Water the Flowers – Tưới Nước Cho Hoa

Thầy Ajahn Brahm – 12/01/2024

Tôi vẫn giữ tiến trình cũ là 0 bao giờ soạn truớc bài giảng. Thật ra là tôi sống, thực hành và rồi giảng dạy, đó là cách của tôi. Tôi để ý thấy rằng có khi ta lên kế hoạch để giảng về 1 đề tài nào đó và rồi mọi chuyện xảy ra khác đi. Có bao nhiêu lần trong đời bạn gặp trường hợp lên kế hoạch và rồi mọi chuyện 0 theo như vậy? Thật ra khi bạn 0 lên kế hoạch gì cả thì 0 bị bể kế hoạch, 0 bị đi sai đường. Nhiều lúc mọi việc 0 đi theo kế hoạch ban đầu đâu. Tôi thích việc 0 có quá nhiều kế hoạch, lúc đó thì bạn sẵn sàng cho bất cứ việc gì xảy ra. Ai mà biết được điều gì sẽ xảy ra chứ. Điều tệ hại nhất từng xảy đến với tôi là gì? Có khi tôi bị bệnh, có khi tôi nói hay làm cái gì đó sai sai và cuối cùng nhận ra tôi ở trong tù. Bạn đã bao giờ vào tù chưa? Tôi thì vào tù nhiều lần lắm rồi, là đi thăm viếng và giảng dạy trong tù (cười). Những lúc như vậy, tôi nhìn và thấy nơi đó rất tiện nghi dễ chịu. Thật ra thì trong tù còn tiện nghi và dễ chịu hơn tu viện Bodhinyana nữa.

Tôi vẫn còn nhớ lần đó có 1 Sư người Thái, là Sư lớn thứ 2 trong Tăng đoàn Thái Lan lúc bấy giờ (đứng sau vị Tăng Thống – vua Sãi). Vị Sư thứ 3 rất ghen tỵ với vị đứng thứ 2 này. Vị thứ 3 muốn sau này sẽ nối ngôi lên làm Tăng Thống ở Thái Lan. Tôi 0 hiểu tại sao người ta lại thích vị trí đứng đầu. BSWA là 1 ngoại lệ (cười). Vị Sư đứng thứ 2 là 1 vị tu hành chân chính, còn vị đứng thứ 3 thì có hơi tham vọng, mưu mô. Vị thứ 3 mới dựng chuyện, xào nấu lắp ghép những lời giảng của vị Sư thứ 2 để vu oan hạ bệ vị này, cho vị ấy vào tù để mình lên ngôi.

Vd như lần đó tôi ở Penang, 1 vị là bác sỹ (muốn lo lắng cho sức khỏe của tôi) mời tôi đi kiểm tra sức khỏe tổng quát và hỏi đã bao lâu Ajahn Brahm chưa đi kiểm tra sức khoẻ. Tôi nói mới hơn 1 giờ trước. Khi tôi ngồi thiền sâu, tôi có thể kiểm tra xem thân tôi có chỗ nào 0 ổn, chỗ nào trục trặc hay bị đau tốt hơn là đi kiểm tra sức khỏe. Còn nếu bạn 0 làm được như vậy thì nên đi gặp bác sỹ. Nếu ai đó muốn kiếm chuyện sẽ nói rằng Ajahn Brahm nói 0 cần phải đi bác sỹ gì hết. Nói như vậy sẽ gây hiểu lầm và có thể khiến tôi gặp rắc rối.

Thậm chí có khi tôi nói rằng việc đối xử thân thiện và tôn trọng mọi người ở mọi tôn giáo là rất quan trọng. Nhiều năm về trước tôi có kể 1 câu chuyện 1 cụ già làm rẫy trên núi. Bác ấy bỏ ra rất nhiều thời gian và làm việc chăm chỉ như nhiều người các bạn đây làm việc chăm chỉ để cho con cái có nền giáo dục tốt, được chăm sóc y tế tốt. Nhiều bậc phụ huynh hy sinh cả đời để lo cho con cái học hành đến nơi đến chốn. Và rồi con cái họ học rất tốt. Khi ra sống ở thành phố thì họ mời cha mình ra thăm thành phố. Lần đầu tiên trong đời người cha đặt chân đến thành phố lớn. Khi bác ấy đi dạo trong thành phố thì nghe 1 âm thanh rè rè cọt kẹt rất lạ. Bác ấy nghĩ: ‘ta lên đây để học hỏi điều mới lạ về thành phố’ nên bác đi theo âm thanh ấy xem nó từ đâu phát ra. Đến 1 căn phòng nhỏ trong 1 ngôi nhà, bác ấy thấy 1 cậu bé đang học đàn violin. Những ai mới học đàn violin đều cho ra âm thanh như ngỗng kêu khiến người ta muốn bịt tai lại nhưng vẫn khuyến khích: ‘tốt lắm con trai, cứ học tiếp đi’. Bác này 0 hiểu nên nói:’ chà, âm thanh gì mà nghe khủng khiếp vậy.  Mình sẽ 0 bao giờ nghe đàn violin nữa’. Chiều hôm đó ở 1 nơi khác trong thành phố , bác ấy nghe 1 âm thanh du dương tuyệt vời. Bác đến để xem nó từ đâu phát ra thì thấy 1 phụ nữ lớn tuổi đang chơi đàn violin trong nhà. Cô ấy là nhạc trưởng đã chơi violin cả đời rồi và tiếng đàn của cô thì trầm bổng hay tuyệt vời. Lúc này bác ấy nghĩ: ’0 phải là do tiếng đàn violin dở, mà là do người chơi chưa hay’. Từ nhận biết đó, ta nhận ra rằng người ta ở bất kỳ tôn giáo nào , rất dễ để chỉ trích, phê phán người Phật Tử, người Công Giáo, người Hồi Giáo , Do Thái Giáo nhưng tôi cho rằng đó là do người ta chưa biết sống đạo của mình theo cách đẹp nhất. Họ vẫn còn là học trò, chưa phải là nhạc trưởng.

1 lợi điểm khi làm 1 nhà Sư lớn là tôi được gặp gỡ nhiều người từ các tôn giáo khác. Khi gặp họ và có những cuộc nói chuyện, trao đổi tuyệt vời, tôi tôn trọng và học hỏi được nhiều điều từ họ, từ cách sống đạo của họ. Tôi cảm thấy rất dễ chịu khi gặp gỡ giao lưu, làm việc với họ. 1 trong những người này trở thành bạn thân mến của tôi, giờ đã qua đời, là cha bề trên của dòng Benedictine thuộc Công Giáo ở New Norcia. Vị ấy là 1 người bạn tốt. Khi tôi đến thăm tu viện của vị ấy, là 1 trong những tòa nhà cổ kính nhất ở Tây Úc, vị ấy dẫn tôi đi tham quan tòa nhà và nói rằng tòa nhà này đã cổ xưa lắm rồi. Tôi 0 dừng được mà hỏi: ‘Ở đây có ma 0?’ vì tôi rất quan tâm và thích ma. Vị ấy nói:’ 0, người Công Giáo chúng tôi 0 tin có ma’. Tôi nói:’ thật à, cha 0 tin có ma sao? ‘ – ‘0, chúng tôi 0 tin là có ma (ghost)’. Tôi hỏi 1 câu trúng tim đen vị ấy:’ vậy Holy Ghost (Chúa Thánh Thần) thì sao?’ Vị ấy nói:’ ồ Ajahn Brahm, Thầy lại hỏi khó tôi rồi’.

11:26 (Còn tiếp)

Vị ấy là bạn tốt của tôi. Bạn biết vị ấy theo đạo Công Giáo, tôi là Phật tử, dù 0 phải lúc nào tôi và vị ấy cũng đồng tình với ý kiến của nhau nhưng chúng tôi tôn trọng nhau. Vị ấy có nói 1 điều, là niềm tin căn bản của vị ấy, rằng ‘mọi người đều tìm kiếm Thiên Chúa’, bạn hãy quan sát tâm, khoan phản ứng nhé, tôi 0 phải là nhà Sư kỳ cục, tôi là 1 nhà Sư, 1 Phật tử và tôi tôn trọng điều vị ấy nói.

Nhiều năm sau đó, có 1 sự kiện mà chúng tôi cùng trình bày tại đại học Tây Úc trong 1 hội nghị mục vụ (chaplaincy conference). Tôi kết hợp với cha bề trên Placid nói về việc cách người Phật tử và Thiên Chúa Giáo có thể thật sự giúp mọi người. Trong số khán thính giả lúc đó có 1 vị trí thức nổi tiếng là cha Frank Brennan thuộc dòng Tên rất được tôn trọng. Vị này được chọn làm người sửa đổi hiến pháp Úc về nhân quyền. Uy tín của vị này 0 hề nhẹ.  Khi vị ấy đặt câu hỏi, tôi nhận ra rằng nói đùa 0 có tác dụng với vị ấy dù bạn biết là tôi hay kể chuyện vui. Câu hỏi của vị ấy cũng là câu hỏi người ta có thể hỏi bạn: ‘Nhiều người tin vào Thiên Chúa. Vậy người Phật tử nghĩ gì về Thiên Chúa?’ Ngay lập tức bạn có thể nói: ‘Phật tử 0 chấp nhận khái niệm có 1 Thiên Chúa là Đấng Sáng Tạo. 1 chúng sinh 0 có khả năng sáng tạo ra 1 chúng sinh khác’, nhưng nói như vậy sẽ 0 giúp cho buổi nói chuyện đi xa hơn được.

Chỉ có cha Bề Trên này là tôi có thể nói chuyện, trao đổi về công việc của 1 vị Bề Trên tu viện. Thực tế là có những vị khách 0 phải tín đồ thuần thành của đạo nào, họ đến thăm tu viện Phật Giáo Bodhinyana ở đây vài ngày, rồi sau đó đến New Norcia thăm nhà dòng Benedictine của cha Placid. Tôi mới hỏi: ‘Cha ứng xử với họ thế nào? Chúng ta 0 thể từ chối họ nhưng cũng 0 thể để họ ở lại quá lâu’. Thế là chúng tôi trao đổi thông tin những người đến tu viện Bodhinyana và tu viện Benedictine (để ứng xử cho phù hợp). Kiểu giống như danh sách đen bí mật. Xin lỗi nhưng chúng tôi đã làm như vậy.

Quay lại câu hỏi của cha Brennan, tôi trả lời thế này:’ Cha Bề Trên Placid đây và tôi là chỗ bạn bè thuộc 2 tôn giáo khác nhau. Cha ấy luôn nói với tôi về niềm tin của cha rằng ‘mọi người đều tìm kiếm (1 vị) Thiên Chúa’. Tôi 0 đặt câu hỏi về điều đó mà chỉ muốn tự hỏi: ‘điều đó có nghĩa thế nào đối với tôi’. Là 1 nhà Sư tu học cả đời, tại sao tôi trở thành nhà Sư? Tôi tìm kiếm điều gì? Từng vị khi đến đây, các vị tìm kiếm điều gì? Điều gì khiến bạn đến đây? Điều gì là động lực trong cuộc sống của bạn? Bạn muốn điều gì trong đời? Điều gì khiến cuộc sống của bạn có ý nghĩa?  Điều gì thúc đẩy bạn đi tới? Bạn tìm kiếm điều gì trong đời? Tất cả những Phật tử mà tôi biết, họ đều tìm kiếm sự bình an. Bình an nơi tâm, hiểu ở 1 mức độ sâu hơn là tìm kiếm lòng từ bi và sự tử tế’.

Đó là 1 trong những lý do mà khi bất cứ ai khi đến đây, xin hãy biết rằng các bạn luôn được chào đón.  Nếu bạn cảm thấy chưa ổn thì cứ tìm 1 cái đệm ngồi khác, dựa vào tường, đi ra ngoài và ngồi trên bãi cỏ, muốn đi toilet thì cứ đi… bất cứ gì bạn nghĩ là cần làm.  Đừng sợ bị bỏ lỡ phần nghe giảng vì tất cả đều được thu âm và phát lại. Bạn có thể đến và đi, chúng tôi cũng 0 yêu cầu bạn cung cấp tên. Điều đó có nghĩa là bạn cảm thấy tự do thoải mái. Ở đây chúng tôi 0 đòi hỏi, yêu cầu bạn bất cứ gì.

Có khi người ta gọi điện hỏi:’ Ajahn Brahm, tối nay Thầy có giảng 0?’ – ‘ Vâng, có’ – ‘ Chi phí thế nào ạ?’ Họ 0 biết gì về điều mà tôi gửi đến mọi người. Bạn phải trả bao nhiêu để được nghe giảng? Bạn trả bao nhiêu để vào đây nghe giảng tối nay? 0 có tính phí. Và tôi cũng đã trả lời với họ như vậy:’ bạn 0 phải trả phí gì đâu’. Rồi họ nói:’ 0 tính phí gì sao?’ – ‘vâng, 0 tính phí’.  Rồi họ nói: ’vậy là Thầy giảng 0 hay rồi’. Và bà ấy cúp máy (cười). Tôi 0 bao giờ xem đó là sự xúc phạm mà chỉ thấy buồn cười. Bây giờ mà có ai gọi điện thoại như vậy, hỏi rằng họ sẽ phải trả phí bao nhiêu để vào nghe giảng thì tôi sẽ nói: ‘vô giá’. Như vậy sẽ tốt hơn nhiều. Khi bạn 0 phải trả tiền thì 0 có nghĩa là 0 đáng giá.

17:23 (còn tiếp)

Nói là vô giá thì mới đúng. Bạn 0 phải trả chi phí 0 có nghĩa là 0 có giá trị gì. Bây giờ tôi kể cho bạn nghe chuyện này. Tôi 0 gặp rắc rối gì với cái thư viện ở đây nhưng ngày trước nhiều người thích có 1 tượng Phật trong nhà của họ. Họ trở thành Phật tử và được truyền cảm hứng khi có trong nhà 1 bức tượng Phật. Cho nên chúng tôi có những bức tượng Phật mà người ta tặng cho chúng tôi. Chúng tôi đặt các bức tượng ấy trên các kệ sách rồi người khác đến và nói họ muốn có 1 bức tượng Phật để đặt trên bàn thờ trong nhà để tạo động lực, để nhắc nhớ họ những lời dạy tuyệt vời của Đức Phật, vậy thì có thể thỉnh ở đâu. Tôi nói các bạn cứ đến thư viện và xem, ở thư viện có rất nhiều. Tôi nghĩ là bây giờ thì tất cả các tượng Phật đã được thỉnh đi hết rồi. Họ đến thư viện xem và hỏi giá bức tượng Phật này là bao nhiêu (cười).  Bạn biết câu trả lời của tôi rồi, là vô giá. Họ nói: ‘vâng, nhưng bức tượng này là bao nhiêu’ - ‘Vô giá’ - ‘Nhưng là bao nhiêu? con muốn trả tiền’ - ‘Ồ bạn thích bức tượng này à? Tặng bạn đó.’ Đó là 1 hành động tuyệt vời vì đôi khi nhà người này có dư vài bức tượng hay họ dời đi mà 0 tiện mang theo nên họ đặt tượng lên các kệ sách và rồi các bức tượng lại được tặng cho những người khác. 0 phải trả tiền nhưng là vô giá, xin đừng cho rằng đây là đồ bỏ đi. Đó là 1 cách cho đi tuyệt vời mà những shop bán hàng 0 hay làm như vậy. Đó là sự hào phóng, sự tử tế , chỉ cần người nhận thật sự thích bức tượng ấy.

Có bao nhiêu bạn ở đây thích bức tượng Phật phía sau lưng tôi? Nếu bạn có thể cầm về được thì cứ lấy đi nhé (cười, vì tượng Phật to này phải dùng cần cẩu đặt vào bệ thờ qua đường mái nhà lúc chưa lợp mái). Thật ra là 0 bê đi được. Có những việc mà tôi chứng kiến trong cuộc đời nhà Sư của tôi. Khi bắt đầu xây dựng tu viện (Bodhinyana) này ở vùng đông bắc Thái Lan, tất nhiên là nhà chùa cần 1 tượng Phật, nên 1 người đã cúng dường 1 bức tượng lớn; to bằng bức tượng Phật phía sau lưng tôi. Bức tượng được chở đến nhà ga cách xa tu viện 6km. Làm sao để mang bức tượng Phật về đến tu viện? Tất nhiên là có thể thuê xe tải trong thành phố để chở về chùa nhưng ở vùng đông bắc Thái Lan họ 0 làm vậy. Các Phật tử trong làng được thông báo là tượng Phật đã được chở đến rồi. Khoảng 1 giờ sau, lúc đó tôi là 1 nhà Sư trẻ nên đi ra ngoài xem mọi chuyện thế nào. Dân làng cùng nhau khiêng bức tượng Phật khổng lồ. Cần khoảng 20 người đàn ông khiêng bức tượng, nếu có ai đó mệt thì người khác vào thay. Họ cùng nhau khiêng bức tượng Phật đi băng đồng từ nhà ga về chùa khoảng 6km. Họ reo hò, vui cười và có khoảng thời gian thật tuyệt vời. Bạn biết là khi dựng tượng lên thì 0 bao giờ bị đổ vì họ làm với tấm lòng yêu mến. Họ làm việc này vì đây là tu viện của họ, họ thực sự muốn thấy bức tượng Phật được mang đến nơi. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy thật là tuyệt vời. 1 người kỹ sư thì sẽ cho rằng 0 thể nào làm được nếu tính theo tiêu chí sức khoẻ cộng đồng và sự an toàn, nhưng với tất cả tấm lòng thì người ta làm được.

Quay lại vấn đề bạn tìm kiếm điều gì trong đời? Là những điều bạn thật sự muốn tìm kiếm chứ 0 phải những điều được quy định, theo quy tắc, hay là những luật lệ bạn phải làm thế này, 0 được làm thế kia. Theo những quy định và luật lệ như vậy thì bạn cảm thấy thế nào? Thật là hạn chế, cứng nhắc, thiếu sự hiện diện của lòng tốt, tình yêu thương và vẻ đẹp. Có rất nhiều điều trên đời này 0 hoạt động theo nguyên tắc khoa học mà thế giới vận hành theo hướng dẫn của con tim hơn là quy luật. Định luật vật lý là gì? Có vẻ như chúng được thành lập bởi 1 cơ quan chính phủ nào đó. Nếu bạn phá vỡ các định luật vật lý thì bạn bị phạt hay phải vào tù. Tôi yêu thích khi thấy có những điều xảy ra đi ngược lại với định luật vật lý, các nguyên tắc khoa học. Chúng thật tuyệt vời. Những lúc đó thì bạn nghĩ trái tim con người và tâm chiến thắng tất cả các quy luật lạnh lùng cứng nhắc, thậm chí là luật hình sự. Thấy được những điều đó thì thật tuyệt vời. Có người nói với tôi rằng họ được truyền cảm hứng bởi 1 câu chuyện, có lẽ là ở Tây Úc.

Có 1 vị thẩm phán ở vùng phiá bắc của Tây Úc thấy 1 cậu bé người bản xứ lại bị ra tòa. Chú nhỏ  đã gặp ông tại tòa nhiều lần lắm rồi. Lần này thì chú lại trộm cướp hay gây rối phá hoại gì đó. Vị ấy nói: ‘Có vẻ như các hình phạt 0 có tác dụng gì với chú. Bây giờ tôi muốn đề nghị với chú thế này: dù chuyện này 0 nằm trong hệ thống pháp lý, nhưng nếu chú sống tử tế, 0 phạm tội gì trong 6 tháng tới thì lúc đó ta 0 gặp nhau tại tòa mà tôi sẽ mua tặng chú 1 chiếc xe đạp đua xịn hiệu BMX mới toanh (giá từ vài chục triệu đến vài trăm triệu VND/chiếc). Chú nhỏ này đã vô cùng sửng sốt trước lời đề nghị đó. Đó là lần đầu tiên chú nhỏ nhận được lòng tốt và chú sống tử tế 0 quậy phá gì. Sau 6 tháng, vị thẩm phán dẫn chú đến cửa hiệu, dùng tiền cá nhân để mua cho chú nhỏ này 1 chiếc xe đạp tuyệt đẹp. Điều đó đã thay đổi cuộc đời chú ấy. Thay vì án phạt, chú ấy nhận được phần thưởng. Đó là những việc 0 đi theo con đường của luật pháp mà đi theo lý lẽ của con tim.

Tôi 0 biết bạn đã từng trải nghiệm những điều như vậy trong đời chưa. Tôi vừa nói chuyện với các Sư về việc nhận những món quà tặng miễn phí. Bạn đã từng nhận được điều gì miễn phí chưa? Trước khi làm nhà Sư thì tôi là thầy giáo dạy học. Khi quyết định làm nhà Sư thì tôi có 1 số tài sản. 1 trong số đó là chiếc bàn ăn rất đẹp làm bằng gỗ gụ đắt tiền. Tôi sắp xếp cuộc đời mình làm 1 thầy giáo nên tôi mua chiếc bàn ăn cao cấp này. Khi tôi quyết định làm nhà Sư thì trả lại căn nhà tập thể dành cho giáo viên mà tôi đang thuê để người khác đến ở. Họ nhìn cái bàn và nói là họ rất thích. Tôi nói: ‘cái bàn này rất đẹp nhưng mà tôi 0 thể mang theo sang Thái Lan được. 1 nhà Sư thì cần mang theo bàn ăn làm gì?’ Họ nói: ‘vâng, cái bàn này thật đẹp, giá bao nhiêu?’ Đó là 1 trong những thời khắc đẹp trong đời tôi. Tôi nhớ là đã nói rất rõ ràng: ‘bạn thích nó à?’ – ‘Vâng, vâng, giá bao nhiêu?’ Tôi nói: ’0 có bao nhiêu hết. Nó là của bạn.’ Tôi nhớ lúc đó họ nhìn nhau kiểu :’ điên à? Cái bàn này đẹp và đắt tiền như vậy thì ai mà cho 0?’ Tôi nói:’tôi nghỉ dạy để xuất gia trở thành nhà Sư. Tôi 0 cần cái bàn, cũng 0 cần tiền. Nó là của bạn, hãy nhận và có 1 khởi đầu tốt nào’.  Họ là 1 cặp đôi trẻ mới cưới, chưa có con , mới bắt đầu cuộc sống và tôi có cơ hội tặng họ 1 món đồ nội thất xinh đẹp. Tôi cho rằng khi cho tặng như vậy thì chẳng tốn phí gì nhưng tôi được nhiều thứ từ đó, niềm vui giúp đỡ được 1 cặp đôi mà tôi 0 quen biết. Họ vừa mới bắt đầu cuộc sống hôn nhân. Đó là điều mà tôi tìm kiếm trong đời: những ý nghĩa tốt đẹp, niềm vui khi làm những điều khác biệt, cho người khác những trải nghiệm tuyệt vời. Khi bạn làm những điều như vậy thì có được niềm vui, tình thương yêu, khả năng yêu và được yêu.

Bạn có thể hỏi: ‘Thầy Ajahn Brahm, Thầy nói về yêu và được yêu. Thầy độc thân, Thầy chưa bao giờ có bạn đời’. Tôi có chứ. Là mỗi người trong số các bạn. Tôi muốn nói rằng các bạn là gia đình của tôi. Hy vọng rằng bạn cảm thấy như vậy khi đến và nói chuyện với tôi. Tôi thật sự quan tâm đến các bạn. 1 trong những điều dễ thương về chuyện này là , tôi đã ở vùng Tây Úc này tính đến nay được 40, 41 năm rồi, tôi biết nhiều người trong số các bạn từ khi còn rất nhỏ. Các bậc phụ huynh mang các bạn đến đây khi các bạn còn bé và tôi luôn để cho các bạn chơi đùa trong vườn nhà chùa. Tôi nhớ vào năm 1983 hay 1984, chúng tôi có tổ chức 1 buổi lễ. Các em nhỏ chơi đùa ở các bụi cây phía trước ngôi nhà nhỏ là Trung Tâm Phật Tử lúc bấy giờ, nay là BSWA. Vào buổi chiều các em núp trong bụi cây để ăn bánh quy, mà các em đã thọ 8 giới hôm đó (trong đó có 0 ăn quá ngọ). Tôi nghĩ như vậy cũng tội cho các em vì còn quá nhỏ. Các em mới nói:’ Ajahn Brahm, xin đừng nói cho cha mẹ chúng con biết chuyện (ăn) này, vì hôm nay chúng con đã thọ 8 giới’. Tôi mới nói: ‘ Ồ, 0 sao đâu, để Thầy mang cho chúng con thêm 1 ít bánh quy nữa nhé! Chắc là các con đói rồi.’ Tôi đã nói như vậy. Các em xin tôi đừng nói còn tôi thì cho chúng thấy tầm quan trọng của lòng từ tâm, tử tế . Tôi luôn nhớ chuyện đó.

Để tôi xem hôm nay có em nào ở đây không. 1 trong số các em đó bây giờ là bác sỹ nội soi đại tràng. Em này rất thông minh, khi lớn lên em vào đại học theo ngành y. 1 buổi sáng thứ 7 em đến gặp tôi nói rằng 0 theo ngành y nữa, em muốn bỏ nghề. Tại sao? Vì 1 buổi sáng nọ, 1 bệnh nhân của em chết đột ngột 1 cách bi thảm, là 1 bệnh nhân nữ còn trẻ, mới 23t.  Cô ấy 0 ngờ mình sẽ chết. Vị bác sỹ nội soi này phải thông báo với chồng cô ấy rằng vợ anh ta 0 còn nữa, và cũng phải thông báo với 2 người con nhỏ của cô ấy đang ngồi với cha rằng mẹ chúng 0 còn nữa. Vị bác sỹ nghĩ rằng chuyện thông báo này thật khủng khiếp, thật khó để thực hiện. Chuyện này có vẻ bình thường với các bạn nhưng với vị bác sỹ trẻ này lúc đó thật sự là 1 cú sốc quá lớn nên vị ấy muốn bỏ nghề. Lúc đó tôi kể cho vị bác sỹ này nghe 1 câu chuyện đẹp mà các bạn đã được nghe rồi. 

Rằng con đã hiểu lầm về mục tiêu khi làm bác sỹ, chuyên viên trị liệu hay y tá. Mục tiêu chính của con 0 phải là chữa cho mọi người hết bệnh. Nếu con nghĩ đó là mục tiêu chính thì sớm hay muộn con cũng sẽ thất bại. Mục tiêu chính của con là chăm sóc cho mọi người. Chăm sóc cho mọi người thì 0 bao giờ gặp thất bại. Em ấy hiểu ra vấn đề ngay, trở lại làm việc, 0 bỏ nghề và trở thành 1 bác sỹ giỏi, chuyên gia về nội soi đại tràng . Có 1 cô Ni an cư mùa mưa ở đây đợt vừa rồi, vào cuối đợt an cư, cô ấy đã có vé bay về UK trong vài tuần sau đó. Cô cần đi bệnh viện nhưng bệnh viện công thì phải đăng ký và chờ đến phiên, 0 thể nhanh được, có cả 1 danh sách chờ dài. Thế là chúng tôi gọi điện nhờ đệ tử của tôi là vị bác sỹ này giúp và cô được nội soi để kiểm tra ung thư. Đó là cách người ta làm để tỏ lòng biết ơn. Bạn giúp người khác vào lúc họ cần nhất để họ tiếp tục ở trong nghề và sau đó họ giúp lại bạn. Đó là cách làm tuyệt vời. Chúng ta hiểu về việc chăm sóc và chữa trị là như vậy và thật là tốt đẹp khi có trí tuệ như vậy.

Đó là điều chúng ta tìm kiếm nơi 1 người bạn đời. Bạn có thật sự quan tâm đến người ấy 0? Tôi hỏi bạn 1 cách nghiêm túc. Bạn có thể sống với bạn đời trong 1 thời gian dài. Có bao nhiêu bạn có thể nói với họ rằng: ‘Anh yêu, cánh cửa tâm hồn em luôn mở rộng để đón anh, bất kể là anh làm điều gì’. Đó là tình yêu vô điều kiện. Bạn đã từng nhận được tình yêu vô điều kiện chưa? Nếu là có thì đặc biệt vô cùng. Cha tôi đã thể hiện tình yêu vô điều kiện ấy với tôi khi tôi 14t và tôi 0 bao giờ quên. Đó là 1 trong những lý do tôi trở thành nhà Sư như ngày nay. Rất đẹp. ‘Con trai, bất kể con làm điều gì trong đời, cánh cửa nhà cha (tức là cánh cửa trái tim) luôn mở rộng đón con’. Khi bạn nhận được những điều như vậy, bạn sẽ hiểu điều mà người ta tìm kiếm trong đời là gì. Khi bạn có thể nói được câu ấy với bản thân mình, bạn nhìn mình trong gương và nói: ‘này tôi ơi, ta đã sống với ta cả đời, ta biết rõ ta hơn cả bạn đời của ta, cánh cửa lòng ta luôn mở rộng để đón ta. Ta có phạm nhiều lỗi lầm nhưng ta sẽ 0 bao giờ nổi giận với chính ta’. Bạn sẽ 0 bao giờ chán nản, thất vọng trong đời vì sự tử tế và tình yêu bạn trao tặng cho chính mình sẽ giúp bạn vượt qua hầu hết mọi chuyện. Đó là những điều mà người ta tìm kiếm trong đời. Đây là sự thật, 0 phải là lý thuyết sách vở mà là điều bạn cảm nhận bằng trái tim. Cảm nhận đó tốt đẹp và cảm động.

Và sự tha thứ nữa. Có bao nhiêu bạn muốn được tha thứ? Xin hãy biết tha thứ cho chính mình. Bạn là người duy nhất có thể tha thứ cho chính mình. Bạn nhìn mình trong gương và nói: ‘tất cả lỗi lầm của mình, những hành động ngớ ngẩn ngu ngốc của mình , tất cả những câu chuyện đùa tệ hại mà tôi đã kể cho các bạn nghe, 0 chỉ 1 lần mà kể nhiều lần, có khi trong nhiều tuần liền, tôi mong được bạn tha thứ cho tôi’. Tất nhiên khi bạn có lòng từ tâm để làm như vậy thì rất dễ để tha thứ, rất tốt đẹp khi tha thứ.

Nhiều năm về trước có 1 cô thường đến đây. Cô bị ung thư và muốn tôi dạy thiền. Tôi đã dạy thiền cho cô ấy nhưng bệnh ung thư của cô đã tiến triển nặng rồi. Cuối cùng thì cô ấy qua đời nhưng trước khi qua đời, ngay ở khu vực tiếp tân đàng kia, tôi tư vấn cho cô ấy và hỏi cô: ‘điều xấu tệ nhất mà cô từng làm trong đời là gì?’ Cô thuộc thế hệ sinh vào cuối thập niên 60, đầu 70 nên rất nghiêm túc và đúng mực. Cô nói: ‘con 0 kể cho Thầy nghe được’. Tôi nói: ‘Tôi sẽ 0 kể cho ai nghe đâu’. Tôi xin thú nhận là đã nói dối vì tôi đã kể chuyện này cho các bạn nghe rất nhiều lần nhưng tôi nghĩ là cô ấy sẽ 0 phiền. Cuối cùng thì vì tin tưởng tôi, tôi tỏ cho cô thấy tình yêu thương vô điều kiện nên cô ấy kể.  Điều xấu tệ nhất mà cô làm trong đời là hôn chồng người khác 1 lần. Tôi nói: ‘Đó là tất cả sao?’

Tôi để ý thấy khi cô giữ bí mật điều đó trong lòng rất nhiều năm thì nó trở thành vấn đề rất lớn đối với cô. Cô ấy rất xấu hổ về chuyện ấy. Khi cô ấy kể cho 1 nhà Sư nghe thì cảm thấy tốt hơn nhiều. Tôi 0 đồng tình với chuyện ấy, nó 0 tốt, nhưng chuyện tệ nhất trong đời mà chỉ vậy thì khá là thánh thiện. À mà tôi 0 khuyến khích người Phật tử đi hôn chồng người khác đâu nhé. Tôi 0 nói như vậy (cười).

37:19 (Còn tiếp)

Bạn thấy đó, nhiều khi 1 lời tư vấn, giảng dạy có thể bị diễn dịch sai. Nếu có lúc nào đó lời giảng dạy của tôi bị diễn dịch sai, các bạn kiện tôi đã dạy điều xấu ác. Và điều gì đã xảy ra với nhà Sư đứng thứ 2 ở Thái Lan nói trên?  Vị ấy ở tù 2 năm. 1 nhà Sư lớn. Và vị ấy luôn nói rằng đó là 2 năm tuyệt vời nhất trong đời vị ấy. Khi nhập thất 10 ngày vào đầu năm nay, tôi thấy thật là tuyệt vời. Vậy mà được nhập thất tới 2 năm. Bạn 0 phải làm gì cả. 0 ai có thể đặt câu hỏi nào với bạn. Bạn 0 phải đi đây đi kia làm lễ này lễ nọ. Trong tù thì 0 có đi đâu được, bạn chỉ đọc sách, thiền định, nghỉ ngơi, có thức ăn khá ngon. Có vẻ thức ăn trong tù thì ngon hơn thức ăn trong tu viện nữa đó. Bây giờ thì chắc là vậy còn thời đó thì 0 biết thế nào. Vị ấy nói đó là khoảng thời gian tuyệt vời. Cuối cùng thì vị ấy được miễn tội. Vị ấy luôn cho rằng thời gian ở tù 2 năm là điều may mắn.

Vậy các bạn có thể nào vui lòng gọi cảnh sát đến bắt tôi để tôi có thể thật sự nhập thất trong đôi năm được 0? Tôi 0 chắc là tội gì nhưng các bạn có thể bịa ra 1 tội gì đó (cười). Vậy thì chúng ta làm gì trong đó? Bạn muốn điều gì? Bạn muốn bình an, tự do, lòng tốt, tôn trọng, tình yêu thương, đặc biệt là có thể yêu thương chính mình vô điều kiện, bất kể bạn là ai . Đó là 1 trong những lý do khiến tôi yêu mến việc trở thành nhà Sư.

Thật lòng mà nói nhiều khi tôi 0 thể mường tượng ra tại sao người ta muốn tôi đến nhà họ ăn tối , muốn mời tôi đi đến chỗ này chỗ kia, kiểu như để được gặp tôi. Tôi nghĩ là đã có nói với các bạn trước đây rồi, rằng 1 trong những lời khen tốt nhất mà tôi nhận được trong đời. Tôi 0 kể để tự tán dương mình mà chỉ muốn nói điều gì thật sự quan trọng trong đời. Lời này là do 1 vị quản giáo nói:’ Ajahn Brahm, xin hãy trở lại dạy nơi nhà tù của chúng tôi’. Chỗ đó ở Canning Vale, ngoại ô Perth. Nhà tù này có an ninh cao (tội nặng). Tôi trả lời rằng tôi quá bận. Tôi làm tu viện trưởng của vài tu viện, đi giảng ở nước ngoài. Nhưng họ cứ nài nỉ tôi đến để dạy cho tù nhân. Tại sao? Ông ấy nói rằng đã làm việc trong ngành này tại Tây Úc cả đời rồi, giờ sắp về hưu.  Ông nhận thấy có điều đặc biệt. Ông nói ông 0 phải là Phật tử nhưng bất kỳ tù nhân nào đến dự lớp học của Thầy, khi mãn hạn tù, họ 0 bao giờ tái phạm. Tỷ lệ tái phạm = 0. Thậm chí chính tôi cũng nghĩ: ‘ wow, mình đã làm gì? Tại sao?’ Điều này thật sự đánh thẳng vào tim tôi. Tôi nói để tôi cử 1 Sư đến đó. Vị ấy bảo: ‘0,  chúng tôi muốn Thầy đến dạy’. Ah, sao phải là tôi chứ? Điều đó có nghĩa là gì? Tại sao ta lại có thể làm được như vậy?

Tôi 0 bịa chuyện ra đâu. Bằng cách này hay cách khác, tôi nhìn 1 người với tình yêu 0 điều kiện, tức là chấp nhập vô điều kiện. Bạn nhìn thấy nhiều hơn chứ 0 chỉ là tội ác khiến người ấy vào tù. Có khi họ phạm những tội ác rất khủng khiếp. Thế nhưng đằng sau, bên dưới tội ác ấy, hành động bạo lực khủng khiếp ấy, những ca cưỡng hiếp ám ảnh ấy, trộm cắp, đánh đập, bên dưới tất cả những tội ác ấy là 1 con người với nhiều nỗi niềm chứ 0 chỉ là những chuyện bạo lực mà họ đã làm. Tôi có thể nhìn thấy điều đó và tôi vào nhà tù để giảng dạy những điều mà tôi đã nhận ra nơi họ. Và rõ ràng là có nhiều tù nhân cũng nhận ra như vậy. Họ nhận ra họ 0 phải là kẻ sát nhân.

Các bạn biết câu chuyện 2 viên gạch lệch trên tường, đúng 0? Khi tôi lỡ xây 2 viên gạch lệch trên 1 bức tường thì 0 có nghĩa là tôi phải phá hủy bức tường đó. Và thật sự thì bức tường vẫn còn đó. Có 1 anh chàng trong nhà tù nông trại Karnet (là tù nhẹ, chuyên trồng trọt các thứ cung cấp cho các nhà tù ở Tây Úc). Cách đây 1 năm anh ấy đọc câu chuyện này và hiểu được câu chuyện. Anh ấy nói anh giết người 2 lần, 2 viên gạch lệch trong đời của anh. Nói cách khác, anh ấy đã phạm 2 tội ác khủng khiếp 0 có nghĩa rằng anh ấy chuyên đi giết người, 0 cần phải hủy hoại cả cuộc đời mình chỉ vì 1 người phụ nữ hôn chồng người khác. Cuộc đời còn nhiều điều hơn thế. Đó là cách chúng ta học tha thứ, nhìn người khác 0 chỉ là nhìn vào lỗi lầm của họ mà nhìn những điều khác nữa. Nhìn cả con người đó. Tôi chưa từng thấy ai 0 có những phẩm chất tốt đẹp, tuyệt vời.

Tôi đã gặp 1 rắc rối như vậy ở tu viện Bodhinyana. Sao Thầy lại cho người như vậy thọ giới (xuất gia) làm gì? Tôi thấy sự tốt đẹp nơi anh ấy. Luôn có nhiều điều tốt đẹp và tử tế đâu đó nơi con người ấy. Vậy đó có phải là điều bạn đang tìm kiếm 0? Tại hội nghị mục vụ ở đại học Tây Úc nhiều năm về trước, tôi đã nói với vị học giả, Cha Frank Brennan rằng: ‘những người vô thần, Phật giáo, tất cả mọi loại người đều tìm kiếm sự tôn trọng, tha thứ, khả năng yêu và được yêu, để phục vụ và giúp đỡ trên thế giới này, có những người bạn tuyệt vời… Đó có phải là điều người ta tìm kiếm 0? Cha Placid đây là bạn của tôi, nói rằng mọi người đều tìm kiếm Thiên Chúa. Thiên Chúa chính là như vậy’.

Tôi đã nói như vậy và mọi người thích ý kiến đó. Ý này 0 chia rẽ mọi người mà kết hợp mọi người lại nơi những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống. Sự bình an tuyệt vời, 0 sợ hãi, khả năng tìm kiếm và tìm ra con đường của riêng bạn trên thế giới này, khả năng có được tình yêu, niềm vui, hạnh phúc, tự do, hiểu được cảm giác an bình là như thế nào trong thiền định.  Đó là lý do tại sao vào cuối thời thiền tôi hỏi các bạn cảm thấy thế nào. Tôi 0 nói với bạn mà tôi muốn bạn cảm nhận sự bình an trong thiền, cảm thấy vẻ đẹp của tha thứ, trải nghiệm được sự mát mẻ khi đi ra hiên nhà đón làn gió mát. 0 biết bên ngoài có mưa 0, cảm nhận mưa cũng thật hay. Nếu có mưa, tôi sẽ nhanh chóng kết thúc buổi giảng, đi ra ngoài đón mưa và bị ướt. 1 cảm giác rất tuyệt vời. Đây thật sự là điều mọi người có thể đồng ý với nhau. Khi ta có thể đồng ý với nhau về những chuyện quan trọng này trong đời thì giống như người đàn ông lớn tuổi thấy 1 em nhỏ chơi violin, rồi 1 nhạc trưởng chơi violin, điều thứ 3 ông sẽ thấy là cả 1 dàn nhạc chơi  loại âm  du dương hay nhất trên thế giới. Mọi người trong dàn nhạc đều là những bậc thầy chơi nhạc điêu luyện và quan trọng nhất là họ có thể chơi nhạc nhịp nhàng hòa điệu với nhau. Loại âm nhạc như vậy trên đời này mới tuyệt vời làm sao. Bằng cách đó, chúng ta có thể tạo ra thêm an bình, hòa bình, sự thấu hiểu, bớt đối kháng giữa con người với nhau. Đó là sự tốt đẹp và triển vọng mà chúng ta có thể có. Cám ơn các bạn đã lắng nghe.

Sadhu Sadhu Sadhu 46:35

Phần Hỏi Đáp:

H: Khi làm việc với những người có khuyết điểm xấu thì phải thế nào? Xin Thầy cho lời khuyên.

Đ: Ta nên nhìn vào những điểm tốt, những điều tuyệt vời của họ, đừng tập trung nhìn vào khuyết điểm. 1 khi bạn tập trung vào những phẩm chất tốt đẹp thì những người ấy cũng thấy được những phẩm chất tốt của mình và những phẩm chất ấy bắt đầu phát triển. Tôi gọi đó là tưới nước cho bông hoa, đừng tưới nước cho cỏ dại. Nếu bạn tập trung vào những tính xấu của 1 người, họ sẽ luôn nghĩ nhớ rằng họ thật là hết hy vọng, là thất bại, là 0 tốt rồi họ trở thành người 0 tốt. Chúng ta có thể tập trung nhìn vào những phẩm chất tốt của người ấy.

Có 1 vd này, khi tôi còn là thầy giáo, vào cuối năm học, tôi phải phát cho các em phiếu điểm/xếp hạng. Chắc chắn là phải có 1 em trong lớp đứng chót dù cho các em đều tài giỏi như Einstein thì cũng vậy. Tôi đưa phiếu xếp hạng cho em đứng chót lớp. Và lớp này 0 phải dạng ai cũng giỏi như Einstein. Đây là 1 ngôi trường bình thường ở phía Tây nước Anh. Ngay khi tôi đưa phiếu cho em nhỏ này, em đứng hạng 30, chót lớp. Em ấy bất ngờ, 0 mong đợi chuyện như vậy. Em ấy buồn bã và có chút sợ hãi. Bạn bè sẽ nói gì, cha mẹ họ hàng sẽ nói gì? Tôi tìm cách nói cho em thấy điểm tích cực trong câu chuyện này thay vì lỗi lầm. Nhiều bạn ở đây đã biết câu chuyện này rồi. Tôi nói:

‘Trong Phật Giáo có 1 vị gọi là Bồ Tát. Trong PG Đại Thừa thì Bồ Tát là vị hy sinh hạnh phúc của riêng mình để các bạn 0 phải bị đau khổ. Đó chính là em. Thầy biết em có thể làm tốt hơn thế này. Em thông minh hơn nhiều so với thứ hạng 30 chót lớp này. Vậy thì hẳn là em đã cố ý làm với 1 mục đích gì đó. Em muốn giúp các bạn trong lớp 0 phải đau khổ khi đối mặt với cha mẹ tối nay’.

Em ấy đã bật cười, chắc là nghĩ ông Thầy này cũng crazy thật chứ. Nhưng nhờ vậy mà em 0 còn buồn bã. Trước khi cho các em ra về, tôi nói thêm:’ nhưng em chỉ được phép làm Bồ Tát 1 lần trong đời đi học của mình thôi nhé! Năm sau hãy để bạn khác làm’.  Đó là cách giúp em ấy nhìn nhận mình theo 1 cách khác. Còn nếu bạn nghĩ bạn thất bại thì bạn sẽ trở thành người thất bại. Tôi đã thấy nhiều người như vậy rồi. Tôi đã học về tâm lý giáo dục trước khi trở thành thầy giáo.

Đôi khi tôi ngạc nhiên, có vài nhà Sư mà tôi đã dạy và vun bồi tại tu viện Bodhinyana. Tôi hỏi họ đã từng học đại học chưa? Các vị ấy bảo chưa bao giờ vào đại học. Tại sao 0? Các vị ấy rất thông minh.  Có 1 vị cực kỳ thông minh, là Sư Santutthi (Sư này người VN). Vị này xây nhà cực giỏi, tu ở Kusala Vihara. Tôi hỏi tại sao Sư ấy 0 vào đại học. Có 1 lần ông nội xem bảng xếp hạng cuối năm học của vị ấy và thấy kết quả 0 tốt, mới mắng vị ấy là ngu ngốc, làm xấu hổ dòng tộc, phải chăm chỉ hơn nữa. Vị ấy tin vào lời đánh giá ấy của người 0 thật sự thấu hiểu vị ấy. Từ đó vị ấy 0 bao giờ (đủ tự tin để) cố gắng nữa. Vị ấy nghĩ mình ngu ngốc nên phát triển 1 kỹ năng khác , trở thành 1 nhà Sư hài hước và vui vẻ. Vị ấy đã từng giảng ở đây và bạn đã nghe rồi đó. Vị ấy là 1 nhà Sư tuyệt vời nhưng chưa bao giờ vào đại học vì nghĩ rằng mình 0 đủ khả năng học. Thật ra là vị ấy có thể. Cho nên nếu bạn tin vào điều người ta nói xấu về bạn, bạn sẽ bỏ cuộc. Vì thế tôi nói với các bạn rằng bạn là người tuyệt vời, bạn là bác sỹ giỏi, là thủ quỹ tốt, là người lau dọn rất đặc biệt cho dù đó 0 phải là công việc của bạn. Bất cứ bạn làm gì là bạn phát triển mình theo hướng đó, và thường thì sẽ sống theo cách đó. Lời khen tặng (nịnh hót) đưa bạn đến mọi nơi. Hãy cứ thử đi.

52:43 (Còn tiếp)

H: câu hỏi của con là về chứng nghiện. Ta có thể làm gì để giúp 1 người muốn thoát hỏi xu hướng nghiện.

Đ: 1 số chứng nghiện là về mặt thể lý; rất khó để ra khỏi xu hướng nghiện ấy. Tôi nhớ có 1 trường hợp đã nhiều năm trước của 1 quý ông. 1 câu chuyện buồn. Anh ấy muốn cai nghiện heroin tại tu viện Bodhinyana. Lúc đó thì ở tu viện này 0 có nhiều Sư nên chúng tôi cho anh ấy ở lại và anh ấy thật sự muốn cai nghiện. Vợ anh ấy sẽ thỉnh thoảng đến thăm và chăm sóc cho anh ấy. Khi đang ở tu viện, anh giải thích cho tôi chứng nghiện như thế nào. Anh ấy kể hàng ngàn lần trong mỗi ngày anh ấy phải nói không (từ chối), anh ấy chỉ nó yes có 1 lần và rồi anh tái nghiện heroin. Anh ấy nói cai nghiện rất khó. Hàng ngàn lần nói 0, chỉ 1 lần nói có là coi như công cốc. Anh ấy làm rất tốt (nói 0) trong khoảng 3 hay 4 tuần, rồi anh nói yes 1 lần và tái nghiện. Đó là 1 trong những chuyện đáng buồn nhất mà tôi chứng kiến. Nhưng bạn biết 0, 1 lần anh ấy thiền rất tốt. Tôi nhớ là anh đã chạy đến chỗ của tôi và nói:’ Ajahn Brahm, con đã nghe Thầy nói rất rất nhiều lần rằng niềm vui trong thiền còn tuyệt vời hơn niềm vui tình dục’. Trước khi xuất gia tôi đã từng có bạn gái, và tôi biết điều mà tôi lựa chọn từ bỏ (để xuất gia). Niềm vui trong thiền tuyệt vời hơn nhiều, càng kéo dài thì càng an lạc, hoan hỷ. Anh ta nói:’ con đã từng nghe nói như vậy nhiều lần nhưng con chưa từng nghe ai nói niềm vui trong thiền tuyệt vời hơn heroin. Mà đúng là như vậy’. Tôi nghĩ anh ấy sẽ tiếp tục thực hành thiền định và vượt qua chuyện nghiện heroin, nhưng anh ấy đã 0 giữ được như vậy.

Rõ ràng điều đầu tiên về chứng nghiện là hãy cho phép bản thân bạn được thất bại. Đừng nghĩ rằng khi bạn xuôi theo nó 1 lần nghĩa là bạn 0 làm được. Hãy làm lại và làm lại nhiều lần. Kết quả sẽ rất xứng đáng.

1 chuyện khác là phải bảo đảm là bạn dẹp bỏ, cắt đứt hết các nguồn cung cấp, những người bạn cũ, số điện thoại hay những nơi có sẵn các chất gây nghiện đó.  Và đừng bao giờ cảm thấy mình tồi tệ xấu xa. Vì 1 khi bạn nghĩ tiêu cực về bản thân kiểu: ‘mình thật là hết hy vọng’ thì nghĩa là bạn 0 muốn cố gắng nữa, và đó là 1 trong những vấn đề tồi tệ nhất. Bạn thất bại bao nhiêu lần 0 quan trọng, hãy cứ cố gắng làm lại. Bạn 0 phải là người xấu. Người cung cấp những thứ đó mới là xấu.

H: Khi con muốn làm gì đó như nghệ thuật thì con 0 bắt đầu vì con muốn nếu làm thì phải hoàn hảo. Và nỗi sợ không làm được điều đó kiềm hãm con. Con có thể dùng Phật Pháp để vượt qua được 0?

Đ: Được chứ. Tất nhiên là được. Đó là hội chứng cầu toàn. Bạn đã từng đọc bài báo của cô Michelle Obama chưa? Cô ấy là 1 đệ nhất phu nhân tuyệt vời ở Mỹ nhưng nhận thức của cô ấy về hành vi việc làm của cô ấy thì luôn là ‘tôi thật sự làm việc này chưa đủ tốt’.  Mọi người khác nghĩ rằng cô ấy tuyệt vời. Lần đầu tiên tôi hiểu về sự hoàn hảo là 1 chướng ngại. Bạn có thể nghĩ rằng như vậy là chưa hoàn hảo nhưng những người khác yêu thích điều đó.

Đôi khi tôi ngạc nhiên khi thấy có rất nhiều người đến nghe tôi giảng vì đó là những nội dung cũ giảng đi giảng lại (cười). Có người vẫn trở lại nghe giảng. Tại sao? Khi nhìn vào bài giảng của mình tôi nghĩ như vậy thì khá là (tầm) thường, mình có thể làm tốt hơn. Đôi khi tôi nghĩ vậy, như cô Michelle Obama. Như vậy là chỉ trích phê phán quá nhiều thay vì nhìn vào điểm tích cực của bản thân. Nếu bạn có thể nhìn vào mặt tích cực của bản thân, cuộc sống sẽ tốt hơn rất rất nhiều. Vậy thì bạn cứ thử làm đi nhé. Bạn 0 thể làm cho hoàn hảo, nên tôi mới nói về định luật 70%. Đó là đạt được 70%, nó 0 hoàn hảo nhưng tốt. Rồi khi nào bạn phạm phải sai lầm , bạn có thể học hỏi và phát triển. Lúc đó bạn có thể thấy được nhiều điều hơn trong cuộc đời, đó chính là nghệ thuật. Bạn có thể phát triển nhiều hơn bằng cách nhìn những điều tốt bạn đã làm và 0 thất vọng về những sai lỗi.

58:25 (Còn tiếp)

H: Xin Thầy cho lời khuyên về những lỗi lầm cứ lập đi lập lại nhiều lần và sự vô tâm.

Đ: Tôi nhớ là đã đọc được câu chuyện này trên Tạp Chí Hiệp Hội Ung Thư. 1 nhóm người đang đi trên đường và bị ngã vào 1 cái hố bùn dơ bẩn. Phải mất rất nhiều thời gian để ra khỏi đó. Họ quyết định là lần sau mình phải thận trọng hơn. Họ lại đi trên đường và vẫn bị ngã vào cái hố đó nên nói: ‘ồ mình thật tệ quá’. Lần thứ 3 họ đi trên con đường ấy và lần này thì thật sự chú tâm nên tránh được cái hố. 1 người thông minh nhất trong nhóm thì quyết định là 0 đi con đường đó nữa mà đi đường khác.

Vậy thì khi bạn phạm lỗi rồi lại tái phạm, xin đừng nghĩ mình là người xấu. Có ai trong khán phòng này chưa từng phạm lỗi trong đời 0? Tất cả các bạn đều có phạm lỗi, đúng 0? Đôi khi tôi cũng có phạm lỗi, là những lỗi lầm ngớ ngẩn.Có 1 anh, tuần này thì 0 thấy đi nghe giảng nhưng tuần rồi thì có. Anh ấy sắp đi sang Indonesia. Anh ấy quen biết tôi. Tôi nói rằng tôi mới nghe được 1 câu chuyện vui về hôn nhân và nét mặt anh ấy đổi khác, tỏ vẻ 0 muốn nghe. Anh ấy bảo sắp sang Indonesia chuẩn bị kết hôn, còn tôi thì định kể chuyện hài về hôn nhân cho anh ấy nghe. Điều đó cũng có ảnh hưởng đôi chút đến mối quan hệ giữa chúng tôi.  Tôi cũng có đôi khi phạm lỗi. Cuộc đời là như vậy.

Ở đây có ai tên Jack 0? À có 1 bạn ở đàng kia. Bạn phải chắc rằng đừng bao giờ lên máy bay cùng với 1 người bạn. Họ sẽ nói Hi Jack (chào Jack, dễ khiến ng ta hiểu lầm với hijack – cướp máy bay) và rồi người ta giữ lại 0 cho máy bay khởi hành (mọi người cười). Lại thêm 1 câu chuyện đùa tệ hại của Ajahn Brahm.

H: Thưa Ajahn Brahm con cảm thấy lười biếng 0 thể khơi dậy năng lượng để thực hành thiền hay đọc Kinh Phật vào giờ rảnh rỗi. Thay vào đó, con cứ tìm kiếm những sự xao lãng trên mạng. Xin Thầy cho lời khuyên.

Đ: Bất cứ khi nào bạn thiền, vào cuối thời thiền xin hãy hỏi bản thân mình: ‘thời thiền này như thế nào? Mình cảm thấy thế nào?’ Khi tôi làm như vậy lúc còn trẻ, cho dù tôi nghĩ đó là 1 thời thiền tệ hại thì vẫn có cảm giác tốt hơn nhiều so với khi bắt đầu thiền. Ít hay nhiều tôi luôn có tiến bộ. Có thể là 0 thấy ánh sáng rực rỡ hay niềm vui bùng nổ nhưng vẫn cảm thấy an tịnh hơn nhiều. Khi tôi bắt đầu thấy giá trị của thiền định, thì thấy thiền thú vị và tôi thực hành nhiều hơn. Thiền rất có giá trị và bạn thấy được giá trị ấy. Lúc đó đừng chỉ trích bản thân mà hãy xem xem thiền giúp cho bạn cảm thấy an tịnh hơn, tràn đầy năng lượng, khỏe khoắn hơn. Rõ ràng là thiền rất tốt cho bạn. Nếu bạn đang sống với gia đình, hãy yêu cầu chồng, vợ hay con của bạn nhắc nhở bạn thực hành thiền. Có nhiều người nói rằng họ 0 thích đi thực hành thiền ở đây và rồi con cái thúc đẩy họ, kiểu: ‘mẹ ơi, mẹ sẽ đi thiền chứ?’ – ‘0 đâu, mẹ vừa mới đi làm về. Mẹ đang mệt rã người ra đây.’ – ‘Mẹ ơi, mẹ phải đi thực hành thiền tối nay!’ – ‘Tại sao?’ – ‘Vì khi thiền về thì mẹ tử tế, tốt hơn nhiều.’ Có rất nhiều em nhỏ nhắc cha hay mẹ chúng thực hành thiền. Thiền giúp cho bạn trở nên tốt hơn nhiều và trẻ con có thể nhận ra điều đó. 1 khi bạn thấy được giá trị của thiền thì bạn sẽ dễ dàng thực hành thêm nữa.

H: Câu hỏi của con là về câu chuyện Thầy mới kể, về bác nông dân đi thăm con gái ở thành phố, rồi bác ấy thấy 1 dàn nhạc. Thầy có thể giải thích rõ hơn 0 ạ?

Đ: Đôi khi ta phán xét người khác 1 cách rất 0 công bằng. Họ chỉ mới bắt đầu học. Vd như bạn mới bắt đầu học thiền đừng phán xét bản thân mình một cách khắc nghiệt mà tôi mong là bạn sẽ phán xét ông thầy dạy thiền là tôi. Tôi nhớ có 1 cô, bây giờ vẫn là bạn tốt của tôi, tên cô ấy là Angie Mangefield. Lần đầu cô ấy gặp tôi là khi tôi đi giảng ở Singapore . Cô ấy thật sự muốn xúc tiến chuyện (thỉnh giảng) này và cô ấy là 1 phụ nữ rất thông minh. Rồi cô ấy đến thăm tu viện Bodhinyana dự 1 khóa tự tu thiền ẩn cư(self retreat). Cô ấy nhìn vào thư viện và quyết định nghe 1 băng giảng cassete cũ nhất của tôi. Cô ấy nghe bài giảng đầu tiên của tôi, sau đó cô ấy đến gặp tôi:’ con có nghe băng giảng của Thầy, chắc là vào năm đầu tiên Thầy đến Perth. Thật đáng ngạc nhiên’ – ‘ Thật sao?’ – ‘Con thấy bài giảng đó thật là vô phương cứu chữa. Nếu con mà nghe ai giảng như vậy chắc con bỏ ra ngoài liền (cười)’. Tôi nói: ‘Vâng đúng rồi! Đó là lúc tôi mới bắt đầu học cách thuyết giảng và tất nhiên dễ làm người ta bỏ ra ngoài’. Nhưng bây giờ tôi là thầy dạy nổi tiếng. Khả năng này đến từ đâu? Từ sự thấu hiểu. Bạn học hỏi được từ những nhạc cụ ấy. Bất kỳ bạn làm gì trong đời, học cách trở thành 1 người phụ nữ, học làm người, học làm 1 người đàn ông tử tế, học cách làm chồng, học bất kỳ điều gì trên đời, bạn phải học rất nhiều mới thuần thục và giỏi được. Thật tuyệt vời khi thấy 1 người như là nghệ sỹ chẳng hạn, mới bắt đầu học việc thì rất vụng về, thậm chí là 0 biết mình đang làm cái gì, sau 1 thời gian thì bạn sẽ có được sự tự tin.

Ngày nay tôi nói với các Sư rằng như vậy là cố gắng thâm nhập lĩnh vực đó. 1 khi đã thâm nhập (nhập tâm) được rồi thì lúc bạn bắt đầu thuyết giảng, bài nói chuyện tự nhiên tuôn ra. Tôi làm như vậy, đặc biệt là khi giảng cho các Sư trong tu viện và có cả các Ni nữa. Làm sao bài giảng lại tuôn ra dễ dàng như vậy? Bạn thâm nhập vào lĩnh vực, giảng quen rồi thì bài giảng, ý tứ cứ tuôn ra, rất dễ lay động, truyền cảm hứng cho người nghe. Thật lòng mà nói, đôi khi tôi giảng cho các Sư, những ý tứ đó thật là truyền cảm hứng, chúng từ đâu ra vậy? Tôi hôm qua tôi mới giảng cho các Sư. Lúc đó tôi nghĩ: tối nay 0 cách gì mình giảng được’. Tôi vừa mới xong đợt nhập thất, lòng rất an tịnh. Rồi tôi cũng vẫn cứ giảng và bài giảng đó rất tốt. Tôi 0 biết tối qua có bạn nào nghe tôi giảng 0? À có bạn Nicholas. Tôi thật sự được truyền cảm hứng. Có phải tôi bị chứng tự luyến, tự yêu thích bài giảng của mình? 0 đâu, bài giảng thật sự cuốn hút, tôi 0 thể dừng được. Rất hay.  Lúc đó 0 phải tôi giảng bài ấy mà ý tứ tự tuôn ra.

Bạn thâm nhập vào lĩnh vực, nhập tâm, rồi những gì bạn đã nghe (Văn), đã thiền, đã đọc, đã học tự (kết hợp rồi) tuôn ra, trở thành bài giảng hay nhất. Đó là lúc bạn (0 còn là người tập sự nữa mà) trở thành nhạc trưởng. Nhưng nếu tất cả các vị nhạc trưởng bắt đầu tự chơi nhạc cùng 1 lúc thì sẽ tạo ra âm thanh hỗn loạn. Tôi nghĩ là tất cả những băng ghi âm bài giảng xưa cũ của tôi giờ đã được hủy hết rồi vì người ta nghĩ chúng 0 đáng lưu giữ. Nghe dở lắm. Có Sư nói chắc là thầy có khả năng thiên phú về thuyết giảng. 0 phải bẩm sinh, thiên phú gì đâu! Bạn có nghĩ là tôi thuần khiết, hoàn hảo, ngoan ngoãn dễ bảo từ bé 0?

1 trong những điều mà tôi thích kể cho người khác nghe là khi tôi khoảng 7t hay 8t, tôi đã tặng quà sinh nhật cho mẹ tôi. Tôi để dành tiền, dùng 1 cái hộp nhỏ gói lại đẹp đẽ. Ở vùng Tây London thời đó có 1 cửa hàng bán đồ ăn. Họ chỉ mở bán được khoảng 1,5 năm (rồi đóng cửa) gồm món khoai tây nghiền với lươn đông (giống món thịt đông ở VN). Họ cũng có bán lươn sống nữa. Tôi đến đó mua 1 con lươn còn sống cho vô hộp giấy, dùng giấy gói quà sinh nhật gói lại, gắn thêm 1 cái nơ xinh xắn kèm theo 1 cái thiệp nhỏ: ‘chúc mẹ sinh nhật vui vẻ, con trai Peter của mẹ’ (là tên thế tục của Ajahn Brahm). Tôi muốn làm cho món quà trông thật đẹp và đáng tin tưởng. Tôi mang đến tặng cho mẹ tôi. Đáng ra tôi phải là 1 diễn viên giỏi mới đúng vì mẹ tôi 0 hề nghi ngờ chút nào, kiểu: ‘Ồ, thật là ngọt ngào làm sao. Một món quà bất ngờ từ con trai 7t, 8t của tôi’. Rồi mẹ tôi đọc tấm thiệp:’ Ồ tuyệt quá, cám ơn con nhiều’. Rồi mẹ tôi mở gói quà ra. Khi nắp hộp được mở ra, con lươn diễn 0 thể nào tốt hơn, nó ngóc dầu lên và nhìn chằm chằm sát vào mặt mẹ tôi (mọi người cười). Mẹ tôi hét toáng lên. Thật là tội nghiệp mẹ tôi. Tôi đã dự trù hết rồi. Tôi bỏ chạy trốn mất tiêu trong vài giờ, gọi là chiến thuật tẩu thoát. Tôi đã là 1 cậu bé ngọt ngào dễ thương vậy đó.  Bây giờ nghĩ lại tôi thấy rất thương cảm cho các bà mẹ, đôi khi có đám con nghịch phá như vậy.

Mẹ tôi thì lại 0 bao giờ phạt tôi vì những trò nghịch ngợm đó. Bà hiểu rằng 1 đứa con trai đang lớn lên thì như vậy, nghịch phá, phạm lỗi, nhưng mẹ yêu tôi hơn là bực bội, giận dữ với tôi. Điều đó thật sự truyền cảm hứng cho tôi và khiến tôi nhớ mãi.  Sau đó tôi còn hỏi mẹ: ‘mẹ làm gì với con lươn đó?’ Mẹ tôi đã cho nó vô bồn cầu để nó thoát ra theo đường cống. Chắc là con lươn có nhiều bạn bè ở dưới đó lắm. Tôi chắc luôn. Hệ thống này xả ra đường cống. Nó 0 chết được đâu.

Kể như vậy để bạn thấy tôi mới sinh ra thì 0 ngoan ngoãn tốt lành như 1 nhà Sư liền đâu mà là lớn lên và học hỏi.  Tôi thích kể cho người khác nghe về sự 0 hoàn hảo, điều đó giúp người ta có hy vọng. Với tất cả mọi sự 0 hoàn hảo nơi các bạn, tôi 0 biết đó là gì, nhưng bạn thật sự là những người tốt đẹp.

Cảm ơn các bạn đã đến đây, đến với BSWA. Hy vọng là các bạn còn đến đây nhiều lần nữa để chúng ta có thể tận hưởng sự đồng hành cùng nhau. Cám ơn các bạn.

 Sadhu Sadhu Sadhu.

 


Comments

Popular posts from this blog