Community and Trust
Hội Nhóm và Niềm Tin
Community
and Trust – Hội Nhóm và Niềm Tin
Thầy Ajahn
Brahm – 12/12/2025
Tôi nhớ đến buổi
thiền đầu tiên mà tôi hướng dẫn. Có những bạn ra ngoài đi toilet hay là chán
quá đi ra ngoài rồi ngồi luôn bên ngoài hoặc bỏ về. Nếu tất cả các bạn bỏ về,
tôi thật sự ủng hộ. Nhờ vậy tôi sẽ có 1 buổi tối nhàn nhã dễ chịu. Đúng 0 nhỉ?
(cười) Tôi 0 chắc nhưng tôi thấy có nhiều người đi vào rồi nhiều người đi ra.
Có 1 điều cũng khá quan trọng là ta nên nhớ về niềm vui và hạnh phúc trong thiền.
Những người tuyệt vời bước vào. Đây là nơi chúng ta xây dựng 1 hội chúng gồm những
người tin tưởng, tử tế với nhau. Tôi nhớ có 1 câu chuyện nhiều năm trước, 1 người
bạn học cũ đến thăm tôi tại Thái Lan. Tôi 0 biết làm sao để làm cho bạn ấy vui
vì tôi 0 thể dẫn bạn ấy ra quán rượu hay đi xem phim. Nhà Sư 0 làm những chuyện
đó được.
Vậy là tôi
quyết định làm chuyện khác. Tôi rủ bạn ấy dậy sớm vào sáng hôm sau và đi khất
thực với các Sư. Đi khất thực là truyền
thống mà các Sư giữ gìn được 2500 năm rồi. Các Sư đi khất thực từ sáng sớm,
ngay sau khi bình minh lên ở vùng đông bắc Thái Lan. Đây là 1 cơ hội tuyệt vời.
Các Sư lặng lẽ đi vào làng. Dân làng thuộc nhiều tầng lớp khác nhau sẽ cúng dường
thực phẩm, những nắm nếp nhỏ, và ôi trời, đó là lý do tại sao có 1 cặp đôi người
Thái ở đây, bạn biết là tôi yêu thích món xôi nếp. Chủ yếu là vì những ký ức đẹp
mà tôi có về món xôi nếp này.
Anh bạn tôi
nói:’ OK, nhưng tôi 0 cách gì thức dậy sớm lúc 5g30 được’. Tôi nói:’ bạn đừng
lo. Tôi sẽ đến phòng và gõ nhẹ vào cửa để đánh thức bạn. Anh này là người bạn của
tôi trong nhiều nhiều năm rồi. Tôi đã làm như vậy vào sáng hôm sau. Chúng tôi lặng
lẽ đi ngang qua làng để khất thực. Trong ánh sáng đầu tiên của ngày mới, chúng
tôi thấy những làn khói do người ta nấu cơm trong làng. Tất cả dân làng đều đến
tu viện để xin thứ lỗi. Tôi 0 hiểu. Các bạn có thêm thức ăn cho ngày hôm nay do
0 phải san sẻ cúng dường đến các Sư. Sao các bạn lại xin tha thứ lỗi? Các Sư 0
khất thực trong làng là muốn tốt cho các bạn. Họ nói 0, các Sư 0 hiểu cúng dường
khất thực nghĩa là gì. Các Sư phương Tây chỉ học theo lời Phật dạy trên sách vở.
Khi cho tặng vật gì thì người cho sẽ nhận lại được rất nhiều niềm vui, nhiều hạnh
phúc an lạc.
Cũng giống dịp
đầu năm hay lễ Giáng Sinh, người ta mời gia đình, bạn bè cùng dùng bữa. Lúc đó
ta có nhận được nhiều niềm vui 0? Tất nhiên là có rồi! Cảm giác cho tặng và
chia sẻ có giá trị hơn nhiều so với vật chất. Đó là hạnh phúc, là niềm tin. Mỗi
lần tặng ai vật gì đó, tôi nhận về rất nhiều niềm vui. Tôi nhớ lần đó có chuyến
bay chuyển tiếp tại sân bay Singapore . Tôi rất cẩn trọng khi đi qua sân bay
như vậy. Vì tôi hay đến khu vực trạm cuối (terminal) để lên máy bay, người ta
nói Thầy cẩn thận kẻo bị terminal disease (bệnh giai đoạn cuối, chỗ này Thầy
chơi chữ). Cám ơn vì các bạn đã cười để cổ vũ cho tôi.
Lần đó tôi gặp
1 cô người phương Tây, chắc là người Mỹ. Cô đang chờ chuyến bay và muốn tận dụng
vài phút đó để chợp mắt 1 chút. Tôi biết cảm giác buồn ngủ khi bị thay đổi múi
giờ đột ngột là như thế nào. Tôi cũng vừa mới từ UK quay lại Úc, mới chiều nay,
trước buổi giảng tối thì tôi thấy mệt hơn thường lệ, là do còn dư âm của việc
thay đổi múi giờ (jetlagged). Tôi thấy cô này đang cố gắng chợp mắt 1 chút. Tôi
không quen biết với cô ấy. Tôi đi ngang qua hàng ghế mà cô ấy đang nằm, cố gắng
chợp mắt 1 chút. Tôi có 1 miếng che mắt cho dễ ngủ. Tôi hỏi cô cần 1 miếng che
mắt cho dễ ngủ 0. Cô ấy nói có. Thế là tôi tặng cho cô ấy. Cô ấy buồn ngủ đang
mơ màng, 0 nhận ra ai đang đi ngang qua. Làm được 1 điều rất dễ thương. Tôi nhớ
điều đó và chuyện này làm cho chuyến bay trở về Perth của tôi rất vui vẻ hạnh
phúc.
Khi chúng ta
chia sẻ, cho tặng nhau thì thế giới ta đang sống trở nên khác đi. Quay lại câu
chuyện khất thực, sáng hôm đó, chúng tôi 0 đi vào làng đó để khất thực. Thấy vậy,
dân làng rất buồn. Họ hỏi chúng con có lỡ làm gì sai không? Chúng tôi nói 0. Điều
này dạy cho chúng tôi hiểu ra hội chúng là gì.
Tôi cũng nhớ
sau 9 năm tu ở Thái Lan thì tôi đến Perth. Vài năm sau nữa thì tôi có cơ hội trở
về thăm lại hội chúng ở những ngôi làng Thái Lan mà tôi đã ở đó trong 9 năm. Họ
vẫn còn nhớ tôi rất nhiều. Chúng tôi 0 liên lạc bằng thư tín email gì hết mà
cũng 0 có thông tin trên báo chí cho dân làng xem. Khi trở về thăm, vào ngày đầu
tiên thì tôi đi khất thực trong làng. Ở Thái Lan thì khi đặt bát cúng dường, ng
ta 0 nhìn nhà Sư, chỉ đặt thức ăn vào bình bát. Nhưng họ thấy có 1 Sư mới đi đầu
nên nhìn lên. Ngay khi thấy tôi, họ bắt đầu ngạc nhiên rồi khóc. Điều đó giống
như sự công nhận bạn thuộc về hội chúng ở đó. Họ 0 bao giờ quên bạn. Đây là những
điều bạn nhận được từ hội chúng.
Nếu tôi đi
sang Anh và ở đó lâu hơn 2 tuần, các bạn có nhớ tôi 0? Có à? Và tôi cũng nhớ
các bạn nữa. Cho nên chuyện này nói ra hơi lạ nhưng tôi 0 bao giờ xem các bạn
là người đến đây học Pháp mà xem các bạn như gia đình của tôi. Bất kể màu da của
bạn là gì, giới tính gì, bạn đến từ đâu, nói chuyện thế nào… vì tôi thường gặp
các bạn nên sự quan tâm thật sự rất mạnh mẽ. Và cảm giác cộng đồng, hội chúng
đó là điều tôi kể cho anh bạn mà tôi đánh thức anh dậy vào sáng sớm đó. Anh ấy
cũng nói với tôi 1 điều mà tôi phải cảm ơn anh. Anh nói tối hôm đó anh có 1 cảm
giác lạ khi đi ngủ. Vì anh ấy sống ở London và ở London thì có nhiều người bạn
đã đến Thái Lan nhiều lần. Họ sẽ đánh thức bạn dậy vào 1 giờ nào đó bằng 1 cuộc
điện thoại hay gửi email. Nhiều khi họ 0 làm vậy. Nhưng anh này nói vì tôi là 1
nhà Sư, cuộc sống rất đơn giản, anh ấy tin rằng có những điều mà tôi nhận được,
nhưng với anh ấy lại rất hiếm. Anh ấy nói anh đi ngủ, 0 đặt báo thức, nghe gõ cửa
thì biết là tôi đến để gọi dậy để chuẩn bị các thứ rồi cùng đi dự buổi khất thực
với tôi. Đó là 1 trải nghiệm tuyệt vời. Chính trường hợp này cho ta cảm nhận rõ
về hội chúng, nhóm bạn, nơi đó chúng ta tin tưởng nhau. Chúng tôi là bạn bè, luôn
quan tâm đến nhau
9:49
Cho nên những
dịp như đầu năm mới, Giáng Sinh hay những dịp khác, tôi nhớ đến Thầy Ajahn Chah
như 1 bậc Thầy về nghệ thuật, Thầy chưa bao giờ thấy người Thiên Chúa Giáo tổ
chức lễ Giáng Sinh. Thầy chỉ hỏi tại sao các bạn người phương Tây lại rất quan
trọng ngày lễ Giáng Sinh? Christmas là gì ? Chúng tôi giải thích với Thầy đó là
ngày lễ hội, mùa lễ hội của thiện chí, lòng thiện tâm, tha thứ, tình bạn cho mọi
chúng sinh. Chúng tôi nói thật lòng với Thầy như vậy. Đó 0 phải là xuất phát về
mặt lịch sử nhưng ngày lễ này mang ý nghĩa như vậy với mọi người, khi bạn gặp gỡ
những người trong gia đình vào dịp lễ GS, gửi lời chúc mừng hay những tấm thiệp
nhỏ đến bạn bè trên toàn thế giới. Những người phương Tây có truyền thống như vậy.
Điều đó có ý nghĩa gì với bạn 0? Khi Ajahn Chah nghe thấy ý nghĩa của ngày lễ
GS, Thầy nói thật tuyệt vời. Vậy là hàng năm Thầy đến chùa Wat Pah Nanachat vào
ngày GS nhưng 0 gọi đó là Christmas mà gọi là ngày Buddha-mas. Tại sao lại
không tán dương điều tốt đẹp trong truyền thống của nhân loại? Bất kể là truyền
thống của ai. Tất nhiên là chúng ta 0 tán dương bất kỳ điều bất thiện nào, như
uống rượu chẳng hạn. Đó là lý do 1 trong những sự kiện tốt đẹp nhất như là đón
năm mới hay lễ GS, hay ở đây gọi là Buddha-mas mà Ajahn Mudito sắp tổ chức. Sau
khi sự kiện này kết thúc, khi trở về nhà, xin hãy cố gắng tìm gặp 1 ông cảnh
sát nào đó. Nếu có 1 ông cảnh sát nào dừng xe bạn lại để kiểm tra ngẫu nhiên
trong khu vực đi tuần. Nếu ông hỏi:’ Thưa bà, bà có vừa mới uống gì đó 0?’ - ‘
Vâng, có’ – ‘ Xin bà thử nồng độ cồn’. Bạn thử và nồng độ cồn là zero. Như vậy
thì thật là vui. ‘Sao bà nói là vừa mới uống?’
‘Vâng, đúng rồi, tôi uống trà, nước cam, nước dừa’ (cười). Chúng ta có dự tiệc nhưng 0 ai bị say hết. Và
như vậy thì sẽ rất vui, rất hạnh phúc. Kiểu như 1 dạng lan toả rằng 0 cần phải
uống rượu thì mới là cuộc vui, mới là ăn mừng.
Có khi niềm
vui xuất phát từ tình bạn với những người khác nhau từ những vùng đất khác
nhau. Tình bạn ấy thật tuyệt vời, có nghĩa rằng bạn có thể làm điều tôi làm. Có
khi tôi vừa mới xuống sân bay, người ta gặp tôi và nói:’ Hey, Thầy là Ajahn
Brahm?’ – ‘ Yeah!’ Vậy là có rất nhiều nơi để tôi trú ngụ, có nhiều thức ăn người
ta cúng dường. Thật ra đó 0 phải là mối lợi mà là 1 mối nguy. Có khi người ta
cúng dường cho tôi nhiều thức ăn quá. Bạn hãy xem người ta đã làm gì với tôi
trong những năm qua (khiến tôi lên cân) . 0 chỉ là người Thái Lan, mà còn là
người Sri Lanka, Malaysia, Singapore, Bangladesh và Úc nữa. Họ yêu thích việc
cúng dường thức ăn cho tôi. Người ta có thích tặng thức ăn cho các bạn 0 ? Bạn
đến nhà bạn bè để dùng bữa tối hay bữa trưa gì đó. Nếu đến thì bạn hãy nói với
họ rằng những món ăn họ mời thật là ngon tuyệt làm sao.
Tôi học được
1 điều khi tham gia hội nhóm là sự khen ngợi. Khen rằng điều họ làm thật là tuyệt
vời. Nếu họ làm gì đó cho các bạn, như họ mang giúp cái túi cho tôi hay đi lấy
cho tôi điều tôi đang cần thì tôi luôn nói cảm ơn đủ rõ cho họ nghe thấy. Lời
khen ngợi sẽ tạo ra rất nhiều sự khác biệt tốt đẹp trong đời bạn.
Đã bao nhiêu
lần người ta làm bạn thất vọng và mắng bạn? Bao nhiêu lần người ta khen ngợi bạn?
Thậm chí là trong mối quan hệ của mình, như là với bạn đời chẳng hạn, hay là với
boss của bạn. Có khi người ta đặt biệt danh cho tôi là Ajahn Brahm , Ajahn Big
Boss. Có bao giờ tôi mắng các bạn 0? Có bao nhiêu lần tôi khen ngợi các bạn? Bạn
Eddie (anh này hay hỏi chuyện, ý kiến lu xa bu), tôi có bao giờ mắng bạn 0? Tôi
khen ngợi bạn bao nhiêu lần?
0 biết lần gần
đây nhất tôi kể câu chuyện này là khi nào nhưng rất đáng để lắng nghe. Nhiều
năm trước, vì tôi làm việc với bên hiệp hội nghiên cứu ung thư, tôi gặp rất nhiều
người thuộc các niềm tin, tôn giáo khác nhau cùng làm việc nơi đó. Có vị là
linh mục tuyên uý, có 1 vị là Cha Tuyên Uý Giám Đốc của trường đại học Curtin.
Cha ấy biết việc tôi đang làm. Cha ấy đề cử với vị hiệu phó của trường đại học
cho tôi nhận giải thưởng của trường là huy chương John Curtin . Nhiều năm trước
rồi. Có bao nhiêu bạn ở đây nhớ chuyện đó? Có 4 bạn. Huy chương này mỗi năm sẽ được
trao tặng 1 lần cho người hay nhóm góp phần đẩy mạnh phục vụ cộng đồng, tầm
nhìn hay lãnh đạo. 1 trong những vị từng nhận huy chương này là ông John Curtin, thủ tướng nước Úc trong thời kỳ
chiến tranh, chịu rất nhiều áp lực nhưng đã kiên cường hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Cha Giám Đốc Tuyên Uý này đề cử tôi với vị hiệu phó. Tôi 0 biết gì về chuyện
này cho đến khi nhận được bức thư nói rằng: ‘Nhà trường trao tặng cho Thầy huân
chương này’. Nhận được huy chương này là 1 vinh dự lớn. Và để nhận thì tôi phải
đến dự buổi lễ trao huân chương. Tôi hỏi mọi người lúc đó rằng tại sao lại trao
huy chương đó cho tôi. Họ nói vì tôi đã phục vụ cộng đồng thay vì đi vào tù (để
dạy thiền) và vì tầm nhìn. Tất nhiên là tôi có tầm nhìn rõ ràng vì tôi mang
kính. Về mặt lãnh đạo, OK, tôi có cố gắng hết sức.
Khi đến dự
buổi lễ thì tôi phải lên phát biểu. Tôi vẫn còn nhớ nội dung bài phát biểu của tôi
là tôi 0 biết tại sao quý nhà trường trao giải thưởng này cho tôi. Là 1 vinh dự
lớn. Có rất nhiều người trong cộng đồng phục vụ tích cực hơn tôi nhiều. Và tôi
cũng sẽ 0 thể làm gì nếu 0 có sự giúp đỡ và hỗ trợ của mọi người dành cho tôi.
Và tôi xin cảm ơn. Nội dung bài phát biểu của tôi cơ bản là như vậy. Năm sau đó
thì 1 người khác được nhận huy chương Jonh Curtin, là 1 giáo sư trưởng khoa huyết
học tại bệnh viện Charlie Gardner chữa ung
thư cho mọi người. Lý do họ chọn vị này là vì khi làm trong khoa huyết học, vị
này nhận thấy có những người bệnh 0 được quan tâm chăm sóc. Họ được chữa trị rất
tốt nhưng sau đó họ rời bệnh viện và bạn bè chăm sóc họ. Họ 0 được chăm sóc sau
điều trị đúng nghĩa. Vị giáo sư này cho rằng việc chăm sóc sau điều trị thật sự
rất quan trọng. Vị ấy dùng quyền hạn của mình để sử dụng 3 hay 4 phòng trong bệnh
viện với sự tài trợ từ công ty sữa Brownes Dairy để điều trị bằng
cách(homeopathy) giúp cơ thể tự chữa lành , massage xoa bóp, dùng tất cả những
phương pháp khả thi, 0 phải hoàn toàn là phương pháp từ nghiên cứu khoa học.
Nhiều đồng nghiệp của ông cho rằng cách này hơi điên rồ. Bằng chứng cho việc
này nằm ở đâu?
19:31
Nhưng mà ông
này vẫn cứ làm. Sau 1 vài năm, người ta nhận ra dự án của vị này có hiệu quả.
Thậm chí là họ dùng phương pháp trị liệu bằng năng lượng Reiki của Nhật. Người trị
liệu sẽ đặt tay phía trên người bệnh, 0 chạm vào, trong khoảng nửa giờ để truyền
năng lượng, sự từ tâm. Lòng từ tâm có hoạt động, có tác dụng. Họ dùng cách điều
trị homeopathy giúp cơ thể tự chữa lành, massage và những phương pháp trị liệu
khác, cho dù là phương pháp đó có thể là kỳ lạ hay tuyệt vời. Yếu tố quan trọng nhất là lòng từ tâm và sự
quan tâm chăm sóc. Khi chăm sóc như vậy
là 1 bệnh nhân và 1 người chăm sóc riêng. Không giống như việc bác sỹ thăm khám
bệnh. Bác sỹ 0 làm được như những người chăm sóc này. Họ chăm sóc bệnh nhân
theo lịch trình có sẵn và họ là những người tình nguyện. Tốt hơn, tuyệt vời hơn
rất nhiều.
Vị bác sỹ đứng
đầu dự án này nhận được huy chương John Curtin. Khi nhận huy chương, vị ấy lên
phát biểu. Tôi nhận ra bài phát biểu đó ngay... Tôi 0 hiểu tại sao quý nhà trường
lại trao tặng huy chương này cho tôi. Có rất nhiều người trong cộng đồng phục vụ
tích cực hơn tôi nhiều. Và tôi cũng sẽ 0 thể làm gì nếu 0 có sự giúp đỡ và hỗ
trợ của các vị bác sỹ và y tá, những người hỗ trợ dành cho tôi. (mn cười).
Đó là nội
dung bài phát biểu của tôi. Giống với bài phát biểu cảm ơn. Khi tôi nghe bài
phát biểu đó và hiểu được ý nghĩa của nó, tôi nhận ra rằng nếu có ai đó khen ngợi
tôi, tôi sẽ 0 bao giờ từ chối lời khen đó mà sẽ vui nhận. Nếu bạn nói rằng
Ajahn Brahm, xin cảm ơn về những việc Thầy đã làm. Tôi sẽ trả lời rằng vâng,
tôi xứng đáng nhận được lời cảm ơn đó. Sao các bạn lại cười khi tôi nói như vậy?
Tôi đã được
dạy khi còn trẻ rằng khi người ta khen ngợi thì đừng nhận, còn lời phê bình,
phê phán thì nhận. Khi bạn phạm sai lầm, làm gì đó sai thì lúc đó bạn 0 ở tư thế
của người làm đúng mà trong tư thế của người sửa sai. Đã bao nhiêu lần bạn bị mắng
và chỉ trích so với những lần bạn được khen ngợi? Vì lý do đó mà khi chúng ta
có những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi trong đời , chúng ta 0 thể thư giãn và tận hưởng.
Chúng ta 0 tin tưởng những người mà ta sống chung hay làm việc chung. Hãy mường
tượng nếu bạn hiếm khi nhận lời phê phán chỉ trích, mà nhận được rất nhiều lời
khen ngợi.
Tôi đã có đề
cập về vấn đề này với Daniel, là anh tài xế của chúng tôi, khi anh ấy đang lái
xe. Chính xác là trong tuần rồi khi đi ngang qua camera bắn tốc độ của cảnh
sát. Camera này 0 ghi hình các bạn mà ghi nhận bạn đi với tốc độ bao nhiêu. Tôi nói anh 0 chạy xe quá tốc độ . Tốt lắm!
Tôi khen anh và anh bảo:’ oh, sao Thầy lại khen con?’ Tôi mới kể cho anh nghe
câu chuyện bên tư pháp và cảnh sát họ quyết định thay vì đặt camera bắn tốc độ
và tìm ra những người vi phạm. Bạn 0 nên chạy quá tốc độ, rất nguy hiểm. Khi
tìm ra người vi phạm và bắt phạt, tất cả những gì tôi học được từ cơ chế xử phạt
ở trường khi còn nhỏ là hãy làm sao để đừng
bị bắt.
Tôi 0 nhận
ra tại sao người ta lại coi trọng, để việc xử phạt đứng hàng đầu. Tôi nhớ câu
chuyện có 1 ông tư pháp nói với cảnh sát rằng đừng tìm những người lái xe vi phạm
. Nếu thấy có anh nào lái xe tốt , 0 chạy quá tốc độ quy định, tuân thủ đúng luật
giao thông, hãy đi theo họ 1 đoạn. Nếu họ là 1 anh tài xế chấp hành tốt luật lệ
giao thông, dừng xe họ lại và thưởng họ $200, thay vì phạt $200. Đó gọi là sự củng
cố tích cực. Như vậy 0 phải là tuyệt vời sao? Làm như vậy sẽ cổ vũ người ta lái
xe an toàn. Tốt hơn nhiều so với việc bắt phạt hay trừ điểm bằng lái . Như vậy
thì họ sẽ chủ động gặp các anh tài xế. Các anh lái xe rất tốt thì sẽ được cảnh
sát dừng xe lại: ’Thưa ông, xin bỏ ra vài phút. Tôi không đến để trách phạt gì
mà chỉ tặng cho ông món quà $200 vì ông là 1 bác tài tử tế , lái xe an toàn’.
Bác tài sẽ nói:’ ồ, thật tuyệt vời . Nhận được $200 này , tôi sẽ dùng để mua bằng
lái’ (mn cười).
Khi bạn khen
ngợi người khác sẽ làm cho người ta thấy tim họ ấm lên, thay vì thấy đầu nóng
lên. Họ cảm thấy tốt hơn nhiều về bản thân, gia đình, thấy tốt hơn nhiều khi đến
đây. Hy vọng là cho dù bạn làm bất cứ gì, tôi sẽ 0 bao giờ mắng bạn mà sẽ khen
ngợi bạn.
Có bao nhiêu
bạn tuần nào cũng đến đây nghe Pháp, rồi cúng dường? Xin các bạn đừng làm những việc tốt cách ẩn danh. Những
việc đó truyền cảm hứng cho mọi người và cả tôi nữa. Làm cho tim bạn rộng rãi
hơn, ấm áp hơn. Bất cứ khi nào tôi khen tặng ai đó, đặc biệt là các Sư, các Ni,
họ sẽ làm việc nhiều hơn để được khen tiếp. Điều đó làm tăng cách cư xử tốt của
họ.
26:13
Trẻ em cũng
vậy. Là 1 em nhỏ thì như thế nào? Có 1 cặp đôi hiện đang ở đây, đang nghe giảng,
tốt lắm. Cảm ơn các bạn đã đến đây.Thậm chí là khi các bạn chú tâm vào quyển
sách mà bạn đang đọc, hay là các con monkey (tức là mấy cháu bé con họ hay nhảy
nhót). Monkey thì rất gần với Monk (mn xôn xao cười). Có nghĩa là người ta thấy
vui khi đến đây. Họ hay dẫn theo con cái khi đến tu viện Bodhinyana. Có khi các
bạn dặn con là: hãy ngoan nào, đừng làm cái này, đừng làm cái kia … Ôi, tôi 0 cổ
vũ chuyện đó đâu. Những bạn làm cha làm mẹ, xin hãy để cho con mình cảm thấy
vui vẻ thư giãn khi đến đây. Chúng có thể chơi vòng quanh đây. Có nhiều thứ để
vui chơi ở đây. Khi các cháu vui chơi chạy vòng vòng quanh đây, ít nhất là các
cháu cảm thấy vui vẻ thoải mái khi đến gặp chư Tăng, Ni. Nghĩa là sau này trong
cuộc sống, các cháu có thể có những vị cha mẹ đỡ đầu về mặt tinh thần rất tuyệt
vời. Có thêm những người thân trong đời mà các cháu có thể tin tưởng chứ 0 sợ
hãi, có thể giúp các cháu vượt qua những lúc khó khăn. Đó là những điều mà những
nhà tu hành chúng tôi làm.
Bây giờ các
cháu biết được các vị tu hành, biết 1 số người,điều đó có thể là rất rất hữu
ích cho các bạn. Lần đó tôi đến nói chuyện tại trường đại học Curtin, tôi quen
biết khá thân với vị hiệu phó thời đó đến độ khi tôi cần cô ấy giúp đỡ thì cô ấy
sẵn lòng.
Có 1 cô người
Sri Lanka đang học ngành y tá điều dưỡng tại đại học Curtin. Vợ chồng cô này có
2 con. Người chồng làm 2 công việc để trang trải cuộc sống trong khi cô vợ đang
đi học lấy bằng ngành điều dưỡng. Cộng đồng các bạn Sri Lanka ở đây kể cho tôi
nghe câu chuyện 1 hôm anh chồng đi làm về, do mệt mỏi thiếu nghỉ ngơi nên xe
hơi của anh bị đụng và anh chết. Là do anh làm việc quá cực nhọc để lo cho gia
đình. Cô vợ bị stress nặng vì nhà 0 có đủ tiền. Cô nhận được học bổng từ Sri
Lanka nhưng vì chồng mất nên sẽ không nhận được nữa, kiểu như vậy. Cộng đồng
các bạn Sri Lanka quyên góp tiền đủ cho cô ấy trang trải chi phí sinh hoạt
nhưng cô 0 có tiền đóng học phí tiếp tục học.
Vậy là tôi
can thiệp, giúp giải quyết vấn đề. Tôi giải quyết thế nào? Tôi gọi cho cô hiệu
phó trường đại học Curtin và họ nối máy cho tôi gặp ngay cô ấy. Cô ấy biết và
tin tưởng tôi. Tôi kể cho cô ấy nghe về chuyện cô sinh viên điều dưỡng này có
chồng vừa mới mất do làm việc lao lực. Có học bổng nào có thể cấp cho cô ấy tiếp
tục học được 0? Vài ngày sau, cô hiệu phó cấp học bổng cho cô sinh viên này,
chi trả mọi chi phí giúp cô này trang trải chi phí sinh hoạt và học tiếp. Tôi rất
tự hào về điều đó. Làm điều tốt giúp người. Những điều khó làm mà tôi đã làm được
giúp tạo ra niềm tin. Khi có ai đó thật sự cần thì tôi sẽ giúp. Tôi yêu thích
làm những việc như vậy vì người ta có khi gặp khó khăn trong đời. Như cô sv
này, có khi chưa đủ tiêu chuẩn để xin học bổng nhưng tôi có nói giúp rằng tôi
biết trường hợp của cô ấy thật sự khó khăn cần giúp đỡ. Nhà trường có thể giúp
gì được 0? Rồi cô được cấp học bổng. Cô này thường đến thăm tôi mỗi năm 1 lần.
Giờ cô là 1 y tá cấp cao . Cô cũng khá thông minh. Cô bảo đảm là học bổng mà cô
nhận được là xứng đáng. Cô ấy làm việc chăm chỉ để tỏ lòng biết ơn đối với đất
nước. Rất tuyệt vời.
Có 1 câu
chuyện khác mà tôi thích kể là về người nhập cư. Có bao nhiêu người muốn dừng
làn sóng nhập cư? Như vậy là thế nào? Nếu bạn đến từ 1 nơi mà bạn đã đánh mất mọi
thứ, 0 còn gì. Tôi biết nhiều người nhập cư. Có 1 anh đến Úc trên 1 con thuyền
0 còn gì trên đó, trên lưng anh chỉ có 1 tấm áo rách rưới. Anh nhớ rõ là khi
thuyền anh vào bờ biển Tây Úc, người đầu tiên mà anh gặp là 2 ngư phủ người Úc.
Khi thấy anh, họ reo lên: ‘Chào mừng đến với nước Úc, anh bạn! Uống bia nhé!’
Anh ấy nhớ rõ như vậy. Vấn đề 0 phải là uống bia mà là 1 lời chào mừng, chào
đón của người dân Tây Úc. Tôi hay kể chuyện anh này vì anh ấy có đóng góp nhiều
điều tốt trong đời. Anh ấy chuyển đến sống ở Adelaide và làm thống đốc bang Nam
Úc 2 nhiệm kỳ; cho thấy anh ấy rất được tín nhiệm.
Tôi yêu
thích những câu chuyện như vậy. Người ta trao tặng bạn lòng từ tâm, tử tế, điều
đó 0 làm đầu bạn ấm lên mà làm tim bạn ấm lên để sau đó bạn có thể phục vụ người
khác. Thật tuyệt vời khi ta có được những cộng đồng, hội nhóm như vậy, bất kể
là thuộc tôn giáo, chủng tộc nào, mọi người quan tâm chăm sóc nhau. Điều đó làm
tôi cảm thấy hạnh phúc. Đó là công việc của tôi; tạo ra cộng đồng, hội chúng
như vậy, với cảm giác tin tưởng nhau thật tuyệt vời.
Và có 1 chuyện
nữa tôi kể cho bạn nghe, tại sao 0 chứ? (mn cười) Tối nay chúng ta có 2 thời
nói chuyện, giảng Pháp về việc trưng bày Xá lợi sắp diễn ra. Các bạn có thích
đi viếng nơi trưng bày Xá Lợi 0? Nếu có thì hãy đi đến tu viện Bodhinyana. Có rất
nhiều Xá Lợi được trưng bày ở đó. Viếng thăm miễn phí, tự do vào cổng.
Ngày hôm
nay, có 1 gia đình người Sri Lanka, khi tôi đến thăm nhà họ nhân buổi cúng dường.
Họ xin thỉnh, mượn 1 ít Xá Lợi từ tu viện Bodhinyana cho buổi lễ cúng dường hôm
đó. Chuyện này thì trước đó tôi chỉ mới làm 1 lần. Tôi chấp thuận lời đề nghị của
họ và cầm theo Xá Lợi trong buổi lễ đó. Tôi kể vài câu chuyện về những Xá Lợi
này. Câu chuyện khá lạ lùng nhưng có thật. Lần đầu tiên tôi mang Xá Lợi về Úc từ
vùng phía Bắc Malayisa. 1 vị Sư Theravada người Miến Điện mang tặng tôi nhiều
Xá Lợi. Tôi hỏi vị ấy đó có phải là Xá Lợi thật 0? Vị ấy kể đã đi đến vùng xa
xôi hẻo lành nhất của Miến Điện. Nơi đó có những bảo tháp cổ stupa bị sụp đổ hư
hoại, những Xá Lợi này đã ở đó hàng trăm năm rồi. Có những bảo tháp stupa họ
xây dựng ở Myanmar rồi sau này nơi đó trở thành rừng rậm và các bảo tháp bị đổ
nát theo thời gian và cũng do động đất.
Vị Sư này đi
đến những vùng rừng rậm xa xôi hẻo ánh để tìm những Xá Lợi còn sót lại ở đó
(thường thì các bậc Thánh qua đời sẽ được lưu giữ trong Xá Lợi trong bảo tháp,
cất trong những hộp bằng vàng). Vị Sư này tìm ra 1 nơi nhờ việc 1 người dân
làng bỗng trở nên giàu có. Vị Sư mới hỏi người ấy nguyên do. Rằng vị ấy là 1
nhà Sư, 0 phải cảnh sát điều tra xét hỏi, chỉ là nếu có Xá Lợi thì chỉ cho vị ấy mang về thờ phụng. Người
dân làng kể rằng họ đã thấy trong đống đổ nát của bảo tháp có 1 cái hộp vàng có
chứa xương. Anh ta bỏ xương ra ngoài , thầm nghĩ rằng mình rất nghèo, 0 thể bán
số xương này mà có thể bán cái hộp đựng bằng vàng. Anh ta mang ra chợ bán và
người ta biết rằng anh này đã tìm ra 1 trong những bảo tháp bị đổ nát.
Vị Sư nài nỉ
anh chỉ chỗ đã bỏ số xương đó, tức là các Xá Lợi của bậc Thánh Arahant. Người
này mới dẫn vị Sư vào rừng rậm để chỉ chỗ. Họ thấy các bảo tháp đổ nát và các
xương, Xá Lợi. Vị Sư thu nhặt lấy cho vào hộp tử tế. Và đó là một số Xá Lợi có
tại tu viện Bodhinyana. Vị Sư ấy đã trao cho tôi. Tôi 0 nghi ngờ gì về tính xác
thực. Nhưng bạn hãy mường tượng vấn đề mang số xương, Xá Lợi này vào Úc. Bên Hải
quan họ rất nghiêm nhặt. Họ có các đơn
khai báo như bạn thấy ngày nay, liệt kê các loại 0 được mang vào Úc. Tôi khai
báo đây là xương người, là loại phù hợp nhất có thể khai báo về số Xá Lợi này. Nhà
Sư phải trung thực, 0 được nói dối. Vậy là tôi lọt vào trường hợp cảnh báo, phải
khai báo kỹ. Họ hỏi: ‘ Thầy mang cái gì vậy?’ – ‘Xương người’ (mn cười) Nhà Sư
phải trung thực và bạn đừng sợ khi sống trung thực. Vì bạn sẽ thấy điều kỳ diệu
xảy ra tiếp sau đó. Vậy là anh ta dẫn tôi đến gặp viên hải quan trưởng trong ca
đó. – ‘ Vị Sư này đầu trọc đắp y vàng
nâu khai báo rằng vị ấy mang vào nước Úc 1 số xương người’ – ‘Là xương gì?’ Tôi
chắp tay và nói: ‘ Đó là Xá Lợi Phật’ (vị Thánh Arahant là Phật Thanh Văn). Tôi
kể cho vị ấy nghe tôi nhận được số Xá Lợi này từ đâu. Tất cả đều cố gắng mọi
cách nhưng họ 0 thể mở được nắp hộp đựng Xá Lợi. Anh trưởng hải quan nói:’ chuyện
này quá khó với tôi. Thầy mang ra đi’
39:32
Tôi đã mang
Xá Lợi về Úc theo cách như vậy, bằng cách thành thật, và khi tôi mang về đây
thì có thêm những câu chuyện nhỏ nữa. Nhiều nhiều năm trước có 1 Sư mà tôi rất
quý mến là Ajahn Thate. Vị này là 1
trong những Sư mà khi tôi vừa mới đến Thái Lan thì vị ấy đang nằm bệnh viện
Siri, với sự bảo trợ của vua Thái Lan lúc bấy giờ. Vị ấy sắp chết vì bệnh ung
thư. Những vị bác sỹ trong bệnh viện này chăm sóc Sư ấy rất tốt, nhưng họ nói rằng
đã bó tay, 0 chữa được. Sư bảo rằng tốt hơn thì để Sư ấy trở về tu viện bên bờ
sông Mekong và chết ở đó. Tu viện này cách Nongkhai vài dặm. Vậy là Sư trở về
tu viện và sống thêm 25 năm nữa mới mất. 1 nhà Sư tuyệt vời. Sư này là vị mà
tôi thật sự muốn được gặp để đặt ra 1 số câu hỏi mà Ajahn Chah 0 trả lời cho
tôi, nhờ vị ấy giải đáp. Thậm chí là vào thời đó mà Sư ấy rất nổi tiếng, muốn
xin gặp thì phải đặt lịch hẹn trước và phải chờ đến phiên. Tôi phải chờ vài
ngày mới được gặp Sư ấy.
Tôi bước vào
phòng của Sư với những câu hỏi chuẩn bị sẵn. Khi tôi bước vào, Sư ấy quay lại,
là 1 người nhỏ bé đắp y casa đang ngồi nhìn ra dòng sông Mekong. Tôi bị choáng
ngợp vì tâm từ toả ra từ vị ấy. Tâm từ thật sự. Tôi chỉ nói được rằng: ‘con
nghĩ rằng sẽ tốt hơn khi ta tự tìm ra câu trả lời cho bản thân’. Sư ấy nói:’ ừ,
đúng rồi’. Thật ra là những câu hỏi mà tôi đã chuẩn bị trong mấy ngày qua , khi
gặp Sư ấy thì chúng hoàn toàn biến mất. Không phải vì tôi ngại hay sợ mà vì thấy
an lạc, hạnh phúc. Chuyện xảy ra như vậy
và tôi nghĩ: ‘lúc này mà muốn kéo tôi ra khỏi đây thì phải có 1 con trâu nước mạnh
nhất trong vùng mới kéo được’. Tôi 0 muốn về. Tôi thấy an lạc, bình an, như
đang ở nhà. Ở đây 0 có ai chỉ trích phê bình gì bạn hay làm hại bạn. Đó là 1
trong những cảm giác an yên nhất mà tôi cảm nhận được từ vị Sư vĩ đại này.
Sư ấy có có
liên quan đến xá Lợi vì đã ghé thăm Perth nhiều năm trước và tặng 3 Xá Lợi trước
khi tôi có mặt ở đây. Sư trao tặng 3 Xá Lợi cho 1 phụ nữ . Và cô này là 1 thành
viên trong hội chúng của chúng ta. Nhiều bạn ở đây biết cô ấy. Cô Morin Barton.
Chồng cô ấy bỏ đi nên cô sống 1 mình trong ngôi nhà. 1 hôm cô nhờ 1người thợ mộc
đến sửa đồ trong nhà. Anh thợ mộc này là 1 người tốt. Nhưng anh lỡ đụng vào nơi
cô đang thờ Xá Lợi và Xá Lợi bị rơi ra. Anh thợ 0 nói gì với cô chủ nhà, chỉ nhặt
lên và cất trở lại chỗ cũ. Sau đó cô nhận ra bị mất 2 Xá Lợi.
Lúc này cô
hút bụi sàn nhà , cô bỏ ra 2 hay 3 tháng dùng lưới lọc trà lọc chỗ bụi đó để
tìm chỗ Xá Lợi bị mất nhưng chỉ tìm ra 1 Xá Lợi. 1 miếng Xá lợi nữa thì bị mất,
0 tìm ra. Rồi Ajahn Jakaro, là vị Sư Cả ở đây trước tôi đến nhà thăm cô Phật tử
ấy. Cô kể chuyện bị mất Xá Lợi như vậy. Ajahn Jakaro mới nói: miễn là tâm cô tốt
thì cuối cùng miếng Xá Lợi đó sẽ quay trở lại . Khi tôi đến thăm cô và hỏi cô
đã tìm ra miếng còn lại chưa thì cô cho biết là chưa, vẫn còn mất 1 miếng. Tôi mới hỏi cô là lần mới nhất cô nhìn vào
trong hộp đựng Xá Lợi là khi nào? Cô nói chắc là 2 hay 3 tháng trước. ‘Cô cho
tôi xem hộp Xá Lợi được 0?’ Cô đưa cái hộp đó cho tôi. Tôi mở nắp ra : Ồ, cô
xem, có bao nhiêu miếng Xá Lợi ở đây? Là 3 miếng. Xá Lợi đã quay trở lại. Cô ấy
cẩn thận ghi lại sụ việc. Tôi thấy rằng đôi khi có những chuyện lạ thường như vậy
xảy ra.
Những Xá Lợi
mà tôi nhận được từ nhà Sư Miến Điện, tôi tặng cho bên Singapore vài miếng Xá Lợi.
Đó là Xá Lợi của Ngài Maha Moggalana và Sariputta, 2 vị đại đệ tử của Đức Phật,
khi tôi trao tặng cho bên Singapore, họ nhận lấy vì họ tôn trọng tôi nhưng họ 0
tin tưởng cũng 0 hiểu lắm ý nghĩa của Xá Lợi là gì. Họ là những doanh nhân, những
người có bằng cấp tốt nghiệp đại học. Họ nói những Xá Lợi này là gì ạ?
47:00
Nếu bạn nhìn
thấy những Xá Lợi trên toàn thế giới thì chắc phải chất cao như núi. 0 thể là
Xá Lợi của 1 người. Tôi tặng họ 2 miếng Xá Lợi. 2, 3 tuần sau đó tôi nhận email
từ họ, nói rằng : ‘Ajahn Brahm, Thầy 0 tin được đâu’. 2 miếng Xá Lợi ấy bây giờ
trở thành 3 miếng. Tất nhiên là tôi tin nhưng các vị ấy thấy thật khó tin, vì.
Tôi 0 biết là các bạn có tin những chuyện như vậy 0. Đôi khi có những chuyện lạ
như vậy xảy ra. Và bây giờ là câu chuyện cuối tôi kể cho các bạn để các bạn có
thể kể lại cho những người thắc mắc về điều này.
Đã lâu rồi
có 1 chàng thanh niên đi từ thủ đô Lhasa của Tây Tạng sang Ấn Độ để mua hàng
hoá và mang qua các vùng núi, trở về Tây Tạng để bán. Mẹ của anh là 1 Phật tử
thuần thành. Bà dặn con khi sang Ấn Độ thì mang về cho mẹ 1 miếng Xá Lợi. Anh
nói: ‘dạ mẹ, 0 vấn đề’. Khi anh ta sang đến Ấn Độ và trở về, bà mẹ hỏi:’ con có
nhớ chuyện Xá Lợi 0?’ – ‘ Ồ xin lỗi mẹ, con quên mất. Lần sau con sẽ mang về
cho mẹ. Con hứa’. Như chiều nay có mấy bạn nói: Son, con trai hay vậy lắm.
Lần sau anh
ta sang Ấn Độ, đi băng rừng để mua hàng hoá và mang về. Anh ta lại quên mất
chuyện tìm Xá Lợi mang về cho mẹ. Nhưng anh quả quyết là lần sau anh ta sẽ nhớ
và mang về cho mẹ. Lần sau nữa anh lại sang Ấn Độ. Anh ta rất bận rộn trong việc
kinh doanh của mình. Rồi khi trở về, nhìn thấy thủ đô Lhasa từ xa, anh nghĩ:
‘ôi, mình lại quên mất rồi. Phải làm gì bây giờ?’ Rồi anh thấy trên đường mòn
nhỏ trong rừng núi 1 xác chết của con chó và nghĩ:’ ồ xương nào chả là xương’. Anh
cẩn thận tách ra 1 cái xương còn tốt từ
xác chó ấy. Lấy 1 miếng vải đắt tiền, mà anh định mang về để bán, quấn lại,
để bà mẹ tin rằng đây là Xá Lợi thật. Như vậy gọi là marketing. Nếu bạn đặt 1 vật
gì 0 có giá trị vào 1 cái hộp trông sang trọng, đắt tiền, trường hợp này là 1
miếng vải đẹp của Ấn Độ, người ta sẽ nghĩ là vật đó có giá trị. Anh ta mang về
và đưa cho mẹ. Bà mẹ rất vui sướng, đặt lên ban thờ . Đây là câu chuyện tôi
nghe kể lại, 0 phải chuyện tôi nghĩ ra. Anh này nghĩ: OK, mẹ thấy vui là được rồi.
Rồi anh đi
bán hàng. Khi trở về nhà thì anh khó lắm mới vô được nhà vì trong nhà có rất
đông các Sư và cư sỹ. Ánh sáng tuyệt vời rực rỡ phát ra từ Xá Lợi trên ban thờ
nên các Sư mới đến để chiêm ngắm. Anh này tự hỏi:’ vậy đây là Xá lợi hay là
xương con chó?’ Câu trả lời cho chuyện này. Vì tôi đã thấy những chuyện kỳ diệu
xảy ra với Xá Lợi. Xin các bạn thứ lỗi, tôi xin chia sẻ cách tôi hiểu về chuyện
này. Có khi chư thiên làm những chuyện này. Nếu có người có lòng tín tâm mạnh mẽ
và sống tốt thì vật ấy trở thành Xá Lợi Phật thật.
1 chuyện nữa
là do vị chủ tịch Hội Phật Giáo tại Victoria kể cho tôi nghe. Vị ấy kể được tặng
1 Xá Lợi Phật. Vị này cũng như các bạn bên Singapore, khi được tặng thì 0 tin về
Xá Lợi Phật nhưng vì là chủ tịch Hội PG nên nhận và cho vào hộp. 1 ngày kia, vị
ấy muốn mang vào chùa . Khi để ở nhà thì vị ấy cất trong tủ và quên mất. 1 năm
sau vị ấy nhớ ra và nghĩ là mình nên mang vào chùa. Khi mở tủ, mở hộp ra thì 0
thấy gì trong đó. Nếu bạn 0 chăm sóc, trân trọng Xá Lợi, 0 xứng đáng thì Xá Lợi
sẽ biến mất. Tôi nói điều này với tư cách là 1 nhà vật lý lý thuyết tốt nghiệp
trường Cambridge. Đây 0 phải là những vật đơn giản. Khi bạn tận mắt thấy , bạn
0 hiểu tạisao nhưng chứng cứ thì quan trọng hơn bất kỳ lý thuyết nào.
Tôi 0 biết
những câu chuyện này có hữu ích với bạn 0? nhưng đó là những điều tôi đã chứng
kiến trong đời, thấy những điều mà theo lý thì 0 thể xảy ra nhưng lại xảy ra.
Thấy những người đáng ra sẽ chết nhưng họ vẫn sống. Tôi đã tụng Kinh cho họ rất
nhiều.
Cảm ơn các bạn
đã lắng nghe. Sadhu Sadhu Sadhu
59:24
Phần Hỏi Đáp
H: Con thấy
có 1 chuyện khó nói này. Có những người hoàn toàn tin vào chuyện này . Con hoàn
toàn tin là có bùa phép Mara vòng quanh cổ tay của con. Con cảm thấy như vậy.
Con mua bùa này ở 1 nơi đặc biệt. Được
làm phép và mang lại nhiều năng lượng cho con. Nhưng nếu con đi ngang người thật
sự tin tưởng, dính mắc vào chiếc bùa con đang đeo này, thì con 0 cảm thấy năng
lượng nữa. Như vậy là thế nào ạ?
Đ: Đây là 1
trong những điều Đức Phật nói:’ các con hãy đặt câu hỏi’. Ajahn Chah thì dạy tôi rằng:’ con hãy đặt câu
hỏi’. Đôi khi niềm tin của chúng ta 0 chính xác và 0 tốt. Cho nên tôi rất vui
khi mọi người thoải mái đặt câu hỏi hóc búa với tôi và các Sư khác. Từ đó mà
tôi học hỏi được nhiều điều. Và khi bạn nhìn với con mắt của mình thì có khi 0
thể đặt câu hỏi. Là sức mạnh của niềm tin.
Hầu như tuần
nào tôi cũng kể chuyện này. Khi tôi còn là 1 sinh viên trẻ có tham gia vào 1
nhóm nghiên cứu tâm linh. Tôi rất quan tâm đến những tuyên bố về các hiện tượng lạ. Tôi muốn tận mắt chứng kiến. 1
trong những thử nghiệm mà tôi hay kể là về năng lực của tâm. Câu chuyện 1 anh sinh
viên bị thôi miên, tin rằng cây đinh chạm vào người anh đang nóng đỏ trong khi
cây đinh 0 hề nóng. Kết quả là anh thật sự hét lên chứ 0 cố ý diễn và có 1 vết
bỏng trên cánh tay. Niềm tin của anh đã tạo nên vết bỏng ấy. Sau đó tôi nghĩ nếu
niềm tin có thể tạo ra vết bỏng, vậy nó 0 làm tiêu khối u ung thư được sao? Điều
này thật sự rất quan trọng với mọi người trong cuộc sống của họ. Khi bạn tận mắt
chứng kiến chuyện xảy ra như vậy, thì sao ta lại 0 dùng lời dạy của Đức Phật
hay lời dạy của ai đó, biết rằng chuyện gì cũng có thể xảy ra chứ 0 cố định, cứng
nhắc. Thậm chí là với Mara, ma quỷ nếu bạn thật sự tin vào đó thì có thể xảy ra
chuyện lạ. Đó thật ra 0 phải là Mara, ma quỷ mà là cách nhìn và lòng tin của bạn
đối với việc đó.
Với Xá Lợi
cũng vậy. 0 phải là chuyện người ta đã thờ kính trong nhiều thế kỷ mà vấn đề là
khi bạn nhìn thấy Xá Lợi, bạn cảm thấy thế nào. Bạn đã từng đi đến những nơi mà
người ta cho là thiêng liêng, thánh thiêng chưa? Vd như thiền đường của tu viện
Bodhinyana. Nhiều người đã nói nhưng bạn có đến để bản thân cảm nhận chưa? Có
biết bao nhiêu người đã hành thiền trong thiền đường đó, đặc biệt là khu vực phía
trước. Thật sự rất đặc biệt. 1 trong những lý do là có nhiều thiền sư vĩ đại đã
thực hành thiền ở đó. Và ở chỗ khu vực các tượng Phật cũng có nhiều Xá Lợi ở
đó. Tôi chỉ có thể giải thích là như vậy. Ta hãy tận dụng cơ hội tốt này.
Thậm chí là
1 trong những người hỗ trợ của chúng ta, đã mời các vị Thầy phong thuỷ, vị giỏi
nhất, mà 0 báo trước với tôi, bước vào thiền đường ở tu viện Bodhinyana. Vị ấy
cũng nhận thấy như vậy. Vị ấy nói khu vực phía trước của thiền đường có nguồn
năng lượng phong thuỷ rất mạnh. Phiá sau thiền đường thì nguồn năng lượng 0 mạnh
lắm. Còn phía trước thì có nguồn năng lượng mạnh mẽ nhất mà vị ấy từng gặp. Vị ấy
0 biết tại sao, 0 biết về thiền.
1:04:38
Và nhiều người
trong số các bạn, nếu là thiền sinh biết cơ bản về thiền. Các bạn đến tu viện
Bodhinyana , vào thiền đường và ngồi ở phía trước khi không có tổ chức lễ gì. Bạn
hãy đến xem thử. Có 1 nguồn năng lượng đáng kinh ngạc ở đó. Bạn sẽ có những thời
thiền tốt nhất trong đời ở đó. Vì tôi đã làm như vậy rồi. Có bao nhiêu bạn đồng
tình với tôi về chuyện này?
H: (từ Đức)
Thưa Ajahn Brahm, Làm sao giữ được kiên nhẫn khi cần thiết nhất? Làm sao để thực
hành và phát triển tốt nhất tính kiên nhẫn ? Cám ơn thầy.
Đ: Cách phát
triển tính kiên nhẫn tốt nhất là học về sức mạnh của giây phút hiện tại. Chỉ ở ngay trong giây phút hiện tại thôi. Khi không
nghĩ về tương lai thì bạn sẽ thấy đó là niềm vui, khi bạn nhận ra tương lai của
bạn được tạo thành, như tôi vẫn thường nói, từ ngay giây phút này. Kiên nhẫn là
tình trạng tự nhiên, là bản chất. Bạn được miễn phí thời gian. Được tự do về mặt
thời gian. Tôi có kể câu chuyện sau khi tôi nghe Ajahn Chah giảng ở Thái Lan,
tôi đi ra phía sau giảng đường và ngồi thiền trong 2 giờ.
1:06:25
Ngay trên
sàn xi măng, 0 phải là 1 nơi ngồi dễ chịu có sẵn đệm thiền. Làm sao có thể ngồi
trong 2 giờ ở 1 nơi bất tiện như vậy? Bằng cách tôi ở ngay trong giây phút hiện
tại, ngay bây giờ . Lúc đó thì thời gian 0 còn ý nghĩa gì nữa. Khi bạn 0 còn là
tù nhân của thời gian thì bạn có thể kiên nhẫn như ý bạn muốn. Đẹp tuyệt vời.
Chuyện xảy ra là như vậy. Hy vọng là bạn cũng có được những thời thiền như vậy.
Chỉ cần ngồi xuống , và bạn thấy rất an bình, rất đẹp, rất hạnh phúc an lạc.
Sau đó khi bạn ra khỏi thời thiền và nhìn đồng hồ . Ồ, chắc là đồng hồ chạy
sai. Nhưng thật ra đồng hồ 0 chạy sai chút nào. Là bạn đã ngồi thiền trong 1 thời
gian dài , có 1 khoảng thời gian tuyệt vời. Đó là dạng kiên nhẫn tốt nhất.
Khi bạn cần
kiên nhẫn nhất thì xin bạn đừng. Có 2 loại chờ đợi. 1 là chờ đợi tương lai. Chờ
điều gì đó sẽ xảy ra thì đó là mất kiên nhẫn. Loại thứ 2 là chờ đợi trong hiện
tại. Hoàn toàn khác. Nếu bạn chờ đợi trong hiện tại thì đó là kiên nhẫn. Bạn chỉ
cần an lạc khi đang ở ngay đây. Có gì đó sẽ xảy ra nhưng đừng chờ đợi chúng sẽ
xảy ra mà hãy chờ đợi trong giây phút hiện tại. Hãy chánh niệm, hãy từ tâm với
giây phút hiện tại.
H: (từ Bolivia)
0 biết tại sao mà trong thời thiền của
con, con có khuynh hướng cử động bàn tay và bàn chân rất nhiều , như vậy rất
khó chịu. Làm sao để thân được tĩnh lặng? Đó có phải là Kamacchanda (Dục dục)
0? Hay đó là chướng ngại, triền cái nào?
Đ: Trước hết,
vào lúc bắt đầu, hãy làm cho thân bạn càng thư giãn càng tốt. Rồi khi tay hay
chân của bạn cử động. Có khi là tự nhiên cử động chứ 0 phải do bạn muốn. Tôi
hay thấy chuyện này xảy ra ở bàn tay của thiền sinh. Có khi là do năng lượng bị
kìm nén, mà thường là năng lượng tiêu cực nơi thân, cần được giải toả. Đừng cố
gắng giữ chúng lại mà cứ để tự nhiên. Miễn là 0 có quá nhiều người quanh bạn
nghe được khi bạn duỗi tay chân. Cứ để thân tự nhiên cử động. Bạn cứ an trú nơi
tâm, giữ cho tâm tốt đẹp, bình an định tĩnh. 1 lát sau thì chuyện đó sẽ tự biến
mất. 0 lâu đâu.
H: Ồ đây là
câu hỏi từ vùng Medan , Indonesia, trong
những nơi tôi yêu thích.
Làm sao để dạy
Chánh Pháp cho trẻ con 1 cách hiệu quả để các em có niềm tin mạnh mẽ và lòng
nhiệt thành để thực hành Chánh Pháp?
Đ: Đây là 1
vấn đề khó với nhiều người. Họ nghĩ là ít nhất các em tuổi thiếu niên hay trưởng
thành mới học Chánh Pháp được. Nhưng thật ra là 0 phải. Tôi đã có nói chuyện
này ở London , kể về chuyện khi tôi đến 1 trường mẫu giáo ở Singapore . Họ nhờ tôi
dạy cho các em 4, 5 tuổi về ý nghĩa của Vesak, Lễ Phật Đản. Tôi thích những thử
thách như vậy. Tôi biết rằng nếu dạy lý thuyết cho các em thì chỉ tốn thời gian
vô ích. Thay vào đó nên dạy thực hành.
Tôi dạy rằng
Vesak là ngày sinh của Đức Phật. Khi sinh ra Đức Phật đã đi được. Ngài đi 7 bước,
đưa tay chỉ trời và nói: ‘Tôi là người đứng đầu thế giới. Đây là lần sinh cuối
cùng’. Bây giờ các con đã đọc điều này trong sách, hãy đứng thành 1 hàng ở đây.
Bước 7 bước. Đưa ngón tay trỏ lên trời và nói: ‘Tôi là người đứng đầu thế giới.’
Các em làm theo như vậy thật hoàn hảo.
Lý do nói
các em làm như vậy là vì khi tôi còn nhỏ, 1 trong những bài học trong trường tiểu
học mà tôi luôn nhớ là khi thầy giáo nói:’ các con dang tay ra, tưởng tượng
mình là 1 cái cây trong rừng và đung đưa theo gió thổi’. Điều đó rất có ý nghĩa
với tôi dù tôi nhớ lúc đó mới là năm đầu tiên của tiểu học. Làm như vậy thật là
dễ thương, đáng yêu.
Các con thấy
phía sau Thầy là tượng Phật lớn. Hãy ngồi giống như vậy. Ngồi xếp bằng, đặt lòng
bàn tay phải lên trên lòng bàn tay trái. 2 ngón tay cái chạm vào nhau. Lưng thẳng.
Hạ cằm xuống, nhắm mắt lại. Hãy tưởng tượng các con vừa mới Giác Ngộ thành Phật.
Hãy tưởng tượng xem cảm giác lúc đó thế nào. Từng người trong các con 0 có chuyện
gì để lo lắng. Công việc, con cái, các cuộc phỏng vấn. Các con 0 cần gì những
chuyện này. Con là Phật. Hoàn toàn an toàn trong suốt phần đời còn lại. 0 có gì
phải lo lắng. 0 có vấn đề gì. Hãy tưởng tượng bây giờ các con hoàn toàn Giác Ngộ.
Sau nhiều năm thì các con đã làm được. Cảm giác sẽ như thế nào? Rất bình an, 0 phải
làm gì nữa. 0 cần phải cố gắng quan sát hơi thở hay những chuyện ngớ ngẩn tương
tự. Chỉ cần ở ngay trong giây phút này. 0 cần phải lên kế hoạch, 0 có gì phải e
ngại sợ hãi. Quá khứ, bây giờ 0 còn nữa. 0 cần phải lo lắng về bất cứ chuyện gì.
Tôi dạy các
em những chuyện này trong 5 phút. Tất cả các em ngồi yên tĩnh lặng, dùng trí tưởng
tượng để nuôi dưỡng cảm giác mà ta gọi là hương vị của giải thoát, Giác Ngộ.
Và tôi đã rất
thành công đến nỗi những người lớn và các thầy cô phàn nàn rằng :’ Sao Thầy chưa
từng dạy chúng con điều này?’ Và trong buổi tối tôi đã dạy lại nội dung đó, thiền
Vesak cho các em, chính là thiền niệm ân Đức Phật. Thật sự là có hiệu quả. Đó là
cách bạn dạy cho trẻ em. Dạy qua việc sử dụng sức mạnh của trí tưởng tượng.
H: Thưa Thầy,
xin cảm ơn món quà Pháp Bảo của Thầy. Lời giảng của Thầy là 1 vd tuyệt vời về
buổi hội thảo trong thế giới hiện đại. Những sự phục vụ của Thầy dành cho Tăng đoàn
đúng là của 1 nhà Sư chân chính.
Đ: Cám ơn bạn.
Tôi xứng đáng được nhận lời cảm ơn. Và các bạn cũng xứng đáng nhận được lời cảm
ơn vì đã nán lại nghe tôi giảng trong thời gian dài. Bạn thấy trên đây là những
lời khen. Như vậy có làm tôi tự cao tự đại 0? Hay làm cho tim tôi rộng mở? khi
bạn nói những điều như vậy, Thật sự là làm cho tôi muốn giảng thêm, dạy thêm. Nhưng
0 phải trong tối nay mà là 1 ngày khác.
Cảm ơn các bạn
đã lắng nghe. Sadhu Sadhu Sadhu
Comments
Post a Comment