MINDFULNESS - CHÁNH NIỆM

Trong buổi nói chuyện tối nay tôi sẽ nói về Chánh niệm. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ bắt đầu mùa thuyết giảng này vì sắp tới giai đoạn tĩnh tâm, chúng ta bàn về thái độ đối với cái chết và các bi kịch, và tuần trước tôi đã nói về Giáo lý, về nguồn gốc của sự vật. Tất cả những lý thuyết đó đều rất hay. Chúng có thể truyền cảm hứng, chúng có thể có là kim chỉ nam cho cuộc sống chúng ta. Và cũng quan trọng khi dành thời gian cho việc thực hành, một phần quan trọng của Phật giáo. Giống như cần có sách hướng dẫn cho ta biết đường đi đến nơi, chúng ta cũng cần sự chỉ dẫn, cách đi đến Chánh niệm. Và một nửa Phật giáo, trên thực tế là đa phần trong đạo Phật không nói cho mọi người biết nên tin vào điều gì, mà chỉ bảo mọi người cách tìm hiểu, và đây đều là những tu tập thực hành, là một phần của Phật giáo.

Đặc biệt tối nay tôi muốn tập trung vào một trong những phương pháp thực hành và đó là trọng tâm của Phật giáo ngay từ đầu, 25 thế kỷ trước được gọi là Chánh niệm.  Tôi biết đôi khi các tôn giáo chạy theo thời thượng và một số việc thực hành trở nên phổ biến hoặc không được ưa chuộng, phù hợp hoặc thế nào đó, nhưng chắc chắn Chánh niệm đã là một phần của Phật giáo ngay từ đầu.  Chánh niệm luôn luôn là một phần trong Phật giáo và là trọng tâm của việc giảng dạy Phật giáo. Vì vậy, hôm nay tôi sẽ nói về Chánh niệm, chính xác đó là gì, thực hành như thế nào và kết quả ra sao.

Đầu tiên tôi muốn nói rằng Chánh niệm có hai phần. Khái niệm đầu tiên là sự tỉnh giác, tỉnh táo, sự trong sáng của ý thức, và khái niệm thứ hai là Chánh niệm mà tôi thích gọi là hướng dẫn ghi nhớ, bao gồm mức độ trí tuệ và hiểu biết.  Nhưng trước hết, điều mà hầu hết mọi người hiểu về Chánh niệm, chú ý, tỉnh táo chỉ là khả năng nhận biết, và điều đó cần được giải thích sâu hơn vì đôi khi những gì chúng ta hiểu có thể nhầm lẫn. Trước hết, mức độ thấu hiểu, mức độ hiểu biết, mức độ chú ý là rất khác nhau, và một phần của việc thực hành thiền của chúng ta là phát triển khả năng hiểu biết về chúng.  Sự tỉnh táo của tâm trí là điều mà chúng tôi gọi là khía cạnh đầu tiên của Chánh niệm. Và việc biết về khía cạnh đầu tiên này rất quan trọng đối với chúng ta.

Nếu chúng ta muốn tránh những rắc rối, khó khăn trong cuộc sống, nếu chúng ta muốn hiểu cuộc sống, hiểu chính mình thì chắc chắn sự thấu hiểu rõ ràng là vô cùng quan trọng. Và chắc chắn nhiều người thực hành thiền khi trải nghiệm cuộc sống sẽ cảm thấy họ tỉnh táo lần đầu tiên trong đời. Giống như khi đi qua đám mây, người ta có suy nghĩ và có biết nhưng không biết sâu sắc chuyện gì đang xảy ra.  Vì thế, khi không biết điều gì đang diễn ra bên trong bạn thì bạn cũng không biết điều gì đang diễn ra bên ngoài kia.

P.1

Khi vấn đề nảy sinh và những khó khăn trong cuộc sống ập đến với bạn, bạn không biết tại sao, bạn không biết giải pháp chỉ vì con mắt của tâm trí chưa đủ rộng.  Một trong những chướng ngại của Chánh Niệm sẽ cho bạn thấy Chánh Niệm được phát triển như thế nào và điều gì xảy ra khi Chánh Niệm được phát triển. Một trong những chướng ngại của Chánh niệm chính là sự lười biếng của tâm trí, và những sinh vật nào có thói quen thì hay có sự lười biếng tâm trí.

Vì là một sinh vật có thói quen, bất cứ khi nào nói về Chánh niệm, tôi luôn nhắc nhở mọi người rằng chiều nay bạn ngồi ở đâu trong phòng thực hành (Chánh Niệm) này, và tuần trước, tuần trước nữa bạn có ngồi ở vị trí đó không. Về phần tôi thì tôi có lỗi vì không còn lựa chọn nào khác nên chỉ ngồi 1 chỗ ở đây. Có phải bạn luôn ngồi ở một bên hành lang, bạn luôn ngồi ở phía sau, phía trước? Bạn có phải là sinh vật có thói quen?

Bởi vì nếu bạn là người có thói quen, nghĩa là bạn không cần phải gắng sức chú tâm, không cần phải sử dụng chánh niệm. Bạn có thể thực hiện các hành động với sự chú ý tối thiểu. Và bạn có thể nhìn vào thời gian thư giãn của mình, bạn làm gì vào buổi sáng, bạn làm gì khi đi làm, lịch trình của bạn, và mọi thứ khác tương tự. Bạn có thể thấy rằng nếu bạn chỉ thực hiện những thói quen thường lệ của mình, hầu như không bao giờ thay đổi nhiều, thì bạn không cần nhiều tỉnh táo, nhiều chánh niệm. Trong thực tế, một ngày của bạn càng có nhiều thói quen, bạn càng cảm thấy điều đó rõ hơn. Cuộc sống nhiều khi diễn ra khác đi, những điều bất ngờ, những điều không có kế hoạch.

Nếu bạn muốn có chút ý niệm nào về chánh niệm, tối nay khi ra khỏi hội trường này, hãy đi ra bằng một cánh cửa khác với cánh cửa mà bạn thường đi ra. Khi bạn lái xe về nhà, hãy lái xe theo đường khác, đừng đi cùng một tuyến đường. Khi đánh răng trước khi đi ngủ tối nay, đừng lúc nào cũng đánh răng ở cùng một chỗ như mọi khi. Bắt đầu đánh răng từ đâu? Bạn bắt đầu từ bên trái, bên phải hay giữa? Bắt đầu từ một nơi khác với thường lệ.  Bây giờ bạn có thể thấy điều này thật thú vị, nhưng nếu bạn làm khác đi, bạn cần phải chú ý nhiều hơn, bỏ ra nhiều năng lượng hơn cho việc này.

Và do bạn bỏ ra nhiều năng lượng hơn, trước hết bạn cảm thấy sống động hơn. Điều này rõ nhất ở những người tập luyện hoặc đam mê các môn thể thao mạo hiểm như nhảy bungee hay lái xe tốc độ cao vì nỗi sợ hãi khiến họ cảm thấy tỉnh táo hơn. Họ cảm thấy sống động hơn, đó là một phần của sự gia tăng chánh niệm. Vì vậy, những người cảm thấy chán chết hoặc chán nản là vì họ luôn phải trải qua những thói quen lặp đi lặp lại. Hãy thử làm những điều khác biệt, thử nỗ lực và tiêu hao năng lượng, bạn sẽ cảm thấy tỉnh táo hơn, tỉnh giác hơn. Khi thực hành chánh niệm, chẳng hạn, người ta sẽ trở nên tỉnh táo hơn đối với cảm giác nơi thân.

P.2

Chánh niệm nơi thân, là một trong những đề mục/đối tượng truyền thống của chánh niệm, và điều này đã được các bậc tiền bối thực hành trong chủ đề chánh niệm. Khi bạn thực tập chánh niệm về thân, bạn thực sự đang cảm nhận thân, đang trải nghiệm thân. Và đôi khi vì mọi người quá bận làm những việc khác nên chúng ta không cảm thấy mình, không hiểu rõ thân mình. Vì vậy, khi cơ thể mệt mỏi, ốm đau, chúng ta không thấy được những dấu hiệu bệnh tật sắp xảy ra, đôi khi nhận ra thì đã quá muộn và bệnh tật đã phát tác. Còn khi chúng ta thực tập chánh niệm về thân, chúng ta biết được cảm thọ, trạng thái của thân và thân sẽ cho bạn thấy các dấu hiệu!

Tôi kể câu chuyện về một lần tiếp xúc khác vào một ngày nọ ở chùa, 105 nữ sinh đến thăm nhà chùa và tất cả các nhà sư đều lánh mặt, các em rất ngoan, vì vậy tôi đã nói chuyện với các nữ sinh về trải nghiệm trước đây của tôi khi còn là sinh viên, về việc tôi đã thực hành thiền trước kỳ thi cuối, vì ở trường đại học, sự nghiệp đại học của bạn phụ thuộc vào một đợt thi này.  Lịch thi là 3 tiếng buổi sáng, 3 tiếng buổi chiều, một tiếng ăn trưa, 6 ngày liên tục như vậy thi vật lý lý thuyết!

Hôm đó vào khoảng giờ ăn trưa, tôi trở về ký túc xá, không ăn gì và chỉ ngồi thiền. Tôi cần phải buông bỏ quá khứ và tương lai, quá khứ là bài thi buổi sáng và tương lai là bài thi buổi chiều. Khi tôi thực hành chánh niệm và tập trung vào hiện tại, tôi thực sự khá sốc về 2 điều: điều đầu tiên là tôi nhận ra mình đang lo lắng, cơ thể tôi bị run rẩy. Điều này làm tôi sốc vì tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người hay lo lắng. Và quan trọng hơn là trước đây tôi đã không để ý đến điều ấy, đã lâu rồi tôi không nhận ra, và chắc hẳn tôi đã rất lo lắng trong buổi kiểm tra buổi sáng và những ngày trước đó, nhưng bây giờ tôi mới dừng lại nhìn và cuối cùng tôi cũng có thể thấy được điều đó nơi thân.

Bấy giờ tôi nhận thức được sự lo lắng của mình, tôi muốn làm gì đó để giải quyết, tôi thuyết phục bản thân rằng làm như vậy sẽ không giúp ích gì cả, và thay vào đó tôi nên thư giãn để làm tốt bài kiểm tra.  Và thế là chỉ trong một thời gian ngắn tôi đã thoát khỏi sự lo lắng đó, rồi chánh niệm bắt đầu bộc lộ một phần khác ẩn giấu bên dưới, đó là sự mệt mỏi sâu sắc của thân và tâm trí tôi. Tôi đã làm việc rất chăm chỉ, học tập và ôn tập, tâm trí và cơ thể tôi đều kiệt sức, đặc biệt là bộ não.

Cũng vậy, thật sốc vì tôi đã không nhận thức được điều đó. Tôi đã không nhận ra. Chỉ khi tôi dành thời gian để quán sát với chánh niệm, tôi mới chú ý đến điều đó, và tôi nhận ra rằng đó là lý do tại sao có rất nhiều người mắc bệnh. Thân và tâm trí của chúng ta mệt mỏi, nhưng chúng ta quá bận rộn đến nỗi không nhận ra điều đó. Ngay khi tôi phát hiện ra rằng não của tôi không có thứ mà tôi gọi là dịch não, nó đã hoàn toàn khô cạn, tôi muốn làm điều gì đó để giải quyết vấn đề này, tôi thư giãn để năng lượng của thân và tâm trí phục hồi bằng cách thư giãn.

P.3

Và những nguồn năng lượng đó đã quay trở lại nhanh chóng, tôi sớm trở nên tươi sáng, trong trẻo và làm bài tốt. Điều tôi muốn chỉ ra từ câu chuyện đó là chánh niệm cho tôi thấy những vấn đề nằm sâu trong thân tôi:  hồi hộp và mệt mỏi. Và vì vậy bạn có thể tưởng tượng mọi người chạy vòng quanh mà không có chánh niệm rồi những vấn đề rắc rối đó có thể phát triển mà không được lưu tâm. Khi người ta không để ý, nó sẽ dần dần tích tụ, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, rồi nó sẽ trở thành một mớ hỗn độn bệnh hoạn.  Và khi gặp vấn đề về tinh thần sẽ trở thành giận dữ và trầm cảm.

Có một câu chuyện Phật giáo xưa kể về một người phụ nữ có địa vị xã hội rất cao, là một Phật tử thuần thành, rất được kính trọng trong cộng đồng ngoại trừ một điều: cô hay sân giận. Cô ấy thường xuyên giận dữ như muốn thổi bay mọi người, và cô ấy tin rằng là một Phật tử thuần thành, cô ấy muốn làm điều gì đó để giải tỏa cơn tức giận của mình, đó là một vấn đề của cô ấy. Thời ấy không có nhà trị liệu tâm lý nào cả, chỉ có các nhà sư, và tôi luôn nói rằng các nhà sư là nhà trị liệu tâm lý tốt hơn vì chúng tôi không thu phí, bạn không phải trả bất cứ thứ gì cho chúng tôi. Cô đến gặp vị sư đáng kính và ông đã cho cô lời khuyên này: hãy mang theo một chiếc gương bên mình, lấy nó ra và đặt nó trước mặt cô bất cứ khi nào tức giận để xem mình trông như thế nào. Là một người phụ nữ rất kiêu hãnh, cô nhận ra rằng khi tức giận, mình trông xấu xí đến mức không có lớp trang điểm nào trên đời có thể che đậy được khuôn mặt giận dữ trông giống như quỷ, như con quái vật, bởi vì đó chính là khuôn mặt của bạn khi bạn tức giận.

Vì vậy, lần tới khi bạn đời của bạn tức giận, hãy lấy máy ảnh ra chụp và đưa cho họ xem họ trông như thế nào. Trong Phật giáo có quy luật rằng khi người ta tức giận thì sẽ bị cho là xấu xí. Đó thực sự là nhân khiến người ta xấu xí. Bạn có thể hiểu được điều này bởi vì khi tức giận, bạn luôn bị mắc kẹt trong một tư thế, giống như một con quái vật. Chỉ cần nhìn vào gương cũng đủ khiến bạn không còn tức giận nữa. Tôi không tin, nhưng theo trong câu chuyện kể lại thì cô ấy không bao giờ nổi giận nữa.

Tất nhiên, chiếc gương là biểu tượng của chánh niệm giúp bạn tỉnh táo về bản thân, biết được những gì đang diễn ra bên trong. Và nếu bạn chú ý đến chánh niệm, có được sự tỉnh táo này, thì bạn sẽ nhận ra cơn giận dữ nơi thân và trái tim bạn như thế nào, bạn sẽ biết nó tác động thế nào đến mình và có thể loại bỏ cơn giận. Nó làm bạn cảm thấy đau đớn, cảm giác vô cùng khó chịu. Khi có chánh niệm, chúng ta sẽ biết được nguyên nhân cơn giận của mình, điều gì đã khơi dậy cơn giận của chúng ta. Bạn giận cô ấy, giận anh ấy vì chuyện gì đó. Chúng ta không bao giờ nhìn vào bên trong nguyên nhân, nguyên nhân gây ra sự tức giận của mình mà luôn nhìn ra bên ngoài, đó là lý do tại sao chúng ta không bao giờ cảm nhận được cảm giác tức giận bên trong như thế nào. Nhưng với chánh niệm, chúng ta biết chính xác điều gì đang diễn ra bên trong tâm và có thể khắc phục những cảm xúc cùng thói quen tai hại này.

P.4

Tương tự như việc tôi nhận ra sự mệt mỏi và lo lắng của mình, tôi đã không nhận thấy điều đó, nhưng một khi tôi nhận ra thì tôi có thể hành động phù hợp để giải quyết. Vì vậy, bạn sẽ thấy rằng một khi áp dụng chánh niệm, bạn sẽ chữa lành được nhiều thói quen (xấu) trong tâm trí mình! Giống như những người có thói quen trải qua một ngày theo cách giống nhau là đánh răng và thức dậy vào buổi sáng, họ không sử dụng chánh niệm, họ không có sự lựa chọn, họ chỉ đơn giản làm theo thói quen, họ không kiểm soát được cuộc sống của mình giống như cách chúng ta phản ứng theo thói quen trước những kích thích, với những người gọi chúng ta là ngu ngốc, khờ khạo và chúng ta chỉ phản ứng một cách tầm thường!

Đó là lý do tại sao chúng tôi gọi nó là “nút ấn (điểm yếu)” vì các phản ứng có thể đoán trước được, nhưng với chánh niệm, bạn không thể đoán trước được và bạn có thể phản ứng theo những cách khác nhau vì bạn cảnh giác với những khả năng khác nhau! Bạn có một cầu dao ngăn chặn sự trầm cảm, lo lắng, tức giận lan tràn trong tâm trí mọi người! Ví dụ, khi bạn sợ hãi, hãy trải nghiệm cảm giác (nhảy vào trong) sợ hãi như thế nào. Những gì bạn làm không phải là coi nỗi sợ hãi như một đối tượng mà là đi vào bên trong và trải nghiệm cảm giác sợ hãi như thế nào. Một khi bạn bước vào chứ không chỉ ở bên ngoài và nhìn xem bên trong trông như thế nào, bạn nhận ra rằng nỗi sợ hãi mất đi sức mạnh và nó tan biến đi! Nó tương tự như việc ngắt nhiên liệu của ô tô!

Nó rất hữu ích trong việc điều trị chứng lo âu, trầm cảm, giận dữ và tất cả những thứ tương tự, và đó là lý do tại sao chánh niệm rất hữu ích trong việc giải quyết nhiều vấn đề và tạo ra hạnh phúc! Nhưng chưa hết, bởi vì một khi người ta tạo ra chánh niệm lớn hơn, người ta càng trở nên tỉnh táo hơn với những gì đang xảy ra, và chánh niệm đó giống như bật đèn lên trong tâm trí bạn! Điều đó diễn ra thật khiêm tốn. Lần đầu tiên ánh sáng được bật lên và chánh niệm trở nên mạnh mẽ hơn, bạn nhận ra mình đã suy sụp bao nhiêu năm qua! Giống như việc lái xe với tấm kính chắn gió bẩn, bạn không thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, nhưng khi bạn lau sạch kính chắn gió đó, bạn có thể thấy rõ bên ngoài sáng sủa và trong trẻo, đây là sự củng cố của chánh niệm và đây cũng là một phần quan trọng để hiểu về chánh niệm, trong 1 bài báo, tôi gọi đó là chánh niệm siêu năng lực.

Và đây là phần mà chánh niệm trở nên cực kỳ thú vị, không chỉ là một công cụ để giải quyết vấn đề mà còn là một cách để nhìn rõ hơn về bản chất cuộc sống, kết cấu của cuộc sống. Bây giờ cuộc sống là gì, bạn là ai?  Bởi vì khi chánh niệm yếu, tỉnh giác yếu, cuộc sống đôi khi giống như sống trong sương mù. Có người hiểu, nhưng không hiểu hết cuộc đời, có lúc gặp rắc rối và có khi thoát ra, tôi không biết bạn đã làm gì, có thể bạn chỉ là người may mắn khi gặp được hạnh phúc nào đó trong cuộc đời mình. Giống như bạn liên tục không biết chuyện gì đang xảy ra, tại sao bạn lại ở đây, mục đích sống của bạn là gì.

P.5

Còn nếu bạn thực hành chánh niệm thì giống như bạn đang chiếu ánh sáng rực rỡ vào sự hiện hữu! Sự hiện hữu của cuộc sống từ bên ngoài, của cảm giác, và mọi thứ khác!  Rồi một lần nữa, sự chiếu rọi của ánh sáng rực rỡ là kết quả của việc thực hành chánh niệm, bạn sẽ thấy chánh niệm có khi bị dàn trải ra quá nhiều thứ!   Nó giống như ánh sáng cần được tập trung. Khi ánh sáng bị dàn trải, bạn có thể nhìn thấy một khu vực rộng nhưng không thấy rõ chi tiết! Nếu bạn tập trung vào 1 nơi, rồi tập trung vào 1 nơi nhỏ hơn, rồi tập trung vào chi tiết hơn nữa, giống như bạn zoom in máy ảnh, bạn sẽ có được hình ảnh thực tế sắc nét. Tôi chắc chắn rằng bạn có thể hiểu được vì bạn biết cách học cách tập trung chánh niệm, vì chúng ta đã thực hành điều đó nửa giờ trước khi tôi bắt đầu bài nói chuyện này! Tập trung chánh niệm là một công việc trong thiền định!

Và tôi hy vọng rằng bây giờ bạn đã đủ thành thạo trong việc thực hành tập trung chánh niệm để trải nghiệm cảm giác như thế nào khi thu hút tất cả năng lượng phân tán trong quá khứ, tương lai, những tưởng tượng, ước mơ và lòng tốt,…  hãy bắt đầu thu thập chúng vào một nơi.  Một từ khác để chỉ chánh niệm là hồi tưởng, và thực ra việc thu thập là một phần quan trọng của từ hồi tưởng, tập hợp mọi thứ vào một điểm, một chỗ. Nó giống như việc thu thập năng lượng cho tâm trí. Một trong những lý do tại sao mọi người thích thiền định là vì khi bạn tập trung vào một điểm, bạn cảm thấy có sức mạnh. Giống như bạn có một chiếc đèn pin rất yếu và bạn đang lắp pin vào. Khi ấy, thay vì nhìn thấy mọi thứ tối tăm, bạn lại thấy mọi thứ rõ ràng sáng sủa!

Khi bạn ngày càng phát triển thiền định, sự sáng tỏ sẽ ngày càng tăng vượt xa những ước mơ viễn vông  nhất của bạn! Đó là khi một người thực sự đạt đến trạng thái thiền định sâu, hãy cố gắng đạt đến đó. Đó là lý do tại sao chúng ta thực hành thiền hơi thở, nó thực sự giúp bạn tập trung sự chú ý. Chúng ta bắt đầu quay về thời điểm hiện tại và đó là sự tập trung. Sự im lặng thậm chí còn giúp tập trung sâu hơn, bạn thực sự đang nhận được một chút năng lượng. Ồ, có một điều, hãy hít thở và bạn thực sự có thể tập trung vào phần nhỏ bé đó của thế giới. Khi làm điều đó, bạn cảm thấy như năng lượng đang dâng lên. Thường thì những năng lượng đó mang lại hạnh phúc bởi vì đây là một trong những sự thật, những hiểu biết sâu sắc mà bạn tìm thấy trong cuộc sống: năng lượng là hạnh phúc, hạnh phúc là năng lượng! Và suy nhược, thiếu nghị lực, đó là trầm cảm, đó là tiêu cực!

Bạn càng mệt mỏi thì càng cảm thấy tiêu cực! Đó là lý do tại sao nhiều năm trước một nhà sư đã nói rằng thế giới luôn tươi đẹp sau khi uống một tách cà phê. Bạn chỉ có được nhiều năng lượng, nguồn năng lượng được cung cấp từ caffeine. Bạn không bao giờ cảm thấy chán nản sau khi dùng một tách cà phê ngon. Thật không may là ngày nay chúng ta thiếu caffein, đó là lý do tại sao ngày nay chúng ta bị trầm cảm nhiều như vậy. Haha cái đó gọi là đùa giỡn, cố tỏ ra hoài nghi. Được rồi, thiền đưa bạn đến trạng thái năng lượng cao và tâm trí bạn trở nên rất tươi sáng và đây là một trong nhiều trải nghiệm mà mọi người có được sau khi thiền định, và đây cũng là trải nghiệm mà tôi đã có.

P.6

Khi bạn thiền xong, sau khi thiền mọi thứ đều rực rỡ. Nhìn ra bên ngoài, tấm thảm cũ kỹ nhàm chán này nhìn bạn, tấm thảm màu xanh sẫm, gần như xám xịt, tẻ nhạt trở nên tráng lệ, nó trở nên đẹp đẽ! Màu sắc như vừa được đánh bóng, và chúng có màu sắc rực rỡ. Đây là một trải nghiệm đáng ao ước sau khi thiền định. Bạn đi ra ngoài và nhìn thấy một tấm thảm bình thường trở nên đẹp vô cùng. Cùng một tấm thảm mà bạn đã thấy trước đây, nhưng với chánh niệm, với tâm trí mạnh mẽ của bạn, bạn đã thu thập được rất nhiều chi tiết nên tấm thảm đó trông vô cùng đẹp đẽ.  Bạn đi ra ngoài và nhìn thấy thứ gì đó ngoài tự nhiên, chẳng hạn như những ngôi sao, bạn cũng thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp của chúng.

Với sức mạnh chánh niệm tuyệt vời, một chiếc lá trên cây sẽ thu hút bạn nhìn ngắm hàng giờ liền với tất cả vẻ đẹp, niềm vui nơi đó. Bạn bắt đầu trải nghiệm điều mà tôi gọi là siêu chánh niệm. Điều thực sự đang diễn ra ở đây là khả năng nhận biết, nó trở nên sáng tỏ hơn. Thay vì có một chiếc đèn pin chiếu sáng, bạn có một chiếc đèn pha siêu sáng.  Bất cứ bạn nhìn đến thứ gì, bạn sẽ thấy những chi tiết tuyệt vời mà bạn không bao giờ mong đợi được thấy. Rất tuyệt vời. Thật thú vị. Đó là sức mạnh chánh niệm siêu phàm. Nếu bạn đã bắt đầu phát triển mức độ tỉnh táo đó, mức độ nhìn sâu đó, thì nếu bạn bắt đầu tập trung vào một số sức mạnh, một số bí ẩn sâu xa của cuộc sống chẳng hạn như cơ thể mà bạn đang mang theo bên mình là gì, đây là gì, bên trong này là gì?

Và bạn đã đạt được mức độ đó, bạn đang bắt đầu làm điều mà tôi gọi là thâm nhập vào bên trong. Bạn nhìn thấy những thứ mà một người bình thường thường không thể hiểu được. Bạn có khả năng nhìn sâu, và bạn làm được. Bạn có thể nhìn sâu vào tấm thảm, nếu đó là thứ lọt vào tầm nhìn của bạn và đôi khi điều đó có thể khiến bạn say mê trong một thời gian dài đến khó tin. Nếu bạn rất may mắn được nhìn thấu thân, tâm, cuộc sống thì bạn sẽ có thể dạo chơi trong đó, biết được những bí mật của nó. Đây là những nơi mà sự giác ngộ xảy ra.

Bởi vì chánh niệm rất mạnh mẽ nên nó thường đi kèm với rất nhiều niềm vui. Tuy nhiên, đôi khi bạn có thể mắc sai lầm lớn và coi niềm vui đó chính là chánh niệm. Giống như những gì tôi thường gọi là những khả năng nghi ngờ về nguồn gốc, bản chất của một chúng sinh, một vị thần hay một linh hồn. Thực tại tối hậu, và đôi khi một mức độ chánh niệm nào đó mạnh mẽ đến mức khiến người ta thường dừng lại ở điểm này, không đi xa hơn, nghĩ rằng mình biết rồi; mà không biết rằng tâm thức vốn là 1 thực tại của cuộc sống. Tôi nghĩ tuần trước tôi đã nói về nó rồi, về nguồn gốc của vạn vật, về việc ngày càng đi sâu hơn vào nguồn gốc của sự sống. Và đôi khi chúng ta có thể đạt được cái mà tôi gọi là tâm tạo tác ra thế giới, đó là nguồn gốc.

P.7

Nhưng thật ra sâu hơn nữa bên trong là tâm nhận biết, ý thức hiểu biết, tâm trí, trong triết học và tôn giáo, tâm nhận biết này được gọi là nguồn gốc tuyệt đối, nền tảng của sự tồn tại, một cái gì đó giống như ý thức vũ trụ, hay sự hiểu biết đầy đủ, hay là sự hiện hữu.  Và tất cả những điều đó chỉ là những gì chúng ta dùng để gọi siêu chánh niệm, cái biết đó là hiện hữu, và cái biết đó là cái tuyệt đối. Đây là lúc công việc của chánh niệm là tự quay vào, để không chỉ biết những gì ở ngoài kia, không chỉ biết người biết là ai, không phải là ai biết, mà là biết cái gì. Và đây là lúc người ta phải có chánh niệm thật sắc bén, chánh niệm thật mạnh mẽ thì mới có thể xuyên thấu và đi sâu hơn, không bị mắc kẹt trong những vọng tưởng này, giống như tuần trước tôi cũng đã đề cập đến trung tâm của hoa sen.

Các cánh hoa sen nở ra từng cánh một cho đến khi chạm tới tâm hoa sen. Và những ảo tưởng khiến người ta mắc kẹt đôi khi khiến người ta nghĩ rằng họ chỉ cần đi xa đến mức này là xong và mọi chuyện kết thúc. Họ không mở nhụy sen để xem bên trong đó có gì. Cũng vậy với chánh niệm, chúng ta thậm chí dùng chánh niệm để mở ra chánh niệm sâu hơn.  Khi bạn lùi lại và nhận ra điều gì đó, điều gì đó kỳ lạ lại xảy ra, giống như một người đứng trên khán đài lớn trong sân vận động, xem mọi người chơi thể thao. Những người ngồi ở dưới đất và trong trận đấu thực sự có thể  bị va chạm trong những pha bóng và thực sự bị thương. Những người ở trên khán đài chứng kiến tất cả nhưng họ không hề bị tổn thương.

Khi bạn đứng lùi lại và quan sát, bạn chỉ đứng cách hành động một bước và bắt đầu cảm thấy bình yên hơn. Nếu ai đó thực sự đang quan sát khán giả, họ sẽ càng bình tĩnh hơn, tách biệt khỏi hành động hơn. Người đang theo dõi người ngồi xem khán giả đang xem trận bóng lại càng không hành động. Đây là điều xảy ra khi chúng ta quan sát người đang xem. Ai đang nghe cái này? Bạn có thể quan sát người đang lắng nghe không? Bây giờ hãy nhìn người đang nhìn người đang nghe kia (Cười). Càng bước lùi lại, chúng ta càng trở nên ít tham gia hơn.  Và việc ít tham gia vào cuộc sống đôi khi bị hiểu khá sai lầm là sự tách biệt, như thể con người thực sự của chúng ta đang tách biệt khỏi cuộc sống.

Nhiều người đã lầm tưởng rằng con người thực sự của chúng ta là cái tâm đang quan sát tất cả chúng ta, cái tâm nhận biết, cái tâm nghe. Bây giờ, nếu bạn nhìn kỹ vào đó, với chánh niệm siêu năng lực của chúng ta, bạn thực sự có thể bắt đầu thấy được tiến trình của chánh niệm, biết cái tâm biết. Tất nhiên bây giờ những gì người ta nhìn thấy chỉ là từng phần một. Khi một người đi sâu hơn vào thiền định, người ta sẽ trải qua những giai đoạn biết khác nhau. Chánh niệm biết, cái tâm biết, sự tỉnh giác, bắt đầu đi vào cái mà bạn gọi là những cấp độ ý thức khác nhau. Đôi khi người ta gọi nó là ý thức cấp cao hơn. Chúng là những giai đoạn buông xả khác nhau.

P.8

Việc thực hành thiền này là điều mà nhiều người trong chúng ta khao khát, chúng thực sự bộc lộ những cấp độ ý thức khác nhau, những cấp độ hiểu biết/trí tuệ khác nhau. Nhưng để làm được như vậy thì phải  buông bỏ ngày càng nhiều. Khi một người bắt đầu đạt đến những giai đoạn thiền định sâu sắc này, người ta thực sự đang buông bỏ, trước hết, hai điều: bạn đang buông bỏ tâm tạo tác, việc tạo tác. Bạn càng buông bỏ sự tạo tác, bạn càng đạt được sự tĩnh lặng. Vì vậy, các trạng thái sâu của thiền được đánh dấu, được đặc trưng bằng các trạng thái tĩnh lặng sâu sắc, khi không có chuyển động/sự tạo tác nào xảy ra. Và sự tĩnh lặng như vậy, sự vững chắc như vậy trở nên hơi kỳ lạ, nhưng rất tỉnh táo. Những ngày đầu thiền tập rất chánh niệm.

Khi người ta buông bỏ ngày càng nhiều, điều người ta buông bỏ tiếp theo là những phần của ý thức, những phần của tâm nhận biết, những thành phần của tâm. Và toàn bộ mục đích của các giai đoạn thiền cao hơn là để nhận ra rằng ý thức nào cũng có các bộ phận trong đó (tâm nào cũng có sở hữu tâm đi kèm). Từng phần (sở hữu tâm) bắt đầu rơi rụng dần dần. Khi một người đi sâu hơn vào thiền định, bạn sẽ trải qua sự buông bỏ dần khi buông xả.  Bạn nhận thức được sự buông bỏ dần cao hơn thông qua tâm buông bỏ. Và những điều này thực sự cho bạn thấy điều gì đó. Mỗi giai đoạn này đều rất thâm sâu. Như thể đây là kinh nghiệm, một điều trở nên rất rõ ràng với bạn về kết quả của chánh niệm là (thấy được) bản chất của tất cả những điều này. Sự trống rỗng hoàn toàn của mọi thứ đều là một phần của Chánh niệm, phát sinh như một phần của con đường, kể cả chính tâm nhận biết. Ý tưởng cho rằng hiện hữu (tôi) là tâm nhận biết là một trong những ảo tưởng lớn nhất.

Khi nói kiến thức tối thượng, thực thể tối thượng là tâm/ý thức thì người ta chưa nhận ra vấn đề.  Vì vậy, cần phải có mức độ chánh niệm đến đây để hiểu được những câu hỏi sâu sắc này. Có khi bạn quan sát tâm nhận biết. Với chánh niệm sâu sắc, điều bạn đang thực sự nhìn thấy không phải là biết tâm đang nhận biết, tâm chỉ bắt một cảnh tại một thời điểm và chúng ta gọi là tâm phản ánh. Tôi biết những gì tôi đã nghe, tôi biết những gì tôi đã thấy …. Tôi biết cái tâm đã biết, tôi biết cái tâm đã nghe, tôi biết cái tâm đã biết về cái đã nghe (tức tâm nghe, tâm biết cái nghe và tâm quán sát cái tâm biết ấy). Khi bạn thực sự nhìn thấy chuỗi các tâm (các lộ tâm), ý tưởng về người biết sẽ biến mất mà chỉ là 1 tiến trình tâm diễn ra.

Và đó là điều tôi đã chỉ ra vào tuần trước, cái mà bạn coi là chính bạn, thật ra  là một tiến trình (tâm)  không phải một cái tôi nào, không phải một dòng tâm liên tục, mà là những sát na tâm cụ thể. Nó giống như cát trên bãi biển. Nhìn từ xa, nó trông giống như một dải cát trải dài liên tục. Nhưng nhìn kỹ bạn sẽ thấy chúng là những hạt cát. Nếu nhìn kỹ bạn sẽ thấy rằng mỗi hạt đó đều riêng lẻ, tách biệt với hạt bên cạnh. Có cả khoảng cách ở giữa chúng, chúng không chạm nhau. Mỗi sát na tâm cũng giống như thấy nhiều hạt cát, riêng lẻ, không chạm nhau, có khoảng cách ở giữa mỗi sát na, nhưng bạn chỉ có thể thấy như vậy với chánh niệm siêu mạnh.

P.9

Bây giờ tôi đề cập đến những mức độ khác nhau của chánh niệm, của hiểu biết. Nó tỏa sáng, giúp đèn pin của bạn ngày càng sáng tỏ đi sâu hơn vào mọi thứ.  Bạn không chỉ thấy bản chất các thói quen của mình, đặc biệt là các thói quen xấu về mặt tinh thần, bạn còn thấy thân mình đang diễn ra như thế nào, bạn thấy bản chất của những bông hoa và những chiếc thảm, nó cho bạn thấy sức mạnh của thiền, chánh niệm có thể làm được gì.  Sau đó, bạn tỏa sáng vào lĩnh vực sâu sắc hơn, là phần khác của chánh niệm mà tôi muốn chỉ ra, mà tôi đã đề cập ở phần đầu, đó là ghi nhớ những hướng dẫn bởi vì nếu chánh niệm có ích cho bạn thì đó không chỉ là biết mà còn là biết phải làm gì với những gì bạn biết.

Sự so sánh này mà chúng ta sử dụng là của Đức Phật, rất phù hợp vì trong Phật giáo người ta gọi chánh niệm như người gác cổng. Và đó là sự so sánh của Đức Phật và tôi thực sự sử dụng nó trong các khóa tu thiền của mình để cho thấy rằng chỉ chánh niệm thôi thì chưa đủ, nói cách khác, chỉ chú ý thôi thì không đủ để mang lại cho bạn hạnh phúc, trí tuệ để bảo vệ sự tỉnh giác của bạn, những điều tương tự và cuộc sống tốt đẹp. Và ví dụ này làm rõ vấn đề. Thay vì ví dụ người gác cổng, tôi dùng người bảo vệ canh gác nhà bạn. Hãy tưởng tượng bạn là một người giàu có, bạn có một biệt thự lớn ở đâu đó, bạn cần thuê một người bảo vệ vì ai biết được vào tối thứ Sáu ai sẽ đến nhà bạn?  Xung quanh có trộm cắp nên bạn dặn người bảo vệ hãy cảnh giác, lưu tâm. Rồi bạn về nhà sau buổi nghe giảng tối thứ sáu và nhận ra rằng nhà bạn đã bị đột nhập, bạn tức giận và rất khó chịu với người bảo vệ: Ta đã bảo ngươi phải cảnh giác, phải lưu tâm. Người bảo vệ trả lời là: Tôi đã rất tỉnh giác, rất cảnh giác. Tôi thấy bọn trộm, tôi thấy chúng đi vào nhà ông, rồi tôi thấy chúng đi ra, mang theo đồ trang sức của ông. Sau đó tôi lại thấy chúng đi vào, lần này chúng mang đi bao nhiêu là đĩa CD, DVD của ông, tôi ghi nhận đồ trang sức, đồ đạc, những trang thiết bị đãi tiệc của ông bị chúng mang đi, lúc nào tôi cũng rất cảnh giác! Tôi đã rất lưu tâm.

Bạn sẽ làm gì với một người bảo vệ như vậy? Trước khi làm gì đó, bạn cảm thấy tức giận, tức giận, tức giận, trầm cảm, trầm cảm, trầm cảm, muốn giết người, muốn giết người, muốn giết người, và như vậy cũng chưa đủ làm bạn hả giận.  Công việc của người canh gác không chỉ là cảnh giác mà còn phải phản ứng với những gì nó thấy, những gì nó biết một cách khôn ngoan, đó cũng là một phần của chánh niệm. Từ chánh niệm trong Phật giáo gọi là Sati, nó cũng là từ để chỉ ký ức, để hồi tưởng, không chỉ nhớ lại những gì vừa xảy ra mà còn nhớ lại cả những việc đã lâu lắm rồi.

P.10

Đặc biệt, nó có nghĩa là ghi nhớ những hướng dẫn, những gì bạn định làm! Vì vậy, là người bảo vệ canh giữ một ngôi nhà, họ phải ghi nhớ những lời dặn dò của chủ nhà! Những tên trộm, nhất là những tên khét tiếng trong khu vực, sẽ cảnh giác với những người bảo vệ cẩn mật này. Và nếu bạn đưa ra những chỉ dẫn rất rõ ràng, hãy dặn người bảo vệ gọi cảnh sát nếu anh ta thấy bọn tội phạm lẻn vào nhà.  Đây là nỗ lực tinh tấn trong Phật giáo. Những tên trộm này đang lấy đi hạnh phúc của bạn, không chỉ biết mà còn phải làm điều gì đó để tránh những tên trộm xâm nhập vào trái tim, tâm trí của bạn. Nếu chúng đến, hãy làm gì đó để ngăn chúng lại.

Những kẻ trộm này thực sự là phần tiêu cực đối với nỗ lực tinh tấn. Hãy biết cách tốt nhất để bảo vệ ngôi nhà của bạn. Thực ra cách tốt nhất để bảo vệ ngôi nhà của bạn là cách chúng tôi bảo vệ ngôi chùa ở đây, nhưng cách này không phải là nỗ lực tinh tấn.  Tuần trước, một số bạn đã đến thăm tu viện, và tôi đã nói với các bạn rằng ở đó sẽ có điều bất ngờ. Và khi đến, các bạn ấy thấy có cà phê trong một chiếc mũ của nhà sư. Nếu bạn sợ kẻ trộm, hãy lấy cái hộp sọ, hoặc thậm chí tốt hơn là lấy cả bộ xương và treo nó trước cửa nhà bạn. Bạn không cần một thiết bị báo trộm đâu. Một khi tên trộm mở cửa và nhìn thấy một bộ xương lủng lẳng, hắn sẽ bỏ chạy mất dép, hắn sẽ không bao giờ đến nhà bạn nữa, nhất là khi hắn nhìn thấy thứ gì đó rung chuyển và lạch cạch, hoặc có thể bạn thu âm dĩa CD phát ra tiếng OOOOoooohhh (nhát ma), đặc biệt là nếu bạn đặt một ít nến và dao, thứ gì đó ma quái ở đó, nó sẽ đuổi bọn trộm đi.

Cách tốt nhất để thoát khỏi bọn trộm là, cách đây nhiều năm, khi tôi đến thăm mẹ tôi, bà đang nấu bữa ăn trong ngày cho tôi nên tôi không muốn bà bị làm phiền, điều đó rất quan trọng đối với tôi. Vì vậy, khi chuông cửa reo, tôi ra mở cửa. Đây là một khu nghèo của Luân Đôn, khi cánh cửa mở ra, có một phụ nữ Di Gan, và cô ấy bán một số đồ trang sức nhỏ, cố gắng kiếm tiền. Tôi nói, xin lỗi tôi là một nhà sư, tôi không có tiền, nhưng tôi thấy chúng rất đẹp, cảm ơn cô rất nhiều. Và cô ấy nói: Nếu ông không mua những thứ này, tôi sẽ bỏ bùa Digan cho ông. Đó là chiêu trò bán hàng của cô ấy, một lời nguyền. Thế là tôi đứng lên bảo vệ niềm kiêu hãnh của mình và nói: Tôi là tu sĩ Phật giáo, bùa của tôi mạnh hơn bùa của cô! Và cô ấy đã bỏ chạy! Chuyện đó khá buồn cười, sau đó tôi đã cười rất nhiều.

Tất nhiên tôi chỉ nói đùa thôi, tôi không có bùa nhưng vì không biết như vậy nên sau đó cô ấy rất sợ tôi. Dù sao đi nữa, cách tốt nhất để ngăn chặn kẻ trộm vào nhà bạn là có bạn bè trong nhà vì kẻ trộm thích đột nhập vào những ngôi nhà vắng vẻ. Nếu nhìn thấy có người trong nhà, tên trộm sẽ bỏ đi. Cách tốt nhất để tránh trạng thái bất thiện này là giữ tâm thiện và có tình yêu thương, lòng tử tế trong tâm, mời gọi những người bạn thiện lành đó vào.   Và nếu nhà bạn có khách, hãy đảm bảo rằng tủ lạnh có đầy đồ ăn! Có dư dả cho họ dùng! Có bánh ngọt, đồ ăn ngon và rất nhiều đồ uống, à, chắc chắn không phải rượu vì bạn là Phật tử, nhưng có rất nhiều thứ hay ho để giữ những người bạn thiện lành, tức là những tâm thiện lành ở thật lâu nơi bạn!

P.11

Và nếu bạn làm cho ngôi nhà trở nên thú vị, mời những người bạn tốt đến và giữ họ ở đó, thì bọn trộm tránh xa. Nếu bạn bảo người canh gác của mình phải chánh niệm, hãy giữ những tâm trạng tốt, chẳng hạn như có lòng từ bi, giữ tâm như vậy, làm cho tâm từ bi vui, giữ tâm ấy ở lại càng lâu càng tốt. Đó là cách tốt nhất để tránh tiêu cực trong tâm bạn. Và một phần khác của chánh niệm, là đưa ra những hướng dẫn rõ ràng cho tâm của bạn. Nếu bạn đưa ra những hướng dẫn rõ ràng cho người gác cổng (trong tâm) của mình, chánh niệm sẽ ghi nhớ. Đây thực sự là một phần của chánh niệm mà mọi người hay quên. Bất kể vấn đề trong cuộc sống của bạn là gì, những khó khăn của bạn, điều gì khiến bạn đau đớn, hãy nói với chánh niệm rằng đây là điều bạn muốn làm. Nếu bạn là người luôn gặp rắc rối với sự tiêu cực, hãy bảo chánh niệm cẩn thận với những điều tiêu cực.

Hãy chú ý đến các dấu hiệu và đề phòng khi chúng đến. Khi thấy điều tiêu cực đang đến, hãy rủ vài người bạn tốt đến nhà, nghe một vài bản nhạc hay nếu điều đó truyền cảm hứng cho bạn, hoặc thiền, hoặc làm bất cứ điều gì để ngăn điều tiêu cực chiếm lấy tâm trí bạn. Bạn không chỉ tỉnh táo mà còn đưa ra những chỉ dẫn cho tâm trí. Trong đạo Phật, chúng ta gọi đó là aditana, tự đưa ra giải pháp cho mình, tự bảo mình phải làm gì, và tự bảo mình phải chú ý điều gì, điều gì nên tránh. Đó cũng là một phần của việc rèn luyện chánh niệm. Vì vậy, bất kể vấn đề của bạn trong cuộc sống là gì, tự nhủ mình hãy chú ý đến những vấn đề ấy, kể cả những vấn đề về thể chất. Có một lần, cách đây một năm, tôi bị đau lưng.  Tôi đang đổ bê tông cho bức tường trong tu viện của chúng tôi. Bê tông rất mau khô cứng nên tôi phải làm việc rất vất vả, liên tục cúi xuống trong tư thế rất khó chịu nên tôi bị đau lưng. Tôi thực sự nên kiện hội Phật giáo.  Haha. Tôi bị còng lưng như một ông già, không thể đứng thẳng được. Tôi đã tự chữa lành vết thương bằng một bài tập thể dục và những thứ khác sau đó, nhưng bạn phải cẩn thận đừng nhấc vật nặng.

P.12

Bạn phải hướng dẫn người gác cổng (trong tâm) không được nhấc đồ nặng và khi phải nhấc đồ nặng thì nhấc đúng tư thế. Nếu không làm thế thì lưng tôi lại bị đau!  Bạn phải nói chuyện với chính mình, đưa ra cho mình những chỉ dẫn rõ ràng, hãy cẩn thận. Bạn đang hướng dẫn người gác cổng của mình: hãy chánh niệm. Nếu bạn ăn quá nhiều sôcôla và gặp vấn đề về cân nặng, bạn phải tự nhủ; này nhìn này! Đừng ăn sô cô la. Hãy hướng dẫn chánh niệm của bạn kỹ vào và tự nhủ: lần sau khi muốn ăn sô cô la, hãy làm việc khác. Như là nhìn cái bàn, đi đọc sách, bạn phải tự hướng dẫn mình, và thật ngạc nhiên là mỗi khi bạn hướng dẫn người gác cổng rõ ràng, người gác cổng luôn ghi nhớ. Đó là khi bạn đưa ra hướng dẫn rõ ràng. Nếu bạn đưa ra những hướng dẫn khó hiểu khó nhớ, thì khi bạn muốn ăn sô cô la, bạn sẽ nói: có lẽ thỉnh thoảng ăn cũng được.

Bạn phải rõ ràng hợp lý, làm cho tâm nhận thức rõ. Và lý do tại sao đôi khi phương pháp đưa ra chỉ dẫn cho người gác cổng này không hiệu quả; là vì tâm chưa hiểu rõ. Hãy chỉ dẫn 1 cách chính xác. Giống như khi giao cho ai đó trong văn phòng của bạn một nhiệm vụ, hãy nêu cụ thể những việc cần làm và những gì được mong đợi ở họ. Với cách giải quyết này, thật đáng kinh ngạc khi bạn có thể chữa lành các vấn đề trong cuộc sống của mình, cho dù đó là vấn đề về thể chất, cảm xúc hay thậm chí là vấn đề về tinh thần, hay về mối quan hệ. Nếu có ai đó trong cuộc sống của bạn luôn gây rắc rối cho bạn, thì hãy tự nhủ: hãy cẩn thận với người này, nếu họ làm phiền bạn nhiều lần như vậy, bạn hãy tự nhủ lần sau khi họ làm vậy nữa bạn sẽ không nổi giận. Bạn thấy mình đang ở trong tình huống quan sát mọi thứ đang diễn ra và bạn đang quan sát nó nhưng bạn không bị cuốn vào đó mà giữ quyền kiểm soát cảm xúc.

Chánh niệm mang lại cho bạn sự lựa chọn, nó khiến bạn không còn là một sinh vật làm theo thói quen nữa. Với những vấn đề tinh thần đã gây rắc rối cho bạn, bạn thấy mình có thể dừng lại, bạn có thể nắm bắt và tránh chúng vì bạn đã đưa ra những chỉ dẫn, đó là một nửa của chánh niệm.  Một nửa là sự tỉnh giác, nửa còn lại là ghi nhớ những lời hướng dẫn. Và chúng ta hãy đi vào các giai đoạn sâu hơn khi thực hành ngày càng nhiều hơn trên con đường của Phật giáo. Mọi thứ tạo ra đau khổ cho bạn, bạn nhìn thấy nó, vẫy tay với nó và ham muốn, nhưng chánh niệm đã cảnh giác, không cho phép những điều tiêu cực này xâm nhập vào tâm trí bạn. Hãy giữ những điều tốt đẹp trong tâm trí bạn, những điều như hòa bình, như lòng từ bi, như tình yêu, những điều mà chúng ta gọi là những cảm xúc tích cực, niềm vui, nguồn cảm hứng. Tất cả những điều tuyệt vời đó, hãy giữ chúng trong tâm.

Nếu bạn trở thành người có chánh niệm như thế, bạn sẽ miễn nhiễm với những đau khổ trong cuộc sống. Bạn trở thành người phát triển những năng lực tích cực của cuộc sống. Bạn trở thành một người có hạnh phúc, có niềm vui và tự do.  Đây là sự rèn luyện chánh niệm. Vì vậy, tóm tắt toàn bộ bài nói chuyện về chánh niệm tối nay: có chánh niệm tỉnh giác và có chánh niệm ghi nhớ những lời hướng dẫn. Khi bạn thực hành chánh niệm, nó không chỉ tăng trưởng, tăng trưởng và tăng trưởng mà còn cho phép bạn tránh xa những điều tiêu cực trong cuộc sống. Chúng cũng sẽ soi sáng các lĩnh vực trong cuộc sống giúp bạn nhìn thấy chúng sâu sắc hơn rất nhiều. Những thứ tầm thường như tấm thảm lại trở thành những thứ đẹp đẽ nhất trên đời, những thứ như bệnh tật và cái chết, những thứ không dễ đối phó lại đẹp đẽ đến không ngờ.

P.13

Quan trọng hơn, bạn sẽ thấy những điều tiêu cực trong cuộc sống sẽ biến mất, biến mất, biến mất và thay vào đó là hạnh phúc, sự giác ngộ. Vì vậy, cuộc nói chuyện về chánh niệm này là sức mạnh, bản chất này dễ bị hiểu lầm, và đó là lý do tại sao tôi muốn nói về chánh niệm tối nay, cảm ơn các bạn! Vậy có ai có thắc mắc gì về buổi nói chuyện tối nay không? Đúng! Vâng, bạn hỏi về điều đó, tôi thường yêu cầu mọi người viết ra quyết tâm của mình trước khi thiền, để nói với người gác cổng (trong tâm) phải làm gì. Và bây giờ bạn hỏi về việc kết thúc buổi thiền, bạn cũng bảo người gác cổng trông chừng bạn khi bạn về nhà, và bạn cũng bảo người gác cổng phải làm gì. Câu trả lời là chắc chắn. Thực ra, càng bình an, càng cảnh giác thì càng dễ chỉ dạy người gác cổng (trong tâm).

Vì vậy, bất kỳ giải pháp nào bạn đưa ra trong khi bạn đang bình an và tỉnh táo hơn, không bị  xáo trộn trong tâm, thì bạn có thể thực hiện giải pháp đó. Thật ngạc nhiên khi bạn có thể nhớ nó. Một trong những điều tôi thích làm khi còn là một tu sĩ, bạn biết đấy, đôi khi tôi rất bận rộn. Người ta hay nghĩ rằng các nhà sư có một cuộc sống an nhàn! Bạn đến xem tôi ở tu viện vài ngày đi và thấy chúng tôi làm việc nhiều và chăm chỉ hơn bất kỳ ai khác. Không nói đùa đâu. Đôi khi tôi có rất nhiều điều cần phải nhớ. Và tôi không dùng những loại ghi nhớ/thông báo bạn hay cài đặt trên máy tính để nhắc nhở làm việc đúng lịch.

Cách tôi thích làm để ghi nhớ nhiệm vụ của mình, đặc biệt là khi tôi có một số việc quan trọng phải làm là tự nhủ: Này Brah, bạn có việc quan trọng phải làm, ngày mai bạn phải gặp ai đó lúc 7 giờ.  Vào lúc 8 giờ phải gọi cho ai đó. Tôi tự nhủ nhiều lần: Lúc 8 giờ tôi phải gọi cho người đó, lúc 8 giờ tôi phải gọi cho người đó, lúc 8 giờ tôi phải gọi cho người đó. Điều đáng chú ý là một khi bạn cần nhớ để làm những việc này, khi đến 8 giờ kém 5 sáng ngày mai, thì ý nghĩ đó lại hiện lên trong đầu tôi: Mình cần gọi điện cho ai đó vào giờ này. Và tôi hy vọng ở đây khi bạn làm như vậy, nó giống như lập trình cho máy tính của bạn, không có gì ngoài bản thân tôi là tâm trí của tôi, giống như chiếc máy tính được lập trình.

Đó là cách bạn ghi nhớ mọi thứ, bạn không cần sổ tay ghi chép. Bạn không bao giờ quên! Bạn có thể thử, tôi không biết liệu nó có hiệu quả với bạn hay không vì tùy vào mức độ chánh niệm của bạn lúc đó. Nhưng bạn có thể thử tối nay, tôi luôn nói với mọi người khi họ thiền vì lúc đó tâm mọi người đang tĩnh lặng: Sáng mai bạn dậy lúc mấy giờ? Dù lúc đó là lúc nào thì đừng nói với tôi, tôi sẽ bối rối, dù sao thì đó là sáng thứ Bảy (nên người thường có thể dậy muộn). Nhưng dù đó là mấy giờ, đừng đặt báo thức. Trước khi đi ngủ tối nay, hãy tự dặn mình nhớ ngày mai thức dậy lúc mấy giờ.

P.14

Giả sử bạn muốn dậy lúc 9 giờ, hãy tự nhủ: Tôi sẽ thức dậy lúc 9 giờ kém 5, tôi sẽ thức dậy lúc 9 giờ kém 5, tôi sẽ thức dậy lúc 9 giờ kém 5, rồi trời ơi, biết bao nhiêu bạn sẽ thức dậy và thấy rằng chỉ còn vài phút nữa là đến 9 giờ kém 5. Cách hoạt động của tâm thật đáng kinh ngạc, đặc biệt nếu bạn phải đón ai đó ở sân bay vào những thời điểm ngặt nghèo. Máy bay của nhiều người hạ cánh vào những thời điểm ngặt nghèo, 1 giờ sáng, 3 giờ sáng. Hãy thử điều đó. Giả sử bạn phải thức dậy lúc 2 giờ, hãy tự nhủ rằng tôi sẽ thức dậy lúc 2 giờ kém 5, tôi sẽ thức dậy lúc 2 giờ kém 5, và đặt báo thức lúc 2 giờ để phòng trường hợp, haha, bạn không muốn gặp rắc rối. Bạn sẽ thấy thật tuyệt vời, bạn sẽ thức dậy vào khoảng 2 giờ kém 5 trước khi đồng hồ báo thức reo! Hãy thử nghiệm điều đó, nó khá thú vị. Bạn thấy đấy, đây là cách tôi thực sự có thể hướng dẫn tâm trí. Đây là cách chánh niệm hoạt động.

Còn khi bạn có quá nhiều lo lắng phiền muộn, bạn dặn mình: tôi phải nhớ, tôi phải nhớ, tôi phải nhớ, đừng quên, đừng quên,… bạn sẽ tự làm mình phát điên nếu bạn cố giữ điều gì đó trong đầu như thế , hãy quên nó đi, làm việc khác. Và nhờ vậy mà bạn có thể làm được, đặc biệt là sau khi thiền định, đây là thời điểm tuyệt vời để bạn tập trung tâm trí và có thể dặn người gác cổng (trong tâm) cần phải làm gì. Được rồi, tôi nghĩ thế là đủ vì bây giờ là 9 giờ tối và tôi được lập trình để dừng lại ở 9 giờ, à tôi đang nói đùa đấy.

P.15

Comments

Popular posts from this blog