Appreciation – Trân Trọng -

Thầy Ajahn Brahm – 29th Nov 2024

Về bài nói chuyện tối nay, có 1 người gợi ý với tôi về sự trân trọng, đánh giá cao. Tôi cho rằng đó là 1 gợi ý rất tốt, tôi 0 rõ là đã từng nói về chủ đề này chưa. Trong đời tôi đã giảng về rất nhiều chủ đề và có chủ đề được tôi giảng nhiều lần, nhưng về chủ đề trân trọng này, tôi chưa nhớ ra lần nói chuyện nào. Nó có nhiều khía cạnh tuyệt vời. Sự trân trọng là việc bạn tập trung vào, nhìn vào 1 điều gì đó hay ai đó, và có sự tôn trọng vô cùng. Tôn trọng và biết ơn, lòng cảm ơn. Chiều nay có 1 nhiệm vụ nhỏ mà tôi chưa làm xong. Chúng tôi có rất nhiều bạn tình nguyện viên hỗ trợ cho BSWA (đạo tràng Tây Úc). Vào cuối năm thì có 1 tấm thiệp nhỏ từ tôi và bạn chủ tịch ủy ban phục vụ gửi để cảm ơn các bạn tình nguyện viên (công quả), bày tỏ lòng trân trọng với họ. Tôi thật sự 0 biết nói gì và đã hỏi là bao giờ thì tặng thiệp đó.

Tôi trân trọng những người ở đây mà tôi đã quen biết lâu rồi, 0 nhìn vào lỗi lầm của các bạn. Tôi mong rằng bạn có sơ suất lỗi lầm gì đó. Nếu bạn 0 có sai lỗi gì, thì tôi 0 có dịp để gặp bạn, phải 0 nào? Có khi bạn xuất hiện rồi vắng mặt, đi đâu đó tận hưởng 1 thời gian nghỉ ngơi tuyệt vời.  Tôi muốn nói cảm ơn các bạn vì đã 0 hoàn hảo, nếu 0 thì tôi 0 bao giờ có dịp gặp các bạn hết. Tôi trân trọng khi các bạn đến đây cùng chia sẻ thời gian với nhau vào tối thứ 6. Hy vọng rằng bạn có thể thấy sức mạnh của sự trân trọng, đánh giá cao người khác. Sự trân trọng này 0 đo đếm được mà bạn phải tích lũy thêm vào kinh nghiệm sống của mình. Sự trân trọng 0 có sẵn ở đâu đó cho ta nhìn thấy. Tôi nhớ nhiều năm về trước tôi đi gặp nha sỹ để khám răng. Có người nói rằng chiều nay Thầy phải đi gặp nha sỹ, thật là xui xẻo. Tôi nói 0, tôi trân trọng việc đi gặp nha sỹ. 1 trong những điều đáng trân trọng là ông nha sỹ có cái ghế khám răng rất là êm ái dễ chịu mà tôi từng ngồi. Nó vừa vặn với thân người chúng ta, bạn chỉ cần nằm lên chiếc ghế đó . 1  điều nữa mà tôi trân trọng nơi ông nha sỹ là ông cho dụng cụ vào miệng tôi và tôi 0 nói được (cười). Cuộc đời tôi thì sẽ rất tốt khi 0 thể nói được chữ nào. Tôi rất quý những cơ hội giữ im lặng. Nếu ai đó cho cả cái ngăn kéo vào miệng tôi thì tôi càng quý hơn. Tuy nhiên nếu trên đời này 0 có điều tuyệt vời nhất thì hãy tận hưởng những gì mình có.

Cách đây vài ngày, có 1 thành viên trong ủy ban qua đời, là Alex. Cô ấy là 1 thiền sinh tốt, tôi mới làm đám tang cho cô ấy ngày hôm qua. Tôi có chia sẻ rằng nếu có 1 người nào qua đời, bạn 0 cần phải u sầu buồn bã mà bạn trân trọng khoảng thời gian dài ấy, tình bạn, những ký ức tốt đẹp ấy. Bạn thấy quý khi có đủ may mắn có quãng đời tốt đẹp bên người ấy.  Cuối tuần này chúng ta dự kiến sẽ tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm ngày tôi xuất gia làm nhà Sư. Đó là 1 quãng thời gian dài. Các bạn có muốn tôi sống lâu hơn 0? Như vậy là hơi ích kỷ, đúng 0 nhỉ? (cười) Tôi 0 bận tâm chuyện đó đâu. Tôi nói như vậy vì đôi khi người ta sợ cái chết, là vì họ sợ cuộc sống. Tôi trân trọng cuộc sống này.

1 điều khác nữa mà tôi trân trọng là khi người khác mắc lỗi lầm. Tôi nghĩ những lúc như vậy thì thật là vui, buồn cười và tôi thích cười. Thậm chí có khi tôi phạm những sai lầm ngớ ngẩn, gọi là lỗi lầm nhưng thật ra tôi đã làm những điều khủng khiếp khi còn nhỏ. 1 trong những trò nghịch ngợm nhất tôi đã làm với mẹ tôi là tặng cho bà 1 món quà sinh nhật. Khi tôi khoảng 9t hay 10t, vào sinh nhật mẹ tôi trong tháng 11, lúc đó đang có 1 trào lưu ăn món lươn nấu đông và bạn có thể mua lươn sống từ cửa hàng. Lúc đó tôi là 1 chú nhỏ, đi đến cửa hàng và mua 1 con lươn còn sống , mang về nhà cho vô cái hộp đựng giày gói lại. Làm như vậy thì 0 tốt cho con lươn tội nghiệp đó nhưng nó vẫn còn sống, (sau chuyện đó thì) tôi còn sống và mẹ tôi cũng còn sống. Tôi lấy giấy gói quà gói lại đẹp đẽ nhất trong khả năng, thậm chí là gắn thêm 1 cái dây ruy băng lên làm nơ và 1 tấm thiệp nhỏ: ‘gửi mẹ yêu, con trai của mẹ’. Khi tôi tặng quà ấy cho mẹ tôi, bà gần như phát khóc vì bất ngờ với gói quà tặng đẹp đẽ. Tôi nói: mẹ 0 biết đâu, bất ngờ lắm đó. Đúng là gây bất ngờ . Khi mẹ tôi mở gói quà ra , con lươn 0 thể nào diễn tốt hơn như thế, nó ngóc đầu lên nhìn thẳng vào mẹ tôi, rất gần mũi của bà . Mẹ tôi thét rất to (cười). Ít nhất là tôi đủ khôn ngoan để có chiến lược tẩu thoát. Tôi có 1 chỗ ẩn nấp rất tốt. Tôi chạy thật nhanh và trốn biệt trong vài giờ, chờ hạ nhiệt rồi mới xuất hiện trở lại.

1 điều đáng ngạc nhiên là tình yêu vô bờ của người mẹ với con mình. Mẹ tôi 0 trách phạt tôi gì hết. Tôi hỏi: mẹ vẫn ổn chứ? Mẹ tôi ra cử chỉ và tôi biết là 0 vấn đề gì. Rồi tôi hỏi thăm tới con lươn. Mẹ tôi nói rằng thấy nó còn sống nên thả nó vào bồn cầu rồi. Tôi dội thêm nước hy vọng nó gặp bạn bè ở dưới đó và sống tốt (cười).

Tôi rất trân trọng cách ứng xử của mẹ tôi, 0 giận dữ, 0 trách phạt, kiểu như: ‘nó chỉ là 1 đứa con nít, bạn mong đợi điều gì’. Tôi mong rằng mọi người cũng có tấm lòng tha thứ và trân trọng giống như vậy. Khi người khác phạm phải lỗi lầm to lớn, khủng khiếp như đụng xe chẳng hạn. Họ 0 cố ý.  Tại sao người ta luôn muốn trừng phạt ai đó? Chỉ cần trân trọng những điều xảy ra trong cuộc sống này và nên mừng khi người ta vẫn còn sống. Nếu người ấy chết, ý nghĩa của việc đó là gì? Mang lại lợi lạc gì? Tôi biết có nhiều người qua đời khi còn rất trẻ có thể là  do thiếu chăm sóc y tế, thiếu quan tâm đến sức khỏe của mình. Họ có cuộc sống rất vất vả. Thế hệ của cha mẹ tôi thời thế chiến thứ 2 rất nghèo khó nhưng họ lại rất trân trọng nhau, trân trọng những gì họ có trong đời, trân trọng thời gian có bên nhau. Sự trân trọng là điều tôi luôn luôn nhắc đến ở các đám tang. Đừng nghĩ rằng bạn bị mất mát đi 1 điều gì đó mà thật ra là bạn có được điều gì đó. Bạn có được người ấy trong 1 thời gian dài. Tôi dạy người khác như vậy vì tôi đã được Ajahn Chah dạy như vậy.  Và nhiều người đã lĩnh hội được điều đó.

Có 1 anh chàng đến đây khi chúng tôi bắt đầu xây dựng tu viện Bodhinyana này, hơn 40 năm về trước. Anh ta đến thăm vào lúc chúng tôi cần sự giúp đỡ của mọi người. Anh ta đi mô tô đến đây, 0 phải Harley Davidson mà là chiếc Triumph hay gì đó, giúp chúng tôi xây dựng tu viện. Rồi đến lúc anh ấy rời đi.  Cách anh ta sống là như vậy, đến tu viện, ở 1 thời gian và phụ giúp rồi đi. Anh ta 0 phải là Phật tử, có khi anh ấy dừng chân ở 1 đền chùa của 1 tôn giáo nào đó, lưu lại vài ngày và phụ giúp công việc. Sau đó anh thành bạn bè của tôi và tôi nhớ đã nhận được 1 lá thư từ anh ấy; kể rằng món tài sản có giá trị nhất trong đời anh ấy là chiếc xe mô tô. 1 ngày nọ anh đến Sydney và vào 1 trung tâm mua sắm lớn để mua vài thứ. Anh ta đậu xe nơi 1 bãi xe có bảo vệ. Anh ta đi vào trung tâm mua sắm thì chợt nhớ bỏ quên món gì đó ngoài xe. Khi ra đến bãi đậu xe, anh thấy chiếc mô tô của mình đã bị ai đó lấy cắp. Và đó là tài sản có giá trị nhất trong đời của anh. Chiếc mô tô cho anh sự tự do đi khắp mọi nơi trên nước Úc mà anh muốn. Với anh, chiếc xe là biểu tượng của sự tự do.

Anh viết trong thư rằng anh nghĩ có thể những người bần cùng khốn khổ, những người nghiện hay trộm cắp gì đó đã lấy chiếc xe mô tô của anh. Anh ta thật sự bực bội nhưng rồi anh nghĩ: 0, mình bực bội là sai rồi. Anh nhớ lại những câu chuyện mà tôi kể về cách ta ứng xử khi có ai đó qua đời bất ngờ. Anh ta trân trọng thời gian đồng hành với chiếc mô tô đó trong nhiều năm và những niềm hạnh phúc mà anh có được, sự tự do, những nơi chốn mà chiếc xe đã cùng anh đến. Anh trân trọng những trải nghiệm mà mình đã có được. Khi anh ấy dẹp tan được tất cả những sân hận trong lòng vì ai đó đã lấy cắp chiếc mô tô mà anh yêu quý nhất trên đời, thì anh nhận ra rằng mình đã vào nhầm tầng giữ xe (cười). Bãi giữ xe lớn thì có nhiều tầng và chúng rất giống nhau. Anh ta đi vào đúng bãi giữ xe của mình thì thấy chiếc mô tô của anh ở đó. Anh nói rằng đó thật sự là 1 bài học tuyệt vời. Anh trân trọng việc đã học được rất nhiều khi trải qua 1 cú sốc. Đó là sự trân trọng. Tất cả những gì xảy đến với bạn, bạn bè của bạn, và cả thế giới này , bạn ước gì chúng đừng xảy ra, tuy nhiên đằng sau đó có ẩn chứa ý nghĩa. Rất khó để nhận ra ý nghĩa đó nhưng nếu bạn nhìn sâu hơn bạn sẽ thấy trân trọng. Nó cho bạn 1 trong những bài học lớn nhất  về điều xảy ra và thấy rằng những thời gian hạnh phúc của chúng ta mới dễ dàng biến mất làm sao. 

Vì thế thậm chí khi cha tôi qua đời, tôi rất trân trọng cha mình, bạn có thể gọi là yêu mến cũng được nhưng ở đây chúng ta đang nói về sự trân trọng, từ đó đến nay tôi chưa bao giờ cảm thấy buồn. Tôi 0 bao giờ tìm cách khư khư giữ chặt lấy cha, tôi quý trọng thời gian sống bên cha và buông để mọi chuyện thuận tự nhiên. Mọi người hỏi tôi đủ loại câu hỏi về thời tuổi trẻ của tôi. Tôi đã lớn lên như thế nào. Tôi trân trọng tất cả những điều đã xảy đến với tôi, dù là tình cờ hay nhờ may mắn.  Tôi hay nói với những người phỏng vấn tôi rằng tôi đã  có 1 tuổi thơ may mắn, nghèo nhưng 0 biết tại sao, tôi khá là nghịch ngợm gan lỳ, 0 chỉ là tặng con lươn cho mẹ vào ngày sinh nhật của bà, mà còn là 1 hôm cha tôi nghỉ làm buổi chiều. Lúc đó tôi khoảng 10t, cha luôn về nhà dùng cơm trưa. Cha nói rằng: ‘này con trai, chiều hôm nay mà con đi học thì thật là uổng phí cuộc đời vì cha có 2 vé đi xem bóng đá World Cup trận đấu vòng loại ở Wembley giữa Anh và Ba lan. Chúng ta có thể cùng nhau đi xem đá bóng’. Đó thật sự là 1 lời đề nghị hấp dẫn. Tôi nói: ‘để con xin phép Thầy giáo đã’.  Và thầy giáo của tôi là 1 người kỷ luật nghiêm khắc ở trường. Tên Thầy là Mr. Jones, tôi 0 bao giờ quên tên Thầy vì Thầy rất dữ. Những đứa trẻ khác đều rất sợ thầy nhưng tôi đến thẳng gặp thầy và nói: ‘Thưa Thầy , cha của con có 2 vé đi xem đá bóng chiều nay. Con đi xem đá bóng được 0?’ Eddie sẽ rất shock khi thấy tôi cả gan đến gặp thầy ấy để xin (cười). Thầy nhìn tôi, dừng 1 lúc rồi nói: ‘tại sao 0 chứ? Em nghỉ và đi đi’.  Thầy cho tôi đi xem đá bóng. Để tôi kể thêm cho bạn rõ. Đó là 1 ngôi trường nghèo. Trước đó thì tôi 0 biết nhưng mới năm ngoái đây tôi phát hiện ra 1 người cùng học trường tiểu học đó, cùng thời với tôi là quý ông Alan Rickman đóng vai giáo sư Snape , là vị giáo sư dữ dằn đáng sợ nhất tại trường Hogwart trong câu chuyện Harry Porter. Tôi biết các diễn viên, họ luôn lấy 1 hình mẫu từ đâu đó để học theo mà vào vai. Vị này học ở ngôi trường đó chung với tôi. Chắc hẳn là vị ấy bắt chước theo thầy này khi đóng vai giáo sư Snape dữ dằn (cười).

Có những điều nho nhỏ mà bạn trân trọng, cho là quan trọng trong cuộc đời của bạn. Sao 0 thử chứ? Tôi nói với cha tôi: ‘để con hỏi xin Thầy’. Chỉ cần có vậy thôi. Và hỏi thử thì 0 có gì sai trái hết. Vì điều đó mà sau này khi muốn làm gì, tôi sẽ thử, như mở tu viện cho các Ni, mở rộng tu viện ở đây, có thời pháp hàng tuần vào thứ 6 ở đây rồi đăng lên mạng. Tại sao 0 chứ? Cứ thử làm. Nhờ vậy mà chúng ta gặt hái được rất nhiều thành công trong đạo tràng (Buddhist Society) của chúng ta tại Perth đây. Rất nhiều thành công so với những đạo tràng khác trên khắp nước Úc .

20:10 (Còn tiếp)

Lần đó tôi mời 1 trong những vị đứng đầu đạo tràng PG ở miền đông nước Úc, đón vị ấy ở sân bay và tài xế chở chúng tôi đi trên đường Nanson. Vị ấy 0 thể ngờ là có rất nhiều xe hơi đậu trên đường Nanson. Sự kiện gì vậy? Có pháp thoại thứ 6 hàng tuần vào buổi tối hôm đó. Vị ấy 0 thể tin là có nhiều người đến nghe Pháp như vậy. Làm thế nào bạn có thể làm cho buổi giảng Pháp được trân trọng và giúp người ta vượt qua các vấn đề khó khăn trên thế giới này? Những vấn đề mà bạn đang gặp phải , vd như đợt covid vừa mới xảy ra cách đây vài năm, khiến tôi 0 thể đi đâu được, thật là thất vọng. Vậy chúng tôi đã làm gì?  Chúng tôi trân trọng biến cố này và ứng phó 1 cách hơi khác biệt. Chúng tôi tổ chức những buổi giảng trên mạng zoom talk. Chắc các bạn biết là người ta đến tu viện hàng ngày để cúng dường thức ăn, dịp covid  này thì 0 thể để người ngoài vào tu viện dâng thức ăn như thường lệ. Tại sao 0? Thế là mọi người cúng dường thức ăn qua ô cửa sổ. Các bạn đến tu viện cúng dường thực phẩm thời covid chắc là còn nhớ chứ? Chúng tôi 0 bao giờ đóng cửa. Tôi mang khẩu trang, nhận đồ cúng dường qua cửa sổ xe hơi rồi trao cho nhà bếp. Họ sẽ cho thức ăn ấy vào khay đựng rồi rửa và trả hộp lại. Họ làm rất nhanh. Tôi thấy mình giống như nhân viên đứng quầy của nhà hàng  McDonalds, tôi 0 thể dừng được mà hỏi: các bạn có cần 1 ít nước thánh 0?  Thay vì McDonald thì hỏi có cần thêm khoai tây chiên 0 (cười). Họ về và hôm sau lại đến. Chúng tôi được cúng dường đầy đủ và rất vui nữa. Đó là những điều bạn trân trọng và tôi thực sự trân trọng các bạn đến đây. Nếu các bạn đến, tôi sẵn lòng tiếp đón và giúp đỡ các bạn. Trân trọng tấm lòng tử tế và sự thân thiện, cống hiến của mọi người. Đó là điều tốt đẹp bạn có thể làm.

Anh bạn Rodney trước đây từng làm thủ quỹ cho tu viện chúng ta, hôm nay có đến tu viện để đặt bát. Tôi 0 bao giờ quên được anh ấy, đơn giản là vì anh ấy làm thủ quỹ cho tu viện thời chúng tôi mua mảnh đất để xây dựng tu viện Ni Dhammasara. Khi đồng ý xây tu viện nữ rồi thì có 1 việc khác là các cô Ni luôn gặp phải sự phân biệt đối xử, 0 được coi trọng như chư Tăng. Nên tôi muốn có 1 mảnh đất thật đẹp cho chư Ni, mà mảnh đất đẹp thì giá cao hơn nhiều. Tôi kể câu chuyện này nhiều lần và xin các bạn hãy trân trọng câu chuyện. Nó nói lên cảm nhận của tôi khi chấp nhận rủi ro và xem chuyện gì sẽ xảy ra.  Tôi và 2 người nữa đi xem vài miếng đất. Có 1 miếng đất rộng 30 mẫu Anh (1 mẫu Anh = 4046m vuông) trên đường GreenRoad và chúng tôi đến xem chỗ đó trước. Trên đường đi chúng tôi thấy 1 cái bảng lớn ghi bán 1 miếng đất rộng 583 mẫu Anh nằm ở 1 nơi vắng vẻ. Cái bảng ấy thu hút sự chú ý của tôi. Tôi nói: ‘Này quên miếng đất 30 mẫu Anh đi, chúng ta đi xem miếng này.’ (mọi người cười). Các bạn đi chung với tôi nói: ‘0 được Thưa Thầy, chúng ta có hẹn với họ rồi’.  Thế là tôi đi xem sơ qua miếng đất nhỏ đó. Tôi sẽ 0 để cho tu viện dành cho chư Ni thọ Cụ Túc Giới đầu tiên ở Úc và trên thế giới nằm trên miếng đất nhỏ như vậy. Tôi muốn làm cho trang trọng để đời. Nếu tôi muốn làm gì thì phải làm thật tốt, cho mọi người thấy tầm quan trọng của nó. Thế là sau đó chúng tôi đi xem mảnh đất lớn này. Nó trông thật hoàn hảo và 0 những thế, bạn còn cảm thấy được năng lượng từ đó. Bạn có thể sẽ thấy tôi thật điên rồ khi làm điều này. Chúng tôi đã tụng kinh trước khi cuộc đấu giá diễn ra. Mảnh đất này được đấu giá chứ 0 bán. Chỉ mua bán thôi thì không thú vị. Trong  1 cuộc đấu giá thì bạn sẽ 0 biết điều gì sẽ xảy ra. Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Là 1 nhà Sư, thật lòng mà nói thì tôi đánh giá cao cuộc đấu giá này. Tôi có 1 chút chiêu trò. Tôi và 1 Sư nữa đến sớm khi chưa diễn ra cuộc đấu giá. Chúng tôi đã rất thành tâm tụng kinh (mọi ng cười). Chúng tôi đến sớm là vì vậy. Rồi cuộc đấu giá diễn ra. Nó 0 giống như khi tôi đấu giá các món quà tặng của tôi ở đây đâu (Thầy cho đấu giá những món quà tặng 0 dùng để gây quỹ cho tu viện). Chuyện đó là làm cho vui chứ 0 giống đấu giá thật. Chúng tôi phải xem khả năng mình có thể trả giá bao nhiêu. Mức cao nhất là 600.000 thôi và chúng tôi phải vay mượn rất nhiều từ mọi người. Bạn Eddie có đây 0 nhỉ? 0 bạn Eddie khác cơ, Eddie Fernando. À bạn ấy đang ngồi phía sau. Lần chào giá đầu tiên bạn nói bao nhiêu, 600.000 phải 0? Lúc đó tôi nghĩ mình nên thi triển thần thông 1 chút (cười): ‘mong cho mọi người trong phòng đấu giá này 0 thể nói được, chỉ ú ớ thôi.’ 0 hiệu quả các bạn ạ.  1 người giơ tay lên chào giá 625. Ồ, thật sự thất vọng. Thật tuyệt vời khi nhà Sư thỉnh thoảng cũng gặp 1 chút thất vọng. Rồi lúc đó bạn Eddie đang ngồi phía sau kia giơ tay lên chào giá. Bạn chào giá bao nhiêu, Eddie? – Dạ 650 (mọi người cười lớn). Điều này thật sự là 0 được phép vì chúng tôi 0 có đủ số tiền đó trong ngân hàng hay bất cứ đâu. Và anh bạn thủ quỹ lúc đó, trưa nay anh có đến tu viện đặt bát, anh đứng cạnh tôi và nói: ‘Ajahn Brahm bảo hắn im đi, đừng để hắn chào giá đó.’ Tôi chỉ im lặng và cuối cùng chúng tôi mua được với giá 650.  Bây giờ nơi đó là tu viện Ni. Theo logic thì chúng tôi 0 đủ tiền trả nhưng nhờ vào sự đánh giá cao, trân trọng. Tôi nhớ là sau đó, tôi đến đây nói cho mọi người biết rằng chúng tôi vừa mua được 1 mảnh đất rất đẹp để xây tu viện cho chư Ni thọ Cụ Túc Giới. Mọi người bắt đầu vỗ tay. Tôi đã 0 mong đợi chuyện đó. Họ đánh giá chuyện đó rất cao. Họ trân trọng khi bạn làm điều gì đó phi logic và khi bạn nhận được mức độ trân trọng cao như vậy về những điều tốt đẹp và khơi nguồn cảm hứng, tôi 0 nghi ngờ gì mà chắc chắn là sau đó sẽ có đủ tiền mua được miếng đất đó. Và chúng tôi đã làm được. Chúng tôi xây dựng 1 tu viện lớn ở đó. Đó là lý do tôi luôn trân trọng bạn Eddie đang ngồi phía sau kia vì đã dám phá vỡ mọi luật lệ.

29:40 (Còn tiếp)                

Và bạn có thể thấy được niềm hạnh phúc cùng với sự vui vẻ. Tôi trân trọng anh thủ quỹ Ty Rodney của chúng ta. Anh ấy đã làm tất cả trong khả năng với vai trò thủ quỹ. Bạn trân trọng mọi thứ và học được nhiều thứ cùng với những kinh nghiệm tuyệt vời bạn rút ra được từ đó. Thậm chí với những con vật chúng ta cũng trân trọng.

Tôi 0 hiểu tại sao có khi người ta sợ con này con kia. Bạn biết là ở rừng thiền Jhana Grove hiện đang có nhiều heo rừng. Tôi muốn chúng cảm thấy an toàn. Khi còn là những chú heo con, chúng rất dễ thương xinh xắn. Dĩ nhiên là khi chúng sợ hãi thì sẽ trở nên nguy hiểm. Mà khi ở gần các nhà Sư và thiền sinh thì đâu có gì phải sợ hãi. Nhưng các bạn phải cẩn thận, tôi đã đếm hết rồi. Cho nên nếu có mất con nào thì tốt nhất là 0 phải do bị bắt bỏ vào cốp xe của bạn (cười). Trong hồ ở rừng thiền cũng có nhiều tôm hùm nước ngọt nữa. Bạn có thấy chưa? Tôi cũng có nói hơi quá lên với mọi người rằng tôi đã đếm hết rồi nên nếu có bạn nào định đến câu chúng trong những cái hồ được bảo vệ ở tu viện Bodhinyana thì hãy cẩn thận. Bạn trân trọng vẻ đẹp của những nơi tôn nghiêm. 0 chỉ là con người mà cả những con vật nữa, đều có thể cảm thấy an toàn, được bảo vệ.

Có 1 câu chuyện mà tôi rất trân trọng, tôi có kể cách đây 1 vài tuần . Chúng tôi là những nhà Sư tu trong rừng, sống giữa những con vật mà 0 làm hại hay làm tổn thương chúng. Có 1 lần tôi xây 1 cái cốc gần với 1 tổ kiến vì 0 còn chọn lựa nào khác. Tôi chỉ có thể tụng kinh cho chúng rồi nói với mấy con kiến đó là: ‘các con hãy chăm sóc chúng ta nhé, chúng ta 0 bao giờ làm hại các con đâu’. Và chúng 0 bao giờ làm phiền chúng tôi. Khi cần đặt mấy khúc gỗ gần đó, tôi luôn tránh tổ kiến ra. Rồi chúng tôi đặt 1 viên đường lên tổ của chúng xem chúng làm thế nào. Tôi cứ nghĩ là chúng sẽ phân nhỏ cục đường ra rồi tha vào tổ nhưng những con kiến thông minh hơn nhiều. Chúng đào đất chỗ bên dưới cục đường, ngày qua ngày, cục đường từ từ lọt xuống tổ kiến đó mà vẫn giữ nguyên kích thước. Cuối cùng mấy con kiến lấy đất lấp cục đường lại. Chúng thật sự là những kỹ sư tài ba.

Khi xây xong, tôi là người đầu tiên ở trong cái cốc có mái hình chữ A đó. Những con kiến 0 bao giờ vào trong cốc hết. 1 ngày nọ, có người làm công quả giúp xây dựng, dọn dẹp mấy khúc gỗ. Họ lái máy kéo cán lên cái ổ kiến đó. Tôi nói họ lùi ra và cảm ơn họ đã cho tôi 1 bài học. Tôi có thể kể câu chuyện này cho các bạn nghe. Kể từ hôm đó, (tôi mời) mấy con kiến vô trong cốc để trú ngụ. Tôi 0 bao giờ nghĩ rằng có thể sống chung được với những con vật đó mà 0 có lòng tôn trọng, biết ơn. Và chúng cũng trân trọng biết ơn. Nếu bạn để chúng yên ổn và cho chúng viên đường, chúng sẽ làm bất cứ gì bạn muốn (cười). Tôi thật sự rất ấn tượng với sự thông minh của chúng. Nếu bạn tử tế với chúng, chúng sẽ tử tế lại với bạn.

Với những con rắn cũng vậy. Bây giờ đang là mùa rắn và tôi 0 thấy 1 con rắn nào xuất hiện ở tu viện Bodhinyana dù là rõ ràng chúng có ở quanh đây. Thầy hỏi Sư ngồi bên cạnh: Sư đã thấy 1 cặp rắn phải 0? Chúng có thân thiện 0? Thông thường khi bạn thân thiện tử tế với chúng, chúng cũng sẽ thân thiện tử tế với bạn. Lần đó tôi nhập thất 6 tháng, 0 gặp gỡ hay nói chuyện với ai. Và tất nhiên là như vậy thì bạn sẽ trở nên rất tinh tế nhạy cảm với những điều xung quanh bạn, vì thế bạn trở nên trân trọng hơn, dễ dàng tử tế và tôn trọng mọi điều hơn.

Hôm đó là 1 ngày giữa mùa hè rất nóng, tôi thấy 2 con kangaroo bỗng nhiên nhảy đi mất rất nhanh, 0 biết đi đâu. Rồi sau đó tôi thấy có cái gì đó trườn dưới đất. Đó là 1 con rắn hổ Dugite to lớn, lớn nhất mà tôi từng thấy. Đó là lý do tại sao 2 con kangaroo nhanh chóng bỏ chạy mất. Con rắn Dugite này dài 3m. Tôi 0 có dùng thước đo để đo nó nhưng biết là vì con rắn nằm dài bằng 1 cạnh của cái cốc. Nó cách tôi có vài mét đang muốn tìm chỗ để trú cho mát trong khi 1 phía của cái cốc mà tôi đang đứng gần đó thì rất mát. Đầu tiên con rắn bò thẳng đến chỗ của tôi, lúc đó đang rửa bình bát sau khi ăn. Tôi nghĩ: OK, chào đón bạn. Rồi tiếp tục rửa bình bát. Con rắn quay đi , đuôi nó rất gần chỗ của tôi. Tôi hiểu rằng đó là tín hiệu nó tin tưởng tôi và tôi cũng tin tưởng nó (đuôi rắn là phần dễ tổn thương nhất nên nó sẽ  0 đưa đuôi về phía nó thấy 0 an toàn). Cho dù mấy con kangaroo sợ con rắn này nhưng chúng tôi và con rắn đã có 1 khoảng thời gian bình yên bên nhau. Chúng tôi trân trọng nhau. Con rắn 0 muốn ăn tôi và tôi cũng 0 muốn ăn con rắn. Chúng tôi giống như bạn bè. Đó là khi bạn trân quý người/vật khác. Thành thật mà nói, bạn có thể trân trọng người mà bạn sống cùng 0? Họ 0 hoàn hảo, đúng 0? Con rắn cũng 0 hoàn hảo nhưng chúng có thể rất đẹp, chỉ cần bạn dừng lại và tôn trọng chúng , chúng sẽ đủ tốt. Chúng có thể là 1 sinh vật rất đẹp. Tôi thích chúng. Con rắn ở lại rừng thiền Jhana Grove, sống quanh quẩn ở đó trong suốt mùa nóng. Tôi có nói với mọi người: ‘các bạn xin đừng sợ, con rắn 0 làm hại ai đâu’. Người ta tin tôi, nhờ vậy mà họ có thể đến ngắm con rắn và ngưỡng mộ. Đó là 1 con rắn hổ Dugite to lớn và nguy hiểm. Nó chỉ muốn ở quanh đó trong 1 môi trường bình yên. Vì thế thực sự chúng ta có thể trân trọng mọi thứ và ta sẽ có cảm giác an toàn , hoan hỷ.

Bạn trân trọng điều gì trên đời? Bạn có trân trọng chính mình 0? Bạn là người tốt nhất đúng 0? Hãy nhìn tôi này. Tôi là người đã tặng lươn sống cho mẹ tôi, y trên vai của tôi hay bị rớt xuống. Bạn biết tại sao nó hay rớt xuống 0? Vì tôi tôn trọng những Sư trẻ đi cùng với tôi. Nếu tôi đắp y quá chỉnh chu thì giống như tôi ra oai với họ vậy. Vì thế, y trên vai tôi hay bị rớt xuống là có mục đích (Thầy nhìn sang vị Sư trẻ ngồi kế bên và mọi người cười).

38:23 (Còn tiếp)

Tôi cũng giảng sâu hơn vì các bạn 0 thích chỉ kể chuyện hài nhưng chuyện vui cũng là 1 phần quan trọng . Khi người ta cười thì 0 có nghĩa là điều đó vô nghĩa. Bạn cũng trân trọng những gì xảy ra trong tâm bạn khi bạn ngồi xuống (thiền) và giữ im lặng. Trong suốt thời thiền ngay trước buổi giảng này, bạn có cảm thấy bình an 0? Có hiệu quả với bạn 0? Bạn có đánh giá cao và tử tế với thân của mình, để thân thư giãn theo cách mà nó muốn 0? Khi bắt đầu thiền tôi được dạy rằng hãy ngồi hoàn toàn theo tư thế hoa sen. Vì khi bạn ngồi như vậy, tay này đặt trên tay kia , điều đó có nghĩa rằng tất cả năng lượng nơi thân của bạn được liên kết với nhau , bạn ngồi thẳng và bạn vào rất sâu trong thiền. Tôi đã cố gắng hết sức.

Khi ngồi thiền, tôi trân trọng thân tôi. Tôi quan tâm đến thân của tôi. Có bao nhiêu người trong số các bạn có thân bị bệnh hoặc bị thương, khi già đi phải thay khớp gối hay thay đốt sống lưng? Với tôi thì thật là tốt nếu được thay não. Bạn muốn có bộ não già cỗi của tôi 0? Nếu có thì bạn sẽ kể những câu chuyện cười bậy bạ dở tệ và con gái của bạn sẽ rất upset. Quay lại chuyện thiền, bạn trân trọng thân này của bạn, nó có những hạn chế, giới hạn nhưng khi bạn trân trọng, tử tế với thân , bạn 0 cố gắng làm cho nó khác đi (có sao để vậy).

Có 1 câu chuyện tôi đã kể nhiều năm về trước: 1 trong những điều tôi thừa hưởng từ cha tôi là chứng dị ứng phấn hoa, cha tôi bị hen suyễn, tôi 0 bị hen nhưng bị dị ứng phấn hoa. Có nhiều người, cả những nhà giải phẫu giỏi, nói tôi có thể giải phẫu để chữa. Rất đơn giản dễ dàng. Tôi nói rằng chỉ thích có chiếc mũi mới. Cái này tôi chỉ nói vui, 0 có ý xúc phạm ai. Tôi thích có 1 cái mũi như người bản địa ở đây. 1 chiếc mũi đen trên gương mặt trắng. Tôi muốn kết nối nhiều chủng tộc lại với nhau. Còn tên của tôi, bạn có biết Brahm nghĩa như thế nào 0? B: Buddhist (đạo Phật), R: Roman Catholic (đạo Công Giáo), A: Anglican (Anh Giáo), H: Hindu (Đạo Hindu), M: Muslim (Hồi Giáo). Lần đó có người hỏi tên chính xác của tôi cho 1 số bài viết, tên Thầy viết như thế nào? Và tôi đã đánh vần cho họ như vậy và họ thích điều đó. Vì thế bạn hãy trân trọng.

1 sự trân trọng khác là: bạn có thể trân trọng người 0 giống với bạn 0? Tôn trọng họ và tìm cách kết nối, vượt qua những cách biệt như người ta làm với những sự khác biệt trong nền văn hóa, tôn giáo, giới tính, đặc điểm giới tính.

Có 1 câu chuyện này thật tuyệt vời. Nhiều năm trước tôi được mời nói chuyện tại trường trung học Christ Church của Anh Giáo. Tôi có cộng tác hỗ trợ nhiều việc cho hiệp hội ung thư bây giờ có tên là Solaris, chắc là cách đây hơn 35 năm rồi. Tại đó tôi làm việc chung với 1 vị linh mục tuyên úy Anh Giáo của ngôi trường này. Vị ấy nói sao Thầy 0 đến trường của tôi nói chuyện nhỉ? Tôi rất vui khi có cơ hội giúp họ trong khả năng của mình. Thế là tôi đến nói chuyện ở ngôi trường đó, 1 ngôi trường dành cho nam sinh thật sự sang trọng với tầm nhìn ra bờ sông. Tôi và thầy hiệu trưởng cùng với vị linh mục tuyên úy đứng chờ bên ngoài trường trong khi các em sắp xếp đội hình bên trong. Cũng như ở đây, tôi nói chuyện theo cách ngẫu hứng, 0 bao giờ chuẩn bị trước chủ đề. Sẽ tốt hơn nhiều khi bạn xem điều gì sẽ xảy ra, hoàn cảnh thế nào rồi dựa vào đó mà có bài nói chuyện (cách thuyết trình này hay nhưng 0 phải ai cũng làm được). Khi đang đứng chờ ở ngoài thì thầy hiệu trưởng nói với tôi rằng: đây là 1 ngôi trường Thiên Chúa Giáo, khi vào bên trong sẽ có 1 tượng đài Chúa Jesus, chúng tôi là người theo Đạo Thiên Chúa thuần thành nên sẽ bái lạy tượng Chúa, còn thầy là nhà Sư thì khỏi. Tôi kể câu chuyện này rất nhiều lần. Lúc đó tôi trả lời thế này: ‘này Thầy, tôi có quyền bái lạy tượng Chúa Jesus của Thầy’. Thầy ấy bối rối và hỏi: Cái gì? Thầy 0 cần phải làm vậy’- ‘ Nhưng tôi muốn vậy, tôi có quyền mà. Tôi nhận thấy 1 số ý nghĩa đáng tôn trọng nơi bức tượng Chúa, nơi văn hóa, nơi Đạo của Thầy. Tôi bái lạy những điều đó.’ Và điều này trở thành chủ đề bài nói chuyện của tôi với các em học sinh tại ngôi trường đó.

Ở tại nước Úc này, nhiều người phê bình đạo Phật vì bái lạy quá nhiều. Các vị bái lạy cái gì vậy? Đó chỉ là 1 bức hình, 1 bức tượng bằng kim loại hay gỗ. Nó có thể đẹp về mặt nghệ thuật nhưng các vị bái lạy điều gì?  Tôi nói khi tôi lạy tượng Phật, tôi 0 lạy điều gì huyền bí, tôi lạy điều mà bức tượng làm biểu tượng. Khi lạy Phật:

- Lạy đầu tiên là dành cho đức hạnh của ngài, và đức hạnh là 1 điều rất tốt đẹp. Những bạn làm công quả ở dây, đôi khi các bạn lỡ phạm lỗi, nhưng nhìn chung các bạn tốt, đáng tin tưởng. Đó là điều tôi tôn trọng nơi các bạn. Nhiều khi có người đến đây để quên ví hay tiền, bị lạc mất món đồ nào đó, và chúng ta tìm lại cho họ. Họ nhận lại đồ của mình. Chúng tôi muốn các bạn cảm thấy an tâm khi ở đây. Khi người ta có đức hạnh, họ cảm thấy an tâm. Khi có đức hạnh, rắn 0 thể cắn bạn, chúng để cho bạn yên. Chúng cảm thấy bình an nơi bạn . Bạn 0 hại chúng và chúng 0 hại bạn. Đức hạnh là lối sống đẹp tuyệt vời nên tôi có thể dễ dàng bái lạy. Khi cúi đầu xuống, tôi nâng đức hạnh lên, nhắc nhở tôi rằng tôi là 1 nhà Sư, 1 nhà Sư lớn, tôi phải giữ gìn đức hạnh.

- Lạy thứ 2 dành cho sự bình an. Tôi thích từ bình an. Bình an trên thế giới. Đôi khi người ta làm điều ngu ngốc, làm cho nhau nổ tung thành từng mảnh, tạo ra nhiều mối bất hòa. Nhưng khi bạn thấy có ai đó bình an, có người tôi rất ngưỡng mộ, bạn biết là trong cuộc chiến 6 ngày ở Trung Đông, sau đó vị lãnh đạo Ai Cập bay đến Do Thái gặp vị lãnh đạo ở đó , bàn với nhau rằng chúng ta đã chiến đấu quá lâu rồi, bây giờ chúng ta hãy thiết lập hòa bình. Và họ đã làm được.  49:29  (còn tiếp)

2 vị này đã được trao giải Nobel Hòa Bình, tôi nghĩ vị lãnh tụ Ai Cập xứng đáng; vài năm sau vị ấy bị ám sát. Vị ấy biết mình đang làm gì. Thật là 1 hành động truyền cảm hứng khi hy sinh mạng sống để cứu sống hàng ngàn hàng ngàn người khác. Điều đó thật là tuyệt vời và làm tôi cảm động. Có những người coi bình an, hòa bình quan trọng hơn cuộc sống của họ. Tôi luôn ngưỡng mộ những hành động cao cả vì hòa bình cũng như an bình/định trong thiền định của bạn.

- Lạy thứ 3 là dành cho lòng tử tế.

Ý nghĩa 3 lạy của tôi là dành cho Giới, Bình an (định) và lòng Từ bi, tử tế (tuệ), tôi trân trọng những điều này. Mỗi lần bạn thấy 1 hành động từ tâm nào , người ta quan tâm chăm sóc lẫn nhau cho dù có khi họ hoàn toàn xa lạ với nhau, thì những điều đó đều truyền cảm hứng, làm ta cảm động.  

Thầy hiệu trưởng của trường trung học ấy thật sự shock. Vị ấy chưa từng gặp chuyện như vậy bao giờ. Vì thế vài ngày sau, họ gửi tôi 1 email đề nghị nhà trường gồm thầy hiệu trưởng và 1 số em học sinh sẽ đến thăm tu viện Bodhinyana. Tôi đón vị hiệu trưởng tại cổng tu viện , dẫn thầy vào Chánh  điện . Thầy bỏ giày ra và chúng tôi cùng nhau lạy tượng Phật. Thật là vinh dự cho tôi . Thầy lạy Phật rất tự nhiên vì biết mình đang lạy điều gì. Dù là 1 người Thiên Chúa Giáo, Thầy lạy giới đức, bình an và lòng từ tâm. Ai mà 0 tôn trọng những điều ấy chứ? Tôi là 1 Phật tử, Thầy ấy là 1 người Thiên Chúa Giáo cùng nhau lạy Phật và cảm thấy rất hạnh phúc. Hình ảnh này đại diện cho điều gì? Cho sự thật. Sự thật kết nối những khoảng cách và làm cho thế giới tốt hơn. Đó là lý do tại sao bạn trân trọng.

Sadhu Sadhu Sadhu

Bây giờ chúng ta đến phần đặt câu hỏi.

1.

H (từ Đức) về Bát Thánh Đạo: Đâu là cách tốt nhất để chuyển tiếp bước thứ 6 (Chánh Tinh Tấn) trong Bát Thánh Đạo sang bước thứ 7 (Chánh Niệm)? Con hiểu bước 1-6 (Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn) là chuẩn bị cho bước 7 và 8 (Chánh niệm và Chánh định).

Đ: 0 phải đâu. Tất cả 8 chi trong Bát Thánh Đạo đều quan trọng và quý giá như nhau. Tất cả đều phụ thuộc/ liên kết với nhau. Bạn 0 chuyển từ bước thứ 1 sang bước thứ 2, mà chi này phát triển trong những chi khác. Giống như khi hạt xoài được gieo trồng, nó bắt đầu mọc lên trong đám cỏ, khi nảy mầm nó giống như 1 cành cây trong đám cỏ rồi nó lớn lên thành 1 cái cây nhỏ, rồi thành 1 cái cây lớn hơn, ra nụ thành hoa, rồi hoa kết trái, rồi trái rụng. Nó 0 chuyển tiếp, nó lớn lên 1 cách tự nhiên. Đó luôn là cách nhanh nhất.

2.          

H: Chánh tinh tấn (right effort) và chánh tư duy (right intention) có giống nhau 0?

Đ: Hoàn toàn 0 giống. Cả 2 chi này đều là 0 làm gì , 0 tạo tác. Chánh tinh tấn là 0 làm gì cả. Khi bạn cố gắng dùng ý chí dẹp qua 1 bên mọi vấn đề khi đang thiền, những vấn đề trên đường tu hay trong cuộc sống, thì bạn chỉ làm cho nó tệ hơn. Trong Phật giáo chúng ta 0 dùng sức mạnh của ý chí mà dùng sức mạnh của trí tuệ để nhận diện vấn đề đó là gì và vấn đề đó biến mất. Thường thì những gì xảy ra, trong PG chúng ta hay gọi đó là Mara – Ác Ma. Đó là 1 trong những lý do tại sao chúng ta xây dựng tu viện này tại No-mara (cười) (Thầy chơi chữ, tu viện Bodhinyana được xây tại 1 địa phương tên là Nollarama – Perth). Và mọi người từ Singapore hay Malaysia khi nói 0 - No, họ nói rằng No-la.

Bạn có thể bắt đầu với chi thứ 1 là Chánh kiến, còn chi thứ 2 là Chánh tư duy hiểu đúng nghĩa thì đó là động lực đúng đắn, là nơi bạn bắt đầu. Bắt đầu từ suy nghĩ từ bỏ, suy nghĩ tử tế, từ tâm, nhẹ nhàng. Đó là chi thứ 2. Rồi bạn giữ các giới – Sila. Những giới này rất quan trọng đến nỗi Đức Phật hay nói  về chúng. Bạn từ tâm, tử thế và bạn thực hành lòng từ tâm ấy qua lời nói (chánh ngữ), hành động, suy nghĩ (Chánh nghiệp).

Khi bạn nói cả 2 Chánh tinh tấn và Chánh tư duy đều là 0 làm. Đúng là như vậy.

Tôi rất trân trọng cách Ajahn Chah dạy thiền. Thầy 0 dùng phương tiện trực quan gì hết. Thầy chỉ dùng những gì có sẵn quanh chỗ của Thầy, thường là ở trong rừng: hãy nhìn cái cây kia, hãy nhìn những cái lá trên cây, nó 0 đứng yên mà chuyển động. Tại sao? Do gió thổi. Vậy nếu gió ngưng thổi thì sao? Lá cây sẽ chuyển động dần dần chậm lại cho đến khi từng chiếc lá hoàn toàn đứng yên tĩnh lặng. Tâm của con cũng vậy. Tâm con chuyển động vì có điều gì đó làm nó xao động, là ngọn gió của sự mong muốn (dục – muốn). Con 0 cần giữ cho những cái lá đứng yên. Khi những cơn gió này ngừng lại, thì lá sẽ tự dừng lại. Đó là bản chất tự nhiên của nó.

Khi thiền, bạn giữ tâm mình khỏi những mong muốn điều này điều kia . Rồi vì 0 còn những mong muốn, tâm của bạn ngày càng trở nên tĩnh lặng 1 cách tự nhiên. 1 dấu hiệu của sự tĩnh lặng ấy là bạn bắt đầu cảm thấy an vui. Tất cả năng lượng của bạn 0 bị lãng phí nữa mà chỉ tập trung vào tâm. Năng lượng trong bạn bị lãng phí khi bạn lo lắng về những vấn đề mà bạn 0 thể giải quyết được. Giờ đây năng lượng ấy chỉ tập trung vào sự biết, tỉnh giác. Rất nhiều năng lượng.

3.

H: Thưa Ajahn Brahm, chồng con là người Công Giáo và anh ấy 0 muốn thấy con làm bất cứ việc gì của Phật Giáo. Nếu con cố gắng làm gì đó thì sẽ ảnh hưởng đến sự êm ấm trong gia đình. Mới đây, con gái con mới 6t, hỏi con cách tỏ lòng kính trọng Đức Phật , con ngại khi dạy con gái con điều đó nhưng nếu 0 dạy thì con cũng sợ ngăn đường con gái. Con nên làm gì?

Đ: Nhiều năm về trước , chúng tôi có chụp 1 tấm hình tại 1 nơi , là tu viện Bodhinyana ngày nay.  Vài nhà Sư chụp hình chung với 6 thầy dòng Thiên Chúa Giáo. Cơ quan SPS nghe về câu chuyện này và muốn đến làm 1 bộ phim tài liệu. Họ đến và quay phim trong cả 1 ngày về sự tương tác giữa các nhà Sư và những thầy dòng Benedict.  Tôi nhớ anh quay phim có nói: điều này thật kỳ lạ, thật tuyệt vời đã thật sự xảy ra. Thật không thể tin được! Các vị nói chuyện vói nhau thật thân thiện, tốt đẹp. Sau đó phim tài liệu này được phát sóng. Người ta có gửi tôi 1 phân đoạn của bộ phim này. Nội dung minh họa 0 nói lên hết được sự liên kết giữa chúng tôi, làm tôi khá thất vọng, nhưng dù sao chúng tôi có thể làm bạn với nhau.

Tôi nhớ là có đi tham quan vòng quanh khu New Norcia, nơi các Thầy Dòng ở, do chính Cha Bề Trên hướng dẫn.  Vị ấy là 1 người bạn tốt. Nơi đây gồm những tòa nhà rất cổ. Tôi mới hỏi là trong tu viện của cha có ghost (ma) 0? Vị ấy nhìn tôi và nói : trong truyền thống Công Giáo chúng tôi 0 tin có ghost. A, tôi bắt được chỗ này: vậy Holy Ghost thì sao? (Cha Bề Trên kiểu … aaaa)

Khi bắt đầu ở đây, tôi muốn tìm hiểu xem làm tu viện truởng ở nơi này thì phải như thế nào. Điều này rất hữu ích vì đôi khi có những trường hợp (có người lãnh đạo địa phương) hơi cá tính.

Có 1 cặp đôi, cô vợ là người Thái Lan, anh chồng là người Ý. Lúc đó họ xin Ajahn Jakaro lời khuyên nên xử sự thế nào. Sư ấy đã cho 1 lời khuyên tuyệt vời như thế này:  2 bạn vào thứ 7 thì cùng đến chùa đây để nghe Pháp, vào CN thì cùng đến nhà thờ dự lễ. Như thế 2 bạn sẽ hiểu được tín ngưỡng của nhau hơn và biết bạn đời của mình làm gì, tu học thực hành thế nào. Sau đó cả 2 bắt đầu đến đây. Bạn thấy sự cởi mở như vậy rất cuốn hút, chúng ta tạo ra những cầu nối. Chúng ta 0 cấm đoán ai . Họ tự đến và kiểm tra xem thế nào.

4.

H(từ Georgia): hòa bình có thể trở thành một cơ chế dùng để đối phó 0? Làm thế nào để có thể rút lui với hành động đúng đắn (1 cách chính đáng) thay vì 0 làm gì ?

Đ: Georgia là 1 khu vực có nhiều biến động và trong tương lai có thể xảy ra bạo lực. Nếu có thể được thì nên ứng xử 1 cách hòa bình, bình tĩnh và tử tế, đặc biệt là từ tâm. Nhưng đừng từ tâm 1 cách ngu ngốc.

Đôi khi người ta hỏi tôi rằng lòng tử tế, từ tâm là gì? Bạn biết là có những con vật hung dữ, gây nguy hiểm như cọp trong rừng già. Bạn có định yêu mến mọi con cọp 0?  Tôi thích câu nói của Trung Hoa:  Hãy yêu mến con cọp nhưng hãy giữ khoảng cách. Nói cách khác là sẽ rất tốt khi ta cố gắng tạo ra 1 nơi chốn bình an , tử tế cho dù bạn ở đâu nhưng khi phải đối mặt với chiến tranh, cái chết, sự tàn phá, những khi đó có rất nhiều đau khổ, người ta cũng có thể tạo ra sự tử tế 1 cách khôn ngoan.

Tôi nói như vậy vì nhiều người trong gia đình tôi đã chịu đau khổ trong thế chiến thứ 2, và biết về thế chiến thứ 1. Có rất nhiều câu chuyện người ta cố gắng bảo vệ đất nước và hy sinh. Thời đó gia đình bà ngoại tôi sống trong khu nhà có sân thượng, mỗi nhà bề ngang khoảng 6m. Ngôi nhà kế bên bị pháo kích trúng và họ chết ngay lập tức. Nhà bà ngoại tôi thì mẹ tôi bị trúng mảnh đạn và bị thương ở cánh tay. Bà ngoại tôi thì bị sang chấn tâm lý, cứ khi nào có sấm sét nổ ầm ầm cho dù là đang làm gì, dù đang ăn trưa, bà của tôi cũng ngưng lại hết và chạy vào nấp dưới gầm cầu thang cho đến khi hết sấm sét. Đó là cách đối phó của bà ngoại tôi ; cho dù là đã nhiều năm trôi qua nhưng nỗi đau vẫn còn.  Tôi rất ngạc nhiên khi thấy nỗi đau kéo dài như vậy. Lần đó tôi đi giảng ở Tây Đức , đã qua lâu rồi nhưng có người vẫn còn thấy xấu hổ về những  chuyện đã xảy ra (Hitler???). Xin hãy tha thứ cho mình, tha thứ cho người thay vì cảm thấy tội lỗi hay cảm thấy mình 0 xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Nếu 0 thì nỗi đau và sự tổn hại sẽ tiếp nối; truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Như vậy là 0 khôn ngoan. Lúc nào chúng ta cũng có thể rút ra bài học . Học Hỏi, Tha Thứ và Phát Triển.

Đó là lý do tại sao 1 trong những người bạn tốt nhất của tôi là nguời Đức, nói giọng Đức. Có gì khác biệt đâu? Người Anh có làm những chuyện tồi tệ , khủng khiếp 0? Đó là lý do tại sao tôi hay đi giảng ở Malayisa và Indonesia. Là tôi đi trả món nợ nghiêp báo cho tổ tiên của tôi (Malaysia và Singapore là thuộc địa của Anh) (cười). Chúng ta nên học cách tha thứ và tử tế với nhau. Còn về ngày Độc Lập 4/7 của người Mỹ thì sao? Tôi hay nói vui đó là ngày nổi loạn, người thực dân đã lật đổ chính quyền hợp pháp của Hoa Kỳ lúc bấy giờ, chính là tổ tiên của tôi (cười). Là nói vui, 0 phải nói nghiêm túc đâu.

Bạn biết đó, giữa con người với nhau thì 0 có khác biệt. Chúng ta có thể làm bạn với nhau.

1:08:28

5.

H: Về chủ đề trân trọng, con có 1 người bạn lâu năm. Chúng con đã quen biết nhau khoảng 30 năm rồi. Con 0 thường gặp nhưng anh ấy đã giúp thay đổi cuộc đời của con. Anh ta là 1 người khó tính. Làm sao có thể bày tỏ sự trân trọng với 1 người 0 có gì , 0 muốn gì, và sống trong hang động? (Mọi người cười vì biết anh này đang ám chỉ Thầy Ajahn Brahm).

Đ: Bạn bày tỏ lòng trân trọng bằng cách trả ơn, đáp đền tiếp nối. Bạn làm như vậy với 1 người khác rồi người ấy nói cám ơn bạn. Vậy là bạn đã trả món nợ với tôi rồi đó.

Cám ơn các bạn đã lắng nghe. 


Comments

Popular posts from this blog