Ajahn Brahm's 50th Bhikkhu Anniversary Day - Bài Giảng Kỷ
Niệm 50 Năm Tu Học của Ajahn Brahm
Thầy Ajahn Brahm – 05/12/2024
Lần đầu tiên tôi đứng ra giảng Pháp là khi mới xuất gia được
4 năm, mới được học những điều cơ bản, do Thầy Ajhan Chah của tôi yêu cầu. Lần
đó là vào dịp lễ quan trọng rằm tháng giêng, tất cả các Sư đều tề tựu tại chùa,
khoảng 200 vị cùng với vài ngàn Phật tử. Trong dịp lễ lớn này thì Thầy thường
giảng pháp. Rồi Thầy nhìn xuống hàng ngũ chư Tăng, trước đó tôi đã thấy Thầy từng
làm như vậy rồi. Thầy chọn 1 trong các vị Sư lớn và yêu cầu đứng ra giảng Pháp.
Lần này thì mắt của Thầy Ajahn Chah lướt qua bắt đầu từ các Sư lớn xuống đến
phía sau. Mắt Thầy quét đến tôi và rồi lướt qua. Phù, thoát nạn. Nếu mắt Thầy dừng
lại ở chỗ tôi thì có nghĩa là tôi phải đứng ra giảng pháp bằng tiếng Thái hoặc
bằng phương ngữ của vùng đông bắc Thái Lan . Rồi mắt Thầy quét trở lại lần nữa
và dừng lại ở chỗ tôi: ‘Brahmavamso, lên giảng Pháp nào’. Tôi mới làm nhà Sư có 4 năm thôi và tôi phải
giảng Pháp trong 1 giờ bằng phương ngữ ở vùng đông bắc Thái Lan. 0 có chọn lựa
nào khác, bạn phải thực hiện thôi!
Đó chính là lúc tôi được huấn luyện, luôn luôn sẵn sàng chia
sẻ Pháp ở bất cứ đâu về bất cứ chủ đề gì.
Có khi giảng hay và có khi 0 nhưng ít nhất khi tôi đến Indonesia, tôi có
thể nói 1 vài từ tiếng Bahasa – ngôn ngữ của Indonesia nhưng 0 nhiều, vì vậy mà
luôn luôn có người phiên dịch. Khi có người phiên dịch thì tôi có cơ hội. Nếu
tôi lỡ có nói điều gì đó sai sót trong tiếng Anh thì anh phiên dịch sẽ chỉnh lại
trong tiếng Bahasa nên tôi tránh được rắc rối. Thật tuyệt vời khi bạn có người
phiên dịch. Nhưng cũng có khi anh phiên dịch sơ sót… (cười). Không sao.
Lúc giảng pháp thông qua phiên dịch thì bạn bị ngắt mạch
nói. Nên sẽ tốt hơn khi giảng pháp mà 0 có phiên dịch. Lúc đó thì tôi có biết
tiếng Thái khá rành và thường hay phiên dịch cho Thầy Ajahn Chah. Thầy hay nhờ
tôi. Bây giờ thì do đã lâu 0 sử dụng nên tiếng Thái của tôi 0 còn được lưu loát
nữa nhưng tôi vẫn hiểu chính xác người ta nói gì. Thật là 1 đặc ân lớn khi
trong nhiều năm nay tôi 0 chỉ đến Thái để giảng pháp mà còn đến nhiều nơi ở
Indonesia nữa. Tôi nói điều này vì có nhiều bạn Indonesia ở đây. Tôi có những
trải nghiệm tuyệt vời ở Indonesia, đặc biệt là khi bạn lên máy bay. Tôi nhớ có
2 dịp với hãng hàng không Garuda.
Lần đầu tiên là khi tôi đến sân bay, chuyến bay 0 phải bị
hoãn mà là bị hủy. Bạn chuẩn bị bay và ở sân bay đầu kia có người đang chờ để
đón bạn, bạn dự định sẽ có 1 thời giảng pháp khi đến nơi, và rồi chuyến bay bị
hủy. Tôi thấy có nhiều người, hầu hết là các doanh nhân ăn mặc tề chỉnh, đi đến
quầy ở sân bay và đập bàn: ‘0 thể như vậy được, tôi có 1 cuộc họp kinh doanh
quan trọng’. Bạn có biết chuyện gì xảy ra khi ta đập bàn ở quầy tại sân bay 0?
Tay sẽ bị đau (cười). Nên đừng đập bàn ở quầy sân bay làm gì, 0 giải quyết được
gì đâu. Lúc đó tôi nhờ người mượn điện thoại để báo cho người đi đón tôi ở điểm
đến: ‘tôi 0 đi được, chuyến bay bị hủy rồi’. Lý do chuyến bay từ Perth đến Bali
của hãng hàng không Garuda bị hủy là vì đang có dịch cúm Covid. Và tôi giải
thích rằng Garuda là 1 con chim nên giờ hẳn là bị cúm nên 0 bay được.
1 lần khác, tôi nghĩ là đã có kể rồi, tôi từ Úc lên máy bay
để dự hội nghị ở Jakarta, tôi lên máy ngồi ghế hạng economy ở phía sau, chỉ là
1 chuyến bay ngắn. Các tiếp viên hàng không đi kiểm tra xem mọi người đã ổn định
chỗ ngồi, cài dây an toàn chưa. 1 tiếp viên hàng không dừng lại, nhìn tôi và
nói: ‘Thầy là Ajahn Brahm phải 0 ạ?’ – Tôi đáp: ‘ Tôi nghĩ chắc là vậy’ (cười).
Cô tiếp viên đặt tay lên tim và nói: ‘ồ con chắc chắn là 1 trong những đệ tử
thuần thành nhất của Thầy. Con đọc tất cả sách của Thầy và nghe tất cả các bài
giảng của Thầy trên mạng. Thật tuyệt vời khi đi cùng chuyến bay với Thầy’. Rồi
người ta phục vụ điểm tâm cho hành khách. Sau đó, khi chuyến bay đã đi nửa chặng
đường, cô tiếp viên hàng không ấy lại đến và mời tôi lên phía trước và tôi làm
theo lời họ. Toàn bộ phi hành đoàn đang ở đó. Họ muốn chụp hình với tôi. Tôi chụp
hình với (từng người trong số)họ, với các cô tiếp viên hàng không và các bạn cấp
cao hơn. Đây là chuyến bay từ Perth đến Bali, 0 chỉ là có nhà Sư mà còn có các
du khách đi nghỉ mát, đi bãi biển, lướt sóng. Họ muốn yêu cầu uống thêm bia và
họ liên tục nhấn chuông báo nhưng các tiếp viên 0 đến vì họ còn đang bận chụp
hình với Ajahn Brahm (mọi người cười). Sau khi chụp hình xong thì tôi quay về
chỗ ngồi. Tất cả những người Úc trên máy bay đều nhìn tôi kiểu như muốn ném tôi
ra khỏi máy bay vì họ cần thêm bia mà phải chờ.
Đôi khi thật là tốt khi có 1 thời gian dài tu học và quen biết
với mọi người, đây là phần tuyệt vời khi làm nhà Sư. Đơn giản là bạn có thể
nhìn thấy các em nhỏ đến. Các em còn rất bé và rất được chào đón. Có những em
quen biết các Sư từ khi còn nhỏ đến lớn. Điều đó có nghĩa là sau này trong cuộc
sống của các em, khi gặp vấn đề hay rắc rối gì, có khi những người khác 0 giúp
được nhưng nhà Sư có thể giúp được. Có câu chuyện này thuộc cộng đồng các bạn
Sri Lanka.
8:27 (còn tiếp)
1 hôm, 1 cô sinh viên người Sri
Lanka đang theo học đại học đến gặp tôi và nói: ‘con thật sự đang rất rất cần sự
giúp đỡ của Thầy. Con đang gặp 1 rắc rối lớn’. – ‘Thầy có thể giúp gì cho con?’
Cô ấy nói rằng đã có thai với bạn trai của cô. Tôi mới hỏi cô đã nói chuyện này
với cha mẹ của mình chưa. Cô bảo chưa, vì thế mới đến xin tôi giúp. Nếu cha mẹ
cô mà biết chắc là giết cô chết mất. Cô nói như vậy nhưng chắc chắn là họ sẽ 0
giết con gái mình rồi. Tuy nhiên cô ấy bối rối và không biết phải xử sự như thế
nào. Công việc của tôi là gọi cho cha mẹ cô ấy và nói: ‘con của 2 vị đang gặp
chút rắc rối nhưng tôi ngạc nhiên là sao cháu bé lại sợ 2 vị mà 0 dám nói. 2 vị
là cha mẹ, vào những lúc con mình gặp rắc rối thì chính lúc đó chúng cần cha mẹ
hơn bao giờ hết. Vậy thì xin 2 vị hãy cho con mình biết rằng dù chúng lỡ làm bất
cứ chuyện gì trong đời thì cha mẹ vẫn ở bên chúng. 2 vị biết là bản thân tôi, 1
hôm cha tôi nói chuyện riêng với tôi rằng cho dù bất kỳ chuyện gì xảy ra, cánh
cửa nhà cha luôn mở rộng để đón tôi, dù cha rất nghèo. Vì tôi là con trai của
ông. Còn cô bé này là con gái của 2 vị, cho dù cô bé như thế nào thì quý vị là
mẹ cô bé, sẽ luôn quan tâm chăm sóc con mình’.
Những chuyện như vậy giúp tôi thấy
được 1 số lợi điểm khi là 1 nhà Sư lâu năm: bạn có thể hỗ trợ giúp đỡ khi người
ta gặp bất cứ loại rắc rối nào. Có những chuyện mà người ta tin tưởng tôi và tôi
có thể giúp làm dịu đi những khó khăn của họ. Nhưng trong các bạn ai cũng có
con, xin hãy cho con bạn biết rằng dù chúng có như thế nào, dù chúng có làm gì
thì cha mẹ vẫn ở bên chúng, 0 la mắng mà sẽ giúp đỡ hỗ trợ chúng, miễn là chúng
nói thật chuyện gì đang xảy ra. Vậy thì các bạn đừng bao giờ la mắng mà thay
vào đó hãy giúp đỡ con mình, để nếu có gặp rắc rối, chúng có cha mẹ sẵn sàng
giúp đỡ theo cách của họ.
Có 1 chuyện khác nữa mà tôi muốn kể
cho các bạn. Vì tôi là 1 Sư lớn, tôi đã tu 50 năm rồi và có danh tiếng khá tốt,
rất nhiều người tin tưởng tôi. 1 phụ nữ người Sri Lanka đang theo học ngành điều
dưỡng tại đại học Curtin có đóng học phí. Cô ấy có 2 con và chồng cô ấy làm 2
job để vợ đi học. Cuộc sống cô ấy rất bận rộn và căng thẳng. 1 hôm anh ấy đi
làm về vào lúc sáng sớm thì bị đụng xe và chết. Bạn hãy mường tượng hoàn cảnh
cô vợ này đang học điều dưỡng tại đại học, chồng mất, 0 còn thu nhập và phải lo
cho 2 đứa con. Cộng đồng người Sri Lanka thì đông, họ kêu gọi quyên góp nhưng
thật sự là 0 đủ để cô ấy vượt qua khó khăn.
Bạn biết là tôi được nhiều người
biết đến và tôi được trao tặng huy chương John Curtin của trường đại học
Curtin. Bạn có thể nói là 1 nhà Sư thì cần gì sự công nhận đó nhưng tôi đã nhận
huy chương đó. Tôi có quen biết những vị quản lý, điều hành nhà trường, đặc biệt
là cô hiệu phó. Ngay khi tôi biết cô sinh viên ngành điều dưỡng này gặp khó
khăn, tôi gọi cho trường đại học Curtin và đến ngay phòng cô hiệu phó lúc đó là
Jeanette Hacket. Cô ấy rất quý tôi. Cô ấy 0 phải là Phật tử nhưng rất có cảm
tình với Phật Giáo. ‘ Ajahn Brahm, con có thể giúp gì cho Thầy?’ – ‘ 1 sinh
viên của nhà trường đang gặp chuyện buồn. Cô ấy là 1 sinh viên tốt. Chồng cô ấy
vừa mới mất và cô ấy đang khó khăn về tài chính. Nhà trường có học bổng nào 0?
Tôi muốn đề cử và bảo lãnh cho cô ấy’. Cô giáo sư hiệu phó nói: ‘nếu Thầy bảo
lãnh cho cô ấy thì được ạ.’ Tôi chỉ cần như vậy, và người phụ nữ này được nhận
học bổng cho đến cuối khóa học tại trường, 0 phải đóng 1 loại chi phí nào hết.
Bạn thấy thật tuyệt vời khi tôi nhận
huy chương mà nhà trường trao tặng cho tôi. Đó là vinh dự và tôi cũng làm việc
cật lực. Tôi đến trường đại học Curtin thường xuyên vì trường có 1 cộng đồng nhỏ
Phật tử. Tôi cũng có xuất hiện trên chương trình truyền thanh của trường Curtin
và kể 1 số câu chuyện dở tệ. Tôi 0 biết các bạn đã nghe những câu chuyện đó của
tôi chưa. Tôi thấy có vài người gật đầu
. 1 trong những câu chuyện đó có trong
quyển sách này mà có người viết rằng: câu chuyện cười tệ nhất của Ajahn Brahm
(cười).
1 trong những câu chuyện cười dở
nhất mà tôi kể là câu chuyện về 2 củ cà
rốt. Có 2 củ cà rốt đang đi trên đại lộ St Georges Terrace. 1 người say rượu mất
kiểm soát khi lái xe nên lao lên lề đường đụng trúng 1 trong 2 củ cà rốt khiến
nó bị thương nặng. Người ta gọi xe cấp cứu
và nhanh chóng chở củ cà rốt vào bệnh viện. Khi đến nơi, củ cà rốt được chăm
sóc và cho phẫu thuật ngay lập tức. Củ cà rốt còn lại đi theo và ngồi trong
phòng chờ. Khi ngồi trong phòng chờ mà bạn mình bị thương nặng thì ai cũng sẽ rất
lo lắng, tự hỏi bạn mình có qua khỏi 0? Củ cà rốt bạn cứ chờ, chờ mãi. Cuối
cùng, 1 vị bác sỹ phẫu thuật bước vào , chẳng biết sao mà nhận ra củ cà rốt bạn
ngay lập tức: ‘ồ bạn hẳn là bạn của củ cà rốt bị thương.’ Và vị ấy nói: tôi có
2 thông tin cho bạn, 1 tốt và 1 xấu. Tin tốt là nhờ vào tay nghề cao của đội
ngũ bác sỹ, cộng thêm anh ấy nhanh chóng được đưa đến đây nên anh ấy giữ được mạng
sống. Còn tin xấu là rủi thay vết thương của anh ấy quá nặng nên phải sống cuộc
đời thực vật cho đến cuối đời (mọi người cười). Câu chuyện thật là vô tri nên
tôi rất thích. Trong 50 năm tu hành, tôi nghĩ đây là câu chuyện vô tri nhất.
Trong 50 năm làm nhà Sư, tôi 0 chỉ
giảng dạy ở Perth mà còn ở nhiều nơi khác trên thế giới như ở UK. Tôi sinh ra ở
Anh. Lần đó tôi có 1 cuộc nói chuyện ở London. Tôi đi tàu điện ngầm; sẽ rất tốt
khi các Sư và các Ni không chỉ di chuyển bằng xe hơi. Nhiều người sẵn sàng chở
bạn đi đây đi đó, cho bạn đi nhờ xe nhưng sẽ rất tuyệt khi bạn dùng phương tiện
di chuyển công cộng. Thậm chí là ở Indonesia, khi nào có thể là tôi dùng phương
tiện di chuyển công cộng chứ 0 chỉ là đi xe hơi. Những lúc đó người ta có thể gặp
gỡ bạn.
Lần đó ở London, tôi đi tàu điện
ngầm. Tôi đang suy tư về công việc của tôi thì 1 phụ nữ đứng dậy và đi đến ngồi
cạnh tôi. Cô ấy nhìn tôi và nói: ‘thầy là 1 nhà Sư Phật Giáo à?’- ‘Vâng’ - ‘Là
nhà Sư thật chứ?’ – ‘Vângggggg, là nhà Sư thật’
18:22 (Còn tiếp)
Rồi cô ấy nói:’ tôi luôn có 1 vài
thắc mắc về Phật Giáo, đặc biệt là về tái sinh. Các Sư chắc là có hiểu biết về
điều đó chứ?’- ‘Vâng’ – ‘Vậy Thầy cho tôi 1 ví dụ về tái sinh đi’. Tôi kể cho
cô ấy nghe về chuyện 1 anh thiền sinh người Ý. Có vài bạn cười, chắc là có nghe
qua câu chuyện này rồi, nhưng chắc chắn là bạn 0 nghe chuyện này nhiều bằng tôi
đâu (cười).
Bạn thiền sinh người Ý đó tu tập tại
rừng thiền Jhana Grove nằm đối diện chỗ này, bên kia đường. Anh ấy ngồi thiền
và trong tâm xuất hiện các hình ảnh. Hình ảnh thứ 1 nhất , anh ấy thấy mình là
1 sợi mì Spaghetti. Hình ảnh thứ 2, anh thấy mình là 1 miếng nui macaroni. Anh ấy
hỏi đó là gì? Anh ấy nhìn thấy rất rõ. À anh đang nhớ các tiền kiếp của mình
(cười). Tôi nói như vậy với người phụ nữ ngồi trên tàu điện ngầm ở London. Nếu
bạn đã từng đi tàu điện ngầm ở London thì sẽ thấy đây là 1 nơi 0 thân thiện.
Người ta 0 bao giờ nhìn thẳng vào mắt bạn. Họ luôn tránh giao tiếp bằng mắt và
cũng 0 nói chuyện. Họ chỉ tập trung lướt điện thoại, xem báo hay làm cái gì đó
nhưng họ luôn lắng nghe. Tôi đã khám phá ra chuyện này. Vì thế ngay khi tôi kể
xong câu chuyện cười, người ngồi kế bên tôi cười phá lên. Đám đông trên tàu điện
ngầm gần đó, họ ngưng lướt iphone mà ngước nhìn lên kiểu… ồ … hay là cười phá lên. Mọi người đều chú ý.
Tôi nghĩ đó là 1 cách tuyệt vời để ta bỏ ra vài phút giải thích về Phật Giáo là
gì. Những người đi chuyến tàu điện ngầm ấy thích nghe câu chuyện này. Cho nên
tôi thích dùng phương tiện di chuyển công cộng để người ta có thể gặp gỡ tôi.
Lần đó ở Thái Lan, tôi đã là nhà
Sư, đi xe bus. Ở Thái Lan họ luôn để nhà Sư ngồi ghế đầu trên xe bus. Lần đó
tôi đi từ Chonburi đến Bangkok, có người chuẩn bị sẵn vé cho tôi. Ngay khi tôi
bước chân lên xe thì người tài xế rất vui, tôi là nhà Sư duy nhất trên xe bus
đó. Anh ấy xếp tôi ngồi hàng ghế đầu trên xe.
Tôi đã biết tại sao. Vì họ nghĩ rằng các nhà Sư thì có nghiệp lực tốt rất
mạnh nên có thể ngăn xe bị tai nạn (mọi người cười). Trên xe bus thì có màn
hình tv camera rất lớn ở phía trước. Anh tài xế thì lo xem phim, chỉ có tôi là
lo nhìn giao thông trên đường. Tại sao nhà Sư ngồi phía trước? Thật sự là có hiệu
quả. Những người khác trên xe cũng lo xem phim. Chuyện xếp nhà sư ngồi hàng ghế
đầu trên xe bus rất phổ biến ở Thái Lan. Lần đầu đi hãng hàng không Thai Airway
hạng economy, tôi nghĩ: Nhà Sư thì nghiệp lực tốt rất mạnh, có thể bảo vệ các bạn
khỏi rủi ro tai nạn, sao các bạn 0 mời nhà Sư ngồi hàng ghế đầu trên máy bay
(là hạng thương gia, vé đắt tiền hơn nhiều). Họ 0 tăng hạng cho tôi (cười)!
Tại sao nhiều người đến đây hôm
nay bỏ ra 1 giờ nghe Pháp? Tại sao các bạn đi chùa hay đến tu viện của các Sư, các Ni? Vì các bạn thấy đây là 1 nơi
thân thiện. 0 chỉ là 1 nơi thân thiện có những tràng cười, những câu chuyện cười để sau đó bạn có thể kể
lại cho bạn bè nghe, mà nơi đây thân thiện và hạnh phúc, là 1 phần quan trọng để
bảo đảm là khi bạn đến tu viện đây, bạn lại mong đến nữa. Bạn cảm thấy được
chào đón chứ 0 phải bạn đến vì phải đến. Bạn đến đây vì yêu thích. Cuộc sống đã
đủ khó khăn gian khổ rồi. Khi bạn đi làm thì mình phải làm việc. Khi đến đây
thì có điều hay là thức ăn miễn phí (cười), 0 chỉ là thức ăn. Bạn làm việc 1
chút, có thức ăn, chỗ ở tốt, và bạn luôn được chào đón, hy vọng là bạn có thể cảm
thấy được chào đón. Và bạn cảm thấy được chào đón lúc đến đây từ khi bạn còn
bé. Có bạn đến đây từ khi 1t, 2t. Đó thật
sự là cách sống của tu viện chúng ta. Và khi sống như vậy, có nhiều người muốn
xuất gia, có nhiều người muốn ghé thăm tu viện và hỗ trợ. Thành thật mà nói, những
bạn sống ở Úc hay thậm chí là ở Indonesia, có bao nhiêu tu viện của các Sư, các
Ni, có bao nhiêu người đến thăm? Ở đây thì lạ (nhiều người đến thăm) hơn. Chúng
tôi sống ở đây nhiều năm , chúng tôi có được niềm tin bền vững, 0 chỉ là từ người
Úc, mà còn là người Thái, Sri Lanka, Indo, Nhật, Ba Lan hay bất cứ quốc gia nào khác.
Nhiều khi tôi phải cẩn thận vì có
khi tôi học được 1 vài từ của 1 quốc gia nào đó, họ lại tưởng tôi biết nói tiếng
của họ. Như quyển sách: ‘hãy mở rộng cánh cửa tâm hồn’, 1 quyển sách thành công
nhất của tôi, đã được dịch sang tiếng Đức. Ngay khi quyển sách được phát hành lần
đầu, nó nằm trong top 10 quyển sách ở Đức, tôi nhận được các email gửi đến viết
bằng tiếng Đức. Họ mời tôi đến các buổi nói chuyện talk show ở Đức bằng tiếng Đức.Tôi
nghĩ họ 0 nhận ra tôi là người Úc và quyển sách này đã được dịch sang tiếng Đức.
Nếu sang Đức thì tôi 0 biết phải nói thế nào tại chương trình đó?
27:21 (còn tiếp)
Có 1 việc khác mà tôi thích làm,
vì bạn biết tôi là nhà Sư Phật Giáo, sống trong môi trường các tu viện và nhà
chùa PG, thật tốt khi có thể lan tỏa tinh thần PG ra xung quanh, sẽ rất mạnh mẽ
và hữu ích. Có nhiều lần tôi đến dự những buổi hội thảo tuyệt vời. Có 1 buổi hội
thảo HR về nguồn nhân lực ở Dockin - ở Anh và ng ta mời tôi sang đó. Đây là 1
buổi hội thảo chuyên nghiệp. Tôi sang đó làm công việc của mình, có 1 bài nói
chuyện. Trước khi đến phần trình bày của tôi trước nhiều người thì ban tổ chức
nói: ‘có 2 người muốn vào miễn phí, họ nói là có quen biết Thầy’. Tôi đi ra xem
thế nào thì thấy anh trai tôi đi cùng cháu gái, là con của anh ấy. Tôi nói: ‘
sao anh 0 mua vé?’ Chỉ là cái vé thôi, anh ấy làm bên ngân hàng nên mua được.
Anh nói:’ yeah, anh biết, nhưng mà …’ (ông anh này thật là …cười) Thế là tôi nói
ngọt với ban tổ chức và họ cho anh ấy vào miễn phí. Rồi anh ấy nói cho tôi biết
giá vé bao nhiêu, là 15 pound/vé, tôi nghĩ thật là lạ (đắt quá) cho 1 giờ nói
chuyện của tôi. À và bài giảng hôm nay cũng trình bày trong 1 giờ đó (mọi người
cười). Tôi đã biết giá thị trường của tôi rồi. Giá tốt.
Tôi thấy thật tuyệt vời khi ta lan
tỏa rộng rãi những lời giảng dạy ra bên ngoài, nhiều nhất trong khả năng. Rồi
sau chuyến đi giảng đó, ngay khi quay trở về Perth, tôi lại nhận được 1 email từ
Hiệp hội Y tế Quốc gia Anh. Họ có dự buổi nói chuyện vừa rồi của tôi và nói rằng
thật là tuyệt vời. Họ muốn mời tôi đến nói chuyện tại buổi hội thảo của Hiệp hội
Y tế Quốc gia Anh tổ chức tại Birmingham - Anh. Lúc đó tôi trả lời: ‘bạn xem,
tôi vừa có 1 chuyến bay dài từ Anh quay về Perth, Úc. Bạn nói bạn là Hiệp hội Y
tế Quốc gia Anh, dịch vụ Y tế Quốc gia nhưng làm vậy thì 0 tốt cho sức khỏe của
tôi nếu ngày mai tôi lại lên máy bay quay trở lại Anh lần nữa’. Tôi nói 0. Sau đó họ trả lời: ‘Cám ơn email của
thầy, chúng con sẽ in nội dung email đó ra và dán lên bảng thông báo trong văn
phòng. Đó thật là 1 lời từ chối thú vị: Hiệp hội Y tế Quốc gia Anh nên cẩn trọng
để bảo đảm mọi người đến tham dự hội nghị có sức khỏe tốt thay vì tàn phá sức
khỏe của họ, yêu cầu họ làm việc quá nhiều’ (cười). Họ phải chăm sóc sức khỏe
cho Ajahn Brahm, đó là 1 ý hay đó chứ! Cho nên bạn đừng xếp lịch quá dày đặc
cho tôi. Đây là năm thứ 50 tôi làm nhà Sư. Năm nay thì 0 sao nhưng đến năm thứ
60 tôi sẽ già hơn, cổ xưa hơn, thành đồ cổ và bạn phải chăm chút cho món đồ cổ.
(mọi người cười).
Thật là 1 hành trình tuyệt vời làm
nhà Sư trong chừng ấy năm khi bạn nhìn thấy mình đã làm được những gì, cả những
việc làm được cho các cô Bhikkhuni. Tòa Chánh điện này ai đã xây? Ai đứng tên
giấy phép xây dựng? Vâng, là tôi. Thật ra là 0 hợp lệ khi bạn tự xây 1 tòa nhà
dành cho cộng đồng thay vì mời nhà thầu. Cách đây vài ngày có người vẫn còn giữ
những tấm hình cũ chụp ảnh việc xây dựng tòa nhà này. 1 tấm chụp lúc chúng tôi
đang làm cái sàn nhà. Có 1 người giúp làm sàn nhà, đẩy cát bằng xe cút kít, xúc
cát ra khỏi xe và đắp nền. Lúc đó tình cờ Ajahn Ganha đang ở đây nên vị ấy cũng
giúp 1 tay. Nhiều bạn ở đây biết vị ấy. Vị ấy là nhà Sư tốt. Vị ấy phụ làm cái
nền nhà này. Còn tượng Phật ở đây đã được an vị thế nào? Tượng lớn đưa vào cửa 0
vừa nên phải đưa vào qua mái nhà. Dùng thần thông bay lên để mang xuống (cười)
. Thật ra là trước khi lợp mái thì dùng dây đưa tượng vào, sau đó đặt lên bàn
thờ.
À và trong Chánh điện ở đây có Xá
Lợi nữa. 1 ít ở đây và 1 ít Xá lợi ở Dhammasara. Có ai thắc mắc về những Xá Lợi
này 0? Có 1 nhà Sư người Miến Điện gặp tôi ở Malaysia. Vị ấy có lần đi đến những
vùng xa xôi hẻo lánh tại Myanmar. Trong vùng rừng già này có nhiều bảo tháp cổ
(chứa Xá lợi của các bậc Thánh) bị đổ nát và vị ấy cố gắng thu nhặt Xá Lợi của
những vị Thánh Tăng nổi tiếng và giữ gìn. Lần đó vị ấy đến 1 ngôi làng trong rừng
ở miền bắc Myanmar. Người dân trong ngôi làng xa xôi hẻo lánh này bỗng nhiên trở
nên giàu có. Vị ấy hỏi 1 người dân làng lý do tại sao. Dân làng 0 muốn nói
nhưng vì đây là 1 nhà Sư Miến Điện, người dân Myanmar rất tin tưởng và kính trọng
các Sư nên họ kể có lần vào rừng để hái nấm và lá thuốc , họ thấy 1 bảo tháp đổ
nát. Khi họ đi vòng quanh tìm kiếm trong đống đổ nát thì thấy 1 cái tráp bằng
vàng đựng Xá lợi (người Phật Giáo xây bảo
tháp thờ và đặt Xá Lợi trong 1 cái tráp vàng để bên trong bảo tháp khi có 1 vị
Thánh Tăng Arahant qua đời). Có cả vàng và châu báu. Trong cái tráp vàng có 1 số
xương và các thứ khác. Người này bỏ xương ra vì 0 bán được, rồi mang cái tráp
vàng về bán được nhiều tiền. Nhà Sư liền nói: ‘tôi sẽ 0 nói với cảnh sát hay ai
khác về chuyện này, chỉ xin các vị cho tôi biết đã bỏ số xương đó ở đâu’. Không
vấn đề, họ dẫn nhà Sư đi vào rừng đến ngôi bảo tháp cổ bị đổ nát và chỉ cho nhà
Sư chỗ họ đã quăng bỏ số xương, nhưng nhà Sư chỉ tìm thấy được 1 ít. Khi gặp
tôi, nhà Sư ấy nói: đây là số xương lấy từ bảo tháp cổ. Vị ấy nghe nói tôi đã
làm được nhiều việc ở Úc nên muốn tặng tôi 1 ít Xá Lợi.
37:04 (Còn tiếp)
Đó chính xác là cách vị ấy tìm thấy
Xá Lợi Phật (Phật có 3: Phật Thanh Văn, Phật Độc Giác và Phật Toàn Giác. Đây có
thể là Xá Lợi của Phật Thanh Văn, 1 vị Thánh Tăng Arahant) trong bảo tháp cổ đổ
nát ở miền bắc Myanmar. Tôi nhận lấy với lòng biết ơn thật nhiều nhưng tiếp
theo đó là cả 1 vấn đề: làm sao để mang về Úc? Đây là Xá lợi Phật và nhà Sư phải
thành thật. Tôi 0 thể buôn lậu vật gì cả (cười). Khi máy bay hạ cánh ở Perth
thì phải điền vào tờ khai báo: bản thân đã ở đâu, trong bao lâu, trong hành lý
có mang gì vào Úc. Lúc đó trong hành lý của tôi có 1 món là di hài người đã mất
nên tôi điền vào đơn, đánh dấu vào ô di hài người đã mất. Ngày nay tôi thật sự
thất vọng; họ có camera và ghi lại mọi
thứ có trên màn hình ở khu vực hải quan; rồi anh nhân viên nói: ‘Thầy mang di
hài người chết, là của ai vậy?’ - ‘của Đức
Phật’ (mọi người cười). Anh này nhìn tôi rồi nói: ‘để tôi gọi cho cấp trên’. Họ
gọi cho người đứng đầu hải quan sân bay ở Perth trực hôm đó. Người này hỏi tôi:
’đây là những gì?’ Tôi nói: ‘đây là Xá Lợi Phật, 2500 năm rồi đó’. Anh ấy nhìn,
đây là câu hỏi anh ta khó trả lời nhất: ‘phải làm gì với di hài người đã mất,
là xương’. Anh ấy nhìn tôi rồi bỏ đi. Thật là 1 hoàn cảnh khó khăn cho anh ấy. Lúc
nào cũng vậy, trung thực là cách tốt nhất. Tôi đã rất trung thực và họ 0 biết
phải làm gì nên cho qua. Những Xá Lợi này đến được đây theo cách như vậy. Tôi
nhớ có lần đi đến Singapore, ở đó có Hội Phật Giáo Singapore. Tôi có trích ra tặng
họ 2 miếng Xá Lợi trong số Xá Lợi mà vị Sư Myanmar tặng cho tôi.
Ở phần trước của Chánh Điện
này có rất nhiều năng lượng. Nhiều người đã đến đây thực hành thiền nên bạn thực
hành thiền ở đây sẽ có kết quả tốt nhất (nhờ cộng lực). Đó là 1 trong những lý
do chúng tôi đặt Xá Lợi ở đây. Và khi bạn có danh tiếng tốt, bạn có thể giúp được
nhiều việc. Có những việc tôi giúp mà chưa làm xong, đó là lý do tôi chưa qua đời
được. 1 tu viện dành cho Bhikkhuni ở Anh – UK. Tại sao xây tu viện Ni ở đó? Vì
khi chúng tôi cho thọ giới Tỳ Kheo Ni, đó là trao sự bình đẳng cho ½ dân số thế
giới, cho phụ nữ. Có gì sai 0? 0 có gì sai khi cho người nữ thọ giới Tỳ Kheo Ni
hết. Chúng tôi đã cho người nữ đầu tiên thọ giới Tỳ Kheo Ni ngay ở đây theo
truyền thống. Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ? 15 năm. Khi làm như vậy tôi đã gặp rắc
rối lớn. 1 trong số đó là khi tôi đến UK Anh, những người ở Anh nói rằng: ‘con
nghĩ tình hình thật là đen tối với phụ nữ ở Anh’. Vì ở Perth và ở Úc thì phụ nữ
được hỗ trợ (cho xuất gia) nhưng ở quê hương của tôi thì 0. Thế là chúng tôi
quyết định: bất cứ khi nào có khó khăn hay rắc rối kiểu này thì tôi sẽ 0 lùi lại
phía sau và chỉ nói suông mà sẽ làm cho trở thành hiện thực. Thầy kể cô
Bhikkhuni ngồi gần Thầy trên tòa giảng là người Anh đã thọ giới tu nữ theo truyền
thống Myanmar, rồi sau đó cô quyết định
theo Thầy Ajahn Brahm tu học và thọ giới Tỳ Kheo Ni. Cô ấy đến đây tu học và
sau đó Thầy quyết định xây 1 tu viện Ni ở UK. Có bao nhiêu bạn ở đây đã đến
thăm tu viện Ni ở Anh rồi? Đó là 1 tu viện xinh đẹp, đối diện với đại học
Oxford. Đó là nơi các phụ nữ cảm thấy được tôn trọng. Bạn có nghĩ phụ nữ nên được
tôn trọng 0? Phải mất 1 thời gian để thành lập sự công bằng, bạn biết bạn hỗ trợ
người khác 0 phải vì họ là nam giới, thuộc dòng dõi này, dòng tộc kia, mà nếu họ
là Sư, Ni tu học tốt thì họ được hỗ trợ.
Tôi biết có người chủ động
nói chuyện với con của họ để thay vì nhận thừa kế thì cúng duờng ngôi nhà để
làm tu viện Ni ở Sri Lanka. Hành động đó thật tốt đẹp để có 1 cơ hội bắt đầu
(cho Bhikkhuni) ở đó. Đó là 1 việc đã được khởi đầu nhưng chưa hoàn thành. Vậy
thì nếu có cơ hội, xin hãy đến các nơi đó nghe các vị Bhikkhuni giảng Pháp. Xin
hãy đến thăm tu viện Ni ở UK gần Oxford, 1 nơi rất đẹp , 0 như ở đây. Bạn có thể
đi bộ từ tu viện vào trung tâm thành phố Oxford, khoảng 45’, ở đó có cả 1 khu rừng
thưa. 1 nơi rất tuyệt vời.
Làm sao có được tu viện ở
đó? Chúng tôi trở về từ Liverpool bằng xe lửa. Chúng tôi đi đến Liverpool vì
tôi có 1 người họ hàng khoảng 60 năm rồi mới gặp lại, là cháu gái của cha tôi kết
hôn. 1 người họ hàng khác thì kết hôn với 1 phụ nữ người Thái, nên họ biết rõ
cách chăm sóc tôi. Khi trở về bằng xe lửa, vì buồn chán nên tôi đọc các thông
tin mua bán giảm giá. Rồi tôi đọc được thông tin của chỗ đất xinh đẹp này, mà nó
nằm ngoài khả năng chi trả của chúng tôi. Trước đây tôi đã gặp chuyện như vậy rồi
và không thể làm khó tôi được.
48:29 (Còn tiếp)
Chúng tôi xem mảnh đất này
ở Boars Hill, ngoại ô vùng Oxford, nhìn như kiểu dinh thự dành cho triệu phú
hay tỷ phú, rất đẹp. Vị trí chỗ đất này cũng tuyệt vời, chúng tôi tìm hiểu xem
giá bán bao nhiêu. Rồi xem chúng tôi có thể làm gì được, dùng các khoản vay 0 lãi suất và các khoản kêu gọi khác. Các bạn
nhớ là cuộc họp ủy ban vừa rồi , chúng tôi quyết định gia hạn khoản vay cũ của
chúng tôi thêm 1 thời gian nữa (nghĩa là khoản vay cũ 0 lãi suất để xây 1 ngôi
chùa trước đó, theo kế hoạch sẽ trả nợ đúng hạn, thì nay thay vì trả đúng hạn,
xin gia hạn dài hơn sang tháng 8 năm sau để lấy tiền đó góp vô mua miếng đất ở
Oxford). Miếng đất ở Oxford có 1 ngôi nhà cổ trên đó. Việc xảy ra là như vậy.
Cuối cùng thì chúng ta cũng có 1 tu viện Ni ở Anh. Ở Indonesia có vài tu viện
Ni và ở Anh cũng có 1 tu viện như vậy.
Bạn có biết người Phật tử
đầu tiên mà tôi gặp là ai 0? Tôi trở thành Phật tử khi 16t nhưng rồi tôi 0 biết
phải làm gì tiếp theo. Đáng lý tôi nên khôn ngoan hơn tìm thông tin trên các
trang vàng mục Phật tử nhưng tôi lại 0
nghĩ ra. Thay vào đó khi lên đại học, vào ngày đầu tiên ở Cambridge họ tổ chức
hội chợ giao lưu . Cả tòa nhà ấy có mặt tất cả các hiệp hội, nhóm trong trường,
bạn có thể đến và đăng ký tham gia các hoạt động xã hội khi đang theo học trong
trường. Hiệp hội đầu tiên mà tôi thấy nhưng 0 bao giờ tham gia là hiệp hội
Hairs and Hounds (lông thú và chó săn) chuyên đi săn cáo, 0 dành cho tôi. 1 hiệp
hội nữa là về thiên văn và tôi đăng ký tham gia. Rồi tôi thấy gian hàng hiệp hội
Phật Giáo, đó là câu lạc bộ Phật Giáo ở Cambridge. Nói thật là lúc đó tôi rất hào
hứng. Tôi đi đến gian hàng của hiệp hội và nói rằng tôi muốn tham gia. Anh
chàng ngồi quầy này nói: ‘bạn 0 cần phải tham gia gì hết, bạn có biết Phật Giáo
là thế nào 0? Chỉ cần đến và xem. Bạn đến nghe vài buổi nói chuyện trước đã rồi
sau đó nếu thích thì tham gia’. Tôi nói: ‘Tôi Muốn Tham Gia. Tôi luôn giữ 5 giới’.
Anh ta nói:’ 0, 0, 0, trước hết hãy đến xem sao đã’. Tôi nổi giận. Tôi lấy chai
nước ra và dằn lên bàn, nói: ‘tôi là 1 cư sỹ PG. Hãy cho tôi tham gia’. Thế là
anh ấy phải đồng ý và trở thành bạn lâu năm của tôi, là anh bạn Bernard Carr.
Tôi nghĩ bây giờ anh ấy là
giáo sư xác thực (có thẩm quyền xác nhận) môn vật lý lý thuyết tại đại học
Queen Mary College. Anh ấy là bạn thân của tôi, cũng là đệ tử của Giáo Sư
Steven Hawkins. Anh ấy cũng là chủ tịch hiệp hội Nghiên Cứu Tâm Linh ở London.
Khi còn là sinh viên, chúng tôi cùng nhau đi săn ma. Chúng tôi 0 sợ ma rồi chạy
trốn mà cố gắng tìm thấy ma. Những con
ma này rất hiển nhiên rõ ràng, là 1 phần của hiện tượng tự nhiên. Chúng tôi muốn
tìm hiểu xem ma có thật 0, có tồn tại 0, họ làm gì. Ý tôi là nếu họ làm ma
trong 1 thời gian dài thì họ có cô đơn 0? Họ có kết hôn 0? 1 anh ma và chị ma
có thể yêu nhau , sống cùng nhau và có ma con chẳng hạn. Lý do đó thật buồn cười.
Kế nữa là họ làm gì, họ làm việc thế nào?
Chúng tôi nhận ra 1 điều
mà tôi nghĩ thật sự thú vị, tôi luôn chia sẻ điều này với mọi người. Lúc đó là
tôi ở UK – Anh. Những năm đó người ta luôn muốn tìm hiểu về ma, và ma chưa bao
giờ làm tổn thương con người về mặt thể lý.
Có khi bạn thấy vật gì đó bay trong không khí nhưng 0 đụng trúng bạn. Rất
lạ lùng. Có rất nhiều bằng chứng cho thấy điều đó. Như vậy có nghĩa là bạn 0 cần
phải sợ ma. Họ chỉ dọa bạn thôi chứ 0 có gì.
Có 1 nghiên cứu được thực
hiện xong bởi hàng ngũ những người vật lý lý thuyết kế thừa , nói cách khác đây
0 phải là những người dựng lên các chứng cứ mà những gì họ biết là được hợp tác
nghiên cứu kỹ. Tóm lại anh ấy là 1 người bạn tốt và thật tuyệt khi người ta biết
chắc Phật Giáo có thể đi bao xa trong việc giúp đỡ và phục vụ con người trên thế
giới này.
54:32 (Còn tiếp)
Ở đây tôi phải nói, 1
trong những điều để bảo đảm là có nhiều Bhikkhuni trên thế giới, 0 chỉ là các
cô Tỳ Kheo Ni có 1 nơi được tôn trọng và hỗ trợ, ở Perth đây thì các cô được hỗ
trợ, nhưng ở các nơi khác như UK thì họ xem như kẻ lập dị, kiểu cô là ai, cô đang
làm gì vậy? Chúng tôi đã từng nỗ lực vượt qua những định kiến đó ở Úc, 1 nỗ lực
thật tốt đẹp. Có thể nói rằng tôi cũng bảo đảm làm cho điều đó xảy ra (ở Anh).
Bây giờ thì tôi đã già đi, nhiều người trong số các bạn cũng già đi, cũng OK
(cười).
Có việc nữa là về người bệnh.
Có nhiều Sư thường tụng kinh cho các bệnh nhân bị ung thư. Đây là 1 trong những
điều mà chúng tôi đã làm trong rất nhiều năm, khoảng hơn 40 năm nay rồi. Lần đầu
tiên tôi được mời đến Hiệp Hội hỗ trợ bệnh nhân ung thư ở Perth. Bạn biết có những
người bị ung thư hay bạn bè, người thân yêu của họ bị ung thư , nếu được thì hỗ
trợ cho họ, bất kể họ có phải là Phật tử hay 0. Vì vậy mà có được những kết quả
tuyệt vời. Tôi đi đến tòa nhà của Hiệp Hội, cách bờ biển vài km. Tính đến nay
thì tôi đã đến đó được 36 năm rồi. Thường thì 1 năm tôi đến đó 1 lần và họ đến
đây 1 lần. Tôi 0 nhớ đã giúp các bệnh nhân ung thư nhiều như thế nào cho đến
khi nhà chức trách, vị thủ hiến của Tây Úc lúc bấy giờ là Colin Barnett quyết định
bỏ ra nhiều triệu đô la để nâng cấp phát triển tòa nhà của Hiệp Hội này. Khi khai trương, họ mời 2 nhân vật VIP,
1 là vị Thủ Hiến Tây Úc Colin Barnett sống gần đó, người thứ 2 là … vâng, là
tôi. Tôi hỏi: ‘sao lại mời tôi chứ? Có nhiều vị chức trách cao cấp bên Thiên
Chúa Giáo trong khu vực hay là những nhà hảo tâm lớn, sao lại mời tôi? Tôi 0
quyên góp xu nào để nâng cấp công trình này hết ’. Họ nói: ‘Thưa 0, vì Thầy
đã bỏ ra rất nhiều thời gian ở đây’. Họ
thật sự tôn trọng những việc tôi đã làm ở đó như dạy thiền, hướng dẫn cho các bệnh
nhân có thái độ sống tốt, khi bị ung thư thì nên làm gì, sống với ung thư như
thế nào. Họ rất tôn trọng những đóng góp đó nên mời tôi là nhân vật VIP thứ 2 tại
buổi lễ khai trương.
Tôi luôn nhớ kỷ niệm này
vì khi giảng ở đây tôi 0 mang theo, nhưng tôi có 1 chén nước Thánh để trong
trai đường - nhà ăn. Lúc đó tôi 0 dừng được mà nhân cơ hội này rảy nước Thánh
ban phép lành cho vị Thủ Hiến lúc đó là Colin Barnett. Rảy đẫm nước luôn! (cười)
Thật là tốt. Tôi rất vui. Tôi đã có hỏi
trước 2 vị cận vệ của ông Thủ Hiến Bang rằng tôi sẽ rảy nước Thánh ban phép
lành, chỉ là nước Thánh thôi. Họ đồng ý và 0 có bắt tôi về chuyện đó. Ơn Trời!
Đó là những dạng công việc mà tôi làm trong 50 năm làm nhà Sư và vẫn còn nhiều
chuyện khác cần phải làm thêm nữa. Đó là 1 trong những lý do tôi an vui trong
cuộc sống tu hành ở đây cho đến giờ này và còn thêm nhiều năm nữa.
Bây giờ đến phần đặt câu hỏi,
nhưng 0 có phần bình luận nha Eddie (mọi người cười, anh này hay phát biểu, hầu
như hôm nào Thầy giảng cũng phát biểu).
Phần Hỏi Đáp:
H: Thầy nói có nhiều lúc
hoan hỷ, an lạc trong 50 năm làm nhà Sư. Vậy có những trải nghiệm nào chưa tốt
mà Thầy có thể kể cho chúng con nghe 0?
Đ: Thật ra tôi cũng có nhiều
sai sót lắm, thí dụ như chuyện tôi tụng kinh. Lần đó có 1 đám cưới và tôi hơi bị mệt vì cố gắng làm
nhiều việc. Thay vì tụng kinhh đám cưới , tôi tụng nhầm kinh đám ma bằng tiếng
Pali (mọi người cười). Lúc đó tôi 0 dám kể cho ai nghe hết. Và theo tôi biết thì cho đến bây giờ họ vẫn sống
với nhau hạnh phúc, chưa có chết (mọi người cười to).
1 lần khác , à mà bạn phải rất cẩn
thận khi mời nhà Sư đến tụng kinh, xin cho chúng tôi biết rõ bạn muốn tụng kinh
như thế nào. Vài năm trước tôi đang bận rộn làm việc ở đây thì có 1 cuộc gọi mời
tôi đi tụng Kinh. Vị đứng đầu của 1 gia tộc người Trung Hoa đang hấp hối trong
khoa chăm sóc đặc biệt ICU. Họ cần 1 nhà Sư đến đó càng sớm càng tốt để tụng
kinh cho cụ ấy. Vậy thì giúp họ, tại sao 0 chứ? 1 anh hành giả lấy xe chở tôi đến
bệnh viện. 0 có nhiều thời gian vì vị này đang cận kề cái chết, tôi đi thẳng
vào khoa ICU nơi cụ ấy nằm, bắt đầu tụng kinh và thiền định. Lúc đầu cụ ấy đang
hôn mê nhưng 1 lát sau thì tỉnh lại, mở mắt ra. Việc tụng kinh có hiệu quả. Tôi
nghĩ: ‘wow, thật vi diệu!’ Có khi đến quá trễ nên 0 kịp, có khi đến đúng lúc. Lần
này thì đúng lúc và cụ ấy tỉnh lại, tôi thấy thật tuyệt vời và rất hạnh phúc.
Rồi tôi đi sang phòng chờ, nơi cả
gia đình đang ở đó, báo cho họ tin vui. Nhưng rủi thay họ lại nổi giận với tôi.
Họ nói rất nhiều người trong gia đình phải ngưng việc kinh doanh, ngưng mọi việc
từ Hongkong, Đài Loan và các nơi khác trên thế giới tề tựu về. Họ chỉ muốn tôi
tụng kinh cho cụ ra đi bình an, thậm chí là đã sắp xếp tang lễ cho cụ rồi. Họ nói rất nghiêm túc rằng bây giờ chúng tôi
phải hủy hết những dịch vụ tang lễ đã thuê. Chúng tôi đã bỏ ra rất nhiều thời
gian đi từ các nước khác đến đây, tốn chi phí khách sạn và phải lo lắng. Bây giờ
chúng tôi phải về. Ông cụ đã già cả lắm rồi, có thể là 6 tháng hay 1 năm nữa
chúng tôi lại phải quay lại. Và lần tới chúng tôi 0 nhờ Thầy đâu (mọi người cười).
Nói thật là thường thì dịp này người
ta sẽ cúng dường cho tu viện, họ là những doanh nhân giàu có nhưng lần đó họ 0
cúng dường gì cho nhà chùa hết và sẽ 0 mời lại tôi. Cho nên khi nào các bạn nhờ Sư tụng kinh thì
vui lòng cho biết trước là tụng kinh cho khỏe lại hay ra đi bình an. Nếu 0 nói
thì đó 0 phải là lỗi của tôi. Đó là những chuyện buồn cười về việc tụng kinh.
1:02:57 (Còn tiếp)
H (từ Eddie): khoảng 10 năm trước,
có 1 lần con bị bệnh, rất khó chịu nên con đến tu viện nhờ các Sư tụng kinh
giúp. Ngày hôm sau lúc 4 giờ sáng, con thức dậy và cảm thấy thân tràn đầy hoan
hỷ từ ngực trở xuống trong vòng nửa giờ. Ngày hôm sau nữa cũng 4g sáng, con lại
có cảm giác hoan hỷ y như vây, và chỉ xảy ra trong 2 ngày. Sau đó thì bệnh 0
còn nữa. Con muốn hỏi là việc tụng kinh có năng lực hỗ trợ gì 0?
Đ: việc tụng kinh có năng lực. Vì
tôi là 1 nhà khoa học về Vật Lý Lý Thuyết nên 0 tin vào những gì mà 0 có bằng cớ.
Điều mà tôi thường làm, những khóa tu thiền mà tôi hướng dẫn các bạn ở rừng thiền
Jhana Grove và ở những nơi khác, là vào ngày cuối khóa tu thì chúng tôi rải tâm
từ. Chúng tôi thực hành thiền tâm từ rồi tôi yêu cầu các học viên nghĩ đến hoặc
mường tượng về 1 người bạn tốt của mình, người đang bị bệnh nặng hay đang gặp rắc
rối lớn như trầm cảm, muốn tự tử hay ung thư … người đang gặp khó khan. Mường
tượng về họ , tôi sẽ hướng dẫn các bạn cách này. Với sự hướng dẫn của tôi, bạn
sẽ rất dễ tập trung vào đối tượng đó, rồi tôi (hướng dẫn thiền sinh) thực hành
thiền tâm từ, rải tâm từ nhưng tôi luôn dừng lại và xem giờ, ghi nhớ thời gian
lúc đó là mấy giờ. Rồi tôi cho thiền sinh bết lúc đó là mấy giờ, vd như 15:00
chẳng hạn , lúc bạn đang nghĩ về người bạn thân hay người nào đó đang bệnh rất
nặng, rải tâm từ đến người ấy nhiều nhất trong khả năng. Rồi ngày hôm sau gọi
điện cho người ấy, hỏi họ có khỏe 0, rồ hỏi họ vào lúc 15:00 hôm qua họ đang
làm gì, cảm thấy như thế nào.
Lý do bây giờ tôi 0 làm vậy nữa là
vì tất cả mọi người cứ gọi điện cho tôi và nói: ‘có hiệu quả, Thầy ơi!!! Con
nghĩ về mẹ con và mẹ cảm thấy rất tốt vào giờ đó’. Tôi cứ phải trả lời điện thoại
liên tục nên bây giờ tôi 0 làm vậy nữa. Khi bạn ngồi thiền nhiều, tâm rất tập
trung, có năng lực mạnh và bạn có thể cảm thấy được. Bạn có thể kiểm tra, sẽ thấy
hiệu quả.
Về việc có con, có 1 cặp vợ chồng ở
Hongkong muốn có con lâu rồi mà chưa được. Họ nỗ lực rất nhiều và cuối cùng thì
cô vợ có thai. Họ luôn nghĩ là tôi đã cầu nguyện cho họ được toại nguyện. Rồi 1
thời gian sau họ đi khám bác sỹ. Bác sỹ nói 0 có tim thai, nghĩa là em bé 0 có.
Họ email cho tôi và tôi khuyên họ đừng bỏ thai, rồi tôi tập trung tụng kinh cầu
nguyện cho họ rất nhiều. 2 ngày sau họ gửi 1
email nữa, nói rằng: ‘đã có tim thai rồi, đã có tim thai rồi, cảm ơn Thầy
rất nhiều!’. Em bé phát triển tốt và đã
chào đời. Sau đó thì họ chuyển đến Anh để sống ở Bristol. Tôi vừa gặp họ 1 hoặc
2 năm trước. Đứa bé có tên là Carlia. Để
tỏ lòng biết ơn, mỗi lần tôi đến Hongkong thì họ cũng sang Hongkong và mua kem
lạnh cúng dường tôi, giống như trở thành truyền thống vậy. Năm rồi thì họ gửi
email cho tôi báo tin cháu bé đã thi vào trường trung học và được nhận vào 1
trường có thứ hạng cao. 1 cô bé cực kỳ thông minh. Thật tuyệt vời khi thấy cô
bé lớn lên từng ngày và giữ liên lạc. Tôi giống như vị Sư đỡ đầu cho cô bé,
luôn sẵn sàng lắng nghe và giúp đỡ. Cô bé ấy biết tôi ngay cả trước khi được
sinh ra. Khi bạn giúp được người khác như vậy thì thật là tuyệt vời. Khi nào cần
thì cô bé lại xin tôi tụng kinh cho, để được bảo vệ.
H: con muốn hỏi về Xá Lợi. Có người
nói là Xá Lợi có thể tăng thêm, từ 2 miếng thành 3 miếng, và năng lượng của nơi
đặt Xá Lợi thì như thế nào?
Đ: Đây là 1 chuyện trong Phật Giáo,
giống như Deva, vị thiên Dục Giới. Bạn có từng nhìn thấy hay cảm thấy có vị
Deva 0? Trước hết để tôi kể bạn nghe 1 câu chuyện vui.
Khi tôi tu ở vùng đông bắc Thái
Lan, sau 5 năm thì mang hành trang lên
đường làm vị du Tăng. Tôi đi đến quận Phu Phan ở Thái Lan . Thời đó thì nơi này
còn hoang sơ, mới được mở. Tôi đến đó vào 1 ngày rất nóng mà 0 thấy 1 suối nước
hay giếng nước nào. Bình nước của tôi đã cạn, tôi bị khát và mất nước. Tôi đi đến
sườn đồi và thấy dưới thung lũng có 1 ngôi làng nhỏ gồm 4, 5 căn nhà. Và tôi biết
là trong làng thì chắc chắn là có 1 cửa hàng tạp hóa bán các mặt hàng như dầu hỏa,
thuốc lá, dây … các thứ linh tinh. Và chắc chắn là họ có bán Pepsi Cola. Tôi
luôn nhớ câu chuyện 1 vị Sư nổi tiếng đi
từ Miến Điện đến Thái Lan, vị ấy hết thức
ăn và nhiều ngày 0 thấy người nào. Vị ấy đã rất yếu rồi và nghĩ có thể mình 0
hoàn thành được chuyến đi này. Vị ấy quyết định thế này: Tôi là nhà Sư giữ gìn
giới đức đầy đủ, nếu có vị thiên nào, hãy giúp tôi với. Cho tôi 1 ít thức ăn.
Chẳng bao lâu sau đó, vị ấy đi đến khúc quanh của con đường và thấy 1 người đàn
ông ăn mặc rất đẹp cầm 1 hộp bánh Tiffin. Theo giới luật tu ở Thái Lan bấy giờ
thì nhà Sư 0 được hỏi xin mà phải đợi người ta mời. Nên nhà Sư 0 dừng lại hỏi
xin gì mà phải đợi người ta mời. Quý ông ăn mặc đẹp đẽ này là người đầu tiên
nhà Sư này gặp sau nhiều ngày, Sư tự hỏi là người ăn mặc thế này đang làm gì
trong rừng? Những người trong rừng thì họ thường ăn mặc rách rưới hơn nhiều.
Nhà Sư cứ bước đi và người dàn ông cất tiếng mời bằng tiếng Thái, tỏ ý muốn
cúng dường nên nhà Sư dừng lại và hầu như là bị shock . Nhà Sư mở bình bát ra
và người đàn ông mở hộp ra lấy cơm nóng đặt vào bình bát của nhà Sư, rồi tiếp đến
là món cà ri và món ngọt. Nhà Sư 0 thể tin được ở 1 nơi hoang vắng 0 ai lui tới
này mà lại có thức ăn nóng hổi cúng dường cho nhà Sư. Thường thì nhà Sư 0 (được)
hỏi: bạn khỏe 0, bạn từ đâu tới ? Ở đây thì các Sư có hỏi thăm nhưng ở Thái Lan
thì các Sư 0 hỏi người cúng dường cho mình về bất cứ điều gì, chỉ biết ơn và nhận
thức ăn cúng dường rồi ban phước lành cho họ, chỉ vậy thôi.
Nhưng trường hợp này thì nhà Sư 0 dừng
được vì người đàn ông ăn mặc đẹp đẽ,
mang thức ăn nóng cúng dường, 0 phải là thức ăn đơn sơ vùng rừng núi mà là thức
ăn ngon cao cấp như ở vùng thành thị Bangkok. Nhà Sư mới hỏi: ‘thí chủ từ đâu đến?’
Người đàn ông 0 trả lời mà đưa tay chỉ lên trời (mọi người cười). Vâng, mọi người
đều nghĩ đó là 1 vị thiên.
Vì thế khi tôi đứng trên sườn đồi thật sự rất khát nước, tôi mới nghĩ: bây giờ,
tôi là 1 nhà khoa học, tôi cũng là 1 nhà Sư tu hành nghiêm túc, giữ giới đầy đủ.
Tôi 0 yêu cầu điều gì. Nếu có vị thiên nào, xin cho tôi 1 chai pepsi. Món này 0
phải để hưởng thụ dễ duôi. Đó là 1 món mà người ta dùng để tiếp thêm năng lượng
để sống, đặc biệt là khi cần nước đường. Nếu có vị thiên nào, xin cho tôi 1
chai Pepsi. Và tôi im lặng đi thiền hành
tiến về phía ngôi làng, mắt nhìn vài mét về phía trước, 0 nhìn trái nhìn phải.
Tôi thấy có 1 cửa hàng và tôi đi ngang qua, 0 dừng lại. 0 ai mời tôi dừng lại để
cúng dường. Khi đi qua rồi thì tôi nghe tiếng người chạy phía sau lưng mời tôi
dừng lại để cúng dường. Lý do là họ phải mở tủ lạnh để lấy chai pepsi, mở nắp
ra và đặt ống hút vào. Họ cúng dường cho tôi 1 chai pepsicola ướp lạnh, mở nắp
sẵn. Tôi nghĩ: ‘wow, thật lạ lùng.’ Nhưng là 1 nhà khoa học, tôi nghĩ cũng có
thể là sự trùng hợp. Rồi 1 người khác nữa chạy ra, cất tiếng mời tỏ ý muốn cúng
dường. Thêm 1 chai pepsi cola nữa. Rồi thêm 1 chai pepsi cola thứ 3 nữa được
cúng dường. Rồi lại thêm 1 chai pepsi cola thứ 4 được cúng dường. Bạn biết ở
Thái Lan, con số may mắn là số mấy 0? Số 9. Vâng, 0 phải là 8 hay 10 mà 9 người
cúng dường đúng 9 chai pepsi cho tôi, mở nắp sẵn sàng, xếp thành nguyên 1 hàng
và tôi có thể ngồi xuống đếm, đúng 9 chai. Tôi nói: các vị thiên Deva, các vị
đã thuyết phục được tôi về sự có mặt của các vị.
1:15:40 (Còn tiếp)
Và tôi uống mỗi chai 1 ít vì 1 mình
tôi 0 thể uống hết 9 chai. Tôi tiếp tục lên đường, biết rằng có các vị thiên và
họ giúp đỡ ta nếu ta là người tốt. Vậy thì ở đây có chư thiên 0? Nếu có Xá Lợi
Phật ở đây thì sẽ có chư thiên, vì thế các bạn cảm thấy có nguồn năng lượng ở
đây. Các bạn có thể nghĩ rằng tôi cả tin
nhưng nếu bạn biết quá khứ của tôi (là 1 nhà khoa học), tôi 0 cả tin đâu. Phải
giải thích được thì mới có ý nghĩa với
tôi.
H: Sao Thầy 0 yêu cầu Cocacola?
Đ: Đôi khi tôi phải cẩn thận khi kể
chuyện. Tôi 0 định nói với mọi người tôi thích ăn món gì. Tôi biết chuyện này
vì 1 năm đó khi đang ở miền Bắc Thái Lan. Tôi nói điều này nhưng các bạn đừng
cúng dường cho tôi nhé. Tôi hứa là trong tuần sau mà các bạn cúng dường thì tôi
sẽ 0 nhận. Lần đó người ta cúng dường món chuối chiên cho tôi. Tôi thích món
này, nó rất ngon. Rồi điều gì xảy ra tiếp theo? Người ta biết tôi thích món
này, thế là ngày hôm sau khi đi khất thực ở 1 ngôi làng nhỏ. Tôi nhận được tòan
là chuối chiên, đầy cả bình bát, 0 có chút cơm, cà ri, món ăn tươi (rau, trái
cây) nào (mọi người cười). Tôi rút ra được 1 bài học. Tôi sẽ 0 lập lại điều đó.
Tôi 0 thể ăn hết số chuối chiên đó và ngán món này trong 1 thời gian. Chư thiên
0 chỉ là làm vừa ý ta mà có khi các vị cũng dạy cho ta 1 bài học để bảo đảm là
ta 0 mắc lại lỗi lầm đó.
Cám ơn các bạn đã lắng nghe.
Comments
Post a Comment