How To Handle Anxiety - Cách xử lý sự lo lắng

Thầy Ajahn Brahm – 15 Mar 2024

Tôi vừa mới trở về sau chuyến đi đến Hongkong và Sydney – Australia Sango Association (AGM). Cho đến bây giờ thì lịch làm việc của tôi vẫn rất bận rộn nhưng đôi khi tôi 0 cảm thấy bận rộn. Thật kỳ lạ phải 0? Vậy Business – sự bận rộn, công việc là gì?  Đó là nhận thức hay là thực tế? Nhiều khi người ta thích đổ lỗi cho những thứ như là sức khỏe để lúc nào cũng quá bận rộn nhưng tôi cũng để ý rằng khi 0 có gì nhiều để làm thì người ta lại kiếm ra cái gì đó để làm, kiểu như chúng ta làm phiền sự bình an của chúng ta và muốn được bận rộn. Tại sao vậy? Vì chúng ta sợ sự bình an yên tĩnh. Lúc đó giống như là bình an yên tĩnh quá, chúng ta 0 làm gì cả, có vẻ như có gì đó sai sai. Nhưng xin hãy biết rằng khi chúng ta muốn tạo ra thêm nhiều thứ, đạt được thêm nhiều thứ thì chúng ta phải càng bình an. Bạn có thấy như vậy 0? Để tôi giải thích.

Trong cuộc đời của tôi, tôi bỏ ra rất rất nhiều giờ ngồi thiền trong hang động, trong phòng hay ở đâu đó và đôi khi tôi nghĩ mình 0 làm gì nhiều. Nhưng khi điểm lại tôi đã làm được những gì trong 1 năm, trong nhiều năm? Tôi đã xây dựng nhiều tu viện, nhiều Tăng đoàn, làm rất nhiều cho BSWA, là 1 trong những cộng đồng Phật Giáo lớn nhất thế giới. Tôi biết như vậy vì tôi ra nước ngoài và thấy, có liên kết với rất nhiều người ở hải ngoại. Tôi có những kinh nghiệm tuyệt vời. Tôi đi giảng dạy ở hải ngoại, khi đến Hongkong, tôi lặng lẽ dùng bữa trưa tại 1 nhà hàng nhỏ ở Kenedy Town do 1 Phật tử cúng dường thì có 1 phụ nữ trẻ đi ngang qua. Cô ấy áp sát đầu vào khung cửa kính để nhìn và nhận ra tôi. Cô ấy đi cùng với chồng người Anh và anh này khuyến khích cô ấy đi vào để xem có đúng là tôi 0. Giống như là ngôi sao nhạc pop vậy. Cô ấy đi vào và reo lên: Ồ Ajahn Brahm, thật là mừng quá. Cô ấy nói như vậy. Ông chồng nói rằng cô ấy hay nghe Thầy giảng Pháp. Còn cô vợ thì nói: Cám ơn Thầy rất nhiều.

Bạn biết là tôi đang muốn có 1 bữa ăn trưa yên tĩnh. Ở Úc thì tôi 0 thể nào ăn trưa yên tĩnh được vì có rất nhiều người muốn đến gặp để nói chuyện. Ở Hongkong thì tôi 0 lường trước được điều này. Bạn biết tại sao nhiều người nhận ra tôi 0? Vì khi giảng pháp, bạn liên kết với nhiều người và giúp họ giải quyết được những vấn đề quan trọng. Vì tôi thấy vấn đề ở Hongkong và những nơi khác trên thế giới là sự lo lắng nên bài nói chuyện mà tôi muốn gửi đến các bạn tối hôm nay là cách xử lý sự lo lắng. Người ta e ngại, lo lắng rất nhiều cho tương lai. Đôi khi những nỗi sợ đó 0 bao giờ trở thành hiện thực. Vậy làm sao tôi có thể chứng minh như vậy và ứng xử với những nỗi sợ đó. Đôi khi họ nói: Ajahn Brahm , Thầy 0 biết nó như thế nào đâu, con đã ở đây 1 thời gian rồi và con biết nhiều thứ (sẽ trở nên tệ) như thế nào.

Nhưng tôi cũng lưu ý khi người ta sợ hãi điều gì thì sẽ trở nên lo lắng. Tôi sẽ bắt đầu buổi nói chuyện hôm nay bằng 1 câu chuyện xưa thật là xưa mà tôi đã xem trên tv khi còn là 1 sinh viên. Khi 16t thì tôi đã là Phật tử. Nhưng bạn biết làm gì khi là 1 Phật tử mới 16t ở London? Tôi 0 biết phải đi đâu, làm gì. Đáng lý tôi nên thông minh hơn, cứ tìm kiếm trên trang vàng Yellow Page về Phật Tử là ra nhưng lúc đó tôi lại 0 nghĩ tới.

Lúc đó trên tv có 1 loạt phim truyền hình mang tên Kungfu. Tôi 0 biết là các bạn có biết phim đó 0, nó xưa rồi. Có 1 sư phụ dạy võ mù và 1 đệ tử tên là Châu Chấu Nhỏ. Người đệ tử đang học rèn luyện tâm, làm sao để đối phó với những khó khăn và vấn đề trong cuộc sống. 1 trong những đoạn mà tôi thích nhất, 0 bao giờ quên , thật ra là tôi có viết về đoạn này trong 1 quyển sách của tôi.

Hôm đó đệ tử  Châu Chấu nhỏ được sư phụ dẫn vào 1 căn phòng tối: Thầy nghĩ là con đã sẵn sàng để học bài học này. Hãy đi chậm đến giữa phòng để mắt con làm quen với bóng tối và xem con thấy gì.

Châu Chấu nhỏ cẩn thận bước đi, giữ chánh niệm, bạn có thể nói như thế, rồi nói: con thấy có 1 cái hồ, 1 cái hồ bơi. – Hãy cẩn thận, đừng đi đến quá gần bờ hồ mà hãy nhìn vào trong hồ. Con thấy dưới đáy hồ có gì? – Con thấy có xương người, xương chân, xương sườn và cả cái sọ nữa, thưa SP. – Chính xác đó, Châu Chấu nhỏ. Đây 0 phải là hồ bơi chứa nước mà nó chứa đầy acid đậm đặc. (Hy vọng là bạn chưa nghe kể chuyện này. Tôi muốn bạn có cảm giác sợ như tôi khi xưa). Rồi con thấy gì nữa? - Con thấy có 1 tấm ván gỗ bắc ngang hồ. – Đúng đó Châu Chấu nhỏ. Con có 7 ngày kể từ hôm nay, để đi trên tấm ván gỗ từ bờ hồ này sang bờ hồ kia, trong hồ chứa đầy acid đậm đặc. Nếu con 0 qua được thì xương của con sẽ nằm lại dưới đáy hồ chung với đám xương kia. – Lúc đó tôi còn trẻ, chắc là khoảng 18t, 19t và tôi thấy rất sợ. Rồi vị SP nói tiếp: con 0 cần phải quá lo lắng vì ở ngoài sân cũng có 1 tấm ván gỗ có cùng kích thước, độ dày như vậy được đặt trên 2 khối gạch. Con chỉ cần tập đi, giữ thăng bằng trên đó trong 7 ngày tới, 0 cần phải làm gì khác cả. 0 cần phải tụng kinh, 0 cần tổ chức lễ gì, chỉ tập đi, giữ thăng bằng trên tấm ván gỗ đó.

Thế là Châu Chấu nhỏ ngày ngày tập đi trên tấm ván gỗ đó. Thậm chí là có thể bịt mắt đi trên ván gỗ, đi lùi, chạy qua hay nhảy lò cò qua tấm ván gỗ ấy. Rồi ngày kiểm tra ấy đến. Châu Chấu nhỏ 0 tự tin lắm. Khi được dẫn vào căn phòng tối tăm ma quái ấy, phải đi qua cái hồ chết chóc ấy, Châu Chấu nhỏ 0 muốn đi chút nào. Lúc đó tôi thấy trên chiếc tv trắng đen, Châu Chấu nhỏ quay lại nhìn SP, gương mặt như muốn nói: xin đừng bắt con đi qua cái hồ này. – Hãy đi, Châu Chấu nhỏ, SP nói. Thế là Châu Chấu nhỏ đặt chân lên tấm ván gỗ. Cũng là tấm ván gỗ có cùng kích thước với tấm ngoài sân nhưng Châu Chấu nhỏ khi đang lo sợ thì thấy như tấm ngoài sân rộng hơn, ngắn hơn, còn tấm ván bắc qua chiếc hồ chứa acid thì như dài vô tận. Vị SP quát lên: đi!

Tôi hy vọng là bạn có 1 bản copy của câu chuyện này vì mỗi lần kể tôi sẽ thêm thắt vào vài chi tiết: ‘đừng bao giờ để sự thật ngăn lối 1 câu chuyện hay’. Châu Chấu nhỏ bắt đầu bước đi trên tấm ván bắc qua chiếc hồ. Thậm chí là lúc đó tôi ngồi trong 1 căn hộ nhỏ ở London và 0 gặp nguy hiểm tí nào, tôi vẫn cảm thấy lo sợ. Cảnh trong phim gợi lên sự lo lắng trong tôi. Khi bắt đầu bước đi, Châu Chấu nhỏ mất tự tin. Đi được 1/3 tấm ván, đôi chân bạn ấy 0 còn vững chắc nữa và hơi run. Đi được gần ½ tấm ván thì bạn ấy bắt đầu chao đảo và mất thăng bằng như sắp rơi xuống hồ. Ngay lúc này thì quảng cáo xuất hiện. Đây là lý do tôi 0 đề nghị bạn xem tv. Tôi thấy thật là tàn nhẫn. Nếu tôi có 1 kênh tv Phật Giáo, vì lòng từ bi,  tôi sẽ 0 bao giờ làm như vậy mà sẽ cho quảng cáo vào cuối phim. Bạn thấy đó, sự sống của nhân vật chính đang ngàn cân treo sợi tóc, ai quan tâm đến bột giặt trắng sáng gì chứ? Châu Chấu nhỏ tội nghiệp, xương của bạn ấy chắc là sẽ trắng xóa trong 1 chốc lát. Rồi chân của Châu Chấu nhỏ bị yếu dần đi, bạn ấy bị chao đảo và rơi tòm xuống hồ acid, nước văng tung tóe. Rồi vị thầy từ bi, à bạn phải cẩn thận khi tôi kêu bạn làm gì nhé, 0 định chạy tới để giúp đỡ gì học trò của mình mà chỉ đứng đó cười to. Thật là có nhiều vị thầy thông thái. Thật ra vị ấy thông thái hơn tôi nghĩ vì Châu Chấu nhỏ vùng vẫy trong hồ 0 bị bỏng hay bị gì cả. Châu Chấu nhỏ bối rối, 0 hiểu tại sao. Vị SP nói: Châu Chấu nhỏ, đó là nước thôi, ta chỉ bỏ thêm 1 ít xương xuống hồ để tăng hiệu ứng. Thế là Châu Chấu nhỏ hiểu ra bài học. Tôi cũng hiểu ra được bài học.

Tại sao bạn ấy bị té xuống hồ ? Nỗi sợ đã đẩy bạn ấy té xuống. Nỗi lo lắng làm cho bạn 0 vững vàng. Cái mà bạn sợ nhất là té xuống hồ, nó đã xảy ra. Nỗi lo lắng xô ngã bạn. Đây thật là 1 câu chuyện tuyệt vời đên tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ.  Chính là sự lo lắng. Tại sao chúng ta lo lắng? Rất nhiều khi lo lắng 0 phải là cách tốt nhất giúp ta giải quyết vấn đề. Khi lo lắng thì chúng ta bị căng thẳng. Chúng ta 0 thể nhìn nhận vấn đề cách đúng đắn, chúng ta toàn thấy những điều có thể xảy ra theo chiều hướng xấu. Chúng ta không bao giờ thấy những điều có thể diễn ra cách tốt đẹp. Về cơ bản tôi 0 thể dự đoán được tương lai, vậy sao bạn lại nghĩ là bạn đoán được? Chúng ta nghĩ là: trời ơi, điều này sẽ khủng khiếp lắm. Chính bạn làm cho nó trở nên khủng khiếp. Khi lo lắng, bạn đã châm thêm đau khổ vào những vấn đề. Chỉ có nỗi sợ hãi đẩy bạn vào đó. Hiểu được sự thật đó thì đúng hơn nhiều so với những gì bạn tưởng tượng.

Thường thì khi tôi ngồi đây, tôi kể cho bạn nghe về sức mạnh của tâm con người. Vì trước tiên là chúng ta ngồi thiền ở đây, rồi bạn tham dự vài khóa tu thiền ẩn cư nếu bạn đăng ký thành công, vì các khóa tu thiền thường được đăng ký kín chỗ.  1 khi bạn tham dự khóa tu thiền, bạn sẽ hiểu được năng lực của cái mà chúng ta gọi là tâm con người.  Tôi sẽ kể cho bạn nghe 1 câu chuyện mà tôi đã kể nhiều lần rồi, về nhà thôi miên. Khi tôi còn học đại học, nhà thôi miên dùng thanh gỗ đầu có gắn cây đinh dài 4 inch (10cm) chạm vào 1 trong những sinh viên đang được thôi miên. Ông ấy nói rằng cây đinh này đã được nung nóng đỏ rồi ông chạm cây đinh đó vào da 1 bạn sinh viên. Điều gì đã xảy ra? Bạn sv đó hét lên đau đớn . Bạn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Điều đó thì tôi có thể hiểu được khi bạn sinh viên đang bị thôi miên tin rằng cây đinh đó được nung nóng đỏ và anh ta hét lên, nhưng điều làm tôi bất ngờ là trên da bạn ấy xuất hiện 1 vết phồng rộp. Tôi 0 hiểu được. Đó chỉ là trí tưởng tượng, bạn thích nó hay bạn 0 thích nó , bạn hét lên đau đớn thì dễ hiểu, nhưng lại có 1 vết thương thật sự xuất hiện trên da bạn ấy. Tôi đã nghĩ là 0 thể nào vì thật sự cây đinh 0 hề nóng, thậm chí là em bé cũng có thể chạm vào. Vậy mà vết thương lại xuất hiện. Khi bạn tận mắt thấy điều đó thì mới tin. Điều đó khai sáng cho bạn thấy tâm này mạnh mẽ như thế nào. Và nỗi sợ hãi có thể khiến điều đáng lý sẽ 0 xảy ra; lại xảy ra. Chỉ có 1 điều mà chúng ta thực sự nên sợ, là chính nỗi sợ hãi và lo lắng.

Bất cứ khi nào chúng ta có thái độ này , nghĩ rằng chắc là nó 0 ổn, chắc là nó 0 ổn, thì nó sẽ xảy ra 0 ổn. Nó thường xảy ra hơn bạn nghĩ. Nhiều năm về trước có người nói với tôi thế này: điều đáng sợ nhất đối với con người là đứng nói chuyện trước đám đông. Ahihi. Đó là cuộc sống của tôi. Tôi thường xuyên nói chuyện đây đó , ở Hongkong, hay Sydney mới vài hôm trước. Thậm  chí khi tôi từ Sydney trở về đây vào xế chiều, khá là mệt vì lệch múi giờ 3 tiếng đồng hồ. Các vị Sư xin tôi 1 thời Pháp thoại.  OK, tại sao 0? Có gì khác nhau giữa việc bạn đi uống café nói chuyện với bạn bè và ngồi trước micro nói chuyện với bạn bè? Các bạn là bạn bè của tôi. Nếu bạn 0 thích điều đó thì cửa ra ở đàng kia kìa. Bạn có biết là tại sao 0 được phép mang thức ăn vào đây 0? Là để bạn 0 có gì để ném vào diễn giả đang nói chuyện khi vị ấy kể những chuyện cười dở tệ .  

Nỗi sợ hãi và lo lắng thật sự ngăn cản người ta hành động. Lần gần đây nhất bạn thấy tôi lo lắng trước khi nói chuyện là lúc nào? Bạn có lo lắng khi uống café với bạn thân 0? Bạn 0 lo lắng vì bạn thật sự tận hưởng buổi gặp mặt đó. Và thật sự đó là cách tôi ứng phó khi có nỗi sợ hãi nói chuyện trước đám đông. Tôi tận hưởng sự gặp gỡ với các bạn ở đây và vui nữa. Nhiều nhiều năm về trước khi tôi bắt đầu giảng dạy, để làm giảm bớt nỗi lo lắng, tôi quyết định suy nghĩ thế này: xem nào, nếu họ đến dự buổi nói chuyện của mình và họ thích thì Ủy Ban của BSWA sẽ mời mình nói chuyện tiếp tuần sau. Tuần này mình đã làm việc nhiều quá rồi, họ nên tìm ai khác đến nói chuyện tuần sau đi. Như vậy nói dở thì tốt hơn nhiều, mình có thể dự khóa tu thiền ẩn cư yên ổn. Vậy thì thư giãn đi. Khi bạn thư giãn thì 0 mong cầu điều gì. Khi thư giãn thì buổi nói chuyện tốt hơn nhiều. 0 tự làm cho mình bị gò bó, căng thẳng chính là điều tôi đã được Thầy Ajahn Chah dạy cách trình bày 1 buổi nói chuyện.

Vào ngày rằm tháng Giêng năm 1980, ở Thái Lan gọi là lễ Màgha Puja, người ta cũng tổ chức lễ này ở Cambodia và các nước Quốc Giáo. Tất cả chúng tôi đều về dự lễ ở tu viện lớn Wat Pah Pong của Thầy Ajahn Chah. Đây là 1 tu viện lớn nên có nhiều Sư, khoảng 60 – 70 vị, và khoảng 2000 – 3000 cư sỹ tham dự. Buổi lễ gồm có tụng Kinh và các nghi thức khác . Người ta mong đợi điều gì? Họ mong đợi Ajahn Chah, 1 vị Sư lớn quan trọng sẽ có 1 thời Pháp thoại trong ngày lễ rằm tháng Giêng quan trọng này. Nhưng đây mới chính xác là điều Ajahn Chah thực sự đã làm buổi tối hôm đó. Thầy hay làm vậy lắm. Thầy đưa mắt nhìn xuống hàng ngũ chư Tăng , nhìn qua hàng các Sư lớn trước, qua đến các Sư tầm trung, rồi quét tia nhìn đến các Sư mới, nhỏ tuổi hạ nhất. Lúc đó tôi mới là Sư nhỏ 4 tuổi hạ. Thầy nhìn đến tôi làm tôi rất lo lắng nghĩ thầm: “Thầy làm ơn nhìn qua chỗ khác đi”. Thầy nhìn tiếp đến cuối hàng, tôi thở phào nhẹ nhõm. Rồi Thầy quét tia nhìn trở lại. Tôi kể câu chuyện này vì Thầy dừng lại ở chỗ tôi: Brahmavamso, hãy lên đây giảng Pháp bằng tiếng Thái. – Ôi, thật là 1 nhiệm vụ gay cấn. Giảng Pháp bằng tiếng Thái trong 1 giờ đó! Cho mấy ngàn cư sỹ người Thái nghe. Họ đến tu viện dự 1 trong những buổi lễ lớn nhất năm. Gay hơn nữa là Sư Phụ của bạn ngồi nghe bạn giảng.  

Và tôi nghĩ thế này: thứ 1, gọi tôi lên giảng Pháp mà có gì thì đó là lỗi của Thầy. Tôi 0 chịu trách nhiệm. Cũng như sáng nay có vài người Sri Lanka đến cúng dường dẫn theo mấy em nhỏ. Vào sáng nay lúc ở trường các em có làm bài kiểm tra về kế hoạch ngủ trưa và các em có vẻ lo lắng. Tôi nói: các con 0 cần phải lo lắng điều gì cả. Chỉ là 1 bài kiểm tra thôi mà. Nếu các con làm bài 0 tốt thì đó là lỗi của giáo viên, 0 phải lỗi của các con. Nếu các con 0 học tốt thì đó là trách nhiệm của giáo viên. Đồng ý chứ? Vì thế các Sư, các Ni ở Dhammasara, những vị mà tôi cho thọ giới, giáo huấn và thậm chí là các bạn nữa . Những bạn tham dự khóa thiền ẩn cư do tôi hướng dẫn, nếu các bạn 0 đạt đến mức độ thiền sâu, ai có lỗi? Ahihi…Cho nên đừng lo lắng. Người ta hay ôm đồm quá nhiều trách nhiệm về mình. Đó có phải là điểm yếu của bạn 0? Tôi biết là nhiều người có như vậy. Có điều này tôi 0 biết có nên nói 0, nếu cha và mẹ phàn nàn về (cách ăn mặc của) bạn, ồ chiếc quần jeans đó là cha mẹ mua cho con, con có lỗi gì đâu?

Tại sao điều mà chúng ta sợ nhất là trình bày trước đám đông? Do nhiều khi người ta hay chỉ trích, nghiêm khắc với chính mình. 0 biết bạn đã thử làm thế này bao giờ chưa. Bạn có 1 nhóm bạn ngồi quanh bàn nói chuyện thư giãn với nhau rồi hỏi bạn mình: bạn nghĩ thế nào về tôi? Hãy viết ra giấy. Rồi bạn cũng viết ra điều bạn nghĩ về họ và trao tờ giấy nhận xét ấy cho đúng người.  Lần đầu tiên chơi trò này, tôi thật sự rất ngạc nhiên. Thật sự đó là điều bạn nghĩ về tôi ư? – Yeah, đúng vậy. - Ồ 0 phải chứ? - Điều này cho thấy rằng tôi cứ nghĩ bạn tôi sẽ tập trung soi mói lỗi của tôi. Tôi thấy lỗi của tôi và tôi nghĩ những người khác cũng thấy chúng, rồi cho rằng họ nghĩ về mình như vậy. Nhưng thật ra họ nghĩ về tôi tốt hơn tôi nghĩ về bản thân tôi nhiều. 1 người bạn tốt thì sẽ nhận xét bạn tốt hay xấu chính xác hơn là ban nghĩ về bạn. Và tôi ngạc nhiên là tại sao tôi  lại nghiêm khắc, hay chỉ trích bản thân hơn là bạn tốt của tôi.

Có 1 anh chàng tôi gặp ở Hongkong , rất giàu có , tôi nói với anh ta: thay vì bỏ tài sản vào ngân hàng , sao bạn 0 mở 1 trung tâm tu thiền ẩn cư ở Hongkong, nhưng thay vì nói là Trung Tâm Tu Thiền, tôi gọi là Trung Tâm Ngủ. Tất cả những gì bạn cần làm là có 1 nơi với những chiếc giường tiện nghi êm ái, thức ăn ngon lành, 0 TV, hạn chế dùng internet, người ta có thể đến đó để lên giường và ngủ , 0 có trách nhiệm phải làm gì cả, phòng đơn suit sang trọng tiện nghi, sống ở đó 0 cần phải thể hiện hay canh giữ đề phòng gì, chỉ ngủ thôi. Anh chàng nhà giàu này nói: con 0 biết là có đủ khả năng để mở 1 trung tâm ngủ như vậy 0, nhưng nếu có 1 nơi như vậy thì chắc chắn con sẽ đến.

Trung tâm tu thiền Jhana Grove giống y như vậy , chúng tôi thật sự làm như vậy với thiền. Hãy tưởng tượng bạn có 1 trung tâm dễ thương như vậy , 0 đắt tiền, bạn chỉ cần đến đó, có giường ngủ êm ái,  0 có đánh chuông hay chuông báo thức buổi sáng, bạn muốn thức dậy lúc mấy giờ cũng được. Khi thức dậy thì bạn có thể dùng bữa sáng, bữa trưa hay bữa tối , 0 cần lo lắng về thời gian trong ngày. Rồi sau đó có thể quay trở về giường. Nếu muốn bạn có thể đi dạo nhưng có 1 nơi mà bạn có thể thật sự thư giãn , trung tâm ngủ. Rồi, vậy thì bao nhiêu bạn ở đây muốn đến đó? Tôi cũng muốn đến đó. Vì đôi khi chúng ta mệt mỏi chỉ muốn ngủ, muốn thư giãn , muốn đến 1 nơi 0 ai hỏi han gì, nơi bạn được là chính mình  và chấp nhận hiện trạng cơ thể của mình. 0 cần phải lo lắng xem người ta nghĩ gì về mình. 0 có gì phải lo lắng. 0 cần phải chứng minh hay thể hiện gì. Chúng ta biết lo lắng từ khi chúng ta còn nhỏ. – Hôm nay con đi học thế nào? - Ồ, tệ lắm mẹ , đừng bao giờ đi học nữa.

Tôi đã từng là giáo viên đi dạy ở trường 1 năm. Trong 1 lớp nọ, khi tôi phát phiếu tổng kết điểm cuối năm, lớp có 30 em, có 1 em bị đội sổ. Trong lớp luôn phải có 1 em đứng chót cho dù em có thông minh thế nào đi nữa. 0 thể nào ai cũng đứng đầu lớp, chắc chắn phải có 1 em đội sổ.  Đó là tất nhiên. Tôi 0 hiểu tại sao người ta lại cho đó là thất bại. Bạn đã từng nghe tôi nói chuyện này rồi, bạn có điểm F (điểm thấp nhất). F nghĩa là gì? Là fantastic – tuyệt vời.

Chú nhỏ bị đội sổ ấy, cả lớp biết tôi là 1 Phật tử. Bạn sẽ làm gì khi có 1 em học sinh đứng chót lớp? Em ấy sẽ buồn bã chán nản. Ở trường là như vậy: Đánh giá, xếp hạng con người. Phải có người đứng chót lớp. Em nào bị đứng chót thì so vai, cúi đầu. 0 cần phải đọc được tâm các em, chỉ cần nhìn dáng điệu của em, bạn có thể hiểu em ấy đang nghĩ gì. Bạn đã từng bao giờ bị đội sổ chưa? Nếu chưa thì vẫn có gì đó thiếu sót trong đời. Chú nhỏ này khoảng 13 hay 14t . Khi tôi phát phiếu điểm cho em ấy, tôi 0 dừng được, 0 thể bỏ mặc em ấy đau khổ như vậy. Đó 0 phải là tính cách của tôi. Tôi nói với em ấy: Thầy biết em.  Em cố ý làm như vậy đúng 0? Em cố ý đứng chót lớp môn toán vì em là 1 vị Bồ Tát. Từ Bồ Tát trong Phật Giáo Đại Thừa dùng để chỉ người hy sinh hạnh phúc, quyền lợi của mình để cứu bạn bè và chúng sinh thoát khổ. Em cố ý đứng chót lớp để các bạn trong lớp 0 phải đối mặt với cha mẹ mình như em sẽ đối mặt khi đứng chót lớp. Em là 1 anh hùng. Em làm như vậy là có mục đích. Thầy biết khả năng của em tốt hơn nhiều nhưng em quyết định cố ý làm sai bài kiểm tra để các bạn của em 0 bị đội sổ. Sau khi hết giờ, thầy sẽ lên phòng Thầy Hiệu Trưởng để xin cho em giải thưởng Bồ Tát của Năm. Nhìn mặt các bạn bây giờ y như gương mặt của em nhỏ ấy nhìn tôi năm đó, kiểu ‘ Ông Thầy dạy mình là ai mà cũng khùng thiệt chứ!’Em nhỏ đó cười và tôi cũng cười. Và tôi nói thêm: ‘Ở trường này, các em chỉ được phép nhận giải thưởng Bồ Tát 1 lần thôi nhé. Năm sau em phải làm bài tốt hơn. Thầy tin em làm được’. Tôi làm tất cả những điều đó để lấy đi ý nghĩ của em rằng em thất bại, em 0 đủ tốt, rồi em bị người khác chê bai. Đó chính là sự lo lắng. Nó là nguyên nhân tạo ra sự lo lắng. Bạn 0 thể chịu được cảm giác bị từ chối, cho rằng mình 0 đủ tốt, mình 0 giống ai, cái cảm giác bị rơi vào hồ acid.

Sự thông thái của vị Sư Phụ trong chương trình truyền hình Kung Fu: 0 phải acid đâu, bạn 0 bị phỏng đâu. Đó 0 phải là vấn đề rắc rối mà nỗi sợ hãi mới chính là vấn đề. Nó tạo ra rắc rối.  Vì thế khi nào bạn thấy lo lắng , thật lòng mà nói, dự án đó, bài kiểm tra đó, nếu bạn thất bại , bạn rớt lớp 12, rớt lớp 11 … Có bao nhiêu đứa trẻ thi rớt đại học, bỏ học đại học trở thành tỉ phú đô la? Steve Jobs, thậm chí là Einstein, Michael Dell, Mark Zuckerberg. Nếu bạn có 1 đứa con 0 học tốt chương trình đại học, đừng can dự vào làm gì. Chúng có thể là tỉ phú tiếp theo và cha mẹ chúng 0 cần phải làm việc gì cả. Trong ủy ban điều hành của chúng tôi, chúng tôi có thể xây dựng bất cứ cái gì chúng tôi muốn. Bạn hãy xoay chuyển, nhìn theo 1 góc độ khác. Các bạn bla bla bla với tôi và tôi cũng bla bla bla lại với bạn. Vì thế bạn có nhiều thứ để lo lắng, như lo lắng bị mất việc. Bạn có lo lắng điều đó 0? Có biết bao nhiêu người đến đây và phàn nàn là họ làm việc cực quá, họ 0 có giờ dự khóa tu thiền. 0 có giờ làm việc này việc kia. Nếu bạn mất việc, bạn rảnh toàn thời gian. Vậy những bạn nào mới bị mất việc hãy nghe này: điều đó có nghĩa là có vị thiên nào đó giúp cho bạn mất việc. Để làm gì? Để bạn có thời gian tham gia vào ủy ban điều hành của BSWA. Rất nhiều lần tôi hỏi mọi người: bạn có thể tham gia vào ủy ban với chúng tôi làm cái này cái kia 0? – Dạ 0, con bận lắm ạ. – Bây giờ thì bạn 0 viện cớ được nữa rồi. Hãy tham gia với chúng tôi nào. Vì bạn đang mất việc. Tất cả mọi chuyện xảy ra đều có mục đích, ý nghĩa của nó.

Có 1 lý do để bạn vượt qua nỗi lo lắng. Có rất nhiều thứ mà chúng ta e ngại. Ở Hongkong tôi có nhắc lại câu chuyện 2 viên gạch lệch trên bức tường. Đó là 1 câu chuyện đơn giản. Hầu như mỗi tuần tôi đều có dịp kể, nhưng đây lại là câu chuyện có năng lực mạnh mẽ.  Nhiều lần tôi làm nghiên cứu, tôi hỏi mọi người  rằng tôi có kể chuyện quá nhiều 0? Họ đáp: 0, chúng con cần được nhắc nhớ, câu chuyện 2 viên gạch lệch trên 1 bức tường trong bối cảnh về sự lo lắng .  Chúng ta nhìn về tương lai và chỉ thấy những sai lỗi có thể xảy ra, có bao nhiêu người trong chúng ta nhìn về tương lai với viễn cảnh tốt đẹp có thể xảy ra? Những điều tuyệt vời, tử tế, từ bi. Hãy nhìn về tương lai với cái nhìn tích cực . Hãy tử tế với tương lai. Nhiều khi người ta nói: 0, chúng ta chỉ có thể tử tế với con người và chúng sinh thôi. - 0 phải đâu, bạn cũng có thể tử tế với các sự vật và khái niệm, suy tưởng nữa.

Để tôi kể cho bạn nghe 1 câu chuyện về việc tử tế với sự vật ở ngay đây thôi. 1 buổi tối thứ 7, 1 nhóm thanh niên vừa kết thúc buổi họp với nhau. Rồi các bạn ấy dự định đi ra biển, lúc đó đang là mùa hè. Các bạn ấy là Phật tử, 0 chỉ là gặp các Sư, các Ni và thiền định, họ muốn có những người bạn tốt. 0 phải tất cả các bạn sẽ xuất gia thọ giới. Các bạn cư sỹ cũng muốn tìm bạn đời phù hợp. Các bạn ấy muốn đi ra biển chơi để thắt chặt tình bạn.  Và cái xe hơi bị hư ngay trước cái sảnh này. Có vấn đề gì? Họ nói họ để tất cả đồ đạc ở cốp xe và bây giờ 0 thể mở nó ra. Họ cho chìa khóa vào mà mở 0 được. Thế là họ hỏi tôi: Ajahn Brahm, Thầy là vị Sư lớn, xin Thầy dùng năng lực của Thầy mở cốp xe cho chúng con với. - Tôi có nên làm 0? Tôi có nên lo lắng lỡ mà 0 làm được thì thật là mang tiếng, nếu tôi mở được thì tiếng lành đồn ra, các bạn 0 mở cốp xe được thì lại đi kiếm tôi. Vậy tôi nên làm gì? Cô gái hỏi nhờ tôi, tôi mới nhìn qua 1 vòng, tối nay cô ấy 0 có ở đây, vài người trong các bạn có biết cô này, là Veronica Ronnie, tôi luôn nhớ chuyện này. Tôi nói: Thầy sẽ mở khóa cốp xe, nếu con hứa sẽ thọ cụ túc giới trở thành 1 Bhikkhuni. Cô ấy 0 lưu tâm lắm, trả lời luôn: dạ, Ok. Nếu Thầy giúp mở cốp xe ra được, con sẽ thành 1 Bhikkhuni. Thế là tôi nói họ đưa chìa khóa xe, tra vào ổ khóa, xoay 1 cái và nó mở ra. Tôi đã mở khóa được. Cô này mới là người trở nên lo lắng: ahhh … con 0 muốn thành Ni đâu!!!

Cô ấy 0 cần phải lo lắng như vậy. Vì trong nhóm thanh niên này của chúng tôi có đủ loại ngành nghề. Chúng tôi có 1 cuộc nói chuyện trong buổi hội thảo ASA tổ chức tại Nan Tien, 1 ngôi chùa Đại Thừa ở Úc. Họ cũng than phiền rằng 0 thể chiêu mộ các bạn trẻ tham gia (đi tu). Đây là cách chiêu mộ các bạn trẻ đi tu. Giúp họ mở chiếc xe và họ hứa là sẽ trở thành 1 Bhikkhuni. Vậy là tôi đã có được lời hứa của cô này. Cô ấy sẽ trở thành 1 Bhikkhuni. Nhưng cuối cùng thì tôi bị thua. 1 thành viên khác trong nhóm, đang là luật sư tập sự. Cho nên tôi nói bạn đừng có tin luật sư. Ồ mà tôi 0 nên nói như vậy nhỉ. Bạn này nói: vâng, cô ấy nói là sẽ trở thành 1 Bikkhuni nhưng cô ấy 0 nói trong kiếp nào. Thật là giỏi.

Tại sao chúng ta luôn nghĩ rằng có thể dự đoán được tương lai? Và thường là ta dự đoán xấu về tương lai. Bạn 0 thể nào dự đoán được tương lai. Điều gì sẽ xảy ra với bạn? Tôi có thể dự đoán tương lai của bạn. Nếu bạn hứa sẽ trở thành Bhikkhuni, tôi sẽ dự đoán tương lai cho bạn. Bảo đảm là chính xác 100%. Ajahn Chah đã từng làm như vậy. Kể ngắn gọn là lần đó Thầy ấy quyết định sẽ xem chỉ tay cho 1 người. Bạn đã nghe chuyện này chưa? Bạn nhìn vào các đường chỉ tay và có thể dự đoán được tương lai. Thầy Ajahn Chah rất vui tính và sáng tạo. Thầy nói rằng trước đây chưa từng có vị Sư nào làm như vậy vì đó là phạm giới. Vậy mà Thầy làm. Thầy theo dõi các đường chỉ tay rồi dự đoán tương lai cho anh này và anh này rất hào hứng: Thầy thật sự là nói cho con nghe về tương lai của con chứ? – Đúng. Thầy là 1 vị Sư tốt, Thầy 0 vọng ngữ - Dạ, con biết. Con vui quá. Vậy tương lai con thế nào ạ?  Sau khi dò kỹ các đường chỉ tay, Thầy nói với anh chàng này: tương lai của anh - Dạ Dạ - Thầy sẽ 0 nói sai đâu nha – Dạ Dạ , con biết mà. Thầy nói đi Thầy!  - Tương lai của anh, 0 có gì chắc chắn.

Đó 0 chỉ là 1 câu chuyện vui. Nó có ý nghĩa sâu xa. Tương lai của mỗi người trong số các bạn đều 0 chắc chắn. Nó đang diễn tiến. Bạn có thể thay đổi tương lai của mình, làm cho nó đi hướng này hay hướng kia. Bạn có đủ trí tuệ và lòng tốt để thay đổi tương lai của mình. Nói 1 cách nghiêm túc, tôi đã chứng kiến điều này nhiều lần rồi. Có nhiều người đáng lý là tử, do ung thư hay các chứng bệnh khác, vậy mà họ qua khỏi.

1 trong số nhiều câu chuyện là vài năm trước, tôi nhận cuộc gọi mời đến khoa ICU ở bệnh viện Hoàng Gia tại Perth. 1 ông cụ người Trung Hoa đang hấp hối và rơi vào hôn mê. Người nhà ông cụ kiểu: xin thầy vui lòng đến ngay, càng sớm càng tốt giúp chúng con, 0 biết ông cụ sẽ đi lúc nào. Tôi vội vã lên đường ngay, đi từ tu viện Bodhinyana đến bệnh viện Hoàng Gia Perth, vào khoa ICU. Tôi cũng chưa thực sự trao đổi gì với người nhà của họ. Đến nơi tôi được cho biết rằng con cháu của ông cụ từ khắp nơi trên thế giới đã đến đây để gặp mặt lần cuối. Thực tế là để tiễn biệt ông cụ. Sau này tôi mới biết là thậm chí họ đã chuẩn bị sẵn tang lễ cho ông cụ. Hiện lúc đó ông cụ vẫn còn sống , nhưng chắc chắn là sẽ chết. Họ 0 biết năng lực của 1 nhà Sư. Đây là 1 kinh nghiệm tuyệt vời về sự 0 chắc chắn. Tôi đến đó và tụng Kinh. Hôm đó hẳn là năng lực của tôi rất mạnh mẽ. Tôi tụng Kinh, tụng Kinh, tụng Kinh, rồi ông cụ tỉnh lại, còn sống. Lúc đó tôi nghĩ: chà, thật là giống như phép lạ vậy. Chắc hẳn là họ sẽ rất vui và cảm ơn tôi.

Họ 0 vui chút nào. Họ bảo tôi đi về đi. Thường thì người ta sẽ cúng dường 1 chút tịnh tài, đàng này 0 có luôn! Họ nói với tôi thế này: Thầy xem, chúng tôi là những thương gia lớn. Chúng tôi bỏ công ăn việc làm đi đường xa để đến đây, phí tổn biết bao nhiêu tiền. Chúng tôi cũng chuẩn bị cho lễ tang rồi. Bây giờ thì phải hủy hết. Ông cụ này cũng lớn tuổi rồi. Rồi khoảng 6 tháng hay gì đó chúng tôi lại phải quay lại lần nữa. Lần sau chúng tôi sẽ 0 mời thầy đâu!

Đó là 1 kinh nghiệm. Bây giờ chúng tôi sẽ 0 đến ngay bệnh viện tụng kinh mà phải hỏi trước: Các vị muốn tụng kinh thế nào? Ra đi an bình hay là khỏe lại? Tôi cần phải biết điều đó. Là lỗi của các bạn ấy 0 báo trước .

Sống và chết là 0 chắc chắn. Tại sao phải lo lắng về điều mà bạn 0 biết? Đó là lý do mà tất cả những nỗi lo lắng của mọi người là do nghĩ quá lên. Ngay cả tận thế, bạn có sợ tận thế 0? Nếu đến ngày tận thế thì bạn 0 cần phải lo lắng, vì sau đó bạn 0 cần phải đến đây (nghe Pháp) nữa. Vì thế đừng sợ ngày tận thế. Bạn có sợ mất việc, sợ mất sức khỏe 0? Nếu bạn 0 khoẻ thì rồi bạn sẽ có thể khoẻ lại. Tại sao chúng ta giả định quá nhiều như vậy? Tương lai đang diễn tiến, chưa đến, có nhiều thứ bạn vẫn có thể làm được thay vì chỉ ngồi đó lo lắng, bồn chồn và cho phép nó đẩy bạn xuống hồ acid mà thật ra chỉ là hồ nước. Chúng ta có thể nhìn tương lai theo 1 cách hoàn toàn khác thay vì chỉ lo lắng. 0 có gì đáng phải lo lắng cả. Sống – chết, thành – bại, đó là 1 phần của thế giới này, chứ 0 phải là bạn. Bạn thì khác. Bạn 0 dính dáng đến chúng. Hãy cứ cố gắng hết sức rồi xem điều gì xảy ra. Đó là tất cả những gì bạn có thể làm, và bạn tận hưởng sự thất bại trở về số 0. Nói cách khác 0 có cái gì gọi là thất bại. Bạn có thể nói là thất bại nhưng người thông thái 0 bao giờ nói như vậy. Bạn có thể học được từ đó rất nhiều. Tuyệt vời. Tốt lắm. Bạn 0 cần phải lo sợ gì cả. Bạn có sợ phải buông xả nỗi lo lắng 0? Bạn có thể sống thiếu nó 0? Hay là bị nghiện nỗi lo lắng? Đó là lý do mà chúng tôi lắp đặt đèn tự động quanh trung tâm ở đây.  Bây giờ thì ở đây 0 còn gì phải lo lắng nữa. Bạn có sợ rắn 0? Bạn đừng lo, toàn là rắn Phật tử ở đây. Các Sư chúng tôi đã ở đây lâu rồi. Bọn trộm cướp ư? Họ dạy cho bạn cách buông xả.

Vài năm trước tu viện chúng ta bị trộm. Bạn có nhớ chuyện đó 0? Vài kẻ trộm cướp vào phân xưởng của tu viện và lấy đi tất cả những thứ có giá trị như cưa máy, máy phát điện và những công cụ dùng để xây tu viện. Khi biết có vụ trộm, điều đầu tiên tôi nói với chư Tăng trong cuộc họp sau đó là : người ta có thể lấy cắp tài sản của bạn nhưng đừng để họ lấy đi niềm hạnh phúc, lòng tốt của bạn. Đó mới là tài sản quan trọng nhất của bạn, nếu bạn gọi đó là tài sản. Sự tha thứ, bình an, hạnh phúc của bạn. Bạn đừng cho phép người ta đánh cắp những điều đó. Và khi kiểm đếm những vật dụng bị trộm mất, chúng tôi yêu cầu bảo hiểm và nhận đủ tiền bảo hiểm nhờ vào bạn quản lý điều hành rất giỏi ở đây. Với số tiền ấy, chúng tôi mua được toàn bộ dụng cụ mới thay vì phải dùng đồ cũ, như cái cưa máy sắp bị hư tới nơi, chúng tôi mua 1 cái mới tốt hơn, hiệu quả hơn nhiều, cái máy phát điện cũ kỹ ồn ào giống như đồ cổ thì chúng tôi mua cái mới. Tất cả đều được mua mới và thậm chí là còn dư ra 1 ít. Thật sự là lời to. Tôi vẫn muốn tìm ra những kẻ trộm ấy để xá chào, cảm ơn và mời quay trở lại. Tất nhiên là 0 thể làm như vậy, chỉ là ý tưởng thôi! Nếu họ quay trở lại thì tôi cũng lo lắm. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

Sadhu Sadhu Sadhu.

Bây giờ mới đến phần làm tôi lo lắng: Các câu hỏi. 51:10

Phần Hỏi Đáp:

CN tới này là lễ Thánh Patrick . Xin chúc mừng Ireland ngày lễ Thánh Patrick

H (from Ireland): Thưa Thầy Ajahn Brahm, con quý mến Tăng đoàn BWSA trên mạng, nhưng con cần có Tăng đoàn trực tiếp để tu học thực hành mà 0 có Tăng đoàn nào gần chỗ con, xin Thầy chỉ dẫn. Con xin cám ơn.

Đ: Bạn hãy đến Perth. Theo trí tuệ liên tôn mà tôi đã học được thì Hồi giáo có 1 câu nói: nếu Muhamad 0 đến với ngọn núi được thì ngọn núi sẽ đến với Muhamad. Sao bạn 0 đến Úc? Đây là 1 nơi đáng mến. Chúng tôi rất quý các bạn người Irish. Đó là giải pháp của tôi. Nếu việc đó 0 được thì giải pháp thứ 2 là đến Úc, thọ giới làm Tỳ Kheo rồi trở về quê hương. Nếu 0 được nữa, giải pháp cuối cùng là gần chỗ bạn nhất có vài Tăng đoàn ở UK – Anh. Tôi nghĩ là tôi có nhúng tay vào nhiều việc, cách đây vài ngày chúng tôi có chuyển khoản để làm 1 dự án cho các vị Bhikkhuni , 1 tu viện dành cho các vị Ni ở Oxford, 1 nơi tuyệt đẹp. Chúng tôi đã chuyển khoản tịnh tài và 1 số hỗ trợ khác đến đó. Đây là 1 tu viện dành cho Ni đầu tiên ở UK. Từ Ireland đến Oxford  thì 0 xa, gần hơn so với Perth.

H (từ Bolivia): sampajana nghĩa là gì?

Đ: Nghĩa là tỉnh giác, trí tuệ hiểu rõ, đây là từ ghép sam + pajana, viết ngắn gọn là panna. Bạn 0 thiền như 1 số người vẫn thực hành thiền hay huấn luyện sự tỉnh giác để có thể bắn kẻ thù chính xác hơn, như vậy thì 0 có chút trí tuệ nào, mà chúng ta thực hành thiền là để tạo ra con người tốt hơn, thế giới tốt hơn, cộng đồng tốt hơn. Đó là Sampajana, biết rõ tại sao bạn làm điều này theo cách có trí tuệ và luôn đi kèm với Chánh niệm.  Và với tôi thì có nghĩa là kèm theo cả lòng từ, lòng tốt. Khi bạn có lòng từ, đó là trí tuệ rồi bạn sẽ thấy kết quả là có chánh niệm dễ hơn, mạnh mẽ hơn . Bạn 0 bao giờ có thể mở cốp xe hơi mà 0 có lòng từ.

Tôi 0 biết người khác có trải nghiệm như vậy 0, nhưng có những khi tôi làm việc chăm chỉ tại tu viện Bodhinyana , chủ yếu là làm việc xây dựng . Có 1 cái máy trộn bê tông. 1 nửa tu viện này được xây dựng nhờ cái máy ấy và nó đã cũ rồi. 0 ai khởi động được nó nhưng tôi luôn làm cho nó hoạt động được. Lạ lắm, giống như tôi và cái máy ấy có mối liên hệ với nhau. Đôi khi bạn chỉ cần tử tế với cái máy ấy, vuốt nhẹ nó: tôi biết bạn đã trộn bê tông rất nhiều rồi, nhưng chúng tôi cần xây cái cốc này cho 1 vị Sư. Thế là nó hoạt động. Bạn có bao giờ thấy rằng có thể có lòng tử tế với máy móc, tôi có kinh nghiệm đó và thật tuyệt vời khi nhận ra rằng thế giới này 0 chỉ là khoa học. Bạn biết tôi là 1 nhà vật lý lý thuyết. Không chỉ là luật nhân quả, chỉ có nhân và quả, nhân quả trong tinh thần cũng quan trọng.

H (từ Ba Lan): Tại văn phòng luật sư, con phải gặp 1 người đã gây ra cho con nỗi đau trong quá khứ. Con đã tha thứ cho họ rồi nhưng cuộc gặp này có thể sẽ khơi lại nỗi đau cũ. Con nên tự chuẩn bị như thế nào?

Đ: hãy bắt đầu suy nghĩ về nỗi sợ nỗi đau 0 xuất hiện. Cũng có thể giữ tâm bạn mở rộng với những khả năng, viễn cảnh tích cực. Tôi thường nói hãy luôn tích cực nhưng phải công nhận rằng khi tôi đi đến buổi hội thảo ASA ở Sydney , tôi 0 thể positive - tích cực . Tôi phải kiểm tra covid trước khi vào, và lúc này tôi quyết định là phải negative – tiêu cực/ âm tính với covid. Và tôi đã làm như vậy.

Có người làm bạn đau lòng trong quá khứ. Đó đã là quá khứ. Ôi trời, xin đừng trở thành tù nhân của quá khứ. Họ làm ta đau lòng trong quá khứ nhưng tại sao họ phải làm ta đau lòng trong hiện tại? Nhìn thì có vẻ như là 1 người nhưng người ta có thể thay đổi giống như dòng sông. Bạn thấy sông Swan , sông Thames, bất kỳ con sông nào mà bạn sống gần, trông có vẻ như là cùng 1 con sông nhưng thật ra nó hoàn toàn khác. Dòng nước luôn chảy qua con sông ấy, hãy biết rằng có sự thay đổi.

H (từ Malta): Các vị tu sỹ 0 thể nhảy múa, bơi, hay chạy tuy nhiên các hoạt động thể chất là 1 cách tử tế với bản thân.

Đ: Tùy theo bạn bao nhiêu tuổi. Hoạt động thể chất có tốt cho tôi ở tuổi này 0? Bạn biết 0, thật lòng mà nói, tôi muốn làm 1 kẻ nổi loạn. Đôi khi thiền định giúp chúng ta khỏe mạnh hơn tập thể thao như là chạy bộ hay đi bộ. Bạn có muốn chứng minh 0? Tôi 0 biết bạn đến từ đâu nhưng tối nay bạn có chạy (xe) về nhà 0? Tôi thì chỉ ngồi đây thôi. Ahihi.

Có câu chuyện này đã lâu tôi 0 kể. Vài trăm năm trước, có 1 ông quan cận thần ở Thái Lan. Ông ta thật sự là rất thông minh đến nỗi mọi người đều ghen tỵ với ông. Nhà vua hay nghe theo lời khuyên của viên quan này. Và trong chính trường thì hay xảy ra chuyện này. Họ quyết định kết bè với nhau để giăng bẫy viên quan hay làm cho họ mất mặt này. Họ bàn nhau là sẽ thách đố vị quan này . Vào buổi sáng khi họp triều đình trước mặt nhà vua, họ nói:

- Ngài thật là may mắn khi là 1 viên quan thông thái và đầy kinh nghiệm.

Viên quan này biết mọi thứ và rất kiêu hãnh nên nói: vâng, đúng vậy. 

1 viên quan cận thần khác nói tiếp: ngài hẳn là biết tâm chúng tôi nghĩ gì .

Viên quan thông mình đáp: vâng, tôi biết.

Và đó là cái bẫy họ giăng ra cho viên quan thông minh này. Họ bàn nhau trước đó rằng: cho dù ông quan này biết được tâm chúng ta nghĩ gì và nói chính xác đi nữa, chúng ta cũng sẽ chối, 0 nhận. Làm sao mà chứng minh được 1 người đang nghĩ gì chứ!

Thế là các ông quan hỏi: vậy ngài cho biết xem chúng tôi đang nghĩ gì nào?

Viên quan thông minh trả lời: Các vị đang suy nghĩ về cùng 1 việc là tử tế, nhân từ và trung thành đối với đức Vua.

Họ trả lời: vâng, thật là tuyệt vời! Ngài biết được suy nghĩ của chúng tôi.

Tất nhiên là họ 0 nghĩ như vậy nhưng nếu bảo là 0 đúng thì họ sẽ gặp rắc rối to.

Quay trở lại vấn đề : Các vị tu sỹ 0 thể nhảy múa, bơi, hay chạy. Nếu bạn sống trong 1 tu viện nằm cạnh 1 cái hồ lớn  như có 1 tu viện ở Thái Lan nằm trên 1 bán đảo, thì các vị tu sỹ ở đó phải học bơi, 0 phải học cho vui mà là vì lý do an toàn.

Nhảy múa? Tôi cũng từng đề cập trường hợp, đôi khi bạn ở trong rừng tại Thái Lan mà lỡ đạp phải ổ kiến lửa thì lúc đó bạn sẽ thấy nhà Sư nhảy múa.

Chạy ư?  Trong những trường hợp như cháy rừng, chúng tôi luôn được bảo rằng đừng có chạy vì càng chạy thì càng dễ bị té.

Hoạt động thể chất là 1 hình thức tử tế với bản thân? 1 vài vị Sư là chuyên gia về võ thuật.  Các vị tu sỹ giữ gìn sức khỏe như thế nào? Trong tu viện chúng tôi có 1 số công việc như là xây dựng tu viện, xây dựng liêu cốc , thậm chí thiền hành, đi bộ cũng là 1 dạng tập thể dục . Tu viện của chúng ta đây nằm trên đồi. Ở đây vào sáng ngày mai , lúc 7:15- 7:20 chúng tôi bắt đầu đi khất thực ở vùng ngoại ô của Nollamara. Đó là 1 điều tốt đẹp. Đáng lý tôi nên giới thiệu về điều này từ lâu rồi. 1 vài Sư tập trung ở  đây, ngay đàng trước , rồi chúng tôi đi bộ khất thực ở vùng ngoại ô quanh đây. Đây là 1 truyền thống tốt đẹp được thực hiện ở Á Châu, và ở Úc cũng có. Mọi người mang theo 1 phần thức ăn nhỏ để cúng dường, họ đặt vào bát của các Sư. 0 phải là chúng tôi cần được cho ăn nhiều hơn mà đây là 1 cách tốt đẹp để kết nối. Đó là khất thực vào buổi sáng. Nếu mọi người sống quanh đây, ở Nollamara thì thật tuyệt vời khi có thể đặt bát đến các Sư. Tôi nói như vậy 0 phải là do cần thêm thức ăn. Chúng tôi có rất nhiều thực phẩm nhưng đây là lòng từ bi, là truyền thống và bạn có thể thấy việc khất thực này ở nhiều quốc gia Châu Á, đặc biệt là những nơi như Thái Lan , hay Sri Lanka chẳng hạn. Nếu các bạn muốn đặt bát như vậy thì vào sáng thứ 7. Đây là 1 truyền thống tốt đẹp để chúng ta thực hiện.

Cám ơn Các Bạn Đã Lắng Nghe. 


Comments

Popular posts from this blog