Caring for others – Quan Tâm Đến Người Khác

Bài giảng của Thầy Ajahn Brahm - 31 May 2024

1 trong những việc vào cuối thời thiền là tại sao, như là 1 phần của Đạo phật  chúng ta luôn nói về sự quan trọng của thiền định và làm thế nào mà thiền định lại giúp giải quyết được rất nhiều vấn đề trên thế giới. Sự tự do, thấu  hiểu. Đó 0 chỉ là sự thấu hiểu bằng cách cố gắng hiểu hay nỗ lực giải quyết vấn đề. Làm như vậy chỉ khiến vấn đề trở nên tệ hại hơn, trầm trọng hơn.  Chúng ta gặp vấn đề và cố gắng giải quyết chúng. Trong cuộc sống của chúng ta, khi cố gắng chữa trị, giải quyết, dàn xếp vấn đề, chúng ta thấy phát sinh thêm nhiều vấn đề khác tệ hơn. Chúng ta lại tạo ra thêm nhiều vấn đề mới. Chúng ta thấy nhiều nơi trên thế giới xảy ra vấn đề và người ta cố gắng giải quyết hay dàn xếp chúng. Chúng có trở nên tốt hơn hay ổn thỏa hơn 0?

Vì thế, thay vì cố gắng giải quyết, hãy chữa lành các vấn đề để cải thiện thế giới. Với tôi, thế giới này khá là tốt đẹp. Có khi chúng ta có vấn đề; như là chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ, nhưng trời lại hạn hán quanh đây, khu vực chùa Bodhiyana này, và mới đây thì trời đã có mưa. Chúng ta thấy, nhiều khi thiên nhiên có thể tự điều hòa và chữa lành nếu bạn để đó cho nó tự hoạt động.

1 trong những điều mà tôi chia sẻ ngày hôm nay là về cúng dường, bố thí. Có người hỏi rằng nếu vì lòng tử tế chúng ta cho bọn chuột hoang bên ngoài nhà đồ ăn thì có ổn, có đúng 0? Theo tôi, cho bọn chuột nhỏ xinh tội nghiệp đó ăn thì có gì sai? Tôi 0 hiểu tại sao chúng ta lại cho rằng bọn chuột đó là những con vật dơ bẩn hay là những con vật nguy hiểm. Chúng cũng giống như những con chuột nhắt, to hơn xíu thôi mà. Chúng thật sự nhỏ nhắn dễ thương. Là 1 vị Tỳ Kheo Phât Giáo, tôi xin thú nhận điều này: đôi khi những con vật đó sống rất thật, nó 0 cần PR, 0 làm cho mình trông dễ thương , tốt đẹp hơn. Chúng chỉ là những con vật nhỏ có đuôi dài và 4 chân sống cuộc đời của chúng.

Thời đó khi mới đến Serpentine, hàng năm đều có 1 khoảng thời gian quanh chùa có rất nhiều chuột. Có 1 con chuột chuyên môn canh giờ các Sư dùng bữa ngọ để xuất hiện. Nó bò từ mái nhà xuống và bò vòng quanh chờ ai đó bỏ ra 1 ít thức ăn cho nó dùng. Những con chuột này rất dễ thương. Ở Thái Lan, thậm chí có người con cho chúng tôi 1 con chuột để chăm sóc. Tôi đã có thời gian vui vẻ chơi với con chuột này và vuốt ve nó. Nó trông nhỏ nhắn xinh xắn và có bộ lông đẹp.  Chúng là những con vật đáng yêu. Tôi không hiểu tại sao người ta lại e sợ chúng. Con chuột ở Thái Lan đó, có 1 lần con rắn xuất hiện định ăn thịt con chuột ấy, không ngờ con chuột đánh lại và tiêu diệt, ăn luôn con rắn. Thật là 1 con chuột dũng cảm. Vậy cho chuột ăn thì có đúng 0? Chúng cũng cần ăn mà. Có gì xấu hay nguy hiểm?

Tôi từng kể 1 câu chuyện có thật như thế này:

Nhiều năm trước, ở Sri Lanka có 1 anh chàng nọ, trên đường đi làm, anh hay đi qua 1 vũng nước do nước biển ăn sâu vào bờ. Ngày nào anh cũng mang theo 1 vài lát bánh mì để cho lũ cá ăn.  Ngày nọ, 1 con cá sấu xuất hiện. Bạn biết đấy, cá sấu khá nguy hiểm. Chúng có thể nhảy lên bờ tấn công các con vật hay trẻ con. Nhưng anh này 0 thấy sợ. Anh ta nghĩ rằng con cá sấu này cũng là 1 con vật, nó cũng đói và cần được ăn nên anh ta cũng cho con cá sấu ăn. Anh ta luôn dành cho nó 2 lát bánh mỳ mỗi ngày. Đó là 1 việc làm tốt. Bạn có thể đoán được gì không. Ngày nọ anh ta cũng đi làm ngang cái vũng thông ra biển ấy. 1 cơn sóng thần ập tới. Con sóng rất to ập vào bờ và cuốn trôi anh này ra biển. Dòng nước rất mạnh khiến anh ta không thể bơi ngược vào bờ.  Anh ta ngày càng bị cuốn ra xa bờ hơn. Anh ta thấy 1 cái ghế đang trôi nên bám vào cái ghế, nhưng dòng nước mạnh cuốn phăng cái ghế ra khỏi tay anh ta. Anh bám vào 1 vật khác và cơn sóng cũng cuốn phăng vật ấy đi. Anh ta hoảng loạn nghĩ mình sắp chết đến nơi. Rồi anh ta thấy 1 khúc gỗ trôi gần đó nên bám vào khúc gỗ và thấy có điều hơi kỳ lạ. Những vật khác bị những con sóng lớn cuốn ra xa bờ, còn khúc gỗ này lại trôi ngược vào bờ. Anh ta cứ bám vào khúc gỗ và nó ngày càng trôi vào gần bờ hơn, rồi anh ta có thể bước hẳn lên bờ. Lúc này anh nhìn khúc gỗ trôi ấy, anh thấy nó có 1 cái đuôi, 2 con mắt và 1 cái miệng. Chính là con cá sấu anh hay cho ăn mỗi ngày. Con cá sấu đã cứu sống anh. Người ta hay gọi đó là cứu vật vật trả ơn. Tôi biết nhiều con vật biết ai là người tốt và nó sẽ giúp khi cần.  Hay có khi con cá sấu giúp anh ta vì nó nghĩ nếu anh chàng này mà chết thì không thể cho mình ăn bánh đươc nữa chăng? Tôi biết nhiều con vật có trí tuệ nhiều hơn ta tuởng.

Vì vậy, nếu chúng ta cho những con chuột ăn bên ngoài nhà, chúng sẽ 0 vào nhà nữa. Bạn biết tại sao 0? Vì khi bạn nuôi chúng ăn uống đầy đủ tử tế, chúng sẽ trở nên mập mạp và 0 chui lọt vào cái lỗ chuột để vào nhà bạn nữa. Tóm lại chúng ta nên tử tế và quan tâm thay vì giận dữ và muộn phiền. Tôi thấy như vậy là đúng tinh thần Phật Giáo. 

Khi người ta hỏi tôi: điều gì là cơ bản trong Phật Pháp?  Có phải là quan tâm và tử tế không?

Có người tắt điện thoại, tất nhiên là lần nào nghe giảng Pháp cũng tắt. Bất kể là có bao nhiêu bảng nhắc nhở, thông báo dán quanh đây. Lần nào tôi đến đây cũng thấy các bạn tắt điện thoại. Cám ơn các bạn. Thật là tốt. Các bạn đang giữ truyền thống tốt đẹp ấy.

Thứ 4 vừa rồi tôi có nói chuyện với các thầy Tỳ Kheo. Có 1 vị Tỳ Kheo gia nhập Tăng đoàn từ đầu, dù bây giờ vị ấy 0 còn là tu sỹ nữa. Tôi rất vui vì thời gian thầy ấy ở đây cùng tu học. Có lần tôi hỏi vì sao vị ấy lại trở thành Phật tử, thành tu sỹ? Vị ấy kể rằng vị ấy sống ở Melbourne. Ngày nọ vị ấy đi nghe buổi nói chuyện bằng tiếng anh của 1 nhà sư Tây Tạng, được tổ chức tại 1 thư viện. Nhưng khi vị Sư ấy vừa đến, ngồi xuống và giới thiệu, thì từ đằng sau, 1 anh chàng trẻ tuổi đứng lên nói rằng anh ta là 1 vị sứ giả của Chúa Jesus. Mọi người không nên nghe giảng Phật Pháp nguy hiểm từ vị Tỳ Kheo này. Anh ta muốn phá buổi nói chuyện. Phật tử thì thường rất điềm tĩnh, 0 nổi giận hay tranh cãi, nhà Sư Tây Tạng lúc ấy rất điềm tĩnh, chỉ mỉm cười với nét an nhiên tử tế trên gương mặt. Những người khác khuyên anh chàng trẻ tuổi hãy bình tĩnh và lắng nghe nhà Sư giảng. Anh ta vẫn không chịu , bảo rằng tôi 0 đến đây để nghe giảng, đây là những lời dạy sai trái. Sau đó họ có cuộc tranh cãi lớn và tìm cách đưa anh này ra ngoài. Khi giải quyết mọi viêc xong xuôi thì chỉ còn 5’. Vì đây là nơi người ta thuê theo giờ để mời nhà Sư đến giảng, nên vị ấy dùng 5’ còn lại ấy để chúc lành cho mọi người rồi ra về. Nhà Sư ấy không có chút thái độ gì là giận dữ hay nổi nóng. Rồi tất cả rời đi.

Vị đã kể cho tôi nghe câu chuyện này , trước đây tu ở Serpenie, và là 1 trong những nhà Sư đầu tiên ở đó. Tên vị ấy là Jasper. Jasper nói: đó là buổi nói chuyện tuyệt vời nhất mà vị ấy được dự, đó là về chủ đề đối mặt với những tình huống tồi tệ dễ khiến người ta trở nên thất vọng, giận dữ  với 1 người cố gắng phá hỏng buổi nói chuyện của 1 nhà Sư giảng cho các Phật Tử. Đây là bài giảng hùng hồn nhất, 0 phải là lý thuyết mà là ứng dụng vào thực tế. 1 nhà Sư ứng xử theo cách rất an bình và tử tế .

Chúng ta thường hay nói rằng chúng ta nên tử tế quan tâm đến người khác cho dù người ấy cố tình phá bĩnh chúng ta. Và Jasper thấy vị Sư này đang làm như vậy. Anh ta chứng nghiệm thực tế. Trên lý thuyết là 1 chuyện nhưng khi đụng vào thực tế thì mới biết. Ứng xử thực tế tuyệt vời như vậy là 1 bài giảng thật sâu xa. Làm sao làm được như vậy?

Làm sao chúng ta biết được quan tâm tử tế đến người khác thì quan trọng hơn chữa trị?

Chữa trị chỉ là về mặt thể lý. Người ta bị thương, bị bỏng, bị đau ở đâu đó trên cơ thể, chúng ta có thể nhìn thấy, soi thấy bằng mắt hay bằng máy móc dụng cụ.  Còn sự quan tâm tử tế là về mặt tinh thần. 1 trong những vị giảng sư PG nổi tiếng có nói: trong đau khổ có 2 phần, là 2 cái gai nhọn làm cho bạn đau khổ. Là về mặt thể lý và về mặt tinh thần. Nỗi đau về mặt thể lý thì nhỏ hơn rất nhiều so với nỗi đau tinh thần. Kiểu như: Tôi 0 muốn điều này. Tại sao tôi phải chịu đựng điều này? Thật là 0 đúng. Tại sao lại là tôi. Hay là … tôi ghét điều này, tại sao tôi 0 thể dẹp bỏ điều này chứ?

Bạn đã bao giờ rất rất thất vọng chưa? Nó chỉ như là 1 mũi kim nhỏ nhưng cứ lập đi lập lại châm chích  làm bạn đau lòng. Nhiều khi chúng ta chỉ tập trung chữa trị phần thể lý, là phần rất nhỏ, nhẹ hơn rất nhiều so với phần tinh thần. Nỗi đau thể lý 0 phải là phần quan trọng trong nỗi thất vọng; mà đau khổ, tuyệt vọng mới là phần quan trọng nhất. Bạn tự hỏi: Tại sao tôi phải chịu khổ thế này? Tại sao lại là tôi? Tại sao tôi 0 có người bạn đời tốt hay công việc tốt?  Tại sao người ta 0 đánh giá cao khả năng của tôi? Tôi đã làm việc rất chăm chỉ cực nhọc. Tôi đã là làm Tỳ Kheo trong 50 năm rồi. Tôi có phải làm Tỳ Kheo trong 50 năm nữa 0?

Tôi thấy có vài bạn gật đầu. Ồ, đáng ra bạn nên lắc đầu mới đúng.

Có bao giờ bạn nhận ra rằng khi bạn tiếp tục có những suy nghĩ tiêu cực như vậy về bản thân và về người khác, về cuộc sống, những suy nghĩ tiêu cực ấy sẽ thay đổi toàn bộ cuộc đời bạn. Nhiều năm về trước tôi đã nghe điều tương tự như vậy, khi tôi đến thăm và giảng cho các tù nhân . Nơi đó có rất nhiều đau khổ và những người ở đó họ đánh giá bản thân rất thấp. Nhiều người trong chúng ta cũng tự đánh giá thấp bản thân của mình. Bạn nên tự tin và đánh giá mình cao hơn chứ đừng nghĩ rằng mình 0 đủ tốt,  0 đủ hấp dẫn, 0 đủ giàu,  ngồi thiền 0 tiến bộ, có cha mẹ 0  tốt,… Tôi không hiểu tại sao người ta luôn nhìn thấy mặt tiêu cực của họ và của cuộc sống.

Tại sao chúng ta 0 có những đệm thiền êm ái hơn, tại sao 0 có máy lạnh cho từng cá nhân …?

Đôi khi tôi có suy nghĩ như vậy về việc giảng dạy trong khóa tu thiền. Kiểu đệm thiền mà chúng ta đang dùng rất cổ xưa rồi. Không phải là kiểu đệm của thế kỷ trước mà là của 25 thế kỷ trước. Chúng ta có thể cải tiến chiếc đệm thiền của chúng ta 0?   

Rồi về việc ngồi thiền nữa. Chúng ta ngồi thiền cả ngày trong khóa tu thiền. Có khi thiền sinh sẽ xao lãng và tưởng tượng nên tôi nghĩ: loại đệm thiền nào thì tốt nhất nhỉ? Chúng ta cần phải nâng cấp cái đệm thiền kiểu cổ xưa này. Năm nay là 2024 rồi. Chúng ta có xe hơi điện, nếu muốn chúng ta 0 cần phải lái xe mà xe sẽ tự vận hành. Có cả GPS hướng dẫn cho bạn nơi bạn cần đi đến. Nên tôi nghĩ, hay là ta làm cái đệm thiền có kết nối với suy nghĩ của thiền sinh để khi bạn bắt đầu suy nghĩ, tưởng tượng đâu đó thì cái đệm thiền tự động làm cho bạn bị giật điện để nhắc bạn tập trung lại. Hay là khi ngồi thiền bạn nghĩ: không có tiến bộ gì cả, mình nên làm gì đây, thì cái đệm thiền sẽ truyền vào tâm bạn thông điệp: ‘ hãy buông xả’.  Bạn không cần thiền sư nữa, tất cả đều có trong chiếc đệm thiền. Hoặc giả có ai đó mang theo điện thoại, thì chiếc đệm thiền sẽ phóng cho bạn 1 cú giật điện để nhắc nhở bạn 0 tái phạm. À, Tôi chỉ nói vui thôi. Những biện pháp như vậy , nếu có, cũng 0 giúp gì nhiều. Chữa trị 0 phải là câu trả lời, 0 giải quyết được vấn đề, mà quan tâm mới thật sự có hiệu quả chữa lành.

Có 1 câu chuyện tôi nghe kể nhiều năm về trước. Có 1 lớp học nọ, trong lớp cãi nhau to và sắp đánh nhau. 2 cậu bé trong lớp cãi nhau dữ dội. Đến giáo viên cũng thấy rằng khó mà ngăn chuyện đánh nhau xảy ra. Rồi cô giáo nói với cả lớp, mỗi người lấy ra 1 tờ giấy trắng, vẽ 1 đường kẻ dọc ở giữa chia tờ giấy ra làm 2 bên. Trên cùng ghi tên kẻ thù mà bạn ghét nhất ấy. Phần bên trái ghi hết những tội lỗi của kẻ ấy, những điều khiến bạn ghét hắn, vd như hắn 0 nên ngồi ở trường mà nên ngồi trong tù mới đúng… vd vậy. Bạn biết đấy, làm như vậy thì có thể ngăn bọn trẻ được 1 lúc vì chúng thích điều đó. Chúng rất vui khi viết ra những điều xấu về kẻ thù và có thể giải  tỏa cơn giận của mình. Chúng điền hết phần bên trái rất nhanh. Phần bên phải ghi những đức tính tốt, những việc làm tốt mà bạn thấy tôn trọng, ngưỡng mộ những điều mà bạn thấy hắn làm được. Phần này thì bọn trẻ làm lâu hơn. Ghi hết ra. Sau khi cả lớp chăm chú làm xong thì cô giáo cầm giỏ rác đi quanh lớp, yêu cầu các em xé tờ giấy làm 2, phần bên trái bỏ vào giỏ rác, phần bên phải đưa cho kẻ mà em ghét nhất.

Điều đó giải quyết rất nhiều vấn đề. Người mà bạn rất ghét, cãi nhau to và chuẩn bị đánh nhau với hắn , 1 trận, giờ lại nhận được từ người ấy 1 mảnh giấy ghi toàn những điều tốt đẹp mà người ấy ngưỡng mộ và tôn trọng về những điều tốt mà bạn làm, bạn quan tâm đến hắn.  

Tôi được nghe kể điều này khi 1 góa phụ đọc điếu văn trong đám tang của chồng mình. Cô nói chồng cô đã giữ mảnh giấy này trong ví của anh ấy suốt đời, từ khi nhận được mảnh giấy từ 1 trong những kẻ thù của anh ta khi còn đi học. Rồi khi nào anh ấy thấy buồn bã về bản thân, thấy mình chưa đủ tốt, anh ấy lấy tờ giấy ấy ra và đọc. Đây là những điều mà 1 trong những kẻ thù của anh ấy đã viết, và điều này giúp anh ấy có cái nhìn khác về bản thân và về cuộc sống. Khi cô vợ kể xong và đưa ra tờ giấy cũ mà chồng cô đã giữ trong ví rất nhiều năm, 1 số những người bạn học thời xưa của anh có mặt ở đó, cũng mở ví ra, họ cũng lưu giữ tấm giấy tương tự. Đây là 1 vd nhỏ cho ta thấy 0 nên phán xét mà nên nhìn vào mặt tốt đẹp của 1 người, của cuộc sống.

Hãy tưởng ượng tôi đưa cho bạn 1 tờ giấy ghi tất cả mọi điều tốt của bạn từ 1 người bạn ghét nhất, có thể là vợ hay chồng cũ của bạn mà bạn ghét đến độ 0 thể chung sống, ghi những điều tốt mà họ nhìn thấy nơi bạn, và bạn thấy người ấy vẫn tôn trọng mình, thế thì bạn có thể tôn trọng chính mình.

Tôi đã làm 1 cái game tương tự cho 1 anh tù nhân khi tôi vào nhà tù giảng pháp cho họ. Họ là những người rất đau khổ từ sâu thẳm bên trong. Tôi ngồi bên cạnh họ, và lần này tôi nói họ ghi tên mình lên giấy chứ 0 phải là ghi tên kẻ thù. Bên trái tôi yêu cầu họ ghi ra tất cả những điều khủng khiếp, tội lỗi mà họ đã làm. Phần này thì họ tự ghi ra được. Bạn biết đấy, họ ở trong tù, họ đã làm những tội ác rất kinh khủng. Rồi tôi bảo họ ghi những điều tốt đẹp họ đã làm vào phần bên phải. Thật thú vị, anh ta bảo: tôi 0 có làm gì tốt cả.

- Bạn phải làm cái gì đó tốt chứ?

- Không, tôi là 1 người khủng khiếp, tệ hại, hết hy vọng, tôi đang ở trong tù. Tôi là 1 người xấu.

- Bạn phải làm cái gì đó tốt chứ

- 0, tôi 0 có làm.

Mấy người bạn tù nói: sáng nay mày mới cho con mèo ăn đó.

- Ồ, chỉ là cho con mèo ăn thôi, có gì đáng đâu.

- VIẾT XUỐNG, tôi bảo.

Thế là anh ta viết xuống điều tốt đó: cho con mèo ăn

Đó là lý do tại sao người ta nuôi mèo trong tù. Để họ có vật gì đó để quan tâm chăm sóc.

- Rồi bạn có cho con mèo ít sữa 0?

- Vâng, chắc chắn rồi.

Vậy thì Viết  Xuống.

Anh ta viết xuống: cho con mèo ít sữa.

- Rồi bạn còn làm gì nữa không?

- À tôi có vuốt ve nó.

- Vậy thì viết xuống.

Sau khi được nhắc về 3 điều này, anh ta có thể tự viết ra những điều tốt anh ta đã làm, đầy hết nửa phần giấy bên phải. Một khi được hỗ trợ làm 1 vài lần, bạn sẽ bắt đầu nhìn sự vật với cái nhìn tích cực thay vì tiêu cực. Và bạn bắt đầu nhìn nhiều thứ với cái nhìn tích cực. Rồi sau đó tôi nói anh ta cắt tờ giấy ra làm 2, phần tiêu cực bên trái tôi sẽ mang về tu viện, phần bên phải hãy mang nó đến phòng học trong tù, photo ra thành vài bản, ép nhựa và đặt nơi giường ngủ của bạn, nơi bạn làm việc, cho 1 tờ vào túi, và luôn nhắc nhớ mình rằng bạn 0 phải là người xấu. 0 ai xấu cả. Trong Phật Giáo, chúng ta hiểu rằng chúng ta sinh ra ở cõi nhân loại. Người xấu thì 0 thể tái sinh làm người được. Bạn phải đủ tốt thì mới được tái sinh làm người. Tôi rất hân hạnh đươc sống cùng cõi nhân loại với bạn. Đôi khi sau khi sinh ra, do 1 số hoàn cảnh khó khăn nào đó mà ta xử lý không đúng cách, chúng ta có xu hướng nghĩ rằng mình có gì đó sai sai. Công việc của tôi ở trong tu viện cũng như khi đi giảng trong nhà tù, ngay khi ở trong tu viện và giảng dạy cho chư Tăng và Ni đến tu học ở đây. Bạn 0 phải là người xấu. Bạn đang khoác tấm y trên người, bạn là người tuyệt vời. Khi các bạn đến chùa này tu học, nghe giảng, bạn có từng thấy vị Tăng hay Ni nào xấu chưa, ngoài tôi ra vì tôi hay kể chuyện cười linh tinh? Hãy thành thực đi nào. Thật ra đôi khi bạn nhìn thấy 1 vài hành vi nào đó xấu, ở tự viện nào đó, nó 0 có nghĩa đó là người xấu. 1 vài hành động xấu 0 khiến người ta trở thành người xấu được.

Tại sao tôi nói điều đó? Khi bạn đi đến bất cứ tự viện nào trên thế giới này, bạn sẽ luôn thấy 1 vài hành động chưa chuẩn mực.  Tại sao? Vì họ đang tu học, 0 ai sinh ra đã là 1 vị Tỳ Kheo. Bạn tu học để trở thành 1 vị Tỳ Kheo. Và khi bạn đang tu học thì sẽ như vậy thôi. Tôi sẽ thú nhận điều này nhé, có phải tôi là nhà tu thì sẽ dùng những vật đơn giản 0? Các bạn xem đương nhiên tôi là người tu thì nên dùng những món đồ đơn giản, nhưng hãy nhìn xem cặp kính của tôi này. Chúng 0 hề đơn giản mà có 1 chút phức tạp, có thể mở lên mở xuống cái tròng được. Ha ha, tôi 0 biết đâu, là người ta cho tôi đấy. Tôi còn hẳn 1 cặp kính dự phòng nữa.

Để tôi kể chuyện này, như là 1 phần 0 thể thiếu trong đời tôi, là tôi phải ký tên lên sách rất nhiều. Vì tôi viết sách, rồi người ta bảo rằng họ mới mua quyển sách ấy, xin Thầy hãy ký tên vào. Tôi đã ký tên rất nhiều. Thậm chí mới đây, 0 phải lần vừa rồi là là lần trước đó tôi sang Indonesia, họ nhờ tôi ký tên vào 1000 quyển sách. Tôi ký hết trong vòng 1 giờ, ồ, đáng lý người ta nên ghi tên tôi vào kỷ lục Guiness là người ký tên nhanh nhất trên thế giới. Sau đó thì tôi 0 nhấc tay lên nổi nữa vì bị đau. Tôi nghĩ ôi trời, chắc sau này tôi 0 thể ký tên vào sách được nữa rồi. Và trong những trường hợp như vậy thì lại gặp được điều tốt. Đến những 2 điều tốt. Thứ nhất là 1 vị Tăng người Thái, từng là chuyên gia massage kiểu Thái, vị ấy đến và xoa bóp tay cho tôi, sau nửa giờ thì tôi hết đau và có thể ký 1000 quyển sách nữa. Vì lúc ấy thực sự rất đau tay, người ta nhận thấy vậy và họ rất tử tế nên mang cho tôi, lần mới đây tôi sang Indonesia, 1 con dấu. Tôi chỉ cần đóng dấu thôi. Thật là vui. Đóng dấu như vậy thì cũng đau tay nhưng tôi nhận ra qua những việc như vậy và cách các vị ấy quan tâm đến tôi, tôi thấy rất hoan hỷ. 

Khi bạn gặp 1 chuyện gì đó và bạn thấy nó có ý nghĩa với bạn, bạn học hỏi được từ điều đó. Khi bạn làm điều gì đó về mặt thể lý, thì cũng vậy. Còn về mặt tinh thần thì có khi ta gặp chuyện gì đó và phàn nàn: tại sao lại là tôi chứ? Tại sao tôi phải ký nhiều sách đến như vậy? Hay giống như chuyện ở Melbourne 1 vài ngày trước đây, ký tên lên sách, ký tên lên sách, rồi chụp hình với mọi người.

Thành thật mà nói, tại sao lại chụp hình với tôi? Tôi vừa già, vừa mập vừa xấu. Bạn có thấy tôi xấu 0? Vậy thì tại sao? Tôi là 1 người già. Vài tuần nữa là tôi 73t. Có bao nhiêu người 73 tuổi làm siêu mẫu?  0 có. Vậy mà bạn đang làm gì vậy? Có thể là do tôi mập, tôi cười ,  hay là tôi có đầu trọc, hay do tôi có cặp mắt kính có tròng di động… 0 phải do những điều đó đâu. Thật ra tôi 0 hiểu tại sao người ta lại thích chụp hình tôi.

Nhưng tôi thấy là cần phải báo cho mọi người việc này, tôi thấy ở Indonesia người ta cấm chụp hình với đèn flash tại Quần thể chùa Borobudur, 1 di tích PG vĩ đại nhất thế giới, được xây dựng 5600 năm trước. Quần thể này rất vĩ đại và đẹp tuyệt vời. Nhiều người chụp hình với đèn flash quần thể này. Bây giờ người ta đặt bảng cấm chụp hình đèn flash ở đó vì đèn flash làm cho các khối đá bị xuống cấp. Vậy thì khi chụp hình tôi với đèn flash, tôi cũng bị xuống cấp. Đó là lý do tôi dần bị xuống cấp theo năm tháng. Do chụp hình quá nhiều đó mà. Nhưng dù sao thì tôi cũng 0 cấm ai.

Khi bạn làm cho vui vẻ, kể chuyện vui, giải trí, có tác dụng ở 2 khía cạnh: về mặt thể lý và cảm xúc. Đặc biệt là trong bệnh viện. Bạn có thể làm thay đổi suy nghĩ của 1 người về thân này khi nó trở nên già nua, bệnh hoạn, hãy có cái nhìn vui vẻ, hài hước về những sự kiện đó. Khi bạn cảm thấy vui vẻ thì bệnh tình cũng nhẹ đi. Bạn có để ý thấy điều đó 0? Đó là lý do tại sao khi bạn lấy phần bên phải của tờ giấy ghi những mặt tích cực và bỏ đi phần bên trái ghi những mặt xấu xa, tiêu cực, bạn  thấy cuộc đời tốt đẹp hơn. Bạn thấy an vui hơn khi mình cho những con chuột ăn chút gì đó.

Khi là Phật tử, bạn có từng đi câu cá 0?  Có người hỏi tôi rằng Thầy là 1 nhà tu, Thầy giữ giới, vậy Thầy có đi câu cá 0? Tôi trả lời là có đi được chứ, 0 có gì sai trái, miễn là dây câu của bạn 0 có gắn móc câu. Bạn đến bên 1 bờ sông có quang cảnh đẹp, rồi bạn thả cần câu xuống sông hay hồ gì đó mà 0 có móc câu. Có ai biết đâu! Họ 0 thể nhìn thấy gì dưới mặt nước. Bạn chỉ cần nói là hôm nay đi câu mà xui quá, 0 câu được gì. Sau đó, bạn sẽ thấy thật an bình trong tâm. Có nhiều người PT họ thích đi câu, vì họ thấy an bình khi ngồi bên bờ sông câu cá. Đó là cách bạn có thể làm. Bạn cảm thấy an bình mà 0 cần bắt con cá nào.

Khi còn nhỏ, lúc tôi 11, 12 tuổi, vào ngày sinh nhật của tôi, tôi tha thiết ước ao có được 1 cái cần câu. Vì cha tôi rất nghèo nên tôi đã đi vận động cả ông tôi và những người họ hàng.

Bạn biết đó, tôi sống ở London, 0 có sông hay hồ gì ở London. Có con sông Thames  chảy qua London thì nó cực kỳ ô nhiễm vào thời đó và cá không sống được dưới sông ấy. Đến độ người ta đặt biển báo bên bờ sông rằng nếu có ai lỡ bị rơi xuống sông, thì hãy giúp họ lên bờ và đưa đến bệnh viện. Nhiều nhà máy đặt bên bờ sông và họ đổ nước thải thẳng xuống sông. Rồi bạn biết người ta làm sạch con sông thế nào không? 1 sáng kiến rất thông minh. Họ yêu cầu những xí nghiệp nhà máy nào bên bờ sông cần phải lấy nước từ con sông để dùng, thì họ phải đặt ống xả thải phía trên nguồn nước, ống lấy nước vào nhà máy nằm ở phía dưới hạ nguồn cách đó 40cm. Vậy là nếu họ có xả thải ra bao nhiêu thì họ thu lại nước thải ấy vào dùng. Kể từ đó con sông Thames trở nên trong sạch. Phương án ấy cực kỳ ấn tượng trong việc giải quyết ô nhiễm.

Trở lại câu chuyện câu cá của tôi. Ông rất thương tôi. Ông dẫn tôi ra cửa hàng mua 1 bộ cần câu, rồi dẫn tôi đến 1 cái hồ cho câu cá có thu phí. Ông làm mẫu cho tôi xem là phải móc mồi thế này, quăng dây câu như thế này.  Khi ông làm mẫu quăng dây câu như vậy thì nó bị vướng trên cành cây. Ông giật mạnh để kéo ra thì đứt luôn cái dây câu. Vậy là tiêu luôn cái cần câu của tôi. Tôi 0 có 1 cơ hội nào để sử dụng nó. Ông cảm thấy rất áy náy, còn tôi thì lại vô cùng buồn bã về việc đó.  Nhưng bây giờ, khi nhìn di ảnh của ông, tôi lại thầm nghĩ: con cảm ơn ông nhiều lắm. Nhờ vậy mà con tránh được biết bao nhiêu là nghiệp xấu. Nhiều lúc tôi thấy mình thật may mắn trong việc đó. Khi bạn đi câu cá sẽ làm cho những con vật đó vô cùng đau đớn vì bị mắc câu, còn bạn thì giết chúng. Cũng là 1 việc nhưng khi bạn nghĩ về nó, bạn cảm thấy mình cực kỳ may mắn thay vì cảm thấy giận dữ. Ta hãy nhìn vào khía cạnh may mắn, tích cực của sự việc trong cuộc đời này thay vì chỉ nhìn vào những gì sai trái. Nhiều khi 1 sự việc bị thất bại lại là điều may mắn cho ta.

Tôi kể cho bạn nghe chuyện tôi ra sân bay. Là 1 nhà Sư thì tôi chỉ dùng bữa trong khoản thời gian từ bình mình đến trước ngọ. Đó là giới luật. Vì thế khi một vị Sư hay Ni đi ra sân bay, đôi khi có 1 chút khó khăn.Lần đó tôi bắt chuyến bay đi Indonesia,  chuyến bay bị hoãn.  Và thay vì bực mình thì tôi rất là vui vẻ. Do đợt đó phải đi cho kịp giờ bay, tôi rời đi rất sớm và chưa kịp dùng bữa. Đó là chuyến bay tiết kiệm nên họ không phục vụ bữa ăn miễn phí, muốn dùng thì phải mua (mà Thầy Ajhan Brahm 0 giữ tiền). Khi đến nơi thì đã quá giờ trưa nên không dùng bữa được. Thế là với lịch trình như vậy thì hôm đó tôi phải nhịn ăn nguyên ngày.  Và rồi, và rồi… tôi nghe tin chuyến bay bị hoãn 1 giờ. Yeah tin vui. Thế là người giúp tôi ra sân bay hôm đó có 1 giờ để chuẩn bị bữa ăn cho tôi. Hôm đó tôi không phải nhịn nguyên ngày.

Tôi lại nhớ đến 1 câu chuyện khác mà 1 PT đã kể cho tôi nghe. Tôi cảm thấy rất may mắn và được khích lệ khi nghe chia sẻ câu chuyện này tại Chùa Bodinyana vào những ngày đầu thành lập. Anh này đi giao dịch kinh doanh tại Mumbai, Ấn Độ nhiều năm trước. Công việc của anh rất thuận lợi và anh làm việc với các công ty quốc tế. Khi giao dịch xong, anh xếp vali và gọi taxi chở anh ra sân bay để bay về Châu Âu. Anh đã chuẩn bị dư thời gian để ra sân bay cho thoải mái. Nhưng xui làm sao, anh gặp phải anh tài xế trẻ lái taxi ở Mumbai, anh này là tài xế mới ở quê ra không biết đường ra sân bay và cũng biết tiếng anh lờ mờ. Anh ta chở anh doanh nhân đi, càng đi càng lạc đường, mãi 0 ra được tới sân bay. Thời gian thì sắp hết mà anh ta cứ chạy mãi. Anh doanh nhân sốt ruột, ngày càng nóng giận và mắng anh taxi không tiếc lời. Tuy nhiên vẫn còn 1 tia hy vọng cuối là chuyến bay có thể bị delay, vì chuyện delay rất thường xảy ra vào thời đó. Cuối cùng anh tài xế cũng tìm ra đường tới sân bay, khi tới gần sân bay, nhìn qua cửa sổ, anh doanh nhân thấy chiếc máy bay bay lên, phía đuôi của nó mang hiệu KLM, là hãng bay anh đặt vé. Vậy là xong. Anh ta giận dữ và càng mắng mỏ ông tài xế thậm tệ. Nhưng sau đó, anh thấy chiếc máy bay cất cánh bay lên, rồi nó lại chúi xuống, máy bay bị rơi, 0 ai sống sót. Lúc này anh doanh nhân thấy mình quá may mắn. Anh lỡ chuyến bay và anh vẫn còn sống. Anh thấy người tài xế kia như là vị ân nhân cứu mạng của mình. Anh bảo: Ôi, anh tài xế taxi tốt đẹp, anh tài xế tuyệt vời, cảm ơn anh nhiều lắm. Anh đã cứu tôi. Tôi tặng anh tiền tip nhé. À hay là tôi tặng anh hết tiền trong ví nhé. Cảm ơn anh rất rất nhiều. Anh ta kể cho tôi nghe chuyện đó, và biến cố này đã thay đổi cuộc đời anh ta. Đây là 1 câu chuyện có thật đã xảy ra. Đôi khi 1 chuyện 0 mong muốn xảy ra và nó cho ta 1 bài học tuyệt vời trong đời. Như là việc cho con cá sấu ăn lại có thể cứu mạng ta, chăm sóc 1 con chuột nhỏ lại cho ta cái nhìn khác về loài vật.

Một câu chuyện nữa là về các con vẹt trong khuôn viên chùa Bodhinyana, chúng tôi biết chúng từ rất lâu rồi. Câu chuyện có liên quan đến Jasper, người đã từng tu tại đây. Sau khi anh ấy xả y, chúng tôi 0 đuổi anh đi, mà giữ anh lại làm giúp 1 số việc trong tu viện này. Mỗi sáng anh đến tu viện để làm việc và trở về nhà vào buổi chiều. Anh làm việc rất tốt. 1 ngày kia, anh kể cho tôi nghe 1 câu chuyện. Khi anh lái xe đến tu viện để làm việc vào buổi sáng, anh thấy có 1 con vẹt bị cán chết trên đường, còn trên cành cây có 1 con vẹt đứng nhìn xuống. Bạn biết đấy, vẹt là loài chung thủy chỉ có 1 bạn đời. Buổi chiều khi trở về, anh thấy con vẹt vẫn đứng nguyên trên cây nhìn xuống con vẹt bị cán chết trên đường. Ngày hôm sau khi đi và về ngang qua, anh vẫn thấy cảnh tượng như vậy. Con vẹt đứng trên cành cây nhìn xuống nơi con vẹt bị chết. Có lẽ con bị chết là bạn đời của nó. Trong 3 ngày vẫn như vậy. Anh ta nói thật là buồn. Bạn thấy đấy, con vật mà nó còn như vậy.

1 vị Tăng tu rừng thiền kể cho tôi nghe 1 câu chuyện. Vị ấy sống trong 1 cái cốc ở trong rừng sâu. 1 buổi chiều tối, vị ấy nghe tiếng gõ cửa. Ai mà đến đây vào giờ này nhỉ? Là ma hay gì?  Bởi vì sống ở đó, 0 có khách nào lui tới thăm vị  ấy cả. Vị ấy ra mở cửa thì thấy 1 con khỉ mẹ, trên tay nó bồng 1 con khỉ con đã chết. Nó đưa con khỉ cho vị ấy. Chắc nó biết vị Tăng này tu hành trong rừng nên có thể làm gì đó giúp cho con nó chăng. Vị Tăng đỡ lấy xác con khỉ con, tụng kinh cho nó rồi trao lại cho khỉ mẹ. Nó đón lấy rồi đi mất vào rừng sâu. Đó là cách loài vật tin tưởng con người. Trong cơn tuyệt vọng, nó nghĩ có thể vị này có thể giúp gì được cho con nó. Những câu chuyện này cho bạn thấy vẻ đẹp nơi chính mình, là lòng tử tế . Nỗi đau thể lý là 1 chuyện và nỗi thất vọng là 1 chuyện, làm sao để giải quyết. Bạn luôn luôn có thể trao tặng sự quan tâm, lòng tử tế, trí tuệ và có 1 cuộc đời tuyệt đẹp.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

 

 

­­


Comments

Popular posts from this blog