Happiness and a Simple Life – Hạnh Phúc và Cuộc Sống Đơn Giản

Thầy Ajahn Brahm – 22 Mar 2024

Có 1 câu chuyện mà vài bạn nói với tôi rằng đây là câu chuyện mà họ thích nhất. Họ hỏi rằng tôi có thể giảng về câu chuyện đó 0? Và chúng ta hãy cùng xem câu chuyện đi đến đâu. Đây là 1 câu chuyện xưa của Phật Giáo.

Đã lâu lắm rồi, có 1 vị Ni sống trong hang động. Cô ấy sống 1 cuộc đời rất đơn giản và dễ dàng, chỉ tập trung vào thiền định.  Vào buổi sáng, cô ấy đi khất thực giống như 2 vị Sư chúng tôi ở đây sẽ đi khất thực vào sáng ngày mai tại Nollamara. Vị Ni này hay đi khất thực ở khu vực gần hang động mà cô ấy ở. Cô nhận lượng thức ăn vừa đủ từ mọi người. Chỉ cần 1 vài người cúng dường cho vị Ni là đủ, 0 tốn kém gì. Chỉ 1 vị Ni hay 1 vị Tăng thì rất dễ hộ độ. Sau khi khất thực, cô trở về và nhận thấy 1 bộ y khác của cô để trong hang động bị chuột cắn rách. Đây 0 phải là lần đầu tiên. Thế là cô phải lấy kim chỉ ra để vá lại. Cô vừa vá vừa suy nghĩ: vá chiếc y này thật là mất thời gian. Rồi hôm khác con chuột cũng sẽ cắn rách chiếc y nữa. Cô thấy việc may vá này làm mất thời gian ngồi thiền của cô. Sao mình 0 làm gì đó để giải quyết chuyện này nhỉ? Bạn có thể làm gì khi sống trong hang động? Cô suy nghĩ 1 lúc rồi quyết định là sáng hôm sau khi đi khất thực, cô sẽ hỏi dân làng xem họ có dư con mèo nào 0. Nếu cô có 1 con mèo, chỉ cần nghe mùi con mèo là đám chuột sẽ bỏ đi chỗ khác. Mèo thì dễ tìm vì mèo mẹ có rất nhiều mèo con. Rồi cô hỏi 1 vài người và có được 1 con mèo.

Thậm chí ở đây, đôi khi người ta đến gặp tôi và nói con mèo nhà họ có nhiều mèo con. Thầy có muốn nuôi 1 con trong tu viện 0? Chúng tôi thường có các con mèo trong tu viện nhưng rủi thay chúng hay ăn nhiều con vật hoang dã ở ngoài kia. Nhưng dù sao thì người ta cũng dễ dàng mang cho tôi 1 con mèo con. Ở đây rất dễ để tìm cho nó 1 căn nhà yêu thương. Nhiều năm trước người ta có cho tôi 1 con mèo con. Tôi mang nó vào căn phòng này, khi tôi đang ngồi thiền thì nó đi chơi lòng vòng đâu đó . Nó trèo vào lòng người ta, dụi dụi vào người họ xong rồi tự chọn 1 người chủ mới. Thật ra là có tới 2, 3 người thấy con mèo đó nên họ tranh nhau và muốn xin con mèo. Họ nói: Thầy còn thêm con mèo nào nữa 0? Cuối cùng con mèo chọn ai thì người ấy được.  Rồi người đó mang nó về, nhận nuôi nó. Đặc biệt là Phật tử, tôi phải công nhận các bạn là những người tử tế có lòng thương yêu cho nên nếu con mèo có đến đây , chúng sẽ rất vui thích.

Cũng có 1 con mèo nữa thường đến đây nhưng 0 biết sao cuối tuần này tôi 0 thấy nó. 1 con mèo nhỏ sống ở đâu đó phía sau chùa. Con mèo này có chủ nhưng nó hay đến và chơi ở đây. Nó 0 bao giờ bị đuổi đi.  Và đôi khi bạn có món ăn gì đặc biệt cho nó thì mấy con mèo rất thích. Có người thử cho nó 1 ít sữa nhưng nó có vẻ 0 thích mà nó thích thịt gà. Ngay khi nghe tôi nói như vậy, người ta cũng kiếm đâu ra 1 miếng thịt gà cho nó. Thế là con mèo con đó đến. Nếu bạn bận quá 0 vuốt hay vỗ về nó thì nó lại đi đến chỗ người khác để được quan tâm. Ở đây nó được quan tâm hơn ở nhà nó nhiều cho nên mấy con mèo rất thích đến đây.

Nhiều năm về trước , tôi nhớ có 1 con mèo thường đến đây vào chiều thứ 7 sau thời thiền, nó hay chơi ở khu vực tiếp tân đàng kia. Nó tới chỗ mọi người, được vuốt ve , được cho ăn món ngon. Tôi nhớ con mèo nhỏ đó vì 1 ngày kia, người thư ký ở quầy tiếp tân nhận được 1 cuộc điện thoại từ chủ của con mèo. Cô ấy hỏi con mèo có ở đó 0. Tôi nói vâng, con mèo đang ở đây. Nó đang chơi ở chỗ các Sư. Cô ấy nói rằng sắp rời đi trong ngày hôm nay nên sẽ đến đón con mèo về. Tôi nhớ là cô ấy đến, đi vào chỗ quầy tiếp tân còn con mèo đang chơi đùa ngay trước chỗ của tôi. Ngay khi con mèo thấy người chủ đến đón nó về , bạn biết nó làm gì 0? Tôi 0 nói quá lên đâu. Nó nhảy ngay vào lòng tôi kiểu kêu cứu: cho con trú ẩn với, cho con trú ẩn với. Nhưng tiếc là chúng ta 0 thể nhận nó vì nó có chủ nên nó phải về với chủ của nó. Khá là buồn. Đó là 1 con mèo dễ thương.

Có rất nhiều mèo gần đó nên vị Ni có 1 con mèo. Rồi cô làm gì? Phải cho nó ăn, nên cô chia sẻ phần thức ăn khất thực. Nhưng như vậy là chưa đủ với 1 con mèo nên khi đi khất thực, vị Ni bắt đầu hỏi xin người ta 1 ít sữa hay cá hay những món khác để cho con mèo ăn. Mọi người rất rộng rãi và tử tế . Nếu tôi có 1 con mèo và hỏi xin các bạn 1 ít sữa hay cá, thậm chí khi bạn là người ăn chay, các bạn cũng sẽ mang đến cho con mèo 1 ít. Đó là cách người ta chăm sóc cho con mèo của vị Ni trong 1 thời gian. Sau đó, cô thấy rằng đó thật sự là 1 gánh nặng cho những vị cư sỹ khi cô cứ xin họ sữa cho con mèo. Sao mình 0 nuôi 1 con bò nhỉ?

Bạn thấy là đôi khi chúng ta có những cơ hội lớn, như là dịp tết âm lịch, dịp tết (Kh’mer) của người Thái vào tháng 4, rồi lễ Phật Đản Vesak vào tháng 5. Người ta thường rất rộng rãi vào dịp Vesak nên vị Ni nghĩ, có thể là vào dịp Vesak, mọi người hùn phước lại để mua 1 con bò. Vắt sữa bò thì 0 vấn đề, mình có thể làm được 1 cách nhẹ nhàng để lấy sữa cho con mèo để nó đuổi bọn chuột đi, và mình sẽ 0 tốn thời gian để vá y do bị mấy con chuột cắn rách nữa .  Bao nhiêu đây thì cũng 0 phải vấn đề gì lớn đối với những vị cư sỹ hộ độ cho mình. Thế là cô nói với những người cư sỹ, họ đáp: Ồ, 0 vấn đề gì thưa cô. Chúng con có thể làm được. Rồi dân làng góp tiền lại mua 1 con bò . Khi có con bò rồi, cô ấy 0 còn phải đi xin sữa nữa. Nhưng con bò sẽ ăn gì? Thế là cô lại đi xin rơm và ít cỏ cho con bò.

Cũng như ở tu viện Bodhinyana có những con Kangaroo. Đó là những con thú hoang chứ chùa 0 nuôi chúng nhưng trời đã 0 mưa ở khu vực tu viện này trong 1 thời gian dài. Những con Kangaroo tội nghiệp đó, bạn có thể nhìn chúng. 0 cần phải đọc được tâm của chúng, cứ nhìn vào mắt chúng thì sẽ hiểu là chúng rất đói . Chúng tôi đã biết chúng nhiều năm rồi. Chúng tôi có 1 ít viên thức ăn loại dành cho ngựa nên mang cho chúng ăn loại thức ăn đó. Lần đầu tiên có chuyện này, các Sư để cái xô ra ngoài rồi các con kangaroo xếp hàng để ăn những viên thức ăn đó. Chúng rất đói và tất nhiên là bạn muốn giúp chúng rồi.

Trở lại chuyện con bò, nó to lớn nên ăn rất nhiều. Người ta mang cỏ và rơm đến nhưng như vậy thì cũng khá phiền phức. Vị Ni nghĩ: nếu mà mình có 1 cánh đồng thì sẽ rất thuận tiện cho con bò , mình sẽ 0 cần xin mọi người cỏ và rơm nữa. Thế là họ đi vay tiền để mua 1 cánh đồng cho con bò. Vị Ni này sẽ vắt sữa mỗi ngày  cho con mèo ăn, rồi con mèo đuổi chuột và cô 0 phải vá y do chuột cắn rách nữa. Thế là con bò ở trên cánh đồng. Mà bạn biết là đôi khi phải trông chừng con bò  để nó 0 đi qua ruộng đất của những người khác. Đó là 1 trong những lý do mà chúng tôi mua được đất xây tu viện Bodhinyana. Người chủ trước đây thả bò và cừu cho gặm cỏ ở đây, nhưng mà rất khó để tìm ra chúng, đặc biệt là khi chúng 0 muốn bị tìm thấy.  Tôi hiểu vì đã từng cố gắng đi tìm 1 vị Sư trong tu viện . Tôi biết là vị ấy đang ở đâu đó nhưng 0 muốn ai tìm thấy. Có rất nhiều chỗ để trốn. Có nhiều đồi núi thung lũng cỏ cây ở đây. Ông chủ đất nói rằng thả gia súc để ăn cỏ ở đây rồi sau đó muốn tìm thấy chúng rất khó nên ông bán đất cho chúng tôi với giá rất rẻ. Chỉ có 90.000 đô la cho 100 acre đất. Thật là tuyệt vời cho chúng tôi.

Quay lại chuyện vị Ni, cô ấy thả con bò trên cánh đồng để cô 0 phải vá y nữa. Cô thả nó trên cánh đồng, hàng ngày ra vắt sữa và cô nhận thấy để vắt sữa bò thì phải làm rất nhiều thứ. Phải lo sao cho có đủ cỏ cho bò ăn, con bò phải ổn 0 bị vấn đề gì, cô quyết định là cần thêm 1 người phụ việc để làm những công việc này. Các bạn đến tu viện và thấy những vị thị giả này. Tôi 0 biết là bạn có nhận ra vào thứ 5 tới, 1 trong những vị  thị giả , chúng tôi gọi là hành giả, sẽ trở thành Sadi, là Ryan. Gia đình của Ryan vào thứ 4 tới sẽ từ Texas sang đây . Đó là 1 đoạn đường rất xa. Họ coi trọng dịp này để gặp con trai họ. Nếu con trai họ kết hôn thì họ sẽ đến dự, còn dịp này thì quan trọng hơn việc kết hôn, trở thành Sadi có trí tuệ, có lòng tốt, sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Đó là phúc lành của 1 gia đình khi có người xuất gia trở thành Tỳ Kheo hay Tỳ Kheo Ni.

Tôi vẫn còn nhớ Sư Sunyo hiện đang ở tu viện Bodhinyana. Sư Sunyo xin phép mẹ cho xuất gia. Mẹ vị ấy trả lời: được, miễn là tu viện của con tôn trọng phụ nữ. Mẹ của vị này rất cứng rắn. Bà 0 muốn con mình tham gia 1 cộng đoàn 0 tôn trọng sự công bằng, kiểu trọng nam khinh nữ , chỉ có đàn ông mới quản lý, còn phụ nữ 0 được tôn trọng. Vị này trả lời mẹ mình rằng : ồ 0, Ajahn Brahm đã phải gặp rắc rối to vì cho phụ nữ thọ giới.  Mẹ vị ấy nói: vậy thì được, đó là tu viện mà con trai của mẹ sẽ xuất gia.

Đôi khi các bậc phụ huynh 0 biết được giá trị của việc trở thành Tăng hay Ni. Đó 0 chỉ là thiện nghiệp mà còn là những giá trị, phước đức mang lại cho gia đình. Khi Sư Janito muốn về thăm gia đình vì cha của vị ấy bị đau tim khó qua khỏi. Vị ấy mới viết thư về nhà và hỏi: con có thể về thăm nhà và ở lại 1 ít ngày 0? Họ trả lời rằng: được, nhưng chúng ta 0 muốn thấy con đắp y màu nâu. Chúng ta có chuẩn bị sẵn quần áo cho con khi con ở nhà. Vị ấy đưa tôi xem bức thư và cảm thấy phiền não. Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi nói rằng: cũng được. Nếu ở nhà 0 muốn nhìn thấy Sư đắp y màu nâu vậy thì nói với họ Sư sẽ đắp y màu nâu hoặc là 0 mặc gì cả. Họ quyết định thế nào thì cho Sư biết. Vị ấy viết thư như vậy và bà mẹ trả lời: OK, OK, thôi con cứ đắp y màu nâu nhé!!! Rồi Sư ấy về  thăm nhà và cha vị ấy qua đời do bị bệnh tim rất nặng sau đó khoảng 2 hay 3 tháng. Vị ấy chăm sóc gia đình và sắp xếp tổ chức tang lễ mọi thứ.

Sau vài tháng đó, anh của Sư này viết thư cho tôi nói rằng: Ajahn Brahm, con xin lỗi vì đã gây khó khăn cho Sư Janito là em của con khi muốn về thăm nhà. Chúng con đã 0 hiểu về việc huấn luyện 1 nhà Sư trong Phật Giáo. Con 0 biết Sư Janito được huấn luyện như thế nào, nhưng Sư ấy đã thay đổi rất nhiều. Nếu 0 có Sư ấy, cả nhà sẽ bị rối tung trong dịp tang lễ của cha chúng con. Vì thế thay mặt gia đình, con muốn cho Thầy biết rằng gia đình rất hạnh phúc khi em của con trở thành 1 nhà Sư và Sư ấy có thể trở lại tu viện Bodhinyana để tu học bao lâu tùy ý.  Xin cảm ơn Thầy rất nhiều. Tôi rất quý những lời khen tặng như vậy. Bây giờ Sư này đang ở Nauy để xây dựng 1 số thứ cần thiết cho Phật tử ở đó.

Về cô Ni này, cô có uy tín và được tôn trọng. Lúc này cô cần 1 người phụ việc để làm những công việc lặt vặt như trông con bò, chăm sóc cánh đồng, vắt sữa bò mỗi ngày rồi mang đến chỗ của cô để cô cho mèo uống rồi con mèo đuổi chuột. Mọi thứ có vẻ tốt đẹp nhưng mà 1 chú phụ việc 0 thể ngủ trong cùng 1 hang động với vị Ni, nên cô quyết định là sẽ dựng cho chú này 1 túp lều nhỏ gọn gàng. Dựng 1 túp lều thì 0 đắt tiền nhưng phải làm nhiều thứ nên cô nhờ các vị cư sỹ giúp 1 ít gỗ, đinh, để dựng túp lều cho chú nhỏ này ở.  Rồi cô nghĩ là chú nhỏ này cũng cần phải đi học nên chắc là phải tìm 1 cái trường tốt ở gần đó cho chú được học hành đàng hoàng. Thế là cô ấy lại bận rộn tìm mua sách vở cho chú ấy đi học, dựng lều cho chú, để chú có thể chăn con bò, lấy sữa cho con mèo và con mèo đuổi chuột đi.

1 ngày nọ có người đến chỗ vị Ni và hỏi cô về Pháp Dhamma, như các bạn hay hỏi Pháp các vị Sư ở đây. Cô nói: ồ rất xin lỗi bạn nha, tôi 0 có giờ đâu. Cô ấy quá bận rộn với những công việc, trách nhiệm. Tuy nhiên cô này cũng có trí tuệ để nhận ra vấn đề. Thế rồi sau đó cô cho đi cánh đồng và con bò, nói chú nhỏ trở về nhà, tìm 1 chỗ tử tế để cho con mèo. Thế là 0 còn con mèo, con bò, cánh đồng, vắt sữa … 0 sở hữu gì hết. 1 buổi sáng cô đi ra ngoài để khất thực và khi trở về, cô thấy bộ y cô đang để trong hang động bị con chuột cắn rách 1 lỗ to. Con chuột đã trở lại. Cô vui vẻ hạnh phúc ngồi vá chiếc y và 0 bao giờ phàn nàn gì nữa.

Về cơ bản, câu chuyện nhỏ này là nói về cuộc sống của chúng ta. Bạn có 1 ngôi nhà nhỏ xinh đẹp và bạn muốn có 1 ngôi nhà to hơn. Tại sao bạn lại muốn nó to hơn? Tôi may mắn có 1 người anh. Tôi nhớ anh ấy có 1 căn nhà. Các con của anh lớn lên và rồi dọn ra ngoài. Căn nhà của anh ấy to lắm, có 1 căn phòng sinh hoạt chung cho gia đình, phòng xem tv, phòng này phòng kia. Bạn muốn tất cả những thứ đó để làm gì? Chỉ vì muốn đuổi con chuột mà bạn cần có con mèo, rồi cần có con bò, 1 cánh đồng, 1 người phụ việc. Đó là cách mà chúng ta bị cuốn vào thế giới này với quá nhiều sự bận rộn, công việc mà người ta gọi là chủ nghĩa vật chất. Nó thật sự lấy đi của chúng ta sự bình an và hạnh phúc. Nó tiện nghi nhưng rắc rối. Có 1 nhà Sư người Thái thật sự thích câu này. Vị này 0 biết tiếng anh nhiều nhưng vị ấy học và biết 2 từ khi đến Perth ở đây 1 thời gian, là : tiện nghi nhưng rắc rối.

Vì thế sau 1 thời gian, khi bạn thật sự hiểu được ý nghĩa của sự đơn giản, vài người thấy nó có vẻ như là thẩm mỹ lẫn khắc khổ, nhưng với những người khác thì họ thấy 1 ý nghĩa to lớn về sự tự do. Bạn có thể cảm thấy tự do hơn, sâu sắc hơn , có bao nhiêu người trên thế giới có thể nói được như vậy. Bạn có hay đọc báo hay xem tin trên internet 0? Thậm chí là các đoạn ghi âm hay Youtube của BSWA , bạn có thấy quảng cáo trên đó 0? Yay, BSWA làm rất tốt. 1 vài năm trước tôi đi giảng Pháp ở New York và có đến thăm trụ sở của Google ở New York. Họ hỏi tôi: Ajahn Brahm, sao Thầy 0 làm? Thầy có thể kiếm được nhiều tiền cho BSWA . Thầy có thể có những phương tiện, công cụ tốt hơn cho tu viện.  Thầy có thể làm được mọi thứ. Chỉ cần Thầy cho chạy quảng cáo (chèn trong bài giảng) là được. Không phải là nói xạo đâu, bạn có thể kiếm được nhiều tiền bằng cách đó.

Có gì đó 0 đúng về việc này. Như vậy làm phá vỡ sự tốt đẹp của tính đơn giản và an bình. Không làm như thế để cố gắng kiếm tiền. Tôi xin thú nhận điều này, đôi khi chúng tôi có quyên góp tiền với mục đích là làm gì đó cho nơi khác chứ 0 phải là cho tu viện Bodhinyana. Vì nếu vị Tăng có nó 1 cách dễ dàng thì họ 0 có sự đơn giản, họ đánh mất ý nghĩa của đời sống tu viện. Vâng chỉ cần có đủ ăn, 1 mái nhà che nắng mưa trên đầu, sao lại phải cần thêm nhiều thứ khác? Nhiều năm trước, có 1 Sư có đề nghị là tôi nên có 1 bể sục Jacuzzi . 0 biết Thầy ấy có đang nghe tôi giảng 0 nhỉ? Đúng là Thầy có đề nghị như vậy. Mà bạn cần bể sục để làm gì?

Thật lòng mà nói, lần mới đây tôi đi giảng ở Hongkong, 1 trong những vị hộ độ tôi , cô ấy là chủ 1 khách sạn nên cô dành cho tôi 1 căn phòng khách sạn to để lưu trú. Phòng này 0 có bể sục Jacuzzi mà có 1 bồn tắm nóng. Bạn Gerald có nói, 0 có gì sai với bạn ấy, bạn ấy là 1 người tốt. Bạn ấy nói với tôi rằng: Ajahn Brahm, có 1 bồn tắm ở đây. Sao Thầy 0 sử dụng? Tôi trả lời rằng tôi đã 0 dùng bồn tắm 10 năm nay rồi. Vị ấy nói: Thầy 0 dùng 10 năm nhưng nếu Thầy dùng bồn tắm nóng thì cũng đâu ai chê cười chỉ trích gì Thầy. Tôi vẫn cứ tiếp tục từ chối, là tôi muốn vậy. Rồi 1 buổi chiều, tôi nói: OK, tôi hứa là sẽ dùng bồn tắm nóng. Mà khi hứa thì tôi phải giữ, 0 thể nuốt lời. Thế là tôi có dùng bồn tắm nóng. Nó thật sự chán. Bạn dùng bồn tắm nóng để làm gì? Chỉ là ngồi trong nước nóng. Có gì đâu? Thật sự thì tôi cũng 0 biết tại sao tôi dùng nó nữa. Tôi 0 thích mà cũng 0 khó chịu. Tôi cũng 0 có thả mấy món đồ chơi con vịt cao su hay gì đó vào bồn tắm ấy . Tuy nhiên khi là 1 nhà Sư, bạn đặt câu hỏi về mọi thứ. Nếu là 1 bồn tắm nóng, tại sao phải có bồn tắm nóng ấy? Lý do duy nhất là do mọi người nói rằng à bồn tắm nóng thật sự rất tốt. Chưa dùng thì chưa phải là sống.

Tất cả những quảng cáo bạn thấy trên tv, internet về các món hàng, bạn mua chúng. Thậm chí khi còn là thanh niên, tôi cũng có mua. Lần đó tôi thấy quảng cáo  trên tv, khi đó tôi còn là sinh viên, đáng ra tôi phải là người thông minh nhưng mà 0. Đó là quảng cáo về thuốc lá St. Bruno.

Tại 1 ngôi trường đại học lớn thì bạn phải có tẩu thuốc, đó là 1 biểu tượng của sự thông minh, trí thức. Tôi 0 biết là từ đâu mà tôi có ý tưởng đó, Einstein có 1 cái tẩu thuốc. Rồi tôi có 1 cái tẩu thuốc và loại thuốc lá St. Bruno mà tôi thấy quảng cáo trên tv là bạn cho thuốc lá vào tẩu, châm lửa. Trong quảng cáo thì người thanh niên này trông rất bình thường, 0 phải là cao to hay đẹp trai gì, cỡ giống tôi thôi. Anh ta đi xuống phố , lấy tẩu ra cho thuốc lá St. Bruno vào rồi châm lửa. Thời đó là thập niên 70, sau khi châm lửa tẩu thuốc, anh ấy đi ngang sạp báo thì cô bán báo đẹp 0 tả nổi nghe thấy mùi thơm của thuốc lá, (Thật ra tôi có đi ngang các sạp bán báo, 0 có cô nào đẹp như vậy mà bán báo hết), Cô ấy hoàn toàn bị mê hoặc, bỏ sạp bán báo và đi theo anh ấy. Rồi anh ấy đi ngang qua tiệm bán rau quả, 1 cô gái xinh đẹp tóc nâu vừa nghe mùi hương thuốc lá thì cũng đi theo anh ta. Đây là 1 đoạn quảng cáo ngắn. Sau 1 ít phút, tất cả những cô gái đẹp mê hồn đều đi theo anh ta. Điều này thật điên rồ đi ngược lại với sự tỉnh táo thông thường, 0 thể nào có thật. Nhưng bạn đoán thử xem, ai đã làm theo điều đó? Là tôi đã tin theo, ngốc thật chứ. Tôi đi xuống 1 con phố ở Cambridge, làm y như vậy, lấy tẩu ra, cho thuốc lá St. Bruno vào và châm lửa. Kết quả có mỗi 1 con chó đi theo tôi thôi.

Tôi 0 biết tại sao nhưng quảng cáo thật sự cuốn hút tâm lý của bạn, khiến bạn làm theo những chuyện ngớ ngẩn đó. Thật sự bạn có cần nhiều 0? Đôi khi người ta hỏi tôi có những gì, có khi người ta 0 hỏi. Người ta có thể tìm hiểu xem tôi có những gì. Tôi 0 hay khóa cửa văn phòng hay là hang động (liêu cốc) của tôi. Thật ra tôi để cho các bạn vào xem cái cốc của tôi. Bất cứ khi nào có dịp lễ lớn, bạn đến mà xem tôi sống thế nào , có gì trong đó. Mà tốt nhất là bạn xem xem tôi có giấu cái gì dưới nệm 0 nhé. 0 có gì cả. Vì tôi thích sự đơn giản. Rất dễ chịu. Thật ra thì tôi 0 hay lau dọn liêu cốc của tôi mà thường là Nicholas sẽ giúp tôi dọn dẹp. Bạn mất bao lâu để lau dọn liêu cốc của tôi, Nicholas? 1 giờ á? Bạn làm gì trong đó mà lâu vậy? 15’ à? Như vậy thì hợp lý hơn. Khi bạn thật sự nhìn thấy bên trong cốc của tôi, thấy 0 có gì nhiều cả. Dọn dẹp rất đơn giản. Bạn mất bao lâu để làm việc nhà? Thậm chí khi bạn trở về nhà hôm nay, có rất nhiều thứ để dọn dẹp. Bạn có thể sống đơn giản hơn được 0?

Sau rất nhiều năm sống trong cái cốc đó, tôi yêu mến nó, tôi 0 cần gì cả. Đôi khi trong những dịp như là sinh nhật, xin đừng tặng nhà Sư bánh ngọt. Bạn đang giết chết họ đấy. Có rất nhiều đường, cholesterone và những thứ khác trong bánh ngọt.  Thay vào đó, có khi người ta hỏi: chúng con có thể tặng Thầy 1 món quà được 0? Thầy thích món gì? Có 1 ít người nhận ra tôi thật sự thích cái gì. Bạn biết là gì 0? Có nhiều lần, tôi nhận gói quà nhỏ được gói rất đẹp và mở ra, 0 có gì bên trong cả. Xin cảm ơn, đó là món tôi luôn thích. Cái Không. Rất tiến bộ khi bạn tặng 1 món quà sinh nhật mà 0 có gì bên trong. Đó là điều tôi rất thích. Tôi nói thật chứ 0 nói đùa đâu. Nó có nghĩa là khi người ta cho tặng gì đó cho nhà Sư, các bạn có biết chúng tôi thật sự cần, muốn gì 0? Rất nhiều khi các bạn tặng chúng tôi món này món kia, món ấy sẽ được đưa vào thùng từ thiện rồi cho đi.  Chúng tôi 0 thể bỏ đi vì các bạn bỏ ra nhiều thời gian để chọn món ấy cho chúng tôi. Khi bạn tặng tôi cái Không thì rất dễ chia sẻ, và bạn thách thức với chủ nghĩa vật chất , bạn 0 cần nhiều lắm đâu. Điều bạn thật sự cần là năng lượng để đừng cảm thấy mệt mỏi, làm vệ sinh, may vá, và đi ra ngoài mua đồ.

Lần đó có 1 anh chàng mang đến đây 1 bộ tv to có màn hình plasma và nói: Ajahn Brahm, con có thể cúng dường đến Thầy bộ tv này 0? – Tại sao? Tôi đâu có dùng tv. – Thầy có thể đặt trong tu viện để chiếu video - Ồ, chúng tôi 0 cần tv. – Vậy con có thể cúng dường đến BSWA ở đây để chiếu video được 0? - Ồ 0, chúng tôi 0 cần tv. Vì anh ta là 1 thành viên trong ban điều hành nên tôi nói với anh ta: anh biết rõ điều này mà. Sao anh lại mua chiếc tv này? Thật là thú vị khi anh ta thành thật trả lời rằng : vì nó đang được bán giảm giá. Tôi thật sự 0 hiểu được, bạn mua 1 món đồ chỉ vì nó được giảm giá. Chủ nghĩa vật chất thật sự đã nắm bắt được bạn. Bạn 0 cần phải mua 1 món đồ chỉ vì nó được giảm giá. Thật là tuyệt vời khi bạn 0 có món đồ ấy, bạn sẽ bình an hơn. Có 1 cô kia hỏi tôi trước khi tôi đến đây:  con của cô ấy lướt mạng xem internet quá nhiều. Rất nhiều khi, nếu bạn để ý mà xem, nó có thực sự quan trọng 0? Có giúp bạn có những mối quan hệ tốt đẹp với cha mẹ bạn 0? Họ đang lo lắng cho bạn.

Có 1 câu chuyện thật cách đây vài năm. Có 1 em nhỏ ở Perth lướt mạng quá nhiều và cha mẹ của em nói: 0, hãy tắt đi, nó 0 tốt cho con. Và họ có cuộc tranh luận lớn với nhau. Sau đó, chú nhỏ này muốn chứng minh rằng mình rất thông minh nên chú ta đã thiết kế 1 video game và được đón nhận, mang về cho chú vài triệu đô la. Rồi cha mẹ chú 0 la hay tranh luận với chú nữa. Đó là 1 câu chuyện thật. Tuy nhiên cũng 0 nên kể câu chuyện này vì con của bạn có thể vin vào cớ này để tha hồ lướt mạng. Có ích lợi gì 0? Thay vì xem video hay ngắm phong cảnh qua internet, sao 0 đi ra đường, đến công viên gần nhất ngắm cây cỏ? Trước đây khi tôi đọc báo , tôi hay xem tranh hoạt hình, bây giờ vẫn vậy . Tôi nghĩ rằng tranh họat hình cho bạn biết nhiều về xã hội hơn là những bài báo dài được viết bởi 1 triết gia hay nhà xã hội học.

Tôi biết có 1 chuyện tranh biếm họa do Lunik vẽ, anh ta là người Melbourne. Anh ta có tính cách nổi loạn và nhìn sự việc theo 1 cách khác biệt. 1 trong những tranh biếm họa mà tôi thích nhất là của Lunik; 1 nửa bên trái anh ấy vẽ gia đình anh ấy đang ngắm cảnh hoàng hôn đẹp đẽ trên tv, còn nửa bên phải của tranh biếm họa vẽ cửa sổ nơi hoàng hôn thực sự đang diễn ra. Đó là 1 cách diễn tả đơn giản nhưng mạnh mẽ . Tại sao chúng ta cần phải cố gắng diễn tả về thiên nhiên trong khi chúng ở ngay trước mắt cho chúng ta nhìn thấy, cảm nhận thực sự 1 cách sống động? Tại sao phải đi 1 đoạn đường xa để dự buổi nói chuyện của các Sư hay Ni? Vì đó là buổi nói chuyện thực sự. Dự buổi nói chuyện trực tiếp và xem qua Youtube , cái nào tốt hơn? Nếu 0 phải Ajahn Brahm nói chuyện mà là Taylor Swift, bạn có xếp hàng hàng giờ để mua vé vào xem 0 hay chỉ cần ở nhà xem qua Youtube khi bạn muốn? Hoàn toàn rõ ràng phải 0? Khi xem live, trực tiếp thì cảm nhận sống động hơn. Tôi kể bạn nghe 1 câu chuyện ở Indonesia khi tôi có 1 buổi nói chuyện ở thành phố Medan vài năm trước. Vì lâu lâu tôi mới đến đó để nói chuyện, nên phải thuê 1 cái sảnh lớn cho buổi nói chuyện đó. Năm trước đó thì có quá đông người đến nghe tôi giảng và đã gây tắc đường quanh đó cùng 1 số bất tiện khác. Cảnh sát họ cho rằng 0 thể để chuyện này xảy ra hàng năm mỗi khi Ajahn Brahm đến đây thuyết giảng, cho nên họ quyết định giới hạn số lượng bằng cách bán vé với giá chỉ 50 xu. Tôi 0 cho phép họ bán vé sát với giá chi phí thực tế mà bán với giá rất rẻ chỉ để biết chắc số lượng người đăng ký tham dự. Tôi cho rằng trong sảnh ấy chứa được khoảng 3000 hay 4000 người đến dự và số lượng vé đã được bán hết trong 20’. Cũng cùng lúc đó, ngôi sao nhạc pop Lady Gaga cũng tổ chức 1 buổi hòa nhạc ở Jakarta, dù cuối cùng nó bị hủy, và số vé đã được bán hết trong vòng 40’. Còn số vé buổi giảng của tôi bán hết trong 20’ và họ thông báo điều đó vào lúc bắt đầu buổi nói chuyện, rằng Ajahn Brahm nổi tiếng hơn Lady Gaga. Tôi chưa bao giờ gặp Lady gaga nên tôi 0 chắc so sánh như vậy có phù hợp 0. Điều tôi muốn nói là khi bạn dự , xem thực tế thì bạn cảm nhận được nhiều hơn, được truyền cảm hứng nhiều hơn so với xem trên Youtube.

Đặc biệt là với thiên nhiên thì càng 0 thể so sánh được giữa 2 hình thức này. Có những buổi tối đáng nhớ khi tôi theo học tại Cambridge, là thành viên của hiệp hội thiên văn nên tôi có thể lên đài quan sát thiên văn lâu đời của hiệp hội. Có 1 mái vòm lớn, bạn ngồi trên ghế và mọi thứ di chuyển quanh bạn. Bạn chỉ cần nâng cái viễn vọng kính khổng lồ lên để xem, đây là chiếc viễn vọng kính đã giúp khám phá ra sao Thiên Vương Tinh hay Diêm Vương Tinh gì đó vào thời bấy giờ. Bạn ở đó và trực tiếp thấy được sao Thổ Tinh với các vành đai đang họat động trong thực tế chứ 0 phải là ảnh chụp hay hình ảnh. Khi xem được cảnh tượng kỳ vĩ như vậy, thật khó lòng mà kéo tôi ra khỏi chiếc ghế đó. Là thiên nhiên trong thực tế 0 phải hình ảnh hay sắp đặt. Bạn thấy các hành tinh thật to lớn, đẹp đẽ và rõ ràng. Chúng lưu lại trong trí tôi trong 55 năm nay. Nó rất thực. Vì thế trực tiếp, thực tế thì luôn sống động, mạnh mẽ hơn là xem trên internet. Hy vọng là mọi người nhìn thấy sự đẹp đẽ hơn và hiểu được cảm nhận trong thực tế  thì tuyệt vời hơn , cảm xúc mạnh hơn khi xem qua mạng, nó 0 thật.

Online thì cũng được nhưng đừng quá nhiều, và hãy đơn giản hóa cuộc sống của bạn. Bạn thật sự cần điều gì? Khi bạn nhận ra điều bạn thật sự cần như sự an bình, sự hài lòng, như vậy thì bạn 0 cần gì nữa cả. Nếu có ai đó đến hỏi bạn rằng khi đi ra ngoài và gặp 1 cái bình cổ, bạn chạm vào cái bình và ông thần đèn hiện ra ban cho bạn  3 điều ước, bạn sẽ ước gì? Để kết thúc buổi nói chuyện hôm nay, tôi sẽ kể cho bạn nghe 1 câu chuyện về 5 đứa trẻ chơi trò điều ước. Câu chuyện này là sự mô tả tốt nhất về Nibbana , mục tiêu của Phật Giáo, mà tôi từng nghe. Trong trò chơi này, mỗi đứa trẻ sẽ đưa ra 1 điều ước. Ai có điều ước hay nhất sẽ thắng.

Đứa trẻ thứ nhất ước có được 1 game mới nhất trên máy tính. Hợp lý phải 0?

Đứa trẻ thứ 2 ước có được 1 cửa hàng game máy tính đế nó có 0 chỉ là 1 game mà có thể nâng cấp game bất cứ khi nào nó muốn .

Đứa trẻ thứ 3 ước có được 10 tỷ USD rồi tôi có thể mua 1 cửa hàng game máy tính. Ai cũng biết là khi đang chơi game, cha mẹ sẽ nói là: đi học bài đi. Cho nên tôi sẽ mua thêm 1 ngôi trường để tự đi học ở đó. Tôi trả lương cho hiệu trưởng và giáo viên nên họ sẽ 0 thể nói với mẹ tôi là tôi 0 chịu học hành gì cả. Nếu 0 tôi sẽ sa thải họ.  Rồi tôi sẽ cho tôi điểm cao nhất. Dù cho có thanh tra từ phòng Giáo Dục nhưng với tiền đó, tôi sẽ đút lót để họ cho tôi qua. Khi học xong tiểu học, tôi sẽ mua 1 trường trung học cho riêng tôi, rồi sau đó là mua trường đại học và tôi tự cho tôi những tấm bằng danh dự. Thế là tôi tha hồ chơi game trên máy tính. Mẹ tôi 0 thể cấm tôi được. 

Đứa trẻ thứ 4 ước rằng tôi sẽ có 3 điều ước. Với điều ước đầu tiên tôi muốn có 10 tỷ USD, điều ước thứ 2 là có 1 cửa hàng game, điều ước thứ 3 là có thêm 3 điều ước nữa. Như vậy thì tôi sẽ có thể có điều ước mãi mãi. Bao nhiêu bạn ở đây chưa nghe kể câu chuyện này? Làm sao bạn có thể tưởng tượng ra từ 1 điều ước mà bạn biến nó thành những điều ước đến vô tận? Làm sao có được điều ước nào tốt hơn điều ước này?

Đứa trẻ thứ 5 ước rằng sẽ luôn được hài lòng đến độ 0 bao giờ cần phải ước ao gì nữa. Đó là sự hài lòng, bình an. Bạn 0 cần thêm điều ước nào nữa. Đó là Giác Ngộ.

Và tất nhiên đây là 1 cách hay để kết thúc câu chuyện của vị Ni. Vâng, cô ấy phải may vá hàng ngày nhưng như vậy thì tốt hơn là có rất nhiều phiền não với bò, mèo, sữa, cánh đồng và các thứ khác. Nhà Sư chúng tôi luôn cố gắng làm cho mọi thứ đơn giản nhưng đó là điều khó. Xin hãy giúp chúng tôi. Đừng cúng dường điều gì tối nay. Thay vào đó, hãy nhìn xem, bạn nào chưa thấy cái này? Đây là hình 1 bức tượng Phật, đây là 1 dự án của các Bhikkhuni mới được gửi đến tối nay. Họ đang quyên góp để đắp 1 tượng Phật. Bạn nào quan tâm có thể ủng hộ. Đệ tử của các vị ấy sẽ đến đây để nhận.

Cám ơn các bạn đã lắng nghe.

Phần Hỏi Đáp

H: làm sao để luôn sống trong trạng thái hài lòng?

Đ: có 1 cách là luôn giao tiếp với những người hiểu được hài lòng là hạnh phúc tối thượng. Nếu bạn chơi với những người luôn nói là bạn điên khùng, thì bạn sẽ 0 ổn. Còn nếu bạn chơi với những người có trí tuệ, sống gần những người tử tế tốt bụng , trí tuệ, có hiểu biết thì bạn 0 cần gì nhiều (luôn hài lòng).

H: Thật là dễ dàng bị cuốn hút vào những thứ thế tục và quên biết ơn nhờ đâu, nhờ ai mà ta có được như hiện nay. Làm sao để con 0 bị cuốn vào những chuyện thế tục?

Đ: Hãy cố gắng tập trung gần tâm hơn, về những gì bạn đang có hiện nay . 1 trong những câu nói mà tôi luôn ghi nhớ hàng ngày là: khi bạn muốn có thêm cái gì đó thì bạn 0 thể tận hưởng những gì bạn đang có. Đó là 1 câu nói thật dễ thương. Vì thế đừng bị cuốn vào chuyện có thêm thứ này thứ kia. Bạn có thể có bao nhiêu thứ? Bạn hãy nhìn căn nhà của mình, nó đáng giá bao nhiêu? Bạn phải lo lắng thế nào khi lãi suất tăng/ giảm , rồi bạn muốn nới rộng chỗ này, phải lau dọn, sắp xếp cái kia cho gọn gàng. Ở trong hang động thì thật tuyệt vời. Bạn 0 thể nới rộng, sắp xếp sửa chữa cái gì. Nó nằm dưới đất nên các ngành chức năng 0 thấy được,  rất tốt và bình an. Trả lời 1 cách đơn giản là như vậy.

H: Mối tương quan giữa Giới/đạo đức và Tuệ là gì? Người ta có thể sống 0 đạo đức mà vẫn có tuệ 0?

Đ: Khi bạn có trí tuệ thì đạo đức sẽ đi theo sau ngay lập tức.  Có 1 câu chuyện trong cuộc đời của tôi. Tôi thực tập thiền. Và khi bạn thiền thì tâm của bạn trở nên trong sáng, và bạn tự nghĩ : 0 cách gì mà tôi muốn sống vô đạo đức được. 0 phải là kiểu tôi cố gắng: hãy ráng sống tốt, hãy ráng sống tốt. Đó là lý do mà nhiều người cảm thấy rất khó khăn, khó chịu khi bạn bắt đầu nói về Giới, 5 giới, 8 giới, 10 giới, và 227 giới ... ôi trời ơi. Vì thế tôi luôn nhớ về căn bản của Phật Giáo chỉ có 2 Giới: Đừng làm gì hại kẻ khác, đừng làm gì hại mình. Tất cả những giới khác, thậm chí là giới dành cho Tỳ Kheo và Tỳ Kheo Ni là từ 2 Giới căn bản này. Đây thật sự là điều Đức Phật dạy Ngài Rahula thực hành: đừng làm gì hại chúng sinh khác, đừng làm gì hại chính mình. Thậm chí là khi học cách sống đơn giản thì cũng là 2 giới đó. Nó làm hại bạn, ràng buộc bạn khi phải trông coi, chăm sóc tất cả những thứ mà bạn có trên đời.

H: Sự khác nhau giữa Chánh Tinh Tấn trong việc đạt được những mục tiêu thế tục như là thi đậu, và Chánh Tinh Tấn trong Bát Thánh Đạo?

Đ: Đây là 1 câu hỏi sâu sắc và mạnh mẽ. Chánh tinh Tấn trong Bát Thánh Đạo là sự từ bỏ , xả ly, khả năng buông xả, 0 phải là trong sự làm các việc. Còn nếu bạn thi đậu 1 kỳ thi trong trường thì bạn lại phải chuẩn bị cho 1 kỳ thi kế tiếp vào năm sau.  0 có kết thúc trong việc thi cử. Làm bài kiểm tra sẽ phản ánh được nền tảng kiến thức của bạn. Còn bạn thông tuệ, quan tâm, có lòng trắc ẩn như thế nào, có rất nhiều phẩm chất nơi con người mà bạn 0 thể đo lường được qua bài kiểm tra. Vì thế thậm chí khi có đủ người thông thái trong trường đại học, họ vẽ graffiti (vẽ bậy) trên tường câu có lý thế này: bằng cấp giết chết kỳ thi.  Nói cách khác khi người ta thi đậu , họ 0 biết chính xác môn học đó là về cái gì. Người ta thật sự 0 thể kiểm tra sâu hơn.

Có 1 câu graffiti khác trên tường của khoa triết lý như thế này: to be is to do. Câu này của René Descartes, 1 triết gia Pháp. Và Jean-Paul Chartrand đổi lại thành : to do is to be. Và câu này được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, cho đến năm 1969 thì Frank Sinatra, 1 nhà triết học lớn của Mỹ tóm lại thành: Dooby dooby dooby. (thật ra Frank Sinatra là 1 ca sỹ nổi tiếng của Mỹ với bài hát Dooby dooby dooby – Strangers in the Night). Có 1 sự rất nổi loạn trong đó làm cho bạn suy nghĩ sâu hơn. Đó 0 phải là kiến thức, mà là 1 loạt suy nghĩ mà bạn nhớ là đừng bao giờ thắc mắc. Đó là lý do tại sao 1 trong những tựa đề trí tuệ tuyệt vời: nếu ai cũng suy nghĩ giống nhau thì có nghĩa là chẳng ai suy nghĩ gì cả. Các bài kiểm tra là như vậy đó, dạy mọi người suy nghĩ giống nhau nên 0 có ai suy nghĩ gì. Cả thế giới đi lạc đường.

Cám ơn các bạn đã lắng nghe. 


Comments

Popular posts from this blog