The Healing Power of Meditation – Năng Lực Chữa Lành của Thiền
Định
Thầy Ajahn Brahm
Nhiều năm trước, những vị Tăng tu thiền trong rừng sâu có
khi gặp phải tình huống không có bảo hiểm y tế mà ở Úc thì 0 có chuyện như vậy.
Năm đầu tiên tôi xuất gia tại Thái Lan, tôi bị đau răng. Cơn đau răng dữ dội đến
mức tôi không thể nằm nghỉ hay thiền. Lúc đó tôi thấy như mình đang theo dõi
hơi thở thì cơn đau đánh bật mọi thứ đến nỗi bạn 0 thể đóng ngũ môn lại để tập
trung thiền. Bạn cố gắng kiểm soát nỗi đau thể lý mà không được. Nỗi đau tiếp tục
đánh bật mọi nỗ lực của tôi và thật sự là 0 chịu nổi. Ở chùa trong rừng có tủ
thuốc, tôi đi đến tủ thuốc mở ra thì nó trống rỗng. Lúc đó là vào năm 1974. Nhà
chùa rất nghèo. Vậy thì làm sao? Lúc đó tôi bèn tụng kinh, hy vọng rằng sẽ bớt
đau răng dù tôi cũng 0 tin chuyện đó, nhưng kiểu như có bệnh thì vái 4 phương,
làm thử vậy. Rồi do đau răng quá, tôi tụng kinh rất to đến nỗi có thể đánh thức
cả tu viện dậy và cả người dân trong làng cách đó 1km, nên tôi cũng ngưng tụng
kinh. Rồi tôi thử cố gắng đi thiền hành. Bạn thấy các vị Sư đi thiền hành rồi
chứ gì? Thường thì các vị Sư, cũng như
các bạn trong khóa tu thiền, người ta đi thiền hành rất chậm rãi. Thiền hành mà
0 chậm rãi thì lạ lắm.
Tôi nhớ ở Serpentine, có 1 vị Sư đang dạy khóa thiền , rồi 1
gia đình người Sri Lanka xin phép được tham quan trung tâm tu thiền đó. Tôi đồng
ý nhưng yêu cầu họ giữ yên lặng vì đang có khóa tu thiền ở đó. Chỗ này cách tu
viện của chúng tôi khoảng 600 – 700m thôi. Thế là họ lái xe đến đó để tham
quan. Khi trở về, họ bảo chúng con muốn
về nhà nhưng con của con nài nỉ muốn kể lại cho Thầy nghe 1 chuyện. Rồi chú bé
đến và kể cho tôi nghe với vẻ đầy phấn khích: zombie, zombie, trung tâm thiền của
Thầy đã bị bọn zombie (thây ma) xâm chiếm. Vì chú nhỏ thấy người ta đi thiền
hành rất chậm. Nhiều người trong số đó còn mặc đồ trắng nữa. Chú nhỏ này nghĩ
đó là sự xâm chiếm của các zombie. Cho nên lúc đó tôi cũng gọi đi thiền hành là
thiền zombie.
Và lúc tôi đang đau răng đó, tôi không thể nào đi thiền hành
chậm rãi được, mà thực tế là tôi chạy lên chạy xuống vì quá đau răng. Lúc này
là mới 2 giờ sáng. Biết làm gì bây giờ? Đôi khi, bạn có những kinh nghiệm tuyệt
vời khi ở trong tình huống 0 thể tiến, 0 thể lùi, cũng 0 thể đứng yên. Đó là mô
tả tuyệt vời của Thầy Ajahn Chah về trải nghiệm này. Bạn nghĩ là không thể nào thoát khỏi tình huống
như vậy. Vậy phải làm gì bây giờ? Vâng. Cứ để kệ nó - Let it be. Đúng là như vậy đó. Hãy buông xả.
Tiếng Úc có 1 câu là: Chúa đang thử thách – God smacking.
Thành thật mà nói đó là lần đầu tiên tôi buông xả như vậy.
Tôi đã nghe nói rất nhiều lần rồi, tôi cũng đã đọc sách về vấn đề này, nghe những
vị Thầy lớn trong các truyền thống nói về lợi ích của việc buông xả. Và đó là
là lần đầu tiên tôi thực hành buông xả. Khi bạn thực hành đúng theo cách này
thì cho dù bất kỳ điều gì xảy ra trên trái đất này , 1 khoảnh khắc nào đó bạn
có thể thưởng thức nỗi đau (chứ 0 phải là chịu đựng), thì kế tiếp đó bạn sẽ hết
đau và cảm thấy niềm vui. Tôi 0 nói quá đâu, ngay lúc đó tôi cảm thấy niềm hạnh
phúc, 0 còn đau răng nữa. Lúc đó là 2g sáng. Thường thì nhà chùa sẽ đánh chuông
vào 3g sáng. Tôi quyết định ngồi thiền trong 30’, lúc đó ngồi thiền rất thuận lợi
dễ dàng. Sau đó nằm nghỉ 30’, rồi tiếng chuông vang lên. Lúc đó tôi ngồi dậy,
cơn đau răng chỉ còn rất nhẹ. Đó là năng lực của sự buông xả. Có những kinh
nghiệm thật tuyệt vời. Điều này giải thích cho nhiều câu chuyện mà tôi được
nghe. Về 1 người làm việc trong 1 khu mỏ ở Tây Bắc nước Úc nhiều năm về trước. Anh
ta là chuyên gia đặt thuốc nổ làm nổ đá trong mỏ vào ban đêm. Anh chỉ đi đặt
thuốc nổ 1 mình thôi, để nếu có chuyện gì xảy ra thì 0 nhiều người bị ảnh hưởng.
Anh ta đi đến khu mỏ khi mọi người đã ra về hết. Anh ta vào cuối khu mỏ , nơi
đó người ta đã khoan sẵn 1 cái lỗ để anh đặt thuốc nổ vào. Anh đến. đặt thuốc
vô rồi đi ra kích nổ. Sáng hôm sau công nhân sẽ đến để đào đá ra. 1 hôm buổi
sáng, anh ta đi đến khu mỏ và đi vào trong. Anh ta cảm thấy có gì đó hơi kỳ lạ
nhưng khi kiểm tra mọi việc thì thấy ổn. Trước khi anh đặt thuốc nổ vào như thường
lệ, anh nghe thấy tiếng động như cái gì đó đang tiến đến gần mình, 1 người công
nhân quên gài thắng 1 chiếc xe đẩy. Thế là chiếc xe đẩy lăn xuống dốc về phía
anh ta. Anh ta đang ở cuối khu mỏ, 0 còn đường nào để chạy thoát. Anh ta 0 thể
làm gì khác ngoài việc nhảy lên để tránh. Nhưng anh nhảy 0 đủ cao để tránh chiếc
xe dùng để đẩy đá đó nên nó cán mạnh vào 2 chân của anh. Anh phải ở đó chờ vài tiếng cho đến khi có
người đến giúp. Bạn có thể thấy đau đến chừng nào.
Anh ta nói rằng lúc đó anh ta không thể lui, 0 thể tiến, 0
thể đi đâu cả mà ở đó chịu. Anh ta nghĩ : Trời đang thử thách ta. Lúc đó anh ta
rất đau đớn và buông xả, cứ để kệ nó. Khi người ta đến để cứu anh ra, anh nói rằng
đó là 1 trải nghiệm tuyệt vời. Sau đó anh phải dùng cả 2 chân giả. Nhưng trải
nghiệm khi cực kỳ đau đớn mà buông xả như vậy thật là sâu sắc. Tôi đã từng chia
sẻ rất nhiều lần rằng năng lực của tâm thật kỳ diệu. Đức Phật dạy rằng nỗi đau
có 2 phần. Phần đau thể lý và phần đau tinh thần. Nỗi đau tinh thần mới là quan
trọng và to lớn. Người ta nói là giống như có 2 cái gai đâm vào người. Nỗi đau
thể lý thì 0 đáng kể, nỗi đau tinh thần mới là khó chịu đựng được. Nếu ta nhận
biết được điều đó, thì sẽ thấy rằng nếu tinh thần bị ảnh hưởng nặng nề thì nỗi
đau càng lớn. Khi bạn bệnh, thì thân bạn bị bệnh nhưng đừng để cho tâm bị bệnh.
Nhiều năm về trước, ở đây có 1 anh chàng, tôi luôn nhớ anh
ta, 0 quên. Trước khi chúng ta có khán phòng này, thì có 1 khán phòng khác để
giảng pháp, bây giờ là hội trường. Anh
ta đến để nghe giảng và thực hành thiền định vì anh ta bị chứng đau rất dữ dội.
Anh ta là thành viên trong Osborn Park, 1 phòng khám chuyên chữa các chứng đau.
Anh ta kể cho tôi nghe rằng vào lúc đó, người ta hay nói cho mọi người biết họ cảm thấy như thế nào. Vd như khi được hỏi: bạn khỏe 0? Ng ta sẽ trả lời:
à tôi 0 khỏe, tôi đang bị đau. Rồi người ta dùng máy scan não để đo, họ cho anh
biết rằng cơn đau của anh có độ lớn
tương đương với cơn đau khi bị cưa cánh tay mà 0 dùng thuốc mê. Anh ta
là 1 trong số ít những người bị đau khủng khiếp như vậy. Vì vậy, thời đó anh ta
được phép dùng bất cứ loại thuốc hay thuốc gây nghiện nào để giảm đau nhưng anh
ta 0 dùng nhiều, thay vào đó anh ta tập trung ngồi thiền. Tôi nhớ anh này rất
rõ vì anh đến gặp tôi vào chiều thứ 7 hôm đó để dự lớp thực hành thiền với nụ
cười nở trên môi. Anh ta ngồi ngay trước mặt tôi , cười toe và nói rằng: cuối
cùng con cũng làm được rồi Thầy.
Anh làm gì?
Anh ta rất hài lòng và nói: cuối cùng cũng làm được, máy đo
cơn đau thể hiện 1 đường thẳng, tức là con bình thản với cơn đau.
Tin được 0? Anh ta đã làm được điều đó nhờ thiền định. Lúc
đó anh ta nhìn tôi và nói như vậy, rồi anh quay lại nhìn mọi người trong phòng.
Có những người tôi chưa từng gặp trước đây. Họ là những bác sỹ và y tá từ Bộ Phận
sức khỏe của phòng khám Osborne Park
chuyên trị đau nhức. Họ đến để xem chuyện gì đang xảy ra mà anh này lại bình thản
truớc cơn đau (tức 0 còn đau) như vậy. Chuyện này là có thật, vì năng lực sử dụng
tâm mạnh mẽ của anh ấy , anh có thể hóa giải được cơn đau. Nghe rất kỳ lạ nhưng
hoàn toàn có thật.
Và thậm chí mới đây, vài năm trước tôi đến Sri Lanka , có 1
quý ông đến gặp tôi, lễ tân KS báo rằng ông ta muốn lên phòng gặp tôi. Anh ta
là ai? Giống như 1 người đệ tử của tôi. Anh ta là 1 bác sỹ quân y sống tại Sri
Lanka. Tôi đồng ý. Anh ta đến gõ cửa và khi tôi ra mở cửa thì thấy 0 phải là 1
người. Anh ta đi cùng 1 nhóm sinh viên khoảng 15, 16 người. Họ đứng đầy cái
phòng nhỏ bé của tôi tại KS. Tôi chỉ ở 1 phòng nhỏ chứ 0 phải phòng suit. Trong buổi nói chuyện, anh ta nói rằng 1
trong những đệ tử của anh ta ngồi thiền rất tốt. Họ muốn làm 1 thử nghiệm với
anh này. Tôi đã nhắc đến chuyện này trong 1 bài nói chuyện khác. Nhưng lần này,
họ gửi cho tôi 1 video có phụ đề tiếng anh vì trong video đó họ dùng tiếng
Sinhala (ngôn ngữ phổ biến tại Sri Lanka) . Trong video này, anh thiền sinh được quay
video. Vị bác sỹ nói rằng anh ta là 1 BS và đã làm thử nghiệm nơi anh thiền
sinh này. Bây giờ vị bác sỹ muốn dùng dao mổ để mổ sống cánh tay của anh này
trong khi anh ngồi thiền. Hãy tưởng tượng làm thử nghiệm đó ở đây, bạn là bác sỹ,
thức dậy và dùng dao cắt vào cánh tay của chồng bạn, điều gì sẽ xảy ra? Đập ,
hét lên? Nhưng thậm chí khi thiền sâu thì bạn cũng 0 hét lên.
Trong video ghi lại cảnh con dao mổ cắt vào tay anh ta, máu
chảy ra, trước đó họ có khử trùng nhưng 0 có thuốc mê. Anh thiền sinh ngồi thiền hoàn toàn tĩnh lặng.
Sau đó họ khử trùng rồi băng bó lại, anh vẫn ngồi thiền hoàn toàn tĩnh lặng, 0
biết gì. Anh ta đang nhập thiền, thậm chí là không thấy đau. Video này, 1 người
ở đó nói chắc do anh ta có ý chí mạnh mẽ, anh ta đang cố chịu đựng, nên họ lại
thử 1 cách khác. Họ lấy xơ dừa và tôi bảo
họ dùng nó bịt mũi anh ta lại khi anh ta đang nhập thiền ở chỗ tôi. Anh ta vẫn
ngồi tĩnh lặng không động đậy.
Đau là gì? Bệnh là gì? Khi bạn hiểu được năng lực của tâm bạn
sẽ có thể làm được nhiều điều tuyệt vời. Đó là 1 trong những lý do , nếu bạn có
cơ hội, bạn là 1 bác sỹ đang có 1 cuộc giải phẫu. Đừng bao giờ nói với bệnh
nhân là sẽ đau lắm đó. Vì nếu bạn nói là đau thì sẽ đau hơn. Chỉ cần nói là 0
sao đâu. Nhiều khi chính chúng ta làm cho cơn đau đau thêm, cơn bệnh nặng thêm.
Chúng ta có cơ hội làm mọi chuyện tốt hơn, ổn hơn dựa vào phản ứng của chúng
ta. Cũng như tuần vừa rồi , tôi ngủ 0 được.
Khi bạn bị cảm lạnh hay bị ho thì hay bị vậy. Tôi 0 cố gắng dỗ giấc ngủ
mà ngồi thiền. Và thật lạ lùng, tôi nói với các Thầy khác rằng thậm chí khi bạn
cảm thấy mệt mỏi 0 có nhiều năng lượng , bạn vẫn có thể dễ dàng ngồi thiền khi
bị bệnh. Đó là lý do tôi nói rằng tôi tận hưởng thời gian bị bệnh. Lúc đó ngồi
thiền dễ dàng hơn nhiều vì tôi 0 làm gì cả.
Tôi 0 thể làm gì cả, 0 thể dùng đầu óc vì nó đã bị bão hòa nhưng tâm thì
hoàn toàn trong trẻo. Bạn có thể ngồi yên tĩnh và thiền lâu trong đêm và đi vào
trạng thái an bình. Điều đó cũng làm cho tâm thư giãn và sau đó thân cảm thấy
khỏe hơn nhiều. Bạn 0 cần tìm kiếm cây đũa thần giải quyết được mọi thứ mà ít
nhất bạn biết cách ứng xử khi thỉnh thoảng bạn bị ốm. Điều quan trọng nhất là khi bạn thực hành thiền
đừng bao giờ có tâm cố gắng làm gì đó để dẹp bỏ cái gì đó. Đó là sai lầm lớn
khi ngồi thiền.
Có 1 vị bác sỹ, khi anh ta còn bé thì tôi mới đến Perth, nhìn
thấy anh ta lớn lên, khuyến khích anh ta học hành tốt, rồi vào đại học trở
thành bác sỹ và anh ta là 1 thanh niên, khi còn là bác sỹ thực tập tại bệnh viện
ở Perth. Sáng thứ 7 đó anh ta đến gặp tôi và nói rằng anh 0 muốn làm bác sỹ nữa.
“Tại sao 0 làm? Phải trải qua 1 đoạn đường gian khổ mới trở thành bác sỹ. Đâu
thể cảm tính được”. Bởi vì bệnh nhân đầu tiên của anh ấy bất ngờ qua đời. Anh
ta bị shock. Anh ta cho rằng mình chịu trách nhiệm về điều này. Anh ta cố gắng
cứu chữa nhưng cô ấy vẫn ra đi. Hôm đó là sáng thứ 7 và anh ta có trách nhiệm
thông báo cái chết của cô với gia đình cô ấy. Anh ta phải nói với chồng cô ấy rằng
vợ anh ta đã qua đời hoàn toàn bất ngờ, nhìn thấy 2 đứa con của cô 0 còn mẹ nữa,
nói với chúng rằng chúng 0 còn mẹ nữa. Đó là 1 nhiệm vụ khó khăn của 1 bác sỹ
hay y tá. Anh ta nói rằng không thể làm chuyện đó thêm 1 lần nào nữa.
Tôi nói : bạn đã hiểu lầm về mục đích công việc của người
bác sỹ, y tá , chuyên viên trị liệu hay là thầy Tỳ Kheo. Công việc của tôi 0 phải là chữa trị hay giải
quyết vấn đề của bạn. Nếu bạn muốn là 1 người chữa trị thì bạn sẽ còn thất bại
nhiều lần nữa. Công việc của người bác sỹ là quan tâm chăm sóc đến bệnh nhân và
bệnh tình của họ, gia đình họ và những điều liên quan. Bạn cũng phải quan tâm
chăm sóc bản thân nữa. Bạn không thể nào
luôn chữa cho người ta hết bệnh, nhưng bạn luôn luôn có thể quan tâm chăm sóc bệnh
nhân. Điều này rất quan trọng. Rồi anh ta trở lại làm việc và trở thành 1
chuyên gia và là 1 người bạn tốt. Không phải bệnh nào cũng chữa khỏi nhưng bạn
luôn có thể quan tâm chăm sóc người khác. Và đó là những điều chúng ta làm. Nếu
tôi bị bệnh, bạn có thể quan tâm trong khả năng của mình.
1 số căn bệnh mà tôi gặp phải trong đời , lần bệnh nặng nhất
là khi tôi 23 tuổi bước sang 24t. Tôi mới xuất gia. Tôi rất khỏe và mạnh mẽ. Rồi
vùng đông bắc Thái lan có 1 cơn dịch bệnh mà 0 ai biết đó là bệnh gì. Tôi bị sốt
cao và các thầy đưa tôi đến bệnh viện ở Ubon Ratchathani ở vùng đông bắc Thái
Lan. Thời đó Thái Lan là nước thuộc thế giới thứ 3, và đông bắc Thái là vùng
kém phát triển của Thái Lan. Tôi nhớ là đã gặp những nhà truyền giáo đi truyền
đạo cho người dân vùng này. Họ bảo đi đến vùng này là đi vào chỗ chết, 0 có đường
về. Cứ khoảng sau 3, 4, 5 năm là họ chết (vì 1 bệnh gì đó). Đó là 1 trong những
nơi lạc hậu trên thế giới vào thời thập niên 70’s. Tôi nhập viện ở khu dành cho
nhà sư vào khoảng 18g. Mỗi dãy có 6, 7 chiếc giường. Có phân công y tá trực đêm
ở mỗi khu nhưng họ đi đâu mất. Tôi hỏi 1 vị sư khác là có nên báo với ban quản
lý là 0 có y tá trực đêm hay 0. Vị ấy nói: Thầy đang nói cái gì vậy? Chẳng bao
giờ có y tá trực đêm cả. Nếu giữa đêm mà thầy trở bệnh nặng thì coi như đó là do
nghiệp thôi. Thậm chí tôi là 1 thầy tu PG nhưng tôi vẫn muốn sống. Thật là 0 thể
chịu nổi chuyện này. Rồi 1 y tá, đôi khi người ta nghĩ tôi là 1 người phương
tây 23, 24 tuổi , hơi gầy và khá điển
trai, còn trẻ vậy thì chẳng nguy hiểm gì đâu. Những y tá trong bệnh viện đó, họ
0 giống những tiếp viên hàng không trên những hãng bay có kỷ luật tốt. Những y
tá trong khu dành cho nhà sư, họ như những
con trâu nước, rất to con và mạnh khỏe.
Bạn biết tại sao 0? Họ phải mạnh khỏe để chích thuốc, tôi phải chích 2 lần 1 ngày. Người y tá
không nhẹ nhàng chút nào. Cây kim tiêm họ dùng, vào thời ấy thì họ 0 dùng kim
tiêm 1 lần rồi bỏ mà tái sử dụng rất rất nhiều lần (nên kim bị lụt, cùn). Tôi
nghĩ là những chiếc kim tiêm này được dùng ở Bangkok, sau đó thì gửi về các tỉnh
nghèo rồi dùng xong các tỉnh sẽ gửi về dùng tiếp trong khu dành cho nhà Sư vì họ
nghĩ chúng tôi là những người kiên cường. Nên họ gửi những cây kim rất cùn ấy
cho khu dành cho nhà Sư. Tôi nói thật,
không nói quá lên chút nào đâu.
Cho nên họ không bao giờ tiêm cho bạn, họ làm kiểu như đâm, thọc,
hay lụi cây kim tiêm vào người bạn ấy. 1 ngày 2 lần vào buổi sáng và chiều. Và
đợt đó tôi không biết là bao nhiêu ngày luôn. Chỗ bị tiêm của tôi thật là đau.
Cho dù là tôi có rất nhiều lòng từ bi, và lòng từ thì rất quan trọng nhưng tôi
lại không thể rải tâm từ đến tay y tá ấy. Khi tụng kinh thì tôi hồi hướng phước
lành đến mọi chúng sinh, ngoại trừ tay y tá ấy. Thật sự rất đau, vậy mà căn bệnh
của tôi cũng 0 đỡ chút nào. Thầy Ajahn Chah đến thăm tôi và nói rằng: Thầy có 2
chọn lựa, hoặc là phải khỏe lên, hoặc là chết. Đối với tôi lúc đó, sống hay chết
cũng còn quan trọng gì đâu, vì đau quá. Và sau cùng thì sau 3 hay 4 tuần gì đó,
bị sốt và cảm thấy rất yếu mệt nhất trong đời, tôi quá yếu và đau nên khi di
chuyển đi vào nhà vệ sinh cũng khó khăn. Nhà vệ sinh nằm ở cuối dãy giường bệnh
của khu này. Vị nào may mắn thì nằm giường kế ngay nhà vệ sinh. Nó hôi nhưng đi
vệ sinh tiện hơn. Tôi chỉ có thể (đủ sức ) đi vào đó 1 lần mỗi ngày. Phải vịn
vào thành giường để đi tới cái giường kế là khuỵu xuống, rồi vịn vào cái giường
kế mà đi tiếp, vừa đi vừa khuỵu ngã như vậy,
lần lần mà đi vào đó. Tôi mất tới 20’ – 30’ mới đi được từ giường vào phòng vệ sinh. Không có
y tá nào giúp cả. Sau khi vệ sinh xong xuôi rồi thì lại phải lần lần lê bước đi
về như vậy, là 2 chuyến, 1 đi 1 về mỗi ngày. Cũng 0 có quần ngủ. Đợt đó tôi rất
yếu và hoàn toàn hết hy vọng. Và rồi không biết sao nhưng đôi khi trong những
lúc như vậy, chúng ta có những khoảnh khắc, 1 tia hy vọng lóe lên. Cũng như đợt
tôi bị đau răng tôi đã buông xả. Và lúc này tôi cũng thử điều đó xem sao. Và thật
là tuyệt vời, tâm có thể làm được điều đó. Khi tâm buông xả, bạn không còn đấu
tranh vật lộn gì nữa. Tôi đã đấu tranh trong khoảng 3 tuần mà chẳng làm được
gì. Tôi buông xả và thấy tâm thư thả hạnh phúc. Bạn có thể mường tượng ra thế
này: bạn đã rất yếu rồi, bị sốt và đau , cảm giác rất khủng khiếp. Cả đời tôi
chưa bao giờ bị ốm nặng như vậy. Rồi đột nhiên bạn buông thư hết và có cảm giác
nhẹ nhàng an lạc. Thiền định là như vậy. 5 giác quan và thân biến mất và bạn cảm
thấy tâm bạn. Trong tình thế là không còn chọn lựa nào khác, như câu chuyện của
ông bị cắt 2 chân, anh ta bị dồn vào đường cùng và chợt nhận ra giây phút tuyệt
vời của thiền, anh cảm thấy hạnh phúc.
Cuối cùng thì anh ta được cứu sống. Khi anh ta nằm trong bệnh viện, người
công nhân quên cài chốt thắng chiếc xe đẩy có vào thăm để xin lỗi. Khi nhìn thấy
anh ta bị cắt cả 2 chân như vậy, người này bỏ chạy đi mất, không bao giờ quay
trở lại nữa. Anh ta muốn đến để xin lỗi, nhưng người đàn ông bị cụt 2 chân cho
rằng anh ta 0 cần phải xin lỗi. Anh ta muốn nói tôi đã có 1 trải nghiệm thật
tuyệt vời. Cảm ơn bạn.
Đúng là người công nhân quên
cài thắng xe có lỗi, nhưng bạn có thể hiểu rằng 1 khi bạn hiểu cách tâm
có thể làm việc , nó có thể được những điều tuyệt vời, cho dù là bạn có phải đối
mặt với cơn đau khủng khiếp thế nào. Bạn có thể buông xả đi tất cả những khó
khăn đang đối mặt và cho phép sự chữa lành xảy ra.
Khi thiền sâu như vậy trên giường bệnh tại bệnh viện với phần
mông cực kỳ đau nhức vì những vết tiêm với cây kim tiêm cùn, đến độ tôi 0 thể
ngồi được, chỉ có thể nằm, với cách chăm sóc y tế phi truyền thống nhất mà tôi
chưa từng gặp trước đó. Nhưng khi buông xả, tôi cảm thấy hỷ lạc và thư thái. Kể
từ đó bệnh sốt của tôi cũng thuyên giảm rồi dứt hẳn. Tôi khỏi bệnh và hồi phục.
Bạn biết có rất nhiều lúc trong đời , thậm chí Thầy Ajahn Chah kể tôi nghe chuyện
thầy ấy vượt qua cơn bệnh sốt rét. Sốt rét là căn bệnh hầu hết các Thầy Tỳ kheo
đều mắc phải . Mà may mắn là tôi chưa từng bị bệnh ấy bao giờ từ khi xuất gia.
Thầy Ajahn Chah thường hay bị sốt rét. Lần đó thầy ấy bị sốt rét rất nặng, sốt
cao và đổ mồ hôi. Thầy quyết định là thay vì quyết tâm tiêu diệt, chiến thắng
nó, thầy đi vào bên trong nó. Đó là điều tuyệt vời mà tâm có thể làm. Bạn có thể
đi vào bên trong thay vì đi ra bên ngoài. Đó là ẩn dụ mà người ta hay dùng. Thầy
thấy như có 1 đám cháy rừng lớn, bên ngoài nóng hừng hực, ngày càng nóng hơn,
nhưng bên trong, ở giữa nó thì mát mẻ. Khi thầy ấy đi vào bên trong và ngồi đó, rất mát mẻ thì cái nóng bị bùng nổ
và đó là lần cuối thầy bị sốt rét, sau đó 0 bị nữa.
Khi bạn tiếp cận với bản chất của tâm, bạn thấy năng lực của
nó thật tuyệt vời và thú vị. 0 phải 0 qua cái muốn, cái ý chí mà là học cách đi
vào bên trong. Lúc đó bạn ở với tâm, chứ 0 ở với thân này. Và bạn sẽ được chữa
lành rất nhiều thứ.
1 căn bệnh khác rất phổ biến trên thế giới là ung thư .
Trong vài năm đầu thì tôi 0 bao giờ đến Hiệp Hội Hỗ Trợ Bệnh Nhân Ung Thư nhưng
trong 35 năm qua thì tôi đến đó hàng năm để dạy họ và họ cũng đến tu viện. Tại sao?
Thành viên của quốc hội tại địa phương này và là Thủ Hiến Tây Úc lúc bấy
giờ , Colin Barnett, ông ta quyết định gây quỹ nhiều triệu đô la để xây dựng 1
khu phức hợp phục vụ cho bệnh nhân ung thư.
Khi làm lễ khánh thành khu này, tôi được mời làm khách VIP tham dự. Tôi thắc mắc sao lại mời tôi nhỉ. Chỗ này
dành cho các chính trị gia tham dự. Họ bảo, ồ không, chúng tôi mời Thầy tham dự
là vì Thầy đã đóng góp rất nhiều trong 1 thời gian rất dài mà 0 yêu cầu hay đòi
hỏi điều gì. Những gì Thầy trao tặng cho chúng tôi là vô giá. Nhờ Thầy mà nhiều
người đã có thái độ tích cực đối với bệnh tật. Rất hiệu quả. Thầy hiểu được
năng lực của tâm và của thiền định và tạo ra sự khác biệt rất lớn giúp bệnh
nhân đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo đe dọa tính mạng. Đó là lý do tôi được mời. Tôi hỏi như vậy là
do ông là Thủ Hiến Tây Úc vào thời điểm làm lễ khánh thành ấy. Tôi hỏi rằng tôi
thường hay làm phép chúc lành (giống như rảy nước Thánh). Tôi làm lễ chúc lành
cho ông được không? Và rồi ông ấy cũng
được tôi rảy nước nữa.
Tôi luôn tự hỏi tại sao những việc này xảy ra, là có quá nhiều
vấn đề rắc rối trên thế giới. Chúng ta 0 coi trọng tầm quan trọng của tâm. Phần
tinh thần, cảm xúc của con người. Tâm 0 phải là sản phảm cuả não. Tâm cơ bản
hơn là não. 1 khi chúng ta hiểu được tâm là gì’ đặc biệt là chúng ta thiền về
lòng từ bi, về hỷ, điều đó sẽ cho bạn cảm giác tự do 0 bị ràng buộc bởi thân
này. Thiền ấy sẽ cho bạn cảm giác cơ thể tự chăm sóc, chữa lành và bạn sẽ cảm
thấy khỏe mạnh hơn rất nhiều. Khi bắt đầu buổi nói chuyện này, tôi có bị ho,
nhưng sau đó thì hết. Nhiều năm về trước, khoảng 40 năm trước, ở 1 campus nọ,
tôi bị cảm lạnh rất nặng và kiệt sức. Tôi nghĩ là nên uống 1 vài ly trà ấm trước
khi giảng thì tốt hơn nhưng lúc đó 0 có trà. Lúc đó tôi đang bị cảm lạnh, người
rất mệt, và bắt đầu buổi giảng với ho hen và hắt hơi. Sau 1 lúc thì người ta 0
nhìn hay nghe bạn nói chuyện nữa mà họ xem đồng hồ hay ngó xuống sàn nhà, đầu
óc nghĩ đi đâu đó. Lúc đó chưa có iphone
nên họ 0 nhìn vào phone. Thậm chí lúc đó tôi còn 0 nói được trọn câu mà phải ngừng
lại để ho hay hắt hơi. Đó thật sự là buổi nói chuyện tệ hại nhất. Rồi tôi mời mọi
người ngồi thiền trong vòng nửa giờ. Đó
là 1 ý hay. Thế là tất cả bắt đầu ngồi thiền, 0 hướng dẫn. Vì tôi thật sự cần
ngồi thiền lúc đó. Tâm tôi trở nên tĩnh lặng. Sau nửa giờ ngồi thiền, tôi có buổi
nói chuyện tuyệt vời trong vòng 45’ . Sau đó tôi hỏi họ cảm nghĩ thế nào. Họ bảo
thật ngạc nhiên, khi nghe tôi nói chuyện, 0 ai ho, 0 ai hắt hơi , quả là buổi
nói chuyện hoàn hảo, thật sự nổi bật. Làm sao mà mới 30’ trước bạn bị ho, hắt
hơi, rồi sau đó mấy triệu chứng đó biến mất?
Lần khác tôi nói chuyện tại Hàn Quốc, trên núi, 1 buổi truyền
hình trực tiếp toàn quốc. Lần đó còn nguy hiểm hơn. Họ có 1 chương trình lớn ở đó. Đáng lý là 1 Thầy khác
nói chuyện nhưng Thầy ấy bảo tôi nói. Lần này Tôi cũng lại bị cảm lạnh, hắt
hơi, chảy nước mũi. Tôi nghĩ thầm: trời ơi, nếu mình đang nói chuyện truyền
hình trực tiếp mà bị chảy nước mũi và họ ghi hình được thì sao nhỉ. Sẽ thật là
bối rối đó. Buổi nói chuyện sẽ bắt đầu trong 20’ nữa. Thế là tôi ngồi xuống thiền định, giống như
khi tôi dạy thiền các bạn ở đây. Thư giãn thân, thư giãn tâm, cảm nhận sự an lạc
và an trú trong an lạc ấy lâu nhất có thể. Khi ở trong trạng thái an lạc rồi,
sau đó tôi có buổi nói chuyện rất tốt được truyền hình trực tiếp toàn quốc tại
Hàn Quốc. 0 bị chảy mũi tí nào. Với thiền, bạn có thể làm thân tâm và mọi thứ
trở nên tĩnh lặng, an bình, thư giãn và khỏe mạnh. Vì thế xin hãy hiểu khi bạn
phát triển tâm , bạn phát triển cảm xúc, sự thấu hiểu. Vậy thì tại sao người ta
0 thực hành thiền?
Bạn cần có bảo hiểm sức khỏe. Nhiều năm về trước, ngay cả
các vị Sư ở California cũng nói với tôi rằng, bên bảo hiểm nếu họ biết có ai uy
tín, chứng nhận bạn là thiền sinh thường thực hành thiền, họ sẽ tính giá tốt
hơn cho bạn, giảm phí bảo hiểm sức khỏe cho bạn vì bạn thuộc nhóm người khỏe mạnh
và có ít rủi ro hơn. Tôi 0 biết ở Úc có áp dụng quy định này không. Tại sao 0
chứ? Vì thiền rất hiệu quả. Bằng chứng rất rõ ràng.
Vậy nếu bạn chuyển đến sống ở California, tôi sẽ ký giấy chứng
nhận cho bạn rằng bạn đã gham gia vài khóa thiền ở đây. Và bạn sẽ mua được bảo
hiểm sk giá tốt. Bạn thấy đó, thậm chí là đến tham dự tại BSWA ở đây cũng giúp
bạn tiết kiệm tiền. Bạn có quan tâm điều đó 0? Và đến đây tham dự thì cũng 0
tính phí gì cả.
Tóm lại là thiền định mang lại lợi ích cho chúng ta về mặt sức
khỏe, hạnh phúc . Đôi khi người ta nói: Thầy Ajahn Brahm, thầy nên bảo trọng.
Thầy 0 nên giảng tối nay. Tôi có bảo trọng đó chứ. Thay vì dùng thuốc men thì
nên dùng thiền định để chăm sóc sức khỏe, rất hiệu quả đấy. Tôi đã thấy nơi bản
thân tôi, nơi người khác và nơi các bạn. Khi thực hành thiền, bạn học cách tạo
ra tâm tử tế tốt lành và chánh niệm. Và điều đó làm cho thân ta mạnh khỏe, mạnh
mẽ. Nó cũng có nghĩa rằng bạn không bao giờ thấy sợ hãi. Rất nhiều người sợ bệnh
tật, sợ đau, 0 cần phải sợ đâu. Cái gì đến, nó sẽ đến, tại sao phải sợ? Chỉ có
trong mơ và tưởng tượng thì những điều bạn sợ sẽ 0 đến.
Cảm ơn Các bạn lắng nghe.
Comments
Post a Comment