Real Happiness - Hạnh Phúc Thực Sự

Thầy Ajahn Brahm – 22nd Nov 2024

Bài giảng hôm nay thuộc dạng 0 thể bỏ qua (cười). Tôi sẽ nói về niềm Hạnh Phúc Thực Sự. Trước đây tôi chưa giảng về chủ đề này vì đây là chủ đề thuộc dạng thực hành. Bạn phải tu học thực hành (thiền) trong nhiều năm, chẳng hạn như làm 1 nhà Sư trong 50 năm.

Người ta hay hỏi tôi: vì lý do gì trên đời này mà Thầy xuất gia làm nhà Sư? Thầy có nền giáo dục tốt, mạnh khoẻ, cuộc sống có được nhiều điều. Vậy tại sao Thầy vứt bỏ hết tất cả ?’ – Tôi 0 vứt bỏ hết tất cả. Chỉ là tôi tìm được niềm hạnh phúc sâu lắng hơn và cho tôi nói thành thật những suy nghĩ trong lòng và kinh nghiệm của tôi. Tôi vẫn cảm thấy buồn về  việc chia tay những cô bạn gái,  đặc biệt là cô cuối cùng. Dù bạn có tin hay 0 thì lý do là  tôi dự 1 khóa tu thiền và cảm thấy thật an lạc hạnh phúc chưa từng có trước đó. Tôi nhận được 1 nguồn hạnh phúc lớn lao hơn, rồi cô bạn gái ấy yêu 1 người khác.  Tôi cảm thấy được sự thật, bình an, hạnh phúc sâu lắng trong lòng. Thật sự là sau khóa tu thiền đầy an lạc đó thì bạn 0 thể có mối quan hệ nhục dục nào được nữa, khi bạn nhận ra có 1 niềm hạnh phúc sâu lắng hơn , ổn định hơn, hấp dẫn hơn (trong thiền).

Khi tôi bắt đầu đến Úc để giảng dạy, lần đó tôi giảng về 4 Sự Thật Cao Quý (4 Diệu Đế). Tôi có đề cập điều này trong 1 quyển sách của tôi. Khi nói về 4 Sự Thật thì chúng ta sẽ nói về Khổ, nguồn gốc của Khổ, chấm dứt Khổ và con đường chấm dứt Khổ. Thật sự là khi bạn nghe giảng về những điều này, chỉ toàn là nói về khổ. Tôi nhớ lần đó bắt đầu học cách giảng thì những người nghe bỏ ra về hoặc gục đầu xuống. Họ 0 nghe. Họ đã biết về khổ đủ nhiều rồi. Không hấp dẫn chút nào. Đó là 1 thông điệp khó đến được với người nghe. Vẫn trung thành với lời Phật dạy nhưng tôi có thay đổi 1 chút: hạnh phúc, nguồn gốc của hạnh phúc, tại sao ta chưa hạnh phúc và cách để có hạnh phúc. Cũng là 4 Sự Thật Cao Quý nhưng sắp xếp lại cách trình bày. Có thể gọi đây là marketing nhưng không phải là marketing trên thị trường để thu thêm lợi nhuận 1 cách 0 phù hợp. Tại sao bạn đến đây vào tối thứ 6? Tôi hy vọng lý do bạn đến đây là vì những lời dạy, bí quyết nho nhỏ mà bạn nghe được giúp bạn tỉnh giác hơn về những nguyên nhân sâu xa của hạnh phúc . Tại sao vì 1 lý do nào đó chúng ta lại vứt bỏ hạnh phúc ấy đi.  

Tôi nhớ 1 trong những nhà Sư đầu tiên truyền cảm hứng cho tôi là Sư Nana Ponica. Tôi gặp vị ấy khi đến thăm Sri Lanka, lúc đó vị ấy đã lớn tuổi lắm rồi. Sư ấy kể 1 câu chuyện khi còn là 1 thanh niên mới lớn ở Đức, chưa xuất gia. Chàng thanh niên này cùng với bạn bè của mình đến 1 vườn bia trong 1 ngày hè đẹp trời ngồi uống bia ngoài sân. Rồi những người chủ vườn bia chạy ra và bảo mọi người hãy chạy đi, có đám cháy trong nhà ủ bia.  Những người bạn của chàng thanh niên nghĩ: ‘chà bia miễn phí’. Họ rủ nhau chạy vào trong nhà để lấy bia miễn phí. Rất nhiều người bạn của chàng thanh niên này chạy vào trong và rồi căn nhà đổ sập xuống. Họ là những người bạn, anh chị em, họ hàng đã lớn lên cùng nhau; bị chết trong đám cháy ấy. Chàng thanh niên này cố gắng đào bới và làm mọi thứ để cứu họ ra. Đó thật sự là 1 trải nghiệm kinh khủng 0 thể chịu nổi, nhìn thấy bạn bè mình chết khi tuổi còn rất trẻ, mà 0 phải là do phạm tội ác gì. Họ chỉ muốn có 1 ít bia mà thôi, rồi mọi việc trở thành bi kịch.  Họ chết. Sự kiện này đã giúp vị ấy xuất gia làm Tỳ Kheo trọn đời. Tại sao? Vì nhận thấy rằng  những niềm hạnh phúc trên đời này mong manh, 0 chắc chắn

6:45 (Còn Tiếp)            

Cũng vậy, khi còn trẻ tôi được bảo rằng nếu con có 1 nghề nghiệp tốt, ổn định thì có thể con 0 giàu kếch xù nhưng sẽ có đủ tiền để có 1 gia đình ổn định, có con, có 1 căn nhà tốt. Con sẽ sống tốt. Nhưng đôi khi thực tế lại 0 diễn ra như ta mong đợi. Nếu 0 được như mong đợi thì quá tốt. Việc đó sẽ dạy cho bạn 1 bài học mạnh mẽ hơn nhiều. 0 phải là có được những thứ như mọi người mà là hơn thế nhiều. Đó là lý do tại sao khi bạn bắt đầu nghiên cứu về điều mà người ta gọi là cuộc sống tâm linh, bạn sẽ có vài trải nghiệm rất tuyệt vời và cái nhìn sâu sắc về ý nghĩa cuộc đời này.

Bạn có biết ý nghĩa cuộc đời này là gì 0? Chúng ta ước gì mình có thể nói yes cho câu hỏi đó nhưng có khi cuộc đời xoay vần cho ta thấy rằng ta chưa hiểu gì hết.  Nhưng rồi sau đó, bạn có thể hiểu 1 cách sâu sắc hơn nhiều về bạn là ai, bạn phát triển thế nào, việc bỏ công sức ra trong cuộc đời này có đáng giá 0.  Bạn chỉ có 1 số năng lượng nhất định, bạn muốn dùng chúng để làm gì trong đời?  Sau 50 năm làm nhà Sư, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc khi làm nhà Sư . Tôi đã cho xuất gia nhiều Sư và Ni, tôi cảm thấy hạnh phúc khi thấy họ làm gì cho cuộc đời của mình, thấy Buddhist Society đã giúp được rất rất nhiều người .

Có 1 phụ nữ đã đến đây, tôi có đề cập trong 1 bài giảng trước khi vào hội trường này. Vào thứ 6 tôi luôn có 2 buổi nói chuyện, 1 là với các vị khách đến đây tham quan ở khu vực tiếp tân, và 2 là buổi nói chuyện với các bạn ở đây. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện này 0 chỉ với các vị khách tham quan mà cả với các bạn nữa. Người phụ nữ này từ Canada sang tận đây để gặp tôi. Cô ấy có 1 người em gái sống ở đây nhưng lý do hàng đầu là cô ấy muốn gặp Ajahn Brahm. Tại sao? Nếu để chụp hình thì bạn có thể tải hình tôi từ mạng internet. Nếu để gặp tôi thì bạn có thể ở bất cứ đâu cũng gặp tôi được. Cô ấy muốn gặp tôi là để nói lời cám ơn. Cô ấy bị ung thư lưỡi. Em gái của cô ấy sống ở đây xin tôi nói vài lời với cô chị bị bệnh, dùng smart phone thu âm lại và gửi cho chị mình. Điện thoại thông minh cũng có những công dụng thật tuyệt vời. Những lời ấy đã giúp cô chị vượt qua căn bệnh ung thư lưỡi. Cô ấy cho tôi xem cổ tay của cô có 1 vết sẹo lớn. Người ta đã lấy 1 ít cơ hay da gì đó ở chỗ này để tái tạo lưỡi cho cô ấy nói chuyện được như bây giờ. Cô ấy đã bình phục 1 cách ngoạn mục từ căn bệnh ấy. Hiện giờ cô ấy có thể phát âm rõ ràng như bình thường. Trước đó cô là 1 bác sỹ đa khoa, sau khi khỏi bệnh cô ấy trở lại làm tiếp công việc bác sỹ đa khoa. Cô ấy vui mừng khôn xiết khi thấy những lời dạy nhỏ của tôi thật sự có hiệu quả. Cô ấy nhất định phải đến để gặp tôi và tìm mọi cách để thực hiện.  Thật là 1 ngày vui khi thấy những lời dạy của tôi 0 phải là lý thuyết suông, 0 phải để mang ra đàm luận bên cốc cà phê. Tôi thấy vui vì những lời dạy của mình có hiệu quả. Bất kỳ điều gì bạn làm trong đời và thấy nó được hoàn thành tốt . Nó hoạt động thế nào? tại sao có hiệu quả? Ý nghĩa cuộc sống này là gì?

Rất rất nhiều năm về trước, tôi đã tu được rất nhiều năm rồi, lần đó tôi đi theo để hỗ trợ 1 vị Sư lớn dạy khóa tu thiền ở Oban, Scotland. Đó là 1 địa điểm tuyệt đẹp nhưng ở xa, tách biệt với những khu vực khác. Tôi ngồi kế Sư lớn ấy giống như Sư này đang ngồi kế tôi ở đây. Có 1 cô bước lên trong phần trao đổi. Cô nói với vị Sư lớn ấy rằng: Con đến đây để cảm ơn Thầy đã cứu cuộc đời con. Tôi đã lắng nghe cuộc trao đổi đó trong nhiều giờ, và tôi tỉnh hẳn ra với cách cô ấy nói chuyện. Cách nói chuyện của cô rất nghiêm túc, cho thấy có ý nghĩa rất sâu sắc đối với cô ấy, cô nói lên sự thật.  Tôi theo dõi câu chuyện, vị Sư lớn ấy đã làm gì?

Cô này là 1 sinh viên tại 1 trường đại học ở miền trung nước Anh. Cô ấy gặp vấn đề về mặt cảm xúc như các sinh viên thường gặp. Cô đi gặp bác sỹ tâm lý và được chữa miễn phí. Họ cho cô dùng valium ( là loại thuốc làm dịu đi những kích thích của não bộ và hệ thống thần kinh nhưng gây nghiện) và từ đó trở đi, cô dùng valium trong nhiều năm. Rồi cô dự 1 khóa tu thiền, có giữ 5 giới. Giới thứ 5 là 0 dùng rượu hoặc chất gây nghiện. Cô hiểu lầm 0 được dùng chất gây nghiện nghĩa là 0 được dùng thuốc valium này, trong khi thật ra dùng làm thuốc thì 0 phạm giới. Cô nghĩ rằng mình phải bỏ, 0 dùng valium này nữa, và cô đã làm như vậy. Trong suốt khóa tu thiền thì 0 vấn đề gì vì đây là  1 thị trấn ven biển tĩnh lặng ở Oban , tây bắc Scotland. Ngưng thuốc thì cũng có đôi chút khó khăn nhưng cô cố gắng làm được. Rồi sau khóa thiền, cô trở về nhà ở miền trung nước Anh. Cô bắt xe bus đi đến Glasgow. Từ nhà ga Glasgow cô đi 1 chuyến xe nữa để về nhà. Nhà ga ở Perth đây thì 0 là gì so với nhà ga rộng lớn ở Glasgow.  Rất khó tìm. Thậm chí là tôi thì cũng rất khó khăn để tìm ra đúng sân ga mình cần đi ở Glasgow, còn cô này vừa mới bỏ dùng thuốc valium có chất gây nghiện. Tôi nhớ cô ấy kể rằng có nhiều lúc cô thấy rất bứt rứt khó chịu, muốn nhảy xuống đường ray để tự tử. Cô đã bỏ dùng thuốc valium trong nhiều ngày. Cô cố gắng lên xe lửa để trở về nhà. Cô đã ngồi trên ghế sofa trong căn phòng trước trong nhà cả tháng trời 0 làm gì. Rồi cơ thể cô dần quen, 0 nghiện valium nữa. Cô đã học được cách kiên nhẫn, từ tâm với thân của mình, và từ tâm với những chuyện khác, 0 thúc ép chính mình mà Bình an, Tử tế, Nhẹ nhàng. Đó cũng là những chữ tôi cho ghi trong giảng đường này. Rồi cô đã vượt qua được, 0 nghiện valium nữa. Cô quay trở lại làm việc, quay trở lại với cuộc sống. Đó là lý do cô trở lại với khóa tu thiền để thiền định vì cô yêu thích và cũng để cám ơn vị thầy lớn đã cứu cuộc đời của cô .

16:05 (còn tiếp)

Tôi chưa bao giờ nghiện thuốc , tôi biết là vài người trong số các bạn sẽ nói là tôi nghiện trà (cười). Tôi thích dùng trà. Ở đây ngoài tôi ra có bạn nào sinh ra ở Anh 0? Nếu sinh ra ở Anh thì bạn sẽ thấy rằng ngay khi dứt sữa mẹ thì người ta bắt đầu uống trà. Tôi chứng kiến điều đó. Tôi thấy có 1 em bé sau khi bú sữa mẹ thì bà mẹ lấy 1 cái dĩa nhỏ cho 1 ít nước trà vào đó cho con mình dùng. Cuộc sống ở Anh là vậy. 1 năm nọ các Sư mới nói đùa với tôi rằng: Ajahn Brahm , nếu bây giờ cho Thầy chọn lựa giữa Giác ngộ và trà, Thầy chọn cái nào? Tôi cũng đùa lại với họ nên nói rằng: tôi sẽ chọn trà (cười).

1 lần khác vào 3 tháng an cư mùa mưa, mọi người lại trêu ghẹo tôi bằng cách nói đùa rằng tôi tham ái dính mắc với trà – 0, tôi 0 tham ái với trà đâu, tôi sẽ chứng minh cho các Thầy thấy. Trong 3 tháng an cư mùa mưa này, tôi sẽ 0 dùng trà. Rồi sau 3 ngày … (mọi người nghe đến đây đều cười), khoan các bạn phải nghe tôi nói hết. 0 như bạn nghĩ đâu. Sau 3 ngày thì vài vị Sư đến gặp tôi và nói: Ajahn Brahm, chúng con chỉ đùa thôi. Xin Thầy hãy dùng trà đi. Tôi mới nói: sao vậy? – Vì nhiều năm trước, có vị Sư người Anh cũng phát nguyện bỏ trà và vị ấy thực sự trở nên rất khó chịu và phiền toái trong 3 tháng. Thật sự là rất khó để xin hay hỏi vị ấy điều gì (cười). Tôi hiểu thêm về tâm và thân tôi. Vẫn ổn. Và trong 3 tháng đó tôi 0 dùng trà hay café gì.  Đôi khi với năng lực của thiền thì bạn có thể làm được những điều tuyệt vời như cai nghiện chẳng hạn. Tôi 0 nói về những dạng thuốc gây nghiện nặng , mà đang nói về những loại như trà hay café gì đó.  Bạn có 1 thiên thần trong tâm, bạn biết cách vượt qua những vấn đề, những khó khăn trong cuộc sống.  1 trong những cách đó là có 1 niềm vui, hạnh phúc nho nhỏ nào đó.

Trong đời chắc chắn chúng ta sẽ phải đối mặt với 1 vài khó khăn, thất vọng, những lúc như vậy xin bạn đừng bỏ đi những niềm hạnh phúc sẵn có như là dùng món đồ uống nào đó thỏa thích khi cần, ngắm mặt trời lặn, ngắm các con vật trong rừng, ngắm những cây đàn hương mọc lên trong rừng. Có rất nhiều những điều nho nhỏ bạn có thể phát hiện và ngắm nhìn.  Bất cứ khi nào tôi dạy 1 khóa tu thiền, thường là ở rừng thiền Jhana Grove và cũng có ở những nơi khác trên thế giới nữa, có khi tôi nói chuyện với những người trong khóa tu để cho lời khuyên. Tôi nói với họ rằng chúng ta có thể có những trải nghiệm tuyệt đẹp và an bình trong đời, chỉ cần ngồi trên ghế và ngắm cây cối mọc lên. Các bạn có bao giờ nhìn thấy cây cối mọc lên 0? Bạn biết là chúng có mọc lên nhưng ta 0 đủ kiên nhẫn để ngắm quá trình đó. Bạn phải ngồi xuống và nhìn ngắm chúng trong vài giờ mà 0 cử động gì. Nếu bạn chớp mắt hay đứng dậy bật computer lên hay làm gì đó thì bạn sẽ bỏ lỡ dịp đó. Tôi nghĩ là bạn hiểu ý tôi muốn nói gì. Hay nếu bạn 0 nhìn cây cối mọc lên, bạn cũng có thể ngắm nhìn vẻ đẹp của thiên nhiên, vẻ đẹp của những vì sao vào ban đêm. 1 trong những điều tuyệt vời của khóa tu thiền ở Jhana Grove là có 2 Stupa (bảo tháp) xinh đẹp. Chúng được những người sống gần Borobudur (1 ngôi đền Phật Giáo cổ nổi tiếng ở Indonesia) cúng dường với cùng loại đá, cùng kiểu với Stupa ở Borobudur. Vào thời gian này trong năm thì vào ban đêm thời tiết ấm, 0 lạnh. Bạn có thể nằm xuống bãi cỏ và mở to ngắm dải ngân hà . Bạn nhìn ngắm chúng chăm chú, 0 làm gì, 0 mong đợi gì , 0 cố gắng khám phá ra những hiện tượng khoa học mới lạ gì hết, chỉ nhìn mà 0 mong muốn bất cứ điều gì trên đời. Lúc đó thiên nhiên sẽ trở nên đẹp 0 tả nổi. Vẻ đẹp đó có sẵn trên đời này. Khi bạn bắt đầu nhìn thấy chúng, vẻ đẹp đó là những thứ bạn 0 thể mua được, 0 chụp hình lại được. Người ta cố gắng chụp hình lại, cố gắng giữ chúng lại kiểu như: ok, đây là của tôi, tôi có thể cất giữ chúng và dùng tới khi nào tôi muốn. Nó mạnh hơn điều đó nhiều. Vẻ đẹp chỉ ở đó trong giây lát.

Lần đó tôi đã có kinh nghiệm về chuyện này và chắc chắn là 0 bao giờ quên. Đã nhiều năm rồi. Năm nay tôi 73t còn lúc đó tôi khoảng 20t , cách đây hơn 50 năm, tôi muốn chụp 1 bức hình dãy núi Himalaya. Khi nhìn những bức hình chụp nơi này, tôi luôn nghĩ chúng đẹp sững sờ, cả rặng núi nằm ở đường chân trời. Tôi có mang theo 1 cái máy ảnh nhỏ từ UK đến Ấn Độ nhưng tôi chưa bao giờ chụp đủ hình vì khi tôi đến Ấn Độ là đang lúc có gió mùa. Mây phủ đầy đường chân trời phía bắc. Cứ ngày này qua ngày khác, rất nhiều ngày, tôi cố gắng tìm những thời điểm trời quang đãng nhưng 0 được. Vì vậy sau 1 hay 2 tháng, tôi bỏ cuộc ở miền bắc Ấn Độ. Rồi 1 ngày tôi đến thăm những địa điểm Phật Giáo ở Kathmandu, tôi nghe ở nhà trọ thanh niên họ nói rằng có 1 chiếc xe bưu chính chạy thẳng đến miền bắc Nepal mỗi ngày. Xe này chở thư, 0 chở khách nhưng ông tài xế cũng nhận chở vài vị du khách ngồi phía sau xe với giá vài rupee/người. Thế là tôi và 2 người du khách Mỹ lên chuyến xe đó đến cực bắc Nepal , giáp biên giới với Tây Tạng. Thời đó thì bạn 0 được đi đến biên giới. Người tài xế dừng xe giữa đường để ăn trưa trong 1 giờ. Chúng tôi có 1 giờ tự do tham quan. Chúng tôi có mang theo sẵn thức ăn và đi lên đồi để ngắm cảnh. Tôi 0 bao giờ quên được chuyện tôi đã ngu ngốc thế nào khi muốn bắt trọn niềm hạnh phúc lúc ngắm những vẻ đẹp  đó và muốn giữ chúng lâu dài.

Khi leo lên tới đỉnh đồi, lần đầu tiên trong nhiều tháng nay trời quang mây, lần đầu tiên tôi nhìn thấy 1 trong những giấc mơ của tôi , trong danh sách ước muốn của tôi, là nhìn thấy toàn bộ dãy Himalaya trải dài từ đông sang tây thật ngoạn mục. Bạn biết lúc đó tôi làm gì 0? Tôi nhận ra mình bỏ quên máy ảnh trong xe! Tôi liền cố gắng chạy nhanh nhất xuống ngọn đồi dốc đó để lấy cái máy ảnh. Khi tôi chạy trở lên được tới đỉnh đồi thì mây lại che phủ toàn bộ. 2 anh chàng người Mỹ đang ngồi đó hỏi: nãy giờ bạn đi đâu vậy? Đó là 1 cơ hội để ngắm nhìn dãy Himalaya và tôi 0 thấy được gì cả, hoàn toàn 0. Tôi rút ra được bài học: nếu bạn cố gắng nắm bắt niềm hạnh phúc , bạn sẽ làm hỏng nó. Bạn 0 thể nắm bắt nó. Có những khoảnh khắc trong đời khi bạn nhìn thấy chúng, bạn chỉ cần dừng lại và ở lại trong đó, lưu nó lại trong ký ức của bạn. Bạn 0 thể lưu khoảnh khắc đó lại trong 1 bức hình.

Vì thế đôi khi 1 số bạn đến và chụp hình tôi, đó 0 thật sự là chụp hình tôi. Đó 0 phải là Ajahn Brahm , mà chỉ là chụp lại cái thân này của tôi, 0 phải là tôi thật sự. Đó là 1 trong những lý do tại sao vẻ đẹp và niềm hạnh phúc ở đó cho bạn tận hưởng rồi buông bỏ ngay lập tức, nó sẽ lưu lại lâu hơn, sâu hơn trong tâm bạn. Điều này lạ lắm, giống như bạn cố gắng nắm giữ nước vậy. Bạn 0 thể nắm giữ nước trong tay, nó sẽ chảy đi hết. Khi bạn ngưng cố gắng nắm giữ thì cả hồ nước nằm trong lòng bàn tay bạn bao lâu tùy thích. Niềm hạnh phúc cũng vậy. Bạn biết được tại sao ta lại làm hỏng niềm hạnh phúc trong đời.

Là 1 nhà Sư thì tạo tác ít nhất càng tốt. Tôi thì lười. Tôi 0 hiểu tại sao các bạn hay tổ chức  ăn mừng lễ hội nọ kia. Trong đời tôi, tôi làm những chuyện đó 0 nhiều, chỉ học cách sống an bình tĩnh lặng, học cách ngắm những vì sao vào ban đêm , ngắm những bông hoa và khám phá ra rất nhiều điều mới mẻ khi đi bộ ngang qua những bụi cây, thấy nhiều con vật xinh đẹp . Có rất nhiều niềm vui khi nhìn ngắm những bụi cây ấy. Tôi thấy có những con chó túi từ trong bụi cây đi ra vào ban đêm và chúng thường mang con  chúng trên lưng. Chúng chỉ nhìn ngó và khám phá sự vật . Những con thú rừng khác cũng đẹp tuyệt vời nhưng nếu bạn cố gắng bắt lấy chúng, sẽ làm chúng sợ. Bạn đừng nên cố gắng bắt giữ 1 con vật nào, nhất là những con vật bản địa sống trong rừng. Công việc của bạn chỉ là tử tế với chúng, chúc chúng mọi điều tốt đẹp và nhìn ngắm tận hưởng sự xuất hiện của chúng trong những giây phút ngắn ngủi .  Chúng đến rồi đi.

28:05 (Còn tiếp)

Là 1 nhà Sư tôi cố gắng chia sẻ trí tuệ , rằng mỗi người trong số các bạn , tất cả các bạn đều có bạn đời hay đang tìm kiếm bạn đời. Các bạn có muốn nắm giữ lấy họ, sợ rằng sẽ đánh mất họ, sợ rằng sẽ nói điều gì đó sai với họ, thì ngay lúc đó bạn đã phạm sai lầm.  Nếu bạn muốn giữ chặt lấy họ, bạn sợ mất họ thì bạn sẽ nhanh chóng đánh mất họ thật sự. Còn nếu bạn tận hưởng những giây phút bên nhau , chia sẻ với nhau, sống trung thực với nhau (thì sẽ êm đẹp). 1 trong những điều mà người ta sợ trong đời là họ hiếm khi nào trung thực.  Là  1 nhà Sư, tôi 0 có gì để mất cho nên 0 sợ gì. Đó là lý do bạn có thể ở chung với những con vật mà người ta cho là nguy hiểm như là rắn chẳng hạn.

Hôm nay tôi có nói chuyện với 1 vài người rằng 1 trong những con vật tôi yêu thích nhất khi còn ở Thái Lan là loài nhện độc khổng lồ tarantula , chỉ nghĩ đến cái tên đó thôi thì người ta cũng thấy sợ rồi. Nhưng  thật ra loài nhện này 0 làm hại con người. Tôi nhớ lần đó vào mùa nóng ở Thái Lan, 1 bầy nhện Tarantula rất đông sống trên mái nhà trong cái cốc của tôi. Đôi khi lúc tôi đang ngồi thiền , vì trời rất nóng nên ở trong cốc tôi chỉ dùng y hạ, phần trên 0 đắp y. Có khi những con nhện đó rớt trúng người tôi. Chúng 0 cố ý, chỉ là trời nóng rồi có thể là chúng buồn ngủ rồi rơi xuống, tôi nghĩ vậy. Tôi thấy như vậy thực sự thú vị với cảm giác hơi nhột. Tôi thấy rất vui khi mấy con nhện cứ đến và đi theo tôi. Chúng to lắm. Các bạn có sợ nhện 0? Tôi 0 biết nữa nhưng rõ ràng là nếu những con nhện đó cắn bạn , bạn sẽ có, sẽ có thần thông. Có đúng 0 nhỉ? Bạn có thể gọi tôi 0 chỉ là Ajahn Brahm mà còn là Sư nhện . Nhưng dù sao, khi bạn yêu mến chúng , xem chúng là bạn, chia sẻ trái tim của bạn với chúng, 0 bao giờ làm hại hay làm đau chúng , bạn sẽ thấy chúng đẹp thay vì nhìn cuộc sống với nỗi sợ hãi, tìm cách bắt chúng hay chạy trốn khỏi chúng.

Hôm nay có người đặt câu hỏi với tôi về kiểm soát dịch bệnh: ‘Ajahn Brahm, quan điểm của Thầy về kiểm soát dịch bệnh là gì?’ – Tôi nói với họ rằng: ‘ uhm, nếu bạn 0 thích thì cũng đừng cố gắng giết chồng của bạn, vợ bạn, con bạn, những nhà chính trị mà bạn 0 ưa (cười). Tiêu diệt kẻ thù và giải quyết vấn đề bằng kiểm soát dịch bệnh có phải là cách đúng 0? Tôi 0 biết bạn nghĩ những con sâu bọ là gì, là ai trên đời này. 0 phải là tốt hay sao khi ta có lòng biết ơn những con sâu bọ đó , 0 cố gắng loại bỏ chúng mà hãy cố gắng hiểu chúng, chúng thật sự muốn gì, chúng ta có thể thỏa hiệp , tất nhiên là có thể.

1 trong những điều lạ lùng mà tôi đã chứng kiến và thật tuyệt vời khi người ta có đủ tự tin để thực hiện. Nếu có con sâu bọ nào đó xuất hiện, như kiến chẳng hạn, hãy nói chuyện với chúng. Tôi 0 ngại khi nói điều này, bạn đừng nói tôi khùng rồi bắt tôi nhốt lại, tôi nhớ là đã có nói chuyện với 1 ổ kiến lớn bên ngoài 1 cái cốc mà tôi đã xây ở tu viện Bodhinyana. Có 1 ổ kiến lớn ở đó và theo luật Vinaya thì bạn 0 được xây cốc ngăn trở 1 cái gì đó như ổ kiến. Nhưng thực tế là 0 có chỗ nào khác để xây cái cốc này tránh ổ kiến đó được.  Nên tôi đã đi đến đó , ngồi xuống phía trước tổ kiến và nói: kiến ơi, ta 0 muốn phá hủy ngôi nhà của các con, ta chỉ muốn xây cốc quanh đó. Ta sẽ rất rất cẩn thận. Ta là người xây cốc này. Ta sẽ chăm sóc các con và các con chăm sóc chúng ta. Tôi nhớ cái tổ kiến ấy vì đã lâu 0 có ai sống trên mảnh đất thuộc tu viện Bodhinyana này nên 1 vị hành giả đã quyết định kiểm tra mấy con kiến xem sao.

Trên 1 đỉnh tổ kiến ngay cái lỗ thông hơi, họ để 1 viên đường loại dùng để uống trà, café để xem mấy con kiến sẽ làm gì vì viên đường rất to, chúng 0 thể kéo vào tổ được. Có phải mấy con kiến bò lên và cắn nhỏ viên đường ra rồi mang vào tổ kiến qua mấy cái lỗ đó 0? Chúng 0 làm vậy. Chúng đào 1 cái lỗ từ bên trong tổ, ngay bên dưới chỗ viên đường. Ngày qua ngày, viên đường dần lọt xuống cái lỗ đó, cho đến khi cái lỗ kiến 0 thể to hơn hay nhỏ hơn, viên đường nằm lọt thỏm vào đúng chỗ đỉnh cái tổ kiến thì mấy con kiến lấp viên đường lại. Chúng đào đất. Thật là 1 kỹ thuật đáng kinh ngạc. Tôi nghĩ là con người 0 thể nghĩ ra để làm như vậy. Đó thật sự là cách bọn kiến làm.

Chúng ta nên tôn trọng, vì những con vật bé nhỏ này chúng chia sẻ, cùng sống trong khu rừng với chúng ta. Tôi thì bất kỳ khi nào tụng kinh, tôi đều bao gồm (chia phước cho) chúng. Khi tôi xây dựng liêu cốc, chúng đi con đường của chúng trong rừng và tôi xây dựng xung quanh, tránh con đường đi của chúng ra. Đây là 1 cái cốc có hình chữ A xây trên gốc cây (đã được đốn phần trên). Và toàn bộ thời gian tôi sống trong cái cốc ấy, những con kiến chỉ đi quanh bên ngoài. Chúng cảm thấy được sự bình an và hoà hợp. Chúng tôi 0 bao giờ can thiệp hay làm phiền nhau. Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, tôi phải cẩn thận nhìn ngó để 0 giẫm phải những con đường đi của chúng với sự quan tâm đặc biệt. Còn những con kiến thì 0 bao giờ bò vào trong cốc. Rồi 1 người sống trong tu viện dùng cái máy kéo để mang những súc gỗ lớn đi. Họ 0 để ý và cán lên cái tổ kiến đó. Tôi 0 thể nổi giận nhưng thật sự rất thất vọng và bảo họ tránh ra, chỉ có mỗi 1 cái tổ kiến này thôi. Kiểu như là cái tổ kiến của tôi. Tôi đã nói chuyện với mấy con kiến và kể từ đó, chúng vào cốc của tôi ở. Nếu bạn 0 quan tâm chăm sóc đến những con vật mà người ta gọi là sâu bọ, chúng sẽ 0 quan tâm giúp ích gì cho ta mà sẽ gây ra nhiều rắc rối.

37:10 (Còn tiếp)

Ở Thái Lan người ta gọi các vị Sư tu trong rừng là du Tăng (âm đọc là Two dong monk). Đây là 1 truyền thống tu mà chúng tôi muốn có ở Tây Úc này nhưng thực tế địa hình ở đây thì khó mà thực hiện được. Vị du Tăng mang theo những gì vị ấy có, thường là 1 bình bát để trong chiếc y. Vị ấy đi bộ mang theo những gì vị ấy có sau 5 năm theo học với Thầy, được Thầy dạy dỗ. Lần đó sau 5 năm theo Thầy học thì tôi trở thành 1 vị du Tăng. Tôi mang theo trên lưng những vật dụng cần thiết, 0 phải là 1 bao đá mà chỉ là 1 cái bình bát, 1 chiếc mùng chống muỗi, 1 cái dù là vật cần phải có và vài vật dụng cần thiết cơ bản khác. Điều tuyệt vời là bạn có thể đi bất cứ đâu.

Ở Thái Lan và Sri Lanka , ở bất cứ đâu tại Sri Lanka, đông, tây, nam, bắc , người ta luôn cúng dường thức ăn cho nhà Sư đi khất thực dù họ có phải là Phật tử hay không, vì bạn tử tế với họ và họ tử tế với bạn. Khi tôi ở Thái Lan thì tôi có thể đi bất cứ đâu mình muốn, chỉ đi bộ và điều dễ thương là những gì bạn sở hữu trên đời này thì 0 được tích trữ. Tôi đi bất cứ đâu, mang theo bình bát và hộ chiếu. Đó là cách tôi có thức ăn. Tôi có chiếc y buổi tối làm gối, 1 chiếc y nữa làm tấm trải giường. Điều đó dạy tôi rằng bạn thật sự cần rất ít trên đời này. Đôi khi người ta có nhiều của cải, có nhiều món đồ dôi dư, rất nhiều, điều 0 có ý nghĩa với tôi. Trong trường hợp món ấy 0 có ích lợi gì cho ta, nó sẽ làm cho ta mất công phải cất giữ chúng. Thậm chí ngày nay khi có việc đi đâu đó tôi thường mang chiếc túi vải này (Thầy giơ lên chiếc đãy loại các nhà Sư hay dùng), đây là chiếc vali của tôi. Khi ra nước ngoài tôi cũng mang chiếc túi này. Tôi thích như vậy. Khi trở về , đến sân bay Perth, rất nhiều lần họ nói: ‘Thưa Thầy, Thầy lấy hành lý chưa?’ – ‘Hành lý của tôi đây (là chiếc túi)’. Chắc có khi họ nghĩ ông Sư này crazy. Bây giờ thì họ biết tôi rồi nên cho tôi đi qua luôn hoặc là có khi nói chuyện vài câu. Có khi họ đến và nói : ‘Xin Thầy cho chúng con 1 thời Pháp tối nay’. Có nhiều người làm việc ở sân bay Perth hay đến đây nghe Pháp.

Có chuyện này tôi 0 dừng được mà phải kể cho bạn nghe. Nhiều năm trước, có 1 lần tôi có việc đến Sri Lanka và trở về. Họ cho hành khách xếp hàng để kiểm tra hộ chiếu. Họ dẫn chó đi lên đi xuống dọc theo hàng du khách đang đứng. Nơi đó rộng lớn và có đủ chỗ để những con chó kiểm tra hành khách khi cần. Tôi 0 bao giờ quên được lúc đó. Tôi đang đứng trong hàng và họ dẫn chó đi dọc theo hàng, đi lên đi xuống. Rồi con chó dừng lại ở chỗ tôi và đưa mõm vào trong chiếc y của tôi rồi vẫy đuôi, 0 chịu đi. Lần đó là 1 chuyến bay đêm và tôi thật sự mệt nên 0 quan tâm; nhưng người đứng trước tôi bước tới 1 bước, người đứng sau thì bước lùi lại, họ 0 muốn bị liên lụy. Tôi vẫn cứ thoải mái bình thường vì tôi 0 có gì cả. Kiểm tra tất cả mọi người thì mất nhiều thời gian nên họ lại dẫn con chó đi vòng lại kiểm tra lần thứ 2. Đến chỗ tôi thì con chó lại đưa mõm vào trong chiếc y của tôi và vẫy đuôi. Người ta cố gắng giật con chó để kéo nó ra. Con chó vẫy đuôi 0 ngừng.  Lần này thì mọi người đứng gần tôi đều né ra. Tôi 0 có gì cả. Người ta hỏi thẳng tôi rằng giấu chất cấm (drug) ở đâu. Họ nói kiểu nếu tôi 0 có gì thì sao con chó lại dừng ở chỗ tôi. Tôi áp dụng (những chữ có ghi trong giảng đường) : an bình, tử tế, nhẹ nhàng, những con vật yêu quý điều đó. Bạn biết là kiểm tra nhà Sư thì rất dễ, tôi chỉ mở y ra là xong, tôi cũng có rất ít hành lý. Nếu 0 cho họ kiểm tra thì sẽ gặp rắc rối lớn. Họ mất 2 phút để kiểm tra tất cả rồi cho tôi đi. 0 có gì cả . Tôi 0 hiểu sao con chó lại làm vậy. Nhưng sau đó tôi thấy tội nghiệp cho nó, mong là nó 0 bị rắc rối gì hay bị mất việc làm chó đánh hơi vì đã dừng lại ở 1 người hoàn toàn sạch, 0 mang theo chất cấm gì.

Bạn sẽ có nhiều an lạc khi sống đơn giản và có thể đi bất cứ đâu khi sống ở Thái Lan. Bạn hầu như 0 có gì cả.  Tưởng tượng giống như bạn có thể bay qua không trung hay đi từ nơi này sang nơi khác trên thế giới này, bạn 0 cần gì cả. Tôi yêu thích ý tưởng tự do đó. Chúng ta luôn nghĩ rằng có nhiều hơn thì sẽ an toàn hơn. Ồ, nó chỉ là gánh nặng hơn thôi. Thật tuyệt vời khi có ít hơn. Thậm chí là nơi ở , nhiều bạn ở đây đã thấy nơi tôi ở, 1 cái hang động (cốc của Thầy xây theo kiểu hang động). Nhà nào cũng nên có 1 cái hang động như vậy, rất mát, bạn 0 cần lò sưởi hay máy lạnh. Nếu có cháy rừng đi nữa thì tôi cũng sẽ hoàn toàn an toàn. Eddie, bạn ấy đi đâu rồi nhỉ? (Eddie là 1 anh chàng hay lu bu, hỏi linh tinh trong phần vấn đáp, hầu như buổi nào cũng dự nghe Pháp và hay hỏi linh tinh). Nếu có thế chiến thứ 3 thì bạn Eddie có thể đến và trú trong cốc của tôi nhé. 0 gì có thể xuyên thủng được. Sự đơn giản và bình an là một cảm giác tuyệt vời. Bình an là 1 điều tuyệt vời và hạnh phúc phát sinh từ đó cũng tuyệt vời như vậy. Đó là lý do tại sao tôi chọn thiền. Chỉ cần nửa giờ thiền định, vài phút trước đó thì thật tốt đẹp, rồi chỉ cần ngồi tĩnh lặng, hành giả có cảm giác cực kỳ an lạc và hoan hỷ. Bạn 0 muốn, 0 cần bất cứ điều gì. Hãy mường tượng, tất cả những thứ trên đời này làm bạn lo lắng thì lúc này (lúc thiền) 0 còn lo lắng nữa. Bạn 0 có gì, bạn 0 cần gì . Bạn có cảm giác tự do.

Bạn biết nhiều khi tôi cố gắng tưởng tượng ra sống ở ngoài đời thì như thế nào. Thế giới giống như 1 nhà tù. Bạn 0 có loại tự do như trong thiền; chỉ thư giãn và 0 nghĩ về điều gì cả, chỉ ngắm và tận hưởng mặt trời lặn vào buổi chiều tà rồi ngắm trăng lên. Đặc biệt là ở tu viện Bodhinyanna nằm trên 1 ngọn đồi. Đôi khi cảnh mặt trời lặn tuyệt đẹp. Rồi mặt trăng lên cũng rất đẹp như 1 cái dĩa to tròn. Bạn sẽ 0 thấy được nếu có rất nhiều tòa nhà xung quanh, còn ở tu viện Bodhinyana thì hiếm có tòa nhà nào. Hay nếu bạn đứng trên sườn đồi thì cũng đẹp tuyệt vời. Ngày hôm nay, tuần này bạn đã ngắm được vẻ đẹp nào? nếu bạn thực sự có thể kéo dài khoảnh khắc đó thì sẽ có sự an lạc hoan hỷ bất kể bạn là ai. Bạn 0 phải trả tiền cho khoảnh khắc đó. Bạn cũng 0 cần bất kỳ 1 thiết bị điện tử nào để có được khoảnh khắc đó. Nó có sẵn ở đó, miễn phí cho mọi người thuộc bất kỳ sắc dân nào, tôn giáo nào, giới tính nào, bất kể bạn khuyết tật hay 0 khuyết tật, tất cả đều có thể tận hưởng vẻ đẹp trên thế giới này và sự tự do. Tôi không biết liệu nói như vậy có làm cho quan điểm đủ mạnh mẽ không nhưng nếu bạn có quá nhiều thứ, bạn 0 thể thưởng thức vẻ đẹp đó. Khi có quá nhiều tài sản , nếu bạn ở trong nhà mà đó là 1 ngôi nhà to, bạn sẽ 0 bao giờ đi ra ngoài ngôi nhà. Làm sao bạn ngắm được mặt trời mọc hay ngắm các vì sao vào ban đêm khi quanh bạn có quá nhiều ánh đèn trên đường? Bạn thấy nó đẹp khi bạn sở hữu ít để có thể thật sự chặn lại cái đẹp phàm tục trên thế giới này và có cảm giác an bình, tự do nơi thân và tâm của bạn thì bạn có thể thật sự cảm nhận được thiền định đẹp đẽ và an bình có sẵn ở đó cho bạn bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào bạn ở.

47:50 (Còn tiếp)

Đó là lý do tại sao tôi thích cuộc sống tu viện. Đôi khi có rất nhiều việc phải làm, đôi khi bạn nhận được nhiều lời phê phán chỉ trích, luôn muốn làm thêm nhiều việc, cần thêm sự hỗ trợ, tuy nhiên bạn có cảm giác bình an và tự do. Bạn có thích tự do 0? Tự do nghĩa là gì? Bất kỳ khi nào bạn cảm thấy tự do, bạn 0 muốn đi đến nơi nào khác nữa. Không cần trở thành 1 cái gì khác, bạn tôn trọng chính mình trong hiện tại, 0 có mục tiêu nào trong đời nữa,  ở ngay đây là rất tốt rồi tại sao lại muốn đi nơi nào khác. Nếu tôi là 1 nhà ảo thuật, nếu tôi thật sự là 1 nhà Sư người nhện và có thể nói rằng: nếu bạn muốn đi đến bất cứ nơi đâu trên thế giới này, tôi có thể làm ảo thuật ra 1 chiếc vé hạng nhất để đi đến bất kỳ nơi đâu bạn muốn. Bạn có muốn đi đến đâu đó 0? Nếu bạn cảm thấy kiểu: tôi thấy hạnh phúc ở nơi đây, 0 cần đi đâu cả. Sẽ như thế nào nếu bạn đời của bạn ngồi ngay bên cạnh bạn, bạn nhìn người ấy và nghĩ: người ấy có thể 0 phải là người tốt nhất trên đời , nhưng là rất tốt rồi. Tại sao lại 0 nói như vậy thay vì luôn tìm ra lỗi lầm, đúng sai nơi họ?  Luôn tìm ra lỗi trên đời này như: tại sao tôi 0 được thăng tiến? bạn phải thật sự là ngốc lắm mới muốn được thăng chức. Khi đó bạn có thêm tiền nhưng bạn phải đóng thuế cao hơn, và cho dù có bao nhiêu tiền đi nữa thì cũng 0 bao giờ thấy đủ. Sẽ tốt hơn nhiều khi có ít tiền hơn mà nhiều tự do hơn. Có đúng 0?

Bạn hãy nhìn tôi này, tôi kiếm được bao nhiêu tiền? Bạn trả bao nhiêu tiền cho tôi, bạn President (chủ tịch ủy ban phục vụ trong tu viện)? Zero (cười). Người ta hỏi làm nhà Sư thì kiếm được bao nhiêu tiền. (Thầy hỏi Sư ngồi bên cạnh) Sư kiếm được bao nhiêu tiền? (mọi người cười). Khi tôi có 1 thời Pháp hay, điều tôi nhận được là nhìn thấy các bạn và tất cả đều mỉm cười. Đó là sự trả công cho tôi, tôi kiếm được như vậy. Bạn tạo ra hạnh phúc trên đời này , cho đi hạnh phúc ấy, niềm vui ấy, cảm giác tự do ấy và bạn tận hưởng điều đó mà 0 cần gì cả. 1 chút vui vẻ, 1 chút vẻ đẹp , 1 chút hạnh phút, bạn 0 cần đi đâu tìm kiếm 1 người bạn đời trên thế giới này, rồi bạn ra đi, như vậy là đủ tốt rồi.

Tôi sẽ kể câu chuyện này trước khi kết thúc thời Pháp. Nhiều năm về trước có 2 chị em gái người Thái. Cô chị cần 1 vài lời khuyên trong hôn nhân. Tôi rất giỏi trong việc cho lời khuyên trong hôn nhân (cười). Tôi chưa từng kết hôn trong 50 năm tu hành, và thật ra là chưa bao giờ kết hôn. Tuy nhiên cô chị đến gặp tôi và nói rằng cô gặp khó khăn với chồng của mình, thật sự là rất khó sống chung với anh ta. Thật ra là lúc đó họ muốn ly dị. Vậy thì tốt thôi, tôi cho họ lời khuyên. Rồi lúc đó cô em gái lại muốn tìm 1 người bạn đời. Có khi cô em quen ai đó, hẹn hò đi chơi được khoảng 1 tháng rồi lại chia tay, lại 1 mình. Cô em gặp tôi để xin lời khuyên 0 phải là làm sao để có 1 người bạn trai, mà làm sao để giữ được anh ta. Cô em thật sự muốn tìm 1 người bạn đời nhưng tìm 0 được. Còn cô chị có 1 người chồng thì lại muốn ly dị. Thôi nào, 2 bạn là chị em với nhau, lớn lên cùng nhau , cô chị có chồng thì muốn ly dị, sao 2 bạn 0 hoán đổi chỗ cho nhau? Chính xác là tôi nghĩ như vậy. Với 1 nhà Sư thì như vậy hoàn toàn logic, nhưng với họ thì 0 (cười). Nhưng sao lại như vậy? Cái mà bạn 0 có thì bạn muốn. Cái bạn có thì bạn 0 muốn, sao 0 hài lòng với cái mình đang có? Đó 0 phải là tốt nhất nhưng như vậy là đủ tốt. Công việc của bạn,sức khỏe của bạn, gia đình của bạn, đạo tràng này của bạn, thời Pháp này 0 phải là tốt nhất nhưng đủ tốt.

Cảm ơn Các bạn đã lắng nghe.

53:35 (Còn Tiếp)

Phần Hỏi Đáp:

1.

H: Xin Thầy cho lời khuyên trong trường hợp tâm con bị trĩu nặng vì lo lắng, tưởng tượng ra tất cả những điều tồi tệ nhất sẽ có thể xảy ra như chiến tranh, những điều khủng khiếp, cái chết, … v.v.

Đ: Trước hết nếu bạn tưởng tượng tất cả những trường hợp tồi tệ nhất sẽ xảy ra, xin bạn hãy viết nó ra và đưa cho tôi giữ trong 1 năm. Rồi nếu lúc đó thế giới này 0  kết thúc, người viết ra những điều đó sẽ phải trở thành 1 nhà Sư . Còn nếu điều đó xảy ra và tận thế , đừng đổ lỗi hay ý kiến gì vì lúc đó tôi 0 còn ở đây nữa. Về mặt căn bản, hầu hết những điều mà bạn lo sợ thường thì 0 xảy ra chút nào. Điều bạn lo sợ 0 bao giờ xảy ra mà nó xảy ra những chuyện còn tệ hơn thế nhiều(cười). 0 có gì xảy ra cả. Dù sao thì cũng thật tuyệt vời nếu cuộc sống của bạn có vài cuộc kiểm tra, thử thách nho nhỏ. Luôn luôn có những cách thức và phương tiện để ứng phó với chúng. Bản thân sự sợ hãi mới chính là điều đáng lo ngại. Rất nhiều khi bạn để ý thấy rằng điều mà bạn lo sợ lại 0 xảy ra. Vd như bạn có lo sợ máy bay bị nổ tung 0? Điều đó rất hiếm khi xảy ra. Sự kiện như vậy làm mọi người chết gần đây nhất là khi nào? Bạn có nhớ 0? Đã cách đây rất lâu rồi. Chúng ta vẫn hay sợ những điều 0 thực sự xảy ra như chiến tranh. Trên thế giới hiện nay có 1 vài cuộc chiến nhưng bao nhiêu người chết? Việc lạm dụng chất gây nghiện, tai nạn xe cộ, hay bạo lực , tôi 0 nắm con số nhưng chúng làm cho nhiều người chết hơn chiến tranh. Bạn có sợ những điều đó 0? Đó là những điều bạn có thể làm gì đó để cải thiện để sống hạnh phúc hơn. Buddhist Society  (đạo tràng) này thật sự đã làm những gì? Giúp đỡ! Vd như khi có mâu thuẫn giữa Nga và Ukraine, chúng ta có làm gì để giúp họ 0 hay là chỉ tụng kinh? Chúng ta có làm được. Có 1 anh bạn gửi cho tôi 1 video clip nhỏ vào ngày lễ kỷ niệm 50 năm tôi xuất gia. Anh ấy sống ở Đông Âu. xin phép dịch tất cả những bài giảng của tôi sang tiếng Ukraine để người dân Ukraine được khích lệ về mặt tinh thần đôi phần. Nhờ vậy, họ 0 chỉ tụng kinh mà có thể tiếp cận với tất cả những thời Pháp tôi giảng ở đây. Anh ta hỏi tôi có được phép làm như vậy 0. Tôi nói 0, trừ khi bạn dịch sang cả tiếng Nga và Ukraine. Tôi muốn cả 2.  Và anh ta đã làm như vậy. Anh ta bỏ ra rất nhiều thời gian, làm việc cật lực. Chúng tôi cố gắng có quỹ tài trợ để gửi sang cho anh bạn ấy nhằm trả chi phí dịch thuật và các chi phí liên quan. Và anh ta đã dịch hết tất cả những bài Pháp của tôi sang tiếng Nga và Ukraine, đăng lên mạng cho những người sống trong vùng chiến sự ấy và họ thật sự nhận được những lời khuyên tốt. Họ 0 chỉ nhận toàn những điều tồi tệ xấu xa trên đời này. Đây là những điều mà chúng ta có thể làm. Tôi rất tự hào khi nói không với anh ấy và yêu cầu anh ta dịch sang cả tiếng Nga và Ukraine.

Và tất cả những người khác trên thế giới này, nếu tôi có thể gửi đến họ những bài pháp thoại này đến những nhà chính trị , tôi sẽ gửi cho cả đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa. Tôi không muốn tách biệt bên này ra khỏi bên kia. Làm vậy thì 0 có tác dụng. Bạn 0 muốn thổi bay 1 bên, 0 muốn thổi bay bên nào. Tôi gọi đó là kiểm soát dịch hại. Nói chuyện với họ và rồi tìm ra giải pháp. Vấn đề nào cũng có giải pháp hết nếu bạn chịu đối thoại.

2.

H (từ US): Làm thế nào để ứng xử với những người khuyến khích bằng cách làm cho ta mất mặt, kiểu như: tôi thì 0 làm như vậy, bạn nên làm như thế này, thế kia.

Đ: Bất cứ khi nào tôi đến Mỹ, người ta đều nói rằng đây là 1 đất nước tự do . Khi có ai tuyên bố rằng họ tự do, bạn có thể nghi ngờ điều đó. Tự do thật sự là bạn tôn trong người khác, bất kể quan điểm của họ là gì. Nếu ai đó muốn khuyến khích bằng cách làm cho bạn mất mặt, hãy cẩn thận, lúc đó đừng bối rối rồi phạm lỗi khi bị làm cho mất mặt. Tất cả chúng ta đều có phạm lỗi khi này khi khác, lúc đó thì bạn làm gì? Xấu hổ? che giấu ? Cố gắng thuyết phục người khác rằng cuối cùng thì đó cũng 0 phải là sai lỗi gì? Tóm lại khi bạn có sai lỗi gì, lỡ làm điều gì đó ngớ ngẩn, tất cả những gì chúng ta cần làm là luôn thừa nhận điều đó. Cho người khác biết như vậy. Đôi khi những lỗi lầm của tôi rất buồn cười.

Tôi học từ Thầy Ajahn Chah, bất cứ khi nào tôi phạm sai lỗi, Ajahn Chah sẽ 0 bao giờ phê phán chỉ trích tôi. Thầy 0 bao giờ la tôi là nhà Sư ngu ngốc. Thầy sẽ cười to. Bạn biết Thầy đi học ở trường có 4 năm thôi. Còn tôi thì ơn Trời, tôi theo học tại trường đại học Cambridge. Thầy 0 thể tin là người có bằng cấp như vậy mà đôi khi làm chuyện rất ngớ ngẩn. Tôi đã chứng minh cho Thầy ấy thấy điều đó. Đôi khi tôi nghĩ: sao Ajahn Chah có nhiều đệ tử xuất gia là người phương Tây vậy? Chúng tôi làm những điều ngớ ngẩn và khiến cho Thầy cười nhiều nhất. Tôi nghĩ là bạn đã biết câu chuyện này rồi.

Vào những ngày đầu tiên theo Thầy Ajahn Chah tu học, chúng tôi 0 có nhiều sự hỗ trợ cúng dường, cho nên khi tôi cần 1 vật cơ bản là 1 cục xà bông để tắm, tôi phải đến gặp Thầy để xin, bằng tiếng Thái. Trong tiếng Thái thì Sabu là xà bông nhưng tôi lại hỏi xin Sapo, có nghĩa là trái thơm. Vì âm của chúng hơi giống nhau nên tôi phát âm nhầm. Thầy Ajahn Chah mới nhìn tôi và hỏi: Sư cần Sapo để làm gì? Tôi trả lời và ra dấu là để tắm. Và Thầy cứ cười về câu chuyện hài này suốt mấy tháng. Thầy luôn nói với các vị khách đến thăm chùa: những Sư tây phương này có bằng cấp cao tốt nghiệp ở Anh. Họ 0 giống chúng ta. Họ tắm bằng trái thơm. Tắm như vậy thì xót lắm nhưng họ thấy tốt hơn (cười). Tôi 0 thấy xấu hổ, tôi thấy mình được hân hạnh làm cho thầy mình vui. Cho nên nếu các bạn muốn làm cho tôi vui, hãy kể cho tôi những điều ngớ ngẩn mà bạn đã làm và tôi sẽ cười. Cho nên bạn đừng lấy làm xấu hổ, chúng ta là con người nên sẽ có lúc phạm sai lầm. Tôi cũng vậy.

3.

H (từ Đức): Thưa Ajahn Brahm, con bị đau sàn xương chậu khi thiền. Nhiều lúc con thư giãn và chấp nhận chuyện đó thì cũng tạm ổn nhưng con vẫn cảm thấy khó chịu, xin Thầy cho lời khuyên.

Đ: Tôi chưa bao giờ có trải nghiệm đau sàn xương chậu. Bạn hãy hỏi xem bác sỹ nói gì, có cách gì hỗ trợ cho chỗ đau này 0? Có thể đổi, dùng loại đệm thiền khác, ngồi trên ghế, hay gì đó. Bạn biết là ngày nay có rất nhiều người thực hành thiền . Tôi thật sự ngạc nhiên và lấy làm thất vọng khi 0 có 1 loại đệm thiền hi-tech (kỹ thuật cao). Tôi luôn nói điều này trong các khóa tu thiền. Hãy tưởng tượng bạn muốn bắt đầu 1 công việc kinh doanh, bạn muốn kiếm tiền để sống, hãy làm loại đệm thiền hi-tech có cảnh báo. Tôi đã thiết kế ra rồi. 1 cái đệm thiền lớn, 0 nhỏ như cái chúng ta đang dùng, và bạn có 1 cái remote để điều khiển. Nếu chỗ ngồi của bạn quá thấp, bạn bấm remote để bơm hơi vào cho cao lên. Bạn muốn nâng đầu gối lên 1 chút thì bấm remote cho cái đệm thiền nâng lên. Nếu lạnh quá thì bạn bấm nút remote để cái đệm thiền ấm lên. Nếu bạn cần massage , tôi có thấy loại ghế massage thông thường, ghế massage trên các loại xe hơi cao cấp và hạng cao cấp trên máy bay, bạn bấm nút và nó sẽ massage cho bạn. Nếu có chức năng như vậy trên chiếc đệm thiền thì dễ chịu hơn nhiều (cười). Rồi khi thiền sinh ngồi thiền mà thấy mệt mỏi, bạn bấm remote và cái menu xuất hiện với nhiều loại café cho bạn chọn lựa. Ở dưới đệm thiền này có ly, có nước và vài loại café hay trà, loại mà bạn thích, sẽ xuất hiện cho bạn dùng. Rồi nếu bạn gặp vấn đề về hôn trầm thụy miên, buồn ngủ, dã dượi, chiếc đệm thiền hi-tech này sẽ giúp (phóng điện cho tỉnh). Bạn có thích mua 1 chiếc như vậy 0 vào dịp Giáng Sinh hay Vesak? Bạn có thể làm thử (cười), nó sẽ giúp bạn vượt qua những vấn đề về thể lý.

Khi ngồi thiền, bạn 0 cần phải ngồi kiết già, bắt chéo chân đâu. Tôi ngồi như vậy vì tôi thấy dễ chịu. Bạn biết nhiều khi đi máy bay, tôi chỉ muốn ngồi xuống sàn. Họ 0 cho phép. Bạn phải ngồi trên ghế. Điều đó với tôi giống như tra tấn vậy. Lần đó ở Thái Lan trong 7 năm tôi 0 ngồi trên ghế, khi tôi đi thăm gia đình bằng hãng hàng không Philippine Airlines, ngồi trên ghế hạng economy , thật sự là bị đau, còn nếu ngồi trên sàn (như ngồi thiền) thì ổn. Hãy tưởng tượng bao nhiêu người ngồi trên máy bay bình thường mà bạn lại ngồi xuống sàn, giống như có 2 level vậy.

4.

H: Cách đúng để buông bỏ 1 điều đau đớn khi thiền là như thế nào? Làm sao để có được bình an? Con năm nay 73t (à tôi cũng vậy), bị bệnh và muốn có được bình an. Làm sao có thể buông xả 1 cách dễ dàng và có định?

Đ: Muốn buông xả thì phải có từ tâm, tử tế. Làm thế nào trong giây phút hiện tại? Tử tế với quá khứ, tử tế với tương lai. Đó là bí quyết để buông bỏ quá khứ và tương lai. Trước hết là hãy tử tế với nó.

5.

H (từ US): hồi tưởng lại những hoài niệm trong quá khứ sẽ làm cho nó cay đắng hơn hay ngọt ngào hơn?

Đ: Bạn biết là nhân dịp kỷ niệm 50 năm xuất gia của tôi, người ta đặt đủ loại câu hỏi rằng tôi đã thật sự làm gì trong những ngày xa xưa ấy. Sống với Ajahn Chah thì như thế nào? Xây dựng các tu viện thì như thế nào? Ajahn Brahm, xin hãy nói thật cho chúng con nghe (cười). 0, bạn 0 thể trung thực kể hết về quá khứ. Vì đã rất nhiều năm trôi qua, bạn 0 thể nhớ chính xác điều gì thật sự đã xảy ra. Bạn sẽ dễ kể thêm hoặc bớt những câu chuyện ấy. Nhiều câu chuyện là thật, nhưng có những điều 0 hay, chúng đã qua rồi thì hãy buông bỏ, để chúng trôi đi. Vậy khi bạn hoài niệm về quá khứ, hãy nhớ đến những điều tốt đẹp. Nếu muốn nghĩ về bạn đời của mình, hãy nhớ đến những điều tốt đẹp của người ấy. Nếu muốn nhớ về mẹ mình, hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp về mẹ. Hãy quên đi những điều 0 tốt mà bà đã làm. Và với ai thì cũng vậy. Bạn có muốn nhớ về những điều tốt đẹp của Ajahn Brahm 0? Hãy nhớ đến những câu chuyện vui, đừng nhớ những câu chuyện dở tệ. Khi bạn nghĩ đến những điều tốt đẹp trên đời thì bạn sẽ khó mà có mâu thuẫn với ai. Đó là cách vượt qua chiến tranh trên thế giới này. Hãy nhớ về những điều tốt đẹp mà họ làm, những sự tử tế mà họ đã dành cho bạn.

Làm sao bạn phân biệt được người lính của bên này và bên kia? Họ đều là con người, có thể nói ngôn ngữ khác nhau , họ đều cảm thấy đau như nhau khi bị trúng đạn, máu đều là màu đỏ cho dù bạn đến từ nước nào. Ai cũng có người thân mà họ yêu mến và quan tâm. Lính bên nào thì có ý nghĩa gì?  1 câu chuyện cuối dành cho bạn:

1 người đệ tử của Thầy Ajahn Chah phải đi nghĩa vụ quân sự. Anh ta hỏi: ‘con nên làm gì? Tuần sau con phải gia nhập quân đội rồi’. Ajahn Chah nói: ‘hãy chắc chắn rằng khi con ở trên chiến trường hãy tập luyện tập luyện tập luyện để trở thành 1 tay súng giỏi.’ – ‘Tại sao?’ – ‘Để khi bắn thì con luôn bắn cao hơn đầu của họ. Nếu con bắn giỏi thì con sẽ 0 bắn trúng ai, còn nếu con bắn dở thì ai biết được viên đạn sẽ đi đâu’. Đó là 1 lời khuyên tốt.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.


Comments

Popular posts from this blog