MY UNDERSTANDING OF ASUBHA (1) PRACTICE – KINH NGHIỆM VỀ QUÁN THÂN BẤT TỊNH - THIỀN ASUBHA (1)

Bài nói chuyện của Thầy Ajahn Brahmavamso tại Tu viện Bodhinyana vào ngày 28 tháng 3 năm 2001

Tối nay tôi muốn nói về một điều mà nhiều Sư đã hỏi tôi, đặc biệt là ở Thái Lan. Đó là chủ đề của việc quán thân.

Tôi không nói nhiều về việc quán thân vì trong quá trình tu tập của tôi, điều đó dường như không phải là một vấn đề lớn. Ngay cả việc xem khám nghiệm tử thi và nhìn thấy xác chết cũng chưa bao giờ khiến tôi thực sự khó chịu. Thực ra tôi quan tâm đến những gì đang diễn ra hơn là kinh hãi khi nhìn thấy những xác chết. Tôi nhớ ngày xưa cha tôi có một chiếc tivi đen trắng và có một chương trình trên tivi tên là ‘Your Body – Thân Của Bạn’, họ chiếu việc giải phẫu xác chết. Chuyện này đã bốn mươi năm trước và lúc đó tôi chỉ là một cậu bé. Tôi đòi xem chương trình này và nài nỉ đến mức bố mẹ tôi không thể từ chối. Mặc dù không nhìn thấy máu nhưng họ sẽ rời khỏi phòng trong mười lăm phút của chương trình vì họ không thể chịu đựng được khi nhìn thi thể bị cắt thành từng mảnh.  Ngay cả em trai tôi cũng ra khỏi phòng và để tôi một mình xem tivi cho đến hết chương trình. Sau đó tôi sẽ gọi họ quay lại. Vì vậy có lẽ bản chất của tôi là những thứ như thân xác không thực sự gây ra vấn đề gì cho tôi.

Tuy nhiên, chúng ta vẫn cần thực hành việc quán thân được nhấn mạnh trong Truyền thống Sơn Lâm (Rừng Thiền), và mọi người muốn tìm hiểu xem sơ đồ của các phần cơ thể ăn khớp với nhau như thế nào. Điều quan trọng là khi xem xét bất kỳ phương pháp thực hành nào trong số này, đặc biệt là các phương pháp thiền định, chúng ta nên biết mục đích của chúng là gì và cách thực hiện chúng như thế nào, cũng như các giai đoạn tiến bộ trong thiền ấy. Nếu không biết mục đích thì có thể bạn bơi được nhưng lại không biết bơi đến đâu. Chúng ta biết lái xe nhưng lại không biết đích đến. Điểm mấu chốt của những thực hành hoặc kỹ thuật này là chúng có mục tiêu, chúng có mục đích.

P.1

Chỉ là Thân xác!

Vì vậy, thật tốt khi biết được mục đích đó là gì từ kinh nghiệm của chính bạn, cũng như từ việc đọc kinh sách (2). Mục đích của việc quán thân được trình bày rất rõ ràng trong Kinh Tứ Niệm Xứ Satipatthāna. Đó là để đạt được sự hiểu biết rằng thân không liên quan gì đến ‘cái tôi’. Đó không phải là ‘tôi’, không phải ‘của tôi’, đó chỉ là thân. Tất cả chỉ có vậy. Như trong kinh Satipatthāna Tứ Niệm Xứ có nói, bằng cách ghi nhận sự sanh và sự diệt, hoặc cả sự sanh và diệt của thân, người ta biết rằng đó chỉ là thân mà thôi. Chỉ cần biết đủ như vậy để có trí tuệ , tuệ giác rằng thân này không phải là ‘tôi’, không phải ‘của tôi’, không phải ‘ngã’, và nhờ đó thoát khỏi (sự dính mắc với) thân. Đây thực sự là cách Đức Phật mô tả việc quán thân trong Kinh Tứ Niệm Xứ Satipatthāna. Toàn bộ mục đích của việc khám phá ra sự dính mắc là một phần của ý tưởng về cái tôi hay cái nhìn về cái tôi là một mục tiêu rất cao. Tôi luôn nghĩ đó là lý do các thầy trong rừng thiền luôn dạy quán thân theo hai giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn trước khi đạt được định (samādhi) và giai đoạn thứ hai là giai đoạn sau khi đạt được định.

Định rất quan trọng cho sự phát triển tâm hướng tới Niết-bàn (4) đến nỗi bạn phải xem định là một trong những giai đoạn đầu tiên cần phải đạt được và phát triển. Vì thế nhiều vị thiền sư trong rừng nhấn mạnh đến việc quán thân đối với những thầy Tỳ Kheo, sa di, hành giả anagārika5 và những cư sĩ chưa có định sâu. Mục đích đầu tiên của việc quán thân là để quét sạch các chướng ngại để có định, và sau đó bạn có thể đắc các tầng thiền jhāna (6) cao. Giai đoạn thứ hai của quán thân là sử dụng kinh nghiệm hay năng lực của tâm từ việc đắc thiền jhāna, để thiền sinh thực sự nhìn thấy thân này cách sâu sắc đến mức không còn dính mắc vào nó.

Dẹp Bỏ Chướng Ngại

Khi chúng ta nói về lý do thực hiện việc quán thân để làm cơ sở cho việc đạt được định, bạn nên hiểu sức mạnh của việc thực hành này và cách nó dọn đường cho định xảy ra. Chướng ngại đầu tiên (7) ngăn chặn định là vui thích trong 5 dục - kāma chanda, quan tâm đến các cảm thọ của giác quan. Một trong những trở ngại lớn nhất là dục vọng, ham muốn tình dục đối với người khác giới, hoặc nếu bạn là người đồng tính luyến ái thì ham muốn với người cùng giới. Đó là sự ham muốn về cơ thể. Tất cả chúng ta đều đã trải nghiệm điều này. Khi dục vọng hiện diện trong tâm trí, thân thể trông đẹp đẽ, hấp dẫn và đáng khao khát.

P.2

Một trong những mục đích đầu tiên của việc quán thân là làm giảm bớt ham muốn đó và tâm nhận ra một số thực tế để tâm không bị mê hoặc do chỉ nhìn thấy một phần câu chuyện. Quán thân sẽ làm giảm bớt dục vọng. Nếu bạn đã xem khám nghiệm tử thi và thấy một cô gái xinh đẹp bị cắt thành từng mảnh, đó là hình ảnh mà bạn có thể nhớ lại bất cứ lúc nào. Khi bạn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trên báo hoặc trước mặt bạn trên đường phố, hình ảnh mà bạn có thể gợi lên trong tâm lúc đó là cuộc khám nghiệm mổ xẻ tử thi. Tôi biết rằng phụ nữ đôi khi nghĩ rằng lúc đàn ông nhìn họ, tâm trí đàn ông sẽ nghĩ đến việc cởi quần áo họ ra, nhưng khi các nhà sư nhìn con người thì các vị sư sẽ đi sâu hơn thế nhiều. Họ thậm chí có thể lột da và nhìn vào bên trong các cơ quan nội tạng cũng như mọi thứ khác ở đó. Có một cảm giác nào đó, không hẳn là rất ghê tởm, chỉ là 'có gì quan trọng?' Khi bạn cởi bỏ tất cả các chi tiết trang trí trên cơ thể và nhìn vào da, tất cả chỉ là da mà thôi. Cho dù đó là da trên vùng riêng tư của phụ nữ hay trên chân của chính bạn, da vẫn chỉ là da. Khi bạn mở cơ ra thì cơ chỉ là cơ, xương chỉ là xương và gan chỉ là gan. Ở đó không có gì dẫn đến dục vọng thực sự hay ác cảm hay ghê tởm. Nó chỉ là một cơ thể, thế thôi.

Hãy xem đó chỉ là một thân; hãy tận dụng cơ hội khi có dịp đi xem khám nghiệm tử thi hoặc đến nơi mà bạn có thể nhìn thấy xác chết. Đi đến các đám tang, đặc biệt là đám tang mở, thi thể được đốt trên giàn thiêu và bạn thực sự có thể thấy các giai đoạn khác nhau của quá trình thiêu, sự bục ra của cơ thể và mọi thứ chảy ra. Điều đó thực sự giúp bạn có một quan điểm mà bạn có thể nhớ đến bất cứ lúc nào để làm giảm bớt dục vọng.

Một cách quán khác giúp giảm bớt dục vọng là quán sát quá trình lão hóa của con người. Nếu bạn nhìn thấy một cô gái trẻ hoặc một quý cô trẻ, hãy tưởng tượng rằng họ đang già đi trước mắt bạn. Bạn tưởng tưởng ra những nếp nhăn xuất hiện. Rồi ngực xệ, lưng còng, mắt chân chim, da nhăn nheo, tóc bạc và bắt đầu rụng. Chúng ta thấy đủ các bà già ở khắp nơi nên việc đó khá dễ thực hiện. Chúng ta nhìn thấy con người già nua bên trong con người trẻ tuổi đó và điều đó làm mất đi mọi ảo tưởng về cái đẹp.

P.3

Đây là những suy nghĩ quan trọng bởi vì chúng không chỉ giúp làm giảm bớt ham muốn mà còn giúp rèn luyện tâm trí trước khi các phiền não thực sự phát sinh. Thời điểm để thực hiện những suy ngẫm như vậy là khi dục vọng chưa xuất hiện. Câu ví dụ mà Ajahn Mahā Boowa đã sử dụng là, ‘khi bạn thực sự ở trên võ đài của giải đấu quyền anh, bạn không thể tập luyện’. Trong cuộc chiến, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức bạn chỉ phản ứng theo phản xạ, nó hoàn toàn tự diễn tiến. Bạn thực sự học được kỹ thuật và kỹ năng của một võ sĩ quyền anh không phải trên võ đài khi bạn đang chiến đấu với đối thủ mà là trong các buổi tập luyện và thực hành giao đấu trước đó. Bạn học khi không có đối thủ trước mặt. Tương tự như vậy, nếu dục vọng là một vấn đề thỉnh thoảng nảy sinh thì thời điểm để giải quyết nó là khi dục vọng chưa xuất hiện. Khi đó bạn có cơ hội và sự thoải mái trong tâm để bắt đầu suy nghĩ và quán chiếu về việc quán thân.

Bắt đầu tưởng tượng con người thực sự là gì, đàn bà là gì, đàn ông là gì, tuổi trẻ là gì và tuổi già là gì. Bằng cách suy ngẫm về điều đó nhiều lần khi dục vọng chưa xuất hiện, bạn đang điều chỉnh lại tâm trí để thoát khỏi cách thế giới đã điều khiển bạn. Bạn đã xem rất nhiều bộ phim và rất nhiều chương trình truyền hình, chàng trai gặp cô gái và họ sống hạnh phúc mãi mãi hoặc bất cứ điều gì. Trong phim ảnh và trên TV, tất cả các nốt mụn đều được trang điểm để che đi. Mọi thứ được thực hiện thật đẹp đẽ và thật tuyệt vời, thật là viễn vông. Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục tưởng tượng bởi vì chúng ta bị tiêm nhiễm như vậy. Chúng ta cần phải điều chỉnh lại tâm. Chúng ta điều chỉnh khi chúng ta cảm thấy thoải mái, khi có không gian trong tâm, và khi những đối thủ như dục vọng hay bệnh tật chưa xuất hiện để đối đầu với chúng ta. Chúng ta đang tự chuẩn bị, vì thế thời điểm thích hợp để thực hiện việc quán thân không phải là lúc dục vọng đang tấn công, vì lúc đó bạn không thể quán được. Hoặc bạn tập luyện trước để chuẩn bị cho điều đó xảy ra hoặc bạn chưa tập luyện và bạn bị thua cuộc. Vì vậy hãy rèn luyện bản thân ngay bây giờ. Hãy rèn luyện bản thân khi tâm trí có khoảng trống để thực sự nhìn vào những điều này. Nó sẽ mang lại cho bạn nhiều tự do hơn trong đời.

Nếu bạn bị dục vọng tấn công, nó trói buộc bạn như đang ở trong tù. Bạn hoàn toàn bị ám ảnh bởi một ý tưởng, thậm chí không có cơ hội ngủ yên vào ban đêm. Bạn mơ mộng, tưởng tượng và nóng bừng khắp cơ thể. Khi một người bị dục vọng tấn công trong thời gian dài, điều đó sẽ gây đau đớn, giống như một cơn sốt. Thật tuyệt vời khi loại bỏ được điều đó, có được sự kiểm soát và cảm thấy thoải mái, vì vậy thật đáng để thực hành phương pháp này. Đây là rèn luyện tâm trí, vì vậy đừng lãng phí cơ hội của bạn. Nếu dục vọng thỉnh thoảng xuất hiện trong đời tu, bạn biết rằng cần phải quán thân, và khi dục vọng đó qua đi, hãy dành chút thời gian để rèn luyện việc quán thân.

P.4

Thân – Phương Tiện Cho Năm Giác Quan

Về thực chất, quán thân đi sâu hơn nhiều chứ không chỉ là khắc phục những dục vọng tồi tệ. Thân gồm năm giác quan. Năm giác quan chính là đại diện cho thân. Nếu bạn muốn mô tả thân là gì, bạn có thể giải thích đó là ba mươi hai thân phần8, hoặc thân gồm phần cứng và phần lỏng, hoặc bốn đại9 (đất nước gió lửa) tạo thành thân này.  Nhiều năm trước, khi tìm hiểu về mục đích của cơ thể này, tôi chợt nhận ra rằng năm giác quan ở đây để bảo vệ cơ thể. Về cơ bản, cơ thể cung cấp một phương tiện hoặc một sân chơi để năm giác quan hoạt động và khám phá thế giới, tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc ở đây ở đó. Không có thân này thì năm giác quan không thể hoạt động được. Tôi nghĩ ai cũng biết rằng nếu năm giác quan này bị đau hoặc bị tổn thương và không thể hoạt động thì cơ thể sẽ chết. Nó không còn mục đích nữa.

Vì vậy, mục đích của cơ thể này là làm phương tiện cho năm giác quan tìm kiếm niềm vui trên thế giới. Một người có một thân mới sau khi chết vì người ấy muốn có một phương tiện khác để tìm kiếm những thú vui trên thế giới. Có ô tô ở đó để đi đến quán rượu, đi xem phim và đi đây đi đó. Mục đích duy nhất của chiếc xe là tìm kiếm niềm vui trên thế giới. Mục đích duy nhất của cơ thể là cung cấp cho năm giác quan này một phương tiện để đi ra ngoài và tìm kiếm niềm vui. Khi nhìn thấy mối liên hệ chặt chẽ và phức tạp giữa cơ thể và năm giác quan, bạn nhận ra rằng cơ thể này là năm giác quan và năm giác quan là cơ thể.

Có rất ít bộ phận trong cơ thể bạn không nhạy cảm với xúc giác, nóng, lạnh, tiếng ồn, mùi, vị và âm thanh. Không chỉ có tai mới nhạy cảm với âm thanh; bạn có thể cảm nhận được một số rung động âm thanh trong cơ thể. Mắt rất nhạy cảm với ánh sáng. Toàn bộ cơ thể này là một bộ máy nhạy cảm. Khi quán thân theo phương diện này, chúng ta nhận ra rằng để nhập vào các tầng thiền, chúng ta phải vượt qua năm giác quan và cho phép chúng chấm dứt. Đó thực chất là sự 'buông bỏ' cơ thể này. Bạn cần quán chiếu điều này khi đang thiền sâu nếu bạn gặp khó khăn trong việc tiến xa hơn trong thiền. Đó là bởi vì những âm thanh, cơn đau nhức trong cơ thể, cảm giác nóng bức hoặc cảm giác ngứa ngáy ở cổ họng đang làm phiền bạn. Tôi thường suy ngẫm, ‘Tại sao tôi lại bị quấy rầy bởi những điều này?’ Khi tôi đang thiền, và tôi nghe thấy tiếng ve sầu bên ngoài, tiếng ô tô hoặc tiếng ai đó đang nói, tôi nghĩ, “Tại sao ta lại nghe thấy điều này? Chuyện đó không liên quan gì tới ta. Ta không quan tâm, nó không quan trọng, tại sao ta không thể ngừng nghe điều này?”

P.5

Lý do tôi không thể ngừng lắng nghe tiếng ồn bên ngoài, không thể ngừng quan tâm đến những cơn đau nhức và cái lạnh trong cơ thể là bởi vì trong sâu thẳm tôi đã được lập trình - hoặc bạn có thể gọi là duyên, điều kiện - để chú ý đến những âm thanh và cảm giác nơi thân về sự an toàn, an ninh và bảo tồn cơ thể này của ta. Tôi chắc chắn rằng bất kỳ nhà tâm lý học nào cũng sẽ hiểu rằng các giác quan thính giác, xúc giác và thị giác thực sự là cơ chế bảo vệ hoặc hệ thống báo động của bạn. Nếu có một con vật đi qua bụi rậm hoặc rừng rậm mà bạn nghe thấy thì đó là một trải nghiệm thông thường. Chúng ta đã nói về chuyện đó vào giờ uống trà vào tối hôm trước. Chuyện thường xảy ra với tôi trong rừng, ngồi trong màn chống muỗi và nghe thấy âm thanh có vẻ như của một con vật to lớn. Không phải là tưởng tượng ra. Bạn nghe có vẻ như tiếng động của một con vật khổng lồ. Khi nó đến gần, bạn cảm thấy hơi sợ hãi nên bạn hét lên và nháy đèn, rồi bạn thấy đó chỉ là một con chuột nhỏ. Ban ngày chuột kêu như chuột nhưng ban đêm bạn nghe nó kêu như voi. Tâm trí đang làm quá lên vì đề phòng nguy hiểm. Tôi không chắc nhưng có lẽ đó là do duyên về gene di truyền (tiềm thức???).

Tất cả chúng ta đều đã sống trong rừng rậm ở nhiều kiếp trước và đó là nơi nguy hiểm. Ta có thể bị rắn bò lên người và cắn chết, vì vậy chúng ta có cơ chế cảnh báo rất nhạy cảm này. Chúng ta phải lắng nghe bất kỳ âm thanh nào ngay lập tức. Phản xạ dường như nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Đó là một duyên sâu sắc về thân nằm trong tiềm thức của tất cả chúng ta. Nghĩ rằng thân thể này là quan trọng, thân thể này là của tôi, và tôi phải chăm sóc nó. Tôi không thể tắt cảm giác âm thanh ấy vì nếu tôi không nghe và không cảm nhận được cơ thể thì vấn đề gì đó có thể xảy ra. Kiến có thể bò lên người tôi, một con rắn có thể cắn tôi hoặc thứ gì khác có thể bò lên người tôi. Tương tự như vậy, khi một người có những đồ vật có giá trị trong nhà, nếu họ rất quan tâm đến chúng thì tất cả các giác quan của họ đều đặt ở đó để bảo vệ những đồ vật có giá trị. Các giác quan của chúng ta bảo vệ những gì chúng ta cho là có giá trị, chẳng hạn như thân này của chúng ta. Đó là sự dính mắc vào thân. Chúng ta có thể buông bỏ sự dính mắc nơi thân bằng cách nhận ra rằng cơ thể này chỉ là một mớ hỗn độn của thịt và xương, da, v.v. Nó không thực sự có giá trị và nó không thực sự quan trọng. Bạn đã có nhiều thân xác trong nhiều a tăng kỳ kiếp luân hồi10. Cái thân mà bạn có bây giờ không có gì đặc biệt. Vì vậy, những hành giả mạnh mẽ sẵn sàng hy sinh thân xác vì Pháp 11, họ sẵn sàng chết vì Pháp. Nói cách khác họ không quan tâm đến cơ thể này. Thà để hổ ăn thịt khi đang ở trong rừng, còn hơn là không sống ẩn dật. Nói cách khác, bạn có thể ngồi đó và không quan tâm. Bạn buông bỏ cơ thể.

P.6

Đạt được mức độ xả ly đó bằng cách buông bỏ thân xác là điều khá khó thực hiện. Đây không phải là thứ nằm trên bình diện của những suy nghĩ và ý tưởng, mà là điều nằm ở mức độ sâu nhất về các duyên của bạn. Nếu bạn thấy rằng mình đã đạt đến một mức độ thiền định nhưng không thể đi sâu hơn, đó là vì bạn chưa thể thực sự buông bỏ được âm thanh và cảm giác trong cơ thể, có nghĩa là có sự chấp trước vào cơ thể. Bạn cho rằng thân này có giá trị và bạn sợ phải buông bỏ nó. Bạn sợ phải để nó một mình vì bạn nghĩ điều gì đó có thể xảy ra với nó. Rõ ràng niềm tin12 giúp ích rất nhiều ở đây. Hãy có niềm tin vào các vị thầy và hãy buông bỏ. Không sao đâu, sẽ không có chuyện gì xảy ra với bạn đâu.

Điều quan trọng là phải có niềm tin đó, nhưng điều quan trọng nữa là phải có trí tuệ để biết rằng việc  rời khỏi thân xác này là có thể. Thân không quan trọng chút nào. Nhiều người vừa mới chết đã có trải nghiệm “ra khỏi cơ thể”, họ đã nhìn thấy cơ thể của mình trên bàn mổ, trong một vụ tai nạn xe máy, hay bất cứ điều gì. Một trong những học sinh tôi dạy khi còn là giáo viên ở trường kể rằng cậu ấy từng bị tai nạn xe máy một lần. Nó làm cậu ta sắp lìa đời, gần như là vậy. Anh ta đang lơ lửng khi nhìn thấy cơ thể bị bầm giập của mình nằm đó. Rất may anh đã quay lại và bình phục, anh cho biết đó là biến cố sẽ theo anh đến hết cuộc đời. Nhận thức được thân xác chỉ là thân xác, thì không còn vấn đề gì to tát nữa. Dù bạn quán thân này cách nào, là ba mươi hai thân phần,  thấy các xác chết, thấy khám nghiệm tử thi, hay quán tách nó ra thành tứ đại đất nước gió lửa, bạn sẽ thấy ở đó không có gì đẹp đẽ cả, chỉ là một thân thể thôi. Nhìn nó thối rữa, nhìn xác các loài vật khác đang thối rữa, nhìn thấy sự giống nhau ở mọi thân, dù là người hay thú vật, bạn sẽ thấy chẳng có gì đáng giá cả. Đó là một cơ thể mà thôi. Đó chỉ là một thân trong số rất nhiều thân.

P.7

Buông bỏ Thân Để Nhập Thiền Jhāna

Một khi bạn nhìn thấy tầng thiền và quán chiếu về nó – nếu sự quán chiếu của bạn thực sự sâu sắc – bạn sẽ dễ dàng buông bỏ thân xác. Sẽ không có vấn đề gì khi ngồi đây quan sát giây phút hiện tại, sự im lặng và hơi thở. Ngay cả khi bạn đang theo dõi hơi thở, bạn cũng không bị quấy rầy bởi những tiếng động hay sự đau nhức trong cơ thể, bạn theo dõi hơi thở vì bạn đủ tự tin để buông bỏ cơ thể. Bạn không quan tâm đến đôi chân, cái mông, cái lưng hay bất cứ nơi nào khác. Cứ để nó đó. Đó không phải là vấn đề của tôi, đó là vấn đề của người khác. Nếu bạn có mức độ xả ly đó khi thực hành quán thân, thì sẽ dễ dàng buông bỏ thân. Nó có nghĩa là các giác quan có thể ngừng hoạt động, chúng không có việc gì để làm. Sau đó cánh cửa mở ra và bạn có thể nhập vào các tầng thiền. Thân là một trong những trở ngại lớn nhất cho việc nhập thiền.

 ‘Tâm tạo tác’ mà tôi đang nói đến cũng chính là ‘kẻ kiểm soát’, hay còn gọi là người bảo vệ, cố gắng bảo đảm mọi thứ đều ổn. Đó là nhân viên bảo vệ không bao giờ thực sự hoàn thành nhiệm vụ của mình vì lẽ ra phải bảo đảm mọi thứ đều ổn nhưng lại tạo ra nhiều vấn đề hơn là giải quyết vấn đề. Nó không bao giờ khiến bạn cảm thấy ổn mà chỉ khiến bạn tiếp tục tạo tác. Vì vậy, thật tốt khi có thể ngăn chặn người bảo vệ hoặc cái tâm tạo tác này, bằng cách hiểu rằng không có gì phải bảo vệ cả. Vì vậy, giai đoạn tinh tế hơn của việc quán thân là có đủ sự từ bỏ và bình thản đối với thân này, cho phép năm giác quan ngừng hoạt động để nhập vào thiền jhāna, bởi vì thiền là thế giới của tâm, chúng là ' trạng thái chỉ có tâm'.

Khi ấn tướng thiền nimitta 13 xuất hiện, đó là giai đoạn đầu tiên của việc nhập thiền. Khi năm giác quan dừng lại thì giác quan thứ sáu là tâm sẽ biểu hiện. Sau khi thấy quá trình buông bỏ và biết con đường đi vào định sâu, bạn có thể thấy rằng đây chính là điều đang xảy ra. Sáu giác quan ra đi cùng với thân. Không có thân thức trong thiền jhāna.

Một số kinh nêu các ví dụ về bốn tầng thiền (ví dụ MN 39.15). Là việc thấm nhuần toàn bộ cơ thể với hỷ lạc pītisukha 14. ‘Giống như một người phục vụ bồn tắm khéo léo pha nước vào bột tắm để không có phần bột tắm nào bị thiếu nước. Tương tự như vậy, không có phần thân nào không có hỷ lạc thấm nhuần’. Khi còn là một tu sĩ trẻ, tôi khá bối rối về điều đó bởi vì khi định sâu thì không có cảm giác về thân. Ngay cả trong một số trạng thái định trung bình, gần với định, nhưng chưa hoàn toàn nhập vào thiền - chỉ hoàn toàn nhận thức được hơi thở - thì đã không có cảm giác về thân.  Nhận thức đầy đủ về hơi thở có nghĩa là bạn không nhận thức được bất kỳ bộ phận nào khác trên cơ thể mình. Bạn không nhận thức được bàn chân, đầu gối hoặc bàn tay của mình, bạn chỉ nhận thức được hơi thở. Đôi khi thật vui khi thấy bàn tay biến mất: “Ôi! Những ngón tay của tôi đâu?” Khi không chú ý đến thì chúng sẽ biến mất. Nếu bạn chú ý đến chúng thì chúng lại xuất hiện.

P.8

Từ kàya (thân) trong tiếng Pāli không chỉ có nghĩa là cơ thể vật chất, nó có nghĩa là bất kỳ nhóm sự vật nào, giống như từ body trong tiếng Anh có nghĩa là bất cứ thứ gì từ thân vật lý đến toàn bộ nhóm binh lính, toàn bộ thành viên của một tập thể/ công ty, hoặc toàn bộ các bằng chứng (của 1 việc nào đó). Bốn đại không có trong các bằng chứng, không có thực chất vững chắc, nhưng chúng ta vẫn gọi là toàn bộ các bằng chứng. Nó chỉ là một nhóm các yếu tố hỗ trợ cho thân cụ thể này. Từ này được sử dụng theo cách tương tự trong tiếng Pāli. Khi bạn thực hiện điều dạy thứ ba trong Kinh Thiền Niệm Hơi Thở Ānāpānasati, sabba kāya patsanvedhiī, bạn hít vào và thở ra, đó là cách bạn thực hành. Sabba kāya patisanvedhī theo nghĩa đen có nghĩa là toàn bộ hơi thở, vị ấy cảm nhận được hơi thở khi thở vào và thở ra, đó là cách vị ấy thực hành.

Điều đó không có nghĩa là khi thở, bạn phải đảm bảo rằng bạn biết toàn thân gồm năm ngón chân trái, năm ngón chân phải hoặc biết tai trái và tai phải của mình hay mọi thứ khác trong cơ thể bạn. Ý nghĩa của câu này là toàn bộ hơi thở. Nó có nghĩa là từ lúc bắt đầu hơi thở vào cho đến khi kết thúc hơi thở ra, với những khoảng trống ở giữa, từ lúc bắt đầu hơi thở ra, cho đến khi kết thúc hơi thở vào - toàn bộ hơi thở. Tất cả các thiền sư, các chú giải và mọi sách hướng dẫn về thiền mà tôi từng đọc ít nhất đều đồng ý về điều đó, và đó là dấu hiệu rõ ràng về ý nghĩa của thân - kåya. Đó cũng là (nhóm) các chướng ngại sakkāya-ditthi (về thân kiến) – là phiền não, xiềng xích khiến bạn không thể trở thành bậc thánh nhập lưu. Nó không có nghĩa là một quan điểm nào đó về thân vật lý hay toàn bộ nhóm 15 uẩn này tạo nên tâm và thân.

Ngay cả nāma kaya (thân của danh) và rūpa kaya (thân của sắc) cũng chỉ có nghĩa là nhóm danh (yếu tố tinh thần) và nhóm sắc (yếu tố vật chất). Vì thế đừng để bị nhầm lẫn về từ thân - kāya trong tiếng Pāli đó. Nếu bạn đọc kinh bằng tiếng Pāli, bạn sẽ biết những thuật ngữ này một cách quen thuộc và bắt đầu hiểu ý nghĩa của chúng. Vì vậy, trong kinh khi nói về việc thấm nhuần toàn bộ kaya này, nó có nghĩa là toàn bộ của trải nghiệm này. Khi nhập thiền Jhana, Pītisukha hỷ lạc có mặt liền lạc, liên tục và đầy đủ, tại thời điểm đó không có tưởng nào chen vào được. Không có người nào ở ngoài đang nhìn xem hỷ lạc pītisukha đó. Không có khoảng hở trong hỷ lạc pītisukha. Cũng vậy, khi quan sát toàn bộ kaya của hơi thở, tức toàn bộ hơi thở, không có khoảng hở nào trong sự chú ý đó, tâm liên tục theo hơi thở, hết khoảnh khắc này đến khoảnh khắc khác không gián đoạn. Đó chính là ý nghĩa của ví dụ, chỉ là hỷ lạc pītisukha thuần túy. Không có trải nghiệm nào khác ngoài hỷ lạc pītisukha. Đó là nhất tâm, có nghĩa là chỉ một nhận thức liên tục, trong một thời gian dài.

P.9

Khi hiểu như vậy thì bạn hiểu toàn bộ ý nghĩa của định trong thiền jhāna chỉ là buông bỏ thân vật lý này. Bạn phải phát triển một số thiền quán niệm về thân để không còn dính mắc vào thân này nữa. Thậm chí người ta còn nói rằng chúng ta nên quán thân nhiều để vào lúc chết chúng ta có thể buông bỏ thân xác này một cách dễ dàng. Dù sao thì chúng ta cũng phải buông bỏ nó, nên chúng ta hãy tự nguyện rời bỏ nó thay vì bám víu đến cùng. Tôi nhớ có tư vấn cho một trường hợp - người đó không phải là một Phật tử mà kiểu như người theo đạo kết hợp Thiên chúa-Phật giáo-Thời đại mới, và cô ấy đã phải vật lộn đến phút cuối cùng để thở và sống. Cho dù tôi khuyên giải thế nào thì cô ấy vẫn không muốn chết. Đó là một cách tử khủng khiếp. Sẽ tốt hơn nhiều nếu bạn buông bỏ. Đôi khi chúng ta nói rằng chúng ta thực hành quán thân hay cái chết, để khi đến lúc buông bỏ thân năm uẩn này, chúng ta có thể làm như vậy theo cách tốt lành và cao cả. Ít nhất thì chúng ta sẽ không làm phiền những người đang nhìn thấy và chúng ta sẽ có khoảng thời gian an lạc hơn nhiều. Hành động của cái chết hay sát na tử rất giống với quá trình nhập định, là để cơ thể yên và buông bỏ. Sự dính mắc hoặc mến tiếc với cơ thể và nói 'nó là của tôi', 'nó là tôi', 'nó là cơ thể tôi', sẽ làm giây phút cuối trở nên đau khổ.

Những người chết lâm sàng tạm thời sau đó có khi nhớ lại những gì đã xảy ra với họ. Họ thường có những trải nghiệm tương tự về việc trôi nổi bên ngoài cơ thể. Một khi họ bắt đầu mất ý thức và nhận thức về cơ thể, họ đi về phía ánh sáng và tâm trí bắt đầu tiếp cận với ánh sáng ấy. Đó được gọi là tướng nimitta. Nimitta này xảy ra khi tâm bắt đầu biểu hiện. Đó là quá trình tương tự xảy ra trong trạng thái thiền, đi vào và xuyên qua ấn tướng thiền nimitta. Những người suýt chết đôi khi có những trải nghiệm thoát xác này. Họ đi xuyên qua nimita đó rồi lại bật trở ra bởi vì họ vẫn còn một số trạng thái tâm, hình ảnh và các nimitta phức tạp. Khi hiểu được các tầng thiền, bạn sẽ hiểu được bản chất của thân và tâm cũng như những gì đang diễn ra lúc đó.

P.10

Giai đoạn đầu tiên, mục đích đầu tiên của kāyagatasati (thân hành niệm), hay quán thân là để loại bỏ ham muốn, và sau đó loại bỏ tất cả những mối quan tâm khác về thân bằng cách nhìn xem cơ thể thực sự là gì, để bạn có thể thực sự buông bỏ khỏi nó. Khả năng đạt được ấn tướng thiền nimittas và nhập thiền jhāna của bạn phụ thuộc vào việc bạn có thể tạm thời buông bỏ thân xác này hay không. Nếu bạn chưa có ấn tướng nimitta trong lúc thiền, rất có thể đó là vì vẫn còn sự mến tiếc, liên hệ nào đó với cơ thể. Bạn đang nghĩ ‘đây là thân của tôi’.

Quán thân có thể làm nên điều kỳ diệu, và tất nhiên, sau khi đắc thiền, tâm được tăng thêm sức mạnh, và nếu bạn muốn quán thân, bạn thực sự có thể tách rời khỏi thân này và thân của người khác một cách dễ dàng. Đó là bởi vì sau khi nhập thiền, tâm giống như một người hầu được huấn luyện tốt, người quản gia không bao giờ trả treo. Bạn bảo anh ấy đi lấy cho bạn một tách trà, và anh ấy mang cho bạn một tách trà đúng như bạn yêu cầu. Anh ta không bao giờ phạm sai lầm. Tâm xuất khỏi thiền giống như người hầu tốt nhất, bạn chỉ cần bảo nó phải làm gì và nó sẽ làm điều đó theo đúng sự mong đợi của bạn. Nếu bạn yêu cầu nó quán thân, bạn có thể đi thẳng vào đó và quán thân một cách dễ dàng. Lúc đó bạn sẽ hiểu rõ những lời Đức Phật dạy, rằng bạn càng đi sâu vào thiền, tâm càng dễ dàng thích nghi, dễ uốn nắn và mềm mại hơn. Như vậy đây là lý do thứ hai bạn nên quán thân. Bạn thực sự có thể nhìn vào cơ thể này và năm giác quan của nó, tách nó ra và nhận ra chính xác nó là gì.

Một kiểu quán thân khác là quán chiếu về những kiếp sống đã qua của bạn, điều này mang lại cái nhìn không chỉ về thân từ khi sinh ra cho đến khi già trong kiếp này mà còn về thân kiếp trước và trước đó nữa. Để có thể nhìn thấy hết thân của kiếp này đến kiếp khác. Nếu bạn chỉ có thể nhìn thấy mình đã từng sống trong bao nhiêu thân thì tất nhiên cơ thể này không còn quan trọng nữa. Nó chỉ là một cái thân trong 1 kiếp, chúng ta lại tái sinh luân hồi. Nó không đặc biệt, không quan trọng, không có giá trị. Chỉ những thứ hiếm hoi mới có giá trị còn những thứ tầm thường như bụi bẩn và ai cũng có thể nhặt được bất cứ lúc nào thì chúng không còn giá trị gì nữa. Bởi vì đây là cơ thể duy nhất mà chúng ta biết, hoặc chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết, nên chúng ta nghĩ nó thực sự quan trọng đối với chúng ta. Chúng ta nghĩ nó rất có giá trị và cần thiết đến mức chúng ta thậm chí còn nghĩ nó thiêng liêng nữa.

P.11

Thật thú vị khi thỉnh thoảng sau thời thiền sâu, chúng ta nhớ lại được những kiếp trước. Đôi khi bạn nhìn thấy toàn bộ kiếp sống trong quá khứ. Cuộc sống đó khi bạn là một người phụ nữ xinh đẹp, và rồi thành một bà già không ai thèm ngó. Nó cho bạn ý tưởng về vẻ đẹp của cơ thể và những gì xảy ra sau đó với vẻ đẹp ấy. Hiện tại, hầu hết chúng ta còn trẻ chỉ đang ở giai đoạn đầu của cuộc đời, chỉ có một số ít người trong chúng ta bắt đầu già đi và bắt đầu suy sụp, nhưng tất cả chúng ta đều có thể tưởng tượng được điều đó. Tưởng tượng và thực tế đôi khi khác xa nhau nhưng với những ký ức về kiếp trước, bạn thực sự có thể biết được cảm giác già đi, bệnh tật rồi già lụ khụ và chết. Điều đó cho bạn một cái nhìn khác về thân này.

Nếu bạn tập trung sâu vào thân, bạn sẽ thấy rằng ấn tướng nimittas xuất hiện rất dễ dàng. Bạn thực sự có thể hình thành ấn tướng nimitta của cơ thể mình và tự khám nghiệm tử thi, lấy các bộ phận ra khỏi cơ thể mình, mổ xẻ nó, nhìn vào nó và thấy mọi thứ. Tóm lại là thấy nó chẳng có gì quan trọng cả, chỉ là thân xác thôi. Nó sinh khởi, nó diệt đi, nó đến và đi, không có gì to tát cả, điều đó có nghĩa là bạn có thể buông bỏ nó, và bằng cách buông bỏ thân thể, bạn sẽ buông bỏ mọi mối quan tâm dính mắc đến năm giác quan.

The pleasures in the world are the pleasures in the body, the sexual orgasm in the body or beautiful sights, are felt here in your heart. Joy and laughter are felt here in the guts. It’s all in the body. The aches and pains, the hatred and disappointments, you feel them inside with the body. All this pleasure and pain – for most people that is all there is, that’s why it’s call āmissa sukha, āmissa dukkha, happiness and suffering of the world. If we can let go of that after a jhāna, we are actually getting rid of the attachment to the body and the five senses as being ‘me’ and ‘mine’, and all the feelings, all the sa'khāra 16, which is associated with that. We get rid of a heap of defilements and kilesas. But that’s really not enough to go the whole hog; because the problem with kāyagatasati is that just by itself it doesn’t touch the stronghold of the illusion of ‘self’, the ‘doer’ and the ‘knower’. They are associated with the citta, the mind and somehow, sooner or later we have to see that which knows – the mind, consciousness, and that which does the volitional activity, the cetanā – we have to see them in their arising and falling. They’re just mind, that’s all, see it just arising and falling, there is nothing there.

Những thú vui trên thế giới là những thú vui ngũ dục nơi thân, vui sướng tình dục nơi thân hay những cảnh đẹp, được cảm nhận ở trong trái tim bạn. Niềm vui và tiếng cười được cảm nhận ngay đây. Tất cả đều ở trong cơ thể. Những đau nhức, hận thù và thất vọng, bạn cảm nhận được chúng từ bên trong cơ thể. Tất cả niềm vui và nỗi đau này – đối với hầu hết mọi người, họ xem đó là tất cả, đó là lý do tại sao nó được gọi là āmissa sukha, āmissa dukkha, hạnh phúc và đau khổ của thế gian. Nếu chúng ta có thể buông bỏ điều đó sau khi nhập thiền, thì chúng ta thực sự đang thoát khỏi sự dính mắc vào cơ thể và năm giác quan là “tôi” và “của tôi”, và tất cả cảm giác, tất cả các hành sankhāra 16, vốn là gắn liền với điều đó.  Chúng ta loại bỏ được một đống phiền não. Nhưng điều đó thực sự chưa phải là tất cả; bởi vì vấn đề với quán niệm thân kāyagatasati là quán thân không chạm tới thành trì ảo tưởng về ‘cái tôi’, ‘tâm tạo tác’ và ‘tâm nhận biết’. Những điều này thuộc về tâm, tâm và bằng cách nào đó, sớm hay muộn chúng ta sẽ phải đến giai đoạn thấy cái biết – tâm, thức, và tư là cái tạo ra hành động cố ý, cetanā – chúng ta phải thấy chúng sinh diệt. Chúng chỉ là tâm, chỉ thấy nó sinh diệt , thế thôi, không có gì ở đó cả.

P.12

Chỉ khi bạn hoàn thành điều đó, bạn mới thấy được tất cả năm uẩn, dù là sắc uẩn rūpa khandha, thân vật chất này, hay vedanā, thọ uẩn - những cảm giác, liên kết với năm giác quan, thân và tâm, kể cả những trạng thái tâm thanh tịnh trong thiền jhāna. Bạn thấy tất cả những điều đó chỉ là thọ, thế thôi, hạnh phúc và an lạc, và rồi sau đó hết an lạc. Hạnh phúc của sơ thiền thực sự rất kỳ lạ. So với hạnh phúc của nhị thiền thì hạnh phúc của sơ thiền là khổ. Đó là niềm hạnh phúc nhưng chưa đủ tốt. Hạnh phúc và đau khổ này đều là tương đối. Ngay cả hạnh phúc trong tâm cũng chỉ là tương đối; luôn có một hạnh phúc khác (tốt hơn), cho đến khi không còn gì cả, đó là niềm hạnh phúc cao nhất. Là Diệt Thọ Tưởng Định - Nirodha-samāpatti, sự chấm dứt của mọi nhận thức và cảm xúc. Là Nibbāna ở đây và bây giờ. Thực sự thấy ‘tâm tạo tác’ và ‘tâm nhận biết’ trong tâm chỉ là sự sinh diệt, không có thực chất, chúng 0 phải là những thực thể tự tồn tại.

A Big Hole in the Middle

Ngay chính giữa là Rỗng Không

Để biết được, bạn phải biết điều gì đó. Để làm được, bạn phải làm điều gì đó. Khi một người thực sự nhận thức được 'tâm tạo tác' (làm) và ' tâm nhận biết' (biết) thì chỉ khi đó người ta mới có thể hiểu được toàn bộ năm uẩn, không chỉ thân và thọ hành (vedanā sankhāra), (tâm nhãn/nhĩ/tỷ/ thiệt/thân thức) mà còn cả tâm ý thức nữa. Thấy chúng là trống rỗng, tánh không suññatā, sinh và diệt, chỉ đi theo con đường riêng của chúng. Nếu bạn thực sự có thể thấy điều đó, bạn sẽ thấy rằng không có nơi nào trên thế giới mà có ‘cái tôi’, ‘linh hồn’, ‘tôi’ hay ‘của tôi’. Không có chủ nhân, không có chúng sinh, không có con người, không có bản ngã, không có bản chất; bạn chỉ thấy sự trống rỗng đó xuyên suốt. Không có một dấu chấm nhỏ xinh nào ở trung tâm có ‘bạn’ cả. Ngay cả khi bạn đi sâu vào đó bạn sẽ thấy nó chỉ là  rỗng không, và đó là sự chứng ngộ về tánh Không hoàn toàn, vô ngã, không có cái tôi, toàn bộ năm uẩn không phải là ‘ngã’, không phải ‘tôi’, không phải 'của tôi', và tất nhiên đó là Bậc Nhập Lưu. Sau khi bạn trở thành bậc Thánh Nhập lưu17, thật tuyệt vời khi thực hiện quán niệm thân  kāyagatasati, bởi vì để bậc Nhập lưu đạt được mức này, vị ấy phải chấm dứt các duyên cũ của thân. Nhìn thấy nó bạn biết nó, nhưng cái hiểu biết mới vẫn đang cạnh tranh với hiểu biết cũ cũng như duyên mới vẫn đang cạnh tranh với duyên cũ. Bằng cách phát triển quán niệm thân kāyagatasati nhiều lần, thấy rằng thân này không phải là cái ‘tôi’, không đẹp, không xấu, không có gì thực sự phải lo lắng hay quan tâm, bậc Thánh Nhập Lưu, bậc thánh Hữu Học, bậc Thánh, bắt đầu từ bỏ mối quan tâm về  thân ngày càng nhiều.

Tôi chọn dùng từ một cách cẩn thận, ‘từ bỏ mối quan tâm về thân’, rất nhiều thời gian của chúng ta dành cho thân, làm cho nó thoải mái, cho nó ăn, tắm rửa và mặc quần áo cho nó. Thật ngạc nhiên là chúng ta dành bao nhiêu thời gian để gãi nó, di chuyển nó theo cách này hay cách khác, cảm thấy thoải mái, tập thể dục, nghỉ ngơi và đưa nó vào nhà vệ sinh. Đối với một số người, phải mất năm mươi hoặc sáu mươi phần trăm thời gian trong ngày. Họ không có thời gian làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc cơ thể. Vì vậy, bằng cách buông bỏ thân xác này, bậc Thánh Dự Lưu sẽ có thêm thời gian để buông bỏ thế tục và đi vào cõi tâm (Sắc Giới). Bạn thực sự rời bỏ thế giới này không phải chỉ là một ý tưởng mà là một sự thực hành, khi bạn dành nhiều thời gian hơn cho thế giới của tâm. Tại sao? Bởi vì về cơ bản bạn không quan tâm đến thế giới này hay thân này.

P.13        

Đó là lý do tại sao một số nhà sư vĩ đại đi vào rừng và ở một mình. Họ làm gì ở đó? Hầu hết họ đang nhập thiền, buông bỏ toàn bộ thân, không quan tâm liệu mình có bị hổ ăn thịt hay không. Họ chỉ đang sống trong thế giới của tâm, dành nhiều thời gian nhất để sống một cuộc sống đơn giản nhất. Vì thế họ cần rất ít thời gian để chăm sóc thân này, mỗi ngày một bữa, không cần quét dọn quá nhiều hay xây cung điện lớn cho thân này cho dễ bảo trì, một túp lều đơn giản là đủ. Bạn không cần phải dành tất cả thời gian của mình để làm mọi việc. Bạn có thể dành toàn bộ thời gian của mình chỉ để an trú trong tâm, rời xa thế giới. Làm điều đó là làm mới lại tâm.

Bậc Thánh Bất Lai Anāgāmī18 sống theo cách đó và hoàn toàn không quan tâm đến thân và năm giác quan. Sắc ái Rūparāga , sân hận vyāpāda, các xiềng xích ấy đã được Bậc Thánh Anāgāmī vứt bỏ. Sắc ái rūparāga, thế giới của thân xác hoàn toàn bị từ bỏ. Bậc Thánh Bất Lai Anāgāmī thực sự không quan tâm đến điều đó chút nào, năm kiết sử cuối cùng hợp thành một, chỉ còn lại sự dính mắc vào tâm. Tất nhiên, Bậc Anāgāmī đã biết rằng tâm không phải là ‘ngã’, không có ‘tâm tạo tác’, không có ‘tâm nhận biết’ trong đó, nhưng các duyên/điều kiện vẫn còn đó. Như người ta nói, những suy nghĩ “Tôi là người này, là người đang suy nghĩ”, “Tôi là người này, người nhận biết” đôi khi xuất hiện vì những thói quen trong quá khứ. Còn vị A-la-hán đã được điều chỉnh hoàn toàn và đó là lý do tại sao vị A-la-hán có chánh niệm hoàn hảo. Chánh niệm hoàn hảo có nghĩa là họ luôn biết đầy đủ rằng bất cứ điều gì họ nghe, thấy, ngửi, nếm, chạm hay nhận biết, cái thực hiện nhận thức không phải là ‘tôi’, ‘của tôi’ hay ‘tự ngã’. Đối tượng được nhận thức không phải là ‘tôi’, ‘của tôi’ hay ‘tự ngã’. Tiến trình này không phải là ‘tôi’, không phải ‘của tôi’, không phải là ‘tự ngã’. Không có ai ở đây cả, vì vậy không có thực thể nào được nhận thức, suy nghĩ hoặc hình thành theo bất kỳ thuật ngữ nào vào bất kỳ lúc nào. Vị A-la-hán là như vậy, đó là điều mà bạn gọi là chánh niệm hoàn hảo hay cái thấy hoàn hảo về mặt vô ngã.

P.14

Đây là cách thực hành quán thân có liên quan đến toàn bộ con đường (Đạo) theo sự hiểu biết và kiến thức của tôi về kinh điển. Đó là những thực hành rất đáng làm. Vì vậy xin đừng bỏ qua chúng, chúng rất quan trọng. Tôi thường suy ngẫm, ‘làm sao để nhiều người trong tu viện này có thể đạt được định sâu’, và có lẽ quán thân là một trong những điều chúng ta nên chú ý hơn. Một lần nữa tôi phải nhấn mạnh rằng hãy thực hành không phải khi dục vọng ở trước mặt bạn mà là khi dục vọng chưa xuất hiện.

Really reflect on this body, look at skulls, and look at pictures of bodies being opened up. Find opportunities to do the practice. If you go overseas, go to see autopsies, and see dead bodies being carved up. Go to funerals, feel the bodies so that you get the image deeply into your consciousness. Bring it to mind later and transfer that image onto yourself, just as they are, soon I will be. That will lessen lust and the entanglement with the physical body. It will make meditation easier, make the jhānas more available, and after coming out of the jhāna you will really be able to cut this attachment, this feeling that the body is something to do with you. You will even be able to recall past lives and see the range of bodies you have had, and that will give you a great perspective for letting them go. Then after you gain Stream Entry, just carry on with body contemplation so that the jhānas become even more powerful, more frequent and deeper, so that you can let go of this concern for the five khandhas completely as an Arahant.

Hãy thực sự suy ngẫm về thân này, nhìn vào những hộp sọ và nhìn vào những bức tranh về những thân thể đang được mổ ra. Tìm cơ hội để thực hành. Nếu bạn ra nước ngoài, hãy đến xem khám nghiệm tử thi và xem các xác chết được mổ xẻ. Đi đám ma, cảm nhận các thi thể để hình ảnh đó đi sâu vào ý thức. Hãy ghi nhớ chúng và chuyển hình ảnh đó vào chính bạn, giống như chúng vốn có, tôi cũng sớm trở thành như vậy thôi. Quán như vậy sẽ làm giảm đi dục vọng và sự dính mắc vào thân xác. Nó sẽ làm cho việc hành thiền trở nên dễ dàng hơn, làm cho việc nhập thiền trở nên dễ dàng hơn và sau khi xuất khỏi thiền bạn sẽ thực sự có thể cắt bỏ sự dính mắc rằng cơ thể này có liên quan gì đó đến bạn. Bạn thậm chí sẽ có thể nhớ lại các kiếp trước và nhìn thấy các thân mà bạn đã có, và điều đó sẽ cho bạn một viễn cảnh tuyệt vời để buông bỏ chúng. Sau đó, sau khi bạn đạt được quả vị Nhập Lưu, chỉ cần tiếp tục quán thân để các thiền trở nên mạnh hơn, thường xuyên hơn và sâu hơn, để bạn có thể buông bỏ hoàn toàn mối bận tâm về năm uẩn này và trở thành một vị A-la-hán.

1 Asubha: Not-beautiful (sometimes translated as repulsiveness, or loathsomeness). The perception of impurity, loathsomeness, and foulness. The contemplation of the 32 parts of the body. 2 Sutta: Discourse of the Lord Buddha, or one of his chief disciples, as recorded in the Pāli Canon. 3 Samādhi: Sustained attention on one thing. 4 Nibbāna: Literally; “Extinction” (as in the going out of a flame). The supreme goal for Buddhists – it is the destruction of greed, hatred, and delusion – thus, the end of all suffering. 5 Anagārika: Literally: “Homeless One”. In Western Theravāda Monasteries this is taken to mean someone who keeps the eight precepts and is in training to ordain as a novice monk. 6 Jhāna: The deep meditation states of letting go. 7 Hindrances, The Five: 1. Sensual desire 2. Ill-will and anger 3. Lethargy and dullness

P.15

4. Restless and Remorse 5. Doubt 8 Body, the 32 parts: Hair of the head, hair of the body, nails, teeth, skin, flesh, sinews, bones, bone marrow, brain, kidney, heart, liver, chest membrane, spleen, lungs, bowels, stomach, stomach contents, faeces, bile, phlegm, pus, blood, sweat, fat, tears, grease, spittle, snot, lubricating fluid, urine. 9 Elements, The Four: 1. Earth – the element of extension or solidity. 2. Water – the element of liquidity or cohesion. 3. Fire – the element of kinetic energy, heat and cold. 4. Wind – the element of motion or support. 10 Sasāra: The round of rebirth (Literally: ‘wandering on’). 11 Dhamma: The teachings of the Buddha; the truth; the Norm. 12 Saddhā: Confidence or faith. 13 Nimitta: A sign, characteristic. In the context of Buddhist meditation, a mental sign. 14 Pītisukha: Joy and happiness born of letting go. Factors of the first two jhānas. 15 Khandhas - Aggregates. The 5 groups into which the Buddha has summed up all the physical and mental phenomena of existence (modified from “Buddhist Dictionary”). 1. body, rūpa; 2. feeling, vedanā; 3. perception, saññā; 4. mental formations, sa'khāras; 5. and consciousness, viññā#a. 16 Sa'khāra: Usually means volitional formations. Sometimes used to refer to that which is conditioned, or arises dependent on causes. 17 Sotāpanna: Stream Winner, the first stage of Enlightenment. One guaranteed to attain Full Enlightenment within seven lifetimes at most. 18 Anāgāmī: Non Returner, one who has attained the third stage of Enlightenment

P.16

Comments

Popular posts from this blog