Seven Monks and Bandits - 7 Nhà Sư và Bọn Cướp
Thầy Ajahn Brahm – 25th Oct 2024
Đầu tiên tôi muốn gửi lời xin lỗi vì đã 0 có 1 buổi Pháp thoại
nào cho các bạn trong 3 tháng an cư mùa mưa. Nhưng đó lại luôn là cơ hội cho những
người khác ngồi nơi đây và lắng nghe những bài Pháp thoại. Việc dạy ở nơi khác cũng không có trong mùa
an cư, thậm chí là tôi cũng 0 có Pháp thoại ở Naramana mà thay vào đó những vị
khác sẽ giảng dạy cũng như học hỏi. Nếu bạn có quan tâm, hy vọng rằng bạn có thể
tìm thấy những bài Pháp thoại đầu tiên mà tôi giảng ở đây. Tôi đã ở đây, Naramana
này 41, 42 năm rồi cho nên sẽ thật là hay
khi bạn vào thư viện và tìm những bài giảng sớm nhất của Ajahn Brahm. Lúc ban đầu
tôi giảng Pháp 0 tốt lắm đâu. Thời đó có nhiều người sẽ ra cửa bỏ về nếu tối
hôm đó tôi giảng Pháp. Tôi vẫn nhớ có 1 người ở Singapore nghe những bài giảng
đời đầu của tôi, chỉ để xem tôi đã thay đổi thế nào theo thời gian. Khi nghe những
bài giảng đó, bà ấy đến gặp tôi và nói: đó là bài giảng dở nhất mà con nghe
trong đời(cười). Nhưng rồi sau đó tôi đến Singapore và nói chuyện trước hàng
ngàn người . Tại sao? Sao lại có sự khác nhau như vậy? Vấn đề 0 nằm ở chỗ thính
giả mà là sau 1 thời gian, bạn sẽ học được cách trình bày những lời dạy tuyệt vời
của Đức Phật theo cách có thể chạm đến con tim của người nghe.
Tôi nghĩ là các bạn biết tôi khá rõ lúc này, tôi vẫn được
truyền cảm hứng từ một số lời dạy của Đức Phật. Rất tuyệt vời. Có vài người nhắc
tôi 1 vài bài kinh, 1 vị trợ lý hành chính chẳng hạn, vì có 1 bài Kinh tôi đã 0
giảng trong nhiều năm. Là câu chuyện 7 nhà Sư trong hang động. Cám ơn bạn đã nhắc
tôi. Câu chuyện này liên quan đến cuộc sống hiện đại của chúng ta ngày nay và
cũng có ý nghĩa rất sâu sắc.
Có 7 nhà Sư thiền định trong hang động. 1 bọn cướp làm những
chuyện xấu xa chuyên buôn bán chất gây nghiện, trộm cướp phát hiện ra cái hang
động này nằm giữa rừng già. Chúng nghĩ rằng nơi này mới tuyệt vời làm sao. Quân
lính và nhà cầm quyền sẽ 0 bao giờ có thể phát hiện ra chúng ở đây. Nhưng có 1
vấn đề là các nhà Sư đã ở đó rồi. Bọn cướp chỉ muốn giết hết các nhà Sư rồi bỏ
xác vào rừng cho các con thú ăn thịt rồi chiếm lấy cái hang để 0 ai biết chỗ ẩn
nấp của chúng. Chúng bảo với các nhà Sư là sẽ giết chết hết tất cả các vị ấy. Vị
Sư trưởng là 1 người giỏi ăn nói cố gắng thuyết phục tên cầm đầu bọn cướp: ‘Xin
hãy để cho chúng tôi đi. Chúng tôi là những nhà Sư giữ giới. Chúng tôi 0 nói dối.
Nếu đã hứa thì chúng tôi sẽ giữ lời. Chúng tôi sẽ 0 nói với nhà cầm quyền nơi ẩn
náu của các anh’. Lời lẽ của vị Sư trưởng thật thuyết phục và tên cầm đầu bọn
cướp cũng đổi ý phần nào:’ OK, nhưng ta vẫn muốn giết 1 người trong số các vị
trước mặt những người khác để cảnh báo. Nếu vị nào báo với quân lính nơi chốn của
cái hang động này thì chúng ta sẽ truy tìm, bắt và giết các vị. Để cho các vị
thấy chúng ta 0 dọa suông. Vị Sư trưởng thuyết phục bọn chúng được như vậy đã
là tốt lắm rồi. Chúng cho vị Sư trưởng có quyền chọn lựa ai sẽ bị giết. Đây là
1 lựa chọn khủng khiếp dành cho vị Sư trưởng. Ai sẽ là người trong số các vị Sư
sẽ bị giết để những vị còn lại được tự do ra đi? Các bạn lắng nghe cẩn thận
nhé.
Trong hang động đó có 7 nhà Sư. Người đầu tiên là vị Sư trưởng.
Vị thứ 2 là em của vị Sư Trưởng. Họ yêu mến, thân thiết với nhau và cùng nhau
xuất gia. Nhà Sư thứ 3 là bạn thân nhất của vị Sư trưởng. Cũng 0 thể phân định
được là vị Sư trưởng này yêu quý em mình hơn hay người bạn thân hơn. Vị Sư thứ
4 là người có thái độ thù địch với vị Sư trưởng. Cho dù sống với nhau nhưng họ
0 hợp với nhau. Bạn biết là thậm chí ở tu viện Bodhinyana này, toàn là những
nhà Sư tốt, đôi khi tôi cũng thấy khó mà làm cho họ hợp tác tốt với nhau . Đó
là lý do sẽ tốt hơn khi tu độc cư hay là chỉ 2 vị Ni với nhau thôi. Hiện nay tu
viện có 31 Sư, phải 0 nhỉ? Rất đông. Vị thứ 5 là 1 nhà Sư rất già rồi đến nỗi vị
ấy có thể qua đời bất cứ lúc nào. Vị thứ 6 là 1 nhà Sư bệnh nặng. Nhiều khi 0
chắc được là ai sẽ ra đi trước, người già cả hay người bệnh nặng. Nhà Sư thứ 7
sống trong hang động này thì 0 làm được gì cả. Vị ấy 0 thể thuyết giảng, ngồi
thiền thì hay ngủ gục và ngáy. Dọn dẹp lau chùi hay rửa chén dĩa thì làm hư làm
bể. Vị ấy luôn như vậy, 0 làm được gì. Vị Sư trưởng phải ra quyết định. Điều
này rất quan trọng. Ai sẽ chết để các nhà Sư khác còn sống và rời đi?
Theo bạn thì vị ấy chọn ai để hy sinh? Bạn nào biết chuyện
này rồi thì nhớ giữ yên lặng nhé! Như vậy thì tôi vui hơn. Có nên hy sinh vị Sư
thù địch hay chống đối để tu viện bình yên hơn 0? Nói với tên cầm đầu băng cướp
là chọn vị ấy? Hay là chọn nhà Sư già? Dù sao thì vị này cũng sắp chết rồi. Chọn
vị ấy thì giúp vị ấy sớm thoát khổ. Trường hợp như vậy, nếu bạn nghĩ là làm cho
ng ta chết để giúp họ hết khổ, cứ hỏi họ trước đã nhé. Giống như bạn bị 1 con
muỗi chích nên nói: mình sẽ giết để giúp con muỗi thoát khổ . Đừng làm vậy, hãy
hỏi con muỗi trước: mi hút máu của ta thì có thấy khổ sở 0? Nếu mà nói được, nó
sẽ nói: 0 đâu, tôi đang rất vui đây. Nếu ông muốn đập tôi là để giúp ông hết
khó chịu, hết khổ sở, 0 phải tôi.
Còn nhà Sư bị bệnh nặng thì sao? 0 ai biết vị ấy sẽ ra đi
lúc nào. Bạn có muốn giết vị ấy 0? Hay là vị Sư cuối cùng, vị 0 làm được gì?
Luôn gây rắc rối phiền toái cho người khác. Nếu bạn quản lý 1 công ty nhỏ hay
làm chủ 1 gia đình, bạn muốn chọn ai để nộp cho bọn cướp? Vị Sư trưởng cứ suy
nghĩ mãi rồi cuối cùng đưa ra quyết định. À mà trước hết thì cho tôi hỏi các bạn
1 cách dân chủ. Bao nhiêu bạn ở đây sẽ hy sinh em của mình, xin hãy giơ tay
lên. 0 có ai. Hy sinh bạn thân nhất? Bạn ấy sẽ hiểu cho bạn. 0 có ai. Bao nhiêu
bạn sẽ hy sinh kẻ thù của mình? Chỉ là giả định thôi, để kẻ ấy 0 gây rắc rối
phiền toái cho bạn. Rồi bao nhiêu bạn sẽ hy sinh bản thân? Xin hãy giơ tay lên.
À mà bạn đừng bao giờ giơ tay lên khi tôi đặt câu hỏi. Đó sẽ là câu trả lời
sai. (cười). Vị Sư trưởng 0 hy sinh bản thân. Vậy còn nhà Sư bị bệnh nặng? Hy
sinh vị ấy để vị ấy 0 còn đau đớn nữa. Dù sao thì vị ấy cũng sắp chết. Nhà Sư 0
làm được gì thì có nên hy sinh 0? Trong công ty nhiều khi cũng có người vô dụng,
0 làm được gì. Người ta lại nói: sao mi 0 chết đi cho rồi? Có thể là bạn đã biết
câu chuyện này rồi. Và trong quyển sách ‘Mở cánh cửa tâm hồn’ thì có câu chuyện
này và nó mang tên : ‘mở cánh cửa tâm hồn’. Vậy vị Sư trưởng làm thế nào? Vị ấy
đi đến chỗ tên cầm đầu bọn cướp và nói: ‘tôi 0 thể quyết định được’. Lòng yêu
thương từ bi của tôi dành cho em tôi, bạn
thân nhất của tôi cũng bằng với tình yêu thương từ bi tôi dành cho nhà Sư già, nhà
Sư thù địch, nhà Sư bị bệnh, nhà Sư 0 làm được gì, 0 hơn 0 kém so với tình yêu
thương từ bi tôi dành cho bản thân tôi. Tôi yêu mến từng người trong số 7 người
ngang bằng nhau. Tôi 0 thể quyết định chọn ai.
Điều này thật sự sâu sắc. Tên cầm đầu bọn cướp nghe câu chuyện
và lời giải thích rất chân thành, 0 giả dối như vậy, hắn rất lấy làm cảm kích.
Hắn quyết định là 0 giết ai hết. Hắn và 1 nửa băng cướp xuất gia làm nhà Sư, số
còn lại trở về nhà, về làng của mình làm ăn lương thiện. Câu chuyện này có
trong Theragatha – Trưởng Lão Tăng Kệ, khơi nguồn cảm hứng cho những bạn muốn
hy sinh bản thân. Nhưng như vậy thì bạn 0 yêu bản thân mình nhiều như yêu mến
những người khác. Điều đó chỉ ra rằng bạn 0 trải từ tâm đến tất cả chúng sinh,
vì vậy mà nhiều người tự thiêu, nhiều người tự dằn vặt cảm thấy mình có tội. Có
bao nhiêu người có thể tha thứ cho người khác về những điều mà họ 0 thể tha thứ
cho bản thân? Như vậy thì kỳ lạ lắm.
Đã có rất rất nhiều người đến gặp tôi nói về các vấn đề của
họ, những điều khó khăn mà họ đã làm trong đời và họ ước gì chưa từng làm chuyện
như vậy. Tôi nói: ‘được rồi, bạn được tha thứ’. Nhưng họ 0 thể tha thứ cho bản
thân. Họ có thể tha thứ cho lỗi lầm của người khác nhưng lại 0 tha thứ cho bản
thân. Tại sao? Như vậy là 0 công bằng. Ở đây là nước Úc và mọi người phải cư xử
công bằng. Tại sao chúng ta 0 thể tha thứ cho mình? Chúng ta được nuôi dạy từ
nhỏ rằng hãy luôn luôn cố gắng hy sinh bản thân cho hạnh phúc của người khác, nếu
0 làm như vậy thì là ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân mình. Cả 2 điều đó đều 0
có ý nghĩa với tôi. Chúng ta có thể có chọn lựa thứ 3 không? Nhìn nhận bản thân
mình hoàn toàn ngang bằng, 0 hơn, 0 kém
so với người khác. Nghĩ như vậy thì rất dễ dàng để tha thứ. Bạn có thể tha thứ
cho người khác, tha thứ cho chính mình, cho tất cả.
15:40 (còn tiếp)
Dù sao khi bạn cần phải đưa ra chọn lựa, tôi thích ý tưởng về
phạm lỗi. Khi phạm lỗi, bạn 0 giấu giếm. Bạn xem đó như 1 điều gì đó ngớ ngẩn
buồn cười. Bạn cười vào lỗi lầm đó. Tôi nhớ hôm đó là 1 ngày nóng nực tại tu viện
Bodhinyana. Tôi rất khát nước và cần 1 cốc nước ép táo có trong bếp. 1 vị hành
giả đi xuống bếp lấy cho tôi 1 cốc, nói rằng đây là nước ép táo. Khi uống vào
thì đó là dầu ăn (cười). Chúng trông rất
giống nhau. Uống vào rất ghê nhưng tôi thấy thật buồn cười. Khi tôi kể lại câu
chuyện đó thì buồn cười 0 tả nổi. Khi làm 1 nhà Sư, có khi bạn 0 biết mình đang
ăn món gì.
Bạn biết là tôi ăn trong bình bát. 1 lần khác, tôi có món mỳ
ý, rồi trong ngày nóng nực đó, tôi có món kem dâu. Tôi cho chúng vào cùng 1
bình bát nhưng để riêng ra. Thường là khi đi lên lầu thì sẽ có người cầm bình
bát cho tôi. Tôi 0 biết làm thế nào mà khi đưa bình bát lại cho tôi, mở ra tôi
thấy kem dâu topping nằm phía trên món mỳ ý. Lúc đó tôi chỉ ăn 1 bữa trong ngày
cho nên phải dùng món đó. Bạn có bao giờ ăn mỳ ý với sốt là kem dâu lạnh chưa?
Tại sao các bạn luôn tỏ vẻ thấy ghê khi nghe món này? Vì nó cũng ghê thật.
Nhưng thay vì cảm thấy nó dở ghê gớm, thì bạn kể cho những người khác nghe như
là 1 câu chuyện hài hước.
Lần đó tôi có 1 sai lỗi. Tôi vừa mới tiếp quản tu viện này.
Các bạn có nhớ Ajahn Jakaro không. Tôi và Thầy ấy đã làm cùng nhau xây dựng tu
viện rất cật lực. Tôi 0 chỉ là 1 nhà tư vấn , giảng dạy mà còn xây dựng tu viện
nữa. Chúng tôi trộn xi măng, đổ bê tông và những công việc khác. Hôm đó tôi vừa trộn bê tông xong, người dính
đầy xi măng. Chiếc y của tôi thì nửa vàng nửa xám, mặt tôi dính đầy xi măng. Rồi
tôi nghe 1 giọng nói cất lên: ‘Thưa Thầy’. Đó là 1 phụ nữ người Sri Lanka thượng
lưu. Cô ấy mặc 1 chiếc Sari đắt tiền, người đeo đầy trang sức. Cô ấy đeo rất
nhiều vòng vàng đến nỗi khi bước vào tu viện , tôi tưởng là 1 chiếc xe bán kem ,
vì nó kêu leng keng rủng rẻng.
Thật thất vọng khi đó 0 phải là xe bán kem. Tôi nói: ‘xin
chào’. Tôi có thể thấy được biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy. Lúc đó tôi ăn mặc
0 được tươm tất, xi măng dính đầy. Cô ấy nói: ‘con muốn gặp Thầy Ajahn Brahm’.
Tôi suy nghĩ rất nhanh rồi nói với cô ấy: ‘Xin bà vui lòng đến trai đường và ngồi
chờ. Khoảng 15’ nữa Thầy ấy sẽ đến đó’. – ‘ Dạ cảm ơn Thầy’. – Tôi nhanh chóng
trở về cốc của mình tắm rửa, đắp y tề chỉnh rồi đi dến trai đường. ‘ Ồ Thầy
Ajahn Brahm, con nhận ra Thầy ngay. Tu viện của thầy thật là xinh đẹp nhưng nếu
Thầy 0 phiền thì cho con góp ý 1 điều. Con mới gặp 1 Sư đệ tử của Thầy và vị ấy
ăn mặc lôi thôi lắm. Thầy 0 nên để các Sư ăn mặc như thế ạ’. – Tôi trả lời: ‘ Vâng
rồi tôi sẽ nói với Sư ấy, thưa bà’ . Tôi 0 có nói dối, là tôi sẽ tự dặn mình
như thế.
Lần khác có 1 lỗi lầm khiến tôi rất ngượng. Tôi vừa mới được
chuyển giao làm Sư Cả ở tu viện. Tôi đi bộ trong khu rừng của tu viện
Bodhinyana và tôi thấy 1 vị Sư thất niệm nào đó đã làm 1 chuyện ngớ ngẩn, bỏ
cây búa nằm trong rừng đến độ nó bị rỉ sét luôn. Nhà chùa nhận được sự cúng dường hào phóng từ
các phật tử rất nhiều nhưng điều đó 0 có nghĩa là 0 cần quan tâm coi sóc những
vật cúng dường tuyệt vời từ các thí chủ. Có vài thí chủ thì rất giàu có nhưng
phần đông thì 0. Nhiều người phải nỗ lực rất nhiều để kiếm sống. Hãy mường tượng
1 vị nào đó đi đến cửa hàng bán đồ phụ tùng xem giá cả, nghĩ về nhà chùa đang
xây dựng cần nhiều thứ và mua cúng dường cây búa để giúp nhà chùa. Nhiều người
đã phải dè sẻn thì mới đủ tiền mua cúng dường nhà chùa để xây liêu cốc cho các
Sư. Ai đó đã đem cây búa ra dùng rồi bỏ ngoài trời, 0 mang đi cất. Tôi nghĩ là
0 bỏ qua được, cần phải nói chuyện với các Sư. Các bạn biết bây giờ tôi luôn
nói chuyện dễ thương, tử tế và mềm mỏng đôi khi pha chút hài hước nhưng trong
buổi chiều tối hôm đó thì 0. Tôi triệu tập tất cả các Sư vào hội trường và nói
chuyện, tôi 0 biết có bạn nào ở đây nói chuyện vậy 0, kiểu có mùi thuốc súng.
Tôi nhấn mạnh: chuyện này 0 thể chấp nhận được. Những món đồ mà những vị cư sỹ
tốt bụng vì lòng tin yêu mà cúng dường để nhà chùa sử dụng, vậy mà việc quan
tâm gìn giữ chúng các Thầy lại 0 làm được. Điều này thật là sai trái và tôi 0
muốn nó xảy ra 1 lần nào nữa. Lúc đó tôi nói rất nghiêm khắc và ngay cả bây giờ
tôi cũng khó lòng mà diễn đạt được giống chính xác như vậy dù đã rất cố gắng. Tất
cả các Sư lúc đó , tôi nhớ là có cả các vị Sadi và cư sỹ, tất cả ngồi thẳng đơ
0 dám chùng lưng hay nhúc nhích, kiểu như họ đang sợ. Rồi tiếp đó tôi hỏi: ‘vị
nào làm vậy? ‘ Thật là thất vọng khi 0 có vị Sư nào đứng ra nhận lỗi. Tôi nghĩ
rằng có lẽ mình hơi nghiêm khắc quá khiến họ sợ 0 dám nhận chăng? Tôi bỏ đi ra
ngoài cảm thấy thất vọng. Tôi đâu có làm hại hay tổn thương ai nếu họ lỡ sai phạm.
Thường là họ sẽ được bỏ qua. Bạn biết chuyện ‘30 strokes of the Cat’ 0? Lần đó
có 1 anh hành giả lỡ phạm giới. Anh ấy ăn 1 cái bánh sandwich phi thời, vào buổi
tối. Anh ta nói rằng ăn xong cái bánh rồi thì 0 ngủ được. Tôi khuyên anh ta hãy ăn uống những thứ được
phép. Nếu đói, thay vì ăn phi thời thì trong
vài tu viện họ làm kem café sữa lạnh cũng rất ngon, hay có thể dùng nước ép
trái cây, mật ong, những thứ này thì dùng được, vào bữa ăn chính thì ăn nhiều
thêm. Anh ta đồng ý nhưng nói rằng anh ta cần bị phạt vì e rằng nếu 0 phạt thì
anh ta sẽ tái phạm. Vậy là tôi phải ra hình phạt cho anh ta, là ‘30 strokes of
the Cat’ (cười). Trong lịch sử của Úc thì ‘stroke of the Cat’ nghĩa là hình phạt đánh roi tội nhân. Anh ta
nghĩ rằng tôi sẽ làm như vậy nên mặt anh ta trắng bệch, trắng hơn chiếc áo mà
anh ta đang mặc nữa. Tôi mới giải thích cho anh ta rõ là trong tu viện Phật
Giáo thì ‘30 strokes of the Cat’ nghĩa là vuốt con mèo 30 cái. Vào lúc đó trong
chùa có 2 con mèo. Hãy kiếm 1 con và vuốt nó 1, 2 … đủ 30 cái. Học tâm từ bi và
tử tế. Đó là hình phạt mà tôi đã từng đưa ra. Đó thật sự 0 phải là hình phạt.
Hãy học tâm từ bi và tha thứ bằng cách vuốt con mèo.
Quay lại chuyện cái búa, tôi thật sự tin tưởng các vị Sư ấy,
tôi đã dạy các Sư ấy nhiều, chỉ cần nhận là đã lỡ quên thôi, vậy mà 0 ai nói
gì. Tôi bước ra ngoài thật sự thất vọng. Khi bước ra khỏi hội trường, trí tuệ
tôi chợt sáng lên. Tôi quay trở lại và nói các Sư hãy ngồi nán lại. Rồi tôi
nói: ‘Tôi đã biết tại sao 0 có vị nào đứng ra nhận lỗi, vì tôi chợt nhớ ra rằng
tôi chính là người bỏ quên cây búa trong bụi cây’. Tôi hoàn toàn quên mất chuyện
ấy. Tôi rất bận rộn làm chuyện này chuyện kia nên quên mất và cho rằng ai đó đã
làm.
26:54 (Còn tiếp)
Rất may các vị ấy thấy chuyện này thật buồn cười và tôi đã kể
lại câu chuyện này rất nhiều lần. Bao
nhiêu lần bạn trách lỗi người khác về những chuyện mà chính bạn làm mà quên mất?
Hãy kể cho người khác nghe và cùng cười, rất vui đấy. Bạn sẽ rút ra bài học từ
chuyện như vậy. Tôi đã nghĩ chuyện bỏ quên cây búa 0 phải là tôi vì tôi làm nhiều
việc, đang làm cái này lại phải quay qua làm cái khác. Điều đó có thể hiểu được,
nhưng tôi rút kinh nghiệm để 0 lập lại chuyện bối rối như vậy. Đó là điều nên
làm khi phạm lỗi: bạn thú nhận sai lầm với ai đó , bạn học được nhiều điều và
người khác cũng học được nhiều điều. Bạn có thể tha thứ cho chính mình và những
người khác tha thứ cho bạn. Khi làm như vậy thì cuộc đời sẽ vui và bình an, dễ
chịu hơn nhiều. Bạn có muốn trừng phạt tất cả những người đã làm bạn tổn thương
0? Như vậy chỉ gây thêm vòng tròn khó chịu
và bệnh tật cho những người khác. Làm như vậy 0 dừng sự oan trái lại được. Bây
giờ là nhà Sư thì tôi 0 xem phim nhưng khi còn nhỏ tôi có xem 1 bộ phim hài ngắn
của Mỹ ‘Laurel và Hardy’. Họ đi gõ cửa từng nhà để bán cây thông giáng sinh và
làm trầy xước cửa nhà người ta. Ông chủ nhà 0 chịu bỏ qua mà làm trầy xước vặt
bẻ lại cây thông giáng sinh của họ để dạy cho họ bài học. Laurel và Hardy cũng
0 vừa, phá hư cái cửa nhà ông này. Rồi ông này phá hư cái xe hơi của họ. Cứ ăn
miếng trả miếng như vậy, cuối cùng chiếc xe mới của Laurel và Hardy thành đống
sắt vụn còn nhà của ông này cũng bị san phẳng. Ngày nay thậm chí chúng ta cũng
làm như vậy. Tại sao? Ngươi giết bạn của ta thì ta sẽ dùng bom hạt nhân với
ngươi. Câu chuyện hài nhỏ của Laurel và Hardy có ý nghĩa rất lớn với tôi khi
còn trẻ về điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta cứ ăn miếng trả miếng như vậy. Bạn
làm hại tôi thì tôi sẽ ghim đó và trả thù. Là 1 nhà Sư thì chúng ta học hỏi rút
kinh nghiệm chứ 0 trả thù.
Trong truyền thống Thái Lan, tôi học được điều này. Vd nếu
ai đó vào nhà bạn ăn trộm, trộm cắp cái gì đó, bạn có phiền não 0? Có muốn trả
đũa, trừng phạt họ 0? Tôi được dạy rằng theo truyền thống Thái Lan, nếu ai đó
làm hại hay tổn thương bạn thì đó có thể là quả của nghiệp bạn làm trong quá khứ.
1 kiếp trước nào đó bạn có thể đã làm điều tương tự cho người ta và bây giờ quả
trổ. Cái này thì 0 thể chứng minh, tuy nhiên nó có nghĩa là bạn 0 muốn làm thêm
điều gì sai trái nữa.
Để tôi kể chuyện này:
khi đến đây, tôi có 1 cái máy tính bảng để kiểm tra email. Tôi đã hỏi là
có nên khóa cửa Tăng Xá khi đi ra ngoài 0. 1 ngày nọ, khi các Sư bận làm lễ
trong hội trường, 1 tên trộm đột nhập vào Tăng Xá và 1 trong những thứ hắn lấy
đi là cái máy tính bảng cũ của tôi có lưu tất cả email trong đó. Nói thật lòng
là tôi rất vui mừng. Bạn luôn có thể tìm ra lý do để vui mừng. Tại sao 0 chứ?
Cái máy tính bảng đó cũ rồi và tôi nghĩ: ồ thật là tốt, mình sẽ có cái mới, tất
cả mail cũ được xóa hết. Có vài vị rất tốt, giúp tôi tìm kiếm xung quanh xem
sao. Khi đi đến hàng rào phía sau của tu viện, họ thấy bọn trộm đã làm rơi lại
chiếc máy tính bảng của tôi khi trèo tường ra ngoài. Họ tìm thấy chiếc máy tính
bảng và tôi thật là thất vọng. Những lần gặp rắc rối thì tôi thường nghĩ như vậy.
Lần khác, nhà kho chứa dụng cụ của tu viện Bodhinyana bị trộm thăm viếng và chúng lấy đi tất cả những
món đắt tiền như cưa máy, máy phát điện, máy khoan … rất nhiều thứ. Ngay khi biết
được chuyện này, tôi nói với các Sư rằng: những tên trộm có thể đánh cắp thiết
bị hay những món khác của chúng ta nhưng đừng cho phép chúng lấy đi sự tha thứ
và bình an trong tâm hồn. Đây mới là những món quý giá nhất, quý hơn những thứ
khác. Hơn thế nữa, khi chúng tôi xem xét những món đã bị đánh cắp, chúng đã được
mua bảo hiểm. Chúng tôi mua bảo hiểm theo giá trị mua mới của những món này.
Bây giờ thì chúng tôi đã sử dụng chúng đến cũ kỹ rồi. Với tiền bồi thường bảo
hiểm, chúng tôi mua được dụng cụ mới có chất lượng tốt hơn nhiều và còn dư ra
được 1 ít; coi như là có lời. Cho nên tôi vẫn cố gắng tìm ra ai là tên trộm vào
chùa hôm đó để cám ơn và mời họ lại đến. Chúng tôi đang cần mua mới mấy cái cưa
máy. Khi bị ăn trộm, chúng tôi sẽ được lợi. Tại sao lại 0 nghĩ vậy chứ? Và tại
sao người ta lại trộm cắp? Có khi người ta bị cùng đường, túng quẫn do bị nghiện
hay gì đó, chúng ta có thể chỉ cho họ 1 cách để sống hạnh phúc mà 0 bao giờ phải
trộm cắp nữa 0? Các bạn có thể nghĩ là
tôi lý tưởng hóa nhưng tôi là 1 nhà Sư , tôi cho là có thể có 1 cách tốt hơn để
sống. Tôi 0 hiểu tại sao các bạn hay có xu hướng mình phải chiến thắng, hơn người
. Chúng ta nên tha thứ và cần tha thứ nhiều hơn. Khi tha thứ thì đừng giữ lại nỗi
đau trong lòng vì như vậy 0 có ích lợi , 0 giúp ích gì cho ai. Thay vào đó hãy
tha thứ và buông xả. Bạn có thể tha thứ cho bất kỳ ai về bất cứ chuyện gì. Người
ta thấy khó nhất là tha thứ cho những người gần gũi, sống cùng với họ. Thật sự
rất khó để tha thứ. Tại sao vậy?
35:09 (Còn Tiếp)
02/11/2024
Tôi nhớ có 1 câu chuyện đọc trong sách đã lâu rồi. Ở Mỹ có 1
ông kia định nhảy cầu. 1 người theo đạo Thiên Chúa đi ngang qua và nói: ông ơi,
xin ông đừng nhảy xuống cầu. Sao ông lại muốn làm như vậy? ‘
– ‘ Tôi già cả và 0 ai yêu tôi hết’
– ‘Ông bao nhiêu tuổi?’
– ’62 tuổi’
– ‘Ủa, tôi cũng 62 tuổi đây. Tôi 0 bịa ra đâu. Chúng ta bằng
tuổi đó. Ông theo đạo nào?’
– ‘ Tôi theo đạo Thiên Chúa’
– ‘ Tôi cũng theo đạo Thiên Chúa. Nhưng ông theo giáo phái
nào?’
- ‘Tôi theo đạo Tin Lành Baptist’
- ‘Tôi cũng theo đạo Baptist đây. Nhưng ông ở vùng nào?’
- ‘ Baptist Nam Phương’
- ‘ Ồ, tôi cũng theo Baptist Nam phương giống như ông vậy
đó’. Xin nói thêm là Giáo phái Baptist vào năm 1956 có 1 đạo luật cải cách mà
ông này 0 ưa, ‘à, ông cũng theo mấy người
cải cách đó à’. Thế là ông ta 0 can nữa mà đẩy ông kia lọt xuống cầu luôn.
Đây chỉ là 1 câu chuyện vui nhưng nó cho ta thấy bạn càng gần,
càng giống nhau thì chỉ cần 1 khác biệt nhỏ thôi cũng dễ làm cho bạn khó tha thứ.
Nếu bạn là 1 người Phật tử còn tôi là 1 kẻ ngoại đạo hay 0 có niềm tin thì bạn sẽ dễ dàng bỏ qua, 0 băn khoăn lo lắng
gì. Còn khi các bạn thật sự rất gần nhau thì sẽ dễ nảy sinh giận dữ , bất đồng.
Rồi, bây giờ bạn theo Phật Giáo , mà tông phái nào? (cười)
Việc trả thù người đã làm ta tổn thương thì cũng tương tự vậy.
Bạn sẽ làm thế nào với người đã làm bạn tổn thương ? Tại sao? Thứ nhất là do bạn
dễ bị tổn thương trong lĩnh vực đó. Đó là điểm yếu trong sự hiểu biết của bạn về
thế giới này. Người ta luôn tìm cách này cách khác để thử chọc ghẹo bạn hay làm
hỏng 1 ngày tươi đẹp của bạn. Tôi đã từng nói rằng: đừng để người khác phá hỏng
1 ngày tốt đẹp của bạn. Nếu ai đó chỉ trích bạn thì ta luôn luôn có thể tìm ra
1 cách đáp trả thông minh. Thời đó tôi
hay đi công việc bằng xe bus. Có 1 lần tôi đi xe bus để đến 1 ngôi chùa trên đường
Magnolis. Có người nhìn tôi và nói: ‘đầu trọc’. Tôi trả lời: ‘còn bạn thì đi cắt
tóc cho gọn gàng đi’. Nếu ai đó nói chuyện vớ vẩn với tôi thì tôi cũng trả lời
vớ vẩn cho tương xứng.
1 lần kia tôi giảng pháp ở Columbo (Sri Lanka) trong 1 hội
trường lớn có khoảng 3000 – 5000 người, 1 người hỏi như thế này: ‘có vài nhà Sư
Sri Lanka nói rằng họ có bằng chứng Đức phật được sinh ra ở Sri Lanka. Thầy
Ajahn Brahm nghĩ như thế nào?’ - Tôi mới
trả lời rằng: ‘bạn thấy đó, ai cũng biết là Đức Phật sinh ra ở Úc mà’ (cười). Rồi
tôi nói thêm: ‘1 câu hỏi trớt quớt xứng đáng có 1 câu trả lời trớt quớt’. Đó là
cách khôi hài tạo tiếng cười để người khác 0 thể phá rối hay làm bẽ mặt bạn.
1 câu chuyện khác mà tôi có ghi lại trong 1 quyển sách của
tôi. Khi tôi vừa mới xuất gia làm nhà Sư ở miền đông bắc Thái lan năm 1974, lúc
đó là gần kết thúc chiến tranh VN. Người ta thành lập 1 căn cứ không quân mỹ ở
bên ngoài Ubon; bây giờ nơi đó trở thành sân bay trong khu vực của Ubon. 1 người
lính Mỹ từ căn cứ có việc đi vào thị trấn nên anh ta gọi 1 chiếc xe kéo. Anh ta
là 1 người Mỹ da đen to lớn. Chiếc xe kéo chở anh ta đi ngang 1 nhóm người đang
uống rượu ngoài đường và đã say xỉn, họ là bạn của ông xe kéo. Họ nhìn anh lính
da đen to lớn và nói bằng tiếng Lào là tiếng địa phương: ‘ông chở con chó này
đi đâu đó?’ Anh lính Mỹ có vẻ như 0 hiểu gì, chỉ nhìn quanh ngắm phong cảnh 1
cách vui thích. Ông xe kéo thấy vậy bèn nhân cơ hội này nói hùa theo đám bạn: ‘ừ,
trông nó dơ bẩn quá. Tôi chở nó vô thị trấn rồi thảy xuống sông để tắm cho sạch’.
Tất cả phá lên cười ha hả. Điều đó là phạm luật. Anh lính này rất to lớn, có thể
hạ cả đám trong vài phút. Bạn biết anh ta làm gì 0? Khi đã vào đến trung tâm thị
trấn, anh ta 0 gọi luật sư mà có cách làm thông minh hơn nhiều. Anh xuống xe
nhưng 0 trả tiền. Ông xe kéo la lên: ‘tiền xe, tiền xe đô la ông ơi!’ Ông chỉ
biết có bằng đó tiếng Anh để nói. Lúc
này anh lính Mỹ trả lời bằng tiếng địa phương rất rõ ràng: ‘chó làm gì có tiền?’
Tôi luôn nhớ câu chuyện ấy. Nếu bạn 0 bực bội mà giữ bình tĩnh thì sẽ được lợi.
Còn nếu bạn mất bình tĩnh rồi nổi giận, đánh nhau thì tất cả đều thua.
42:58 (Còn tiếp)
Nov 03, 2024
Đó là 1 trong những lý do tại sao nếu người ta đối xử ngược
đãi, lạm dụng bạn hay nói sai về bạn, đừng bao giờ nổi giận hay bực bội, hãy giữ
bình tĩnh . Có 1 câu chuyện ở bãi biển Bunbury như thế này. Nhiều năm về trước,
1 nhà lãnh đạo tinh thần Ấn Độ là Bhagwan
Shree Rajneesh cũng đang ở gần đó và muốn chuyển đến đây sống nhưng ông này bị
mang tiếng xấu ở Úc, 0 được ủng hộ. Hôm đó tôi đang ngồi thiền tĩnh lặng bên bờ
biển vào buổi chiều trong khi chờ đến giờ dạy thiền ở nhà tù Bunbury vào buổi tối.
Bờ biển vắng lặng 0 có ai. Rồi tôi nghe 1 cái vù, vật gì đó bay ngang qua tai
tôi. Có ai đó định ném đá tôi. Rồi 1 viên đá nữa bay vù ngang qua đầu tôi. Tôi
nghe tiếng mấy chú nhỏ nói với tôi: ‘Rajneesh, hãy đi khỏi bờ biển của chúng
ta.’ Chúng tưởng tôi là những người theo ủng hộ Rajneesh vì thấy tôi cạo đầu, đắp
y vàng . Rồi thêm 1 viên đá nữa bay vù qua đầu tôi. May là mấy chú nhỏ này ném
đá 0 giỏi lắm nhưng vì trước đây là nhà toán học nên tôi biết là theo xác suất
thì trước sau gì cũng sẽ có viên trúng đầu tôi. Tôi đứng dậy, 0 bỏ chạy mà đi về
phía các chú nhỏ. Tôi cũng 0 biết tại sao lại làm vậy nữa. Đó là điều các chú
nhỏ 0 ngờ tới. Có 1 nhóm khoảng 8, 9 chú nhỏ chừng 14t, 15t ném đá muốn đuổi
tôi đi khỏi bờ biển đó. Tôi đi bộ về phía chúng. Tất cả bỏ chạy chỉ trừ 1 chú
nhỏ đứng lại. Khi đến chỗ chú nhỏ cầm đầu
đó, tôi nói tôi 0 phải người theo ủng hộ Rajneesh. Tôi là 1 nhà Sư Phật Giáo, 0
có liên quan gì. Thậm chí nếu tôi là người ủng hộ Rajneesh đi nữa thì ném đá
vào người khác là 0 đúng. 0 được phép làm như vậy. Tôi giải thích mình là ai và
các chú nhỏ kia đi trở lại lắng nghe tôi nói. Lần đầu tiên chúng thấy 1 nhà Sư
Phật Giáo. Chúng có ấn tượng mạnh vì trước hết là tôi 0 sợ hãi mà đi thẳng về
phía chúng, rồi tôi nói thiện Pháp cho chúng nghe. Thật là tuyệt vời. Vì vậy,
khi bạn 0 mất bình tĩnh hay sợ hãi, bạn luôn có thể tha thứ và có cơ hội để người
ta tôn trọng mình.
Thêm 1 câu chuyện nhỏ nữa thôi, tôi 0 thể dừng được. Đây
cũng là 1 trong những lý do khiến tôi 0 quan tâm người ta nói gì về tôi. Ở đâu
tôi cũng rất thích dùng phương tiện di chuyển công cộng. Người ta có thể gặp gỡ
và nói chuyện với bạn. Lần đó ở Anh tôi đi tàu điện ngầm. Có người đến và ngồi
cạnh tôi. Câu đầu tiên họ hỏi là tôi có phải là nhà Sư Phật Giáo thật 0. Tôi
đáp vâng, tôi là nhà Sư Phật Giáo thật. Họ luôn quan tâm đến Phật Giáo, rồi họ
hỏi tôi vài câu hỏi về Phật Giáo là như thế nào. Thông thường thì ta có thể trả
lời theo kiểu hay đăng trên mạng hoặc viết trong sách nhưng tôi muốn trả lời
theo cách gợi mở và dễ hiểu hơn nên tôi nói với cô ấy rằng tôi vừa mới dạy 1
khóa tu thiền ở Jhana Grove . Có 1 ông thiền sinh người Ý. Ông có những trải
nghiệm rất kỳ lạ trong khi thiền. 1 ngày kia ông ngồi thiền rất tĩnh lặng và
bình an rồi ông thấy ông là món mỳ Ý Spaghetti . Rất lạ lùng. Ông nói đây 0 phải
là lần đầu tiên ông có trải nghiệm kỳ lạ như vậy. Lần khác ông thấy mình là món
nui macaroni. Ông ấy là người Ý. Ông ta hỏi tôi như vậy nghĩa là gì. Tôi kể cho
người phụ nữ tôi gặp trên chuyến tàu điện ngầm nghe và nói rằng ông đã nhớ về
những kiếp quá khứ khi ông là món nui pasta.
Nhưng phần tốt nhất của câu chuyện này là nếu bạn có dến Luân Đôn và đi
tàu điện ngầm, thứ 1 là 0 ai nhìn ngó bạn đâu, nhưng họ luôn lắng nghe. Vì khi
kể xong câu chuyện, tôi nhìn lên thấy người ta thay vì đọc báo hay xem phone
thì họ nhìn tôi. ½ số đó thì cười phá lên, ½ kia thì kiểu … uh… nhưng chuyến
tàu điện ngầm hôm đó có 1 bài học về Phật Giáo là gì. Vậy là tốt rồi.
Vì vậy chúng ta đừng bao giờ xúc phạm ai hay điều gì, thay
vào đó là tận dụng cơ hội để tạo ra niềm vui và điều tốt lành cho mọi người. Phật
Giáo là như vậy. Tôi đã nói cho các bạn nghe tất cả những bí mật về Phật Giáo.
Hẹn gặp lại các bạn vào tuần sau. Sadhu Sadhu Sadhu.
Các bạn có muốn nói hay hỏi gì 0?
49:57 (Còn Tiếp)
H (từ Bolivia): con có 1 vài thời thiền rất thư giãn bằng
cách nhớ lại những điều Thầy nói. Con thực hành cách này vì 0 có lựa chọn nào
khác. Thầy có thể nói rõ hơn về vấn đề này được 0 ạ?
Đ: Khi bạn thấy 1 điều gì đó thật đẹp, đó là tự do và bạn 0
thể cưỡng lại được. Đó là điều thật sự xảy ra khi thiền. Có khi bạn bắt đầu có
1 chút bình an trong tâm. Nó thật tuyệt vời, thật đẹp đẽ. Bạn bị nó cuốn hút. Đức
Phật diễn tả điều này là: ‘bạn nhảy vào đó’. Kiểu như bạn 0 thể cưỡng lại được.
Bạn nhảy ngay vào đó. Thực sự là bạn 0 có chọn lựa nào khác. Có 1 cách khác để
nhìn ngắm nó bởi vì nếu bạn đã nghe tôi hay 1 Sư, 1 Ni nào đó giảng trong 1 thời
gian đủ lâu, bạn đã được ‘tuyên truyền’ (brainwash), bạn (và cả các bạn ở đây)
sẽ giác ngộ. Hãy nghe tôi và nhìn cái dùi gõ chuông tôi đang cầm này: bạn sẽ đắc
thiền, bạn sẽ đắc thiền (mọi người cười)… Đó 0 phải là lời nói đùa đâu. Sự ‘tuyên
truyền’ từ những người có ảnh hưởng đến bạn. Tại sao họ có thể ảnh hưởng đến bạn?
Có 1 thời gian tôi hay xem quảng cáo trên tv.
Những quảng cáo ấy thì ngớ ngẩn 1 cách nực cười. Chúng càng ngớ ngẩn thì
bạn càng bị cuốn hút khiến bạn làm theo lời quảng cáo. Người ta hay quảng cáo chiếc xe hơi hay xe mô
tô (xe 2 bánh) có 1 cô gái ngồi phía sau. Khi tôi mua 1 chiếc mô tô thì nhà sản
xuất 0 có tặng kèm theo cô gái nào cả. Có nhiều thứ bạn tin vào quảng cáo như
là có loại bột giặt nào đó trắng hơn cả màu trắng, hay là ng ta quảng cáo loại
gạo đặc biệt nào đó ngon hơn tất cả những thứ khác. Tôi nghĩ đúng là đồ xạo vớ
vẩn mình chả bao giờ tin nhưng rồi tôi lại làm theo quảng cáo. Tại sao? Lần đó
tôi đến tham quan New Zealand, 1 đất nước rất xinh đẹp. Tôi nhớ có 1 tờ tạp chí
đăng những cảnh đẹp tại South of Nelson ở miền nam hòn đảo này với những ngọn
núi xinh đẹp, cây xanh, hồ nước, những dòng sông và những ngọn thác nhưng trong
những tấm hình, họ 0 bao giờ cho bạn thấy những con muỗi cát (có rất nhiều ở
đó). Cho nên đôi khi bạn bị tuyên truyền để nghĩ rằng đó là 1 nơi xinh đẹp. Nhiều
khi công việc của tôi là tuyên truyền, gieo vào đầu các bạn nhưng tôi làm với ý
định tốt nhất vì lòng từ.
13/11/2024
H: Tuần rồi, khi thiền con thấy được nimita (ấn tướng) nhưng
con lại đối mặt với nỗi buồn. Con phải làm thế nào thưa Thầy?
Đ: Tôi 0 biết ở bạn nimita và nỗi buồn có xuất hiện cùng lúc
với nhau hay 0. Thường thì buồn đau là 1 cảm giác tiêu cực khi bạn có sự mất
mát nào đó. Tại sao? Có người rất bình an khi họ qua đời. Bạn biết là tôi rất
yêu mẹ của tôi với tất cả những điều tốt đẹp mà mẹ đã làm. Có vài lúc tôi làm
cho mẹ tôi tức điên lên và tôi rất hối hận. Trước đó mẹ tôi bị chứng Alzheimer.
Khi mất thì mẹ tôi ở UK, tôi nghe anh tôi kể rằng bà bị ngã và rồi qua đời. Tôi
cảm thấy hạnh phúc vì tôi thấy mẹ tôi giống như bị giam trong ngục tù. Bà ở
trong viện nhưng phải ở trong phòng khóa cửa vì mẹ tôi rất khỏe mạnh, khi ra
ngoài đi dạo, bà có thể bị lạc và ai đó phải tìm đưa bà về. Khi qua đời thì mẹ
tôi được tự do. Bà là người phụ nữ tốt nên được tái sinh về nơi nhàn cảnh. Tôi
0 bao giờ thấy buồn. Tôi luôn nhìn mặt tích cực của vấn đề.
Khi cha tôi qua đời, tôi mới 16t. Tôi nghĩ về cha như 1 buổi
hòa nhạc tuyệt vời. Xin cảm ơn vì đã làm cha của con trong 16 năm. Khoảng thời
gian ấy thật tuyệt vời. Cha tôi 0 bao giờ có thể ngờ rằng tôi trở thành 1 nhà
lãnh đạo tôn giáo, giảng pháp cho hàng ngàn người. Người ta có thể nghĩ đó là 1
chọn lựa điên khùng, tuy nhiên mọi việc đã diễn ra như vậy. Cha đã rất tự hào về
tôi dù chỉ có 16 năm. Cảm ơn Cha vì những điều Cha đã cho con. Tôi 0 bao giờ
khóc về cái chết của cha tôi hay mẹ tôi.
Tôi nhớ là tôi chỉ vỡ òa đến độ rơi lệ lần đầu tiên khi tôi
rời Dhammaloka Bodhinyana để về thăm gia đình ở UK lần đầu tiên sau nhiều năm.
Tôi đã khóc ở sân bay Perth. Ngón chân tôi bị vấp đau điếng. Thật đó. Tôi cũng
khóc khi xúc động mạnh theo hướng tích cực. Có bức tượng Phật mà tôi rất yêu
quý. Tôi cũng 0 hiểu tại sao cứ mỗi lần ngắm bức tượng này là tôi cảm động chảy
nước mắt. Đó là bức tượng Phật trong viện bảo tàng ở Sonas ngoại ô Benares (Ấn
Độ). Tôi luôn mong muốn có dịp ghé thăm và ngắm bức tượng này. Trong các viện bảo
tàng Ấn Độ họ 0 có bảng hướng dẫn hay người hướng dẫn, bạn phải tự tìm mọi thứ.
Bức tượng này nằm ở cuối hành lang và ngay khi nhìn thấy là tôi cảm động và
khóc, 0 thể dừng được. Bức tượng rất đẹp. Tôi cứ để tự nhiên, thấy muốn khóc là khóc. Lần kế tiếp
tôi đến đó, đi cùng với nhiều đệ tử. Tôi đã cảnh báo trước với họ rằng có 1 bức
tượng Phật rất đẹp khiến tôi rất xúc động. Lần này tôi để sẵn nhiều khăn giấy
trong túi. Tôi chuẩn bị sẵn với chánh niệm và sự kềm chế. Ngay khi tôi đi đến
khúc quanh hành lang đó, nhìn thấy bức tượng tôi lại khóc vì cảm động. Lần gần đây nhất tôi đến đó, tôi chuẩn bị sẵn và
nói nếu tôi khóc thì 0 dừng được đâu. Đi đến góc đó, họ đang trùng tu viện bảo
tàng và dùng 1 cái khăn lớn trùm bức tượng Phật lại. Có bạn nào ở đây đi cùng với
tôi lần đó 0? Tôi nghĩ: ồ mình đã vượt qua 1 đoạn dường dài để đến đây để viếng
thăm bức tượng Phật này … Rồi 1 anh công nhân đang làm việc ở đó, anh ta nhìn
tôi. Tôi 0 biết nói tiếng Hindi hay bất kỳ loại phương ngữ Ấn Độ nào hết, còn
anh ta thì 0 biết nói tiếng Anh, nhưng anh ta nhìn tôi rồi mở tấm khăn trùm bức
tượng ra , nhìn thấy bức tượng Phật, tôi lại khóc. Tôi luôn nhớ kỷ niệmđó.
13/11/2024 b
H (từ Ba Lan): những người thành công thì nói rằng: hãy lên
kế hoạch cho mục tiêu của bạn. Con cố gắng làm như vậy nhưng rồi thất vọng. Con
hiểu điều đó và con 0 lên kế hoạch cho mục tiêu của con nữa. Hiện nay con thực
hành thiền về tâm từ, bình an nhưng vẫn cảm thấy có tham vọng. Có cách nào kết
hợp chúng lại với nhau 0?
Đ: Tùy thuộc vào bạn tham vọng về việc gì. Bạn muốn điều gì
trong cuộc sống? Có phải là bình an, sự hài lòng nhất? Bạn hãy nhắm đến bình an
ở mức độ thật sự sâu lắng. Hãy có tham vọng về việc buông xả càng nhiều càng tốt,
bỏ bớt càng nhiều càng tốt, hãy là kẻ buông bỏ nhiều nhất. Đó là tham vọng của tôi. Vậy thì tham vọng là
tốt nếu bạn đặt đúng chỗ. Và như vậy là tôi 0 tham vọng gì nữa.
13/11/2024 c
H: Đôi khi ngồi thiền con thấy thân rung động và con có trải
nghiệm ra khỏi cơ thể. Đây có phải là trạng thái trước khi nimita (ấn tướng) xuất
hiện 0?
Đ: Đây 0 phải là trạng thái trước khi nimita xuất hiện mà là
đi theo 1 hướng khác. Bạn có thể có trải nghiệm ra khỏi cơ thể nhưng rồi sao nữa?
Bạn chỉ đi đây đi đó lòng vòng. Có 1 người mà tôi rất ngưỡng mộ vì anh ta có khả
năng ra khỏi cơ thể. Anh ta kể cho tôi nghe câu chuyện của mình. Lúc đó gặp thì
anh ta đang là 1 tù nhân ở nông trại Carnet của nhà tù. Anh ta kể chuyện khi
còn bé anh ta đã trải qua 1 cuộc giải phẫu. Anh ta nhớ lại là khi bác sỹ đang mổ
thì đó là lần đầu tiên anh ta rời khỏi thân. Dù đang là 1 đứa trẻ, anh ta biết
rằng bác sỹ đang mổ sai chỗ. Anh ta nghĩ: ‘bác sỹ ơi, xin hãy nhìn vào chỗ này
mới đúng này’. Ngay lập tức vị bác sỹ nhìn qua, thấy đúng chỗ cần phải mổ. Anh
ta được cứu sống. Anh ta nói rằng kể từ
đó trở đi, anh ta có khả năng rời khỏi thân. Cho nên dù là đang làm trong nông
trại Carnet đó, anh ta 0 bận tâm. Bất cứ khi nào muốn đi xem các trận đá banh
hay xem phim , cái này là anh ta kể, tôi 0 bịa ra, thì anh ta cứ đi xem những bộ
phim mới nhất thôi, 0 cần mua vé. Tôi nghĩ nếu đang là 1 tù nhân mà bạn có khả
năng rời khỏi thân thì thật là ngầu.
Cảm ơn tất cả các bạn.
Comments
Post a Comment