật ra điều khó nhất khi tu học làm Bhikkhuni đến từ bản
thân tôi chứ 0 đến từ bên ngoài. Là những áp lực tôi đặt ra cho chính mình hoặc
là cách tôi nhìn nhận vấn đề, mà chúng 0 ích lợi gì. Đó là những vấn đề khó
khăn nhất mà tôi đối mặt. Trong cuộc đời, tôi đã chạy trốn rất nhiều. Đó là
cách đối phó của tôi, chạy trốn để tránh né, chặn hết mọi thứ làm tôi phân tâm.
Vì vậy với tôi, khi trở thành Ni, giống như tôi lại chạy trốn khỏi cuộc đời
này, nhưng thật ra hoàn toàn ngược lại. Tôi phải đối diện, đương đầu với nhiều
điều mà tôi đã 0 làm khi chưa xuất gia. Tôi phải đối diện với chính mình, với
cách tôi nhìn vấn đề, với áp lực mà tôi tự đặt ra cho chính mình hay những lúc
mà tôi nghĩ rằng mình làm việc quá cực nhọc. 0 ai bắt tôi làm việc cực nhọc đến
như vậy mà tôi tự đặt áp lực lên chính tôi. Với tôi đó là những điều khó khăn
nhất khi làm Bhikkhuni, là những chướng ngại của bản thân và tôi chỉ cần giải
quyết chúng.
Điều tốt nhất khi làm Ni là gì ư?
Là 0 phải làm gì hết (mn cười). Có khi tôi cảm thấy tu viện
Ni giống như trong bộ phim hài ‘ngày lễ
Chuột Chũi’ (Groundhog Day) (nhân vật chính có tính ích kỷ, mỗi ngày phải làm
cùng 1 việc cho đến khi trở nên tốt hơn). Các bạn có biết phim đó 0? Cho nên có
khi chúng tôi quên cả ngày tháng. Chúng tôi biết là 1 ngày mới khi nhận thức ăn
cúng dường, hay biết đó là thứ 4 khi thấy 1 thí chủ thường xuyên đến cúng dường
vào ngày thứ 4, hoặc biết đó là thứ 2 hay thứ 3 vì có 1 thí chủ khác thường
xuyên mang cùng 1 loại thức ăn đến để cúng dường vào ngày đó. Trong bộ phim hài thì nhân vật chính thoát khỏi
vòng lặp nhàm chán khi biết thương yêu, còn trong tu viện thì chúng tôi thoát ra
bằng cách 0 còn tái sinh nữa.
1 cô khác nói: tôi nghĩ điều khó nhất trong đời tu của
Bhikkhuni là đứng ra trả lời câu hỏi như thế này (cười).
H: Thưa Cô, có những tiêu chuẩn nào cho tiến trình thọ giới
làm Bhikkhuni 0? để 1 Bhikkhuni được thọ giới ở 1 nước được công nhận khi qua
tu tại 1 nước khác. Con là 1 người Malaysia sang Sri Lanka để thọ giới
Bhikkhuni nhưng khi trở về Malaysia thì 0 được công nhận.
Đ: Tôi 0 rõ. Nhưng tại Dhammasara có những yêu cầu tiêu chuẩn
riêng. Có những quốc gia 0 công nhận Bhikkhuni và có những tranh luận về chuyện
này. Thậm chí ở Sri Lanka bạn có thể thọ giới Bhikkhuni nhưng 0 được chính thức
công nhận. Và cũng có khi là do khác tông phái nên họ 0 công nhận.
H: Xin cô giải thích thêm về việc 0 cần cúng dường buổi điểm
tâm cho các cô Ni, chỉ cần cúng dường bữa trưa.
Đ: Sau khi các cô Ni tụng kinh xong thì có người soạn sẵn
bàn ăn và thức ăn để cúng dường. Và khi cúng dường xong thì các cô Ni được
dùng.
Vào buổi trưa thì 0 cúng dường trên bàn ăn mà các cô Ni đi
khất thực, các thí chủ sẽ đặt thức ăn vào bát của các cô Ni. Chư Tăng cũng thực
hiện như vậy. Nếu bây giờ các bạn cúng dường cho tôi 1 cái bánh sandwich thì
tôi 0 thể giữ lại để sáng mai dùng được. Tôi 0 được tích trữ thức ăn. Chỉ có thể
cúng dường thức ăn đến chư Tăng Ni trong khoảng thời gian từ sau bình minh đến
trước giữa trưa thì mới dùng được.
H: Thưa cô, các Phật tử tại gia có thể làm gì để hỗ trợ các
cô Ni tu học thực hành tốt hơn?
Đ: Tôi 0 chỉ là nói về các cô Ni ở Dhammasara mà nói chung để
bạn có thể đến và hỗ trợ bất kỳ 1 tu viện Ni nào mà bạn thấy thuận tiện. Bạn có
thể đến và quen biết với các cô Ni. Khi quen biết rồi thì bạn sẽ thấy được những
nhu cầu cụ thể của nơi đó và bạn biết làm thế nào để hỗ trợ tốt nhất.
1 cô khác nói thêm: về trường hợp tu viện Ni Dhammasara thì
chúng tôi rất may mắn có được nhiều sự hỗ trợ . Tuy nhiên nếu bạn nào có thời
gian thì rất được hoan nghênh cho dù đó là tình nguyện viên nam hay nữ làm công
quả. Xin đừng cho rằng đây là tu viện Ni nên nam giới bị loại trừ. Các bạn được
chào đón và hoan nghênh. Nếu bạn 0 có thời gian hoặc công sức để làm công quả
thì việc bạn đến đây và ở lại vẫn tốt. Nếu bạn nghĩ đến việc thọ giới thì cứ đến
và ở lại, xem như thế nào, có phù hợp 0. Thậm chí với tôi thì khi thấy các bạn
tham dự khoá tu thiền hay đến với tu viện thì đó cũng là sự hỗ trợ vì điều đó
làm cho chúng tôi lên tinh thần.
Vd như có khi vào những ngày nghỉ lễ hay chủ nhật, có nhiều
người đến thăm tu viện , họ làm gì đó để giúp hay nghe Pháp và thấy hữu ích.
Khi thấy nhiều người tin vào Chánh Pháp và áp dụng vào cuộc sống hàng ngày thì
điều đó cũng hỗ trợ, làm chúng tôi lên tinh thần.
16:00
H: Xin cô giải thích hoặc kể câu chuyện về phụ nữ thời Đức
Phật muốn được thọ giới thì như thế nào? Đức Phật có cho cô Ni nào thọ giới 0?
Con nhớ câu chuyện 1 cô bị mất cả chồng và con trong cùng 1 ngày. Cô ấy đã nghe
1 buổi giảng Pháp của Đức Phật. Cô ấy có phải là cô Bikkhuni đầu tiên được thọ
giới 0?
Đ: Vâng, rõ ràng là Đức Phật đã cho rất nhiều phụ nữ thọ giới
xuất gia. Bạn đang nói về câu chuyện của cô Thánh Ni Patacara. Cô ấy 0 phải là
Bhikkhuni đầu tiên mà theo truyền thống (trong Kinh) thì Bà Gotami , mẹ kế của
Đức Phật, là vị Bhikkhuni đầu tiên. Việc Bhikkhuni được thọ Cụ túc giới rõ ràng
là 1 phần của Phật Giáo Nguyên Thuỷ 2500 năm trước. Đức Phật đã cho họ xuất
gia. Rõ ràng là như vậy. 0 ai nghi ngờ điều đó.
H: Ajahn Brahm nói với chúng con về giây phút vị ấy được
truyền cảm hứng bởi những hành động của Ajahn Chah. Còn giây phút được truyền cảm
hứng của các cô tương tự như vậy thì thế nào?
Đ: Với tôi giây phút được truyền cảm hứng nhất là tôi thực sự
yêu thích việc xuất gia của tôi và tôi cũng thích dự buổi lễ xuất gia của người
khác. Những buổi lễ đó lưu lại trong tâm trí tôi vì gần đây có nhiều buổi lễ
như vậy. Trong tháng 2 và 3 vừa qua thì có lễ thọ giới cho 3 vị hành giả tập
tu, 1 Bhikkhuni và 1 Sadi. Với tôi, khi được tham dự buổi lễ, nhìn thấy những
người nữ khác tham gia Ni đoàn và có thể giúp được họ như là giúp họ may y, học
tụng Kinh, nói chuyện với họ về cuộc sống đời tu … Với tôi khi dự phần vào những
việc như vậy, tôi có được rất nhiều nguồn cảm hứng. Tôi nhớ lại lúc tôi thọ giới,
tinh thần từ bỏ để xuất gia. Thật tuyệt vời khi thấy những người khác xuất gia
và nhớ lại việc xuất gia của mình. Mới đây thôi. Và tôi có được rất nhiều niềm
cảm hứng.
Cô thứ 2:
Với tôi giây phút được truyền cảm hứng là khi dự lễ xuất gia
của cha tôi. Vì vài lý do, buổi lễ đó mang lại cho tôi sự xúc động nhiều hơn buổi
lễ xuất gia của bản thân tôi. Có thể là do hôm xuất gia, tôi 0 được khoẻ lắm.
Khi tôi dự buổi lễ xuất gia của cha tôi, đó là bước mở đầu cho những bước kế tiếp
sau này. Sau đó trong vài ngày, tôi nghĩ về bản thân rất nhiều. Tôi nghĩ đến
khi mình mặc bộ y màu nâu đó, rất phấn khởi khi được như vậy. Đó là 1 khoảnh khắc
đặc biệt. Nhưng tôi cũng cảm thấy được truyền cảm hứng khi thấy các Sư giúp đỡ
rất nhiều cho các người nữ và Bhikkhuni trong ngày lễ thọ giới của họ. Tôi suy ngẫm về những điều đó và thật sự là đã
khơi nguồn cảm hứng cho tôi khi tu học thực hành, tiếp thêm năng lượng và khơi
dậy lòng biết ơn nơi tôi. Có rất nhiều người đã góp phần hỗ trợ và tạo thuận lợi
cho tôi trở thành Bhikkhuni, tôi cũng sẵn sàng giúp mọi người và lan toả điều
đó trên thế giới. Những điều này tiếp thêm năng lượng cho nguồn cảm hứng của
tôi trong nhiều lúc.
Cô thứ 3:
Ajahn Brahm được khơi nguồn cảm hứng từ những hành động của
Ajahn Chah. Còn tôi thì được khơi nguồn cảm hứng từ Ajahn Brahm khi Thầy dạy
khoá tu 9 ngày. Lần đầu tiên tôi dự khoá tu 9 ngày là vào năm 2011 khi còn là 1
cư sỹ. Thầy giảng Pháp mà tôi chưa từng được nghe trước đó, như là ta có thể đạt
được Đạo, con đường tu học, về vô ngã, về 0 thời gian.
Cô thứ 4:
Tôi vừa mới được thọ giới Sadi trong vài tháng. Tôi là hành
giả tập tu được huấn luyện trong tu viện và được thọ giới tại tu viện Ni
Dhammasara. Sự kiện này tạo nguồn cảm hứng nơi tôi. Và cũng được truyền cảm hứng
khi được đến tu viện Bodhinyana vào các ngày thứ 4 để nghe Ajahn Brahm giảng
Pháp.
H: Thưa các cô, điều gì là chất xúc tác khiến các cô xuất
gia? Sự yểm ly, chán chường nơi ngũ dục được phát triển như thế nào? Xin các cô
giải thích và cho vd. Với nhiều tâm từ. Mong các cô được Giác Ngộ ngay trong kiếp
này. Sadhu Sadhu Sadhu.
Đ: Cô thứ 1:
Chất xúc tác khiến tôi xuất gia là vào thời điểm tôi bắt đầu
làm việc toàn thời gian (mn cười). 0 phải tôi lười biếng đâu. Vào lúc đó tôi học
xong trung học, vào đại học. Khi học đại học thì tôi có 1 công việc. Khi bắt đầu
làm toàn thời gian thì kiểu như tôi nghĩ: rồi tiếp theo sẽ là gì? Đó là 1 công
việc tốt. Tôi là nhà địa chất thuỷ văn(nghiên cứu nước ngầm) và đây là ngành
nghề mà tôi chọn. Tôi 0 bị quanh quẩn, mắc kẹt trong văn phòng. Tôi làm việc với
những người tử tế. Tôi sẽ làm việc như vậy trong 40 năm rồi về hưu và qua đời.
Như vậy có vẻ thật là vô nghĩa. Thêm nữa là những người xung quanh nói tôi nên
làm cho bản thân vui vẻ hạnh phúc như là kiếm tiền, kết bạn.
Vì lúc đó tôi có công việc toàn thời gian, cha mẹ tôi kiểu
như: ‘Ồ, con có thể mua được nhà’. Vậy là tôi mua nhà. Và những việc mà người
ta cho rằng làm tôi thấy vui, thấy hạnh phúc thì lại khiến tôi thấy ngộp. Thật
ra thì tôi chưa có nhà, chỉ là đang mua trả góp và phải làm việc. Tôi nhìn ra
viễn cảnh đó: Tôi sẽ có nhà, có bạn đời,
có con, có những điều mà người ta cho rằng nên có nhưng với tôi thì nặng nề giống
như đóng thêm đinh vào chiếc quan tài. Có khi tôi nghĩ chắc là mình có gì đó
sai sai nhưng lúc đó thì tôi có thực hành thiền, dự các khoá tu thiền. Tôi nhận
ra thời gian tôi tham dự các khoá tu thiền và đến thăm các tu viện mới thật sự
làm tôi thấy hạnh phúc. Thiền định làm tôi thấy viên mãn nơi nội tâm, có sự hài
lòng còn làm việc thì 0. Cho nên với tôi chất xúc tác lớn nhất là bỏ nhiều thời
gian dự các khoá tu thiền. Rồi khi tôi lần đầu viếng thăm tu viện Ni Dhammasara
vào năm 2010, tôi nghĩ: ‘ồ, mình có thể tu toàn thời gian được này!’ Khi tôi gặp
gỡ các Ni và thấy tiến trình trở thành Bhikkhuni thì tôi thật sự muốn xuất gia.
Làm sao để phát triển sự nhàm chán nơi 5 dục?
Tôi nghĩ điều đó tự nhiên diễn ra khi bạn thấy vui trong thiền
định. Bạn tự nhiên bị cuốn ra khỏi những niềm vui khác. Tôi nhớ trước kia tôi
thích đi xem nhạc sống, xem các ban nhạc trình diễn ở Melbourne với bạn bè. Lúc
đó tôi có thực hành thiền rồi và 1 buổi tối tôi ra ngoài đi chơi với các bạn,
xem các ban nhạc trình diễn, tôi nghĩ: ‘mình đang làm gì ở đây vậy?’ Trời thì tối,
sàn nhà thì bẩn, mọi người say khướt, âm nhạc thì ầm ĩ còn chân tôi thì bị đau.
Trước đó vài năm thì tôi rất thích âm nhạc, 0 bao giờ bận tâm xem sàn nhà thế
nào. Tôi vẫn cùng bạn bè tham dự vì muốn giữ tình bạn nhưng dần dần tôi cứ tự hỏi
mình :’ mình đang làm gì ở đây vậy?’ 0 lâu trước khi tôi thăm viếng tu viện Ni
Dhammasara, 1 người bạn của tôi muốn đi xem ban nhạc rock AC/DC trình diễn mà 0
có ai đi cùng nên tôi đi với cô ấy nhưng chúng tôi phải ngồi, tôi 0 thích nhảy nhót
theo ban nhạc rock nữa. Có vẻ quá căng thẳng, quá khó với tôi. Điều này diễn ra
tự nhiên khi bạn thực hành thiền.
Cô thứ 2:
Chất xúc tác của tôi, tôi phải quay ngược lại thời gian 1 chút. Tôi thấy cuộc đời của mình thật trống
rỗng. Cuộc sống thế tục như có điều gì đó trục trặc với tôi. Những người khác
sao thấy họ vui vẻ hạnh phúc, còn tôi khi còn nhỏ khoảng 12t, tôi nghĩ mình 0
thích có con, 0 thích kết hôn, chẳng thà ở tù còn tốt hơn. Kiểu như tôi thật sự
0 thích những chuyện như vậy. Về nghề nghiệp, tôi tự hỏi:’ mình thật sự muốn
làm gì?’ Mọi người nói :’ con cần có tiền, cần có 1 ngôi nhà, cần phải làm thế
này…’ tôi 0 bao giờ muốn có 1 ngôi nhà,
cảm giác giống như bị ràng buộc. Còn tiền để làm gì? Tôi thấy trống rỗng quá. Giống
như tôi bị mất phương hướng. Tôi suy nghĩ về cuộc đời tôi trong 1 thời gian
dài. Những gì người ta thấy có ý nghĩa thì tôi lại 0 thấy vậy.
Có 1 thời gian tôi yếu bệnh thập tử nhất sinh, phải nằm viện
1 thời gian ngắn. Và mọi chuyện cứ xuất hiện trong đầu tôi: ‘mình đang làm gì?’
Tôi nhìn cuộc đời mình và nhìn xung quanh, tự nhiên tôi thích thiền định. Trước
đó thì khi rảnh, tôi có thực hành thiền định. Chưa bao giờ có thành công gì nhiều
trong thực hành thiền định nhưng vào lúc đó thì thân tôi hướng về thiền định để
chữa lành. Tôi đi đến khu vực gần hội Phật Giáo ở Victoria và bắt đầu thực hành
thiền. Tôi rất nhút nhát , cứ chạy vô rồi chạy ra. Tôi tham dự việc hành thiền ở
đó rồi nghe nói có 1 khoá tu thiền 9 ngày do Ajahn Brahmali hướng dẫn. Là 1
khoá tu thiền Sutta (+ giảng Kinh), Tôi 0 biết Sutta là gì. Tôi rất quan tâm đến
Phật Giáo , tôi đã có thời gian đến Đông Nam Á, bị thu hút bởi các đền chùa
nhưng 0 tìm hiểu về Phật Giáo.
Vậy là tôi tham gia khoá tu thiền 9 ngày kết hợp với giảng
Kinh vì tôi thấy mình cần. Tôi cảm thấy rằng sẽ hữu ích. Tôi nghe Ajahn
Brahmali giảng về các Kinh. Khi nghe lời Đức Phật dạy, tôi nghĩ:’ Ôi, đây là những
lời Phật dạy sao?’ Tôi bị chấn động. Tôi nghĩ lúc đó có sự cộng hưởng, liên kết
giữa lời Phật dạy với tôi, với những sự kiện mà tôi đã trải qua trong đời. Lúc
đó Ajahn Brahmali nói: ‘các bạn có thể trở thành Bhikkhuni’. Thật ra thì tôi
cũng 0 biết nữa. Tôi cũng đã có thời gian ở Đông Nam Á nhưng chỉ thấy nhà Sư,
chư Tăng. Tôi 0 biết rằng mình có thể làm Ni. Khi nghe Thầy ấy nói, tim tôi thầm
nhủ: ‘ mình sẽ làm như vậy, mình muốn xuất gia’. Nhưng lý trí lại nói: ‘mi 0 xuất
gia được đâu. Ai mà cho mi xuất gia. Mi crazy quá mà’. Tôi phải mất vài năm để
có đủ sức khoẻ đi đến 1 tu viện nhưng tôi lại nói:’ mình 0 thể xuất gia. Mình
có những chướng ngại. Mình đến tu viện mà tu viện có nhiều giới luật, quy định.
Mình ghét điều đó, mình sẽ ghét tu viện mất thôi’.
Vào năm 2019 lần đầu tiên tôi đến tu viện Ni Dhammasara và
thật sự thấy yêu mến nơi này. Tôi thấy nơi đây giống như nhà, giống như là nơi
mà tôi phải đến. Nơi đó có 1 vài chất xúc tác với tôi. Tôi thấy muốn xa lánh thế
giới này. Trong đời tôi có nhiều sự yểm ly, muốn xa lánh cuộc đời. Khi tôi nghe
lời Phật dạy trong các Kinh, tôi nghĩ đi tu thì có gì đó để làm 0, ngoài việc
thọ giới xuất gia? Khi tôi thực hành thiền nhiều hơn, nghe lời Phật dạy nhiều
hơn thì tôi 0 quan tâm đến cuộc sống thế tục nữa. Tim tôi hướng về Chánh Pháp
32:00
Cô Thứ 3:
Với tôi từ năm 2011, sau khi dự khoá tu thiền 9 ngày đầu
tiên, tôi trở nên nghiện hành thiền nên năm nào tôi cũng dự 1 khoá tu thiền 9
ngày của Ajahn Brahm và những khoá tu thiền khác mà tôi có thể dự được ở quê
nhà. Tôi bắt đầu ở lại trong tu viện nhưng 0 nghĩ gì về việc xuất gia, rồi có
vài lần tôi ở lại tu viện Ni Dhammasara. 1 cô Ni nói:’ sao em 0 xuất gia?’ Lúc
đó tôi bắt đầu suy nghĩ. Rồi cô ấy hỏi:’ em định sẽ làm gì trong đời?’ Cô ấy đã ‘điểm trúng huyệt’
(mn cười). ‘Nếu 0 thích thì em sẽ luôn bỏ đi tìm nơi khác’ Cô ấy lại nói trúng
tim đen của tôi. Vậy là bây giờ tôi ở đây. 0 có lý do gì đặc biệt.
Về sự yểm ly 5 dục.
Tôi nghĩ là 0 hoàn toàn vì tôi vẫn còn ở đây chưa Giác Ngộ
nhưng tôi thấy tiến trình đó đang diễn ra 1 cách chậm rãi, vì trong thiền,
chúng ta đi vào thế giới của giác quan thứ 6 là tâm. Trước khi sống đời tu thì
tôi cũng nghiện xem phim truyền hình Hàn Quốc (cười) nhưng rồi tôi dễ dàng
buông xả.
Cô thứ 4:
Khi cầm mic và nói trước đám đông, tôi thấy lo lắng. Tôi được
sinh ra trong 1 gia đình Phật tử ở Sri Lanka. Tôi đi học và lớn lên ở Sri Lanka,
khi học cao hơn thì tôi sang Anh. Mặc dù sinh ra trong gia đình Phật tử, tôi 0
phải là 1 Phật tử siêng năng ở Sri Lanka. Khi ở Anh thì tôi biết được Ajahn
Brahm qua Youtube. Tôi bắt đầu nghe các bài giảng của Thầy vào tối thứ 6. Chính
Thầy Ajahn Brahm đã truyền cảm hứng cho tôi, giúp tôi quan tâm và thực hành thiền
nghiêm túc. Lần đầu tiên tôi đến Úc, ở lại tu viện Bodhinyana trong vài tuần,
tôi ở lại rừng thiền Jhana Grove dự khoá tu thiền an cư mùa mưa. Sau đó tôi đến
tu viện Ni Dhammasara ở lại 3 tháng . Tôi thật sự thích nơi này. Tôi quý cô Ni
Trưởng Hassapana và kính trọng cô ấy nhiều. Tôi thấy như đã tìm ra được đúng vị
Thầy cho mình. Tôi xin vào dự khoá huấn luyện hành giả tập tu. Tôi vừa mới hoàn
thành khoá huấn luyện ấy và bây giờ tôi ở đây.
H: Thưa Ayya (Bhikkhuni), con gần như nổi da gà khi lần đầu
thấy các cô Ni Theravada. Con thấy lời tụng Kinh của các cô thật sự rất thánh
thiện và nuôi dưỡng tâm hồn. Sự hiện diện của các cô khơi nguồn cảm hứng. Khi bắt
đầu cuộc hành trình này, có điều gì bất ngờ với các cô 0? Những điều bên trong
hoặc bên ngoài, tốt hoặc xấu.
Đ: Về những điều bất ngờ, tôi nhớ lúc thọ giới Tỳ Kheo Ni ,
tôi ngạc nhiên vì điều đó làm tôi quá đỗi hạnh phúc. Tôi biết là mình hạnh phúc
nhưng 0 ngờ lại hạnh phúc đến như vậy. Tôi đã sống ở Ni viện Dhammasara trong 3
năm rồi 2 năm là Sadi Ni, các cô ở đây và tôi cùng sống trong tu viện, cùng
dùng thức ăn như nhau, lịch tu như nhau. Tôi 0 hiểu làm thế nào mà việc thọ giới
Tỳ Kheo Ni lại thay đổi cuộc đời tôi nhiều đến như vậy. Nhưng tôi đã bước vào
cuộc sống xuất gia và tôi thấy ngạc nhiên khi sự kiện này mang đến nhiều niềm hạnh
phúc cho tôi như vậy. Tôi được Sangha chấp nhận cho xuất gia chứ 0 chỉ là Thầy
hướng dẫn của tôi.
Khi tụng Kinh (trong buổi xuất gia), chúng tôi nâng cao lời
tụng vì lòng từ bi. Có thể là các cô Ni
với lòng từ bi đã làm cho tôi nâng tâm hồn lên, 1 cảm giác mình thuộc về
Sangha. Điều đó lại mang thêm niềm hạnh phúc cho tôi. Tất nhiên khi thọ giới TK
Ni thì giữ thêm giới luật nhưng chuyện đó đến sau, còn trong ngày thọ giới thì
tôi có niềm hạnh phúc hoan hỷ đến kinh ngạc.
H: Sự bất bình đẳng và định kiến với phụ nữ trong PG
Theravada, điều gì là quan trọng cần xem xét khi chọn 1 ngôi chùa để thọ giới
xuất gia?
Đ: Tôi nghĩ dù là nam hay nữ, bạn phải có sự kết nối với cộng
đồng nơi đó. Bạn đến thăm họ, ở lại cùng với họ, việc bạn kết nối với Tăng/Ni đoàn
rất quan trọng. Cho dù là PG Theravada thì những tu viện cũng có nét riêng. Các
tập thể cũng có sự khác biệt nhau và bạn sẽ liên hệ, kết nối với những nơi đó.
Tôi nghĩ đó là điều quan trọng.
1 cô khác:
Tôi cho rằng điều quan trọng cần phải xem xét là tu viện đó
có giữ giới luật 0, để tìm ra 1 nơi tốt để tu tập. Có nhiều vị là thầy hướng dẫn
tốt nhưng tìm ra 1 vị thầy phù hợp với bạn là điều quan trọng. Vị thầy giúp bạn
cảm thấy thoải mái khi tu học .
H: Cô đã học được gì từ Cô Hasapanna về lời dạy hoặc làm gương?
Đ: Cô Hasapanna thường hay nói: ‘Các bạn 0 cần phải cố gắng
để làm 1 TK Ni tốt. Trở thành Ni đã là việc tốt rồi’. Tôi thật sự thích điều đó. Như 1 cô Ni ở đây
có nói: đôi khi chúng ta tự tạo cho mình nhiều nỗi khổ vì chúng ta cố gắng quá
nhiều để trở thành 1 điều gì đó trong khi thật ra chúng ta đã rất tốt rồi. Cứ sống
tốt như vậy. Chúng ta 0 cần nỗ lực quá lên để làm thêm điều gì đó. Cô cũng rất
kiên nhẫn và bền bỉ đi theo đường hướng của mình dù có bao nhiêu sự cố xảy ra.
Trong số 4 cô Ni đầu tiên thì cô ấy là người nhỏ nhất. Bây
giờ cô ấy là Ni trưởng. Cô 0 nghĩ rằng mọi chuyện sẽ là như vậy nhưng cho dù bất
kỳ chuyện gì xảy ra cô ấy đều bình tĩnh ứng phó, 0 để chúng gây phiền phức rắc
rối gì. Tôi nghĩ tấm gương đó rất hữu ích cho tôi vì đôi khi tôi dễ bị tác động.
Rồi tôi nhìn cô Hasapanna , cô ấy 0 phản ứng quá nhanh.
1 cô khác:
Tôi quý cô Hasapanna, giống như ở Ajahn Brahm, chúng tôi thấy
được sự độc đáo. Rất khó thấy được đặc
điểm như vậy trong cuộc sống đời thường, thế tục. Người ta có khi quan tâm quá
nhiều về việc người khác nghĩ gì, ý kiến thế nào. Khi bạn được sống với người
có thể sống thư giãn, dễ chịu với bản thân thì thật tốt. Điều đó ảnh hưởng đến tính
cách của tôi.
1 cô khác:
Tôi xin tiếp lời, cô Hasapanna thật sự 0 cố gắng gây ấn tượng
với người khác. Giống như cô hay nói: ‘tôi chỉ có thể cố gắng làm tốt nhất. Nếu
nỗ lực tốt nhất của tôi mà bạn thấy chưa đủ tốt thì tôi có thể làm gì được? Tôi
đã cố gắng tốt nhất rồi’ (mn cười). Tôi trân trọng điều đó. Cô ấy kiểu như: ‘Tôi
là tôi. Tôi ngồi thiền ở đây. Tôi là như vậy. Tôi chỉ có thể làm được tới đó’. Tôi thích cách nghĩ đó. Đó là 1 tấm gương tuyệt
vời với tôi.
1 cô nói:
Vâng, tôi cũng 0 được như vậy, đi tới đi lui trong cốc của
mình trước khi đến đây (cười). Cô thì hay nói: ’tôi chỉ có thể cố gắng tốt nhất
trong khả năng. Nếu như vậy vẫn chưa đủ tốt thì thật tệ’. Trong đầu tôi vẫn nhớ
cách cô nói như vậy.
H: Điều gì khiến cô quyết định sống đời xuất gia?
Đ: Vâng, chúng tôi đã trả lời ở trên rồi.
H: Các bước để trở thành Ni? Trên con đường đó có gì khó
khăn 0? Nếu có, xin cô giải thích. Phải thực hành (thiền) bao nhiêu trước khi
thọ giới?
Đ: Tiến trình trở thành Bhikkhuni ở Dhammasara: các bạn đến
và ở lại làm cư sỹ trong 3 tháng. Lúc đó nếu các bạn vẫn thấy yêu quý chúng tôi
(cười) thì bạn đăng ký trở thành hành giả tập tu (anagarika) với sự đồng ý của
toàn bộ Ni đoàn chứ 0 chỉ là cô Hasapanna để phòng trường hợp cô ấy thích cá
nhân ai đó, vì bạn phải sống với cả tập thể Ni đoàn. Bạn làm Anagarika giữ 8 giới
trong ít nhất là 1 năm. Vị hành giả giúp chúng tôi trong việc lái xe, nấu ăn và
quản lý tiền bạc. Sau đó thì vị hành giả đăng ký trở thành Sadi Ni giữ 10 giới.
Ni đoàn sẽ họp bàn về việc chấp thuận cho vị ấy. Vị ấy sẽ làm Sadi Ni trong 2
năm rồi đăng ký trở thành Bhikkhuni. Ni đoàn cũng sẽ họp bàn và ra quyết định
chấp thuận hay 0.
Ở Perth thì chúng tôi cũng rất may mắn vì Cô Hasapanna đủ niên
hạ để cho 1 người xuất gia. Trước đó trong 1 thời gian dài thì 0 được. Cô thọ
giới năm 2009 nên khi tôi thọ giới thì cô 0 phải là người truyền giới cho tôi
xuất gia. 1 cô Ni từ Indonesia đến để cho tôi thọ giới. Bây giờ thì chúng ta có
cô Hasapanna và những cô Bhikkhuni khác cho thọ giới mà 0 cần mời các vị khác
bay sang đây. Việc này khá hiếm trên thế giới.
Về câu hỏi đường tu có gì khó khăn 0?
Đ: Với tôi thì có khi ngày qua ngày , 0 có chuyện gì to tát,
chỉ là những việc như 1 vị hành giả 7 ngày trong tuần đều làm cùng 1 việc, gặp
cùng những người như vậy. Bình thường thì ổn nhưng những khi ta mệt mỏi, 0 khoẻ,
tâm bị tiêu cực, phải làm những việc mình 0 thích làm … điều đó có thể trở thành
nỗi khó khăn, mệt nhọc.
47:07
Những lúc như vậy bạn có thể thấy chán nản vì những điều rất
nhỏ. Đôi khi trong đời tu , những chuyện nhỏ nhặt có thể bị phóng đại lên trở
thành chuyện lớn. Giống như câu chuyện trong Kinh Kosambi ( vì 1 thiếu sót nhỏ
về việc để quên nước trong chiếc gáo ở nhà vệ sinh, 2 Thầy Tỳ Kheo bất bình với
nhau, dẫn đến việc các Thầy Tỳ -kheo ở Kosambi luận tranh với nhau, 0 chấp
nhận thông cảm; không chấp nhận hòa giải…) làm chia rẽ Tăng đoàn. Đôi khi trong
đời sống tu viện có những chuyện như vậy. Những chuyện bình thường hàng ngày tích
tụ và gây khó chịu . Tôi 0 gặp những khó khăn gì to lớn hay những chuyện trọng
đại, chỉ là những chuyện thường ngày bạn gặp phải và gây khó khăn khiến bạn mệt
mỏi. Kiểu như vậy.
Đó là những lúc bạn phải dừng lại và có cái nhìn khách quan.
Trong đời tu tại tu viện, ta rất dễ đánh mất cái nhìn khách quan, rất dễ bị sa
lầy vào những chuyện nhỏ nhặt thường ngày rồi quên đi bức tranh tổng thể. Ta
quên cho phép bản thân mình có một chút thời gian nghỉ ngơi, ra khỏi mớ hỗn độn
ấy, có cái nhìn khách quan 1 chút, nhìn thấy nét đẹp trong những điều bạn đang
làm, thấy rằng cuộc sống tu viện mới đẹp làm sao. Thấy biết ơn về những điều mình
đang có nhờ lòng hào phóng của mọi người, nhớ lại lý tưởng ban đầu của mình, thấy
mình đang phục vụ để những người khác tu tốt, thấy rằng sự khó khăn thật ra là
do thái độ của mình, do mình bắt đầu tiêu cực, 0 khách quan và làm cho sự khó
khăn đó dễ xảy ra. Và tôi lại có lại niềm cảm hứng để tiếp tục tu. Đặc biệt là
khi mới đến bạn rất là hào hứng, phấn khởi nhưng lúc bạn sống ở đây được vài
năm thì chuyện này chuyện kia làm cho bạn cảm thấy mệt mỏi. Với tôi thì sự khó
khăn đến từ những chuyện vụn vặt hàng ngày. Có khi với các bạn thì đó chẳng là
vấn đề gì hết.
1 cô khác nói:
Tôi muốn nói rằng sau 2500 năm, chúng ta vẫn có những cuộc
nói chuyện sôi nổi về sự sạch sẽ của phòng tắm tại Dhammasara (mn cười). Đó vẫn
là chủ đề để bàn luận. Chúng ta đã có những buổi họp kéo dài về phòng tắm.
Về câu hỏi cần phải thực hành (thiền) nhiều như thế nào trước
khi thọ giới xuất gia?
0 yêu cầu nhiều đâu bạn. Mỗi người có một mức độ khác nhau. Có
những người đã thực hành nhiều năm rồi và có những người 0 tham gia nhiều khoá
tu thiền. Cho nên 0 nhất thiết bạn phải đạt được 1 mức độ thiền nào đó rồi mới
xuất gia được. Khi 18t, 19t, tôi đến thăm tu viện tại Victoria, lần đầu tiên
tôi thấy Ajahn Brahm cho 1 người nam thọ giới Sadi. Đó là lần thọ giới đầu tiên
trong tu viện ấy. Tôi 0 quen biết gì với vị Sadi ấy, chỉ tình cờ đi với dì của
tôi đến đó. Tôi được truyền cảm hứng từ sự kiện này và khi thấy vị này thọ giới,
dù 0 biết vị ấy là ai, tôi đã khóc. Kiểu như: điều gì đang xảy ra vậy? Tôi
nghĩ: ‘Có bao giờ mình cũng thọ giới vậy 0?’ Và ngay lập tức tôi tự trả lời: ‘ Ồ,
0 đâu. Mình sẽ 0 bao giờ làm như vậy’. Tôi nghĩ phải là 1 người thực hành thiền
giỏi , kiểu như sắp Giác Ngộ đến nơi rồi thì mới thọ giới được. Rồi vài năm sau đó tôi đến thăm Ni Viện
Dhammasara, biết các Ni. Có khi các bạn gặp những người tu và nghĩ rằng họ tinh
tấn hơn bạn trên con đường Đạo nhưng 0 nhất thiết phải là như vậy.
1 cô khác: Ajahn Brahm có nói: suy nghĩ thì khó hơn hành động.
H: Trong đời tu của Bhikkhuni thì điều gì là thách thức lớn
nhất? Điều gì giúp các cô chịu được những khó khăn trong cuộc sống tu viện?
Đ: Tôi nghĩ là câu này đã được trả lời rồi.
H: Điều quan trọng nhất mà 1 cô Bhikkhuni cần là gì?
Đ: Là niềm tin và nguồn cảm hứng vì chúng giúp ta tiếp tục
tu học. Với tôi thì Ajahn Brahm đã mang đến cho tôi 2 điều này rất nhiều. Vào
ngày thứ 4 đi nghe Thầy giảng thì tôi được tăng thêm tín tâm và nguồn cảm hứng
trong việc tu học. Điều đó giúp tôi tiếp tục tu tiến.
1 cô khác:
Tôi cũng đồng ý. Đó là điều giúp bạn vượt qua. Nhiều khi tôi
đảnh lễ Phật trong Chánh Điện, nhìn ngắm tượng Đức Phật và tôi chảy nước mắt. Tôi
thấy biết ơn và điều đó giúp tôi vượt qua được những khó khăn. Tôi thường nhớ lại
những khoảnh khắc được truyền cảm hứng khi đang tu học và tiếp tục đi tới. Niềm
tin và nguồn cảm hứng giúp tôi duy trì đời tu.
H: Thưa Ajahn, 0 có lời nào để diễn tả hết tấm lòng biết ơn của
con khi được hướng dẫn thiền định. Rất vui và thoải mái. Thật tuyệt vời khi Thầy
giải thích Chánh Pháp cao sâu 1 cách đơn giản, 0 rắc rối phức tạp. Con thật sự
là may mắn khi được sinh ra đúng thời điểm này để học về con đường Đạo từ 1
trong những vị Thầy giỏi nhất thế giới như Thầy và Ajahn Brahmali. Lòng từ bi,
tử tế, khiêm tốn và trí tuệ của Thầy rất thực tế và đáng cảm động. Xin cảm ơn
Thầy đã xây dựng cơ sở vật chất để chúng con tu học thực hành. Xin cảm ơn Ajahn
Chah, 0 chỉ là Thầy đã chỉ dạy Thầy Ajahn Brahm mà còn cử Thầy ấy sang Perth để
hoằng Pháp cho người phương Tây. Xin cảm ơn Thầy đã ở đây. Xin cảm ơn Thầy về
khoá tu thiền tuyệt vời này. Xin cảm ơn các vị đã hỗ trợ chúng con trong 9 ngày
thực hành thiền. 0 có các vị, chúng con 0 thể có nhiều thời gian rảnh để thực
hành thiền đến vậy. Xin cảm ơn tất cả mọi người.
Đ: Thật là dễ thương. Sadhu Sadhu Sadhu.
56:00
H: Cám ơn các cô đã chia sẻ với chúng con. Có 1 quyển sách tựa
đề là: Frist Free Woman – Người Phụ Nữ Tự Do Đầu Tiên, 1 tuyển tập các bài thơ
của các cô Bhikkhuni đầu tiên trong Phật Giáo. Con thấy các vị ấy mô tả về đau khổ và tự do cực kỳ mộc mạc. Các
cô có biết những bài thơ này 0? Cảm ơn các cô.
Đ: Vâng tôi nghĩ quyển sách này của Matty Winegeist đúng 0 ạ?
Những bài thơ này lấy từ Kinh Truởng Lão
Ni Kệ Therigatha, là những bài thơ của các vị Thánh Ni và cũng có những bài thơ
của các vị Thánh Tăng thời Đức Phật trong Trưởng Lão Tăng Kệ Theragatha. Tôi có
biết quyển sách mà bạn nói, nó cũng gây tranh luận và tác giả cũng gặp 1 chút rắc
rối vì vị ấy dịch các bài kệ này theo kiểu phóng tác và thêm ý của mình vào đó.
Nên vị ấy dừng việc quảng bá bản dịch của mình.
H: Có giới luật nào quy định phải đảnh lễ Thầy của mình 0?
Đ: Ồ, 0 đâu. 0 có giới luật nào yêu cầu tôi phải đảnh lễ Thầy
Ajahn Brahm (mn cười). Chỉ là do tôi quý kính Thầy rất nhiều. Việc đảnh lễ như
vậy trở nên dễ dàng khi bạn làm theo những người khác. Tôi nhận thấy như vậy
trong khoá tu thiền này. Trong hầu hết đời tu của tôi thì đều có những cô Ni để
tôi đi theo, học hỏi làm theo. Chỉ có lần này (ngồi đây trả lời) là 1 trong những
lần đầu tiên 0 có ai để tôi học làm theo (mn cười) . Sẽ dễ dàng hơn nhiều khi
có ai đó đi trước còn bạn đi theo sau, nên tôi thích làm vị Ni nhỏ.
H: Theo quan điểm của cô, là 1 Bhikkhuni thì khía cạnh nào
là khó khăn nhất so với vị Tăng? Nếu có thì các vị cư sỹ tại gia có thể giúp gì
được 0?
Đ: Với tôi đây là câu hỏi khó trả lời vì tôi 0 biết làm 1 vị
Tăng thì như thế nào? Tôi là Ni và tôi rất vui khi được làm Ni. Khi lần đầu thọ
giới xuất gia, tôi cũng có chút ghen tị với chư Tăng vị họ được tu cùng với
Ajanh Brahm (mn cười). Thật ra thì cha tôi hay gặp gỡ trò chuyện với Ajahn
Brahm còn nhiều hơn tôi nhưng giờ tôi đã vượt qua chuyện đó. Tôi vui khi là 1
Bhikkhuni. Tôi thấy hài lòng, an vui với những điều kiện tại Dhammasara. Thật
ra những điều kiện sống của chúng tôi tại Perth thì khá là hiếm đối với Ni. Nhiều
tu viện Ni trên thế giới 0 có được sự hỗ trợ như vậy. Vậy nếu bạn muốn giải đáp
những thắc mắc của mình thì nên đến thăm các Ni, tu viện Ni gần chỗ bạn và cố gắng
hỗ trợ họ.
H: Thưa cô, nếu 1 cư sỹ muốn học tiếng Pali thì phải bắt đầu
từ đâu? Với nhiều tâm từ gửi đến các cô.
Đ: Có quyển văn phạm Pali gọi là Pali Primer của cô Lily
Silva. Đó thật sự là quyển sách hay nếu bạn muốn tự học. Quyển này dễ hiểu và
đi thẳng vào vấn đề. Khi học xong quyển đó rồi thì trên mạng cũng có nhiều nguồn.
1 cô khác: và trên mạng cũng có những diễn đàn , thường có
những khoá dạy Pali được tổ chức. Thầy John Kelly cũng có mở vài lớp. Có những
video dạy tiếng Pali đăng trên mạng hoặc lớp dạy Pali phát trực tiếp. Tôi thấy
quyển văn phạm Pali Primer là quyển sách hay để bạn bắt đầu học. Sau đó có thể
học hỏi, có được sự hỗ trợ từ việc đọc thêm những quyển khác. Có 1 trang web
tên là ‘Wisdom and Wonders’, họ phát lại những buổi dạy Pali của Ajahn Brahmali
dạy cho chư Tăng. Bạn có thể vào đó để học.
H: Toàn bộ tiến trình trở thành Ni mất bao lâu ạ? Xin cô giải
thích.
Đ: Tôi nghĩ là đã có giải thích ở phần trên rồi.
H: Sự khác biệt giữa 1 Sadi Ni và Bhikkhuni?
Đ: Người cư sỹ giữ 5 giới, rồi nếu họ muốn giữ giới thêm thì
giữ 8 giới, Sadi thì giữ 10 giới. Thật ra chỉ thêm 1 giới là 0 giữ tiền/vàng. Theo
Theravada thì Bhikkhuni giữ 311 giới còn Bhikkhu giữ 227 giới.
Và có những giới luật dành cho Ni và Sadi Ni hoàn toàn khác
nhau. Các Sadi (Theravada) có thể đào đất, cắt cây và tích trữ thức ăn. Thức ăn
của Sadi 0 cần phải cúng dường mới được dùng. Vì vậy vị Tỳ Kheo khi đi vào nơi
rừng vắng thì nên đi cùng 1 Sadi để vị ấy cúng dường thức ăn cho vị Tỳ Kheo.
H: Tại sao có hôm chỉ thấy 3 cô Ni dùng bữa trưa trong khi ở
đây có 4 cô?
Đ: Vì có 1 cô bị bệnh dạ dày nên có hôm 0 dùng bữa, chứ 0 có
lý do gì bí mật (mn cười).
Cô đó trả lời: Vâng hôm đó tôi bị đau dạ dày nên 0 dùng bữa
được. Căn bệnh này thật ra cũng là điều may mắn, tôi có lý do chính đáng để nghỉ
ngơi vào ngày đầu tiên vì khi mới đến đây tôi bị mệt. Tôi vẫn đang trong quá
trình hồi phục sau khi làm hành giả tập tu. Sự nghỉ ngơi này thật sự là rất cần
thiết với tôi.
1 cô khác: vâng có thể nói bệnh dạ dày là rủi ro nghề nghiệp
của những vị tu.
H: Làm sao để biết được đời tu là phù hợp với con? Con đang
xem xét việc này nhưng con luôn thấy 0 chắc chắn.
Đ: Bạn cứ đến và ở lại Ni viện Dhammasara. Có khi ngồi ở nhà
ta 0 nhận thấy được vấn đề và rất băn khoăn. Khi tôi nghĩ về việc ghé thăm Ni
viện Dhammasara và ở lại trong 4 tháng, tôi có chuẩn bị tư tưởng và quan sát vì
phải xin tạm nghỉ việc trong thời gian đó. Ajahn Kayana tại tu viện ở Melbourne
có nói rằng: ‘bằng chứng thực sự nằm ở kết quả thực tế. Con phải thực hiện rồi
xem chuyện xảy ra như thế nào’. Vậy thì bạn hãy đến để tìm hiểu. Bạn có thể đến
Ni viện Dhammasara ở lại trong 1 tuần. Nếu bạn thấy thật là khủng khiếp thì bạn
biết rằng đời sống tu viện ở Dhammasara 0 phù hợp với bạn.
1 cô khác: Vâng, bạn phải thử xem như thế nào. Thử như vậy 0
có hại gì đâu. Nếu bạn vào tu mà thấy 0 hợp thì bạn có thể xả y bất cứ lúc nào.
Vì vậy bạn đừng nghĩ rằng mình phải bỏ tất cả. Đây là 1 tiến trình dần dần. Bạn
bắt đầu bằng việc giữ 8 giới. Kế đến khi đã sẵn sàng làm Sadi Ni thì bạn giữ 10
giới. Bạn cứ thử, 0 có hại gì hết. Chỉ có cách như vậy thôi. 0 ai có thể nói
cho bạn biết rằng đời tu có phù hợp với bạn hay 0, đó có phải là chuyện đúng đắn
nên làm hay 0. Bạn phải thử, cho bản thân mình thời gian trải nghiệm.
1:06:00
H: 1 cô Bhikkhuni có thể trở thành Ajahn được 0?
Đ: Tôi nghĩ Ajahn là 1 danh xưng chỉ người Thầy xuất phát từ
tông phái tu rừng ở Thái. Về cơ bản danh xưng này dành cho 1 nhà Sư tu được 10
tuổi hạ. Với Bhikkhuni cũng vậy.
1 cô khác: vâng, chúng ta cũng gọi Cô Hasapanna là Ajahn. Ở
Ni viện Dhammasara hiện nay có vài cô Ajahn.
H: 1 ngày của các cô Bikkhuni là như thế nào? Làm Ni thì có
những niềm vui và thách thức nào? Xin cho chúng con biết một vài lời thệ nguyện
của Bhikkhuni. Làm sao để cân bằng cuộc sống đời tu, nhu cầu từ cộng đồng Ni đoàn
và sự an lạc cá nhân?
Đ: 1 trong những quy tắc là 0 được đe doạ, làm cho 1 cô Ni
khác sợ hãi, 0 động chạm cù lét người khác, 0 giấu đồ, giới luật quan trọng hơn
là phải sống độc thân, 0 giết người. Có những giới luật rất là hiển nhiên. 0 được
ném phân, nước tiểu hay túi phân, túi nước tiểu qua bức tường tu viện.
1 cô khác: tôi nhớ nguồn gốc tại sao có giới luật đó. Có 1
cô Ni hơi lười , 0 muốn bỏ phân và nước tiểu đúng chỗ nên cô quăng ra bên ngoài
bức tường tu viện. Lúc đó có 1 ông cũng có chức quyền quan trọng đi ngang qua
bên ngoài và hứng trọn cái túi đó. Vậy là có chuyện và có ra giới luật. Đây là
1 câu chuyện thú vị trong Phần Giới Luật Vinaya Pitaka. Cho nên đôi khi có những
giới luật hơi chi tiết đặc thù như vậy.
1 cô khác: thường thì khi có 1 vị Tăng hay Ni làm chuyện gì
đó sai trái, các vị Tăng, Ni khác hay cư sỹ trình lên Đức Phật thì Ngài mới ra
giới luật. Mặc dù có 311 giới luật dành cho Ni , 1 số giới luật 0 thường xuyên xuất
hiện trong thực tế ngày nay.
Làm Bhikkhuni thì có những niềm vui và thách thức nào?
Tôi nghĩ là phần này đã được trả lời rồi.
Làm sao để cân bằng giữa đời tu, nhu cầu từ cộng đồng Ni đoàn
và sự an lạc cá nhân
Tôi nghĩ cũng giống như 1 người cư sỹ. Bạn phải chăm sóc gia
đình, người thân. Bạn cũng phải cân bằng điều đó với việc chăm sóc bản thân và
việc tham dự khoá tu thiền thì rất tốt cho sự cân bằng đó.
1 cô khác:
Tôi có thể thêm vào vài ý. Việc cân bằng này đã từng là 1
thách thức với tôi. Bây giờ thì tôi vẫn đang phát triển sự cân bằng này. Tôi phải
liên tục điều chỉnh và cho phép bản thân có những khoảng thời gian dừng lại khi
cần thiết để xem lại tôi cần điều gì. Có khi tôi phải thúc đẩy bản thân để hoàn
thành những việc cần làm xong trong cộng đồng Ni đoàn. Tôi ở trong đội chữa cháy,
bảo trì cần phải chọn ra những việc nào cần ưu tiên làm trước. Đó là sự đánh
giá và điều chỉnh liên tục , cho bạn thời gian để xem xét điều gì là quan trọng
để làm , cho bản thân mình thời gian để dừng lại, để cân bằng giữa việc phục vụ
Ni đoàn, chăm sóc bản thân và lý tưởng đời tu. Đó là những điều tôi đang dần
hoàn thiện. Tôi cũng có đề cập về điều này khi nói về 1 ngày tu điển hình của
Bhikkhuni.
Có khi tôi dự định là sẽ làm xong việc bảo trì này thì nó lại
0 xong. Luôn có những chuyện khác phát sinh cần phải làm. Điều đó làm cho đời
tu vất vả nhưng cũng thú vị, cũng là niềm vui. Cũng có những công việc mà tôi
thật sự yêu thích như là điều khiển máy xúc, học cách sử dụng cưa máy và những
chuyện tương tự như vậy. Rồi việc thúc đẩy bản thân vượt qua giới hạn của mình,
có đủ can đảm, đủ tự tin và với sự hỗ trợ của Ajahn Hasapanna và những người khác
trong Ni đoàn. Nếu tôi có 1 sai lầm nào thì rất khác với nơi công sở. Nhiều lúc
tôi làm công việc bảo trì nhưng lại 0 theo đúng kế hoạch, rồi lại phải bảo trì
việc bảo trì của mình. Đó là 1 niềm vui khi có thể làm nhiều việc khác nhau mà
tôi 0 ngờ lại có trong đời tu. Có nhiều chuyện vui khi làm việc như vậy. Tham
gia đội chữa cháy, bảo trì (trong tu viện) mang lại cho tôi nhiều niềm vui bất ngờ.
Tôi biết rằng mình có khả năng làm nhiều
việc và nếu có sai lầm thì cũng 0 sao. Tôi trưởng thành từ đó và có thêm nhiều
cơ hội để làm nhiều việc.
1 cô khác nói: có 1 ngày tôi thấy là tệ nhất ở Dhammasara,
chúng tôi có nước mưa, có máy UV xử lý nước
mưa ấy nằm phía sau thư viện. Máy UV này có đèn UV đặt trên 1 cái kệ thuỷ tinh.
Hàng năm thì phải thay đèn UV ấy. Lần đầu thay đèn UV, tôi làm gãy cái kệ thuỷ
tinh nhưng tu viện có 1 cái kệ khác dự phòng. Tôi thay kệ mới và làm gãy luôn.
Tôi đi vào phòng tắm và khóc. Đó thật sự là 1 ngày khó khăn.
H: Thưa các cô, xin cảm ơn vì các cô đã chọn con đường tu
truyền cảm hứng này. Thật tuyệt vời khi thấy lòng từ bi tử tế của các cô. Ni viện
đã có đầy đủ sự hỗ trợ chưa ạ? Đặc biệt là hỗ trợ về tài chính và công sức cho
những việc nào đó.
Đ: Tôi 0 làm việc dính dáng đến tài chính nên 0 có câu trả lời.
Tôi thấy Ni viện được hỗ trợ tốt, có thực phẩm dồi dào. Còn về việc tình nguyện
đóng góp công sức, nếu bạn là 1 người tháo vát , có thể làm những việc ngoài trời
, sửa ống nước, thợ điện và nếu bạn muốn xuất gia thì xin hãy nhanh chóng xuất
gia. Nhờ vậy mà chúng tôi sẽ 0 làm hư gãy nhiều thứ. (Mn cười).
1 cô khác: khi còn là 1 hành giả, tôi thấy nếu có ai đó tình
nguyện giúp rửa chén dĩa thì thật là tốt (mn cười)
1 cô khác: Vâng, đó là công việc của 1 hành giả. Các bạn có
thể đến giúp rửa chén dĩa.
H: Thưa các cô, các cô có tin vào câu chuyện về việc Đức Phật
chế giới cho các Bhikkhuni về Bát Kính Pháp (8 Garu Dhamma) 0?
Đ: Có lẽ nhiều người trong các bạn có biết về 8 Kính Pháp. Câu
chuyện ban đầu về việc thành lập Ni đoàn do cô Mahapajapati Gotami đại diện được
thọ giới. Đức Phật nói nếu các vị chấp nhận 8 Kính Pháp này thì sẽ được thọ giới
xuất gia. Thực tế thì hiện nay các cô Ni thực hiện 6 Kính Pháp đó trong Giới luật
Patimokkha, nằm trong số 311 giới luật dành cho Ni. Trong số 8 Kính Pháp thì 6
Kính Pháp là phổ biến. Mỗi giới luật trong Patimokkha đều có lịch sử xuất hiện.
Là do có người làm chuyện gì đó thì Đức Phật mới dựa vào mà ra giới luật để ngăn
lại. Trong 8 Kính Pháp này thì có 6 Kính Pháp có câu chuyện riêng. Vậy thì có sự
khác biệt . Nếu 8 Kính Pháp này có ngay từ lúc ban đầu thành lập Ni đoàn, vậy
thì làm sao chúng lại có câu chuyện xuất xứ riêng trong Ni đoàn? Cho nên ta thấy
có sự khác biệt và sự chú ý ở đây.
Thực tế là ở Ni viện Dhammasara thì các Ni giữ 311 giới, trong
đó có 6 giới thuộc Bát Kính Pháp này, 0 cần phải giữ riêng 8 Kính Pháp. Trong 8
Kính Pháp thì Pháp đầu tiên người ta thấy có vấn đề: rằng 1 vị Tăng dù mới thọ giới được 1 ngày thì
cũng xem như cao hơn 1 vị Ni thọ giới lâu năm. Như vậy là có ý nghĩ Tăng đoàn đứng
đầu, luôn cao hơn Ni đoàn. Nhưng trong Patimokkha thì 0 có ghi giới luật này.
Cám ơn các bạn đã kiên nhẫn lắng nghe.
Comments
Post a Comment