Grant Yourself a Moment of Peace – Hãy Tặng Mình 1 Giây Phút Bình Yên

Thầy Ajahn Brahm – 11/04/2025

Hôm nay chúng ta nói chuyện về chủ đề gì thì tôi cũng chưa rõ. Tôi 0 bao giờ hoạch định truớc bài giảng. Nhiều khi tôi định nói về 1 chủ đề này nhưng sau đó lại đổi ý sang chủ đề khác trước khi bắt đầu giảng. Lý do là vì rất nhiều khi, tôi nhìn từng người các bạn trước khi giảng để tìm kiếm sự liên kết, hiểu xem bạn muốn nghe về điều gì. Thời gian này trong năm hay gợi cho tôi nhớ về việc sắp có kỳ nghỉ lễ. Bạn có biết là kỳ nghỉ lễ gì 0? Đây là lúc chúng ta đặt sang 1 bên tất cả mọi nhiệm vụ và thật sự nghỉ ngơi. Chúng ta làm việc quá cực nhọc. Người ta hay nói với tôi thế này: ‘Ajahn Brahm, Thầy thế nào? Thầy khỏe 0?’  Câu trả lời của tôi luôn là: ‘ làm việc quá tải mà trả công thì thấp’.  Trả công thấp thì dễ hiểu vì tôi 0 có tài khoản ngân hàng, 0 có thẻ tín dụng, 0 có gì cá nhân cả. Thật là đáng ngạc nhiên khi bạn có thể sống sót mà 0 có tiền. Nhiều khi tôi phải cẩn thận vì khi đi ra nước ngoài để giảng, người ta hỏi tôi có đủ tiền để sống 0. Nếu tôi trả lời thành thật theo cách của hải quan và nhập cảnh thì: ‘0, tôi 0 có gì’. Nhưng tôi lại sống rất tốt nhờ vào tấm lòng tử tế của mọi người. Họ mời tôi (đi giảng) và quan tâm chăm sóc tôi. Đó là 1 cách nhìn khác về thế giới này. Đã lâu rồi tôi 0 có (sở hữu) nơi nào để ở.

Chuyến đi nước ngoài vừa rồi, tôi đến VN để dạy 1 khóa tu thiền. Có người hỏi tôi là có ai đặt phòng khách sạn tốt cho Thầy chưa? Thì tôi thường kể 1 câu chuyện cười. Tôi phải công nhận là khi ở VN, tôi có 1 nơi rất tốt để lưu trú, giống như 1 resort cao cấp bên bờ biển vậy. Tôi nghỉ ngơi ở đó. Nơi này được điều hành bởi 1 tập đoàn Singapore. Họ đặt nguyên cả khách sạn cho thiền sinh và Thầy hướng dẫn lưu trú trong suốt khóa thiền, biến nơi này thành trung tâm tu thiền trong thời gian đó. Tôi thích kể câu chuyện này, là có thật, về cách tôi tìm ra niềm hạnh phúc, hoan hỷ cho mình. Vì tôi là nhà Sư, họ muốn bảo đảm cho tôi có 1 nơi yên tĩnh và tách biệt nên họ dành cho tôi 1 cái villa nhỏ, giống như 1 cái cốc liêu lớn trên bờ biển . Tôi cũng 0 biết dùng cái bờ biển ấy để làm gì vì đã lâu rồi tôi 0 đi tắm biển. Lần này cũng 0. Có 2 chuyện. Đầu tiên là nơi này có cảnh quang rất đẹp, tôi có thể ngắm cảnh. Cái này thì tôi có làm. Thứ 2 là ngay dưới cầu thang có 1 cái phòng nhỏ, nơi đó ngắm cảnh là đẹp nhất với những cái cửa sổ lớn. Bạn nhìn qua cửa sổ , ở bên ngoài cách cửa sổ khoảng 1,5m là 1 bức tường gạch. Tôi nghĩ: ‘OK, căn phòng này phù hợp, nó dành cho mình’. Trong 8 hay 9 ngày tôi ở trong 1 căn phòng nhìn ra bức tường, 0 nhìn qua bức tường, chỉ nhìn vào bức tường thôi. Tôi thích căn phòng này là vì tôi dạy khóa tu thiền ẩn cư và cũng tham gia tu luôn.

Tôi thích thực hành điều tôi dạy. Tôi thích sự an bình tĩnh lặng. Sẽ an bình tĩnh lặng hơn khi bạn nhìn ra cửa sổ và thấy 1 bức tường thay vì ngắm biển. 0 có gì để nhìn. (Với tôi) Đó là 1 kỳ nghỉ rất an bình, tĩnh lặng. Tất cả mọi công việc đều biến mất. Kỳ nghỉ 0 phải là như vậy sao? Là lúc bạn 0 phải làm việc gì, có thể thư giãn tối đa. 0 lên kế hoạch, 0 phải hoàn thành bất cứ công việc gì. Chỉ ngồi đó, cho phép tâm bạn được an bình. Bạn đã làm việc đủ rồi. Cho nên giống như bạn đang có kỳ nghỉ, vậy tại sao lại kiếm cái gì đó để làm? Bạn 0 thể ngồi yên và 0 làm gì cả sao? Đó là lý do tôi hay miêu tả về thiền mà nhiều người 0 hiểu: ‘Chỉ cần học cách 0 làm gì cả’. Bạn có làm như vậy được 0? Cho nên trong kỳ nghỉ holiday nhiều năm về truớc, tôi có kể giai thoại này: có những bạn có 1 ngôi nhà và 1 khu vườn. Nếu bạn có 1 khu vườn phía sau nhà thì bạn sẽ làm gì? Có bạn thì ngồi trong vườn và bật bài giảng của tôi lên để nghe. Như vậy 0 phải là thư giãn đâu mà là đang lắng nghe. Bạn có thể lắng nghe bài giảng rồi người ta nói bạn đừng làm gì, hãy thư giãn hết mức đi. Bạn ngưng nghe máy. Có người thì cầm quyển sách lên rồi bắt đầu đọc, đọc cách làm thế nào để an bình, tĩnh lặng. Chỉ cần cất sách đi và bạn có sự an bình. Rồi bạn cất sách đi, cất các thiết bị điện tử đi , rồi bạn làm gì? Tôi thích câu chuyện này vì có nhiều người giống như vậy. Họ đang ở trong vườn và lúc này họ nhìn khu vườn. Họ nghĩ những cụm hoa này cần phải tưới nước, cần phải nhổ cỏ. Và nhiều khi chỉ cần chỉnh lại lối đi 1 chút thôi thì khu vườn sẽ đẹp hơn rất nhiều. Có khi cần 1 cái vách gỗ ở đàng sau kia thì sẽ rất hợp. Mình cần làm cái này, cái kia. Như vậy có phải là thư giãn 0? Bạn cứ phải luôn làm cái gì đó. Cho nên thay vì làm gì đó, bạn nhìn khu vườn của mình và tự nhủ: cho dù là các cụm hoa cần tưới nước, cỏ cần được nhổ, vài cái cây cần được tỉa bớt.

À anh này hôm thứ 3 sẽ giúp nhà chùa tỉa bớt vài nhánh cây có thể gây nguy hiểm. Tôi được báo như vậy khi đi ngang đó, chúng là cây chết rồi, có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Chúng được gọi là ‘kẻ tạo ra các bà góa’. Họ nói như vậy đó. Cần phải làm gì đó với mấy cái cây này. Lỡ mà chúng ngã xuống khi có 1 nhà Sư đang ngồi dưới gốc cây thì sao? nhưng chuyện đó cũng khó xảy ra. Những cái cây này lại là nhà của các con vật và chúng ta cũng muốn để lại vài cái cây ở đó. Có những cái cây đã có từ khi tôi mới đặt chân đến Serpentine, 42 năm về trước. Chúng chưa ngã đổ xuống (cười).

Quay lại vấn đề, nếu bạn muốn nghỉ ngơi và tận hưởng kỳ nghỉ thì đừng làm gì hết. Làm như vậy thì rất dễ dàng. Chúng ta có kỳ nghỉ lễ Phục Sinh, có bao nhiêu bạn đi làm dịp lễ Phục Sinh, 0 nghỉ? Là tôi đây. Dự kiến là tôi sẽ dạy khóa tu thiền (trong dịp đó). Nhưng dạy khóa tu thiền thì 0 hẳn là làm việc, tôi phải công nhận là như vậy. Tôi chỉ ngồi, mở miệng ra (giảng), chia sẻ những câu chuyện hay thường là rất vui. Bạn có thể để ý rằng khi tôi kể 1 câu chuyện về cách thư giãn tối đa, ít nhất là tôi có cười. Tôi nhìn thấy mặt hài hước, vui nhộn của cuộc đời. Tại sao khi người ta 0 có việc gì để làm, họ lại thấy đó là điều khó chịu nhất? Chỉ ngồi đây, 0 làm gì cả. Bạn luôn muốn phải có được cái gì đó từ việc ngồi thiền, như là hết bệnh, hay là tâm đạt được trạng thái tuyệt vời. Cách mà Thầy Ajahn Chah dạy tôi thì rất chính xác, rằng: để có được sự an lạc, hoan hỷ thì bạn 0 cần phải làm gì cả. Hãy mường tượng rằng đó là trạng thái tự nhiên sẵn có của bạn. Khi bạn ngưng, 0 làm gì cả, ngưng theo đuổi mọi việc, ngưng việc muốn dẹp bỏ chuyện này chuyện kia hay cải thiện chúng, thay vào đó là quan tâm đến chúng, lúc đó rất nhiều niềm vui, hạnh phúc an lạc và bình an sẽ đến với bạn 1 cách tự nhiên. Bạn có biết cách quan tâm 0?

Khi tôi nói như vậy, có nhiều người hỏi tôi rằng họ phải quan tâm đến bản thân như thế nào. Đó 0 phải là nuông chiều, làm thỏa mãn bản thân mà là thật sự biết thân bạn, tâm bạn, cuộc sống của bạn cần gì rồi đáp ứng. Trong những quyển sách mà tôi viết, tôi có lấy ở thư viện hôm nay để tặng cho người khác, các bạn trông coi thư viện, xin hãy gửi hóa đơn thanh toán cho tôi. Tôi 0 trả tiền vì 0 có tiền nhưng vì tôi viết những quyển sách đó nên cũng được lấy vài quyển để tặng cho người cần, coi như là phần chiết khấu. Tôi kỵ tiền cho nên 0 có tiền (cười).

Có 1 bài thơ hay gồm 3 câu ở phần đầu của quyển sách:

Grant yourself a moment of peace,

 And you’ll be surprised that how you’ve been talking too much.

Learn to be silent

Hãy tặng mình 1 giây phút bình yên

Bạn sẽ ngạc nhiên thấy mình đã nói quá nhiều.

Hãy học cách giữ thinh lặng.

Silent – yên lặng là gì? Bạn sẽ nhận ra bạn suy nghĩ quá nhiều.

12:02 (Còn tiếp)

Chỉ cần học cách sống tử tế rồi bạn sẽ thấy rằng những phán xét của bạn về bản thân và về người khác là quá nghiêm khắc. Bạn có thể tử tế với người khác 0? Bạn có thể tử tế với chính mình 0? Nghĩa là đừng phán xét bản thân nhiều như vậy. Tại sao lại phán xét chính mình?  Những điều tôi làm mà bị sai và tất nhiên đôi khi bạn cũng làm sai là do sơ suất, đó 0 phải là tội lỗi gì. Thậm chí là khi tôi kể chuyện cười mà hơi tệ, lý do là vì ảnh hưởng từ cha tôi hay kể như vậy. Nói thật luôn đó. Tôi vẫn còn nhớ 1 câu chuyện cười hơi tệ mà cha đã kể cho tôi nghe nhiều năm về trước: 1 người bạn của cha tôi bị tai nạn xe và vào bệnh viện. Đã rất nhiều năm về trước rồi , khoảng 50 -60 năm trước. Người này phải cắt 1 chân nhưng rủi thay người ta lại cắt nhầm chân. Thế là phải cắt luôn cái chân còn lại. Vị này mất cả 2 chân. Sau đó vị này nhờ luật sư kiện bệnh viện vì vị ấy mất chân, 0 thể đứng được. Cha kể cho tôi nghe chuyện đó. Chúng ta nên học cách cười cho dù bất kỳ chuyện gì xảy ra.

1 câu chuyện khác là tôi nghe người ta kể. Bạn biết 1 trong những nhiệm vụ của tôi là tổ chức và tiến hành tang lễ . Tại lễ tang của 1 người làm trong ngành giải trí, quan tài của ông nằm sau bức màn, người thăm viếng sẽ nhấn nút để mở bức màn ra rồi bước vào nói lời tiễn biệt ông ấy. Vì ông làm trong ngành giải trí (kịch nghệ) nên cần mở màn ra chào tạm biệt khán giả (cười). Tại sao ta cứ phải quá bi thương trong lễ tang chứ?

Có bao nhiêu bạn muốn tôi cử hành lễ tang cho bạn rồi làm cho người tham dự cười? Lần đầu tiên tôi làm như vậy là ở Karrakatta (ngoại ô của Perth). Khi đến đó, tôi kể 1 câu chuyện cười. Bên dịch vụ tang lễ đứng ở phía sau. Thời đó họ mặc trang phục đen trông rất đáng sợ. Khi họ nhận ra tôi sắp kể 1 câu chuyện cười trong đám tang, họ ra dấu cho tôi ngưng. Làm như vậy chỉ càng khuyến khích tôi thêm thôi (mọi người cười). Như vậy chẳng tốt sao? Tại sao mọi người lại muốn có bầu không khí nghiêm trọng nơi đám tang  trong khi 1 chút nhẹ nhõm sẽ tốt hơn để mọi người thư giãn và cảm thấy dễ chịu? Trong đám tang, nhiều khi có cả trẻ em tham dự vì là thành viên trong gia đình. Cá nhân tôi khuyến khích chuyện đó vì khi có cả trẻ em tham dự , bạn cảm thấy nhẹ nhàng. Bạn nhớ đến người đã khuất với lòng tôn kính và cũng có cả nụ cười nữa.  Tôi thích khi họ đọc điếu văn, khi nghe về những điều ngớ ngẩn ai đó làm. Có 1 chuyện ngớ ngẩn mà tôi đã làm nhưng 0 biết là đã có kể cho các bạn nghe chưa. 

Lúc 11t, tôi có 1 người bạn rất giỏi hóa học. Bạn ấy nói rằng bạn có đủ các chất để chế tạo 1 quả bom. Bây giờ thì bạn 0 làm vậy được đâu, nếu 0 thì sẽ vô tù vì là khủng bố. Tất cả những gì tôi làm là cung cấp hộp thiếc cho bạn ấy, còn bạn ấy thì có các loại hóa chất. Chúng tôi đốt quả bom trong 1 công viên gần nhà và nó nổ ‘bang’ 1 tiếng. Tôi nghĩ điều đó thật tuyệt vời cho đến khi người quản lý công viên bắt chúng tôi và chúng tôi gặp rắc rối lớn. Mà các bạn có từng làm những chuyện ngu ngốc gì trong quá khứ 0? Tôi thì có. Và vì tôi làm những chuyện ngớ ngẩn như vậy rồi kể cho các bạn nghe, điều đó làm cho tôi dễ gần hơn. 0 giống như vị Giáo Hoàng sinh ra đã thuần khiết, cả đời thuần khiết và mãi về sau. Mục tiêu chính để có thể dạy  được người khác là có liên quan, có gần gũi, giống với mọi người , giúp người ta hiểu được cách bắt đầu (rèn luyện tâm) từ bất cứ đâu, có được cuộc sống tốt đẹp 0 phải nhờ sửa chữa mọi việc mà là quan tâm mọi việc. Tôi thật sự thích dạy người khác như vậy.

Xin hãy yêu thích việc quan tâm đến bản thân mình, thậm chí là những điều lạ lùng như phương tiện di chuyển của bạn. Tôi 0 biết bạn đến đây bằng phương tiện gì, hãy quan tâm chăm sóc đến xe hơi của bạn, xe đạp của bạn, xe máy của bạn, bất kể đó là gì. Cái này là nói nghiêm túc. Khi bạn quan tâm đến sự việc, tôi 0 chắc về tiến trình thế nào nhưng nó sẽ bắt đầu hoạt động thuận lợi, trôi chảy hơn nhiều. Khi bạn có xe hơi, đôi khi nó sẽ bị hư hay trục trặc gì đó. Thay vì mắng mỏ nó rằng sao mi lại bị hư vào lúc quan trọng này thì hãy vuốt ve nó: ‘xe dễ thương, vui lòng hoạt động nào’. Tôi đã làm như vậy rồi và có tác dụng.

Tôi có đọc 1 câu chuyện thế này, 1 cô nữ tu Thiên Chúa Giáo làm việc chăm sóc người già, bệnh nhân ở Ai Cập, là y tá chăm sóc hỗ trợ. Ở Úc cũng có mô hình giống như vậy. Sau khi đến giúp đỡ bệnh nhân, cô đang lái 1 chiếc xe cũ trên đường về thì chiếc xe hết xăng. Trạm xăng gần nhất cũng cách đó vài km mà chiếc xe thì 0 chạy nữa. Cô 0 mang theo bình đựng xăng nào. Trên xe chỉ có 1 cái bô sạch, loại dành cho người già tiểu tiện, là cô có thể tạm dùng để đi mua xăng. Cô đi bộ 2, 3 km để đến trạm mua xăng rồi mang xăng đi bộ về chỗ chiếc xe. Cô đổ chỗ xăng ấy vào bình xăng trong xe. Lúc này 1 tu sỹ Hồi Giáo đi đến, thấy cô cầm cái bô đổ chất gì đó vào trong xe. Ông dừng xe lại và nói rằng: ‘Này cô, tôi 0 tin theo tôn giáo của cô nhưng tôi ngưỡng mộ đức tin của cô’ (mọi người cười).

Thật ra thì nhiều khi lòng tốt có tác dụng, rất nhiều lần. Tôi thích kể câu chuyện này. Khi tôi còn là 1 Sư trẻ đến Úc, tôi làm công việc xây dựng rất nhiều ở tu viện Bodhinyana. Ngân quỹ 0 có nhiều, còn tôi thì rất siêng năng, được việc. Tôi rất vui khi được góp tay vào làm. 1 trong những vật dụng đầu tiên mà chúng tôi có là cái máy trộn xi măng. Nó kiểu như là cái máy trộn xi măng của tôi, là bạn chí cốt của tôi. Nói như vậy là có lý do vì khi khởi động máy, chúng tôi phải kéo dây thiều để khởi động. Thường thì nó 0 hoạt động khi người khác khởi động máy. Bạn có thể hỏi các Sư cùng thời lúc đó. Tôi thật sự vuốt ve cái máy kiểu: ‘chiếc máy trộn dễ thương ơi, mi đã làm việc rất chăm chỉ rồi. Nhưng việc xây dựng này thật sự rất quan trọng. Xây dựng 1 tu viện thì tạo ra rất rất nhiều thiện nghiệp. Nếu mi làm tốt, sau này sẽ tái sinh cảnh tốt’. Tôi 0 biết 1 cái máy trộn xi măng đời cũ sẽ tái sinh thành cái gì nữa, có thể là tái sinh thành cái máy trộn xi măng chạy điện cao cấp chăng? Để người ta 0 cần phải kéo dây thiều để khởi động. Và thật sự là cái máy luôn chịu khởi động khi bạn có tâm từ, tử tế với nó. Đó là máy móc đó. Tôi 0 biết có bao nhiêu bạn nhà có cái máy gì đó 0 chịu hoạt động. Rồi bạn làm gì? Bạn đá, đánh nó. Đó 0 phải là cách đối xử với 1 cái máy. Càng 0 phải là cách để đối xử với vợ hay chồng của mình. Họ 0 phải máy móc.

Tại sao khi thất vọng, bực mình, ta muốn làm tổn thương cái gì đó? Sẽ tốt hơn nhiều khi ta có lòng quan tâm đến chúng. Khi bạn có lòng quan tâm, thì đến cái máy trộn bê tông cũng sẵn lòng làm việc. Tôi trở nên nổi tiếng khi đến thăm Na uy. Bãi giữ xe bên đó có thanh chắn tự động, khi bạn trả tiền thì thanh chắn máy đó sẽ tự nhấc lên để ta lái xe qua. Ông tài xế lái xe cho tôi đã trả tiền rồi nhưng cái thanh chắn tự động đó 0 nhấc lên, 0 đi được. Đàng sau có 1 hàng dài xe đang chờ đến lượt. Họ 0 thể làm gì để cái thanh chắn đó chịu hoạt động. Vậy thì phải làm gì? Tôi đi ra khỏi xe, vuốt ve cái thành chắn đó: ‘cái cổng chắn dễ thương ơi, mi biết là trời đang rất lạnh. Ta cần phải đi đến chỗ hẹn để giảng. Mi vui lòng nhấc lên đi’.  Và thật sự là nó chịu nhấc lên các bạn ạ. Tôi 0 biết nó hoạt động thế nào, nhưng bạn cứ thử đi.

23:16 (Còn tiếp)

Nhiều khi nó 0 hoạt động là do bạn 0 có đủ lòng tin. Bạn nghĩ sẽ 0 làm được như vậy. Đó là 1 cái lỗi. Tôi đã nói rất nhiều lần, điều này rất quan trọng chứ 0 phải là kể chuyện đùa đâu. Có những người bị ung thư bác sỹ nói là hết hy vọng rồi. Vậy mà họ ở giai đoạn 4 rồi, sắp chuyển sang giai đoạn 5 . Trong Guiness chỉ ghi có 1 trường hợp đầu tiên đạt đến giai đoạn 6 (mà vẫn còn sống). Bạn làm đươc 0? Tại sao 0 tạo ra sự khác biệt chứ? Break rules, Hãy phá vỡ quy tắc. Là 1 nhà Sư, tôi thích làm như vậy, 0 phải quy tắc đạo đức mà là quy tắc khoa học. Hãy tiến xa hơn 1 chút. Thật ra thì 0 phải phá vỡ quy tắc khoa học mà là hiểu chúng sâu rộng hơn. Tôi thích kể câu chuyện mà tôi đã chứng kiến khi còn học đại học ngành vật lý lý thuyết. Chúng tôi cũng làm vài chuyện lạ lùng khi học thôi miên. Đây là 1 lĩnh vực tuyệt vời vì trong lĩnh vực này, bạn có thể làm được những chuyện lạ lùng mà bình thường sẽ 0 xảy ra.

Câu chuyện mà tôi hay kể là người ta dùng 1 cái que, đầu gắn 1 cây đinh dài khoảng 10cm. Người ta thôi miên 1 sinh viên rồi nói với cậu ấy rằng cây đinh này đã được nung nóng đỏ lên trong khi thực tế thì nó nguội ở nhiệt độ phòng. Vì đang bị thôi miên nên cậu ấy tin điều đó. Người ta chạm cây đinh vào cánh tay cậu sinh viên đó. Cậu ra hét lên đau đớn, điều này thì dễ hiểu nhưng chuyện lạ là cánh tay cậu ấy, chỗ bị chạm cây đinh đó xuất hiện 1 vết phồng rộp, 1 vết phỏng có thật. Cây đinh này thật ra 0 có nóng, bạn có dùng để chạm vào da em bé thì cũng 0 sao. Nhưng vì cậu thanh niên này tin, tâm của cậu tin rằng da của cậu sẽ bị phỏng và chỗ da đó bị phỏng thật. Đó là vết phỏng do tâm tạo và nó mau lành thôi. Tôi  thích cuộc thử nghiệm đó vì nó cho ta thấy tâm có thể trở nên mạnh mẽ thế nào. Tâm có thể tạo ra vết phỏng mà lại 0 thể làm khối u nhỏ đi sao? Đây là 1 vấn đề nghiêm túc. 1 khi bạn nhận ra được logic trong chuyện này, thật là tuyệt vời khi tôi có thể chứng kiến trong nhiều năm làm việc cho các nhóm hỗ trợ bệnh nhân ung thư, trong khoảng 35 năm. Hàng năm thì họ cũng đến tu viện Bodhinyana 1 lần. Lý do họ đến là để ngồi thiền nhằm có thêm trí tuệ, lòng nhân từ và sự quan tâm đối với căn bệnh ung thư (thiền rồi rải tâm từ đến căn bệnh). Thường thì có hiệu quả (có thuyên giảm). Nhưng đôi khi tôi phải cẩn thận .

Tôi 0 bao giờ quên được lần đó, khi tôi nhận được cuộc gọi điện thoại khẩn cấp nhờ tôi đến Bệnh Viện Hoàng Gia Perth, khoa ICU ngay. Ở đó có 1 ông đang hấp hối. Tất nhiên là tôi cố gắng đến đó nhanh nhất trong khả năng. Phải mất 1g15’ đi từ tu viện Bodhinyana đến BV Hoàng Gia Perth. Khi đến đó , tôi 0 có giờ để hỏi han, kiểm tra sự tình. Ông cụ người Trung Hoa này đang hấp hối. Tôi vào đến nơi tụng kinh, rải tâm từ, hỗ trợ ông cụ đầy đủ và rồi cụ tỉnh lại, 0 hôn mê nữa. Các bác sỹ thật sự là rất ngạc nhiên rồi nói:’ Hãy xem, ông cụ sống lại rồi này. Thầy đã cứu cụ ấy sống’. Tôi thì nghĩ:’ chà, quả là kỳ diệu’. Rồi bạn biết chuyện gì xảy ra tiếp theo đó 0? Tôi đi sang phòng chờ dành cho thân nhân khoa ICU. Gia đình ông cụ đang ở đó, họ từ nhiều nuớc Đông Nam Á trở về. Tôi nói với họ là tôi đã có 1 thời tụng kinh rất tốt, giúp cụ tỉnh lại. Cụ có thể sống tiếp. Vậy mà họ giận dữ với tôi. Tôi cũng 0 thể tin được lại là như vậy. Họ nói: ‘chúng tôi mời Thầy đến tụng kinh cho cụ ra đi bình an. Lễ tang cũng đã được chuẩn bị sẵn rồi’. Họ là những thương gia lớn  ở Singapore, Đài Loan … Họ phải ngưng hết mọi việc, về đây gặp mặt vị tiền bối lần cuối. Bây giờ họ phải trở về rồi khi cụ chết lại quay trở lại. Họ sẽ 0 bao giờ mời tôi đến tụng kinh nữa (cười). Tôi tụng kinh 0 đúng ý họ. Tôi rút kinh nghiệm. Nếu có ai nhờ tôi tụng kinh thì phải cho tôi biết rõ là tụng kinh để ra đi bình an hay khỏe lại, tụng kinh cho trăm năm hạnh phúc hay là muốn mau ly dị (mọi người cười). Bạn muốn cái gì thì phải nói cho tôi biết. 

Nghe có vẻ buồn cười nhưng thật ra là rất quan trọng khi biết tập trung tâm để quan tâm chăm sóc hay làm chuyện tiêu cực. Thật ra đó 0 phải là năng lực của bản thân việc tụng kinh mà là lời tụng kinh đó đến từ đâu, từ lòng từ tâm và sự quan tâm chăm sóc. Điều đó chiếm ½ ý nghĩa cuộc sống rồi. Tôi 0 biết bạn làm gì trong đời, bạn làm việc thế nào, ở đâu, quan trọng là mức độ bạn quan tâm đến mọi người có liên quan tại nơi làm việc và cả bạn nữa.

30:04 (Còn tiếp)

Có bao nhiêu người lo lắng quá nhiều? Tôi thích ý tưởng về chiếc điện thoại di động, bạn 0 thể luôn luôn dùng nó mãi; hết giờ này qua giờ khác, mà cần phải sạc pin, đúng 0 nào? Thật ra thì tôi 0 có điện thoại di động, chỉ có cái máy tính bảng. Vậy mà có khi nó mang lại cho tôi đủ thứ rắc rối. Nhiều khi chúng ta quan niệm là phải có chiếc điện thoại di động trong đời sống, 0 có thì giống như 0 tồn tại vậy. 0 làm được gì. Giống như thể chiếc điện thoại di động là nhận dạng, là căn cước ID của bạn vậy. Tôi thích khi 0 có ID, thật tốt khi 0 tồn tại. Bạn có bao giờ nghĩ như vậy khi ng ta cố gắng kiểm tra xem bạn là ai 0? Bạn có quá nhiều chi tiết (để nhận dạng). Bạn 0 tạo ra chúng nhưng khi bạn đến cơ quan nhà nước thì sẽ được yêu cầu cung cấp nhiều chi tiết để chứng tỏ là bạn có tồn tại.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện cũ này: tôi đăng ký để nhận thẻ chăm sóc sức khỏe cho người cao tuổi. Tôi đã hơn 70t rồi nên đủ điều kiện nhận thẻ.  Tôi cho rằng chắc là mất 0 đến 5’ để đăng ký trên máy tính. Nhưng 0, người ta nói tôi phải đến cơ quan để làm thẻ trực tiếp vì có nhiều trường hợp gian lận khi làm thẻ này.  Tôi thật sự 0 hiểu. Gian lận, giả danh là Ajahn Brahm ư? Tóm lại họ nói tôi phải chứng minh tôi là ai. Tôi phải đặt lịch hẹn, đi đến văn phòng cơ quan, nơi gần nhất là ở Armadale . Có 1 cô ngồi đối diện tôi và nói: ‘Chúng tôi mời Thầy đến đây, Thầy phải chứng minh Thầy là ai’. Tôi trả lời ngay:’ Thưa bà, tôi đã làm nhà Sư trong 45 năm. Trong 45 năm đó tôi đã cố gắng tìm xem tôi là ai nhưng vẫn chưa tìm ra’ (mọi người cười). Xin thứ lỗi là tôi cũng hơi nói vui 1 chút nhưng tôi hay vậy lắm. Cô ấy nói: ‘ 0, chuyện này là nghiêm túc. Chúng tôi cần xác minh, nhận dạng’. Rồi họ có các thủ tục này kia. Tôi 0 hiểu sao phải làm hết mọi thủ tục như vậy để chứng minh bạn là ai. Trước hết là họ hỏi giấy phép lái xe. Tôi có 0? 0 hề có! Nếu cần mà 0 có ai chở thì tôi phải đi bộ. Kế đến là họ hỏi thẻ tín dụng. Tôi cũng 0 có. Tu viện có 1 thẻ tín dụng nhưng 0 đứng tên tôi nên 0 dùng được. Rồi họ hỏi tài khoản ngân hàng. Tôi cũng 0 có. Họ hỏi tôi ở đâu, địa chỉ nhà.

Bạn biết là tôi 0 có cái nhà nào, tôi ở trong 1 cái cốc giống như hang động dưới hầm, 0 có số nhà, 0 có tên đường. Thật là dễ chịu khi sống trong hang động, bạn rất dễ dàng biến mất vì 0 ai thấy bạn. Ở bên trong thì 0 nghe thấy gì ở bên ngoài. Nên khi đang nhập thất thì tôi 0 biết các Sư đang làm gì đâu. Trong hang động của tôi thì rất yên tĩnh, 0 có sóng điện thoại và cũng 0 có ánh sáng, 0 có cửa sổ. Nên nhiều khi ở trong đó, tôi 0 biết là đang ban ngày hay ban đêm nhưng mà không khí rất trong lành. Có những làn gió nhẹ thổi qua (hệ thống thông hơi). Tĩnh lặng, tối đen, là 1 nơi dành cho nhà Sư. Gần giống như trong quan tài ấy (cười).

Gần đây có người nói với tôi:’ Ajahn Brahm, Thầy có cần 1 chiếc xe hơi điện 0?’ Tôi trả lời là :’ Tu viện mới có 1 chiếc xe hơi mới, tôi rất thích nó, là 1 chiếc xe tang’. Vì bây giờ tôi già rồi, nhiều khi bị mệt mỏi, và tôi thật sự có thể leo vào cái quan tài đàng sau chiếc xe tang này để ngủ khi đi từ Nollamara đến Perth. Ý như vậy có hay 0? Cảnh sát sẽ 0 dừng xe tang lại. Tôi nghe kể như vậy khi tôi đang ngồi ghế trước của chiếc xe tang đi đến Karrakatta (ngoại ô của Perth), sau xe có chở 1 chiếc quan tài. Tôi bắt đầu cài dây an toàn thì anh tài xế nói: ồ 0, ngồi trên xe tang thì Thầy 0 cần cài dây an toàn đâu’. Họ nói với tôi như vậy. Họ nói cảnh sát 0 chặn xe tang lại. Mấy ông cảnh sát cũng sợ (cười). À mà có ông cảnh sát nào ở đây 0 nhỉ? Xin đừng đốt nhà của BSWA.

Bạn xem, như vậy thì tiện lợi biết bao nhiêu. Vào ngày thường 0 phải cuối tuần, có khi người ta gửi hàng đến tu viện, cần phải có 1 chiếc xe lớn để chở. Ở đây chỉ cần để lên sau xe tang là ổn. Như vậy có phải là ý hay 0? Nếu bạn cần, chúng tôi có thể chở hàng cho bạn miễn phí.

Quay lại câu chuyện, tôi nói tôi 0 có các loại giấy tờ đó. Rồi họ hỏi giấy kết hôn của tôi:’ Thầy kết hôn với ai?’ – ‘ 0 có ai cả’ Tôi 0 có gì để người ta kiểm tra hết. Tôi chỉ có hộ chiếu. ‘ Rồi còn gì nữa 0?’ – ‘0’. Bạn biết người ta nói gì với tôi 0? Cô này nói rất nghiêm túc:’ Ajahn Brahm, Thầy 0 tồn tại’. Rồi tôi trả lời:’ Sadhu Sadhu Sadhu – Lành Thay. Đức Phật đã đúng’. Cô ấy bực mình vì tôi 0 nói chuyện nghiêm túc với cô ấy. Rồi cô bảo:’ OK, cấp thẻ cho người này’.

Nhiều khi sẽ tốt khi bạn 0 vừa vặn với các khuôn khổ, tiêu chuẩn người ta đưa ra. Có ai từng bảo bạn rằng ‘hãy suy nghĩ vượt ra ngoài khuôn khổ’ chưa? Còn tôi thì nói:’ hãy sống vượt ra ngoài khuôn khổ’. Như vậy sẽ thú vị hơn nhiều.

Và tôi cũng thích đi qua quầy kiểm tra hộ chiếu và quầy hải quan (sân bay). Tôi cũng 0 nằm trong quy định, khuôn khổ của họ. Bạn luôn thấy tôi chỉ mang chiếc đãy (túi màu nâu vàng nhà Sư hay dùng) này đúng 0? Đó là hành lý của tôi khi đi bất cứ đâu. Có bạn nào ở đây từng đi đón tôi tại sân bay chưa? Chiếc túi này chính là hành lý tôi mang theo. Tất cả chỉ có vậy. Khi check in, họ hỏi tôi có hành lý 0? Tôi giơ chiếc túi lên cho họ xem. ‘ Có vật sắc nhọn gì trong đó 0?’ – ‘ 0’ – ‘ có gel vuốt tóc 0?’ Tôi nhớ có 1 anh hải quan hỏi tôi như vậy. Lúc đó sau lưng tôi là 1 hàng dài người đang xếp hàng. Tôi muốn tỏ ra nghiêm túc và tôn trọng anh ta nhưng hết cách. Tôi bật cười. Những người đứng phía sau tôi cũng cười. Rồi anh chàng hải quan tội nghiệp cho tôi qua. Thật là tốt khi ta sống trung thực. Vì tôi đi máy bay cũng nhiều nên bây giờ nên các bạn nhân viên sân bay , khi tôi đi rồi về, họ hay hỏi là tối thứ 6 tới này tôi có giảng 0? Họ đến đây nghe giảng.

39:15 (Còn tiếp)

Thật là tuyệt khi biết được thiền định và Chánh Pháp này đã lan truyền rộng rãi đến mức nào. Họ hỏi và tôi cho biết rằng thứ 6 tới tôi có giảng. Thứ 3 vừa rồi tôi có đến dự buổi khai mạc quốc hội của bang. Họ dành 1 phần nhỏ ở phía sau cho các lãnh đạo tôn giáo. 1 cô dẫn tôi vào chỗ đó nói rằng tối thứ 6 này sẽ đến nghe giảng. Cô ấy có ở đây 0 nhỉ?

Thật là tốt khi gặp gỡ quen biết nhiều người và họ cũng quen biết bạn bởi vì tôi sống ngoài khuôn khổ của XH thế tục, khác biệt với nhiều người, vì tôi là nhà Sư không có của cải gì nhiều, 0 ước muốn gì, có thể kể những câu chuyện cười ngớ ngẩn.

Lần đó ở Mỹ, khi tôi đi qua quầy hải quan, họ hỏi tôi có cất gì sau lớp y 0? Vì trông (bụng) tôi khá to, có thể là buôn lậu, giấu gì đó dưới lớp y chăng. Tôi nói với họ: ‘các vị xem này, chỉ là mỡ thôi’. Anh chàng HQ nói: ‘Có phải là thắt lưng tự sát 0?’ Mỡ là thắt lưng tự sát ư? Tôi bật cười. Dù sao thì khi bạn có thái độ ứng xử tử tế, 0 đẩy vấn đề đi quá xa, có quan tâm đến mọi người, đến giây phút hiện tại, 0 sợ hãi, 0 đe dọa, bạn sẽ cảm thấy thật an toàn và có thể mang niềm vui đến cho mọi người. Nhờ những dịp như vậy mà bạn có thể kết bạn, làm bạn với bất cứ ai.

Tôi nhớ nhiều năm trước có 1 nơi tôi thường đến để giảng dạy. Nhà tù đầu tiên mà tôi đến giảng dạy là ở Bunbury. Ở đó có nhiều tù nhân. Tôi 0 biết họ đã phạm tội gì mà vào đó vì ta 0 định nghĩa, định danh 1 con người dựa vào lỗi lầm của họ. Ta 0 thể nói kiểu: vì người đã trộm cắp nên người là tên ăn trộm. Bạn  đã có hành động trộm cắp nhưng bạn 0 phải là 1 tên chuyên đi ăn trộm. 1, 2, 3 rồi 4 hành động xấu, như vậy là có thể dựa vào đó mà nói bạn thật sự là ai sao? Tất nhiên là 0 rồi. Cho nên 1 trong những lời khen mà tôi từng nhận được là từ 1 sỹ quan quản giáo, muốn tôi quay lại giảng dạy nơi nhà tù của anh ấy. Tôi trả lời rằng dạo này tôi bận quá, 0 thể chỉ chuyên vào giảng trong trại giam mà còn phải đi giảng, nói chuyện, dạy khóa thiền ở những nơi khác. Tôi sẽ cử 1 Sư khác đến. Tôi gọi đó là giải phóng, chia bớt việc để có thể tu an ổn. Nhưng ông này chỉ muốn chính tôi đến giảng. Lý do ông ta đưa ra thật sự là lời khen ngợi tốt đẹp nhất mà tôi nhận được, đã sưởi ấm trái tim tôi, tôi 0 bao giờ quên.

Ông nói rằng đã làm trong ngành quản giáo này cả đời rồi. Bây giờ sắp nghỉ hưu và việc ông muốn làm  trước khi nghỉ hưu là mời tôi quay trở lại giảng dạy trong nhà tù. Lý do là những tù nhân từng đến dự lớp giảng dạy của tôi thì 0 bao giờ vào tù lần nữa. Tỷ lệ tái phạm = 0. Thậm chí bây giờ khi kể lại cho các bạn nghe, tôi vẫn cảm thấy niềm vui dâng trào. Thật sự là có hiệu quả.

Tôi có dạy thiền cho nhiều người sắp chết vì ung thư, và căn bệnh đã thuyên giảm.  Có anh chàng đó dự 1 khóa thiền do tôi hướng dẫn. Anh ấy bị 1 khối u xoang lớn nên bị khó thở, khò khè trong suốt khoá tu thiền. Khi kết thúc khóa thiền, anh ấy chạy theo và báo cho tôi biết anh nghe 1 tiếng bụp trong mũi. Tôi thì nghĩ anh ấy đã để quá muộn rồi mới đến với thiền nhưng anh vẫn tiếp tục thực hành thiền sau khóa tu ấy. 6 tháng sau tôi có dịp gặp lại anh ấy. Anh ấy đến gặp tôi và nói, nhưng xin các bạn đừng bao giờ nói vậy với tôi nhé, rằng: ’Thầy có nhớ con là ai 0?’ Lúc trước anh ấy đã rất gần với cái chết, thân thể tiều tụy, ốm yếu, giờ anh đến và nói với tôi: ‘con là người có trường hợp như vậy như vậy’. Thật sự là 0 nhận ra luôn vì quá khác biệt. Anh ấy hoàn toàn hồi phục, khối u xoang biến mất . Bạn hãy mường tượng công việc của tôi: làm việc quá sức, trả công 0 tương xứng nhưng sự hài lòng trong công việc thì thật tuyệt vời. Đó là lý do người ta tình nguyện làm công quả ở đây. Có vài người làm việc hành chính. Các bạn thấy họ ở đây, họ 0 thể bỏ nơi này để đi đâu xa được. Rồi có bạn làm quản lý manager, có bạn làm chủ tịch president (ủy ban phục vụ). Tại sao các bạn tiếp tục tình nguyện làm công quả ở đây? Vì các bạn là 1 phần của nơi này. Thật tuyệt vời khi các bạn đã tạo ra sự khác biệt. Vấn đề 0 nằm ở tôn giáo hay là con số mà là ta đã giúp được biết bao nhiêu người. Những điều đó khiến tôi tiếp tục làm việc. Chính vì vậy nên mới nói rằng: quan tâm chăm sóc thay vì chữa trị. Là điều chính yếu mà chúng ta làm ở đây.  Chúng ta càng quan tâm chăm sóc thì kết quả lại càng tuyệt vời. Từng người các bạn, tại sao các bạn vẫn còn lắng nghe tôi giảng? Hy vọng là các bạn cảm thấy mình đang được quan tâm chăm sóc. Với tôi thì cho dù bạn là ai, tôi luôn quan tâm đến các bạn nhiều nhất.

Với tôi thì khi làm lễ hằng thuận cho các đám cưới đồng giới thì thật tuyệt vời.  1 cặp đôi dũng cảm. Sadhu Sadhu Sadhu. Và tôi sẽ luôn làm như vậy cho các bạn cách tốt nhất.

46:27 (Còn Tiếp)

Thật tuyệt vời khi tạo cơ hội cho phái nữ , cho họ có 1 tu viện dành riêng lớn hơn, đẹp hơn so với các tu viện khác. Đó là lý do chúng ta có tu viện Dhammasara. Tôi sẽ 0  bao giờ quên lúc mà mọi người bắt đầu nghĩ đến việc mua đất xây tu viện này, đi xem 1 miếng đất rộng 30 acre (1 acre = 4 công đất), tương đương 12 ha đất, cho các cô Ni. Tôi nghĩ như vậy thật 0 công bằng, chỉ có 30 acre thì nhỏ quá. Trên đường đi xem miếng đất đó thì chúng tôi thấy thông tin rao bán 1 miếng đất rộng 583 acre (khoảng 288 ha) ở 1 nơi hoàn toàn cô tịch. Tôi muốn miếng đất như vậy để xây tu viện Ni, là Dhammasara. Những người đi cùng lúc đó thật sự là những người tốt. Họ nói: ồ 0, chúng ta 0 đủ tiền mua đâu.’ Vậy mà chúng tôi mua được trong phiên bán đấu giá. Tôi vẫn còn nhớ lúc giải thích sự việc cho mọi người sau khi mua thành công trong phiên đấu giá đó. Cám ơn anh bạn già Eddie Fernando, hôm nay anh ấy 0 có mặt ở đây. Eddie và Mel, họ đang làm việc trong thư viện của tu viện. Anh ấy đã phá vỡ luật lệ và tôi thật sự khen ngợi anh ấy. Tôi thích điều đó. Lúc đó chúng tôi chỉ có thể trả tối đa là 600.000 đô, vậy mà anh ấy chào mua giá 650.000 đô. Và chúng tôi mua được. Vì thế tôi khen ngợi anh ấy. Anh ấy chào mua cao hơn số tiền chúng tôi có đến 50.000 đô. Vậy là chúng ta gặp rắc rối về tài chính nhưng cuối cùng cũng xoay sở mua được. Đó là 1 miếng đất đẹp. Tôi nhớ lần đó là vào thứ 6 hay thứ 7 gì đó, chúng tôi thông báo rằng chúng tôi đã mua được 1 miếng đất. Bây giờ nó là của BSWA để xây dựng 1 tu viện xinh đẹp dành cho Ni. Vì thế có thể chứng minh với mọi người rằng dù là nam hay nữ, bất kể đến từ quốc gia nào, thì cũng đều có thể hoàn toàn giác ngộ. 0 chỉ nói mà là chứng minh điều đó. Công bằng cho từng người trong số các bạn. Bất kể bạn là ai cũng đều được đối xử công bằng.

Có 1 trường hợp quyên góp quỹ mua đất xây tu viện đó, 1 anh chàng Phật tử đến gặp tôi, nói là muốn đóng góp xây dựng tu viện Ni. Anh nói rằng muốn đóng góp nhân dịp sinh con gái đầu lòng, trường hợp  cháu bé sau này muốn đi tu làm Ni thì có nơi để tu học, được đối xử 1 cách công bằng, bình đẳng. Thường thì tôi 0 hay run hay hồi hộp gì, nhưng khi anh ấy trao cho tôi tấm ngân phiếu trị giá 250.000 đô thì có. Tôi 0 biết chính xác số tiền này mua được những gì nhưng vào thời đó thì số tiền này rất lớn. Thật đáng kinh ngạc. Đó là niềm tin. Tôi nhận ra rằng nếu bạn muốn làm điều tốt thì sẽ luôn có người sẵn sàng giúp đỡ. 0 cần phải lo lắng quá nhiều về tài chính đâu (mọi người cười)

Thật tuyệt vời khi sau từng đó năm thì có rất nhiều câu chuyện truyền cảm hứng cho chúng ta cho thấy rằng những gì là khả thi, cho ta thấy rằng ta có thể quan tâm đến mọi người, điều đó mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Những điều tốt đẹp xảy ra khi ta có tâm tốt lành. Tôi kết thúc buổi nói chuyện tối nay. Các bạn có câu hỏi gì 0? 0 à? Thật là tốt quá (mọi người cười).

51:31

Phần Hỏi Đáp

H: Xin Thầy định nghĩa cho biết tâm là gì?

Đ: Tôi sẽ 0 định nghĩa tâm là gì vì khi diễn giải bằng lời bạn sẽ 0 thật sự hiểu được. Cách để biết được tâm là bạn thực hành thiền, thật tĩnh lặng. Khi bạn 0 thấy, 0 nghe gì nữa, thân bạn biến mất , 0 cảm thấy gì nữa, 0 thể ngửi hay nếm nữa. Khi 5 giác quan biến mất  trong nhiều phút hay nhiều giờ, lúc đó bạn sẽ biết tâm là gì, điều gì đàng sau tất cả. Đây 0 phải là lý thuyết mà là sự hiểu biết do trải nghiệm, sẽ tạo ra khác biệt rất lớn trong cách bạn nhìn thế giới này. Đó là trải nghiệm mà chúng ta gọi là các tầng thiền. Đức Phật luôn nói rằng:’ những trải nghiệm về các tầng thiền sẽ là nguyên nhân giúp bạn nhìn thấy sự việc đúng như thật’. 0 đắc thiền thì ta 0 thể nhìn ra được như vậy. Lúc đó bạn sẽ thấy được, trải nghiệm được tâm, và bạn ở nơi tâm.

54:15 (Còn tiếp)

H: Thầy dạy chúng con về sự sáng suốt lúc cận tử (hồi quang phản chiếu) nhưng tại sao có người 0 có biểu hiện như vậy khi qua đời, khi tâm lìa khỏi thân?

Đ: Có những người qua đời ở nơi cô tịch, có khi họ có sự sáng suốt đó nhưng 0 thể hiện ra, có khi việc tử là vấn đề rất riêng tư cá nhân. Tôi đã chứng kiến rất nhiều lần, khi gia đình đang ở cùng với người đang hấp hối thì họ 0 ra đi, nhưng khi gia đình đi đâu đó ra khỏi phòng như đi ăn , nghỉ giải lao 1 chút, đi toilet … thì người hấp hối ấy qua đời. Rất quan trọng khi ta cho họ cơ hội ở 1 mình, riêng tư như vậy vào lúc cuối đời.

H: Có câu nói rằng ngu dốt là đau khổ?

Đ: Vậy sao? chứ 0 phải câu nói đó là ‘dốt là hạnh phúc sao?’ Tôi nhớ là đã xem trong phim hoạt hình Calvins và Hobbes, có nói về hiến pháp Mỹ. Cho dù là 1 đứa trẻ nhưng đứa bé nói: chúng ta được hiến pháp bảo đảm quyền theo đuổi hạnh phúc. Vậy nếu ngu dốt là hạnh phúc (thì chúng ta được quyền theo đuổi sự dốt nát) và nói với 1 thầy giáo lớp 1 rằng Thầy đang tước đi quyền theo đuổi hạnh phúc của em. Đó là 1 điểm tranh luận tuyệt vời và hợp pháp. Nghe cũng có lý đó chứ. Nhưng mà đừng có nói với con bạn như vậy. Chúng ta 0 áp dụng hiến pháp Mỹ ở đây, nhưng nếu sống ở Mỹ, đi đến trường để bỏ đi sự ngu dốt, là tước bỏ đi niềm vui, hạnh phúc, điều đó là hợp pháp. (có 1 sự khôi hài thâm thúy ở đây)

H:Có khi ta nhận biết và hiểu những điều nằm ngoài cái thấy của ta nhưng lại 0 thể giúp được gì.

Đ: Vì ta 0 thật sự hiểu thế nào là giúp đỡ. Có khi ta nghĩ giúp đỡ nghĩa là chữa trị cho ai đó khỏi bệnh thay vì quan tâm đến họ. Tôi nhớ lần đó ở Thái lan, tôi đã sống ở đó nhiều năm gần 1 ngôi làng, tôi là 1 nhà Sư thuộc nhóm chư Tăng biết tiếng Thái và tiếng Lào nên hiểu họ nói gì. Có các tình nguyện viên của tổ chức hòa bình ở đó. Những người cư sỹ nói họ bao dung với những tình nguyện viên này nhưng thật ra 0 cần những điều mà các tình nguyện viên này đang cố gắng làm cho họ. Chúng ta bao dung với họ và họ học được từ chúng ta nhiều hơn là chúng ta học từ họ. Điều này là đúng.

Có những người nghĩ rằng họ đang giúp đỡ người khác nhưng thật ra là họ đang được giúp đỡ. Có khi chúng ta 0 biết giúp đỡ nghĩa là gì. Có khi chỉ cần làm 1 người bạn tốt, đối xử tốt, biết lắng nghe thì đã là giúp đỡ rồi. 0 cần chữa trị gì cả mà chỉ quan tâm thôi. Tôi luôn tâm niệm như vậy khi đi thăm những người đang hấp hối. Quan tâm đến họ, đừng cố gắng chữa trị cho họ.

57:54           

H: có phải Phật Giáo chống lại cuộc đời (anti-life)?

Đ: PG 0 chống lại cuộc đời, 0 ủng hộ cuộc đời mà là quan tâm chăm sóc. Đôi khi tôi có cảm giác PG làm cho tôi hài lòng với việc 0 có gì. Tôi đã mất đi tham vọng mà tôi từng có. Như vậy thì tốt, tôi nghĩ vậy. Có vẻ như ngườ ta sống trên đời này quá tham vọng. Điều đó làm cho môi trường bị hủy hoại rất nhiều. Bạn hãy hỏi thế giới xem những điều gì mà nó 0 thể mang lại cho bạn, từ đó mà những rắc rối bắt đầu. Cũng vậy, hãy hỏi vợ bạn xem cô ấy xem cái gì là 0 thể cho được. Bạn luôn muốn nàng phải xinh đẹp như khi cưới nàng. Có thể nào được 0? 0 phải là nhìn, nếu bạn hiểu, bạn cảm thấy sự tử tế và sự kết nối có ở đó thì biết là 0 thể được. Chúng ta yêu cầu cuộc đời những điều 0 thể, từ đó dẫn đến rất nhiều đau khổ.

Vậy tham vọng thì cũng được, mễn đó là tham vọng đúng đắn chứ 0 phải tham vọng muốn điều gì đó từ cuộc đời này mà 0 thể có được. Giống như muốn Ajahn Brahm giảng xong sớm 1 chút, đừng quá muộn, là bạn đang yêu cầu 1 điều 0 thể. Hay là mong muốn 1 buổi giảng nào đó mà Eddie (1 anh chàng hay có ý kiến, hầu như buổi nào cũng có) 0 bình luận, góp ý. Đó là yêu cầu 1 điều 0 thể (cười). Bạn biết là bây giờ bạn đã nổi tiếng trên thế giới rồi đó Eddie, dù muốn dù 0.

H: có khi nào 1 vị Sư 0 bao giờ bị phàn nàn, chê trách, complain?

Đ: Tất nhiên là 0 rồi. Thậm chí là Đức Phật cũng còn bị chê trách. Có người tặng chúng tôi 1 bức tuợng Phật, là 1 trong những bức tượng mà tôi yêu thích nhất là bức tượng tranh kể về 1 câu chuyện.

Lần đó Đức Phật có rất đông các Thầy Tỳ Kheo ở Kosambi, họ tranh cãi về những chuyện vớ vẩn, 0 đáng. Ngay cả chư Tăng cũng có tranh cãi, tranh luận. Đức Phật đã làm gì? Ngài cố gắng ngăn việc tranh luận, tranh cãi ấy. Ngài bảo:’ đừng tranh cãi. Hãy tha thứ, hãy buông bỏ’. Thậm chí Đức Phật là Thầy của họ mà họ còn bảo: ‘ 0 đâu, Đức Phật hãy thiền định đi. Để chúng con giải quyết chuyện này’. Họ thậm chí 0 nghe lời Thầy mình. Rồi Đức Phật đi vào nơi cô tịch trong rừng vắng an cư 3 tháng mùa mưa. Tôi yêu thích câu chuyện này. Trong rừng Đức Phật gặp 1 con voi to lớn. Con voi đó cũng đang chán bầy voi của nó vì luôn muốn làm theo ý riêng, 0 tôn trọng voi đầu đàn. Thế là Đức Phật và con voi bầu bạn với nhau trong 3 tháng an cư. Con voi luôn chuẩn bị nước và thức ăn cho Đức Phật và nó yêu thích việc phục vụ, cúng dường này. Ngài cũng 0 dùng gì nhiều. Rồi 1 con khỉ nhỏ thấy con voi cúng dường thức ăn đến Đức Phật, nó cũng muốn làm gì đó. Nó kiếm 1 ít mật dâng lên Đức Phật và được Ngài chấp nhận. Con khỉ rất lấy làm hạnh phúc, vui sướng. Nó vui mừng phóng từ cành cây này chuyền sang cành cây khác. Do quá vui mừng, nó 0 chú ý và bị hụt tay rớt xuống đất chết. Nhờ niềm vui khi cúng dường lên Đức Phật, con khỉ ngay lập tức được tái sinh vào 1 cõi trời cao.  Còn con voi vẫn tiếp tục chăm sóc cho Đức Phật . Cuối cùng chư Tăng đã giải quyết xong mọi việc nên đến thỉnh mời Ngài quay trở về tu viện. Trong 3 tháng con voi đã đích thân chăm sóc Đức Phật và bây giờ Ngài rời đi nên nó đau buồn bị vỡ tim mà chết. Con voi được tái sinh về cõi trời còn cao hơn con khỉ.  Cả 2 đã thắng. Tôi thích câu chuyện ấy. Ngay cả khi làm 1 Sư lớn, có phải là các Sư khác luôn lắng nghe tôi? Ajahn Brahm quay sang nói với Sư ngồi bên cạnh: ‘à tôi 0 có nói Thầy đâu nha. Thầy là 1 Sư tốt’. Sư ấy trả lời: ‘ Con 0 phải lúc nào cũng nghe lời Thầy’.  Không phải họ luôn luôn lắng nghe đâu. Cho nên tôi đang kiếm 1 con voi tốt. Chắc là phải đi đến sở thú của Perth. Ở sở thú của Perth có còn con voi nào tốt, dễ thương 0? Hay là có con khỉ nào 0? (mọi người cười) Qua câu chuyện này bạn có thể hiểu mối liên kết giữa con người và loài vật. Bạn sẽ luôn gặp sự phê phán chỉ trích. Cô President, cô có bao giờ bị phê phán chỉ trích 0? 0 à? Tôi hay nói với mọi người là nếu bạn thích những bài giảng này và những điều mà đạo tràng này mang đến cho bạn, nếu bạn muốn khen ngợi thì ở đây là nơi bạn có thể nói lên lời khen ngợi đó. Chúng ta luôn làm việc cùng nhau. Đó là câu chuyện con voi và con khỉ cúng dường đến Đức Phật. 1 câu chuyện đẹp.


Comments

Popular posts from this blog