Gain, Honour and Fame – Lợi Lộc, Danh Dự và Danh Tiếng

Thầy Ajahn Brahmavamso

Bài nói chuyện của Thầy Ajahn Brahmavamso với các thầy Tỳ Kheo ở Tu viện Bodhinyana, tháng 12 năm 2002.

Đây là buổi nói chuyện đầu tiên của tôi tại Tu viện Bodhinyana sau một chuyến đi nước ngoài giảng dạy Giáo pháp, chăm sóc Chánh Pháp. Là Tỳ Kheo, một phần bổn phận của chúng ta là giúp đỡ trong khả năng, thậm chí chỉ bằng cách gìn giữ giới luật - Vinaya, không thuyết pháp gì; thậm chí đây còn là một món quà tuyệt vời để cống hiến cho thế giới. Tuy nhiên, tôi thấy thật hữu ích đôi khi đi đâu đó ra khỏi tu viện này, không chỉ đến Nollamara mà còn đến những nơi khác trên thế giới, để giải thích cho mọi người rằng giáo lý của Đức Phật thật tuyệt vời biết bao. Tuy nhiên, có một số nguy cơ khi tham gia các sự kiện ở cấp độ quốc tế là labha, sakkara và siloka: lợi ích, danh dự và danh tiếng. Chủ đề này đã hiện lên trong đầu tôi sau chuyến đi Cambodia, Malaysia và Singapore, bởi vì bây giờ tôi đã nổi tiếng ở đó và cần có chánh niệm và chánh tinh tấn để bảo đảm rằng không bị vướng vào đó.

Hành trình của tôi bắt đầu bằng lời mời tham gia Hội nghị thượng đỉnh Phật giáo ở Campuchia. Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Pochentong ở PhnomPenh, tôi ngồi cùng với các đại biểu Phật giáo ở hạng phổ thông, nói chuyện với một vài người Mỹ đi nghỉ mát, các vị này đột nhiên chỉ cho tôi thấy có một ủy ban tiếp tân lớn trên đường băng.  Khi nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thấy một hàng dài khoảng một trăm nhà sư và các quan chức khác, và một tấm thảm đỏ đã được trải sẵn, trải dài từ chân cầu thang máy bay đến những chiếc xe limousine đang chờ sẵn. Các tiếp viên yêu cầu hành khách hạng thương gia đợi để cho các đại biểu tham dự Hội nghị thượng đỉnh Phật giáo xuống máy bay trước. Từ đó trở đi, một số người lãnh đạo đại biểu, đặc biệt là tôi, đã được đón tiếp, không cần phải làm thủ tục nhập cảnh, hải quan. Khi chúng tôi rời máy bay, một nhóm các cô gái tặng chúng tôi những bó hoa lớn, và chúng tôi được chào đón bởi một hàng dài các nhà sư chắp tay chào.  Chúng tôi được dẫn đến chỗ đoàn xe limousine; mỗi chiếc xe limousine không chỉ có tài xế mà còn có nhân viên bảo vệ. Chúng tôi có một đoàn xe mở đường, và cảnh sát xếp hàng dọc đường đến khách sạn, giải tỏa giao thông. Tôi cảm thấy mình giống như một nguyên thủ quốc gia đang đến thăm hoặc một chính trị gia đầy quyền lực.

Khi bạn được tiếp đón gặp gỡ các vị vua và công chúa như tôi, bạn phải nhớ rằng bạn chỉ là một tu sĩ tầm thường. Điều quan trọng cần nhớ là vinh dự mà Tỳ Kheo chúng ta nhận được không phải dành cho cá nhân; mà dành cho điều chúng ta đại diện, là lời dạy của Đức Phật.  Theo nghĩa đó, tôi rất hạnh phúc, bởi vì tôi nghĩ rằng không phải tôi đang được tôn vinh mà là những gì tôi đại diện: một tiêu chuẩn tốt đẹp của Luật tạng, nỗ lực thành lập một tu viện tốt, và Tăng đoàn đạo đức nơi tôi đang sống.  Như thể Tăng đoàn đang ở bên tôi: chư Tăng Ni, Giáo hội Phật giáo và tất cả những người ủng hộ chúng tôi. Tôi chỉ là người đại diện. Chính toàn thể Tăng đoàn đã được hưởng lợi ích, danh dự và danh tiếng. Vì điều đó, tôi cảm thấy rất vui mừng và cảm hứng khi nhìn thấy Tăng Bảo trong Tam Bảo, được tôn vinh và quý trọng như vậy, và nhận ra rằng Phật và Pháp cũng đang được ca ngợi; cũng được đánh giá cao.

P.1

Sau Campuchia, tôi bay tới Malaysia rồi đến Singapore. Nhiều người đến nghe bài nói chuyện của tôi, mỗi buổi hàng nghìn người. Trong mỗi buổi nói chuyện, chính Phật Pháp đã truyền cảm hứng, chính Phật Pháp đã đưa mọi người đến gặp tôi, chính Phật Pháp đã mang lại cho họ niềm vui lớn lao, chính Pháp đã thay đổi cuộc sống của con người. Vì điều đó, tôi cảm thấy rất tự hào, rất hứng khởi, nhưng điều này cũng mang đến cho tôi những mối nguy về lợi lộc, danh dự và danh tiếng. Trong chuyến đi, tôi được tặng một số món quà rất quý mà tôi thường trao lại cho người khác. Tôi đã được vua Sihanouk tặng một bức tượng Phật rất đẹp và tôi đã tặng bức tượng này cho Hội Phật giáo ở Singapore vì họ có một trung tâm mới ở đó và bức tượng này có vẻ phù hợp. Phật Giáo nước Nhật đồng tổ chức chương trình đã tặng tôi một bức tượng được chạm khắc rất đẹp, có lẽ rất đắt tiền của Đức Phật A Di Đà. Vì tôi tu theo Theravada, tôi tặng lại bức tượng này cho một Ni Cô Phật giáo Đại thừa ở Sydney.

Tôi luôn cố gắng và nhắc mình nhớ rằng bất kỳ lợi ích, danh dự hay danh tiếng nào mà tôi có được khi làm Tỳ Kheo đều không thuộc về tôi. Không có gì thuộc về tôi, kể cả thân này, y áo, thức ăn hay cốc liêu tôi đang ở. Lợi ích, danh dự và danh tiếng thuộc về Phật, Pháp, Tăng Đoàn. Tôi khuyến khích tất cả các bạn hãy nhìn nhận điều này theo cùng một cách. Bất kể bạn nhận được sự tôn trọng nào, bất kỳ lợi ích nào bạn đạt được, bất kỳ danh tiếng nào bạn được hưởng khi là một thành viên trong tu viện nổi tiếng này, hãy hiểu rằng nó thuộc về Đức Phật, Pháp và Tăng đoàn. Nếu bạn đạt được bất kỳ thành tựu nào trên con đường Đạo, nếu việc thiền định của bạn diễn ra tốt đẹp, hoặc nếu sự hiểu biết của bạn về Kinh hay Luật tạng rất sâu sắc và uyên bác, xin đừng bao giờ coi đó là 'của tôi', 'trí tuệ của tôi' hay 'sự chứng đắc của tôi' '.

Đừng bao giờ nghĩ rằng đó là thành tựu của mình, vì nếu làm vậy bạn sẽ rơi vào cái hố nguy hiểm của lợi lộc, danh dự và danh tiếng. Bất cứ điều gì bạn đạt được trong đời sống xuất gia, bất cứ kiến thức nào bạn có về kinh điển, bất kể sự hiểu biết của bạn về tiếng Pali hay luật tạng, đừng bao giờ nghĩ rằng đó là kiến thức của bạn, sự hiểu biết của bạn. Đừng coi đó là một viên ngọc quý trên vương miện của mình. Hãy nhớ rằng chỉ có ba viên ngọc quý trên đời này: là Tam bảo - Phật, Pháp và Tăng. Vì vậy, bất cứ thứ gì bạn có như một viên ngọc quý cá nhân, hãy dâng lên Tam Bảo. Hãy xem bất kỳ việc học nào mà bạn đang thực hiện không là việc học của bạn; đúng hơn hãy coi đó là cách bạn tôn thờ Chánh Pháp và Giới Luật, bạn cống hiến mọi lợi ích, danh dự và danh tiếng lên Tam Bảo. Nếu sự giác ngộ xảy ra, hãy dâng mọi lợi ích, vinh dự hay danh tiếng cho Đức Phật. Bất kỳ sự hiểu biết hay kinh nghiệm giác ngộ nào, bất kỳ trí tuệ nào, bất kỳ sự thiền định sâu sắc nào, hãy dâng hiến tất cả cho Đức Phật và Chánh Pháp. Nó không phải của bạn. Nếu bạn coi chúng là của bạn - thành tựu, sự hiểu biết, kiến thức của bạn - bạn sẽ thấy mình đang tranh cãi với những người hành giả (anagarika), những sa di và Tỳ Kheo; bạn sẽ thấy sự hiểu biết của mình trở thành sự tô điểm cho bản ngã; bạn sẽ thấy mình trở nên tự hào/kiêu hãnh; bạn sẽ thấy mình bảo vệ lập trường của mình và cảm thấy không thoải mái khi có ai đó chất vấn bạn. Tất cả những điều này là dấu hiệu cho thấy bạn đang lạc lối trong lợi lộc, danh dự và danh vọng. Vì vậy, xin đừng để những thành tựu, thành công và tất cả những thành quả tuyệt vời từ nỗ lực siêng năng của bạn cản trở sự tiến bộ của bạn; xin đừng để chúng trở thành nhiên liệu gây tranh cãi trong tu viện này. Bất cứ điều gì bạn đã đạt được đều không thuộc về bạn; nó thuộc về Tam Bảo. Nếu thấy như vậy thì sao có thể bị lạc lối trong lợi lôc, danh vọng, danh dự được?

Theo truyền thống của Ajahn Chah, các nhà sư không được phép giữ tiền mặt. Bởi vì chúng ta không sở hữu tiền bạc nên bất cứ thứ gì được cúng dường đều được chuyển vào tài khoản chung, quỹ chung, để bất cứ vị Tỳ Kheo nào có nhu cầu đều có thể sử dụng. Nếu không thì bây giờ tôi đã là triệu phú rồi. Ở Campuchia, tôi được mời đến gặp vị thí chủ giàu có đã tài trợ cho hội nghị. Anh ấy đưa cho tôi một gói nhỏ mà tôi nghĩ là một huy chương hoặc một bộ bút; nó có kích thước khoảng chừng đó, một hộp nhỏ được bọc trong giấy trắng. Khi mở ra, tôi thấy có hai triệu Yên tiền mặt (10.000 bảng Anh). Nó đã trở thành hành vi phạm tội Nissaggiya Pacittiya lớn nhất mà tôi từng phải thú nhận! Thật dễ dàng biết bao đối với tôi để cá nhân trở nên giàu có! Nhưng như bạn biết đấy, trong tu viện này, chúng ta chia sẻ mọi thứ một cách đồng đều nhất có thể. Không ai trong chúng ta cần gì nhiều, vì vậy bất kỳ lợi ích nào có được chúng ta đều dâng hiến cho Hội Phật giáo để Hội có thể mang lại lợi ích cho toàn thể Tăng đoàn: tu viện Tăng, tu viện Ni và trung tâm thành phố.

P.2

Tôi được báo cho biết rằng khi Ajahn Kalyano đến Singapore đại diện cho tôi trong một phiên họp buổi chiều, một cuộc đấu giá đã được tổ chức để gây quỹ cho tu viện mới của ngài ấy ở Victoria. - tôi không liên quan gì đến việc này. Một trong những thứ họ bán đấu giá là một chiếc zafu, một chiếc đệm thiền mà tôi đã ngồi khi hướng dẫn một buổi thiền ở đó vào tháng 8 năm ngoái.  Có người đã trả 1.400 USD cho chiếc zafu đó. (Nó làm tôi băn khoăn về chiếc zafu trong cốc của mình. Tôi đã ngồi trên đó nhiều năm rồi; nó chắc hẳn đáng giá cả gia tài. Có lẽ tôi nên canh giữ cẩn thận để đừng ai đánh cắp nó). Mặc dù tôi thấy vinh dự như vậy thật buồn cười nhưng tất nhiên tôi rất vui vì nó đã được sử dụng để giúp đỡ Tu viện Bodhivana ở Warburton. Dù sao thì tốt hơn hết là đừng coi trọng những vinh dự hay lời khen ngợi như vậy, vì dù có nổi tiếng đến đâu, chúng ta cũng sẽ nhận được những lời chỉ trích. Tôi thấy thật tuyệt vời khi được trở lại một nơi như Úc, bởi vì nếu một người thấy mình trở nên vĩ đại chút nào khi đi du lịch, người đó sẽ nhỏ bé trở lại khi về đây. Và cứ như vậy thì tốt.

Chia sẻ lợi ích của chúng ta với các bạn đồng tu và các hành giả anagarikas tạo ra một cảm giác tuyệt vời về gia đình, về sự hòa hợp của cộng đồng Tăng đoàn. Đó là lý do tại sao ngay cả vào dịp Giáng sinh, nếu người ta tặng quà cho bạn, hãy chia sẻ chúng với các sa môn, những người bạn Pháp của bạn; đừng giữ chúng cho riêng mình.  Một số tu sĩ nhờ thiện nghiệp trong quá khứ, họ được cúng dường rất nhiều; những người khác nhận được rất ít. Vì vậy chúng ta nên chia sẻ những món quà của mình với nhau. Một Tỳ Kheo tốt phải chia sẻ ngay cả thức ăn trong bát của mình với các bạn đồng tu. Câu nói sau thật tuyệt vời: 'Ngay cả những thứ trong bát của tôi cũng không phải là lợi lộc của riêng tôi. Mọi người không cúng dường cho riêng tôi dùng mà là cúng dường đến Tăng đoàn, họ cúng dường cả cộng đồng.' Khi chỉ giữ lại một ít cho riêng mình, chúng ta từ bỏ ý tưởng về lợi dưỡng cá nhân. Chúng ta không tích trữ mọi thứ; chúng ta có can đảm và tin tưởng rằng khi thực sự cần điều gì đó thì tu viện sẽ cung cấp cho chúng ta; mà tu viện không có thì chắc chắn phải có một cư sĩ tốt bụng, ân cần và rộng lượng sẽ cúng dường. Đây là cách chúng ta chăm sóc chúng ta.

Chúng ta cũng cần thấy sự nguy hiểm của lợi ích, danh dự và danh vọng về những thành tựu tâm linh. Đây là lý do tại sao tôi luôn khuyến khích các vị đến đây tập tu, các vị hành giả anagarika, các sa di và các tu sĩ trẻ đến và nói với các vị thầy lớn khi bạn muốn kể lại trải nghiệm (thiền) của mình; đừng đi khoe, kể lể với nhau vì điều đó chỉ làm tăng thêm niềm kiêu hãnh mà thôi.  Người kể lại một trải nghiệm (thiền) có thể cảm thấy “Tôi tốt hơn” và người nghe có thể cảm thấy “Tôi tệ hơn”. Điều này làm cho những xiềng xích ràng buộc (kiết sử) phát sinh. Nó tạo ra những trạng thái tâm trí tồi tệ trong bạn và những người khác. Nó không có lợi cho hạnh phúc hay tiến bộ tâm linh. Vì thế đừng kể với nhau. Chúng ta đặt mọi cơ hội để có được danh tiếng và sự tôn trọng sang một bên.

Trong mỗi buổi nói chuyện của tôi, dù là về lợi ích, danh dự , danh tiếng hay bất cứ điều gì khác, tôi luôn luôn nói về thiền định jhana, bởi vì tôi rất yêu thích thiền jhana. Đó là một khía cạnh quan trọng của Chánh Pháp mà tôi cố gắng đưa nó vào mỗi bài nói chuyện của mình. Tuy nhiên, điều quan trọng là các thầy Tỳ Kheo phải nhận ra rằng ngay cả việc đắc thiền jhana cũng không phải là bản ngã, không phải là tự ngã của họ chứng đắc, không phải là con người, không phải là họ. Jhana đơn giản là một quá trình trống rỗng. Khi một người hiểu được vô ngã, thì bất kỳ trải nghiệm nào họ có, nó sẽ không bao giờ trở thành nguồn gốc của sự kiêu ngạo, danh tiếng hay lợi ích cá nhân. Nó chỉ là một phần của tiến trình tự nhiên trong việc tu tập, thế thôi.

Tất nhiên, đắc thiền jhana là một sự kiện đầy cảm hứng. Nó truyền cảm hứng bởi vì đó là 1 cách ca ngợi Đức Phật, Pháp và Tăng. Làm theo lời Phật dạy chính là tỏ lòng tôn kính Phật, Pháp và Tăng.  Thật cảm hứng khi thấy rằng chúng ta có thể hiểu được Giáo pháp mà Đức Phật đã chỉ dạy; điều ấy gây cảm hứng vì đó là điều mà chính Đức Phật đã trải nghiệm, và nó gây cảm hứng vì nó có lợi cho việc thấy được anicca, dukkha và anatta – vô thường – khổ - vô ngã, là những Pháp tốt đẹp. Vì vậy, sự vinh danh và khen ngợi của chúng ta nên hướng về Pháp và về Đức Phật vì Ngài đã khám phá ra những điều này. Điều đó phải thuộc về các Ariyasangha, Tăng đoàn chư Thánh đệ tử Phật, là các bậc Thánh Nhập lưu trở lên, những vị bảo vệ Chánh Pháp, những vị đã bảo tồn những viên ngọc quý Chánh Pháp trong rất nhiều thế kỷ và ở rất nhiều nơi.  Vì vậy, nếu bạn đắc thiền jhana, hãy cúi đầu và nói: Buddham saranam gacchami - “Con xin nương tựa vào Phật”, hoặc tụng những câu kệ Itipi so, Svakkhato bhagavata dhammo, hay Supatipanno; tụng danh Tam Bảo, tán thán Tam Bảo, vì đây là nơi đáng khen ngợi. Mọi lợi ích, mọi danh dự đều thuộc về Tam Bảo chứ không phải là bạn. Các tầng thiền jhana không thuộc về bạn; mà thuộc về Phật, Pháp và Tăng. Các tầng thiền jhana không phải là của bạn, jhana không phải là sự đạt được của bạn. Đôi khi bạn nhìn vào chính mình và tự hỏi: "Tôi đã làm điều đó phải không?"  Nếu bạn hiểu thiền định jhana, bạn biết rằng bạn không hề tạo ra thiền định. Bạn thực sự phải buông xả hết thì mới đắc thiền. Nếu bạn cố gắng thực hiện thiền để chứng đắc, bạn chỉ làm rối tung mọi thứ, vậy tại sao lại phải khen ngợi bản thân? Hoàn toàn không phải bạn đã tạo ra những thứ này. Chỉ khi bạn hoàn toàn biến mất và ngừng tạo tác thì những điều như thiền định jhana mới có thể xảy ra. Vậy tại sao lại khen ngợi bản thân vì những điều mà bạn không làm?

P.3

Còn về những bài pháp thoại, những hiểu biết sâu sắc và trí tuệ mà bạn nói, giải thích hoặc viết ra: có phải chính bạn là người làm điều đó? Có phải chính bạn là người thuyết pháp không? Có thực sự là Ajahn Brahm, là người có bài nói chuyện được ghi lại trên tất cả những đĩa CD?  Không, đó chỉ là các duyên, điều kiện đến từ Ajahn Chah và từ tất cả những vị thầy vĩ đại mà tôi có hân hạnh được gặp. Tất cả lợi ích, danh dự và danh tiếng trong những buổi nói chuyện mà tôi đưa ra đều thuộc về Ajahn Chah, không phải là tôi.  Thầy ấy là người đã gieo duyên , tạo điều kiện cho tôi theo cách này; hoặc bạn có thể quy tất cả về nơi Đức Phật: Phật, Pháp và Tăng đoàn Thánh về mọi điều tôi nói. Tôi không có vinh dự gì trong số đó. Làm sao cá nhân tôi có thể nhận lợi ích, danh dự và danh vọng cho cuộc nói chuyện, khi người nói không phải là tôi. Không có ai ở đây cả; không có ai quyết định nói điều này hay không nói điều kia. Đó hoàn toàn không phải là kỹ năng của tôi. Nhìn theo cách này, làm sao lợi ích, danh dự và danh vọng có thể quy cho bản thân tôi?

Điều này áp dụng ngay cả với Niết Bàn: khi bạn giác ngộ, không phải bạn là người tạo ra sự chứng ngộ. Bạn không làm gì cả; tất cả những gì bạn có thể tạo ra là đau khổ và phiền não. Vì vậy, nếu bạn nghĩ rằng bạn đã tạo ra một cái gì đó, bạn có thể chắc chắn rằng tất cả những gì bạn đã tạo ra chỉ là thêm dính mắc, thêm tham ái; nên tất cả những gì bạn nhận được là thêm đau khổ. Người đệ tử chân chính, nhờ hiểu biết Chánh Pháp, không bao giờ nghĩ về bất kỳ sự chứng đắc nào là: "Đây là sự chứng đắc của tôi. Tôi đã làm được điều đó. Hãy nhìn tôi xem. Tôi vĩ đại biết bao." Người đệ tử chân chính thấy rằng sự tiến hóa tâm linh chỉ xảy ra khi buông bỏ, buông bỏ cái tôi, cái của tôi và bản ngã. Nếu sau khi đạt được điều gì đó mà bạn nghĩ rằng chính bạn là người đã làm điều đó, rằng chính bạn là người có tuệ giác sâu sắc, rằng chính bạn là người đã đạt được Đại Pháp, hay đại thiền, thì bạn chỉ đơn giản là đang đánh cắp sự đạt được đó từ những người chủ thực sự của nó.

Hãy nhớ rằng các trạng thái thiện xảo (như đắc thiền) đều dựa trên sự buông bỏ; chúng dựa trên việc không tạo tác, không sở hữu. Trời ơi, bạn phải từ bỏ rất nhiều để đắc thiền jhana đó; bạn phải từ bỏ rất nhiều về bản thân, ý tưởng về bản thân, ảo tưởng về bản thân. Chỉ bằng cách buông bỏ, bạn mới có thể đến được những trạng tinh tế vượt quá tầm người bình thường. (Người bình thường là những người tạo tác, những người kiểm soát to đùng; họ luôn muốn thao túng, quản lý!) Việc tìm đường đi vào thiền định sâu và nhận ra sự giác ngộ không thể được thực hiện bởi bạn hoặc thông qua bạn. Vậy làm sao bạn có thể nói rằng bạn tự hào về những nỗ lực của mình? Đối với một người khôn ngoan thì điều đó không có ý nghĩa gì. Làm sao bạn có thể nói rằng bạn sở hữu những thành tựu đó, rằng chúng là của bạn? Bạn không thể, bởi vì bạn phải buông bỏ chính mình, buông bỏ ảo tưởng về bản thân để đắc thiền. Ngay khi bạn bắt đầu sở hữu chúng, đánh cắp chúng từ những người chủ hợp pháp của chúng, thì chúng sẽ bị mất, chúng biến mất, chúng ra đi.

Người chân chính không bao giờ nghĩ rằng họ tạo ra những thành tựu của họ; họ không bao giờ nghĩ rằng họ được tạo nên từ danh tiếng, lợi lộc hoặc danh dự của họ. Họ không bao giờ đồng hóa với bài phát biểu của mình hoặc nghĩ đó là những kỹ năng giỏi, năng lực tốt hoặc sự kém cỏi của họ. Những thứ này không thuộc về ai cả, chúng không phải là tôi, không phải của tôi, không phải là bản ngã. Nếu bạn thấy như vậy, làm sao lợi lộc, danh dự và danh tiếng có thể nắm giữ được bạn? Chẳng có ai cho chúng nắm giữ. Giống như việc cố gắng đặt chân lên một cái thang không có bậc; không có cái gì ở đó. Lợi lộc, danh dự và danh vọng đều tan biến, giống như con chim cố đậu trên cây không có chỗ đậu.

Dù bạn là người sống giản dị, có giữ giới, có từ bỏ nhiều hay không, có làm việc chăm chỉ cho Tăng đoàn hay không, có thuyết pháp hay không, bạn có phải là một thiền giả tuyệt vời hay không, dù bạn có trí tuệ sâu sắc hay không, hãy nhớ buông xả hết. Hãy áp dụng bản thân vào ‘công việc vô ngã ' này, bởi vì nó dẫn đến một sự thật: bạn không sở hữu bất cứ thứ gì trên đời này. Bạn không sở hữu chiếc y đang mặc, làn da nơi thân hay những suy nghĩ trong đầu bạn. Bạn thậm chí không sở hữu ý chí hay ý thức của mình. Bạn có thể nghĩ là có, nhưng đó chỉ là ảo tưởng. Không phải tôi, không phải của tôi, không phải tự ngã; khi có tuệ giác sâu sắc này, bạn sẽ hiểu được niềm vui trong lợi lộc, danh dự và danh tiếng; bạn sẽ hiểu sự nguy hiểm của chúng; và bạn biết cách thoát khỏi chúng.

P.4

Buổi nói chuyện tối nay là một chủ đề mà tôi tâm đắc suốt ba tuần qua. Không phải ngày nào bạn cũng nói 'Xin chào' với một vị vua, hay ăn trưa với một công chúa, hay được đón tiếp trên thảm đỏ và đi xe limousine. Không ai trong số đó là tôi, không ai trong số đó là của tôi. Tất cả những điều đó tôi dâng lên Đức Phật, Pháp và Tăng, vì lòng biết ơn, vì tán tụng, vì tôn thờ Tam Bảo cao nhất thế gian.

Đăng trong Bản tin Forest Sangha: Tháng 1 năm 2005, Số 71 Nguồn: http://www.forestsangha.org

P.5

Comments

Popular posts from this blog