Meditating under the mango tree – Thiền Dưới Gốc Xoài
Thầy Ajahn Brahm – 04 Jul 2025
Cũng có 1 chút buồn, hôm nay là thứ 6 cuối giảng pháp rồi
nhà Chùa sẽ bắt đầu an cư mùa mưa. Có 1 truyền thống được áp dụng trên toàn thế
giới rằng thật tốt khi chúng tôi có làm việc, xây dựng tu viện cho chư Tăng, tu
viện cho chư Ni, các trung tâm tu thiền trên toàn thế giới. Thật tuyệt vời khi
làm những việc như vậy, và cũng thật tuyệt vời khi có 1 thời gian các vị tu
hành hoàn toàn 0 làm gì cả. Với nhiều người thì việc khó làm nhất là 0 làm gì cả.
Vì thế tôi khuyến khích các bạn thử làm điều đó. Chỉ ngồi xuống, ở ngay trong
giây phút hiện tại, 0 đi đâu hết, 0 làm gì hết. Chỉ ở ngay trong giây phút hiện
tại. Sau 1 lúc chỉ ở ngay đây thì giây phút hiện tại sẽ ngày càng trở nên thú vị
hơn nhiều.
Rất là lạ, bạn 0 cần phải làm gì cả, chỉ học cách ở đó, 0
can thiệp, làm người quan sát cuộc sống cách thụ động. 0 biết là bạn đã từng ở
những nơi có thiên nhiên thật đẹp chưa, như là ở trên đồi ấy. Tôi nhớ là có 1 lần
tôi đã đến 1 nơi như vậy ở Ấn Độ. Tôi luôn muốn được ngắm dãy núi Himalaya
nhưng lần đó tôi lại 0 nghiên cứu kỹ. Tôi đi đến miền bắc Ấn Độ vào ngay mùa
mưa. Chân trời lúc nào cũng phủ đầy mây cho nên tôi 0 thấy được dãy núi
Himalaya. Lúc đó tôi còn là cư sỹ, tôi nhớ rằng hôm đó mình cùng với vài người
bạn leo lên sườn đồi để tập thể dục. Khi lên đến đỉnh đồi, chân trời quang đãng
0 mây. Bạn có thể nhìn thấy toàn bộ dãy Himalaya hùng vĩ 0 bị mây che chút nào.
Thật sự rất ngoạn mục. Lúc đó tôi mạnh khoẻ, trai tráng nhưng vẫn còn rất ngố.
Bạn biết tôi làm gì 0? Tôi nhận ra mình để máy chụp hình trong xe hơi nên tôi
chạy xuống đồi nhanh hết sức để lấy rồi lại chạy nhanh trở lên để có thể chụp 1
tấm hình dãy Himalaya hùng vĩ xinh đẹp. Khi tôi chạy trở lên đỉnh đồi thì mây lại
che khuất hết. Kiểu giống như Mara trong Phật Giáo, luôn luôn muốn can thiệp, cản
trở niềm hạnh phúc, vui sướng của chúng ta, nhưng thật ra thì lại dạy cho chúng
ta rất nhiều bài học trí tuệ. Lúc đó tôi đi cùng với 2 cư sỹ khác, khi tôi chạy
trở lên đỉnh đồi, họ hỏi tôi:’ Bạn đi đâu vậy? Bạn đã bỏ lỡ cảnh đẹp tuyệt vời
của dãy Himalaya khi trời quang đãng’. Trong chuyến đi đó thì tôi 0 có dịp ngắm
lại cảnh đẹp như vậy.
Tôi luôn nghĩ rằng với cái đẹp, những điều tạo nên niềm cảm
hứng thì ta 0 nên tìm cách nắm bắt lấy chúng. Vậy mà đó lại là điều mà tôi đã
làm; muốn nắm bắt cảnh ấy bằng cách chụp hình. Tôi thấy trong rất rất nhiều quyển
sách, người ta chụp những bức hình của dãy Himalaya đẹp hơn tôi nhiều, nhưng
tôi lại muốn tự chụp 1 bức. Tôi nhận ra mình mới ngốc làm sao và tôi học được từ
chuyện đó. Bạn trải nghiệm bất cứ điều gì, bằng mắt hay quan trọng hơn là trải
nghiệm điều gì đó trong khi thiền , đừng cố gắng nắm bắt lấy chúng, cứ để chúng
tự nhiên, để chúng phát triển, để chúng cho bạn thấy chúng đẹp như thế nào, rồi
bạn sẽ tận hưởng được vẻ đẹp ấy nhiều hơn so với khi ta 0 cố gắng nắm bắt lấy
chúng. Bạn biết 1 trong những lý do khiến tôi đi đến miền bắc Ấn Độ vào lúc bấy
giờ là về mặt tâm linh, việc được đến dãy Himalaya rất có ý nghĩa với tôi và
cũng do tôi muốn thấy được trí tuệ và lòng tử tế để học được cách bình an hơn
trong thiền.
Người ta hay viết email cho tôi rằng trong thiền họ có trải
nghiệm thế này thế kia …, chúng có ý nghĩa gì? Rất nhiều lần tôi cứ nhấn mạnh rằng
điều quan trọng của các tầng thiền, chúng có sẵn đó cho mọi người và người ta
trải nghiệm chúng. Nhưng vì tôi nói rằng chúng quan trọng như thế nào, đẹp như
thế nào nên nhiều người muốn có được trải nghiệm đó. Đó chính là chướng ngại.
Chúng ngăn 0 cho bạn tận hưởng thiền định. Khi bạn muốn trải nghiệm trạng thái
này, trạng thái kia, tôi nhận ra và nhiều bạn cũng nhận ra rằng khi ‘Muốn’ trải
nghiệm, ‘Muốn’ có được cái gì đó, bạn sẽ vuột mất nó. Trong thiền, bạn phải thật
sự thư giãn. Đó là 1 trong những lý do tôi có câu nói rất quyền lực là: ‘ hãy thư
giãn tối đa’. Đừng muốn gì hết. Bạn có để ý là bất cứ khi nào bạn muốn đạt được
cái gì đó hay muốn dẹp bỏ cái gì đó, thì sẽ tạo ra căng thẳng nơi thân và tâm của
bạn 0? Khi bạn để nó tự nhiên, cứ để kệ nó, bạn buông xả thì lúc đó bạn có thể
thư giãn. Nhiều khi điều đó làm cho bạn ngạc nhiên. Có những trải nghiệm mà bạn
nghĩ đáng ra nó sẽ gây ra đau khổ cho bạn nhưng khi bạn có chánh niệm và tử tế
với nó, bạn chẳng thấy đau khổ chút nào mà lại thấy vui thích với giây phút ấy.
Tôi muốn kể cho bạn nghe câu chuyện này: Sách của tôi được dịch
ra nhiều thứ tiếng, mới đây ng ta còn dịch sách tôi ra tiếng Kazakhstan. Tôi
cũng 0 rõ lắm nước này nằm ở đâu nhưng các bạn ở đó có biết tôi. Mới đây tôi nhận
được 1 email mời tôi đến giảng Pháp và dạy thiền tại Nga trong 1 cuộc hội thảo
được bảo trợ bởi Ngài VV Putin. Tôi ngạc
nhiên khi thấy vị này có thiện cảm, nói rất tốt về Phật Giáo, nhưng 0 may lời mời
lại rơi vào dịp an cư mùa mưa. Tôi thường nhận lời mời vì tôi thật sự muốn giúp
đỡ và phục vụ nhưng đôi khi có vài trường hợp tôi từ chối. Thật tuyệt vời khi
các bạn ấy muốn nghe giảng pháp và hướng dẫn thiền nhưng để giúp mọi người trên
thế giới thì việc đó là quá sức của 1 nhà Sư. Cho nên trong nhiều năm tôi đã cố
gắng thành lập các tu viện cho Ni để cân bằng với các tu viện dành cho chư
Tăng; để họ cũng có thể phục vụ . Có những việc mà các tu viện Ni có thể nói
thuận tiện hơn tôi. Mỗi người trong chúng ta có những lãnh vực chuyên môn
riêng, thế mạnh riêng, cho nên thật tuyệt vời khi chúng ta có đông đảo các giảng
sư. Bạn để ý thấy trong các trường đại học, họ có 1 giảng viên hay là nhiều giảng
viên? Vài vị giỏi về lĩnh vực này, vài vị khác lại giỏi về lĩnh vực khác. Nên
là như vậy. Điều này rất quan trọng trong đời sống của chúng ta.
Tuần rồi khi tôi ở UK, có người hỏi tôi rằng: ‘sao Thầy lại
làm nhà Sư?’ Nếu bạn nghe người ta nói về tôi, họ khen ngợi và nói cảm ơn vì
tôi đã cứu cuộc đời họ. Họ cám ơn vì những bài giảng của tôi trên mạng, nếu 0
vì gặp tôi thì họ đã 0 đến. Những lời khen ngợi của bạn tạo nên sự hài lòng
trong công việc làm nhà Sư của tôi. Thật sự là có hiệu quả.
(còn tiếp)
Cũng giống như việc cho đi, bạn sẽ có được sự hài lòng trong
công việc (tu) khi có thể ngồi kiết già hay bán già và đạt được những trạng
thái an bình trong thiền. Cả 2 cách (cho đi và thiền) đều có tác dụng mang lại
lợi lạc cho cuộc sống của tôi và giúp tôi mang lại lợi ích cho người khác. Cho
nên tôi yêu thích đời tu. Năm nay là năm thứ 50 tôi làm Tỳ Kheo. Vào tháng sau,
tôi sẽ được 74 tuổi nhưng tôi 0 thích tính tuổi theo năm mà thích tính theo tháng.
Tôi cảm thấy như vậy ấn tượng hơn nhiều. Tôi 0 nói dối đâu. Tôi 0 hiểu tại sao
người ta luôn muốn cảm thấy mình còn trẻ. Tôi thì thích thấy mình già, thông
thái, có được rất rất rất nhiều trải nghiệm trong đời. Vì vậy nên tôi luôn tính
tuổi của mình theo tháng. Tháng sau, vào tháng 8, tôi sẽ được 888 tháng tuổi.
Đó là 1 con số may mắn, con số tuyệt vời.
Tôi nhớ là đã có nói với bạn trước đây rồi: ở những nơi như
Singapore hay những nơi khác có nền văn hoá Trung Hoa rõ nét, họ luôn tin rằng
con số 888 là con số may mắn nhất. Nếu bạn mua 1 chiếc xe hơi có bảng số mang số
888 thì sẽ rất đắt tiền. Nếu bạn sống trong ngôi nhà có số nhà 888 thì giá ngôi
nhà đó cũng đắt tiền lắm. Vậy thì năm nay tuổi của tôi là 888. Rất dễ nhớ. Tôi luôn
thích nói đùa như vậy. Vì khi bạn là nhà Sư và 0 nắm giữ điều gì, có thể buông
xả mọi chuyện, bạn có thể vui vẻ với những con số. Tôi thấy vui khi nhìn cuộc đời
theo 1 cách khác. Tại sao ta phải nhìn cuộc đời theo cùng 1 cách như những người
khác? Nếu cứ làm theo người ta như vậy, ta sẽ vuột mất nhiều niềm vui và trí tuệ
mà cuộc đời mang đến cho ta.
Tôi cũng luôn nhớ đã học được từ sự kiện 1 nhà Sư vào tù. Vị
ấy hoàn toàn vô tội nhưng rồi bị dàn dựng và phải vào tù 2 năm. Vị ấy nói rằng
đó là 2 năm tuyệt vời nhất trong đời vị ấy. Bạn hãy tưởng tượng đi: 1 nhà Sư ở
tù. Vị ấy 0 phải làm gì cả, có thể thiền cả ngày, có đầy đủ thức ăn, 0 phải trả
lời những câu hỏi khó. Vị ấy chỉ ngồi thiền cả ngày, an bình và tốt lành. Nếu vị
ấy muốn đi ra ngoài thì với 1 nhà Sư thánh thiện, rất dễ để vị ấy vượt qua các
bức tường. Các bạn còn nhớ chứ? Tôi nhớ là đã kể cho các bạn nghe chuyện này rồi.
Có 1 câu chuyện về Ngài Ananda vào thời Đức Phật. Các vị ấy
dự kỳ kết tập kinh điển (lần 1) sau khi Đức Phật nhập diệt. Có 500 vị Arahant
được mời tham dự. Thật ra là 499 vị Arahant và họ phải mời thêm Ngài Ananda,
lúc đó chưa đắc Arahant. Vì Ngài Ananda đã theo hầu, làm thị giả cho Đức Phật
trong 1 thời gian dài nên biết rất nhiều về những lời Phật dạy, biết rõ cách Đức
Phật thực hành (thiền) và khuyến tấn điều gì nên người ta phải mời ngài Ananda.
Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ ngài Ananda là vị Tỳ Kheo duy nhất trong số 500 vị
chưa đắc Arahant. Vậy thì ngài Ananda làm gì? Ngài ấy thức cả đêm 0 ngủ để thiền
và thiền và thiền suốt. Rồi Ngài ấy đạt được gì? 0 được gì hết. Bạn biết vì sao
0? Vì vị ấy cố gắng. Vị ấy đặt ra mục tiêu phải đạt được. Cuối cùng thì vị ấy bỏ
cuộc. Vị ấy nghĩ rằng:’ chỉ còn khoảng 45’ hay 1 giờ nữa thôi thì sẽ bắt đầu kỳ
kết tập Kinh điển. Nếu mình chưa chứng đắc Arahant thì nghĩa là sẽ 0 chứng đắc’.
Thế là Ngài Ananda trở về cốc của mình, nằm lên giường. Ngay trước khi nằm hẳn
lên giường, vị ấy nhắm mắt lại. Và khi vị ấy nằm hẳn lên giường thì đã trở
thành vị Arahant thứ 500.
Tôi yêu thích câu chuyện này. Thật 0 dễ để hiểu được câu
chuyện này. Khi ta cố gắng thực hành thiền thì ta đang xua đuổi trí tuệ, an
bình, giác ngộ . Còn khi ta buông xả và thư giãn tối đa, cứ để yên đó, thì tâm
bạn lại trở nên định tĩnh 1 cách nhanh chóng và bạn có thể thấy được Pháp -
Dhamma. Ngài Ananda đã có đủ kinh nghiệm (thiền), chỉ là chưa thấy Pháp –
Dhamma. Rồi sau đó Ngài ấy trở thành bậc Giác Ngộ. Các vị Arahant khác đã vào
phòng kết tập kinh điển hết rồi. Cửa phòng đã đóng lại rồi. Vấn đề là làm sao để
thuyết phục các vị kia rằng ngài ấy giờ cũng là 1 bậc Arahant? Thay vì tranh luận,
ngài Ananda cố ý đến trễ. 499 vị Arahant đang chờ bên trong để bắt đầu kết tập
Kinh điển. Rồi các vị ấy thấy 1 luồng ánh sáng đầy uy lực vào phòng thông qua lỗ
khoá. Khi qua khỏi lỗ khoá rồi thì luồng ánh sáng ấy trở thành Ngài Ananda. Ta
gọi đó là mở lối đi riêng (cười). Ngài Ananda cần làm như vậy để thuyết phục mọi
người rằng giờ đây Ngài ấy cũng là 1 vị Arahant.
Tôi yêu thích câu chuyện nhỏ này. Vị ấy cố gắng, cố gắng và cố
gắng rồi buông bỏ. Nhờ buông bỏ mà vị ấy có thể thư giãn, cứ để mọi việc tự
nhiên. Tôi vẫn còn nhớ Ajahn Chah đã dạy tôi điều đó rất nhiều lần. Lúc đầu thì
tôi 0 hiểu. Tôi nghĩ là muốn Giác Ngộ thì cần phải nỗ lực rất nhiều. Phải cố gắng!
Làm thế quái nào lại có thể trở thành Arahant mà 0 cố gắng chút nào? Rồi chẳng
bao lâu sau tôi hiểu ra. Ajahn Chah rất giỏi trong việc kể những câu chuyện ví
dụ. Rất có ý nghĩa với tôi.
1 trong những câu chuyện Thầy kể là về ngôi chùa Wat Pah
Pong, là tu viện nơi Thầy ấy sống. Chùa này có 1 vườn xoài. Tôi nhớ là nghe câu
chuyện này vào năm thứ 1 làm nhà Sư và ở đó với Thầy. Lúc đó thì tôi 0 thấy có bất kỳ cây xoài nào ở
chùa hết. Tôi nói :’Thầy có nhầm 0? Có cây xoài nào trong tu viện của Thầy đâu!’
Thầy nói rằng:’ đây là 1 câu chuyện ẩn dụ. Có rất nhiều cây xoài trong tu viện của thầy
Ajahn Chah. Tất cả những cây xoài này do chính tay Đức Phật trồng’. Nghe lại
càng lạ hơn vì Đức Phật chưa từng đến Thái Lan. Đức Phật đã từng đến khu rừng
này ở vùng đông bắc Thái Lan mà 0 đến những nơi khác sao? Thầy lại kể tiếp:’ Giờ
đây tất cả các cây xoài ấy đều cho đầy những trái xoài chín ngọt’. Tôi lấy làm
thú vị. Tôi 0 biết các bạn thế nào chứ còn tôi rất thích xoài ở vùng đông bắc
Thái Lan. Chúng rất thơm ngon và đó là món ăn thứ 2 bên cạnh món ếch (luộc). Thật
ra xoài thường có mặt trong bữa ăn hàng ngày. Mỗi ngày tôi ăn 1 bữa gồm ếch (luộc)
và nếp. Vào mùa xoài thì có thêm món xoài thơm ngon. Dù sao thì khi nghe Thầy kể
Đức Phật trồng các cây xoài trong chùa Wat Pah Pong và chúng rất ngon, tôi nghĩ
rằng tôi thích ăn thử vài trái. Rồi tôi nhận ra: ‘Vậy Ajahn Chah đang muốn nói
về điều gì?’
21:25 (Còn tiếp)
Thầy muốn nói rằng những trái xoài là trí tuệ của Đức Phật
hay còn gọi là Chánh Pháp Dhamma. Sự thấu hiểu, nhìn thấy những điều mà rất ít
người khác nhìn thấy được: Bản chất của thân, của tâm, bản chất của những mối
liên hệ (nhân duyên, các duyên) , bản chất của sự tử tế, bản chất của việc 0
cho phép bản thân bị người khác làm phiền não. 1 trong những câu chuyện về việc
0 bị phiền não thì tôi đã có kể đôi lần ở UK và bây giờ tôi sẽ chia sẻ với bạn. 1 câu chuyện xưa về người lính Mỹ ở vùng đông
bắc Thái Lan. Vào thời sắp kết thúc chiến tranh ở VN thì họ vẫn duy trì 1 căn cứ
không quân ở đông bắc Thái Lan.
Có 1 anh lính Mỹ cao to đi xe kéo từ căn cứ Không Quân Mỹ
bên ngoài Ubon vào thị trấn. Bây giờ nơi căn cứ đó là sân bay Ubon. Người phu chiếc xe kéo ấy đi ngang 1 bàn nhậu
bên đường có những người bạn của anh ta. Hôm đó họ uống cũng khá nhiều nên ngà
ngà say, 0 còn tỉnh táo. Họ nói với người phu xe kéo:’ anh chở thằng lính chó bẩn
thỉu này đi đâu vậy?’ Họ dùng ngôn từ sinh sự gây hấn như vậy. Người lính Mỹ vẫn
ngồi ngắm cảnh 2 bên đường. Người phu xe kéo nghĩ rằng:’ à người lính Mỹ này 0
hiểu tiếng Thái’ nên trả lời với những người kia:’ xem, thằng lính này dơ bẩn
quá. Tôi chở nó ra dòng sông ở thị trấn , thảy nó xuống đó cho nó tắm hahaha’. Như
vậy là phân biệt chủng tộc và đó là dấu hiệu sắp có chuyện lớn. Nhưng mà người
lính này cứ vô tư ngắm cảnh và mỉm cười. Như vậy nghĩa là anh này chẳng hiểu tiếng
Thái và 0 có chuyện gì xảy ra. Khi vào đến thị trấn , người lính xuống xe và bỏ
đi, 0 trả tiền. người phu xe kéo mới dùng vốn tiếng Anh ít ỏi của mình để nói:’
Thưa ông, tiền vé, ông chưa trả tiền’. Người lính Mỹ quay người lại và nói tiếng
Thái rất rành rẽ trôi chảy: ’chó làm gì có tiền?’
Xin hãy nhớ câu chuyện này. Nếu người ta xúc phạm, chê trách
bạn, sẽ tuyệt vời nếu bạn có thể lật ngược tình thế và làm cho họ xấu hổ, từ đó
họ học được vài điều. Thầy Ajahn Chah đã dạy tôi bài học nhỏ đó. Nếu người ta
xúc phạm con chuyện gì, kiểu như nhà Sư 0 có tiền hay gì đó, khi 0 nổi giận thì
con luôn có thể lật ngược tình thế. Đó là 1 vd.
Có vài câu chuyện tôi nhớ khi còn là nhà Sư ở vùng đông bắc
Thái Lan. 1 trường hợp khác là đôi khi hội đồng địa phương gặp rắc rối với các
bác tài taxi và xe kéo. Thời đó ở đó 0 có nhà VS công cộng nên họ thường hay tiểu
bậy ở 1 vài chỗ vùng ven thành phố. Nhưng họ chỉ tập trung tiểu bậy ở 1 vài chỗ
thôi nên xông mùi xú uế rất nặng. Các vị trong hội đồng thành phố mới đặt bảng
cấm tiểu tiện nhưng như vậy có cấm được họ 0? 0 hề! Mùi khai xú uế vẫn như cũ.
Rồi 1 vị mới có sáng kiến. Họ 0 đặt bảng cấm như cũ mà thay bằng cái bảng khác:
‘đây là nơi tiểu tiện dành cho chó’. 0 ai đến để tiểu tiện ở đó nữa (mọi ng cười).
Đó gọi là khôn khéo hay thông minh về mặt cảm xúc (EI). Bạn có thể dùng cách đó
để khuyên hay khiến người ta làm mà 0 gặp rắc rối gì. Tất cả những người hay đến
chỗ đó tiểu bậy cũng khen ngợi hội đồng thành phố vì họ thấy buồn cười. Họ khen
những vị kia có trí.
Tôi thích những câu chuyện nhỏ kể về những người trí tuệ tuyệt
vời có thể ngăn được các vấn nạn trên thế giới. Cụ thể là câu chuyện sau đây. Vị
này là 1 vị quan đại thần của nhà vua. Viên quan đại thần này luôn nói rất nhiều,
giống tôi vậy. Đúng 0 nhỉ? Vị ấy luôn làm cho các vị quan đại thần khác trong
triều bối rối. Vị ấy cứ nói mãi, nói mãi và cho lời khuyên. Ngày nọ, các viên
quan khác bị vị này làm cho xấu hổ vì vị này nói ra cái gì cũng đúng, thế là họ
bí mật gặp nhau để bàn cách làm cho viên quan thông minh này bẽ mặt. Họ lên 1 kế
hoạch. Họ sẽ bắt đầu khen ngợi viên đại thần thông minh này truớc mặt nhà vua.
Ai cũng thích được khen trước mặt ông chủ hết. Họ sẽ nói:’ Ngài là 1 viên quan
đại thần rất là thông minh. Nhà vua thật là may mắn khi có 1 viên quan như ngài
trong triều. Ngài biết mọi thứ, rất thông minh. Có lẽ là ngài biết luôn ý nghĩ
của chúng tôi nữa’. Và đó là 1 cái bẫy.
Viên quan đại thần sẽ trả lời:’ vâng, tôi biết các vị nghĩ gì’. Họ đã bàn với
nhau trước rằng sẽ hỏi:’ Vậy thì chúng tôi đang nghĩ gì?’ Bất cứ điều gì vị ấy
nói, dù đúng là chúng ta đang suy nghĩ thật, chúng ta cũng sẽ chối. Làm sao mà
chứng minh được chứ! Họ muốn gài bẫy vị này. ‘Xin ngài hãy nói cho nhà vua biết
tất cả chúng tôi đang nghĩ gì nào’. Viên quan thông minh 0 chút do dự, nhìn đức
vua rồi nhìn các viên quan khác trong triều: ‘ từng người trong các vị đây đều có
suy nghĩ về đức vua với lòng tôn kính yêu mến’.
Thật tuyệt vời. Tất cả đều đồng thanh đáp:’ Vâng, thật là đúng quá!!!’
(mọi người cười). Nếu ai mà nói 0 thì sẽ bị vào tù. Những điều như vậy có ở nơi
người trí tuệ. Và trí tuệ như vậy cho thấy người ấy suy nghĩ ra ngoài khuôn khổ
thông thường. Họ có thể nhìn thấy sự việc cách sâu sắc hơn. Đó gọi là trí tuệ.
Nhưng như vậy thì chưa đủ để trở thành bậc Thánh Nhập Lưu
hay bậc Arahant. Bậc Thánh 0 chỉ là có trí tuệ mà còn có thể sử dụng trí tuệ.
Cho nên chúng ta phải nhìn thấy sự việc và tự trải nghiệm. Thầy Ajahn Chah nói:
chùa Wat Pah Pong có 1 vườn xoài do Đức Phật trồng. Có rất nhiều trí tuệ mọc ra
từ cây , có sẵn đó cho mọi người. Tại sao 0 phải là mọi người ở chùa đó đều được
Giác Ngộ? Vì 0 chỉ là biết về Giác Ngộ mà còn phải trải nghiệm sự Giác Ngộ khi
bạn ngồi dưới những gốc xoài ấy ở chùa Wat Pah Pong . Đó là điều Thầy muốn nói
mà ban đầu tôi đã 0 hiểu vì là 1 nhà Sư mới nhưng tôi luôn tôn kính Thầy Ajahn
Chah.
31:19 (Còn tiếp)
Thầy hay nói những chuyện
rất có ý nghĩa như vậy. Thầy nói rằng:’
tất cả các Sư, Ni và các bạn cư sỹ đây, tất cả những gì các bạn cần làm
để có được trái xoài là ngồi hoàn toàn tĩnh lặng dưới gốc cây xoài. Hoàn toàn
tĩnh lặng và đưa tay ra, trái xoài sẽ rơi đúng vào tay bạn’. Ngồi hoàn toàn
tĩnh lặng và trái xoài sẽ rơi đúng vào tay bạn? Tôi nghĩ thật là nực cười! Thật
ra là lúc đó tôi mất niềm tin vào Thầy Ajahn Chah. Nếu bạn muốn có xoài, ít nhất
bạn phải lấy cây để hái quả. Vậy mà Thầy nói:’ 0, 0, 0, chỉ ngồi hoàn toàn tĩnh
lặng thôi’. Lần sau bạn hãy thử làm như vậy khi thấy cây xoài nào đó xem sao.
Hãy tìm 1 gốc xoài tốt, ngồi dưới gốc cây, mở lòng bàn tay ra và trái xoài sẽ
rơi trúng vào đầu bạn đau điếng. Vậy mà
Thầy ấy nói 0 đâu, mọi việc sẽ diễn ra như Thầy ấy nói.
Ngồi hoàn toàn tĩnh lặng
vì với tấm lòng đại từ bi của Đức Phật, trái xoài sẽ rơi xuống đúng chỗ. Đây là
1 so sánh lạ lùng, mà nhờ vậy tôi luôn nhớ câu chuyện ấy. Tôi cũng đã đọc rất
nhiều quyển sách khác của Ajahn Chah nhưng 0 thấy ghi câu chuyện này của Thầy
dù rằng chính tôi đã nghe được. Nên tôi có ghi chuyện này trong 1 quyển sách của
tôi , tôi quên mất tên quyển sách ấy là gì, tôi chỉ muốn chia sẻ với mọi người
rằng hãy ngồi hoàn toàn tĩnh lặng. Mở tay ra chỉ cho việc có tấm lòng từ bi, tử
tế. Rồi trái xoài sẽ rơi xuống nhiều hơn bạn nghĩ chỉ cho việc trí tuệ sẽ xuất
hiện và đó chính là lúc các giai đoạn Giác Ngộ diễn ra. Bạn 0 mong chờ chúng. Nếu
bạn đi rung lắc cây xoài, lấy thang trèo lên cây, hay cưa cho cây xoài đổ xuống
thì đó là 1 việc tệ hại khủng khiếp. Bạn nghĩ làm vậy sẽ có được trái xoài ư? 0
đâu! Chỉ có 1 cách là hãy hoàn toàn tĩnh lặng, mở tay ra rồi xoài sẽ rơi xuống.
Trải nghiệm chuyện này thì thật tuyệt vời.
Có nhiều bạn nói với tôi
rằng đã làm đúng như vậy. Tốt lắm! Hãy nói cho những người khác cùng làm như vậy.
Bạn 0 cần đuổi theo sự Giác Ngộ. Bạn chỉ cần thư giãn tối đa, làm cho chính
mình thật sự tĩnh lặng, sống trong bình an, rồi thì sự tỉnh giác, nhận thức của
bạn bắt đầu phát triển. Bạn có thể nhìn thấy nhiều hơn, cảm thấy nhiều hơn, thấu
hiểu hơn, tôi thích những vd này. Tôi đã phần nào được nuôi dưỡng từ những điều
như vậy. Ở trường đại học, trong phòng thí nghiệm, tôi đã cố gắng sống, 0 chỉ
là với những phương trình toán học mà còn với những thử nghiệm thực sự. Những
điều này thực sự hoạt động thế nào? Tìm hiểu mọi việc xem như thế nào, kiểm tra chúng, xem chúng có thật sự hoạt động
0.
Vd cụ thể đó về thiền thật
sự xuất sắc. Đó là lý do hôm nay tôi cũng đã có nói rằng: các bạn cũng như
ghost, các vị phi nhân, là 1 phần trong sự quan tâm của tôi, chứ 0 chỉ là thiền
và Chánh Pháp Dhamma. Ma, hay còn gọi là các vị phi nhân, 0 nguy hiểm, 0 bao giờ
nguy hiểm. Các vị ấy là những hiện tượng rất hấp dẫn, thú vị trên đời này. Họ
ra sao, hoạt động thế nào? Họ có hoạt động, có hiện hữu quanh đây.
0 chắc là tối nay các vị
đó có ở đây 0, nhưng tôi nhớ có 1 cặp vợ chồng người Thái khi họ dọn về ở trong
căn nhà đầu tiên của họ thì chuông cửa hay reo 1 cách kỳ lạ. Họ ra mở cửa nhưng
0 thấy ai. Họ nghĩ chắc là trẻ con chọc phá bấm chuông cửa rồi bỏ chạy mất.
Nhưng có vài lần họ đứng gần ngay cửa trước. Khi chuông cửa reo, họ nhanh chóng
mở cửa mà cũng 0 thấy ai. 0 ai có thể bấm chuông cửa rồi chạy mất nhanh như vậy
được. 0 phải là con người làm chuyện này mà là ma. Nhưng họ rất thông minh khiến
tôi thật sự thán phục. Họ nghĩ phải giải quyết chuyện này thế nào đây? Rồi họ
có 1 giải pháp. Gỡ pin ra khỏi chuông cửa. Chuông 0 còn điện để hoạt động. 1 động
tác hết sức đơn giản. Vậy mà chuông vẫn cứ reo lên: ding ding, ding ding. Họ nhận
ra con ma này có năng lực đặc biệt, có thể tạo ra điện để bấm chuông. Thật thú
vị. Vậy thì nếu khu vực nào bị cúp điện mà bạn lại có 1 con ma thân thiện ở đó,
ma có thể giúp được đó. Rồi trong căn nhà này có tv, đôi khi họ đang xem phim
hay chương trình thể thao thì tv tự động chuyển kênh, 0 có ai bấm nút cả. Vì họ
có kinh nghiệm chuyện chuông cửa rồi, họ biết con ma vẫn ở đó và nó cũng thích
xem tv, có những chương trình tv nó yêu thích. Nếu mà họ chuyển kênh về chương
trình họ thích thì chuyện gì xảy ra? Chưa kịp xem thì kênh tv lại chuyển trở lại
chương trình trước đó. Vậy là họ lại có 1 giải pháp. Tôi thích những người suy
nghĩ vượt ra ngoài khuôn khổ. Họ mua thêm 1 cái tv nữa. 1 cái cho con ma xem và
1 cái cho họ dùng. Vậy là họ có thể xem những chương trình mà họ thích và con
ma cũng vậy. Mọi người sống hoà hợp và bình an. Tôi nghĩ đó là 1 giải pháp tuyệt
vời. Khi chúng ta có thể mở lòng ra và chấp nhận những chuyện như vậy thì có thể
có cuộc sống an bình hơn rất nhiều. Bạn biết là tôi được đào tạo để trở thành 1
nhà vật lý, tôi sẽ 0 tin những chuyện như vậy nếu 0 có đủ thông tin. Khi chúng
ta có trí tuệ, chúng ta thấu hiểu những điều cơ bản của cuộc sống này.
Điều kế tiếp mà chúng ta
cần có là sự an bình trong tâm để ngồi tĩnh lặng dưới gốc cây xoài, mở tay ra
và xem điều gì sẽ rơi vào tay chúng ta. Đây là phần hấp dẫn trong Phật Giáo.
Chúng ta luôn tập trung vào thiền và đây chính là lý do tôi ở lại trong Phật
Giáo, là 1 trong những lý do tôi dạy các khoá thiền ẩn cư. Bạn có thể thu nhặt
được những trải nghiệm mà các thiền sinh có được khi thiền. Rất khó để dùng từ
ngữ để diễn tả nhưng kiểu giống như làm bạn kinh ngạc. Trong thiền sâu, bạn thấy
được những điều chưa từng thấy cùng với rất nhiều niềm an vui hạnh phúc. Và rõ
ràng là tôi thích chuyện này. Người ta nghĩ làm nhà Sư thì có gì vui chứ? Xin lỗi
bạn, nghĩ vậy 0 đúng. Làm nhà Sư 0 có những chuyện vui đời thường, nhưng những
thời thiền tốt đẹp sẽ mang lại niềm hỷ lạc to lớn. Đó là 1 trong những lý do
năm nay là năm thứ 50 tôi làm nhà Sư, làm Tỳ Kheo và vẫn mạnh khoẻ. Tôi 0 biết
kỷ lục thế giới là như thế nào. Tôi có nên đi hỏi thử xem kỷ lục làm nhà Sư lâu
nhất thế giới là bao nhiêu năm, xem mình có đạt kỷ lục thế giới 0 nhỉ?
41:33 (Còn tiếp)
Thật ra thì 0 đâu, chúng
ta 0 quan tâm chuyện phá kỷ lục mà quan tâm việc tại sao tôi lại bỏ cả đời làm
Tỳ Kheo, hành thiền và giảng dạy các bạn nhiều điều, trả lời cùng 1 câu hỏi từ
tuần này qua tuần sau rồi tuần sau nữa (mọi người cười). Thật ra thì tôi 0 phiền
gì đâu vì khi gặp các bạn tôi rất vui. Tôi yêu thích cuộc sống của 1 nhà Sư vì
rất thường xuyên, khi bắt đầu thiền , ta có được điều lạ lùng này là tôi có được
nguồn năng lượng. Các bạn có thể hiểu được điều này nếu bạn vừa trải qua 1 thời
thiền tốt đẹp. Thời giảng Pháp thì lại càng hoan hỷ hơn, kể nhiều chuyện cười tệ
hại hơn, là do tôi được nâng đỡ từ việc hành thiền. Đó là nguồn cảm hứng, nguồn
hạnh phúc thực sự. Tôi ước gì có thể
chia sẻ niềm hạnh phúc đó với các bạn. Có khi bạn dự khoá tu thiền ẩn cư và có
thể cảm nhận được nguồn hạnh phúc ấy. Lúc đó bạn 0 bị buồn khổ, bị bệnh hay bất
cứ gì. Bạn đi bộ (thiền hành) xuyên qua khu rừng hay đi dọc theo những con đường
mòn và thấy những con nhện lông loại to, những loài nhện khác hay là rắn mà 0
thấy sợ hãi.
Tôi vẫn còn nhớ 1 vị thầy
của tôi, người mà tôi nghĩ chỉ là 1 vị Thầy chuyên nghiên cứu học thuật tại 1
ngôi chùa ở Thái Lan. Thầy ấy rất thông minh. Tôi có 1 cuộc hẹn gặp với Thầy và
trong khi chờ đợi thì tôi thiền, là cách các vị Sư tu trong rừng hay làm. Buổi
gặp đó mang lại cho tôi những ký ức tuyệt vời về vị Thầy này. Thầy nói khi còn
trẻ Thầy cũng học cách thiền. Thầy kể cho tôi nghe 1 câu chuyện mà Thầy đã trải
nghiệm. Thầy của Thầy bảo Thầy hành thiền trong rừng dừa. Khi đang hành thiền
thì Thầy có 1 trải nghiệm an bình lạ thường; rất an lạc. Khi đang cảm thấy bình
an như vậy thì Thầy cảm thấy có gì đó nằm trong lòng của mình. Mở mắt ra thì thấy
1 con rắn kịch độc trong khu vực đó ở Thái Lan. Thầy cô của Thầy, cha mẹ Thầy
luôn dặn là hãy cẩn thận tránh xa loại rắn đó vì chúng rất rất nguy hiểm. Khi
thấy con rắn nằm gọn trong lòng mình, nó có thể dễ dàng giết chết Thầy, Thầy ấy
có sợ 0? Đó hẳn là điều lạ lùng nhất: Thầy 0 thấy sợ chút nào! Lòng Thầy tràn đầy
sự bình an, nhìn con rắn đang nhìn lên. Thầy nhắm mắt lại và thiền thêm 5’ hay
10’ nữa. Trong 5’ hay 10’ đó, con rắn bung ra và chậm rãi trườn đi. Tôi có biết
những câu chuyện như vậy. Loài rắn 0 bao giờ làm hại bạn. Tôi yêu thích những
câu chuyện như vậy, kiểu các nhà Sư, những người phương tây hay bất kỳ ai, họ gặp
những con vật nguy hiểm như vậy ở những nơi như Thái Lan. Chúng 0 bao giờ làm hại
bạn. Đôi khi tôi cũng ngạc nhiên, 0 hiểu tại sao. Nếu bạn bình an và có lòng từ
thì có khi chúng trườn qua bạn.
Tôi có 1 trải nghiệm thế
này tại tu viện Bodhinyana ở Serpentine. Lần đó tôi nhập thất và đang đứng rửa
bình bát của tôi sau khi dùng bữa trưa. Tâm tôi đang rất bình an thì thấy có 1
sự náo động trong rừng. Nhiều con kangaroo vội nhảy đi mất mà tôi 0 hiểu tại
sao. Tôi nhìn thì thấy 1 con rắn hổ dugite to khổng lồ. Đây là loại rắn có nọc
độc rất mạnh ở Tây Úc. Cuối cùng thì tôi cũng ước lượng ra nó to cỡ nào. Tầm 3,12m,
dài như vậy là 1 con dugite cỡ lớn. Tôi biết được là vì sau khi nó đến để ‘say
hello’ với tôi. Nó đến gần và nhìn tôi. Còn tôi thì cứ tiếp tục rửa cái bình
bát. Khi tôi ngẩng đầu lên thì nó quay đi, đuôi hướng về phía tôi, đầu hướng về
phía khác. Nó nằm trú nắng bên cạnh bức tường của cái cốc do tôi xây dựng. Tôi
biết bức tường này dài bao nhiêu, là 3,12m. Hôm đó là 1 ngày nóng bức. Con rắn
tội nghiệp đó chỉ muốn tìm 1 chút mát mẻ. Làm sao bạn có thể từ chối, 0 cho ai
đó trú nắng trong 1 ngày rất là nóng nực? Tôi nói:’ cứ tự nhiên đi nha’; và con
rắn ở đó 1 lúc. Tôi đi vào trong cốc để thiền, khi trở ra thì con rắn đã rời đi
rồi. Đây là những loài vật mà người ta rất sợ chúng. 0 cần phải sợ vậy đâu!
Nhưng cũng đừng dại mà đến gãi vào cằm con rắn hổ dugite. Như vậy là đi hơi quá
xa rồi đó. Bạn cứ để cho nó yên, đừng chọc ghẹo gì nó là được.
Tôi nhớ là chuyện như vậy
vẫn xảy ra ở rừng thiền Jhana grove. Năm nay các bạn có gặp nó chưa? Con rắn hổ
dugati ở rừng thiền Jhana grove ấy. Năm nay thì trời hơi lạnh, có gió và có mưa
nên chắc nó 0 ra, nhưng có 1 con rắn hổ dugati khổng lồ sống trong rừng thiền
Jhana Grove mà đôi khi người ta vẫn thấy. Bạn biết điều gì xảy ra khi nó ra tắm
nắng 0? Người ta bắt đầu chỉ trỏ rằng có 1 con rắn to đang ở đàng kia. Nó chỉ
muốn tắm nắng, sưởi ấm thôi mà. Nó 0 bao giờ tấn công hay làm ai bị thương. Như
vậy bạn biết được rằng ở 1 nơi như tu viện Tăng Bodhinyana hay tu viện Ni
Dhammasara, bạn được an toàn. Bạn rải rất nhiều tâm từ và lòng yêu thương đến
các con vật nên 0 cách gì mà chúng lại làm hại bạn. Còn nếu bạn rượt đuổi, chọc
ghẹo, đá chúng hay làm gì đó thì sẽ rất nguy hiểm. Khi bạn tôn trọng chúng thì
hoàn toàn yên tâm. Qua những chuyện như vậy thì ta thấy được Chánh Pháp. Bằng
cách nào chúng ta có thể sống hoà hợp với những con vật hay những điều mà người
ta cho là nguy hiểm? Bạn có thể chung sống
hoà bình, hoà hợp với chúng và chúng 0 bao giờ làm hại hay làm bạn bị thương.
Những chuyện này khiến tôi cảm động trong thế giới ngày nay.
Tôi cũng vừa đề cập đến
chuyện nhận được lời mời từ Ngài Vladimir Putin, mời 1 hay 2 vị Sư sang Nga để nói chuyện. Tôi có
nên đi 0? Thật ra thì Ngài ấy chưa có mời tôi vì lúc này Ngài ấy khá là bận rộn.
Rất nhiều khi, khi ta 0 yêu cầu đòi hỏi điều gì mà chỉ cho đi, trao tặng sự thấu
hiểu, trao tặng sự bình an, trao tặng tấm lòng tử tế thì người khác sẽ 0 bao giờ
làm hại bạn. Bạn 0 nằm trong vòng xoáy đó. Tôi chỉ là 1 nhà Sư hay mỉm cười, tử
tế, dạy người ta cách thư giãn tối đa và cũng có khi cho người ta biết rằng họ
0 cần phải làm 1 nhà chính trị khơi mào chiến tranh mà là nhà chính trị chấm dứt
chiến tranh 1 nhà chính trị tử tế, có lòng từ. Tôi có biết vài nhà chính trị
như vậy.
Nhiều bạn đã nghe tôi kể
chuyện này nhiều năm trước rồi. Khi đến Sri Lanka tôi thường nhận được lời mời
của vị tổng thống thứ 8 của Sri Lanka là Ngài Rajapaksa. Tôi luôn nhớ vị này.
Nhiều người nghĩ ông hơi giống 1 bạo chúa, nhưng lần đầu tiên khi gặp vị ấy
trong dinh thự tổng thống nơi vị ấy ở, vị ấy vừa mới thức dậy, dang dụi mắt. Bạn
đã từng gặp ai khi họ vừa ra khỏi giường chưa? Sẽ còn hơi ngái ngủ 1 chút. Khi
vị ấy đang dụi mắt, điều đầu tiên vị ấy nói mà tôi 0 bao giờ quên được, rằng:
‘tôi là 1 kẻ thất bại’. Tôi 0 ngại khi nhắc lại điều này vì vị ấy nói với tôi
như vậy. Điều này làm tôi bị shock. Vị ấy là 1 tổng thống rất quyền lực ở Sri
Lanka vậy mà vị ấy nói mình là 1 kẻ thất bại. Vị ấy nói mình tham gia chính trường
để cố gắng tìm ra 1 giải pháp hoà bình cho cuộc chiến tranh với lực lượng Hổ
Tamil ở Sri Lanka, vậy mà vị ấy thất bại. Cách mà vị ấy nói rất thành thật bày
tỏ sự đau lòng. Vậy thì nếu bạn muốn giải quyết vấn đề gì, xin đừng cố gắng trở
thành 1 nhà chính trị, lúc đó bạn sẽ là 1 phần của vấn đề đó. Cách đó 0 hữu ích.
52:07 (Còn tiếp)
Có 1 nhà chính trị tôi mới
gặp đây ở Ấn Độ mà bạn có thể quan tâm. Tôi nhận được 1 email nói rằng có 1 vị ở
Ấn Độ muốn có 1 cuộc hội thảo trên zoom riêng tư với tôi. Bạn biết là ai 0? Là
Rahul Gandhi. Tôi 0 ngại khi chia sẻ với bạn câu chuyện này; đơn giản vì lý do
mà vị ấy muốn có cuộc hội thảo riêng. Vị ấy có 1 người em họ đang ở Mỹ chữa ung
thư. Cô này được chữa trị rất tốt bên đó, và có lẽ là rất đắt tiền. Nhưng quá
trình hóa trị thì rất đau đớn, 0 gì có thể làm giảm nhẹ cơn đau đó được, ngoại
trừ khi cô ấy lên mạng và nghe được 1 bài giảng của 1 nhà Sư Úc tên là Ajahn
Brahm (cười). Thế là cô ấy cứ nghe tiếp, nghe tiếp những bài giảng mà tôi chia
sẻ ở đây vào tối thứ 6. Việc này có tác dụng với cô ấy. Cô nói thật tuyệt vời.
Cô ấy 0 hiểu tại sao. Bạn biết là cũng có vài người nói với tôi như vậy. Họ cảm
thấy năng lực từ thiền định của Thầy Ajahn Brahm mới tuyệt vời làm sao. Rồi sau
đó có 1 người, tôi nghĩ là cô Priyanka, em họ của vị này, bắt đầu nói chuyện với
tôi. Họ đã nghe rất rất nhiều bài giảng trên mạng.
Về mặt cơ bản, là 1 Phật
tử, tôi 0 để ý chuyện người đối diện là ai, cho dù họ đã làm những điều tệ hại
khủng khiếp, miễn là người biết tôn trọng. Tôi đã gặp rất rất nhiều người trong tù, họ đã làm nhiều điều khủng khiếp. Nếu
tôi đến để giảng dạy cho họ điều gì đó, điều đầu tiên tôi làm là tôn trọng họ,
nhờ vậy mà có thể kết nối với họ. Kết nối từ trái tim đến trái tim. Rồi lúc đó
bạn có thể thật sự giảng dạy cho họ.
Tôi nhớ có vài tù nhân ở
Perth, đặc biệt là có 1 anh, là người đầu tiên tôi đến dạy ở Bunbury. Anh chàng
này thật sự to lớn. Khi tôi bắt đầu dạy thì anh ấy giơ tay lên và hỏi:’ tôi muốn
hỏi 1 câu được 0?’ Khi 1 anh chàng to lớn, người đầy sẹo, bảo rằng anh ta muốn
có câu hỏi thì bạn làm gì? ‘Vâng, thưa ngài, xin cứ hỏi’. Anh nói:’ có đúng là
khi thiền định thì ta có thể bay qua các bức tường 0?’ Anh ấy hỏi như vậy đó.
Tôi cũng thành thật trả lời rằng:’ có thể được, nhưng phải mất rất nhiều năm thực
hành thiền’. 2 tuần sau lại có lớp, tôi đến thì chỉ có 3 người đến nghe tôi giảng
thôi (cười). Anh này trở thành 1 người bạn rất tốt của tôi. Tôi ngạc nhiên về
điều đó. Sau này, anh ấy chuyển sang nhà tù ở Canning Vale, người ta vẫn thường
luân chuyển tù nhân như vậy. Khi đi vào nhà tù, họ đưa cho tôi 1 thiết bị báo động
trông giống cây bút:’ nếu Thầy có bị tấn công thì cầm cây bút hướng về thiết bị
an ninh, trông như thiết bị báo cháy, gắn trên trần nhà rồi bấm vào cái nút ở đầu
cây bút. Chuông báo sẽ vang lên và chúng tôi biết Thầy đang ở đâu để đến hỗ trợ’.
Có nhiều người , nhất là nam giới trẻ hay nữ giới đã bị tù nhân tấn công rồi.
Nhiều tù nhân thụ án lâu năm thì họ có thể làm bất cứ chuyện gì. Họ 0 sợ bị
tăng án vì án của họ vốn kéo dài rất nhiều năm. Như vậy để bạn thấy vào dạy các
tù nhân đang tuyệt vọng thì rất nguy hiểm. Họ cũng dặn tôi là đừng để ai biết
cây bút này là gì.
Vậy mà ngay khi tôi bước
vào lớp, anh chàng to lớn mà tôi mới kể cho bạn nghe ấy, bấy giờ đã thành bạn tốt
của tôi, nói:’ À, Thầy cũng có thiết bị báo động an ninh đó hả?’ (cười) Tất cả
đều biết rõ đó là gì. Tôi nói:’ vâng, mà chắc nó 0 hoạt động đâu! Nếu muốn thì
các bạn có thể xông tới làm hại tôi trước khi tôi kịp bấm cái nút nào’. Anh ấy
bảo:’ Vâng, chúng tôi rất nhanh đó’. Tôi biết là anh ta nói thật. Rồi anh nói
tiếp 1 câu rất tuyệt vời mà tôi luôn nhớ:’ Chúng tôi thích Thầy đến đây. Thầy
là bạn tốt vì những gì mà Thầy trao tặng cho chúng tôi. Chúng tôi rất biết ơn.
Nếu mấy tay mới vào ở đàng sau có manh động gì,
3, 4 anh em chúng tôi đây sẽ xông vào họ trước. Chúng tôi là nhân viên
an ninh bảo vệ Thầy’. Tôi rất tin tưởng họ. Tấm lòng tử tế, sự tốt bụng, tinh
thần phục vụ của họ khiến tôi cảm thấy rất an toàn nơi các nhà tù dù nơi đó có
những con người rất rất nguy hiểm.
Cám ơn các bạn đã lắng
nghe. Hy vọng là các bạn vui thích với những điều tôi chia sẻ. Trong thời gian
an cư mùa mưa 3 tháng thì tôi 0 giảng vào tối thứ 6 ở đây. Tôi sẽ giảng cho chư
Tăng, Ni và 1 nhóm các bạn rất tuyệt vời từ Indonesia, Sri Lanka, Hongkong đến
dự khoá tu thiền tại rừng thiền Jhana Grove. Đó là niềm vui của tôi khi có cơ hội
hướng dẫn họ hành thiền. Tôi vẫn làm việc rất chăm chỉ. Cám ơn các bạn đã trao
cho tôi cơ hội làm việc như vậy.
Có 1 chuyện mà tôi muốn đề cập: việc thành lập tu viện Ni ở Sri Lanka đã
được chấp thuận. Tôi hay nhắc chuyện này vì luôn nghĩ đến nó. Trong nhiều năm
chúng ta đã nghĩ rằng chuyện như vậy sẽ 0 xảy ra, bây giờ đã thành hiện thực.
Có 1 vài bạn ở đây, có 1 quý cô đang ngồi phía trước tôi đây, đã bán hết tất cả
trang sức của mình, cúng dường cho việc xây dựng tu viện Ni ấy. Sadhu Sadhu
Sadhu. Điều đó thật cảm động. Bạn 0 giữ số trang sức đó cho riêng mình để hàng
ngày lau chùi chúng. Bạn đang mỉm cười vì bạn rất hào phóng. Chuyện là như vậy.
Sadhu Sadhu Sadhu.
Phần Hỏi Đáp:
H: Thưa Thầy, làm sao ta
biết được là có tiến bộ trên đường Đạo?
Đ: Bạn đừng nghĩ đến sự
tiến bộ và hãy nghĩ đến sự thâm nhập vào Đạo. Trên đường Đạo, đừng nghĩ về việc
đi xa hơn mà hãy nghĩ về việc đi sâu hơn. Đó là cách ta có thêm trí tuệ và bình
an. Bạn luôn đào sâu hơn, nhìn sâu hơn vào trong.
H: Con nghĩ là bị bế tắc
trong thiền. Làm sao để liên tục kiểm tra được bản thân? Con 0 có tiến bộ nào
trên đường Đạo.
Đ: Tôi biết có 1 cách để
kiểm tra bản thân là xem việc giữ giới của bạn thế nào. Bạn có giữ 5 giới 0? Đừng
bao giờ làm chuyện gì có hại hay gây tổn thương cho chúng sinh khác. Đừng bao
giờ làm chuyện gì có hại hay gây tổn thương cho chính bạn. Lòng tử tế của bạn nữa.
Đó là những điều tôi muốn kiểm tra, muốn biết. Có khi những điều mà người ta làm
cho nhau khiến tôi cảm động. Chúng thật đẹp và tuyệt vời. Dựa vào đó mà bạn biết
là mình có tiến bộ, là những việc bạn đang làm có thể khơi nguồn cảm hứng.
1:00:51 (Còn tiếp)
H: Làm cách nào để biết
được ta đã tích luỹ đủ thiện nghiệp có thể bảo vệ ta trong cuộc sống?
Đ: Ồ, bạn luôn có thiện
nghiệp. Bạn nhìn tôi này. Tôi có bao nhiêu tiền tích luỹ trong ngân hàng? có
bao nhiêu tài khoản đầu tư? Tôi đã tích luỹ, cất giấu được bao nhiêu tiền? Tôi
đã làm việc rất chăm chỉ, tôi có bao nhiêu trong tài khoản hưu trí của mình rồi?
Bạn nói có chút ít à? Chút ít là bao nhiêu? 0 có gì hết luôn (cười). Tôi 0 có bảo
hiểm, cũng 0 cất giấu tiền mặt ở đâu hết. Tôi chỉ buông xả và có 1 cuộc sống hạnh
phúc. Niềm hạnh phúc đó là phần quan trọng nhất giúp tôi mạnh khoẻ. Tất nhiên
là tôi đang bị ho, nhưng ho thì 0 làm bạn chết được. Tôi vẫn ổn.
H (từ Mỹ): Thưa Thầy, làm
sao ứng phó với chính sách thù ghét của Donald Trumph? Làm sao có thể giữ vững
tinh thần và có lòng từ khi đối diện với cơn ác mộng này? Cách đối phó hiệu quả
nhất là gì?
Đ: Hãy tử tế với vị ấy.
Vào ngày Valentine trong tháng 2, mà ngày này thì còn xa quá. Ngày sinh nhật của
vị ấy là ngày mấy nhỉ ? 14/ 6 à? Đã qua rồi. Chúng ta phải chờ thôi. Hãy tử tế
với vị ấy. Khi bạn tử tế với những người mà người khác ghét thì điều đó thật là
quyền lực. Họ 0 ngờ được như vậy. Vậy thì các bạn Phật tử, tôi có quyết định
này: Những người khác nghĩ họ muốn ném tôi vào đống lửa và thiêu rụi, nhưng có
1 người nói: ‘0, 0, 0, bạn làm vậy là sai lầm nhưng chúng tôi sẽ 0 làm tổn thương
bạn. Chúng ta hãy tôn trọng nhau’. Đó sẽ là 1 bài học mạnh mẽ. 0 ai trên thế giới
này từ chối bài học ấy. Bài học rất có uy lực. Tôi có 1 bài thơ mở đầu trong
quyển : Opening the door of your heart’ nói về việc ‘bạn nên luôn luôn yêu kính
mẹ mình, dù là mẹ cứ làm phiền bạn vì luôn hỏi cái này, yêu cầu cái kia. Xin
hãy cứ làm cho mẹ. Vì 1 hôm nào đó, ngày ấy sẽ đến, mẹ 0 còn ở đó với ta nữa.
Và bạn 0 thể làm gì cho mẹ nữa. Vậy thì xin hãy luôn chăm sóc mẹ mình’. Bạn biết
ai viết bài thơ đó 0? Là Adolf Hitler. Ngay khi tôi đọc được bài thơ ấy, thật sự
rất tuyệt vời. Vậy thì để vượt qua được chế độ thù địch, ta dùng lòng từ,lòng tử
tế.
H (từ Ba Lan): thiền tâm
từ có hiệu quả khi ta hướng về người đã chết và đã tái sinh 0?
Đ: Vâng, được. (Theo ng dịch
hiểu thì ta rải tâm từ đến hiện thân của người đã mất thì được)
H: làm sao ta giúp người
đã mất mà ta rất thương mến?
Đ: Vâng, hãy nhớ về họ và
chia sẻ những kỷ niệm về họ.
H (từ Đức): Xin Thầy giải
thích sự khác biệt giữa sự đồng cảm và lòng từ bi, nghiệp quả và Meta lòng từ, cách thực thi lòng từ mà 0 bị dính mắc
vào đó. Xin cảm ơn Thầy.
Đ: Nếu bạn có lòng từ với
1 điều gì hay ai đó, bạn bị dính mắc vào đó như thế nào? Khi ta tử tế, có lòng từ với ai đó, thì đó là
chuyện tốt đẹp nên làm. Tôi hay kể về những con Kangaroo trong tu viện
Bodhinyana vì tôi đã biết chúng 45 năm nay rồi. Chúng nhớ mặt bạn và 0 bao giờ
làm hại bạn. Chính là lòng từ khiến chúng xem bạn là bạn bè của chúng.
Về sự đồng cảm thì khó
hơn vì nhiều lúc ta phải cố gắng cảm nhận điều mà người kia cảm thấy.
Với tôi thì lòng từ (loại
đơn giản) dễ thực hiện hơn nhiều.
Friday Night Guided Meditation 04 July 2025 - Thiền 30’
Có 1 lý do khiến tôi 0 sở
hữu điện thoại di động. Nhiều khi tôi nghĩ hay là mình cũng nên có 1 chiếc
mobile phone? Nhưng rồi tôi yêu thích được sống trong sự an bình tĩnh lặng. Hãy
tưởng tượng Đức Phật có 1 chiếc mobile phone, Ngài ngồi dưới gốc cây Bồ đề, chuẩn
bị vào các tầng thiền và Giác Ngộ rồi reng reng reng reng . Thật sự là tốt đẹp
khi sống đơn giản, có nghĩa là đôi khi bạn ở ngoài vùng phủ sóng, 0 liên lạc với
ai. Tôi thì 0 thấy phiền gì khi 0 liên lạc gì với ai. Có nhiều cách để sống
tĩnh lặng, thinh lặng và đây là 1 cách. Người ta biết rằng nếu họ thật sự cần
liên hệ với tôi trong trường hợp khẩn cấp, cần thiết, họ sẽ liên hệ với 1 người
nào đó , đặc biệt là những vị sống ở tu viện Bodhinyana, rồi họ sẽ có thể liên lạc
với tôi. Đó là 1 cách sống dễ dàng hơn nhiều. Vì vậy thật tốt đẹp khi 0 liên lạc
với ai cả.
Có rất nhiều người quan
trọng khác họ cũng cắt liên lạc với mọi người. Ai là người bạn yêu thích nhất
trên thế giới này? Richard Gere? Bạn có thể điện thoại cho anh ấy 0? Đây là vấn
đề của tôi. Tôi 0 rành về những người nổi tiếng nên ngoài anh này thì tôi cũng
0 biết tên ai khác. Bên phái nữ thì ai là người nổi tiếng nhất mà bạn thích ngồi
gần bên nhỉ? Đừng nói là cô Ni Hassapanna nha! (Lúc này cô Hassapanna cũng ngồi
trên toà giảng). Là tôi ư? Tôi 0 có nổi tiếng. Dù sao thì cũng thật là tốt khi
có những người bạn biết tôn trọng sự riêng tư và sự an bình tĩnh lặng của bạn .
Đó là lý do tôi luôn cảm thấy nên được quan tâm, trân trọng như sự bình an và tự
do, như vậy thì 0 phải lúc nào tôi cũng bị gọi điện thoại để làm gì đó. Bạn có
thể liên lạc nếu muốn nhưng tôi luôn có
được sự tự do để thư giãn và tĩnh lặng.
Về việc thực hành thiền,
bạn hãy nhắm mắt lại. Khi mắt nhắm lại rồi thì điều đầu tiên mà bạn có thể lưu
tâm là cách ngồi của mình. Thân bạn cảm thấy thế nào? Đây là nơi tôi kiểm tra.
Tôi kiểm tra tư thế của thân. Nếu thân có phần nào khó chịu thì tôi sẽ điều chỉnh.
Thật tuyệt vời khi có biết bao nhiêu phương pháp hay giúp bạn tìm ra cảm giác mệt
mỏi hay đau nhức và có thể chỉnh chúng thành bình an và tốt đẹp.
Bây giờ tôi thấy lưng tôi
hơi đau nhưng nó cũng ổn. 0 đau lắm. Tôi chỉ cần để nó tự nhiên. Mở lòng ra với
chỗ đau lưng nhỏ bé đó, chào đón nó. Khi tôi 0 cố gắng dẹp bỏ điều gì cả thì
thân có cảm giác thư giãn rất nhiều. Nếu tôi cố gắng tìm cách dẹp bỏ điều gì đó,
tôi sẽ khiến thân căng thẳng quanh nơi đó. Khi tôi để cho lưng tôi, các cơ lưng
, các cơ nơi thân được tự nhiên, chúng bắt đầu mở ra và cảm thấy thoải mái. Tôi
cứ để chúng tự nhiên như vậy. Nói cách
khác, tôi mở lòng ra với bất kỳ cảm giác thể lý nào. Tôi có thể để ý, lưu tâm đến
thân của tôi. Nếu bạn thường xuyên làm chuyện này, bạn sẽ nhận ra những điều mà
tôi đã nhận ra nhiều năm về trước. Rằng phần thân này của bạn có thể cảm thấy 1 chút căng thẳng, đau nhức hay khó
chịu. Chỉ cần lưu tâm, ở lại với nó, nó 0 đe doạ gì đến mạng sống của bạn đâu,
rồi bạn sẽ nhận ra bạn thư giãn với nó.
1 trong những khẩu hiệu
mà tôi đã quảng bá trong nhiều năm và bây giờ người ta còn in lên áo thun, là
‘thư giãn tối đa - relax to the max’. Chữ tối đa ở đây rất quan trọng vì nếu chỉ
thư giãn bình thường thì 0 đủ. Bạn phải thật sự thư giãn, lúc đó bạn 0 chiến đấu,
đánh vật với bất cứ điều gì. Bạn 0 nhăn nhó vắt óc hay chống lại bất cứ gì. Bạn
để cho giây phút hiện tại tự nhiên và đây là trải nghiệm tuyệt vời. Khi bạn để
cho giây phút hiện tại tự nhiên, đó là cách bạn ứng xử với cảm giác ngay trong
lúc này. Việc chấp nhận cảm giác ấy giúp cho bạn thư giãn và bạn trở nên bình
an. Bạn 0 chiến đấu chống lại với cả thế giới này mà tạo ra bình an, hoà bình với
thế giới. Khi tôi nhận biết được giây phút này và tử tế với nó, sự tử tế là 1
phần của việc cứ để mọi việc tự nhiên. Khi tôi để mọi việc tự nhiên, mọi sự đau
nhức đều giảm bớt và thậm chí là biến mất.
Vậy thì bây giờ bạn đang
cảm thấy thế nào? Nếu bạn phản ứng với cảm giác đang có 1 cách tiêu cực thì bất
kỳ cảm giác nào đang có cũng sẽ trở nên căng thẳng, khó chịu hơn. Còn nếu bạn cứ
để kệ nó, để nó tự nhiên, bạn 0 chiến đấu với nó. Nó vẫn ở nơi thân bạn. Đó là
sự tử tế tuyệt vời. Bạn nên nhớ rằng với sự tử tế tuyệt vời như vậy thì toàn
thân bạn trở nên thật sự dễ chịu. Với các bạn khác cũng vậy, có thể là có căng
thẳng hay chỗ đau nào đó, hãy làm cho bạn được bình an .
Bây giờ tôi đang thư giãn
tất cả các cơ nơi bụng của tôi. Tôi thư giãn các cơ nơi ngực tôi, giống như tôi
thả lỏng các cơ bị căng thẳng, bị đau. 0 còn chỗ nào bị căng thẳng, dồn ép nữa.
Tất cả đều dễ chịu. Tôi đã làm như thế này rất nhiều lần rồi. Bất cứ chỗ đau
nào mà tôi cảm thấy, nếu bạn thư giãn chúng thì tất cả những cảm giác đó, chẳng
bao lâu, toàn thân sẽ thấy dễ chịu. 0 có chỗ nào bị căng thẳng, co kéo. Bạn 0 cố
gắng làm gì cả. Bạn để chúng tự nhiên và bạn sẽ thấy có sự thay đổi.
Thân tôi giờ đây thật sự
dễ chịu. Tôi đang nhìn đến những chỗ có cảm giác thể lý rõ ràng nhất. Thư giãn
chúng nhiều nhất trong khả năng. Bạn thư giãn mọi thứ như thế nào? Bạn đừng cố
gắng làm cho cảm giác này khác biệt. Bạn để yên chúng, để chúng tự nhiên, tôn
trọng chúng. Tôi tôn trọng thân tôi và để chúng tự nhiên, nhưng nếu cần, tôi sẽ
di chuyển, điều chỉnh tư thế . Tôi sẽ luôn làm như vậy. Chỉ có 1 chút hơi khó
chịu, chúng lấy đi rất nhiều ý kiến, ý nghĩ là bạn đang kiểm soát mọi thứ. Bạn
thật sự cứ để mọi thứ tự nhiên. Rồi toàn thân tôi bắt đầu cảm thấy dễ chịu.
Bạn tuyệt đối được an
toàn khi ở đây. Vì bạn được an toàn, an tâm, bạn cảm thấy tất cả những chỗ bị
căng thẳng, căng cơ nơi thân được thả lỏng. Giống như khi kéo 1 sợi dây thun, rồi
bạn 0 kéo nữa, bạn buông xả và mọi việc trở nên thả lỏng, dễ chịu và thư giãn. Khi thư giãn như vậy rồi, mọi sự đau nhức sẽ
giảm bớt như thể bạn 0 có chỗ đau nhức nào.
10:52 (Còn tiếp)
Khi bạn thư giãn nhiều
hơn nữa, tôi luôn nhận ra cái mà ta gọi là hơi thở xuất hiện . Có thể là do tôi
đã thực hành thiền hơi thở trong rất nhiều năm, giống như thành thói quen rồi,
rất hữu ích. Tôi nhận biết hơi thở bắt đầu đi vào, vào trong, rồi chuẩn bị ra.
Tôi cứ để mọi việc diễn ra. Đó là tấm lòng rộng mở và lòng từ bi, tử tế tuyệt vời.
Tôi tin vào thân tôi. Tôi biết rằng khi tin như vậy, tôi 0 bắt buộc thân làm
gì, 0 tranh cãi, mà tạo sự an bình nơi thân. Toàn thân tôi bắt đầu trở nên rất
dễ chịu. Học cách thư giãn thân như vậy thường là điều đầu tiên ta làm.
Tôi hay nói rằng nếu các
bạn thấy khó ngủ vào ban đêm thì cách tốt đẹp để bắt đầu giờ ngủ là có thể thư
giãn thật nhiều. Lúc đó tâm kiểu như tắt đi, 0 hoạt động nữa, 0 lo lắng, 0 nghĩ
đến chuyện tiêu cực, chỉ có bình an. Và tôi tin vào thân của tôi. Tôi để nó yên
đó và nó trở nên dễ chịu, thoải mái.
Bây giờ bên trong bạn cảm
thấy thế nào? Ngay chính giây phút này, 0 phải là trong 2 thời khắc, 0 phải là
thời khắc vừa qua mà là ngay bây giờ. Chính là nơi ta có chánh niệm. Ta có lòng
từ ái tử tế với giây phút hiện tại. Hãy quan tâm đến trải nghiệm của bạn. Bạn
biết đó, tôi 0 bao giờ thực hành thiền, tôi chỉ để nó diễn ra. (Và nhờ vậy mà)
Thời thiền luôn tốt đẹp, dễ chịu và bình an.
Có khi tôi nhìn ngắm thiền
kiểu như zoom in – phóng to ra, 0 cố gắng dẹp bỏ điều gì mà để ý xem tôi đang ở
đâu. Tôi cố gắng đi vào trung tâm. Khi tôi cố gắng đi vào trung tâm, những sự
việc ở vòng ngoài bắt đầu mờ nhạt rồi biến mất. Bạn đang tập trung (tư tưởng).
Giờ đây bạn cảm thấy thế
nào? Sự nhận biết của bạn có đi vào bên trong 0? Lúc này những điều mà ta thường
nhận biết rời khỏi màn hình. Chúng biến mất. Bạn có nhiều bình an hơn. Khi bạn
đã sẵn sàng, xin mời bạn mở mắt ra để chấm dứt thời thiền.
Comments
Post a Comment