Kamma in Buddhism - Nghiệp Theo Quan Niệm Phật Giáo
Bài Giảng Thầy Ajahn Brahm 19th Jul 2024
Tối hôm nay, như tôi đã hứa với 1 vài vị đến thăm tu viện, họ
xin tôi nói chuyện về một chủ đề đang nổi bật, là bạo lực gia đình, đây là 1 chủ
đề tồi tệ, tuy nhiên nếu bạn có thể giúp giảm thiểu nỗi đau khổ của mọi người
và làm cho họ cảm thấy tự do hơn thì thật là hữu ích. Tôi biết rằng có những người
thuộc mọi giới tính, mọi tuổi tác, đôi khi họ sử dụng bạo lực vì cảm thấy tuyệt
vọng hay thất vọng, vì tiêu cực, vì không biết cách làm nào khác trong đời. Cá
nhân tôi có chứng kiến 1 câu chuyện và tôi có thể quan sát được mọi việc từ xa.
Đây là 1 câu chuyện trong gia đình tôi. Nhiều năm về trước, tôi cứ hay hỏi cha
tôi về cha của cha tôi, tức là ông nội. Cha tôi 0 bao giờ kể về ông nội, kiểu
như có 1 sự lo lắng, có cái gì đó khiến cha tôi giấu 0 muốn kể. Nhưng rồi cuối
cùng, sau nhiều năm, khi tôi khoảng 14 hay 15 tuổi, chỉ 1 hay 2 năm trước khi cha
mất, lúc đó tôi đã nài nỉ cha tôi rằng
tôi muốn biết về ông nội. Từ ông nội thì mới có con, ông là ông nội của con.
Con biết ông nội sinh ra ở Liverpool nhưng ông như thế nào, sao cha 0 kể cho
con nghe? Lúc đó cha tôi đã làm cho tôi bị shock. Cha thấy rằng tôi đã đủ lớn để
có thể chia sẻ câu chuyện và tôi rất biết ơn cha vì đã kể cho tôi nghe về ông của
tôi.
Trước tiên, tôi xin lỗi trước về những từ ngữ mà tôi sẽ dùng
để kể câu chuyện này, tôi bị shock khi nghe kể rằng ông nội tôi là 1 người khốn
nạn, độc ác. Đó là lần đầu tiên tôi nghe cha tôi dùng những từ ngữ nặng nề như
vậy. Tôi hỏi cha tôi tại sao, ông đã làm gì? Khuôn mặt của cha tôi nhăn nhó, vết
thương lòng vẫn còn trong ông. Cha nói rằng ông nội là 1 người thợ sửa ống nước
ở Liverpool, lúc đó thật nghèo khó, kinh tế đình trệ. Kiếm được bao nhiêu tiền,
ông đều ra quán rượu để say sưa , rồi trở về nhà dùng thắt lưng bằng da để đánh
bất kỳ đứa con nào mà ông gặp. Cha tôi nói rằng tôi có thể thấy điều đó đau
lòng như thế nào nhưng cũng 0 đau lòng bằng lúc phải chứng kiến cha đánh mẹ
mình. Bạn có thể thấy ký ức về chuyện đó vẫn còn làm ông đau khổ khủng khiếp.
Người mẹ mà cha tôi yêu quý nhất nhưng lại 0 thể bảo vệ được bà. Cách phản ứng
của cha tôi đối với việc này đã an ủi tôi rất nhiều, là 1 trong những lý do khiến
tôi 0 ngại mà kể cho bạn nghe. Cha tôi nói rằng sau khi nhận đòn roi từ ông nội
1 cách vô cớ, cha tôi tự hứa với lòng rằng nếu vẫn còn sống và sau này lấy vợ
có con thì sẽ 0 bao giờ đánh đập vợ con. Đó là lý do tại sao tôi và em trai tôi
thường xuyên đánh nhau, khi mới sinh ra tôi 0 có tử tế như 1 nhà Sư đâu, tôi là
nam giới. Trong tu viện bạn hay thấy mấy con kangaroo nhỏ đánh nhau, nam giới
cũng hay đánh nhau như vậy. Nhưng dù sao thì khi cha tôi đi vào phòng và cố gắng
dẹp loạn, cha 0 bao giờ đánh chúng tôi. Cha 0 thể làm thế. Vì tôi chỉ có 1 người
cha 0 bao giờ đánh tôi nên tôi thấy như vậy là bình thường. Tôi 0 nhận ra rằng
đó là chuyện 0 bình thường. Cha tôi đã chuyển hóa kinh nghiệm bị bạo lực gia
đình thành sự thấu hiểu cảnh đó và cha 0 bao giờ, 0 bao giờ làm như vậy với con
mình. Cha là 1 người cha nhẹ nhàng và nhiều vị Sư tại tu viện Bodhinyana nói về
tôi, 0 biết là khen hay chê, rằng Ajahn Brahm, Thầy quá nhẹ nhàng mềm mỏng. Rất
tiếc, tôi 0 thể khác được, là 1 nhà Sư mềm mỏng và tử tế . Sau khi bị bạo lực
gia đình mà 0 bị tiêm nhiễm, đồng hóa, bạn có thể tưởng tượng nỗi đau ấy của
các nạn nhân to lớn như thế nào.
Và người phụ nữ xin tôi có 1 buổi nói chuyện về đề tài này
cũng có đề cập rằng đặc biệt cho những ai là Phật tử, đôi khi chúng ta có ý
nghĩ ngớ ngẩn, tôi 0 hiểu tại sao các bạn thậm chí cho phép ý nghĩ này xuất hiện,
rằng bạn phải chịu đánh đập hay bạo lực là do nghiệp. Nghiệp khiến cho bạn phải
bị như vậy và bạn phải đón nhận, đừng làm gì cả. Tôi thì nghĩ rằng: ôi trời, giả
như sau buổi giảng này tôi trở về Serpentine và bị trượt ngã gãy chân, 0 lẽ tôi
cứ nằm đó và nghĩ rằng đây là do nghiệp , 0 thể can thiệp được , đừng gọi xe cứu
thương gì cả. Cứ để tôi chịu đựng như vậy, đó là nghiệp của tôi. Lúc đó chắc là
bạn 0 đưa tôi đến bệnh viện để chữa trị mà sẽ mang tôi vào bệnh viện tâm thần
vì điên.
Tất nhiên 1 phần có nghiệp trong đó nhưng đó 0 phải là số phận
hay định mệnh bắt bạn phải chịu khổ. Nếu có cách thoát ra thì bạn phải tìm cách
thoát ra chứ. Hầu như thứ 6 nào tôi cũng đến đây để chia sẻ. Tôi 0 nghĩ rằng cuộc
đời bạn thì bạn tự giải quyết. Nếu bạn bị đau khổ hay muốn tự sát, bạn bị trầm
cảm hay upset, giận dữ, đó là nghiệp của bạn. Dĩ nhiên là tôi 0 bao giờ làm vậy.
Có cái mà người ta gọi là lòng nhân từ, trắc ẩn, biết rằng cần phải can thiệp. Cuộc sống 0 phải là 1 con đường được sắp đặt
sẵn mà bạn luôn phải chấp nhận chịu đựng. Nếu có thể, nếu bạn giúp được bất cứ
ai dù chỉ một cách ngắn ngủi, một cách nhỏ bé, tất nhiên bạn sẽ làm. Các bạn sẽ
giúp tôi, giúp nhau. Tôi nghĩ thật là tuyệt vời khi thông điệp này có thể đến với
tất cả mọi người. 0 quan trọng bạn là ai, bạn là gì, bạn thế nào, nếu có thể
giúp được gì thì bạn giúp.
Giống như câu chuyện mà mới đây tôi đã kể cho rất nhiều người
nghe. 1 người đàn ông giàu có ngồi trên 1 chiếc xe Rolls- Royce. Ông ta đang
lái xe trên đường thì thấy 1 người đàn ông rất rất nghèo bên lề đường đang ăn cỏ.
Thật là tội quá. Tôi 0 thể để như thế được. Rồi ông ta dừng xe lại xuống xe và
hỏi: này ông ơi, ông đang làm gì thế? – Thời buổi bây giờ khó khăn quá nên tôi
phải ăn cỏ, mà cỏ ở đây cũng 0 được tốt nữa. Người đàn ông giàu có nói: ông ơi,
hãy vui lòng lên xe Rolls Royce của tôi, ngồi vào hàng ghế sau nào, tôi sẽ dẫn
ông đi ăn 1 bữa ngon. Ông kia nói: 0 chỉ là tôi đói, còn cả vợ và 3 đứa con của
tôi nữa. Ông nhà giàu nói: dẫn họ tới đây luôn đi. Thế là cả nhà ngồi phía sau
trên chiếc xe Rolls Royce. Họ nghĩ rằng : hồi nào tới giờ mình cứ nghĩ người
giàu rất là ác độc, ích kỷ , bần tiện, 0 quan tâm đến ai khác. Thật là sai lầm.
Ông nhà giàu lái chiếc Rolls Royce chở họ đến 1 căn biệt thự to lớn. Cổng mở ra
và xe chở họ vào trong. Có những khu vườn hoàn hảo, cây cối, nhiều bồn cỏ và có
cả thác nước nhỏ. Ông ta dừng xe lại ở 1
bồn cỏ và nói rằng: xin mời các bạn bước ra và có thể ăn bao nhiêu tùy thích.
Đây là chuyện vui thôi.
Có những người bạn thấy họ tử tế thật sự chứ 0 phải tử tế kiểu
ngớ ngẩn như ông nhà giàu này. Họ nâng đỡ bạn , là 1 trong những điều đẹp đẽ nhất
trên đời khi thấy những hành động tử tế, tốt bụng ấy. Điều đó đã từng xảy ra với
bạn và cũng từng xảy ra với tôi rất nhiều lần. Lần đó đi du lịch bụi, tôi đã đi
nhờ, sống trên xe jeep rồi lên 1 con thuyền bình dân đi từ Na Uy trở về Anh. 1
cặp vợ chồng gặp tôi và nói: cậu làm chúng tôi nhớ đến con trai của chúng tôi,
cũng hiện đang đi du lịch bụi quanh Châu Âu. Chúng tôi muốn mời cậu 1 bữa ăn
trưa ngon miệng , và họ đã trả tiền mời tôi bữa ăn trưa trên cả tuyệt vời đó,
kiểu như 1 bữa tiệc buffet lớn. Đó là lần đầu tiên và duy nhất tôi được họ mời
món trứng muối caviar. Tôi phải thử món đó vì đây giống như 1 buổi tiệc buffet
lớn được mời miễn phí, 0 có lần thứ 2. Đó là lòng tử tế của 1 người , họ muốn mời
tôi ăn đơn giản là vì họ nhớ con trai đang đi du lịch đâu đó , hy vọng là người
khác sẽ chăm sóc con họ. Những hành động xuất phát từ lòng tử tế như vậy là 1
phần đẹp đẽ của cuộc sống.
Về bạo lực gia đình, nếu có xảy ra với bạn, thì cũng đừng
cho rằng người lỗi phạm đó là 1 kẻ xấu xa, mà giống như họ bị 1 loại bệnh tinh
thần. Giận dữ, 0 biết làm cách nào khác để xử sự và họ dùng bạo lực như 1 cách giải quyết mà 0
bao giờ mang lại điều gì tốt đẹp trên đời này. Đó là 1 trong những lý do mà khi
bạo lực gia đình xảy ra, thứ 1 đó 0 phải lỗi của bạn; như bạn có khi tự trách
mình. Tôi 0 biết tại sao, có bao nhiêu
người khi gặp chuyện xảy ra như vậy, họ tìm đủ mọi lý do để tự trách chính mình
, đây là nghiệp của tôi, tôi bị quả báo do đã tạo nghiệp kiếp này hay kiếp trước.
Không phải vậy đâu! Thế giới này 0 dành cho bạo lực. Đó cũng là 1 trong những
lý do tại sao khi tôi mới đến với Đạo Phật lúc còn là 1 thiếu niên, tôi chọn
theo con đường này; 0 phải do cha mẹ ép buộc hay do nền văn hóa. Bạn có thể thấy
đây thật sự là kiểu cuộc đời mà tôi muốn sống và cổ vũ người khác rằng nếu bạn
có lỡ làm một lỗi lầm nào đó, bạn được tha thứ. Đó thật sự là kiểu suy nghĩ tuyệt
vời khi thấy rằng bạn có thể tha thứ nhiều biết bao nhiêu, 1 số lượng khổng lồ. Có 1 gia đình, tôi 0 muốn nêu tên cụ thể, họ
0 có mặt ở đây, hầu như đã bị tan nát vì 0 chung thủy với vợ của mình, suýt nữa
là dẫn đến tự tử, sau đó cả gia đình quyết định là tha thứ cho nhau. Xin hãy
làm ơn, nếu bạn cứ mang nỗi đau đó , nó đã xong rồi, đáng lý nó 0 nên xảy ra,
chắc chắn rồi, nhưng nếu bạn thật sự có thể vì lòng tử tế mà tha thứ thì hãy thử
đi. Và mỗi lần bạo lực gia đình xảy ra, người ta hỏi tôi: nên tha thứ bao nhiêu
lần. Bạn biết câu trả lời là gì 0? Luôn là: Chỉ thêm 1 lần nữa thôi. Tôi thích câu trả lời như vậy. Không cần phải
tha thứ mãi mãi, chỉ cần tha thứ thêm 1 lần này nữa thôi. Hãy sống trong giây phút hiện tại, đừng nhìn
quá xa tới tương lai. Đôi khi tha thứ
như vậy có thể chạm vào trái tim của một người. Đôi khi họ 0 nghĩ họ đáng được
tha thứ , nhưng bạn lại tha thứ. Điều này cho thấy trái tim của bạn nhẹ nhàng
êm ái và trí tuệ và nhờ vậy, có thể lay động được trái tim người khác khiến họ
hiểu được giá trị mạnh mẽ của nó; có nghĩa là sau đó có thể sống hòa hợp với
nhau.
Có vài người mời tôi rằng: xin Thầy vui lòng đến dự lễ cưới
của chúng con vào năm sau. Tất nhiên là tôi sẽ cố gắng hết sức để có thể đến dự.
1 trong những lý do tôi làm như thế là vì lễ cưới mà tôi cử hành từ nhiều năm
trước cho các bạn người Malaysia, siêu sao nổi tiếng, may mắn là tôi có dịp đang ở tại thành phố đó
, ở Malacca, trùng hợp lúc cô ấy làm đám cưới. Họ xin tôi đến và làm lễ chúc
phúc cho đám cưới của cô ấy. Chắc chắn là tôi sẵn lòng rồi. 1 trong những điều
mà tôi nói trong đám cưới cô ấy, rất có ý nghĩa với cô và bạn đời của cô và hữu
ích cho họ. Cô ấy nhắc lại rằng tôi đã khuyên vào lễ kỷ niệm ngày cưới hãy có với
nhau 1 buổi tối , chỉ 2 người thôi, 0 có ai khác, gửi con cho bà ngoại hay ai đó. 2 bạn ngồi xuống với nhau , tặng
nhau 1 món quà nhỏ, rồi người này nói với người kia rằng: bạn đời của em, nếu
có bất cứ điều gì do thân khẩu hay ý , cố tình hay vô ý, ngay cả trong suy nghĩ
của em mà anh 0 biết, nếu làm anh tổn thương, gây rắc rối làm phiền cho anh, bất
cứ điều gì, hay những điều đáng ra em nên làm nhưng lại quên 0 làm, em thật
lòng xin anh tha thứ , em thật lòng xin lỗi. Xin hãy tha lỗi cho em. Rồi người
bạn đời của bạn cũng sẽ nói lời xin lỗi xin tha thứ thật lòng như vậy. Và 1 trong những quy tắc mà tôi nhớ đã đọc được
về Phật Giáo, nếu có ai đó thật lòng xin bạn tha lỗi, bạn luôn phải tha lỗi cho
họ. Đó là lòng khiêm tốn và tôn trọng sự chân thành thú nhận của người khác, biết
rằng họ thực sự muốn sống tốt hơn , muốn mối quan hệ với bạn thân thiết hơn,
cho chính họ, cho gia đình, cho con cái, cho những người khác. Và rồi bạn sẽ
luôn tha thứ.
Cặp đôi nổi tiếng này nói với tôi rằng họ thật sự đã viết
câu chuyện này lên 1 tờ báo, họ nói rằng họ đã làm theo như thế hàng năm. Đó là
lời khuyên tốt nhất mà họ nhận được từ tôi. Điều đó giúp họ chung sống với nhau.
0 chỉ là yêu và suy nghĩ: ồ chúng ta yêu nhau rồi thì sẽ sống đời với nhau được.
Có những điều thực sự tích cực giúp hôn nhân bền vững. Điều này hoàn toàn trái
ngược với bạo hành gia đình, là chấp nhận bạn đời của mình có lỗi lầm, 0 hoàn hảo.
Khi tôi còn là 1 nhà Sư trẻ , có 1
vài Sư bạn của tôi xả y. Tôi tự hỏi: sao họ lại xả y? Tôi nghĩ thầm: Sao mình 0 xả y luôn đi? Rồi
tôi nghĩ tiếp: Xả y rồi, mình sẽ cưới 1 cô gái thế nào nhỉ? Tôi đã nghĩ như vậy
đó. Rồi tôi nghĩ: mình chỉ yêu người khác phái. Cô ấy phải đẹp, nhiều ham muốn.
Mà khoan, bạn nghe hết rồi hẵng bỏ ra ngoài nhé. Cô ấy phải biết vâng lời, luôn
tuân thủ, không bao giờ nổi giận hay buồn bã với tôi, tôi thích cái gì thì cô ấy
cũng thích điều đó. Khi nghĩ miên man như vậy, tôi nhận ra người đủ đức tính
như vậy thì phải là người giác ngộ hoàn toàn. Mà người giác ngộ hoàn toàn thì
đâu có gì vui vẻ hấp dẫn với tôi nữa đâu. Thế là tôi quyết định ở lại tu tiếp.
Thật tuyệt vời, điều đó làm mọi người thất vọng. Sự thật làm con người ta thất
vọng. Bạn sẽ 0 bao giờ tìm ra 1 người bạn đời hoàn hảo trên đời này. Có đúng 0?
Chỉ cần họ đủ tốt. Điều đó cũng đúng với các mối quan hệ khác. Thậm chí là với
nhà Sư. Các vị Sư ở tu viện Bodhinyana, các vị Ni ở Dhammasara, có vị nào hoàn
hảo 0? Họ chỉ là đủ tốt. Điều đó thật tuyệt vời. Khi họ đủ tốt, bạn có thể đồng
hành hiệu quả với nhau. Nếu bạn cố gắng và chỉ tìm kiếm người hoàn hảo, bạn sẽ
thất vọng. Sự thất vọng đó sẽ dễ dàng dẫn bạn đến bạo lực khi bạn mệt mỏi hay
không đủ sáng suốt.
Đó là 1 trong những lý do mà chúng
ta luôn nhìn thấy 2 viên gạch xây lỗi trên bức tường. Là câu chuyện mà tôi hay
đề cập gần đây. Sau nhiều năm thì tôi đã tìm ra 2 viên gạch đó nằm ở đâu. Mới
đây thì có các thiền sinh đến từ Hongkong và Indonesia tu thiền tại Jhana
Grove. Họ nói rằng: Thầy Ajahn Brahm ơi, chúng con đã đọc nhiều về câu chuyện 2
viên gạch, vậy 2 viên gạch đó ở đâu ạ? Cách đây vài tháng thì tôi đã tìm ra 2
viên gạch đó nằm trên bức tường nào rồi, tôi nói: À, tôi biết nó nằm ở đâu
nhưng tôi 0 thể dẫn bạn đến đó xem được. Vì chúng nằm trong khu nhà vệ sinh của
chư Tăng ở tu viện Bodhinyana. Ở trong cùng. Nhưng các bạn ấy lại nói: Thầy có
thể cho đóng cửa khu nhà vệ sinh ấy trong vòng 1 vài giờ gì đó để chúng con có
thể đến đó xem và chụp hình 2 viên gạch méo 0? Tôi nghĩ đó là 1 yêu cầu hợp lý.
Tại sao không? Tôi và 1 vị Sư nữa cùng đi vào khu nhà vệ sinh của chư Tăng và
tìm bức tường ấy. Tôi 0 thể hiểu tại sao nhưng chuyện này lại thật sự xảy ra.
Khi tôi đi tìm kiếm bức tường đó, tôi nhớ rõ là nó ở đâu, nhưng tìm mãi 0 ra 2
viên gạch. Các bạn có thể hỏi vị Sư đi cùng với tôi. Thật là kỳ lạ, vì tôi chưa
bị lẫn. Đáng lý là nó phải nằm ở đó, nhưng lại đâu mất rồi. Điều này cho tôi 1
bài học: Bạn chỉ thấy chúng ở đó khi bạn đang trong tâm trạng mệt mỏi hay bực bội
, khi bạn đang vui vẻ, bình an, thoải mái, mạnh khỏe, bạn 0 thể thấy 2 viên gạch
ấy méo. Đúng là như vậy. Điều này nhắc nhớ tôi rằng tâm trạng của bạn vui hay
buồn có ảnh hưởng đến nhận thức của bạn, cái nhìn của bạn, 0 cho bạn thấy chính
xác điều gì đang ở đó.
Có 1 câu chuyện mà tôi hay kể
trong nhiều năm. Khi tôi còn trẻ, tôi đã đi bộ trên con đường Kingsbury đoạn từ
đại lộ Southwest đến cổng tu viện Bodhinyana. Thời ấy tôi còn trẻ, khỏe mạnh, đầy
sức sống và có thời gian nên tôi nói anh tài xế cho tôi xuống ở giao lộ đường
Kingsbury và xa lộ Southwest, sáng nay tôi sẽ đi bộ về tu viện, khoảng 2,2km, 0
xa lắm. Tôi còn khỏe mạnh nên thong thả đi lên đồi nhưng việc đi bộ này mất nhiều
thời gian hơn dự tính. Vì khi tôi đang leo lên đồi, giống như tôi nhìn thấy sườn
đồi này lần đầu tiên vậy. Rất lạ lùng. Tôi 0 thể nhận ra chúng như thường lệ.
Tôi tự hỏi điều gì đang xảy ra vậy, có phải anh tài xế cho tôi xuống chỗ sườn đồi
nào khác 0? Lúc đó thì tôi đã ở tu viện này được 7 năm rồi. Tôi thấy cảnh quang
xung quanh hoàn toàn khác lạ. Bình thường khi ngồi trong xe, tôi hay nhìn ra cửa
sổ ngắm quang cảnh rất nhiều lần rồi và bây giờ tôi thấy chúng hòan toàn khác.
Cũng là cái thung lũng đó mà sao trông nó lạ lùng. Đi bộ thì bạn thấy nhiều điều
hơn. Tôi hoàn toàn bị shock, tôi quyết định dừng lại và nhìn ngắm. 0 có ai ở đó
nên tôi có thời gian thoải mái. Tôi thấy quang cảnh hoàn toàn khác biệt và đẹp
hơn nhiều, rất lạ. Tôi thấy những ngọn cỏ
và những phiến đá, những loại cây cối khác nhau có vỏ cây khác nhau, thấy
sườn đồi nhấp nhô , tôi thấy có cả 1 con sông nhỏ chảy qua thung lũng với dòng
nước nhẹ nhàng êm ả . Tôi thấy có nhiều con thú nhỏ sống trong cỏ và trên cây ,
chim chóc và những loài thú khác. Đẹp tinh tế. 0 hề giống với những gì tôi đã
thấy khi ngồi trên xe hơi chạy ngang qua đây. Nói theo khoa học là khi bạn
nhìn, tia sáng đi vào võng mạc nằm phía sau mắt rồi có phản ứng hóa học xảy ra
thì bạn nhìn thấy hình ảnh ấy. Còn khi bạn ngồi trên xe hơi đang chạy nhanh
nhìn ra cửa sổ, có nhiều tia sáng xuất hiện hơn, trong khi hình ảnh đầu tiên
chưa kịp xuất hiện đầy đủ trên võng mạc thì những hình ảnh sau đó liên tiếp xuất
hiện trên võng mạc mà 0 có hình ảnh nào kịp xuất hiện 1 cách hoàn chỉnh hết. Phản
ứng hóa học 0 kịp xảy ra. Não 0 có đủ thời gian để nhận diện chúng. Những gì bạn
thấy nó nhòe nhoẹt giống như màu nước, 0 rõ hình dạng, các chi tiết bạn 0 thấy
. Đó là phân tích theo khoa học căn bản.
Còn khi bạn đi bộ thì tốc độ đi chậm
hơn nhiều , hình ảnh kịp có thêm màu sắc, chi tiết, đặc điểm nhưng 0 có gì bằng
đứng lặng yên. Khi bạn đứng yên và chỉ
ngắm nhìn thì hình ảnh thể hiện đầy đủ , màu xanh lá, màu vàng, màu nâu thể hiện
phong phú hơn nhiều so với khi nhìn ra cửa sổ chiếc xe hơi đang chạy nhanh. Bạn
kịp nhìn đầy đủ hình dạng và sự vật dễ hơn nhiều. Tôi nhận ra là người ta đã bỏ
sót, 0 nhìn thấy rất nhiều điều trên thế giới này vì họ đi quá nhanh. Những gì
bạn thấy là thật nhưng nó bị trôi đi, các chi tiết bị mờ đi vì bạn 0 biết cách
tĩnh lặng. Đó là 1 trong những lý do mà chỉ có ít người Hongkong và Indonesia
trong khóa tu thiền thực hiện. Tôi khuyến khích họ đi ra khu vực xinh đẹp của
Jhana Grove ngắm nhìn bầu trời, đặc biệt là dải thiên hà. Có 1 vài ngày trong
khóa tu thiền trời không mưa, bầu trời rất quang đãng, bạn có thể nằm trên bãi
cỏ mở to mắt ngắm nhìn. Khi bạn tĩnh lặng 0 xê dịch, hình ảnh của dải thiên hà
hình thành trong mắt bạn đẹp tuyệt vời. Đẹp hơn nhiều so với khi bạn đi bộ trên
đường vào ban đêm. Nó rất đẹp với nhiều chi tiết, bạn có thể thấy như vậy khi bạn
tĩnh lặng. Vì thế xin hãy thực hành thiền đơn giản, đừng làm việc quá nhiều, đừng
đi quá nhanh, nếu có bất kỳ vấn đề rắc rối nào về bạo lực gia đình, nếu bạn có
1 nơi yên tĩnh để lắng lòng, thư giãn trong vài phút , giống như ở các trận đấu thể thao, người ta
có nơi đi vào để nghỉ giữa giờ, thư giãn trong 5 phút, khi vào đó họ thật sự
thư giãn, nghỉ ngơi.
Bạn biết 0, chúng tôi đã dạy thiền
trong rất nhiều năm, tôi nhớ rằng khi còn là 1 thầy giáo dạy học tại trường,
khoảng 51, 52 năm về trước, tôi được phân công thực hiện buổi họp mặt đầu giờ (với
các em học sinh) trong 1 tuần , tôi nhân cơ hội đó xin phép vị hiệu trưởng rằng
vì tôi là 1 Phật tử, tôi 0 thể hát Thánh ca hay làm cái gì khác, tôi hướng dẫn
các em thiền trong giờ họp mặt buổi sáng tuần này được 0? Đó là vào năm 1972. Trong 5 buổi sáng của tuần
đó, tôi hướng dẫn 650 em học sinh trường trung học cách làm cho tâm tĩnh lặng.
Tôi có thể tự hào về điều đó. Tôi nhớ là sau đó, 1 giáo viên khác hỏi là nếu 1
trong các em học sinh đó , lớp nhỏ nhất là 11 tuổi, nếu mấy em lớp nhỏ nhất đó
0 chịu hợp tác mà phá lên cười thì Thầy làm sao?
Bạn biết mấy em nhỏ mà, chỉ cần 1
em cười là mấy em khác sẽ cười phá lên. Vậy mà cả hội trường 650 em , tôi 0 bao
giờ nghĩ là điều đó sẽ xảy ra. Vì tôi 0 hề nghĩ như vậy nên nó 0 xảy ra. Bạn có
thể tin hay 0 thì tùy nhưng tôi nghĩ như vậy. Tôi rất tự tin, thực hiện điều đó
thật tuyệt vời. Tôi nhớ rằng cả 650 em học
sinh từ lớp 1 đến lớp 6 trung học (theo hệ thống giáo dục của Anh) tất cả đều
nhìn tôi. Tôi nói các em ngồi xếp bằng thì các em xếp bằng, thẳng lưng lên, các
em trong hội trường đều thẳng lưng lên, gom cằm lại thì các em gom cằm lại, nhắm
mắt lại thì tất cả các em đều nhắm mắt lại. Tôi hướng dẫn các em thiền hơi thở
chỉ trong 5’. Tất cả các em đều hợp tác. Không biết sao mà lúc đó tôi lại có
can đảm làm như vậy. Rồi sau đó tôi nói
OK các em mở mắt ra, thời thiền đã kết thúc. Tôi được các em đứng lên vỗ tay hoan
nghênh nhiệt liệt. Thật là lạ lùng. Các em yêu thích thiền. Điều này mới mẻ với
các em nhưng nó có hiệu quả.
Tôi nhớ rằng lúc đó có 1 cô dạy lớp
6 (hệ thống giáo dục Anh) ở Rolling Stone, bây giờ thì cô ấy đã nghỉ hưu nhiều
năm rồi, cô ấy dạy thiền cho các em học sinh của mình. Cô nói rằng thật là tuyệt
vời. Cô dạy thiền 5’ dưới hình thức gọi là thời gian giữ yên lặng; để tránh sự
phản đối từ những vị phụ huynh thuộc tôn giáo khác. Rồi cuối cùng người ta cũng
biết việc cô ấy dạy thiền cho các em. Họ khiếu nại lên vị hiệu trưởng. Cô ấy mời
tôi đến uống trà và nói chuyện. Cô ấy nói là việc dạy thiền rất hiệu quả. Có thể
dễ dàng nhận ra thành tích học tập của các em được cải thiện và bạo lực đánh
nhau trong lớp cũng giảm đi rất nhiều. Khi có bất kỳ vấn đề gì bực bội 0 vui xảy
ra giữa các em, dù là trai hay gái, thì 1 em trong lớp sẽ giơ tay lên và nói:
Cô ơi, xin cho chúng em 5 phút yên lặng ạ. Các em làm như vậy. Các em trong lớp
0 muốn cãi nhau. 0 ai thích cãi nhau cả. 0 chỉ là thời gian yên lặng mà tất cả
đều bình tĩnh trở lại và tình đoàn kết trong lớp học ấy rất thân thiết. Cô giáo
ấy kể cho tôi nghe rằng có vài em là con của các nhà truyền giáo, họ nói rằng
chúng tôi sẽ 0 cho con chúng tôi học thiền Phật Giáo đâu. Cô ấy đáp: các vị cứ
đến mà xem. Rồi sau khi đến xem thì tất cả đều đồng thuận. Điều đó đã xảy ra
nhiều năm rồi. Thật là tuyệt vời khi bạn có thể giới thiệu thiền cho các em từ
sớm. Điều đó giúp cho xu hướng giảm thiểu bạo lực gia đình.
Tôi thường nghĩ rằng 1 trong những
điều tuyệt vời trong mọi gia đình là có 1 chỗ để bạn có thể ngồi và giữ thinh lặng
, đặc biệt là các em nhỏ. Vài năm trước, thật ra là cũng nhiều năm rồi nhưng ký
ức trong tôi vẫn còn rất mới như vài năm trước, tôi biết có 1 cặp vợ chồng có 2 con nhỏ, cháu trai là anh 5t, cháu gái
là em 3t. Lúc đó họ thường đến đây. Nếu bạn lập gia đình sống với nhau và muốn
ngồi thiền ở nhà thì nên có 1 căn phòng, 1 nơi nào đó bạn có thể thiền. Họ chọn
căn phòng dưới gầm cầu thang, nhỏ như 1 cái tủ, đó là phòng thiền của họ. Họ dặn
con họ rằng đây là phòng thiền của bố mẹ, đừng có vào đó chơi đùa. Bố mẹ dùng
chỗ này để ngồi thiền. Đó là căn phòng nhỏ tĩnh lặng của họ.
1 ngày kia, 2 đứa con nhỏ của họ
đánh nhau. Anh trai đánh trúng đứa em gái, lần đầu tiên em gái bị anh trai
đánh, thế là đứa em gái khóc òa lên vì bị anh mình đánh, bị đau. Cô bé chạy vào căn phòng thiền đó, 0 để ý là
mình có được phép vào đó hay 0, rồi ngồi lên 1 chiếc đệm thiền, yên lặng cho đến
khi cảm thấy bình an. Đó là nơi nghỉ ngơi tĩnh lặng của cô bé, 1 nơi an toàn, 1
nơi bình an, nơi cô bé có thể buông bỏ những cảm xúc bị anh trai thân thiết đánh.
Có nhiều vụ bạo lực gia đình rất nặng
nề và tồi tệ, nhưng nếu bạn thực sự cảm thấy upset với người mà bạn đang chung
sống, chỉ cần bạn có thể vào 1 nơi giống như vậy, 1 phòng thiền trong nhà của bạn,
ngồi xuống và khoan có phản ứng gì cho đến khi bạn lấy lại được bình tĩnh. Bạn
sẽ nhận ra rằng tốt nhất là nên buông xả , tha thứ, tử tế. Con của bạn chứng kiến
như vậy và chúng sẽ muốn đi đến nơi như vậy. Luôn có những điều mà bạn có thể
làm thay vì chỉ nghĩ rằng tôi sẽ bị thêm những trận bạo hành, bạo lực, 0 có
cách nào tốt hơn để sống trên đời này sao? Và thậm chí khi các bạn cãi nhau quạc
quạc vì những chuyện bé con như là tranh luận về âm thanh vừa mới nghe đó là tiếng
kêu của 1 con voi, hay 1 con gà, hay 1 con bò, đúng hay sai có quan trọng gì đâu?
Rất nhiều khi trong cuộc sống, chúng ta cho rằng công việc của chúng ta, mục
tiêu của chúng ta là làm đúng, sửa lại cho đúng. Nếu có ai đó làm sai thì phải
có người chỉnh sửa họ. Tại sao? Ổn mà. Đó phải là vấn đề gì trầm trọng đâu. Lỡ
có sai thì cũng mặt tốt của nó, đó là điều giúp ta khiêm tốn. Nếu bạn có làm
sai gì đó thì đó là dịp để bạn nhìn vấn đề sâu hơn. Tại sao chúng ta phải luôn
luôn đúng? 1 trong những câu chuyện yêu thích của tôi là về 1 cuộc tranh cãi giữa
2 vị Sư về tái sinh, 1 vấn đề quan trọng
trong Phật Giáo. Bạn phải tin là có tái sinh.
1 vị Sư nói: làm sao chúng ta biết
chắc được là có tái sinh? Chúng ta đã chết đâu mà biết?
Vị kia đáp: Ồ, có nói trong tất cả
các Kinh, bạn phải tin là có tái sinh nếu bạn là Phật tử.
Thế là họ tranh luận với nhau.
Tranh luận bao nhiêu thì cũng 0 giải quyết được vấn đề. Họ đến gặp Sư Cả. Vị Sư
thứ 1 đi đến gặp vị Sư Cả nói rằng: Thầy xem, đâu có ai biết chắc được về tái
sinh, chúng ta chưa chết mà. Vị Sư cả nói : ừ, quan điểm hay đấy. Vị Sư thứ nhất
nghĩ: à vậy là ta đã có câu trả lời. Vị ấy đi ra và gặp vị Sư đối đầu rồi nói:
Nhìn xem Sư Cả đồng ý với tôi rồi nhé! Chúng ta chưa chết cho nên ai mà biết được
có tái sinh hay 0. Thế rồi vị Sư thứ 2 đi gặp Sư Cả và nói: Đức Phật luôn nói là
có tái sinh, và nếu thiền sâu thì có thể nhớ lại được kiếp trước. Đây là 1 phần
trong Phật Giáo. Vị Sư Cả nói: Ừ, đúng đấy. Vị Sư thứ 2 ra ngoài và nói: Sư Cả
nói rõ ràng là tôi đúng, bởi vì tôi nói đúng mà. Vị Sư thứ 1 nói: 0, Sư Cả nói
tôi đúng. Để giải quyết vấn đề thì cả 2 chúng ta cùng đi gặp Sư Cả nào. Họ cùng
nhau đi gặp vị Sư Cả và nói lên quan điểm của riêng mình. Rồi 1 vị Sư nói: 0 thể
nào cả 2 chúng con đều đúng được. Vị Sư Cả đáp: Ừ đúng rồi.
Tôi thích câu chuyện này vì nó sâu
sắc, thật sự sâu sắc. Và đó là cuộc sống. Có gì sai khi 2 vị này có 2 cách nhìn
khác nhau về sự việc? Cả 2 bạn 0 thể cùng đúng. Sư Cả luôn luôn đúng. Vâng,
đúng là như vậy. Chỉ vì phải làm đúng, rồi phân định ai sai ai đúng mà chúng ta
có rất nhiều cuộc tranh luận trên thế giới này. Hãy tưởng tượng Mr. Trump và
Mr. Biden , khi họ tranh luận với nhau, Mr. Biden nói như thế này và Mr. Trump
đáp: vâng, đúng rồi. Và ngược lại ông Trumph nói như thế kia, ông Biden cũng
nói: vâng đúng rồi.
Theo bạn, sống đúng và sống hòa hợp,
cái nào quan trọng hơn? Bạn hãy chọn đi. Sống hòa hợp là sự thật về mặt cảm xúc.
Có người gửi cho tôi 1 bài báo trên internet kể về 1 chú gà con mồ côi. Nó được
1 đàn vịt nhận nuôi. Thế là nó 0 có lựa chọn nào khác hơn là chung sống với gia
đình nhà vịt. Khi bay nó luôn kêu quạc quạc như vịt. Ít nhất là trên thế giới
này có 1 con gà biết kêu quạc quạc như vịt. Vậy thì ai sai, ai đúng và ai được
bình an? Bạn muốn điều nào trong số đó? Bình an hay là luôn luôn đúng? Chọn lựa
của tôi là bình an, học cách sống bình an và tử tế. Xem điều đó ưu tiên hơn.
Nhưng làm thế nào mà nghiệp có thể
thay đổi sự việc trên thế giới này? Khi
có bạo lực gia đình xảy ra, nếu bạn muốn mình luôn là người phải, người đúng,
là chủ, đó là 1 trong những nguyên nhân cơ bản. Nhưng trên hết nếu thực sự có 1
vấn đề rắc rối thì xin hãy đến gặp cảnh sát, gặp các nhà tư vấn, đừng chỉ chịu
đựng và nghĩ rằng đó là nghiệp của tôi phải bị đánh đập. Tôi chưa bao giờ nghĩ
như vậy. Vì thế xin đừng hiểu lầm ý nghĩa của nghiệp trong Phật Giáo. Ý nghĩ về
nghiệp như vậy là của Hindu Giáo.
Mới đây bạn Dennis ở đây có hỏi
tôi về 1 vị tên là Edgar Cayce sống ở Virginia Beach vào giữa thế chiến thứ 1
và thứ 2. Vị ấy có thể đi vào trạng thái xuất thần và chữa bệnh cho người ta. Vị
ấy có thể chỉ người ta: hãy ra tiệm thuốc tây mua thuốc có tên đó, nó sẽ chữa
được bệnh cho bạn. Và đúng là như vậy luôn.
Thật là lạ lùng. Truớc đó thì tôi có đề cập điều này với Dennis, rằng có
1 lần vị này ở trong trạng thái xuất thần, có 1 người bị bệnh nặng do mắc phải
1 căn bệnh 0 thể chữa trị được. Vị ấy vào trạng thái xuất thần, sau đó nói rằng:
ồ 0, có thể chữa được. Cô ấy cần uống loại thuốc này này . Thế là người ta đi
ngay đến tiệm thuốc tây để mua, người bán nói rằng: tôi chưa nghe nói đến tên
loại thuốc ấy bao giờ. 0 có loại thuốc ấy. Rồi vị ấy lại vào trạng thái xuất thần
1 lần nữa, sau đó cho biết: ồ loại thuốc này 0 có ở tiệm thuốc địa phương này,
bạn phải đi đến thành phố St. Louis ở Missouri để mua. Thời đó 0 có điện thoại
như bây giờ, nên người ta dùng điện tín (telegram) để liên lạc từ xa. Họ đánh
điện tín đến tiệm thuốc và nói rằng chúng tôi cần loại thuốc có tên này này,
xin hãy lấy thuốc đó cho chúng tôi. Trong tiệm thuốc của ông có loại đó. - Bên tiệm thuốc gửi điện tín trả lời: chưa
bao giờ nghe cái tên thuốc ấy. Người nhà của bệnh nhân hoang mang và nói với
Cayce, ông lại vào trạng thái xuất thần 1 lần nữa rồi sau đó chỉ rõ ràng: thuốc
này nằm trong phòng đàng sau , kệ thứ 2 bên phải phía sau. Người nhà đánh điện
tín báo cho bên nhà thuốc biết , sau đó họ đánh điện tín trả lời: kiếm ra
ròi!!!
Thật là ấn tượng. Nhưng điều làm
tôi ấn tượng hơn là vị này theo đạo Cơ Đốc Giáo và có niềm tin vững chắc. Trong
1 lần ông xuất thần, người ta hỏi ông luật gì là quan trọng nhất trong vũ trụ,
ông trả lời là: luật nhân quả. Lúc đó là vào khoảng năm 1936 và vị này là 1 người
theo Cơ Đốc Giáo có niềm tin vững chắc và ông ta trả lời như vậy. Tôi thì thấy:
chà, có điều gì đó thật lạ ở đây. Luật nhân quả thì rất quan trọng, nhưng nhiều
người 0 xem đây là luật của định mệnh, kiểu như điều này xảy ra với bạn nên bạn
phải đón nhận nó, thậm chí là hình phạt . Gần đây có nhiều người tranh luận với
tôi về vấn đề này nhưng tôi giữ vững lập trường của mình. Tôi luôn giữ vững lập trường của mình. Tôi có
1 Sư bạn ở Indonesia gần đền Borobudur. Vị ấy tặng tôi 1 chuyến du lịch có hướng
dẫn tại Borobudur. Khi vị ấy hướng dẫn tôi tham quan đền Borobudur , tầng thấp
nhất đại diện cho cõi địa ngục. Vị ấy chỉ cho tôi 1 bức tranh chạm khắc trên nền
của tầng ấy hình 1 người đàn ông bị 1 bánh xe dao cắt vào đầu . Tích truyện là
người đàn ông này đã đánh mẹ mình và anh ta phải chịu nghiệp quả bị bánh xe dao
cắt đầu trong 300 năm. Rồi 1 người khác đến , người thứ 1 nói: ồ tôi được báo
cho biết rằng sau 300 năm thì anh sẽ tới . Bánh xe dao sẽ rời khỏi đầu tôi sang
đầu của anh. Người đàn ông thứ 2 cũng phạm cùng 1 tội như vậy, ngược đãi mẹ
mình. Và đó là hình phạt mà anh ta phải chịu. Ngay lúc đó người đàn ông thứ 2
suy nghĩ: tôi đã làm 1 chuyện khủng khiếp với mẹ của tôi và đây là hình phạt khủng
khiếp mà tôi phải chịu. Tôi sẽ 0 chịu hình phạt này trong 300 năm mà là 1200
năm để những người khác 0 phải chịu hình phạt này trong thời gian đó, vì lòng từ
bi đối với những người đến sau. Nhờ suy
nghĩ với tâm từ đó , một ý nghĩ thực sự của lòng trắc ẩn, anh ta 0 thể ở đó. Bánh
xe dao nổ tung và anh ta tái sinh về cõi thiên. Tôi hiểu điều đó diễn ra như thế
nào. Những cõi đọa xứ nhỏ bé đó được gọi là cõi do tâm tạo. Với 1 chút tha thứ,
1 chút lòng tốt , cõi đọa xứ do tâm tạo ấy 0 thể bền vững, nó biến mất. Sức mạnh
của lòng tha thứ mạnh mẽ như vậy đó. Nếu bạn có thể tha thứ cho chính mình, cho
kẻ thù thì đó là 1 cách tuyệt vời mạnh mẽ ngoài sự mong đợi, đặc biệt là cho
chính mình. Tôi nhận ra rằng trong Phật giáo 0 có cảm giác tội lỗi và hình phạt.
Có bao nhiêu người trong số các bạn chưa bao giờ làm điều gì vô tội?
Tôi nhớ về những chuyện khủng khiếp
mà tôi đã làm trong quá khứ. Đặc biệt là với mẹ tôi. Tôi đã kể cho bạn nghe 1
vài lần rồi. Lúc đó tôi khoảng 6, 7 tuổi gì đó, 1 đứa bé nhỏ nhắn dễ thương
nhưng hơi nghịch ngợm. Tôi dùng tiền túi để dành mua cho mẹ tôi 1 con lươn còn
sống . Tôi đặt nó vào 1 cái hộp và gói lại đẹp đẽ. Tôi mang đến cho mẹ tôi:
Chúc mừng sinh nhật mẹ yêu, con trai của mẹ.
Ôi mẹ tôi thật sự cảm động vì điều
này. Rồi mẹ tôi mở hộp quà ra. Ahhhh …., bà la lên khi thấy con lươn bên trong
hộp. Khá là nghịch ngợm, nhưng dù sao tôi cũng đủ thông minh biết chạy trốn.
Tôi gọi đó là chiến thuật tẩu thoát. Tôi trốn ở đâu đó vài giờ chờ mẹ tôi hạ hỏa.
Cho nên đôi khi bạn làm điều gì đó tinh nghịch nhưng bạn 0 phải là 1 người bất
trị hay tinh quái. Đó chỉ là học hỏi về cuộc sống. Có nhiều điều bạn làm cho
vui nhưng lại khiến người khác tổn thương.
Bạn luôn có thể tha thứ. Luôn tha thứ và tiến về phía trước. Đừng bao giờ
tranh cãi, la hét hay làm tổn thương người khác. Đó là điều tôi 0 thể làm.
Ở Jakarta Indonesia, trong 1 khóa
tu thiền do tôi hướng dẫn, có 1 cặp vợ chồng là Phật Tử. Họ nói rằng họ tranh
luận về số phận 1 con chuột ở bên ngoài ngôi nhà. Cô ấy nói: nó ở bên ngoài
ngôi nhà, cứ để nó sống ở đó. Nó 0 gây hại gì, nó là 1 con chuột nhỏ dễ thương.
Bạn đã bao giờ thấy 1 con chuột chưa? Chúng rất dễ thương và xinh xắn. Tôi nghĩ
như vậy và thậm chí còn vuốt ve nó. Rất xinh đẹp. Nó cũng có gia đình của nó ở
đâu đó.
Người chồng nói: ồ 0, chúng ta phải
tiêu diệt nó vì nó có thể đi vào nhà.
Và tôi nói: Đừng chứ, hãy tử tế với
nó. Và cuối cùng tôi thắng trong cuộc tranh luận đó. Vì bạn biết tôi là Ajahn
Brahm, tôi luôn đúng. Sau đó tôi nói: hãy nhìn xem, vợ bạn cho con chuột ăn. -
Ông chồng nói: nhưng nó có thể chui qua mấy cái lỗ và vào trong nhà. – Hãy cho
nó ăn thêm nữa, đến khi nó béo quá thì sẽ 0 chui vừa cái lỗ nào để vào nhà bạn
được nữa . Nó sẽ ở bên ngoài nhà bạn cho đến hết đời. Nó hạnh phúc, bạn hạnh
phúc , tôi hạnh phúc. Đó là điều hợp lý với tôi và đó cũng là lòng tốt. Rõ ràng
là họ đã làm theo như vậy, ít nhất là khi tôi ở đó, còn dạo này thì tôi 0 biết
họ làm thế nào. Tuy nhiên chẳng phải cuộc sống sẽ đẹp hơn nhiều khi bạn sống tử
tế sao. Hãy có những lựa chọn khác thay vì giết chóc, bạo lực với các vật, bạo
lực với chồng bạn, vợ bạn, con bạn, với cha mẹ. Bạn có thể làm được điều đó 0?
Tôi 0 biết bạn sẽ làm cách nào, nhưng hãy làm đi. Nếu bạo lực xảy ra với bạn
thì rất nguy hiểm, xin hãy gọi cho cảnh sát, nhận sự trợ giúp. Hôm nay tôi 0 biết
người phụ nữ đó có ở đây 0, nhưng cô ấy nói có những tổ chức sẵn sàng giúp đỡ,
tôi biết tên những tổ chức ấy, nếu bạn gặp rắc rối dạng đó, đừng chỉ nghĩ rằng
bạn có thể chấp nhận và chịu đựng, mọi người cần giúp đỡ và nhiệm vụ của bạn là
giúp đỡ họ bằng cách đến gặp đúng cơ quan chức năng và dành chút thời gian cho
bản thân. Vì vậy tôi 0 muốn chỉ nói về bạo lực gia đình nhưng điều đó có xảy
ra, và tất nhiên là tôi quan tâm đến các bạn. Đây là điều tôi có thể làm được.
Cám ơn các bạn đã lắng nghe.
Phần Hỏi Đáp
H: Con cảm thấy 1 người cần phải
tha thứ khi bị người khác làm tổn thương. Vậy nếu hành động mà người khác đối xử
với mình, nếu 0 ảnh hưởng gì tới mình, vì mình đã có hiểu biết , hiểu rằng ai
cũng có khó khăn trong cuộc sống cho dù họ nói gì, vì thế bạn 0 để bụng điều đó
và 0 để nó tác động đến mình, 0 nghĩ đến nó và cho qua. Như vậy đã hàm ý có sự
tha thứ rồi. Lúc đó có cần nghĩ về điều đó hay nói ồ tôi tha thứ cho bạn hay 0?
Đ: đó 0 phải bất cứ điều gì mà bạn
phải tha thứ nhưng họ cần nghe sự tha thứ của bạn.
H (tiếp): Nếu đó là người lạ thì
sao ạ? Kiểu như 1 ai đó đi ngang qua và nói lời khó nghe , nó 0 ảnh hưởng gì vì
bạn để kệ nó, bạn cần phải đi . Ồ vâng, tôi dừng lại , tôi tha thứ cho bạn
>> Có cần phải làm như vậy 0 ạ.
Đ: 0 cần đâu, nhưng sẽ luôn có ích
khi bạn tha thứ cho người khác, dù họ có xứng đáng hay 0, có làm tổn thương bạn
hay 0. Đó luôn là hành động đẹp khi bạn trao 1 phần trái tim của mình cho ng
khác. Tôi tận dụng mọi cơ hội để cầu xin sự tha thứ. Bạn có hiểu điều đó 0? Nếu
0, tôi cầu xin sự tha thứ của bạn. Tôi là người đang cầu xin sự tha thứ.
H (tiếp): Đôi khi việc ấy đáng ra
phải gây đau đớn nhưng điều đó thậm chí 0 xảy ra với bạn, rồi cho đến khi bạn
xem xét , nhớ lại thì bạn thấy người đó đã
nói như vậy. Sau đó, nếu bạn 0 bị tổn thương , vậy thì có gì để tha thứ hay 0?
Nó đã được tha thứ rồi vì bạn hiểu đó là lý do tại sao bạn 0 cho phép điều đó
làm tổn thương ngay từ đầu
Đ: Vâng thật tuyệt vời khi ai đó cầu
xin sự tha thứ hay thậm chí họ còn tha thứ cho bạn. Nếu bạn 0 bao giờ yêu cầu điều tốt đẹp đó thì đã bao nhiêu lần tôi nói
điều đó với bạn và người chồng tốt của bạn : em tha thứ cho anh ở 3 thời trong quá khứ hiện tại và tương lai, cho bất kỳ điều
gì anh đã làm nơi thân, khẩu, ý , giống như bạn tặng 1 tấm séc trống, nhưng tôi
vẫn nhắc lại rằng: mỗi người trong số các bạn hãy tha thứ cho mọi người trong 3
thời , cánh cửa trái tim của tôi luôn mở rộng để đón bạn cho dù thế nào đi
chăng nữa, bất cứ cách nào để bạn bày tỏ điều đó. Đó là cảm giác của tôi. Nếu
tôi sai thì xin hãy tha thứ cho tôi.
H: có 1 bài hát rất hay là
Desiderata trong đó nói rằng hãy đi hát giữa sự ồn ào và vội vã . Con đã đọc 1
cuốn sách trong đó nói rằng tôi chỉ cho phép người tốt bước vào cuộc đời của
tôi. Bất cứ ai 0 phù hợp với mô tả đó, tôi sẽ tránh xa. Điều đó có sai 0 ?
Đ: Nếu đó là tất cả những gì bạn
có thể làm, như vậy tốt thôi. Nhưng tốt hơn là bạn nên thực sự cởi mở, thực sự
mang lại cho mọi người nhìn thế giới theo cách cởi mở đó. Lâu lâu có 1 số người
đến đây với mong muốn cải đạo cho tôi. Chúng tôi chào đón họ vào. Nói cách
khác, chúng tôi 0 cố gắng loại trừ 1 ai. Đôi khi người ta cố gắng thử và kiểm
tra tôi xem họ có thể làm gì tôi, và thậm chí là muốn khiến tôi giận lên và có
phản ứng xấu với họ. Có 1 lần, chúng tôi gặp 1 vị , thời ở phố Magnolia , vị ấy
là người phun thuốc trừ sâu bệnh. Vị ấy gõ cửa mà 0 biết đó là 1 ngôi chùa Phật
Giáo và hỏi có cần diệt loài gây hại nào 0 . Hôm đó Thầy Ajahn Chah là người ra
mở cửa, bắt đầu nói chuyện với vị ấy và giải thích triết lý của Đức Phật là gì.
Vị ấy thực sự quan tâm rồi bắt đầu đến chùa ở phố Magnolia mỗi tối thứ 6. Điều
này thật bất thường. 1 ngày nọ, theo lời vợ của vị ấy kể, vị ấy đang ở trên mái
nhà để sửa máng xối thì bị ngã đập đầu xuống đất. Điều này xảy ra lâu lắm rồi,
gần 40 năm. Sau khi bị ngã đập đầu, anh ấy bắt đầu ăn mặc giống Elvis Presley,
do bị ảnh hưởng thần kinh. Tôi nhớ 1 buổi chiều đó, anh ấy xuống phố Magnolia
ăn mặc như Elvis Presley , vẫn chưa đi lại bình thường được mà phải chống 1 cây
gậy nhỏ. Anh ấy muốn nói chuyện với tôi, nên tôi ngồi xuống băng ghế ở đó. Anh ấy
cầm gậy muốn đánh tôi nhiều lần mà 0 được. Bạn có thể đoán được chuyện này. Đây
là điều tôi có nói với vài người trước đây. 1 điều mà tôi học được từ Hiệp Hội
Nghiên Cứu Tâm Linh ở Cambridge. Phi nhân có thể bay quanh đây rất nhiều nhưng
họ 0 đụng trúng bạn, họ cũng 0 làm hại bạn. Ở đây 0 phải là phi nhân mà là 1
con người. Vì vết thương nơi đầu của vị ấy nên vị ấy 0 hoạt động bình thường,
nhưng vị ấy sẽ 0 bao giờ đánh tôi. Có khi rất gần tôi và có thể đánh rất dễ
nhưng vị ấy luôn đánh trượt. Vì vậy, tôi chào đón vị ấy. Với lòng tốt đó thì
người ta 0 bao giờ có thể làm hại bạn. Nhưng có 1 chuyện buồn thế này, vài
tháng sau đó, có 1 đợt cúm rất tồi tệ, và tôi rất dễ bị cúm. Tôi bị cúm đợt đó.
Vài ngày sau, có 1 cuộc gọi đến từ vợ anh này rằng anh ta cần tôi hỗ trợ. Khi bạn
bị cúm quật ngã thì thật sự 0 thể làm gì được, nên tôi nói tôi 0 đến được. Rồi
anh ta tự tử vào chiều hôm đó. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng rất tiếc.
H: Mẹ con đánh em con đã nhiều năm
nay. Con nghĩ là con 0 chấp nhận điều đó ở 1 mức độ nào đó. Con sẽ cảm thấy tốt
hơn nếu con bị đánh. Con 0 hiểu tại sao 1 người mẹ lại có thể đánh con mình như
vậy. Nên nhìn nhận điều bằng trí tuệ như
thế nào ạ?
Đ: có những điều bạn nhìn thấy và
0 thể nào hiểu nổi tại sao họ lại làm vậy, dù là xét về mặt tâm lý hay nghiệp
quá khứ , tuy nhiên, bạn có quyền chọn lựa. Rõ ràng là bạn muốn bảo vệ em mình.
Nếu em ấy 0 bị nguy hiểm gì thì tốt , bạn có thể tha thứ. Tại sao mẹ bạn lại
làm như thế? Có thể bạn sẽ 0 bao giờ biết được lý do tại sao, nhưng khi chúng
ta có sự tha thứ và bà ấy 0 ngại khi phải đối diện với (quả báo của) hành động
khủng khiếp đó, khi hiểu được tại sao bà lại làm như vậy, có thể có 1 cơ hội
cho bà nhận ra lý do sâu xa đó, chữa lành cho bản thân và sẽ 0 lặp lại chuyện
đánh đập đó. Là tôi nói kiếp sau của bà. Còn rõ ràng là bây giờ , nếu mẹ cuả bạn
đánh em của bạn rất nặng thì tốt hơn là nên cho thầy cô giáo, những chuyên gia
tâm lý trẻ em biết để họ tìm ra nguyên nhân, quan tâm và bảo vệ em nhỏ đó.
H (từ Florida): Thưa Thầy Ajahn
Brahm, xin cảm ơn những lời dạy của Thầy. Làm sao con có thể giúp 1 ngườ trong gia
đình bị nghiện rượu mà 0 đánh mất tình yêu và sự tôn trọng của con đối với họ
hay với bản thân khi con thất vọng về người này.
Đ: đôi khi người ta có vấn đề
trong việc uống rượu. Tôi biết 1 người đàn ông có tật say sưa. Tôi bảo: hãy nhờ
ai đó quay video bạn khi bạn say xỉn, sau đó bạn xem lại và thấy xấu hổ . Anh
ta bảo tôi rằng 1 trong những lý do khiến anh ta say sưa rượu chè vì cảm thấy bản
thân 0 làm chuyện gì nên hồn nên chìm vào việc say sưa. Đôi khi người ta cần tấm
lòng tử tế , tình yêu thương, sự thấu hiểu , sự động viên chứ 0 phải là sự sỉ
nhục.
H (từ Bolivia): khi ai đó hỏi con:
bạn khỏe 0? Bạn thế nào? Con hay trả lời là: khổ sinh khổ diệt; vì con nghĩ rằng
nói như vậy thì cải thiện được lời nói, nhưng nói như vậy nghe có vẻ kỳ cục. Con
có nên nói như vậy 0?
Đ: Với tôi thì nên, và nhờ tôi mà
bạn sẽ có dịp cười. Như nhiều năm về trước, chúng tôi có làm 1 lễ tang cho 1 phụ
nữ ở đây. Tôi 0 biết lý do khiến cô qua đời là do Corona hay gì. Người ta có những
bằng chứng, dữ liệu nhưng họ 0 tìm ra lý do khiến cô ấy qua đời. Rồi người ta hỏi
tôi lý do tại sao cô ấy qua đời. Tôi trả lời là do cô ấy đã sinh ra. Tôi có thể
nói như vậy ở đây vì anh ta hiểu đây 0 phải là câu trả lời thiếu tôn trọng, câu
trả lời này nói lên điều sâu sắc hơn nhiều. Đó là lý do chính khiến người ta chết.
Có thể là vì lý do này lý do khác nhưng lý do chính là vì có sinh thì phải có tử.
H (từ Melbourne): con 0 thể thành
lập thói quen ngồi thiền thường xuyên tại nhà. Con biết là điều đó cần thiết và
trong khóa tu thiền, con có vài kinh nghiệm vào sâu trong thiền, nhưng ở nhà
thì con 0 thể tự động viên để ngồi thiền tốt.
Đ: Thứ 1, bạn dành ra 1 nơi phù hợp
trong nhà riêng cho việc ngồi thiền, 0 làm gì khác. Bạn chỉ cần 1 cái tủ nhỏ
hay là 1 góc nhỏ trong phòng. Dọn chỗ đó thành ra giống như cái hang động nhỏ của
riêng bạn. Và bạn dùng chỗ đó để ngồi
thiền mà thôi, 0 làm gì khác. Khi cần thì nó sẽ thu hút bạn. Tôi cũng có 1 cái
hang động của riêng tôi. Nó luôn ở đó sẵn cho tôi. Kiểu như nó nói: Ajahn
Brahm, xin hãy đến. Rất là tiện lợi đến nỗi bạn có thể đến đó rất dễ dàng. 1
khi bạn có 1 chỗ để thiền thì rất dễ thành lập thói quen . 1 điều nữa là khi bạn
thật sự bắt đầu thấy vui thích ngồi thiền . Có khi bạn cảm thấy mệt mỏi sau giờ
làm việc căng thẳng , nhưng khi bạn vào trong ‘hang động’ của mình và ngồi, bạn sẽ thấy bình an trở lại
rất nhanh. Bạn tận hưởng thiền. Tất nhiên tôi đã ngồi thiền từ rất lâu rồi, tôi
yêu thích ngồi thiền. Tôi có thể làm việc rồi mệt mỏi, kiệt sức nhưng tôi 0 bị
bệnh. Nhưng có khi tôi nghĩ: bây giờ mình nên đi ngủ nhưng 0, thiền thật tuyệt
vời . Trong số các bạn, có bao nhiêu người , nếu có 1 chương trình hay nào đó
như là trận bóng đá hay bóng chày hay 1 chương trình nào đó bạn thích. Vd như
có 1 trận bóng chày giữa Sri Lanka và Úc vào nửa đêm; lúc 1 giờ sáng, có bao
nhiều người ở đây sẽ dậy và thức suốt đêm để xem trận đấu vì bạn yêu thích nó?
Với tôi, môn thể thao yêu thích của tôi là thiền. Nó nắm giữ tôi và tôi yêu
thích thiền, cho dù đó 0 phải là thời thiền tốt nhất thì vẫn rất hoan hỷ. Khi bạn đạt đến giai đoạn đó, bạn yêu thích việc
hành thiền, tất nhiên bạn sẽ thiền thường xuyên. Ở nhà bạn ăn bao nhiêu lần? Bạn
có ăn thường xuyên, đúng bữa 0? Tại sao? Vì bạn thấy vui khi ăn. Còn nếu các Sư
nói rằng: Ajahn Brahm , Thầy lên cân quá nhiều , chúng con sẽ giúp Thầy ăn
kiêng, tôi sẽ 0 quan tâm vì bị ăn ít đi.
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.
Comments
Post a Comment