Stilling The Busy Mind – Làm Lắng
Dịu Tâm Trí
Thầy Ajahn Brahm – 17th Feb 2024
Để bắt đầu, các bạn có biết ý nghĩa tên của tôi, Ajahn
Brahm, là gì 0? Có lần , khi gọi điện thoại đến văn phòng Tổng Giám Mục ở Perth
để bàn về 1 chương trình sự kiện mà chúng tôi hợp tác làm chung, người thư ký mới hỏi tên tôi viết như thế
nào. Và tôi đã đánh vần cho họ. Ajahn nghĩa là Thầy. B – Buddhist, R – Roman
Catholic, A – Anglican, H – Hindu, M – Muslim. Còn nói theo tiếng Indonesia thì
có nghĩa là pantasila - tử tế (cười). Thật là tốt khi có 1 chút hài hước để tạo
ra sự an bình và hòa hợp giữa những người mà bạn sống cùng. Và cũng tạo ra ý
nghĩa sâu sắc hơn cho 1 sự việc.
Lần đó tôi được mời đến 1 trong những trường hàng đầu ở
Perth, là trường trung học Christ Church Grammar School. Lý do là tôi có quen
biết với vị linh mục tuyên úy của trường đó do cùng làm việc tại trung tâm chữa
trị ung thư. Thế rồi họ nói: sao Thầy 0 đến trường chúng tôi và nói chuyện lúc
họp mặt đầu ngày? Nhiều người trong số các bạn đi học ở trường Thiên Chúa Giáo
hay trường Phật Giáo, họ luôn có buổi họp mặt đầu ngày. Tôn giáo nào cũng làm vậy
hết. Vậy sao 0 mời 1 nhà Sư Phật Giáo đến nói chuyện? Và như thường lệ, tôi 0
chuẩn bị trước bài nói chuyện cho đến khi đứng trước micro và có bài nói chuyện
ngẫu hứng. Với tôi đó là cách tốt nhất. Trước hết chúng tôi đứng chờ bên ngoài
để các em học sinh tập hợp lại bên trong hội trường. Ba người chúng tôi gồm
tôi, vị linh mục tuyên úy và vị hiệu trưởng của trường. Khi các em đã ổn định
xong , chúng tôi chuẩn bị bước vào thì vị hiệu trưởng nói với tôi: Cám ơn Thầy
đã đến. Thầy biết tôi là người thuộc Anh Giáo, vị linh mục tuyên úy đây cũng vậy.
Khi vào hội trường sẽ có 1 tượng đài chúa Jesus nhỏ. Chúng tôi sẽ bái lạy. Thầy
là người Phật Giáo, nên Thầy 0 cần bái lạy đâu. Và ở điểm này, tôi nổi loạn.
Tôi đáp: Này Thầy, tôi có quyền lạy trước tượng chúa Jesus của Thầy. Thầy hiệu
trưởng nhìn tôi giống như nhiều bạn đang nhìn tôi bây giờ: mình đã mời gã khùng
nào đến thăm trường vậy trời? Rồi tôi giải thích với Thầy Hiệu Trưởng: Thậm chí
là khi bái lạy tượng Phật, tôi bái lạy điều gì? 0 phải là lạy khối kim loại, khối
gỗ hay lạy vì bức tượng ấy đẹp. Tôi lạy ý nghĩa của bức tượng. Lạy đầu tiên của
tôi kính Đức Phật , điều tôi thực sự kính ngưỡng là sức mạnh ân đức, giới hạnh
của Ngài, trong tiếng Pali là Sila. Đức Phật luôn đáng tin, 0 nói dối. Ngài
luôn nhân từ, quảng đại và vị tha. Vì thế lạy đầu tiên của tôi là lạy giới hạnh,
ân đức của Phật. Khi lạy ân đức Phật, tôi nhớ đến ân đức, giới hạnh mà tôi đang
lạy. Tôi đặt giới hạnh ấy cao hơn tôi, nghĩa là tôi rất kính trọng giới hạnh ấy.
Mỗi khi tôi thấy người ta từ tâm, tốt bụng, giữ lời, 0 trộm cắp , tôi cảm thấy
rất hạnh phúc, bình an. Lạy thứ 1 là tôi dành cho giới đức. Khi tôi cúi đầu lạy
lần thứ 2, là dành cho bình an, hòa bình (định). Tôi yêu chữ hòa bình, nó bao gồm
sự hòa hợp trong tu viện hay là 1 nhóm trong tu viện, với 1 nửa thế giới Phật tử
mà tôi đã từng 0 thấy trong các tu viện, là các Bhikkhuni . Thật tuyệt vời khi
có bình an và hòa hợp nơi các cô Bikkhuni trên thế giới này. 0 chỉ là nơi các
cô Ni mà còn nơi các bạn lgbtqia, sự bình an là
A++. Tôi chắc chắn rằng còn nhiều nhóm nữa mà tôi 0 nhớ hết, đến tất cả
loại người, già và trẻ, khuyết tật hay gì đi nữa. Tôi 0 thích gọi họ là khuyết
tật – disabled, chỉ là họ có những khả năng khác chúng ta mà thôi. Họ có những
khả năng mà người ta 0 đánh giá cao. Thật tuyệt vời khi gặp những người phi thường
như vậy. Và cả hòa bình, bình an trong chính phủ. An bình nơi những người chăm
sóc, bảo vệ chúng ta. An bình, hòa bình trên thế giới nơi chúng ta đang sống. Bất
cứ khi nào bạn thấy bình an, hòa bình trên thế giới, người ta sống và đến với
nhau trong hòa hợp thì ta có thể bái lạy hòa bình, an bình 1 cách dễ dàng. Và
hơn thế nữa là bình an trong trái tim bạn. Trong thiền định bạn trở nên rất
tĩnh lặng và bình an, vì thế lạy thứ 2 của tôi là dành cho an bình, hòa bình (định).
Hiểu như thế thì thật là dễ dàng, tôi có thể bái lạy cả ngày. Nghĩa là tôi tôn
trọng, vinh danh, tôn kính sự an bình. Lạy thứ 3 dành cho trí tuệ, cũng có thể
hiểu là lòng từ bi, tử tế. Khi bạn thấy những hành động của lòng từ bi thật sự,
bạn sẽ thấy chúng tỏa sáng trên thế giới.
Có 1 vd về chuyện này. Ở miền bắc Tây Úc, là tiểu bang mà
tôi ở, có 1 vị thẩm phán và 1 cậu bé bản địa kia. Cậu ta lại bị dẫn giải đến chỗ
vị thẩm phán vì tội trộm cắp hay vi phạm gì đó. Vị thẩm phán nói: ‘lại là cậu nữa
à! Rõ ràng là cậu đã phạm tội này. Theo đúng luật thì tôi sẽ cho giam cậu trong
trại trẻ vị thành niên. Nhưng tôi muốn thỏa thuận với cậu thế này: nếu trong 6
tháng tới cậu sống tốt, 0 quậy phá hay vi phạm gì, tôi sẽ bỏ tiền túi ra mua tặng
cậu 1 chiếc xe đạp (xe đạp đua thể thao) BMX mới toanh. Bây giờ cậu đi được rồi.
Tôi 0 kết án cậu’. Chú nhỏ này thật sự choáng váng vì tấm lòng tốt của vị thẩm
phán. Chú giữ đúng lời hứa 0 gây rắc rối gì trong 6 tháng. Vị thẩm phán dẫn chú
ấy ra tiệm bán xe đạp và mua tặng chú 1 chiếc BMX mới toanh. 2 người này 0 có họ
hàng gì với nhau cả. Điều này có ý nghĩa rất lớn với chú nhỏ này, và cũng rất
có ý nghĩa với tôi khi nhìn thấy tấm lòng từ bi tử tế mạnh hơn tất cả. Đó chỉ mới
là 1 hành động, tôi có thể bảo đảm rằng bạn đã từng chứng kiến nhiều hành động
từ bi tử tế khác trong đời. Khi bạn thấy được như vậy, sẽ rất dễ dàng để bạn
tôn thờ, bái lạy. Tôi nói với vị hiệu trưởng rằng khi tôi lạy Phật là tôi lạy
như thế. 3 lạy dành cho đức hạnh (giới), an bình (định) và lòng từ bi (tuệ). Vị
hiệu trưởng đã hiểu ra như vậy. Khi vào, tôi lạy những điều tốt đẹp mà tôi nhận
thấy nơi Đức Jesus. Tôi 0 phải là Ki Tô Hữu nên 0 bái lạy đầy đủ nhưng tôi bái
lạy những điều tốt đẹp mà tôi nhận thấy.
1 vài ngày sau đó, vị hiệu trưởng và 1 nửa trường có 1 chuyến
tham quan, đến thăm tu viện Bodhinyana. Thầy hiệu trưởng đi đầu. Tôi mời Thầy
vào Chánh điện và Thầy cùng với tôi quỳ lạy tượng Phật. Thầy là 1 Ki Tô Hữu thuần
thành. Vị ấy nói tôi cũng sẽ bái lạy giới hạnh, bình an và lòng từ bi (Giới – Định
– Tuệ). Khi bạn cho người ta biết ý nghĩa thì sẽ rất dễ dàng thực hiện. Mỗi khi
tôi bái lạy, nhớ đến những ý nghĩa đó thì giới đức của tôi tăng lên, cam kết với
an bình (định) tăng lên, và tôi hoan hỷ khi chứng kiến những hành động tử tế
tuyệt vời hàng ngày. Đó là cách chúng ta tận dụng những sự kiện trong đời để
ngày càng trở nên sâu sắc hơn trong sự thật, lòng từ bi, bình an, trí tuệ, tất
cả những phẩm chất tốt.
Đó là lý do ở Úc trong hơn 40 năm nay , mới đầu người ta 0
muốn lạy Phật, họ nghĩ: tại sao? Đặc biệt là những người Úc. 1 khi đã giải
thích cho họ hiểu ý nghĩa , những người Úc truyền thống, những người làm nông,
thợ xây, thì họ yêu thích việc lạy Phật, vì họ hiểu được ý nghĩa tuyệt vời
trong đó. Còn 5’ nữa là tôi sẽ hướng dẫn thiền.
Nhiều năm trước, có 1 vị Sư người Úc đến thăm Anh Quốc. Người
chủ nhà định mời nhà Sư đến viếng thăm 1 tòa lâu đài nhưng hôm đó tòa lâu đài lại
đóng cửa. Và vị ấy chợt nghĩ sao 0 đến thăm lâu đài Chartwell nơi Ngài Winston
Churchill từng sống ở đó trong thế chiến 2? Nơi đó có mở cửa. Thế là vị gia chủ
đi cùng với nhà Sư đến thăm lâu đài ấy. Ngay ở cổng vào có 1 bức tranh vẽ tượng
Phật theo kiểu Miến Điện. Vị Sư mới ngạc nhiên hỏi sao lại có bức tranh này ở
đây. Người quản lý lâu đài cho biết rằng chính Ngài Winston Churchill vẽ bức
tranh này. Tại sao Ngài ấy vẽ bức tranh này? Thật ra là có 1 bức tượng Phật đặt
bên cạnh giường ngủ của Ngài ấy trong suốt thế chiến 2. Qua năm tháng thì bức tượng ấy bị thất lạc,
chỉ còn bức vẽ mà Ngài Churchill đã vẽ về bức tượng này. Thật là cuốn hút. Vị
thủ tướng nước Anh này với tất cả sự căng thẳng không tưởng nổi trong cuộc chiến
tranh thế giới lần 2 đang diễn ra trong 1 thời gian dài, tại sao vị ấy đặt tượng
Phật bên cạnh giường ngủ của mình? Chúng ta chỉ có thể phỏng đoán rằng vì bức
tượng Phật là biểu tượng của bình an, hòa bình. 1 khi bạn có được sự bình an ,
1 chút định tĩnh , thậm chí khi bạn 0 thật sự hiểu Đức Phật là ai, Ngài dạy những
gì, chỉ nhìn thấy tượng Phật, thấy lòng từ bi, bình an, định tĩnh, khi có thể cảm
thấy được như vậy thì Ngài ấy có thể ngủ
ngon giấc và có hy vọng, cho dù đang là 1 nhà lãnh đạo trong thời kỳ đen tối nhất
trên thế giới. Đó là 1 câu chuyện nhỏ mà tôi nhớ mãi. Là vài phần thú vị trong
ý nghĩa của 1 vị Phật. 1 khi bạn hiểu như vậy thì sẽ rất dễ dàng để bạn thờ lạy
ý nghĩa ấy. Điều này sẽ làm cuộc đời bạn tốt hơn, cho bạn hy vọng, cho bạn hướng
đi của cuộc đời, giới hạnh, an bình, và từ bi.
Bây giờ đến phần hướng dẫn thiền định. Đây là 1 khóa tu thiền
và tôi hy vọng bạn được truyền cảm hứng. 1 khi bạn có hứng thú với thiền thì
thiền sẽ dễ dàng hơn nhiều. Hầu như là bạn sẽ có thể cảm nhận được trong tâm sự
bình an, lòng từ bi tử tế, sự định tĩnh đang phát triển. Và ngày hôm nay là
khóa thiền dành cho những người bận rộn. Bạn có bận rộn 0? Bây giờ thì 0. Khi đi
đến đây bạn bận rộn, khi ra về bạn bận rộn , thậm chí là sẽ bận rộn với các
công việc tình nguyện sau thời thiền để giúp sắp xếp cho mọi người nhưng ngay
bây giờ bạn 0 phải làm gì cả. Bằng cách nào đó hay nói đúng hơn là chúng ta
quên mất việc nghỉ ngơi. Cho nên 1 trong những bài thơ yêu thích của tôi trong phần mở đầu của quyển ‘ Mở Cánh Cửa Tâm
Hồn’. Câu đầu là: Grant yourself a moment of peace, don’t make it, don’t strive
for it – ‘Hãy cho bạn 1 phút giây yên bình. Đừng tạo tác, đừng phấn đấu mà chi’.
Tôi thích cách nói đó.
Nếu bạn ráng phấn đấu, cố gắng để có sự an bình thì bạn chỉ
tạo ra thêm sự bận rộn. Lúc đó bạn đang bận cố gắng để thiền. Đừng bận rộn gì cả.
Thay vào đó hãy giữ cho mình món quà này: 1 phút giây an bình. Đó là cách chúng
ta thực hành thiền. Thiền 0 phải là cố gắng để đạt 1 thành tựu nào đó, 0 là sự
bận rộn với những mục tiêu phải thực hiện, để đi đến nơi nào đó, để thành 1 người
thế nào đó, để diệt bỏ cái gì đó. Thay vào đó hãy tặng cho bản thân món quà: là
sự an bình trong 30’. Bạn 0 phải làm gì cả. Bạn 0 bị phán xét đánh giá gì cả.
Trước khi xuất gia làm nhà Sư thì tôi là 1 thầy giáo dạy học ở trường, chỉ
trong 1 năm. Có 1 điều mà tôi ghét khi đi dạy học là làm báo cáo đánh giá xếp hạng
học sinh. Đó là 1 chuyện ngớ ngẩn khi nói: bạn hạng A, bạn kia hạng B, bạn nọ hạng
C, bạn kia nữa hạng F (là hạng chót). Tôi phát chán chuyện đó. Với tôi thì các
bạn đều đạt hạng AAA ++. Tại sao chúng ta xếp hạng người khác? Rồi có khi người
được đánh giá ấy tin vào sự xếp hạng và cuộc đời họ đi xuống thay vì đi lên. Vì
thế trong thiền, xin đừng đánh giá xếp hạng bản thân. Thay vào đó, 1 trong những
điều mà tôi làm khi thiền là nói rằng: tôi sẽ dâng tặng 30’ này cho Thầy của
tôi, là Thầy Ajahn Chah hay là Đức Phật.
Nhiều người trong số các bạn cúng dường lên Tăng Đoàn hay
cúng dường lên Đức Phật. Bạn thật sự cúng dường điều gì? Có khi người ta cúng
dường thức ăn, nước, thức uống hay thuốc trị bệnh. Vậy sao 0 cúng dường 30’ ngồi
thiền của bạn? Đây là sự cúng dường của con lên Thầy con hay Đức Bổn Sư. Khi
cúng dường như vậy tôi 0 trông mong nhận lại điều gì. Tất cả những lần tôi thấy
người ta cúng dường lên Đức Phật ở Sri Lanka, sau đó tôi kiểm tra những món nước
mà họ cúng dường ấy, Đức Phật 0 có uống chút nào cả. Vẫn còn nguyên. Tuy nhiên
tấm lòng thành, sự hào phóng, tâm lành của bạn được chấp nhận. Vậy thì nếu bạn
dùng 30’ của chính mình cúng dường lên Thầy của bạn hay Đức Bổn Sư, thì đó là 1
món quà tốt đẹp. Bất kể là khi hành thiền
đó bạn có được an bình, định tĩnh hay thế nào đi nữa, cứ dâng lên Đức Phật. Bạn
có thể có suy nghĩ ngớ ngẩn rằng: đó 0 phải là món quà tốt đẹp cúng dường lên Đức
Phật Bổn Sư, vậy thì hãy cúng dường sự an bình, yên tĩnh, sự trong sạch , sự định
tĩnh, bất cứ điều gì tốt đẹp mà bạn có trong tâm. Bạn cúng dường sự an bình và
định tĩnh . Đó là 1 trong những cách hiệu quả nhất để thực hành thiền.
Hãy buông xả những điều bạn muốn, những điều bạn muốn có được
cho bản thân và thiền định trở thành việc cúng dường, cho đi. Buông bỏ, từ bỏ,
buông xả và bạn sẽ trở nên rất an bình. Đó là 1 cách hành thiền tuyệt vời. Điều
đó có ý nghĩa với bạn 0? Bây giờ chúng ta hãy thử và xem thế nào nhé!
51:11
Phần Pháp thoại tôi sẽ gửi đến bạn bây giờ là đi xa hơn vẫn
trong chủ đề không chỉ là hành thiền như thế nào mà làm thế nào để giữ tâm tử tế
, an bình, thoải mái khi cuộc sống rất rất bận rộn. Tôi 0 biết cuộc sống của bạn
thế nào nhưng đôi khi người ta nói thế này: Ajahn Brahm, Thầy 0 có quyền nói về
công việc, sự bận rộn. Thầy là nhà Sư, Thầy có phải làm gì đâu! À có đúng vậy 0
Sư A, Sư B? Bạn tu làm nhà Sư để làm gì? Chúng ta làm nhà Sư để có cuộc sống
nhàn nhã tốt đẹp sao? Thật ra đời tu thì an nhiên dễ chịu, cho dù bận rộn. Bạn
biết cách làm thế nào để bận rộn mà 0 bị stress. Stress nghĩa là gì? Tôi sẽ cho
1 vd cho dễ hiểu cho dù khi còn trẻ thì tôi thông minh về mặt trí tuệ hơn, còn
bây giờ thì tôi có sự thấu hiểu, thông minh về mặt cảm xúc hơn.
Hình ảnh trực quan của tôi đây: thầy cầm 1 ly nước đưa lên,
hôm qua tôi có nói với các bạn về định tĩnh và cách để có được định 1 cách hoàn
hảo. Bây giờ tôi nói về stress. Stress là gì? Bây giờ tôi sẽ cầm ly nước này và
cảm nhận cảm giác như thế nào. Sau 30 giây tôi bắt đầu cảm thấy 0 dễ chịu, tay
tôi bắt đầu căng thẳng, mỏi, 0 cảm thấy dễ chịu. Nếu tôi tiếp tục cầm ly nước
giơ lên như thế này trong vài phút thì thấy rất khó chịu. Sau 3’ thì sẽ bị đau
nhức. Sau 5’ thì tôi sẽ nhập viện và là 1 nhà Sư khốn khổ. Tôi nên làm gì khi
thấy cái ly quá nặng, khó chịu đến độ 0 cầm nổi? Hãy đặt nó xuống và nghỉ ngơi
1 chút. Khi nghỉ tay, tay tôi được thư giãn. Đó là làm cho tươi mới lại. Máu bắt
đầu chữa lành những chỗ bị tê hay những chỗ bị stress, căng thẳng. Sau đó 1
phút khi tôi cầm ly nước lên trở lại, cảm thấy nhẹ hơn nhiều. Nếu bạn 0 tin, bạn
có thể về nhà và thử xem sao. Đó chính xác là vấn đề khi người ta bị stress. Bạn
có thể ngồi trước màn hình máy tính , cố gắng tìm ra cách giải quyết vấn đề này
, làm sao để log in 1 ứng dụng , nên viết thế nào cho ai đó, làm sao hoàn thành
công việc được giao hay báo cáo thế nào cho cấp trên. Vì bạn cứ giữ cái ly trên
tay mãi, thay vào đó bạn nên để ý xem bạn cảm thấy thế nào. Não bạn có thể tiếp
tục làm việc 0? Hay bạn chỉ vật lộn với công việc mà hiệu quả rất ít, chỉ lãng
phí công sức và năng lượng mà thôi. 54:43 (Còn tiếp)
Đó là lúc bạn thấy rằng não mình 0 thể hoạt động tiếp được nữa;
rồi bạn đặt công việc xuống và nghỉ ngơi. Tôi sinh ra ở Anh, từ thuở xa xưa,
người Anh có 1 đế chế hùng mạnh. Bây giờ đế chế ấy 0 còn hùng mạnh như xưa nữa.
Bạn biết tại sao 0? Vì nhiều năm về trước, họ luôn có có tea-break giờ uống trà
vào buổi sáng và xế chiều, rồi ăn trưa 1 giờ. Rất nhiều lần người ta chê cười
chuyện ấy. Nhưng đó lại là bí quyết để duy trì 1 đế chế. Hãy thư giãn. Tôi nói
nghiêm túc đó. Bạn có thích tea break vào buổi sáng ở nơi làm việc 0? 0 à? Còn
giờ ăn trưa? Nếu may mắn thì có thể bạn có 30’ ăn trưa. Tea break vào xế chiều?
0 đời nào! Tại sao? Vì bạn quá bận rộn. Người ta nói như vậy. Thay vào đó, như
tôi có đề cập hôm qua , nếu bạn muốn 0 quá bận rộn mà lại cải tiến được kết quả
làm việc thì hãy học cách thiền thêm nữa. Hãy có sự nghỉ ngơi.
Nhiều năm trước tôi biết có 1 vị luật sư , vị ấy nói với tôi
rằng mỗi ngày vị ấy ngồi thiền 1 giờ. Ngoại trừ hôm nào bận rộn thì vị ấy sẽ ngồi
thiền 2 giờ. Bạn có nghĩ vậy 0? Việc này rất trí tuệ. Khi nào bận rộn, có nhiều
việc phải làm mà lại 0 có thời gian, vị ấy sẽ ngồi thiền nhiều hơn để não của vị
ấy có thể làm việc hiệu quả hơn. Bạn đã từng nghe điều này chưa: hầu hết người
ta chỉ dùng 15% năng lực của não. Đó là theo đánh giá tích cực rồi đó, còn tôi
thì thấy người ta chỉ dùng có 5% thôi. Tại sao? Tại sao ta 0 thể học được cách
dùng não và năng lượng của mình hiệu quả hơn nhiều và có được thành quả tốt
hơn? Tôi nhớ câu chuyện này, có thể có vài chi tiết 0 chính xác: 1 nhà Sư kể
cho tôi nghe rằng nhiều năm trước , vào đợt thế vận hội Olympic Sydney 2000,
chính quyền New South Wales muốn bảo đảm rằng các vận động viên trên thế giới thuộc
các tôn giáo chính sống trong làng Olympic tại Homebush Bay, đến thi đấu
Olympic ở Sydney, được chăm sóc về mặt tinh thần. Và nhà Sư này kể lại câu chuyện
về 1 cô bé nữ vận động viên người Đông Âu cùng với cha mẹ đến gặp vị ấy. Cô ấy
0 phải Phật tử, nhưng cô ấy đến gặp vị Sư , cô ấy tham gia thi môn chạy 800m nước
rút và mong được vào vòng chung kết. Và chỉ mới 1 , 2 ngày trước đó thì cô mới
biết rằng cuộc thi này sẽ được truyền hình trên toàn thế giới. Hãy tưởng tượng
hàng triệu người trên thế giới theo dõi bạn thi đấu thì áp lực như thế nào. Rồi
gia đình, bạn bè, những người bạn quen biết nhìn thấy bạn trên tv. Đó là dạng
siêu căng thẳng. Vì thế cha mẹ cô ấy nói với nhà Sư : con gái của chúng con thậm
chí là ngủ 0 được, tập luyện 0 được vì quá căng thẳng. Xin Thầy hãy giúp, dạy
cho cháu nó ngồi thiền cách ngắn gọn. Nhà Sư đã dạy thiền căn bản cho cô bé ấy.
Nhà Sư thì 0 xem tv nên 0 biết điều gì đã xảy ra sau đó. 1 ngày sau cuộc thi ấy, vị Sư thấy cô bé ấy
cùng cha mẹ mỉm cười đi về phía mình trong làng Olympic. Vị ấy chia sẻ tin này
trên tờ báo Sydney và tôi vẫn còn nhớ cách vị ấy viết. Khi họ đến gần hơn, vị ấy
thấy cô bé vận động viên trên tay cầm sợi dây đong đưa cái gì đó. Khi họ đến gần
hơn, vị ấy thấy được màu của chiếc huy chương, là huy chương vàng. Cô ấy đoạt
được huy chương vàng và họ đến để nói lời cảm ơn đến nhà Sư đã dạy cô bé cách
thư giãn để cô đoạt được giải thưởng ngoài sự mong đợi. Tôi luôn nhớ câu chuyện
ấy. Tiếc là tôi đã 0 cắt bài báo ấy ra để lưu lại với đầy đủ chi tiết. Khi nói
chuyện tại Indonesia, Sri Lanka, Thái Lan, Việt Nam, Cambodia tôi thường nói rằng
: có bao nhiêu người trong nước các bạn đoạt huy chương vàng Olympic? Tại sao lại
0 chứ? Bạn có tất cả những nguồn lực bổ
sung ấy, như là học cách bình an định tĩnh, 0 căng thẳng. Tôi hay thắc mắc là tại sao các bạn người
Thái Lan , các bạn có thực hành thiền, ít nhất các bạn có thể đoạt huy chương
vàng môn nhảy cao (nhờ thiền bay lên không trung) (cười).
Khi sống ở Tây Úc, khoảng 40 năm về trước, 1 anh tù nhân ở
Tây Nam Úc gọi điện thoại cho tôi. Anh ấy nói rằng phải mất hàng tháng trời mới
xin được phép để gọi điện thoại ra ngoài. Con 0 thể nói nhiều qua điện thoại với
Thầy được. Con là tù nhân nên 0 được phép. Nhưng Thầy có thể đến để dạy thiền
cho tù nhân chúng con được 0? Và tôi đã tìm hiểu, đúng thật là anh tù nhân này
đã phải cố gắng rất nhiều để xin tôi vào dạy thiền cho họ. Và tất nhiên là tôi
phải đến đó rồi. Khi đến đó, tôi rất ngạc nhiên khi thấy số lượng tù nhân ở đó
là 110 người thì có đến 105 người đến nghe tôi nói chuyện. Tôi nghĩ: chà mấy
người này rất có động lực. Họ thật sự muốn làm gì đó cho cuộc đời mình. Khi người
ta như vậy, thật sự muốn gắng hết sức để làm gì đó cho cuộc đời mình , thì hàng
tuần tôi sẽ đến giúp họ. Tôi đã có động lực để có 1 bài nói chuyện hay nhất
trong khả năng để giảng về thiền. Sau 5-10 phút gì đó, 1 anh tù nhân to lớn,
người đầy sẹo, giơ tay đứng dậy xin đặt câu hỏi. Và dĩ nhiên khi 1 ông tù nhân
to lớn đứng trước mặt bạn yêu cầu cái gì đó thì bạn luôn trả lời là; yes, Sir!
Đây là những anh chàng gan góc dữ dằn. Nhưng thật ra sau nhiều năm tháng thì
anh ta trở thành 1 người bạn rất tốt của tôi.
Trong tù thì họ có hệ thống an ninh. Trước khi vào nói chuyện
thì bên quản giáo đưa cho tôi 1 cây bút. Họ nói rằng cây bút này dùng để viết
được nhưng thực chất nó là 1 thiết bị an ninh. Trên trần nhà tù họ có gắn những
cái máy báo khói nhưng thật ra 0 phải. Nếu Thầy bị tấn công, hãy dùng cây bút
đó hướng thẳng vào các thiết bị gắn trên trần và ấn vào đầu cây bút thì còi báo
động sẽ vang lên và chúng tôi biết Thầy đang ở đâu để đến giúp Thầy. Hãy cho
cây bút vào túi. Mà tôi là nhà Sư, 0 có túi. Tôi chỉ cầm cây bút ấy trên tay.
Khi tôi đi vào lớp, cũng anh chàng to lớn này nói: ồ thầy cũng có thiết bị an
ninh này à? - - Vâng - . Anh ta cười to.
Ai cũng biết là cái gì sắp xảy ra, nhưng rồi anh ta nhìn tôi và nói 1 cách rất
nghiêm túc: Ajahn Brahm, Thầy có nghĩ là nếu tôi nhảy đến và hiếp dâm Thầy thì
Thầy kịp ấn nút báo động 0? – Bạn biết nhiều tù nhân thuộc dạng 0 còn gì để mất.
Tôi trả lời: 0, có thể là anh sẽ nhanh hơn rất nhiều đấy. – Vâng, tôi rất
nhanh. – nhưng bạn biết 0, tôi 0 bao giờ cảm thấy e sợ vì tiếp theo anh ta nói:
Thầy xem, chúng tôi rất quý khi Thầy đến đây. Rất tử tế với chúng tôi. Nếu có
tay nào ở đàng sau định làm gì hại Thầy thì tôi sẽ nhảy vào hắn trước. Đó là điều
bạn cảm thấy được. Nếu bạn tử tế với người khác thì bạn sẽ nhận lại điều tử tế
hơn nhiều. Nhưng mà anh chàng này, người trở thành bạn tốt của tôi , giơ tay
lên và hỏi. Tôi 0 thay đổi từ nào, đây chính xác là những điều anh ta hỏi:
Ajahn Brahm, có đúng thật là khi ngồi thiền
thì ta có thể bay qua các bức tường được?
1:07:02 (Còn Tiếp)
Khi tôi nói phải mất rất rất rất nhiều năm , bạn phải thiền
rất thuần thục mới làm được như vậy. Anh ta rất thất vọng. Thế rồi tuần sau tôi
lại đến thì chỉ có 2 hay 3 người đến dự lớp thiền của tôi. Bạn biết chính xác
là ý họ muốn gì. Họ muốn học thiền để vượt ngục.
Khi bạn có thể nghỉ ngơi 1 chút, hãy an tịnh, rồi bạn sẽ thấy
não có cơ hội bắt đầu làm việc 1 cách hiệu quả. Cho nên bạn cần nghỉ giữa giờ
vào buổi sáng, buổi chiều, và nghỉ ăn trưa. Làm như vậy thì sẽ làm việc được
nhiều hơn. Não bạn hoạt động hiệu quả
hơn. Tôi học được điều đó qua môn Tâm Lý Giáo Dục. Tôi đã từng là thầy giáo
trong 1 năm. Nếu bạn 0 cho học sinh và cả thầy giáo nữa; 0 cho não của họ nghỉ
giải lao thì 0 thể tiếp thu được nhiều, 0 thể làm việc được nhiều. Bạn thật sự
cần thời gian nghỉ giải lao.
Tôi vẫn còn nhớ 1 vị luật sư khác nữa ở New York, rất nhiều
năm về trước, khi người ta còn áp dụng án tử hình. Vị này là 1 luật sư hình sự biện
hộ cho những người bị buộc các tội nặng như giết người. Bạn có thể hình dung
công việc này căng thẳng thế nào. Nếu bạn sơ suất thì khách hàng 0 còn cơ hội để
thanh toán bill cho bạn, họ sẽ phải ngồi ghế điện. Rất áp lực. Anh ấy bị căng
thẳng cao độ gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Bạn đang biện hộ cho 1 người bị kết
án tử hình. Cuối cùng, cùng với thư ký của mình, họ đã quyết định dọn lại 1 chiếc
tủ nhỏ trong văn phòng và biến nó thành phòng thiền cho vị ấy. Thư ký của vị luật
sư nói với tôi: vào giờ ăn trưa, cô sẽ nhốt vị ấy vào trong chiếc tủ trong 30’.
Cho vị ấy vào và đóng cửa lại. Nếu có ai gọi đến thì: xin lỗi, vị ấy đang ở
trong tủ. Vị ấy sẽ 0 ra ngoài trước 13:30 đâu. Cô ấy làm điều này theo yêu cầu
của vị luật sư. Điều này giúp vị ấy trở thành 1 vị luật sư làm việc hiệu quả. Nửa
giờ ngồi thiền trong chiếc tủ nhỏ là đủ cho vị ấy nghỉ ngơi thư giãn, có khi có
những ý hay tuyệt vời, tìm ra những khía cạnh để bào chữa cho thân chủ khỏi bị
án tử. Cô thư ký nói có thêm 1 điều lợi khác khiến cô rất vui khi giúp vị ấy ở
trong tủ 30’, là ông chủ của cô trở nên tử tế hơn sau khi ngồi thiền nửa giờ
vào giờ trưa.
Vậy nếu bạn có 1 người chồng luôn ở bên bạn mà luôn khó chịu
với bạn, hãy tìm 1 cái tủ nhỏ trong nhà và nhốt anh ấy vào đó 30’ mỗi ngày. Với
vợ thì cũng áp dụng như vậy. Cô ấy hay càm ràm
thì kiếm 1 cái tủ cho cô ấy vào (cười). Vì đó là mức độ bình an. Lúc đó
bạn 0 bận rộn, 0 có gì để làm và bạn nhận ra khi bạn ở trong tủ , hay ngồi trên
chiếc đệm thiền, tôi hay gọi là ở trong hang động , tôi tự nhốt mình trong đó,
rất nhiều lần mỗi ngày, chỉ để thư giãn và bình an.
Tôi vẫn có rất nhiều trách nhiệm phải làm . Tôi là Sư Cả, Tu
Viện Trưởng của tu viện Bodhinyana , có thêm 1 trung tâm tu thiền rộng lớn ở
Jhana Grove, Giám Đốc tinh thần của BSWA. Mà người ta 0 có gọi tôi là giám đốc
tinh thần nữa, họ gọi là nhà độc tài tinh thần của BSWA, rồi tu viện Dhammasara
dành cho Bhikkhuni. 1 tu viện nhỏ thôi với diện tích 2km vuông. Đó là 1 tu
viện đẹp. Điều mà tôi thích khi đến đó để giới thiệu cho mọi người và nói: hãy
đến và xem tu viện dành cho Bhikkhuni của chúng tôi. Khi đi vào trung tâm của
tu viện và nhìn xung quanh, bạn thấy có những quả đồi bao quanh tu viện. Tất cả
đều nằm trong khuôn viên tu viện. Đây là nơi dành cho Bhikkhuni, họ phục vụ rất
tốt. Điều này khiến bạn coi trọng các cô Bhikkhuni. Tôi lại đi lạc đề nữa rồi.
Khi chúng tôi quyết định có 1 nơi dành cho Bhikkhuni ở Perth, tôi nhớ là có 1 cặp
vợ chồng dẫn tôi đi xem mảnh đất khoảng 30 mẫu Anh (1 mẫu Anh = 4000m2) bên kia
Midland của Tây Úc. Ngay lúc đó tôi nghĩ: ‘30 mẫu Anh ư? Có miếng nào tốt hơn 0?’
– ‘Ồ 0, chúng ta có tài chính giới hạn thôi. 0 thể mua cao hơn số tiền đó’. Khi
đi xuống con đường vào miếng đất. Chúng tôi thấy 1 quang cảnh thật rộng lớn. 1
miếng đất 583 mẫu Anh nằm biệt lập. Nó thu hút sự chú ý của tôi ngay lập tức:
‘Chúng ta xem miếng đất này nào.‘ Họ nói: ‘Ồ chỉ tốn thời gian thôi, chúng ta 0
đủ tiền mua đâu’. – ‘ Chỉ xem qua thôi mà, xem thì 0 mất tiền’. Thế là chúng tôi xem miếng đất ấy. Và đó là sự
bắt đầu. Miếng đất này được bán đấu giá. Mà đấu giá thì 0 ai biết trước giá bán
sẽ là bao nhiêu. Thế là chúng tôi quyên góp chỗ này chỗ kia, từ các Phật tử như các bạn đây, chúng tôi hỏi
: các vị có thể đóng góp 1 chút để nhà chùa mua miếng đất này 0?’ Cuối cùng thì
chúng tôi quyên góp được 600.000 , trong đó có cả tiền vay 0 lãi suất từ mọi
nguồn. Đó là tất cả số tiền chúng tôi có.
Cùng với 1 vị Sư khác chúng tôi đến sớm 1 giờ trước giờ đấu giá. Chúng
tôi đã tụng kinh cầu nguyện rất nhiều (cười).
Chúng tôi tụng kinh, tụng kinh, rồi tụng kinh. Dịp này rất quan trọng.
Chúng tôi đến nơi đấu giá. Quang cảnh rất nhộn nhịp. Họ bắt đầu với giá
200.000, rồi tăng dần lên 250, 250, 300, 300, 325, 325, 400, 400, 425, 425, bạn
đã từng đến dự buổi đấu giá tại Sydney chưa? Họ đấu giá đúng như vậy đó. Giá
ngày càng tăng lên, nhanh dồn dập hơn 500, 500, 525, 525 , 550, 550, 575, 575, rồi
người đại diện của chúng ta đưa giá: 600.000, đó là giới hạn số tiền mà chúng
tôi có. Rồi tôi lại bắt đầu cầu nguyện: ‘làm ơn, mọi người im hết đi! Đừng chào
giá mua nữa’. 1 ông kia giơ tay lên: 625. Tôi cảm thấy thật sự thất vọng. Thua
rồi! Rồi người đại diện đấu giá của chúng tôi Eddie Fernando , có ai ở đây biết
anh ấy 0 nhỉ? Hôm đó anh ta thật sự là vị anh hùng của tôi. Anh ta chào giá
mua: 650. Lúc đó tôi đang đứng kế anh thủ quỹ. Anh ta nói: ‘Ajahn Brahm, Thầy
ngăn hắn lại đi. Chúng ta làm gì có đủ tiền? Hắn điên rồi. Hắn 0 được chào mua
giá đó’. Công việc của tôi là ngăn anh ta lại: ngưng lại đi, Eddie. Và 650 là
giá chào mua cao nhất. Chúng tôi thành công phiên đấu giá, nhưng 0 có đủ tiền
trả. Rồi sau đó chúng tôi phải mở lời vay ở đây 1 ít, vay ở kia 1 ít, cuối cùng
chúng tôi đã có thể thanh toán cho lô đất đó.
1:16:56 (Còn tiếp)
Hoàn toàn khánh kiệt sau đó.Thông thường thì đó là cách
chúng tôi mua các tài sản như vậy. Với đức tin, sự tin tưởng và niềm vui làm những
việc tốt đẹp, đó là nguồn cảm hứng của chúng tôi. Thậm chí là tôi chưa bao giờ
nói với các bạn về thiền mà 0 có niềm cảm hứng. Vậy thì đúng là chúng tôi rất bận
rộn nhưng chúng tôi biết cách hoàn thành công việc và tận hưởng từng giây phút
trên con đường này. Rồi sau đó chúng tôi có thể ngồi xuống và thiền.
Bây giờ chúng ta đã làm những việc thật tốt đẹp cho Phật
Giáo ở Australia. Tu viện đầu tiên dành cho nữ ở Úc , có 4 cô nữ tu, điều hành
bởi nữ tu Theravada và tu viện này ngày càng mạnh mẽ hơn. Đó là những điều làm
chúng ta lên tinh thần và khi gọi đó là sự bận rộn, thật tuyệt vời khi bạn đạt
được những thành tựu. Cũng vậy khi bắt đầu công việc, thậm chí là ở tu viện
Santi được mua nhiều năm về trước, tôi nhớ đến ioda. Lúc đó thì còn khó khăn,
chưa tìm ra được người coi sóc tu viện đó. Vậy ai là người giám đốc tinh thần đầu
tiên của nơi đó? Vâng, là tôi. Nếu tôi 0 làm việc chu toàn thì sao? Rồi tôi rất
vui mừng khi tìm ra được 1 cô nữ tu tuyệt vời là Karunika đảm trách công việc ấy
cho đến nay. Điều quan trọng là phải có những người sống ở ngay đó thì họ mới
biết cần phải làm gì. Rất tốt. Làm được hết tất cả những việc ấy thì thật sự rất
bận rộn. 0 chỉ có thế , tôi còn chịu trách nhiệm những việc gì nữa? Nhà bảo trợ
tinh thần cho Buddhist Fellowship ở Singapore, giám đốc tinh thần của hiệp hội Cambodian
Buddhist Society ở Perth. Giám đốc tinh thần của BSWA, tôi là giám đốc tinh thần
của rất nhiều hiệp hội, rồi nhà bảo trợ tinh thần cho các nơi mà tôi 0 nhớ hết lúc
này. Nhưng đó 0 phải là điểm chính. Điểm chính là khi nào tôi cần nghỉ ngơi,
tôi ngồi xuống, đặt mọi thứ xuống, buông xả , thư giãn, rồi năng suất làm việc
tăng lên. Khi năng suất làm việc tăng lên, bạn làm được những điều tuyệt vời .
Bạn biết có những con thuyền buồm xưa, 200 năm, 300 năm về trước, họ gắn hình
hay chạm khắc hình ai đó ở đầu thuyền buồm. Tôi liên tưởng đến tôi ở vị trí đó,
luôn luôn hứng phân của mấy con chim mòng biển. Còn thật ra những người ở phía sau mới thật sự là những
người làm cho con thuyền hoạt động. Tôi đảm nhận công việc, trách nhiệm chính
là hướng dẫn, ‘lãnh đạn’. Tôi luôn nói rằng trong 1 đoàn xe hộ tống thì chiếc đầu tiên luôn hứng
phân trên kính chắn gió. Những chiếc đi sau mới là quan trọng nhất.
Cũng giống như 1 trong những nhiệm vụ của tôi là , lúc đầu
tôi 0 hiểu tại sao lại như vậy, nhưng sau khi xem xét suy nghĩ nhiều thì tôi nhận
ra rằng các bạn cư sỹ đã đúng . Các bạn dạy cho tôi những điều quan trọng. Tại
sao khi các bạn kết hôn thì hay mời 1 nhà Sư hay 1 cô nữ tu đến ban phước lành
cho bạn? Đặc biệt là mời người như tôi? Tôi chưa từng kết hôn. Khi tôi ở đây,
có người nói với tôi rằng: chúng con sắp đi từ Canada đến để gặp Thầy. Là cặp
đôi Davey và Max. Bạn có nghe tên họ bao giờ chưa? Họ nói là sẽ đến đây trong
ngày hôm nay hay ngày mai. Họ vừa mới đính hôn. Max đã vượt qua được căn bệnh
ung thư hạch vì thế tôi rất vui ban phước lành cho họ khi họ đến đây. Nhưng dù sao thì tại sao chứ?Tại sao lại mời 1
nhà Sư? Vị ấy sẽ làm gì để ban phước cho những người đính hôn hay kết hôn? Tôi
đã kết hôn bao giờ đâu? Tôi biết gì chứ?
1 trong những lý do họ mời là vì trí tuệ của nhà Sư. 1 trong
những điều tôi luôn nói , đặc biệt là trong đám cưới của người Sri Lanka hay
Indonesia, Việt Nam, Thái Lan, tôi luôn nói với mọi người rằng khi độc thân bạn
giống như con vật có 2 chân, muốn đi đâu thì đi. Bạn độc lập, 0 phụ thuộc ai.
Khi kết hôn, 2 bạn giống như con vật có 4 chân, như con voi. Các bạn phải đi
cùng hướng với nhau. Mà bạn cũng có thể biết rằng theo truyền thống người Sri
Lanka thì 2 chân trước của con voi ví như người chồng, 2 chân sau ví như người
vợ. Đừng lo lắng, bạn chưa nghe câu chuyện này phải 0? Ở SriLanka thì những con
voi toàn đi lùi. Là như vậy đó. Các bạn cười, có nghĩa là có phần sự thật trong
đó.
Tuy nhiên với tất cả những nhiệm vụ phải làm, bạn thấy tôi
luôn làm với nhiều sự vui vẻ hài hước, thậm chí là với những nhiệm vụ tại đám
tang. Lần đầu tiên tôi kể chuyện cười tại 1 đám tang. Tại 1 đám tang, nhà Sư hoặc
vị linh mục đứng phía trước, tất cả mọi người nhìn lên vị ấy. Người ta luôn lưu
ý và nghiêm túc tại đám tang. Điều tôi thích ở các đám tang là 0 ai xem email,
và tôi chuẩn bị kể 1 câu chuyện này. 1 phụ nữ người Sri Lanka bị ung thư nặng.
Gia đình của cô đã chi trả cho cô sang Singapore để phẫu thuật rất đắt tiền, là
cách tốt nhất để điều trị cho cô ấy. Nhưng ca phẫu thuật 0 thành công. Người chị
của cô ấy sang Singapore để chăm sóc cho em mình đang hấp hối. Cô gọi cho tôi khi tôi đang an cư mùa mưa. Cô
nói rằng em cô ấy chắc 0 còn sống được bao lâu. Trong 3 đêm liền, tôi từ Perth nói
chuyện tư vấn cho cô em đang ở trong bệnh viện Singapore. Cô ấy lắng nghe tôi
nói. Cô ấy nói được nhưng rất khó khăn, chỉ nói được vài từ. Tôi nghĩ cô ấy bị
liệt từ cổ trở xuống. Tôi ban tất cả phước lành cho cô ấy. Đêm thứ 4, cô ấy 0 gọi
cho tôi nữa. Chị của cô ấy cũng 0 gọi cho tôi. Bạn có thể hình dung ra sự việc.
Cô ấy mất vào đêm đó. Đêm hôm sau chị của cô ấy gọi lại cho tôi nói rằng em
mình đã mất vào tối hôm qua. Tôi nói vâng, tôi có thể đoán được như thế. Cô chị
nói: con cần phải nói với Thầy điều này, khoảng 12 tiếng sau khi mất, em con đã
gửi cho con 1 email với nội dung: xin hãy cảm ơn Ajahn Brahm vì tất cả những sự
giúp đỡ và tụng kinh cầu nguyện của vị ấy cho em. Tôi hỏi lại: cô chắc chứ, sau
khi cô ấy qua đời? – Vâng, con chắc chắn. Vậy là tôi đã ngộ ra vài điều. Ít nhất
tôi ngộ ra rằng Gmail có nghĩa là gì? Là Ghost Mail. Ở đó họ cũng có wifi. Mà
đúng là cô ấy có gửi mail sau khi qua đời. Cô 0 thể chuẩn bị mail ấy trước khi
chết, cô ấy bị liệt. Bạn thấy thậm chí là cái chết , đừng làm cho nó trở nên nặng
nề như gánh nặng thì bạn sẽ dễ dàng thực hiện nhiệm vụ của mình và sẽ rất nhẹ
nhàng.
1:26:37 (Còn Tiếp)
Lúc đó tôi kể câu chuyện này. Thật ra thì khi tôi kể câu chuyện
cười này, có những vị giám đốc dịch vụ tang lễ đứng sau cùng mặc trang phục
đen, trông rất trầm mặc. Nếu bạn dự đám
tang mà mặc áo thun Hawai màu sắc, trang phục màu sắc vui tươi thì 0 tốt hơn
sao? Bạn có thích như vậy 0? Vâng, bạn có thể bắt đầu làm giám đốc dịch vụ tang
lễ Phật Giáo đấy. Khi họ nhận ra tôi sắp sửa kể chuyện cười thì họ liền ra dấu
kiểu: No, No. Mà thật ra làm như vậy chỉ cổ vũ thêm cho tôi kể chuyện thôi! Tôi
0 có nhận tiền bạc gì của ai cho nên cứ thấy đúng là tôi làm. Ahihi. Thế là tôi
kể câu chuyện và cả gia đình đều rất vui. Nó phá tan bầu không khí u ám của
tang lễ. Ở đây có 1 bạn đang ra dấu bảo tôi ngưng… cảm ơn bạn cổ vũ cho tôi ..
hiii . Câu chuyện như thế này:
Có 1 cặp vợ chồng già. Thường thì những cặp đôi cao tuổi đã
cưới nhau lâu năm, khi 1 người qua đời thì người kia thường qua đời vài ngày
sau đó. Giống như họ 0 thể sống thiếu người kia được. 2 vợ chồng cao tuổi này
qua đời cách nhau chỉ vài ngày. Họ sinh về cõi trời. Rồi họ thấy 1 vị thiên thần
dẫn họ đến 1 căn biệt thự nằm bên vách đá. Nếu là ở New South Wales thì giá trị
căn biệt thự đó phải là nhiều triệu đô la. Vị thiên nói: vì tất cả những thiện
nghiệp mà các vị đã làm, đây là căn biệt thự nơi cõi trời để các vị tận hưởng
cuộc sống bao lâu tùy thích. Ông chồng nhìn căn biệt thự và nói: Chà, chỉ có mấy
con gián hay các vị phú gia mới ở được trong căn biệt thự này. Còn tôi là người
bình thường, tôi 0 kiếm đủ tiền để trả thuế cho chính quyền đâu. Vị thiên mới
hé lộ 1 điều nơi cõi thiên cho ông kia biết: trên cõi trời đây 0 có chính quyền
hay đóng thuế gì. Tất cả đều miễn phí. Rồi vị ấy dẫn họ vào căn biệt thự có nhiều
phòng. Có 1 màn hình tivi to khổng lồ. Vị thiên nói: chúng tôi biết ông rất
thích xem các trận đấu bóng bầu dục trên tv. Các vị có thể xem các trận đấu trên
tv màn hình rộng nơi cõi trời. Các vị sẽ thấy họ luôn mất bóng rồi đến 5’ cuối
cùng, họ vào goal vài quả và thắng. Trên cõi trời là như vậy. Rồi vị thiên thần
dẫn họ đi tiếp, có nhiều bộ đèn chùm pha lê hình thác nước đẹp tuyệt vời được
trang trí trong biệt thự. Rồi vị ấy dẫn họ xem phòng tắm. Đây 0 phải là phòng tắm
loại thường, mà có chỗ ngồi toilet bằng vàng khối , nút nhấn xả nước bằng kim
cương, còn nước xả bồn cầu là nước hoa Channel 5. Ông này lại nói: những món
này rất đắt giá, chúng tôi 0 đủ tiền mua bảo hiểm đâu. Vị thiên thần trả lời:
ông đang nói gì vậy? Ở trên trời 0 có bảo hiểm. Bọn trộm cắp 0 lên đây được.
Ông chỉ cần tận hưởng thôi. Rồi ông được dẫn vào xem nhà để xe chứa được 3 chiếc.
Chiếc đầu tiên là xe limousine loại dài. Thật sự rất dài, chứa được cả 1 cái hồ
bơi đàng sau. Bạn biết cứ mỗi lần kể chuyện này là tôi lại thêm thắt 1 chút.
Chiếc thứ 2 là xe địa hình, cực kỳ mạnh mẽ. Vị thiên thần nói chiếc này có thể
chạy từ chân thẳng lên đỉnh ngọn thác. Chiếc thứ 3 là 1 chiếc Bugatti, xe hơi
thể thao có cửa sổ trời. Đây là chiếc xe chạy nhanh nhất thế giới. Chúng tôi biết
là các vị rất yêu thích lái chiếc xe thể
thao nên chuẩn bị cho các vị 1 chiếc. Người đàn ông trả lời ngay: Có xe hơi thể
thao để làm gì khi chạy ở Sydney chứ? Có rất nhiều camera của cảnh sát. Vị
thiên thần đảo tròn mắt rồi nói: nghe này thưa ngài, trên thiên đàng 0 có
camera tốc độ, 0 có cảnh sát. Các vị muốn chạy nhanh bao nhiêu cũng được và nếu
có bị tai nạn cũng 0 sao vì các vị đã qua đời rồi. Thế rồi ông chồng mỉm cười :
OK, vậy cũng được. Rồi họ mở cửa nhà xe, nhìn sang bên kia đường là 1 sân golf
18 lỗ đẹp tuyệt vời. Vị thiên thần nói: sân golf này do đích thân Tiger Woods
thiết kế. ông chồng nói: làm sao được? Anh ta còn sống mà. – Các vị 0 nhớ có lần
anh ta cãi nhau to với vợ rồi lái xe và bị đụng xe 0? Anh ta chết lâm sàng 5’. Trong thời gian đó
anh ta lên đây và thiết kế cái sân golf này. Và ở sân golf trên thiên đàng thì
cho dù bạn có đánh banh đi hướng nào thì nó cũng vào lỗ ghi điểm hết, 0 bị vướng,
không bao giờ phải xếp hàng chờ để phát bóng. – Vâng, rất rất tốt, nhưng trong
câu lạc bộ Golf ưu tú thì người thường như tôi 0 được mời tham gia. – Thưa ông,
ông 0 phải là life member (thành viên trọn đời) mà là death member (thành viên
chết). Có thể tham gia bao lâu tùy
thích. Nói xong vị thiên thần rời đi.
Hãy tưởng tượng bạn được lên thiên đàng , có căn biệt thự
xinh đẹp, chiếc tv tuyệt vời, toilet bằng vàng với nước xả là nước hoa Channel
5, những chiếc xe tuyệt đỉnh và bên kia đường là 1 cái sân golf. Vậy làm thế
nào mà khi vị thiên thần vừa rời đi là ông chồng nổi giận với bà vợ? Ông rất giận
dữ với bà rồi bắt đầu la mắng. Bà vợ 0 hiểu gì hết: Sao ông giận dữ vậy? Chúng
ta có những đặc ân tuyệt vời nơi cõi trời, sao ông lại giận dữ với tôi? Ông chồng
trả lời: bởi vì bà, là do bà , bà nói yêu tôi, nếu 0 vì những loại thức ăn tốt
cho sức khỏe mà bà cho tôi ăn trong 4 năm qua thì tôi đã được lên đây lâu rồi.
À mà bữa trưa các bạn có chuẩn bị thức ăn lành mạnh cho tôi
0? 0 à? Tốt. Đó là câu chuyện cười mà
tôi kể tại đám tang. Và rất rất nhiều lần, khi tôi cảm nhận được và làm đúng
cách, cả gia đình đều nói: xin cảm ơn Thầy rất nhiều. Người đã khuất hẳn là rất yêu thích câu chuyện
này. Thậm chí là có người thấy quan tài hơi rung rung, chắc là ông ấy đang cười
ở trong. Khi bạn kể những câu chuyện nhỏ như vậy , có khi nó mang ý nghĩa nào
đó, và nó cũng tạo ra niềm vui, hạnh phúc nữa. Đó là 1 trong những lý do mà tôi
trở thành 1 nhà Sư; bạn có biết nick name của tôi ở Sri Lanka là gì 0? Trong
quyển sách mà họ dịch từ quyển sách của tôi, họ gọi tôi là ‘Nhà Sư Da Trắng Hay
Cười’.
1:36:44 (Còn Tiếp)
Nhà Sư mà cười thì có vấn đề gì 0? Nếu các bạn mà có chút
nghi ngờ nào thì hãy xem lại trong Dhammacetiya Sutta trong Kinh Tạng Nguyên Thủy
Nikaya, kể câu chuyện vua Pasenadi , 1 vị vua quyền lực ở Ấn Độ thời bấy giờ.
Kinh đô của vua là Savatthi, bên ngoài kinh đô của vua, cách 1 đoạn đường đi bộ
là tịnh xá Kỳ Viên Jetavana và 1 khu rừng. Đức Phật đã lưu trú ở đây rất nhiều
năm. Nhà vua sau khi làm xong việc , vào chiều tối thường hay đi bộ đến gặp Đức
Phật. 1 trong những lần sau cùng khi nhà vua đến thăm Đức Phật thì Ngài hỏi nhà
vua rằng: tại sao nhà vua hay đến đây? Nhà vua trả lời: vì mỗi lần con đi vào tịnh
xá này thì thấy tất cả chư Tăng và chư Ni luôn hạnh phúc và mỉm cười. Khi nhà
vua nói như vậy thì Đức Phật nói: đúng vậy, khi chư Tăng và chư Ni thực hành
thiền đúng cách thì sẽ là như vậy và họ cũng sẽ có được nhiều trí tuệ. Đó là
cách bạn nhận biết là họ có hiểu biết về thiền hay 0. Họ hạnh phúc và có trí tuệ.
Bạn có thể tự xem kinh đó trong Dhammacetiya Sutta. Đó giống như 1 bức ảnh của
Tăng đoàn thời Đức Phật. Đó là 1 trong những lý do tôi yêu thích thực hành thiền.
Nụ cười xuất phát từ cảm giác an bình, niềm vui, hạnh phúc và hỷ lạc. Đôi khi nụ
cười cũng là 1 công cụ marketing tuyệt vời cho Chánh Pháp. Bạn có muốn mỉm cười
và hạnh phúc 0? Con cái của bạn, tôi muốn nói đến các em độ tuổi khoảng từ 16t
– 21t, 0 biết có nhiều em ở độ tuổi đó có mặt ở đây 0? Thật ra thì điều gì cuốn
hút các em nơi người khác phái? Vẻ bề ngoài, hay trang phục, sự mạnh mẽ? Món
trang sức nào cuốn hút nhất và ít tốn tiền nhất? Thành thật mà nói, đó là nụ cười.
0 tốn chi phí gì cả nhưng nếu bạn ở gần người hay cười, bạn có thể tin tưởng
người ấy. Người ấy vui vẻ, bình an và hạnh phúc với chính mình. Bạn có thể nhận
ra 1 nụ cười giả tạo rất nhanh, còn với 1 nụ cười thật sự nơi người an nhiên hạnh
phúc, bạn có thích ở gần người ấy 0? Hãy hỏi con của mình. 1 người hay cười thì
sẽ tốt hơn rất rất nhiều nếu nụ cười ấy đến từ đức hạnh, bình an, từ bi , đó là
1 tố chất rất cuốn hút nơi con người.
Nếu tóc bạn 0 đẹp, bạn có thể ra Spa mua 1 bộ tóc giả để
dùng , họ có bán nhiều thứ tốt, bạn có thể ra để xem và chọn để có 1 diện mạo
khác. Nhưng hạnh phúc, bạn có thể có hạnh phúc từ đâu? Bạn có thể có hạnh phúc
từ (tu viện) Spa Santi ở Bundanoon. Hãy đi đến tu viện (dành cho Ni) này để học
cách mỉm cười, hạnh phúc, và thậm chí là đối với đám tang thì cũng đừng nghiêm
trọng hóa. Các bạn có thể làm được 0? Tại sao lại 0 chứ? Tôi đã tu ở chùa Wat
Pah Nanachat vùng đông bắc Thái Lan gần 9 năm, chỗ này gần 1 bãi tha ma. Lúc đầu
tiên đó là 1 khu rừng người ta dành 1 nơi để hỏa táng người chết trong khu vực
đó. Cho nên 1 tuần có khoảng 3-4 cuộc hỏa táng. Và tôi đã thấy rất nhiều cuộc hỏa
táng như vậy. Rồi ngày hôm sau khi đi khất thực, bạn sẽ thấy gia đình có tang ấy.
Trong từng ấy năm, chỉ có 1 lần tôi thấy họ rơi nước mắt, là 1 người vợ mất chồng.
0 thấy có sự buồn bã, và điều này gây shock vì tôi luôn nghĩ rằng có sự buồn bã
khi có ai đó qua đời. Ở đây tôi chỉ thấy sự bình an, chấp nhận khi cái chết đến.
Điều đó làm tôi shock . Tôi cứ chứng kiến đám tang hàng trăm lần và tôi nhận ra
rằng nỗi buồn là cái người ta thêm vào khi có ai đó mất đi, là truyền thống văn
hóa , là cái ta thêm vào, ta học cách ưu phiền.
Tôi thấy nơi nhiều cộng đồng ở đó , họ 0 chối bỏ cái chết.
Nó ở ngay trước mặt họ. Họ thường là đi lên mở nắp quan tài để vỗ nhẹ, hôn hay
làm gì đó để từ biệt. Quan tài 0 đóng nắp như ở Úc. Mà ở Úc, thậm chí người ta
có để mở nắp quan tài thì trước hết người trang điểm tử thi đã làm việc rồi. Có
khi người trang điểm tử thi làm quá kỹ đến độ người vợ đến từ biệt người chết
phải hỏi người thân rằng có phải chính là chồng mình 0. Tôi từng thấy có trường
hợp họ trang điểm người đã chết trông rất khác. Họ cố gắng làm tốt nhất nhưng
có khi nhìn 0 giống.
Vậy thì khi đối diện với cái chết, có khi người ta chấp nhận
nó, xem đó là 1 việc tốt đẹp. Họ được bình an. Từ đó tôi nghiệm ra rằng nỗi buồn
là cái ta thêm vào khi có ai đó mất đi. Nó 0 phải là bản chất của sự mất mát.
Cho dù cả thế giới này có khóc thương thì cũng 0 làm người chết sống lại.
Tất cả những giọt nước mắt, bạn biết nó đến từ đâu, có khi bạn hiểu cách chữa
lành là gì. Tôi đã nói về cách chữa lành 1 vài lần rồi. Khi bạn đi xem hòa nhạc,
lúc kết thúc, bạn có bao giờ khóc 0? Rõ ràng là cô Taylor Swift đang trình diễn
tại Úc lúc này. Sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, người ta có khóc 0? Hôm qua là
buổi nói chuyện đầu tiên của tôi ở đây, khi kết thúc, tôi 0 thấy ai khóc hết.
Tôi thích ví dụ về buổi hòa nhạc. Bạn đánh giá cao buổi trình diễn ấy. Bạn đứng
lên và reo hò: more, more, more – hát thêm nữa đi. Nhưng khi buổi diễn kết
thúc, bạn 0 bao giờ khóc. Thông thường là như vậy.
Khi tôi mới 16t, cha tôi mất, sự kiện đó giống như kết thúc
1 phần trình diễn tuyệt vời. Tôi cảm thấy như vậy. Tôi 0 có cảm giác muốn khóc.
Tôi nghĩ rằng cha tôi là 1 người đàn ông tuyệt vời. Tôi cảm thấy được hân hạnh
biết cha trong chừng đó năm. Cám ơn Cha. Tôi 0 thấy buồn bã. Cho đến hôm nay là
56 năm rồi, tôi chưa từng khóc khi nhớ về cái chết của cha tôi, mà có 1 cảm
giác rất tốt đẹp. Lòng cảm ơn, biết ơn chứ 0 có cảm giác bị mất đi 1 điều gì
đó. Lúc đó tôi 16t, tôi cảm thấy cha tôi là 1 người đàn ông rất thông thái, biết
quan tâm và yêu thương , vì thế bạn có thể thực sự hiểu rằng cho dù bạn có nhiều
nhiệm vụ trách nhiệm, của 1 người con trai, con gái, người làm cha làm mẹ, 0 cần
phải làm cho những trách nhiệm ấy trở thành gánh nặng mà hãy xem đó là niềm
vui, sự hoan hỷ.
Rất nhiều lần tôi phải đi ra ngoài để giúp đỡ, phục vụ, nhưng
hôm nay tôi nói rằng: xin gửi lời cảm ơn đến Karunika. Cảm ơn vì đã mời tôi đến
đây. Nếu bạn có mời nữa thì tôi 0 phiền giận gì, nói rằng tôi bận làm việc này
việc kia … đâu. Mà tôi cảm ơn bạn. Dù bạn là ai thì bạn cũng sẽ có những nhiệm
vụ để làm. Và hãy làm với nhiều niềm vui, hoan hỷ. 1 trong những nhiệm vụ của
nhà Sư là nhận thực phẩm cúng dường với lòng từ bi, tử tế. Và những gì là thực
phẩm thanh tịnh nhất? Là thực phẩm được cúng dường với tâm thanh tịnh.
Cám ơn các bạn đã lắng nghe.
Comments
Post a Comment