Stress and Meditation - Căng Thẳng và Thiền Định
Bài Giảng Thầy Ajahn Brahm 12th Jul 2024
Xin cảm ơn các bạn. Tôi nói cám ơn với các bạn là vì từ cảm
ơn nói lên lòng trân trọng. Cám ơn các bạn đã cho tôi sự khích lệ để đi chậm
rãi trong thiền, cảm thấy rằng chỉ đến mức này thôi thì cũng rất thú vị , rất
tuyệt vời rồi. Giống như đôi khi bạn nghe thông tin về 1 nhà hàng mới , bạn đến
nơi và nói cảm ơn với người đưa bạn đến, vì đã chỉ cho bạn chỗ có món ăn ngon
tuyệt và lành mạnh. Thiền định cũng giống như vậy. Tôi sẽ cho bạn 1 vd ngay bây
giờ, là vd mới đây vào lúc sau buổi ăn trưa hôm nay vì có vài bạn cần được hỗ
trợ. Con gái của cô ấy sắp thi cuối cấp 3 trong vòng 100 ngày nữa. Cô bé này e
rằng mình 0 thể làm bài thi tốt. Cô bé đang rất lo lắng. Tôi đã xử lý vấn đề
này rất tốt tại kỳ thi của tôi tầm khoảng 55 năm về trước. Tôi vẫn còn nhớ rất
rõ.
Và với các bạn trẻ đang ở đây đang học lớp 12, 11, 10, hay lớp
9 , lớp 8 gì đó , sẽ thật là tuyệt vời khi các bạn biết rằng tôi đã thi tốt
nghiệp tại đại học Cambridge. Vào thời ấy, khi thi tốt nghiệp đại học, họ gọi
đây là kỳ thi tốt nghiệp, những kỳ thi trước của bạn 0 được tính vào. Đây là 1
kỳ thi căng thẳng kéo dài 6 ngày, mỗi ngày 2 buổi, mỗi buổi kéo dài 3 giờ làm
bài trên giấy. May mắn là tôi đã chọn theo học 1 khoa dễ dàng : vật lý lượng tử
về thiên văn của dãy thiên hà, thuyết tương đối đặc biệt. Các môn học của khoa
này đều là những môn dễ dàng chẳng hạn như vật lý plasma (khí ion hóa). Tôi 0
biết tại sao người ta gọi nó là môn khó học, với tôi đó chỉ là tính toán số học.
Tôi làm bài kiểm tra 3 giờ vào buổi sáng, 3g vào buổi chiều, 1 giờ nghỉ ăn
trưa, từ thứ 2 cho đến cả thứ 7 luôn. Tôi thấy thật là khắc nghiệt và 0 công bằng,
phải làm bài thi cả vào ngày thứ 7. Tuy nhiên vì ai cũng phải thi như vậy nên
tôi cũng phải thi như vậy. Nhưng tôi có 1 lợi thế: tôi biết ngồi thiền. Với tôi
đây là 1 sở thích tâm linh và nó rất mạnh mẽ.
Trong suốt đợt thi đó, tôi 0 ăn trưa, thay vào đó tôi vào
phòng (ký túc xá) ngồi lên chiếc đệm thiền êm ái và thiền. Lúc đó thiền thế
nào? Tôi nhắm mắt lại và điều đầu tiên xuất hiện trong tâm tôi là bài kiểm tra
buổi sáng hôm đó, tôi đã làm bài như thế nào. Rồi tôi nhận ra thật là phí thời
gian vô ích. Bây giờ là lúc tôi muốn thư giãn vậy mà tôi lại nghĩ đến bài thi
ban sáng. Nó đã qua rồi và bạn 0 thể thay đổi được. Vậy thì cách duy nhất là cứ
kệ nó. Khi buông xả như vậy, tôi nhận ra rằng tôi đã phung phí 1 số năng lượng.
Tôi vừa mới làm bài thi 3 tiếng , thật sự là làm việc đầu óc rất căng thẳng và
tâm tôi đã mệt nhoài. Vậy thì tôi cần phải buông xả bài thi sáng nay, bye bye
bài thi buổi sáng. Làm bài tốt hay tệ thì cũng đã làm xong rồi. Điều kế tiếp xuất
hiện trong tâm tôi là bài thi vào buổi chiều, rõ ràng là như vậy. Và tôi nói cho cả nhà ở đây biết rằng cứ lần
nào vào phút chót tôi dự đoán câu nào sẽ ra đề thì câu đó 0 bao giờ xuất hiện
trong bài thi. Chưa bao giờ luôn! Thật sự là lãng phí thời gian. Nên tôi cũng
nhận ra rằng tôi cũng phải buông xả sự lo lắng về bài thi buổi chiều.
Mục tiêu chính của tôi là thư giãn để khôi phục năng lượng
cho trí não. Thế là tôi buông xả sự lo lắng về bài thi trong tương lai. Tôi chỉ
ở trong giây phút hiện tại. Và tôi nhận ra vài thứ mà tôi chưa từng nghĩ là tôi
bị, là sự bồn chồn lo lắng. Tôi bị run
lên. Điều thật sự làm tôi lo lắng là tôi chưa từng nhận ra sự hiện diện của triệu
chứng này trước đây. Vì tôi đã quá bận rộn lo lắng về bài kiểm tra buổi sáng rồi
tới bài kiểm tra buổi chiều, tôi đã 0 nhận ra tôi thật sự cảm thấy về mặt thể
lý như thế nào. Ngay khi nhận ra điều đó, tôi bị run lên. Rất dễ để thư giãn. Bạn
chỉ cần nhận thấy thân bạn đang chuyển động , rồi bạn thử làm thế này, làm thế
kia, chỉ cần tử tế cho bản thân bạn 1
chút tự tin, chẳng bao lâu thân sẽ thư giãn , thả lỏng, thì sẽ 0 còn bị run lên
nữa. Thật là tuyệt vời , tôi đã vượt qua được sự lãng phí thời gian 1 cách ngớ
ngẩn của tôi .
Điều kế tiếp tôi nhận thấy là tình trạng của não. Bạn vừa mới
trải qua 1 bài kiểm tra 3 giờ đồng hồ đầy căng thẳng, bạn đã dồn hết sức lực
vào đó. Giống như bạn vừa mới chạy marathon trong 3 giờ liền vậy. Bạn cần ngồi
xuống và nghỉ ngơi thư giãn vì chân đã mỏi nhừ 0 còn chút sức lực nào sau 1 cuộc
đua marathon. Cũng vậy, não tôi 0 còn chút năng lượng nào. Cách duy nhất mà tôi
có thể mô tả về điều này là giống như túi trà lọc đã được dùng hết, chất trà đã
ra hết 0 còn gì. Thật là kỳ diệu, bất cứ khi nào bạn gặp 1 vấn đề rắc rối,
trong thiền bạn đều có thể nhận diện ra và nó biến mất. Những bạn nào đã thực
hành thiền nhiều và biết Phật Pháp , bạn sẽ biết bất kỳ điều gì đó có phù hợp với
Chánh Pháp hay không, tương tự như ý tưởng về một con quỷ một kẻ xấu mỗi khi xuất
hiện, nó được gọi là Mara. Mara bị đánh bại như thế nào. Bạn 0 thể dùng sức mạnh
với hắn hay đá hắn, Mara chỉ bị đánh bại bởi trí tuệ. Với trí tuệ , ta biết
ngươi, Mara. Điều này được nhắc đến trong kinh rất nhiều.
Khi bạn nói : ta biết ngươi, Mara , vị Sư biết ta, vị Ni biết
ta . Hãy lướt đi. Đó là việc chỉ nhìn điều gì đang xảy ra. Đó là phương thuốc
chính để bạn đối trị những lúc khó khăn, với tôi lúc đó là để chữa chứng thiếu
hụt năng lượng. Dù sao đó cũng chỉ là những kỹ thuật đơn giản mà tôi dùng. Tôi
phải xin lỗi vì đã hứa với người phụ nữ trẻ ấy rằng đây là bí mật chỉ tôi và cô
ấy biết, nhưng bây giờ tôi lại kể cho các bạn nghe hết rồi. Cho nên con cô ấy
phải cạnh tranh cao hơn 1 chút trong kỳ thi tốt nghiệp.
Cách này rất hiệu quả đối với tôi trong kỳ thi lý thuyết vật
lý. Nó hiệu quả vì tôi đã làm tất cả các nghiên cứu và tham gia tất cả các môn học
tại trường. Đến lúc thi tôi chỉ cần khai thác tiềm năng của tôi. Và chứng tỏ 1
điểm là khi tôi bước vào phòng thi gần ký túc xá ở Cambridge, tôi là sinh viên
duy nhất có thể nở nụ cười, bạn tôi nói vậy. Rõ ràng là rất hiếm người mỉm cười
khi thi tốt nghiệp mà tôi đã mỉm cười. 0 phải là tôi có gì gian lận trong kỳ
thi mà là do tôi biết cách sử dụng tâm mình cách tốt nhất. Đó là lần đầu tiên
tôi thấy năng lực của thiền trong cuộc sống hàng ngày, giúp vượt qua kỳ thi 1
cách dễ dàng. Và tôi đã kể chuyện này cho mọi người nghe trong nhiều năm. Lần vừa
rồi tôi kể chuyện này là ở trường Carmel, 1 ngôi trường của người Do Thái tại
Perth. Tôi có dịp làm việc với họ khi hỗ trợ cho hiệp hội bệnh nhân ung thư có
tên là Solaris. Tham gia vào đó bạn sẽ quen biết với nhiều nhà lãnh đạo thuộc
nhiều nhóm tôn giáo tại Perth. Tôi có 1 người bạn là Rabbi Bernstein, 1 giáo sỹ
Do Thái Giáo. Tôi biết ông ta là do 1 hôm tôi đang đi cùng với 1 nhóm bệnh nhân
ung thư thì ông ta nói: ồ , những người Do Thái chúng tôi cũng có tin vào tái sinh.
Tôi nói rằng: lần đầu tiên tôi nghe như vậy đấy. Ông thật sự hiểu về tái sinh
à? Ông ta nói: yeah. Sau đó tôi nói chuyện với 1 trong những vị giáo sỹ Do Thái
Giáo mà tôi biết, ông này cẩn trọng, bảo thủ hơn nhiều. Tôi nói rằng: tôi 0 biết
là Do Thái Giáo các bạn có tin vào tái sinh. Ông ta nói: chúng tôi 0 có tin vào
tái sinh. Ai nói với Thầy như thế? Tôi nói: Rabbi Bernstein. - Ồ lại là ông ta.
Thế là chúng tôi trở thành bạn với nhau từ hôm ấy. Vị Bernstein này là giáo sỹ
Do Thái của trường Carmel ở Dianella, Perth . Vị ấy viết cho tôi 1 bức thư nói
rằng vị ấy đã được vị hiệu trưởng cho phép. Các em học sinh lớp 12 làm bài 0 tốt
trong kỳ thi thử tốt nghiệp. Thầy có thể đến giúp chúng tôi được 0? Thế là 1
nhà Sư Phật Giáo đến trường Do Thái Carmel để giúp các em. Tôi thì 0 phân biệt
hay kỳ thị tôn giáo nào cả. Tôi đến đó và có 1 buổi chiều nói chuyện với các
em, dạy các em cách làm bài thi tốt. Như tôi vừa mới hướng dẫn các bạn đấy. Và
tôi nhận được 1 bức thư phản hồi từ vị hiệu trưởng của trường. Tôi quý lá thư ấy.
Vị hiệu trưởng viết: ‘Thưa Thầy Ajahn Brahm, cám ơn Thầy rất nhiều vì đã bỏ thời
gian để đến dạy cho học sinh trường chúng tôi cách làm bài thi tốt. Tôi xin
thông báo với thầy rằng năm nay trường đứng đầu, là trường có tỷ lệ học sinh đậu
tốt nghệp cao nhất ở Tây Úc’. Thiền có hiệu quả, các bạn ạ. Tôi 0 biết có bạn
nào là giáo viên hay là hiệu trưởng ở đây 0, chúng ta còn vài tuần nữa là đến kỳ
thi của các em. Chúng ta có thể mời các Sư, tôi hay là vị Sư nào đó đến trường
để dạy thiền cho các em. Học thiền thì miễn phí, dễ dàng, và bạn có thể vượt
qua tất cả các dạng lãng phí năng lượng như là sợ hãi, hồi hộp lo lắng, run… những chứng lo âu này sẽ hết và các em sẽ làm
bài tốt. Thiền sẽ giúp các em hạnh phúc, vui vẻ hơn nhiều. Đó là lý do tại sao,
tôi nghĩ là tôi cũng đã nói ở Perth rồi, là có 1 em đứng đầu trong kỳ thi tốt
nghiệp phổ thông, chuẩn bị vào đại học. Em được trao tặng huy chương Beazley,
là sinh viên đứng đầu trong toàn bang. Cho đến nay, chúng ta có 2 em Phật tử
trong cộng đồng Phật Giáo được trao huy chương Beazley và 1 em đứng hạng nhì 0
có huy chương. Bạn biết đó, thật là tuyệt vì không có nhiều Phật Tử trong cộng
đồng Phật Giáo Tây Úc ở đây. Thế thì bạn nào có con em hãy đón lấy cơ hội . Tôi
nhớ có 1 em, 1 trong những em đầu tiên được nhận huy chương Beazley, bạn biết
chuyện xảy ra thế nào với em ấy 0? Em trai ấy làm bài rất tốt, được
Harvard trao học bổng toàn phần, bao gồm
cả chi phí lưu trú, vé máy bay trong 3
hay 4 năm học tại Harvard. Tất cả đều miễn phí. Bạn có thấy đáng quan tâm 0? Đó
chỉ là 1 vài tác dụng của thiền.
Nhưng vì lý do đó, điều tôi muốn nói chuyện tối nay, là sắp
tới bạn sẽ 0 gặp các Sư ở đây nhiều. Tôi sẽ giảng pháp ở đây tuần này và tuần
sau, sau đó sẽ tạm ngưng trong 2-3 tháng an cư mùa mưa, là 1 truyền thống lâu đời
trong Phật Giáo. Chúng tôi tu thiền ẩn cư. Chúng tôi làm việc xã hội, phục vụ cộng
đồng, dạy thiền , hỗ trợ mọi người trong cộng đồng nhiều nhất trong khả năng, dự
đám tang. Thậm chí thật tuyệt vời khi 1 vị Tăng thực hiện nghi lễ hằng thuận(đám
cưới) cho các bạn. Các bạn có biết chúng tôi thực hiện nghi thức đám cưới thế
nào 0? Chúng tôi 0 ký vào giấy chứng nhận hôn thú cho các bạn vì chúng tôi là
những người độc thân. Nhưng chúng tôi hỗ trợ tổ chức nghi lễ Hằng Thuận Phật
Giáo. Dennis ngồi đàng kia hay chuẩn bị nghi lễ này lắm. Dennis, bạn giơ tay
lên nào. Bạn đã tổ chức bao nhiêu lễ Hằng Thuận rồi? Đợt đó anh ấy nói với vợ
mình rằng: chiều nay anh tổ chức lễ cưới Christina. Vợ anh ta nói: Cái gì? Anh
đã cưới em rồi mà. Tôi mới nói là chúng tôi tổ chức lễ Hằng Thuận cho Phật Tử.
Chúng tôi phối hợp nhau làm nhiều thứ. Dennis tổ chức buổi lễ, còn tôi bảo đảm
cho họ sống hạnh phúc bên nhau. Làm thế nào họ sống bên nhau? Chỉ cần 1 lời dạy
nhỏ đơn giản mà mới đây tôi có nói với cặp đôi làm đám cưới, thật ra họ là hành
giả chỗ chúng tôi. Anh ấy nói rằng anh ta nhận ra điều khó khăn khi anh ta tự
chăm sóc bản thân, anh nghĩ rằng mình đã ích kỷ, còn khi anh giúp người khác
thì giống như anh ấy xao lãng việc thực hành.
Làm sao anh ta có thể tìm ra con đường trung dung để có thể phục vụ người
khác và phát triển lòng tử tế trong khi vẫn chăm sóc bản thân?
Tôi kể cho anh ta 1 câu chuyện mà tôi cũng đã kể cho rất nhiều
người: hãy nhìn vào mắt 1 trong số những người kết hôn, là cô dâu mới , hãy
nhìn thẳng vào mắt cô ấy và nói: bạn là người phụ nữ đã kết hôn. Kể từ hôm nay,
bạn 0 được phép nghĩ về bản thân. Cô ấy hiểu và gật đầu chấp thuận: vâng. Rồi
tôi nhìn chú rể và nói với anh ta: bây giờ bạn là 1 người đàn ông đã kết hôn, bạn
0 được phép nghĩ về bản thân. Đây 0 phải là nói đùa cho vui mà là kinh nghiệm của
tôi trong rất rất nhiều năm. Nếu đó là 1 ông chồng người Úc, anh ta luôn luôn dừng
lại 1 chút trước khi nói: vâng. Và tôi vẫn nhìn chú rể và nói: từ hôm nay bạn 0
được phép nghĩ về cô ấy, vợ anh. Có 1 anh chú rể nói rằng: Ý thầy là gì khi nói
rằng bạn 0 được nghĩ về vợ bạn? Và rồi tôi nhìn người vợ và nói: kể từ hôm nay,
bạn là người phụ nữ đã kết hôn, bạn 0 được suy nghĩ về anh ta, chồng bạn.
Họ cũng giống như bạn bây giờ vậy, trở nên yên lặng. Bạn nghĩ
là: Thầy Ajahn Brahm ý muốn nói gì? Khó quá chúng con 0 hiểu được. Tôi nói:
đúng vậy, hãy ngẫm mà xem. Đây là 1 phần quan trọng trong tình bạn, trong gia
đình, trong cộng đồng. Nếu chỉ có 2 người trong cuộc hôn nhân, khi kết hôn, bạn
0 có quyền nghĩ cho bản thân, 0 có quyền nghĩ cho bạn đời mà phải nghĩ cho
‘chúng ta’, có cả 2 bạn trong đó. Nếu chỉ nghĩ cho bạn đời, bạn vị tha và bạn sẽ
kiệt sức. Bạn 0 có trong mối liên kết nhỏ được gọi là hôn nhân này. Nếu bạn chỉ
nghĩ cho người khác, bạn sẽ kiệt sức, còn nếu chỉ nghĩ cho mình thì bạn ích kỷ.
Bạn 0 nghĩ cho bản thân, cũng 0 nghĩ cho bạn đời mà nghĩ cho chúng ta, cả 2. Đó
mới là hôn nhân. Đó mới là cộng đồng. Cũng giống như cộng đồng Phật Giáo ở đây,
giống như 1 ban điều hành, 0 bao giờ nghĩ về bản thân, mà nghĩ cho chúng ta.
Chúng ta cùng 1 hội với nhau. Tôi có 2 chân, bạn có 2 chân, bạn đi đường này, bạn
đi đường kia, nhưng chúng ta liên kết với nhau, chúng ta nghĩ về ‘chúng ta’. Đó
là con đường tốt đẹp hiểu về thiền sẽ dẫn chúng ta đến đâu, 0 phải là nghĩ về bạn. Khi bạn thiền, điều đó sẽ có tác dụng đến nhiều
người. Tất cả mọi người bạn gặp, bạn làm việc cho họ, khi bạn thiền tất cả mọi
người đều được lợi.
Bây giờ khi tôi nói về khóa an cư mùa mưa, bạn biết là 1 khi
tôi được phép từ Tăng đoàn , tôi đã làm
việc ở đây, cho Cộng đồng Phật Giáo Tây Úc , xây dựng tu viện Bodhinyana trong
1 thời gian dài. Người ta nói đã đến lúc Thầy nghỉ phép. Nghĩa là 1 năm bạn có
thể đi đến bất kỳ tu viện nào mà bạn muốn, đi đến đâu đó, 0 phải gánh trách nhiệm
gì hết, tôi luôn nghe câu nói đó. Và tôi nổi dậy chống lại khi có 1 vị Sư sống ở
Sydney nói rằng: Thầy sẽ thiền tốt hơn khi đi đến các tu viện khác. Tôi nghĩ điều
đó thật là sai. Cho đến nay, tôi luôn bận rộn trong nhiều năm để xây tu viện
Bodhinyana, tôi phải đi đến đâu đó để có được an bình tĩnh lặng sao? Tôi phản
bác điều đó: không, tôi sẽ nhập thất 6 tháng ở tu viện Bodhinyana. Tôi 0 bao giờ
đi đâu để nghỉ phép hết. Tôi ở đây trong tu viện xinh đẹp này. Dùng 1 kuti ,
chuẩn bị sao cho tôi 0 cần phải đi ra ngoài để tắm rửa vệ sinh, có bồn nước, là
nước lạnh nhưng 0 hề gì, và 1 Sư mang thức ăn cho tôi mỗi ngày 1 lần, tôi cũng
0 gặp họ. Họ cầm bình bát của tôi, cho thức ăn vào tại nhà bếp rồi đặt vào 1
cái hộp nhỏ, sau 15’ hay 30’ trở lại đặt tại cốc của tôi. Tôi cũng 0 gặp họ. Tôi
ra lấy thức ăn, dùng xong rửa sạch bát. Thức ăn thừa thì tôi để ra ngoài cho mấy
con thú hoang trong rừng ăn. Tôi đặt chiếc bát sạch vào trong hộp trở lại để
ngày mai các Sư đến cho thức ăn vào. Tôi 0 gặp người nào trong 6 tháng nhập thất.
Tôi gặp rất nhiều thú hoang. Đó là 1 điểm đáng yêu khi bạn nhập thất, bạn trở
nên nhạy cảm hơn nhiều. Bạn thấy nhiều hơn, nghe nhiều hơn, cảm thấy nhiều hơn.
Tôi thấy nhiều con vật tuyệt vời bay trên bầu trời của tu viện tại Serpentine. Gia
đình động vật mà tôi thường thấy nhất là đại bàng. Có đại bàng bố, đại bàng mẹ
và các con đại bàng con. Cứ vào xế chiều đúng giờ đó bạn đi ra ngoài là thấy
chúng dạy con bay, giống như là 1 đặc quyền được ngắm chúng. Tôi cũng thấy có
nhiều con vật xinh đẹp khác. Thậm chí là tôi có thấy 1 con rắn độc dugite khổng
lồ. Tôi biết đây là loại rắn độc nguy hiểm . Tôi nhớ là khi nó đến thì tôi đang
rửa bát sau khi dùng bữa trưa, lúc đó có vài con kangaroo xung quanh và chúng bỏ
chạy mất. Vì chúng thấy sợ con rắn khổng lồ này. Hôm đó là 1 ngày nóng nực, con
rắn cuối cùng bò tới nằm dưới bóng mát bên cạnh bức tường của cốc liêu (kuti)
tôi đang ở. Dennis biết điều này nên anh
ấy luôn kéo đất để xây kuti. Bản thân tôi cũng xây nhiều kuti. Bức tường kuti
dài 2,92m và đầu con rắn ở 1 đầu tường, đuôi nó nằm cuối bức tường. Vậy là nó
dài bao nhiêu? Đó là con rắn dài 3m. Tôi còn nhớ là khi nó mới đến, nó bò thẳng
đến chỗ tôi và nhìn tôi. Tôi vẫn tiếp tục rửa bát. Tôi 0 sợ rắn. Rắn 0 ăn tôi
được vì tôi to quá. Nhiều lắm, ăn 0 hết. Chúng 0 thể nuốt chửng được tôi. Nói
vui thôi chứ tôi 0 đến nỗi béo thế. Bạn biết là khi bạn có lòng từ bi tử tế, và
tôi chỉ tiếp tục rửa bát, tôi nhìn quanh và thấy con rắn quay đi . Khi tôi 0
nhìn nó, nó chỉ cách tôi vài feet. Lúc này đuôi của nó hướng về tôi , đầu nó hướng
về phía khác. Rõ ràng là con rắn cũng chẳng sợ tôi tí nào vì điểm yếu nhất của
nó là cái đuôi đang hướng về phía tôi. Như vậy cho thấy rằng khi bạn bình tĩnh
và bắt đầu nhạy cảm với những con vật, xem chúng là bạn tốt nhất, thì 0 gì có
thể làm hại bạn hay sẽ hại bạn.
6 tháng tôi nhập thất đó , 0 thể nói hết những gì tôi trải
nghiệm. Nhưng tôi biết rằng, bạn Eddie đang ngồi ở phía sau kia rất quan tâm.
Khi tôi ra thất và có buổi giảng đầu tiên sau 6 tháng nhập thất, kiểu như mọi
người có 1 cuộc thảo luận về tôi: Ajahn Brahm có bị mad 0? 6 tháng nhập thất ở
1 mình, 0 gặp ai, 0 nói chuyện với ai. Nhưng tôi 0 biết có bao nhiêu người
trong số các bạn nói rằng có 1 khối năng lượng khổng lồ tỏa ra từ tôi. Tôi cũng
nhớ là 0 ai cho tôi biết rằng có các Sư từ tu viện kia cũng tìm cách xin vào ở
kuti đó sau khi tôi ra thất. Họ muốn cảm nhận năng lượng trong 6 tháng nhập thất.
Tôi nhớ là có 1 Sư, kiểu giống như trúng số, trở thành vị Sư kế tiếp vào kuti
đó. Vị ấy nói rằng sau khi vào kuti, đêm đầu tiên vị ấy 0 ở trong đó được vì
năng lượng quá mạnh nên vị ấy trở về kuti của vị ấy. Đêm kế tiếp, vị ấy mới cảm
thấy đủ tự tin để chịu được nguồn năng lượng ấy. Nơi chốn cũng có chứa năng lượng.
Tôi có đề cập điều này trong bài nói chuyện tại rừng thiền Jhana Grove hôm nay.
1 trong những nơi có năng lượng khổng lồ là sảnh của tu viện Bodhinyana. Nhiều
người trong số các bạn biết rằng khi tham quan, bạn đến đó trước hoặc sau bữa
trưa, bạn ngồi thiền ở đó, ngay phía trước nếu có thể, và sẽ cảm thấy nguồn
năng lượng khổng lồ, vì thế đó là 1 nơi rất dễ thực hành thiền.
Tất cả những vị khách từ Hongkong và Jakarta đến đây, các bạn
đã từng ngồi thiền trong tòa nhà ấy chưa? Bạn nào đã từng ngồi thiền nơi đó thì
giơ tay lên nào. Chỉ có 2 bạn. Các bạn có thấy nguồn năng lượng to lớn ở đó và
rất dễ ngồi thiền 0? Vâng, họ gật đầu. Đó là sự thật. Đó là 1 trong những lý do
tại sao chúng tôi có các khóa tu. Khóa tu thiền an cư mùa mưa sắp diễn ra, bắt
đầu vào đêm rằm tới. Tất cả đều tính theo tuần trăng âm lịch. Và đó là 1 trong
những lý do đôi khi bạn 0 cần phải xem lịch để biết ngày nào sẽ tổ chức lễ. Chỉ
cần nhìn lên mặt trăng. Nếu có 1 đêm trời trong và bạn thấy trăng tròn thì là
ngày chúng tôi tổ chức buổi lễ khai mạc an cư mùa mưa tốt đẹp đó. Tôi 0 biết tại
sao, có thể là tôi hay suy nghĩ về vấn đề này, khi đến ngày trăng tròn, thì kiểu
như có nguồn năng lượng đặc biệt trong tu viện, bạn có thể tận hưởng việc thiền
định rất tốt, giống như có 1 sức mạnh đặc biệt cho thiền. Đó là 1 trong những
lý do chúng tôi tổ chức khóa tu an cư mùa mưa, thường là trong 3 tháng. Lúc đó
tất cả các tu sỹ trong tu viện và những bạn cư sỹ may mắn có dịp ở trong tu viện
thời gian đó nhận được những lời dạy truyền cảm hứng. Như thế là đủ để biết
cách sống bình an, tĩnh lặng, có 1 cái tâm thực sự nhạy cảm, trong sáng và an
nhiên. Để bạn cảm nhận được những điều
này, tôi phải lên kế hoạch, luôn mang bản viết tay đầu tiên của quyển sách đầu
tiên mà tôi đã viết “Opening the door of your heart – Mở cánh cửa tâm hồn”. Bạn
đã từng đọc quyển đó chưa? Có vài bạn. Bạn đã từng thấy quyển đó chưa? Bản tiếng
Indonesia có tên là ‘the first guru chaching book’, cũng có 1 bản dịch sang tiếng
Thái, 1 bản dịch sang tiếng Đức, được phát hành nhiều năm về trước. Bản tiếng Đức
là dạng sách bán chạy bestseller. Và tôi đã nhận được những email từ vài công
ty truyền thông , họ nói rằng: ‘Thầy biết 0, ở Đức con đã phải dùng một trong
những thương hiệu tiếng Đức để dịch thuật quyển này. Những bài nói chuyện trong
cuốn sách của Thầy thực sự rất hay. Chúng con có thể mời Thầy sang Đức để có 1
buổi tọa đàm được 0? Bạn biết 0, nói tiếng Đức giống như hát opera ấy. Tôi trả
lời là: ồ, tôi có biết 1 chữ tiếng Đức nào đâu. Nhưng tôi rất vui khi thấy họ
đón nhận tốt như vậy. Tại sao? Tôi là 1 nhà Sư, 0 phải là 1 tác giả viết sách.
1 vài câu chuyện trong quyển sách này tôi đã kể cho các bạn nghe trong nhiều
năm như câu chuyện mở cánh cửa tâm hồn, chuyện 2 viên gạch xấu trên bức tường.
Tất cả những câu chuyện này đều đơn giản nhưng rất sâu sắc.
Tôi hy vọng bạn biết câu chuyện 2 viên gạch xấu trên bức tường.
Để tôi kể ngắn gọn cho bạn nghe: khi tôi xây 1 bức tường gạch lần đầu tiên, tôi
nhìn và 0 hiểu tại sao tôi lại sai sót. Khi hồ đã khô rồi , gạch đã cố định chắc
chắn trên bức tường, tôi nhìn lại và trời ơi, tôi xây lỗi 2 viên gạch. Chúng bị
vênh trong khi cả bức tường đều hoàn hảo. Tôi đã làm gì? Tôi cố gắng cạo vữa để
lấy 2 viên gạch đó ra mà 0 được. Nó đã khô cứng rồi. Tôi thậm chí nghĩ đến dùng
thuốc nổ phá bức tường để xây lại nhưng điều đó là 0 thể. Tôi bế tắc với những
viên gạch tai hại đó trong khoảng 3 tháng. Tôi thấy thật sự đau khổ. Thành quả
đầu tiên của tôi là 1 mớ hỗn độn. Sau 3
tháng, 1 ông khách đến thăm chùa nhìn thấy bức tường đó và khen nó đẹp. Điều
này làm tôi shock: Bạn có thấy 2 viên gạch bị méo 0? Nó làm hư cả bức tường. - Vâng,
con có thấy 2 viên gạch đó chứ, nhưng con cũng thấy 998 viên gạch còn lại rất
hoàn hảo.
Và tôi 0 ngại kể đi kể lại câu chuyện này rất nhiều lần. Đơn
giản là nó có ý nghĩa rất nhiều đối với tôi. Nó dạy tôi rằng cách mà chúng ta
nhìn thế giới này, nhiều khi ta chỉ nhìn
vào những rắc rối, những vấn đề, 0 phải nhìn toàn cảnh. Người này nói đúng, hầu
hết các viên gạch đều hoàn hảo, chỉ có 2 viên bị vênh. Khi nhận ra điều này,
tôi 0 muốn phá bức tường nữa. Và bây giờ nó vẫn còn đó. Các bạn từ Hongkong có
hỏi tôi rằng: chúng con đang ở tu viện Bodhinyana, bức tường đó ở đâu vậy Thầy?
Và 1 số bạn từ Indonesia, nếu thấy bức tường đó, họ sẽ xếp hàng để chụp hình
nó. Đã nhiều năm rồi, tôi cũng 0 nhớ nó nằm ở đâu nữa. 0 quan trọng với tôi.
Nhưng rồi tôi lại tìm ra nó. Bức tường đó, bạn 0 thể đến để chụp hình là vì nó
nằm trong khu nhà vệ sinh của chư Tăng. Tôi 0 bịa ra đâu. Thật đấy. Nếu bạn muốn
đến đó để chụp hình sau khi kết thúc khóa tu thiền ở Jhana Grove, xin hãy ra tiệm
mua bộ râu quai nón giả và cạo đầu, đắp y vào cho giống với nhà Sư , lẻn vào
click click click làm vài pô.
Câu chuyện 2 viên gạch đến từ đâu? Nhờ bạn tham gia các khóa
tu thiền ẩn cư , sau 1 thời gian bạn sẽ thấy bình an tĩnh lặng, bạn có thể nhìn
thế giới bằng 1 cách nhìn khác. Tôi cũng nhớ rằng kết quả của câu chuyện ấy là
tôi nhận được 1 bức thư từ Thái Lan có tặng kèm 1 vé máy bay trong đó, tôi nghĩ
là hạng thương gia, tôi 0 biết ai tặng tôi. Có 4 cặp vợ chồng , trong đó có 1 cặp
làm việc ở đại sứ quán Úc tại Bangkok , họ có đọc quyển sách này. Họ mời tôi
bay đến Thái Lan theo hạng thương gia. Vì trong 4 cặp vợ chồng này, có 2 cặp ly
dị, 2 cặp ly thân chờ ly dị, khi họ đọc quyển sách, đặc biệt là câu chuyện 2
viên gạch, họ cho nhau thêm 1 cơ hội. Họ quay lại với nhau. Anh ta nói: quyển
sách của Thầy đã cứu vãn được 4 cuộc hôn nhân. Xin mời Thầy sang, chúng con muốn
được gặp Thầy. Câu chuyện đó đến từ đâu? Nó thật sự có hiệu quả. Tôi 0 biết là
bạn có gọi đây là tôn giáo không, nhưng nó thật sự có hiệu quả và đã giúp người
ta tránh được đau khổ trong cuộc sống .
Tôi rất quý việc này, khi thay vì bạn đi nghỉ lễ, sao 0 đi dự
1 khóa thiền ẩn cư? Thay vì đi đến những khách sạn lớn ở đâu đó, bỏ thời gian
ra lo lắng 0 biết mình nên làm gì , đi lướt sóng hay gì đó … Các bạn hay làm gì
trong kỳ nghỉ lễ vậy? Đã rất lâu rồi tôi 0 đi nghỉ lễ. Tại sao? Tôi biết rằng
đôi khi bạn phải đi gặp người này người kia, tôi thì có khi tạm nghỉ ở đây để dạy
khóa tu thiền ở Hongkong hay ở đâu đó, gặp gỡ mọi người. Nhiều người nghỉ lễ họ
đi Bali, đi UK, hay đi đâu đó. Và điều tôi thật sự 0 thể hiểu được là tại sao họ
nói đi Hongkong để shopping, rồi người Hongkong lại đi đến Perth để shopping. Ở
Hongkong 0 có shop hay sao mà phải sang Perth để shopping? Nhiều khi tôi thắc mắc là tại sao người ta đi
nghỉ lễ. Bạn thấy đó, ở trung tâm tu thiền ẩn cư Jhana Grove, biệt danh của nó
là gì? Vâng, là Club Med (tên của 1 thương hiệu có nhiều khu nghỉ dưỡng nổi tiếng
trên thế giới của Pháp), Club Med tại Serpentine. Lần đó, 1 người bạn của tôi
đi nghỉ dưỡng ở Club Med , anh ta rất giàu có và đã mất rồi. Tôi hỏi anh làm gì
ở khu nghỉ dưỡng đó. Tôi 0 đến đó nên 0 biết, nhưng người ta có cho tôi 1 danh
sách những hoạt động ở đó. Sáng sớm trước khi ăn sáng thì tập yoga, chơi tennis
có huấn luyện viên hướng dẫn cái này cái kia, rất là bận rộn. Tôi hỏi rồi anh
làm thế nào với tất cả lịch trình đi đây đi đó làm cái này cái kia. Anh ta nói:
vâng, rất mệt mỏi. Sau khi đi nghỉ dưỡng 1 tuần ở Club Med, 0 phải Club Med ở rừng
thiền của chúng ta, mà là Club Med resort, người ta mệt lử. Thật là điên rồ.
Thay vì vậy, bạn hãy đi nghỉ dưỡng ở Club Med tại Serpentine, rẻ hơn nhiều, thức
ăn tốt hơn, những câu chuyện vui cũng hay hơn, à cái này thì có thể 0 đúng. Nhiều
khi người ta lãng phí thời gian mà đáng ra họ có thể làm nhiều việc tốt hơn rất
rất nhiều.
Vì tôi dạy thiền nên tâm tôi hay nghĩ về các khóa tu thiền với
các câu chuyện thiền. Có 1 cô đến từ Sydney tham gia khóa tu thiền ẩn cư tại
Jhana Grove, cô ấy đến muộn vì phải làm xong những phần việc của mình. Cô ấy
nói với tôi rằng đã phải năn nỉ sếp của cô ấy nhiều lắm mới được nghỉ 1 tuần .
Cô ấy là 1 nhân viên điều hành cấp cao rất có năng lực . Rồi khi cô ấy trở lại
Sydney làm việc sau khóa tu thiền, sếp
nhìn cô ấy và nói: tôi 0 biết Thầy Ajahn Brahm đã mang đến cho cô điều
gì , 0 cần biết là nó có bất hợp pháp hay 0, nhưng những lần sau đi dự khóa thiền
về thì cứ mang tâm trạng như thế này nhé. Ông sếp tưởng là cô ấy đang phiêu vì
dùng thuốc gây nghiện. Chưa bao giờ cô ấy trông vui vẻ hạnh phúc đến thế. Sau
đây là 1 câu chuyện còn thú vị hơn nữa, có 1 vấn đề trong cuộc sống là khi
chúng ta càng già đi thì chúng ta càng dễ bị bệnh tật. Điều này là sự thật và bạn
cũng từng thấy 1 vài người bạn của mình bị bệnh nặng. Hay là anh bạn Don của
chúng ta ở đây mới mất cách đây vài ngày. Anh ta là 1 người bạn tốt, tôi rất
trân quý anh ấy. Anh ấy bị đột quỵ và khoảng 1, 2 tuần sau thì qua đời trong
yên bình tại bệnh viện. Anh ấy từng là chủ tịch, 0 phải ở chỗ chúng ta, mà là
chủ tịch 1 câu lạc bộ tennis nơi anh ấy sống. Vì thế anh ấy rất mạnh khỏe.
Nhưng bạn biết là rồi con người ta sẽ bệnh và chết. Vậy làm sao chúng ta có thể
giảm thiểu hay làm cho nó trở nên bớt đau đớn, bớt thất vọng? Đó là 1 trong những
lý do tại sao tôi hay kể những câu chuyện như thế này. Chuyện về 1 người đàn
ông tham dự 1 khóa tu thiền do tôi hướng dẫn tại Sydney. Tôi sẽ 0 bao giờ quên
anh này. Anh ấy nói với tôi rằng anh ta 0 phải là 1 Phật tử. Anh ta chỉ học thiền
để chữa lành. Lý do anh ấy dự khóa tu thiền do tôi hướng dẫn là vì anh ấy bị
ung thư. Như nhiều người khác, anh ấy nghĩ rằng thiền có thể giúp gì đó cho chứng
ung thư của anh ta. Bác sỹ đã bó tay với bệnh ung thư của anh ấy, ở thời kỳ cuối
rồi, không thể can thiệp gì được nữa. Anh ấy nổi bật ở khóa tu thiền chỉ sau
ngày đầu tiên. Tất cả các bạn đang dự khóa tu thiền ở Jhana Grove sẽ hiểu tại
sao. Anh ấy luôn phải thở bằng miệng gây ra âm thanh rất lớn, khò khè như lấy
hơi lên. Khi bạn ngồi thiền nhiều giờ ở đó thì trước hết sẽ bị phiền nhiễu. Và
rồi tôi trả lời thắc mắc của các bạn trong khóa tu ấy, bằng cách cho họ biết rằng:
anh này có khối u lớn trong xoang mũi, là chứng ung thư xoang. Anh ấy 0 thể thở
bằng mũi mà phải thở bằng miệng. Điều thú vị là lòng từ bi của mọi người đã làm
cho tôi lên tinh thần. Không ai phàn nàn gì nữa mà họ chỉ khuyến khích anh ta,
chúc anh ta khỏe. Lòng từ bi và tử tế của chúng ta khi ai đó bị bệnh nặng thật
sự đáng cảm kích. Và anh ta bị như thế trong cả 9 ngày của khóa tu thiền nhưng
tôi luôn nhớ kết cục của câu chuyện này. Chính xác là 1 phần của kết cục ấy. Cuối
khóa tu thiền anh ta chạy đến chỗ tôi khi tôi chuẩn bị ra xe lên máy bay trở lại
tu viện đây. Anh ta nói: Thầy Ajahn
Brahm, xin chờ 1 chút. Anh ta kể rằng khi đang thiền thì anh nghe 1 tiếng bụp
trong mũi. Lần đầu tiên anh ấy có thể thở bằng mũi sau nhiều tháng, trong 1
phút thôi rồi sau đó khối u lại bít đường thở. Nhưng như vậy là rất tốt rồi. Có
điều gì đó đang xảy ra, đây 0 chỉ là niềm tin mà là thực tế. Anh ấy có thể thở
bằng mũi trong 1 phút. Về phần tôi, khi lên xe để ra sân bay, tôi thật sự nghĩ
rằng anh ấy đã để tình trạng quá muộn, anh ấy chắc sắp chết rồi. Niềm tin của
anh ấy mạnh hơn tôi. Vì 6 tháng sau, đây mới là kết cục chính thức, tôi có 1 buổi
nói chuyện tại Sydney và anh chàng này đến nói: Thầy Ajahn Brahm, Thầy có nhớ
con 0? Tôi nói các bạn thế này, xin đừng hỏi tôi như vậy. Nhiều khi tôi nói
chuyện với hàng ngàn khán thính giả. Có hôm tôi nói chuyện trước 3000 – 4000
người , rất đông người. Rồi bạn đến và nói con đã gặp Thầy ở Jakarta, vâng có đến
3.999 người ở đó khi tôi nói chuyện. Tôi 0 thể nhớ hết được. Tôi 0 muốn làm bạn
buồn hay thất vọng nhưng thật sự là 0 thể nhớ hết tất cả bằng đó người. Tôi mới
hỏi anh ta: anh là ai vậy? Anh ta nở 1 nụ cười tuyệt đẹp rồi nói: con là thiền
sinh bị ung thư xoang đó ạ. Con thực hành thiền như Thầy dạy con và bây giờ thì
nó hoàn toàn hết hẳn. Tất nhiên nghe được như vậy rất là vui. Tôi 0 nhận tiền
công , 0 nhận tiền thưởng gì hết. Tin vui này còn tốt hơn tiền thưởng rất nhiều
khi 1 người đến gặp bạn và nói: con hết bị ung thư rồi nhờ lời dạy của Thầy. Và tôi hỏi bây giờ anh làm gì. Anh ta nói sẽ
dành phần đời còn lại, bất kể là bao nhiêu năm, dạy thiền cho người khác như
tôi đã dạy cho anh ta. Ôi, thật là đẹp đẽ làm sao!
Đó là điều thật sự xảy ra với bạn khi bạn thực hành thiền.
Và hãy xem, bạn có 1 nơi tuyệt vời ở đây
, có nhiều người đã bỏ ra rất nhiều thời gian, ngay cả anh bạn Don vừa mới qua
đời đây. Anh ta làm việc rất chăm chỉ làm thủ quỹ, làm thư ký, làm chủ tịch
trong xã hội. Và ở đây là những công trình mà chúng tôi đã xây dựng. Từng người
trong số các bạn cũng đã giúp đỡ rất nhiều. Xin hãy chăm sóc cho nhau , xin hãy
tận dụng mọi công sức và sự hy sinh mà mọi người đã đóng góp ở đây. Tôi muốn
nói điều này, nếu có gì sai sót mong các bạn góp ý, ở đây chúng ta có 1 trong
những trung tâm tu thiền ẩn cư đẹp nhất thế giới. Phòng nào cũng có nét sang trọng
riêng.
Và điều này chưa từng được nghe ở các trung tâm tu thiền.
Trung tâm tu thiền này cũng ở 1 địa điểm rất đẹp. Và xin đừng upset, nó rất rẻ.
Khi đến đây thì phí bao nhiêu nhỉ? 30USD/ngày. Chi phí khách sạn cho du lịch ba
lô với share phòng, đi tắm phải xếp hàng thì bao nhiêu 1 ngày nhỉ? 50USD/ngày.
Thế sao mấy bạn du lịch ba lô 0 đến Jhana Grove nhỉ? ồ 0, tôi 0 nói gì hết
nhé!!! Tôi 0 muốn gặp rắc rối. Sao lại rẻ như vậy? Vì thật ra có nhiều bạn tình
nguyện viên đến đây để hỗ trợ. Đôi khi bạn muốn đóng góp gì đó, muốn tặng free,
ước gì tôi có thể làm được như vậy, để 0 có rào cản nào cho mọi người đến đây. Thường
thì mọi người sẽ quyên góp sau đó, nhờ vậy mà trung tâm có thể hoạt động . Làm
như vậy thì trong sạch hơn nhiều. BSWA trao tặng cho bạn (khóa tu thiền) và sau
đó bạn nghe tin có người khỏi bệnh ung thư rồi cả phần còn lại của cuộc đời,
người ấy chỉ dẫn cho người khác cách chữa lành ung thư. Đó là phần thưởng dành
cho tôi. Tuy bạn 0 thể đo đếm được phần thưởng ấy nhưng điều đó thật sự tốt đẹp. Đó là về khóa tu thiền, kéo dài 8-9 ngày. Sẽ
còn 1 buổi giảng nữa ở đây. Tôi 0 bắt buộc phải làm như vậy, nhưng tại sao tôi
làm? Tôi rất vui khi được gặp các bạn, được kết nối với các bạn. Tôi 0 thể dừng
được, tôi là 1 người dễ mềm lòng. Các bạn ở đây nói tôi như vậy và tôi công nhận.
Nhưng tối nay thì tôi 0 thể mềm lòng nán lại trả lời quá lâu. Sau buổi giảng,
tôi đến Jhana Grove để hướng dẫn thiền cho các bạn đến từ Indonesia và
Hongkong, sau đó trở về tu viện nghỉ ngơi và sáng mai dậy sớm có thời tụng kinh
lúc 6g sáng.
Phần hỏi đáp
H: Con thấy như việc thực hành thiền của con bị đình trệ.
Trong suốt thời thiền, làm sao con quan sát được bản ngã. Xin Thầy cho lời
khuyên?
Đ: Hãy làm cho bản thân, cái bản ngã của bạn được vui vẻ. Rồi
bạn có thể quán sát được cái bản ngã vui vẻ đó. Hãy vui vẻ với nó. Tôi nói về
ego là Ego, she-go, we all go. Tôi thấy các bạn đang cười. Khi các bạn cười bạn
quán sát cái ego vui vẻ đó. Rồi bạn nhận ra là sẽ dễ hơn nhiều khi quan sát
mình lúc bình an. Sau 1 thời gian thì bạn sẽ quán sát nó đủ lâu. Khi quan sát đủ
lâu rồi thì thì nó sẽ phải đổi. Nếu tâm tĩnh lặng, đề mục bạn quan sát sẽ biến
mất. Trong 1 khóa tu thiền cuối tuần của tôi tại 1 tu viện thiền Zen khi tôi
còn là sinh viên, tôi được hướng dẫn mở mắt nhìn vào 1 bức tường trắng. Rồi bức
tường biến mất trong khi tôi vẫn đang mở mắt. Tôi 0 thấy bức tường nữa. Điều
này rất hữu ích cho việc thực hành thiền của tôi. Tôi nhận ra thiền là gì. Khi
bạn thật tĩnh lặng thì sự vật biến mất. Đó là 1 bức tường vững chắc và mắt tôi
đang mở, nhưng nó biến mất, chỉ còn lại khoảng không. Điều đó thật kỳ lạ, nhưng nó cũng thật tuyệt
vời. Vì thế khi bạn ngồi thiền ở đây với thân này sắp 73 tuổi, dĩ nhiên là có
đau chỗ này chỗ kia vì đó là tuổi già, nhưng rồi sau 1 lúc cái đau đó biến mất.
Bạn 0 cảm thấy thân này nữa, cũng 0 nghe âm thanh, 5 giác quan biến mất, chỉ
còn lại giác quan thứ 6 đẹp đẽ là tâm. Thật tuyệt vời. Lúc này bạn rất tỉnh
táo, tỉnh giác. Có 2vc đến từ Indonesia. Tôi rất vui khi gặp họ. Họ đứng bên
ngoài sân để chụp hình dải ngân hà. Ở
Jakarta thì 0 ngắm được , thậm chí rất hiếm khi thấy được sao vì có nhiều mây,
khói bụi và các vật cản (vd tòa nhà). Nhưng ở đây thì có thể ngắm và chụp được
những bức hình dải ngân hà xinh đẹp . Rất tuyệt vời.
1 trong những lý do tại sao bạn được truyền cảm hứng, lên
tinh thần từ kết quả của thiền, là do bạn nhận được niềm vui từ thiền. Bạn dạy thiền cho con của bạn và chúng thi đạt
điểm cao nhất tại đại học, chúng thậm chí là được học bổng nên bậc cha mẹ là bạn
0 phải chi trả gì hết. Như vậy thật là tuyệt, đúng 0? Niềm vui trong thiền giúp
bạn thấy được vẻ đẹp của thiền định.
Khi còn trẻ tôi yêu thích nhạc Rock ồn ào. Khi lớn hơn, tôi yêu
thích nhạc cổ điển. Lúc này khi nghe lại những bản nhạc rock mà tôi từng yêu
thích, tôi thấy chúng thật nhàm chán, trong khi ngày xưa tôi thấy nghe nhạc cổ
điển thật nhàm chán. Rồi sau đó tôi thích lắng nghe tiếng gió xào xạc lùa qua rặng
cây, tiếng nhạc của thiên nhiên. Bạn tìm một chỗ nhỏ bên bờ sông lắng nghe tiếng
nước chảy nhẹ nhàng len qua các tảng đá, rất tuyệt vời. Tôi nhận ra rằng khi
tâm nhẹ nhàng nhạy cảm hơn thì bạn có thể thưởng thức những loại nhạc nhẹ nhàng
tĩnh lặng hơn, bạn có thể tận hưởng niềm hạnh phúc trong thiền định nhiều hơn. Bạn có thể nhận ra mình đã bỏ quên sự bình an
như thế nào. Bình an là 1 trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất trên thế gian
này. Đó là lý do tại sao khi 1 người qua đời, người ta chúc họ yên nghỉ trong
bình an. Nếu bình an 0 phải là điều tốt đẹp gì thì thật là độc ác khi chúc người
quá cố yên nghỉ trong bình an. Sau 1 thời gian, bạn sẽ nhận ra bình an là 1
trong những niềm hạnh phúc sâu lắng và cao cả nhất. Khi thiền định của bạn bắt
đầu cất cánh nơi đó , bạn sẽ biết cách trân trọng bình an.
H: Có khi con nằm mơ thấy những cảnh sẽ xảy ra trong tương
lai. Sau vài tuần con gặp đúng như những chuyện đã nằm mơ. Tại sao lại như vậy?
Đ: có rất nhiều khi giấc mơ 0 trở thành hiện thực. Tôi có
người bạn là 1 vị Sư, vị ấy kể tôi nghe khi còn rất trẻ, vị ấy nằm mơ thấy tại
bể bơi rộng gia đình của vị ấy ở San Jose, cha của vị này là tướng quân đội Mỹ
nên có thu nhập cao, vị ấy mơ thấy em gái mình bị chết đuối trong bể bơi. Chiều
hôm đó vị ấy rảnh rỗi ra chơi tại bể bơi và thấy đúng như xảy ra trong giấc mơ.
Vì đã mơ trước được như vậy nên vị ấy nhanh chóng kịp cứu em mình. Vị ấy nghĩ: ồ,
mình đã mơ thấy đúng chuyện này và bây giờ nó xảy ra. 1 lần khác vị ấy du lịch
ba lô đến New Zealand và nằm mơ thấy cảnh sát đột kích vào căn nhà nơi vị ấy ở,
vị ấy bị bắt vì ma túy và bị trục xuất.
Mọi chuyện xảy ra đúng như vậy. Sau đó vị ấy xuất gia trở thành nhà Sư, lúc này
vị ấy cư xử rất tốt, vị ấy ngồi kế bên tôi nhiều năm và kể cho tôi nghe rằng vị
ấy biết mình sẽ chết như thế nào , vì vị ấy nhiều lần nằm mơ thấy mình chạy
ngang 1 cánh đồng lúa ở vùng đông bắc Thái Lan, phía sau là quân lính rượt đuổi và bắn vào lưng. Vị ấy tin rằng sẽ xảy
ra cho vị ấy đúng như vậy. Nhưng sau đó thì vị ấy xả y , 1 năm sau kết hôn , 1
năm sau nữa thì chết do bị thương ở đầu khi trở về từ Yellow Stone National
Park. Vị này là 1 người bạn tốt, và tôi nhớ là có sang Mỹ 1 lần để giảng. 1 người
phụ nữ đến cầm theo 1 bức ảnh và nói : Thầy có biết người này đang đứng bên cạnh
bố con 0? Bố con đã qua đời rồi. - Vâng, là tôi đó.
Cô này là con gái của anh bạn tôi. Cô ấy đã dõi theo và tìm
ra tôi vì tôi và cha của cô ấy là bạn tốt của nhau. Tên cô ấy là Meta. Cô ấy rất
tử tế, đó là lý do tại sao anh ấy đặt tên như vậy. Vậy thì giấc mơ có khi thành
hiện thực, có khi 0, đừng lệ thuộc vào nó.
H: Thưa Thầy, xin Thầy cho biết sự khác biệt giữa phương
pháp thiền của Thiền Sư Mahasi và Ngài Ajahn Chah.
Đ: Bạn có thể thử thực hành và tìm ra sự khác biệt. Về cơ bản
thì chỉ có 1 loại thiền. (Thầy Ajahn Brahm cầm 1 chai nước lên và hỏi) Làm sao
tôi có thể giữ nước trong đây hoàn toàn tĩnh lặng? Bằng cách giữ lấy nó, tập
trung trong nhiều giờ? Bạn 0 thể giữ nước tĩnh lặng bằng cách đó. Vậy làm sao
giữ cho nước trong chai tĩnh lặng? Rất dễ, hãy đặt nó xuống và chờ đợi. Hãy
buông xả. Ngưng nắm giữ. Cứ để kệ nó và tự nó sẽ trở nên hoàn toàn tĩnh lặng.
Thầy Ajahn Chah dạy như vậy. Rồi khi bạn nhìn ngắm nó, bạn có thể nhìn xuyên suốt
qua nó, nhìn xuống đáy của chai nước. Nếu bạn nhìn trên bề mặt của nó, nó sẽ phản
chiếu hoàn toàn rõ ràng, giống như 1 tấm gương. Ngồi thiền là như vậy.
H: Tu theo Mật Tông – Tantra có đưa đến giác ngộ 0?
Đ: Không. Nhiều thế kỷ sau thì Tantra mới xuất hiện (sau Đức
Phật). Là ý tưởng sử dụng năng lượng tình dục để đi đến Giác Ngộ. Tôi nhớ có
người hỏi ngài Dalai Lama rằng : có thể nào như thế được 0? Vị ấy đáp : được,
tùy theo trường hợp. – Vậy Ngài có biết ai đạt được Giác ngộ bằng cách đó 0 ạ? -
Không .
Lý thuyết là như vậy nhưng thực tế thì 0 ai đạt được. Hindu
cũng có lý thuyết giống như vậy.
H: Thưa Thầy Ajahn Brahm, Thầy kể là đã có 6 tháng nhập thất
thiền định, và Thầy tràn đầy năng lượng. người ta nói Đức Phật chỉ ngủ mỗi ngày
1 giờ hay 4 giờ, Ngài 0 cần ngủ 8g mỗi này vì ngài rất bình an tĩnh lặng. Câu hỏi
của con là: những người như chúng con, khi nào cảm thấy năng lượng xuống thấp
hay mệt mỏi , chúng con nên làm gì? Lúc đó 0 phải là đau ốm về mặt thể lý mà
tinh thần gặp vấn đề , chúng ta có nên kiểm tra tâm của chúng ta, nghĩ về những
điều tích cực hay là thiền , tùy theo người,
để lên tinh thần trở lại.
Đ: tôi đã từng nói về cách những đứa trẻ làm bài kiểm tra.
Làm bài kiểm tra trong 1 giờ, 3 giờ hay dự phỏng vấn. Rất căng thẳng. Bạn phải
nghỉ ngơi. Nếu bạn 0 thể nghỉ ngơi, thì
bạn 0 cần nghỉ ngơi về mặt thể lý nhưng cần phải để tâm nghỉ ngơi. Đó là cách
tái tạo năng lượng. 1 trong những mẹo của tôi là , đôi khi tôi 0 kiểm soát được
lịch trình làm việc trong ngày. Tôi nhớ có khi tôi gặp thế này: khi tôi giúp
các bạn Phật Tử Buddhist Felowship ở Singapore, họ muốn sáng tạo, vì thế họ có
1 vở kịch ngắn với vài bài hát. Khi họ biết rằng tôi có ở đó vào cuối tuần, họ
mời tôi 1 vai trong vở kịch đó tại nhà hát Victoria tại Singapore. Tôi 0 bận
tâm lắm và tôi cũng 0 đọc bản thảo mà họ đưa khi tôi vừa xuống máy bay. Rồi tôi
đến nhà hát, tham gia vở kịch và tự tôi diễn. Điều đó khá dễ. Câu chuyện trong
vở kịch là 1 phụ nữ trẻ gặp vấn đề trục trặc với chồng cô ấy, rồi cô ấy đọc quyển
sách ‘ Mở cửa tâm hồn’ . Lúc đó tôi xuất hiện, đi lên sân khấu và có 1 bài nói
chuyện ngắn. Các vị ấy rất vui. Tôi chưa từng lên sân khấu diễn kịch trước đó,
0 biết diễn có đạt 0. Sau đó họ nói rằng còn thêm 1 phân đoạn nữa của vở kịch
khác kéo dài 1 giờ, rồi họ đi ăn tối.
Tôi 0 ăn tối và lúc đó tôi rất mệt. Kiểu như tối thứ 6 nói chuyện ở đây, ngủ 1
vài giờ rồi ra sân bay check in vào sáng sớm với hàng không Singapore, đến nơi
là lên sân khấu để nói chuyện. Những vị đó 0 phải bay đường dài, 0 dậy sớm từ
3g sáng để ra sân bay và họ còn ăn tối. Bây giờ lại thêm phần 2 của vở kịch.
Tôi tự nhủ lòng rằng: Ôi trời, chắc mình 0 thể hoàn thành được. Tôi mệt đến kiệt
sức rồi. Rồi tôi tìm ra 1 góc nhỏ trong nhà hát bỏ trống 0 dùng đến. Với tôi đó
là 1 hang động. Tôi ngồi thiền ở đó. Khi
xuất thiền, tôi có nhiều năng lượng hơn họ. Đó là kỹ thuật tôi dùng trong nhiều
năm. Nếu tôi cần có thật nhiều năng lượng tăng cường, chỉ cần cho tôi 1 chút
bình yên tĩnh lặng, tôi sẽ ngồi thiền và khôi phục năng lượng.
Cám ơn các bạn đã lắng nghe.
Comments
Post a Comment