What is Ego – Bản Ngã Là Gì?
Thầy Ajahn Brahm
Bài nói chuyện hôm nay là về Bản Ngã – Ego, dựa theo yêu cầu
của 1 vị Phật Tử.
Tôi chưa bao giờ làm nghiên cứu cho câu hỏi hay câu trả lời,
chỉ để ý tưởng đó trong tâm của tôi và xem điều gì sẽ xuất hiện. Điều đầu tiên
xuất hiện là ý tưởng về điều gì là thật và đâu là giả, là tưởng mà thôi. Điều
này rất quan trọng vì chúng ta tạo nên hiện thực của chúng ta. 1 phần của bản
ngã là khả năng ước muốn, ý chí của chúng ta, khả năng chọn lựa, quyết định.
Các bạn biết có cái mà người ta gọi là ý chí tự do. Nếu bạn đi sâu vào khái niệm
đó, bạn sẽ biết ý chí thường đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống. Khi thiền,
đôi khi bạn có thể quan sát , như quan sát thân bạn cảm thấy thế nào, các giác
quan thế nào, có khi bạn quan sát được hoạt động của tâm, thấy cái mà chúng ta
gọi là ý chí. Nhưng khi bạn quen với việc quan sát ấy, bạn biết rất rõ ý chí thực
ra là gì khi bạn thấy tiếp những gì xảy ra sau đó. Bạn nhận ra rằng khi thiền , khi 1 chọn lựa,
1 mong muốn làm điều gì đó xuất hiện, là ý chí. Thường thì bạn cho rằng ý chí là
nguyên nhân cho hành động nơi thân, khẩu hay ý xảy ra sau đó. Chúng ta tạo ra mối
liên kết đó nhưng thật ra điều này 0 đúng. Điều thật sự xảy ra là có 1 thứ bắt
đầu trước mà bạn 0 nhận biết được. Là cái mà 1 vị Giáo Sư gọi là tiềm năng sẵn sàng, bạn biết, bạn ghi nhận sự
việc và tiềm năng sẵn sàng ấy tạo ra ý chí. Chúng ta biết đó là ý chí và cho rằng
ý chí là điều đầu tiên mà chúng ta thấy, cho rằng ý chí khởi đầu hành động nơi
thân, khẩu hay ý. Và rồi bạn thấy hành động đó thật sự xảy ra. 1 vài người gửi
cho tôi email nói rằng Thầy nên tham khảo nghiên cứu mới nhất về ý chí này. 1
trong những bình luận về ý chí này được thực hiện tại ĐH Standford tại Mỹ. Họ
ghi nhận rằng khi 1 tù nhân xin đặc xá từ vị thẩm phán hay cấp có thẩm quyền
nào đó, họ làm nghiên cứu này với thống kê đơn giản, có đến 60% có khả năng được
đặc xá, bất kể là tội gì, nếu vị thẩm phán xem đơn đặc xá ấy sau khi dùng 1 bữa
trưa ngon miệng. Người ta cho rằng điều đó 0 thể đúng được, nhưng nó lại đúng.
Cho nên nếu bạn muốn yc boss của bạn tăng lương, hãy mời vị ấy
1 bữa trưa ngon miệng trước đã. Vị ấy 0 kiểm soát được. Đây gọi là nhân quả, chỉ
có vậy thôi. Nếu bạn muốn nói chồng bạn mua cho quần áo đẹp, trước tiên hãy dọn
cho anh ấy 1 bữa ăn ngon rồi hẵng nói. Rất
nhiều năm rồi, các thầy Tỳ Kheo trong tu viện Bodhinyana này muốn dự khóa tu
thiền thì họ chuẩn bị cho tôi 1 bữa trưa ngon miệng trước, rồi sau đó mới đề
nghị. Lúc đó rất dễ đồng ý. Ồ có vẻ tôi 0 nên nói ra điều này nhỉ. Ngay cả ủy
ban của chúng tôi , tôi đã ở trong ủy ban này cả đời rồi, là thành viên trong ủy
ban phục vụ, vì tôi là nhà độc tài về mặt tinh thần, 0 phải là giám đốc tinh thần,
của ủy ban. Đó là điều mà 1 thành viên trong ủy ban nói như vậy. Thầy Ajahn
Brahm, Thầy 0 phải là giám đốc tinh thần của BSWA (Buddhism South West
Autralia), thầy là nhà độc tài tinh thần của BSWA nhưng 0 ra mặt, thầy điều khiển
mọi thứ kiểu under the table bằng cách gợi ý, và dùng chiêu tâm lý. Để tôi kể bạn nghe, 1 cách dùng tâm lý là, à
mà tôi có nên khai ra tất cả những kỹ xảo của tôi 0 nhỉ? Các bạn làm việc chung
với tôi lâu rồi nên biết hết kỹ xảo của tôi, nhưng có vài điều tôi nên giữ bí mật
cho bảo đảm. Thậm chí cả những việc nho nhỏ, tôi rất ngạc nhiên là sao lại áp dụng
dễ đến thế nhỉ? Cô đó tên là Rachel Green , dạo này 0 thấy cô ấy, nhưng khi phục
vụ ở đây, cô ấy làm rất tốt , tôi rất cảm kích.
Khi tham gia ủy ban , cô ấy là 1 phụ nữ có khả năng tổ chức
rất tuyệt vời, sẵn sàng dành thời gian để phục vụ mọi người. Khi tôi mời cô ấy
tham gia vào ủy ban, và sao cô ấy không làm chủ tịch UB chứ. Các bạn có nhớ Rachel 0? Khi tôi mời cô ấy làm chủ
tịch, tất nhiên là nhiều người khi được mời như vậy, họ thường hay nói là: dạ
thôi, con bận lắm, con 0 làm được.
Đó 0 phải là cách nhờ người ta giúp bạn. Ở đây khi tôi mời ai đó tham gia vào ủy ban,
làm quản lý các sự kiện, hay 1 chức vụ nào đó, hay làm thành viên ủy ban. Tôi
biết sẽ hiệu quả hơn khi người đó ở vào thế phải tự nhận chức danh ấy. Với cô này, trong suốt buổi lúc bắt đầu thiền
, tôi nói với cô rằng trông cô rất là bận rộn, rất tiếc, tôi không nên mời cô,
tôi rút lại ý định của mình, mời cô làm việc này thật là 0 đúng. Cách cô ấy trả
lời rất không vui : ý Thầy là gì khi nói
0 thể mời con làm chủ tịch ủy ban? Nếu con muốn thì con có thể làm được đó. Tôi
trả lời, ồ không, cô 0 làm được đâu, cô đã cực quá rồi, vì lòng từ bi mà tôi không
đồng ý cho cô làm. Tối hôm đó khi đi ngủ,
cô ấy suy nghĩ suốt đêm , kiểu như đấu tranh tư tưởng , rồi cô ấy điền đơn và
trở thành chủ tịch ủy ban của chúng tôi. Đó cũng là cách Dennis trở thành chủ tịch
ủy ban nhiều năm trước, đúng 0 nhỉ? Bạn đã 0 nhận ra kỹ xảo đó của tôi, đúng 0?
Đó cũng là cách mà Lear đã trở thành quản lý tuyệt vời trong ủy ban của chúng
ta. Bạn có nhận ra làm sao mà bạn có được vị trí đó 0? Bạn có nghĩ đó là do bạn
tình nguyện nhận việc đó 0? Đó là điều người ta nghĩ như vậy. Họ 0 nhận ra tâm
đã làm việc như thế nào. Chúng ta làm việc dựa vào duyên, điều kiện. Thật thú vị
khi thấy rằng nếu bạn muốn hiểu bản ngã là gì , cái tôi là gì , nó có thật
không hay chỉ là được dựng lên. Là do chính bạn dựng lên thôi, bạn tạo điều kiện,
trợ duyên cho nó. Bạn xây dựng nên hình ảnh bản thân theo ý mình . Bạn cần có 1
vài ý tưởng để phác thảo ra con người của mình trên thế giới này. Là 1 bác sỹ,
là 1 bác sỹ giỏi chẳng hạn. Ai nói cho bạn điều đó? Hãy nhìn tôi này. Lập lại
theo tôi: tôi là 1 bác sỹ giỏi, tôi là 1 bác sỹ giỏi, tôi là 1 bác sỹ giỏi.
Bạn nghĩ là tôi đang nói đùa nhưng có khi những lời này đi
vào trong tâm bạn rồi bạn nghĩ đến những người mà bạn tôn trọng đã nói như thế.
Rồi bạn bắt đầu suy nghĩ như vậy. Bạn biết không, tôi đã áp dụng như vậy với
các Sư ở đây. Tôi là 1 người thầy. Công việc của tôi là khuyến tấn các Sư, 0
bao giờ chỉ trích. Trước đây có 1 vài vị hỏi tôi rằng họ nghe bản dịch những
bài giảng của Thầy Ajahn Chah, thấy Thầy ấy phê bình 1 số các Sư (đệ tử). Các bạn có bao giờ nghe thấy tôi chỉ trích
các Sư chưa? Nếu tôi làm như vậy, phê bình chỉ trích thái độ của 1 số vị Tăng
hay Ni, thì tôi chỉ gây áp lực cho họ thôi. Làm như vậy sẽ ngăn họ phát triển,
tiến bộ. Tôi 0 thể làm như vậy. 1 trong những lý do là bạn chỉ trích cái gì. Vị
Tăng là gì, vị Ni là gì? Con người là gì? Bác sỹ là gì? Dĩ nhiên là bạn 0 thể
chỉ trích. Tôi muốn kể cho bạn nghe về 1 câu chuyện về những cái cây mọc trong
rừng. Nghe rồi bạn có thể tự ngẫm. Ở Indonesia có rất nhiều khu rừng đẹp. Nhưng
bất cứ đâu trên thế giới này, 0 bao giờ
có 1 cái cây đẹp hòan hảo. Hoàn hảo là gì? Bất cứ hình ảnh nào mà bạn cho là
hoàn hảo, trước khi là 1 vị Tỳ Kheo, tôi là 1 người nam, đôi khi tôi thấy trên
báo có hình các cô nào đó mà tôi cho là đẹp chết người khi tôi 18t.
1 người trong số đó, tôi vẫn còn nhớ tên, là cô Twiggy. Các
bạn lớn tuổi ở đây có còn nhớ cô Twiggy này 0? Cô ấy là người mẫu phương Tây.
Cô ấy rất gầy. Bây giờ bạn có thể thấy các bức hình đồ họa của cô ấy trên mạng.
Nếu khi xưa mà có dịp gặp, chắc tôi 0 bao giờ mời cô ấy đi chơi đâu. 0 có ý gì
cả, tôi muốn nói là chúng ta làm việc, phản ứng theo duyên, điều kiện. Truyền
thông và hình ảnh và con người đều nói rằng cô ấy thật đẹp. Nhưng thực tế là (theo khái niệm thời xưa)
nhiều năm về trước , người ta 0 cho như thế là đẹp. Thậm chí là với ảnh chân
dung trưng bày trong bảo tàng của những người thật sự đẹp thời bấy giờ, khoảng
100 năm về trước, thì họ mập. Họ là những người có sắc đẹp chết người. Cho nên
ngày nay mà các cô có mập thì cũng đừng buồn, chẳng qua mình sinh nhầm thế kỷ
thôi. Vậy tại sao chúng ta xem vẻ ngoài
như thế này hay như thế kia là cuốn hút? Vì chúng ta được nói cho biết như vậy
là cuốn hút, là đẹp. Chúng ta được tạo điều kiện để tin như thế. Thật là lạ
lùng khi biết có nhiều duyên, điều kiện hoạt động nơi chúng ta. 1 trong những lần
tôi bị duyên/ điều kiện tác động như thế là khi 2 tuần trước, tôi hy vọng là
các vị ở đây cũng đủ già để quên mất điều
gì tôi vừa giảng trong tuần trước đó. Đó là câu chuyện về hiệu thuốc lá St.
Bruno. Tôi thường kể chuyện này trong khóa tu thiền. Là câu chuyện có thật hoàn
toàn. Khi còn nhỏ thì tôi không hút thuốc lá. Nhưng khi vào đại học rồi, bạn sẽ
thấy tất cả các vị giáo sư thật sự vĩ đại, những con người thật sự thông minh đều
hút thuốc bằng tẩu. Như Albert Einstein, Neils Bohr, những vị thầy thật sự đáng
kính, những thiên tài, họ luôn cầm tẩu thuốc, nhồi thuốc lá vào rồi châm lửa.
Tôi nghĩ đó là phụ kiện phù hợp đi cùng với bộ trang phục tôi mặc, đặc biệt là
vào thời đó bởi vì tôi là sinh viên. Tôi không biết là các bạn đã từng thấy
hình tôi khi còn trẻ chưa nhỉ? Tôi có mái tóc xoăn rậm quanh gương mặt, cộng
thêm râu quai nón cho đủ vòng tròn với gương mặt của tôi ngay ở giữa, nhìn y
như cái bánh donut. Thật ra mà nói, như vậy rất là tiện lợi khi bạn sống ở
thành phố như Luân Đôn hay Cambridge. Ở đó rất lạnh. 0 cần đội mũ ấm, râu tóc
tôi như vậy đã đủ ấm rồi. Và thêm cái tẩu thuốc nữa. Tôi thấy quảng cáo trên
TV, bất cứ ai nhồi thuốc lá St. Bruno vào tẩu và châm lửa khi đang đi xuống phố
thì tất cả mọi mỹ nhân sắc nước hương trời
đều bị mê hoặc bởi mùi hương của thuốc lá St. Bruno. Rất nhiều, đến nỗi
trong quảng cáo, theo như tôi nhớ thì có 1 cô gái tóc vàng tuyệt đẹp đang đứng tại
quầy để phục vụ khách hàng, cô ấy nhảy qua quầy và chạy theo anh ta sẵn sàng
làm mọi điều anh ấy muốn, chỉ vì mùi hương của thuốc lá St. Bruno nơi anh ấy. Rồi chuyển sang cảnh 1 cô tóc nâu xinh đẹp bỏ
quầy hàng chạy theo anh này và còn có thêm những người khác cũng đi theo anh
ta. Sau 1 hay 2 phút tất cả những cô gái xinh đẹp trên thế giới đều chạy theo
chàng trai này. Tôi cho rằng đây là kiểu phân biệt giới tính và coi thường phụ
nữ. Tôi thấy có gì đó sai sai, nhưng đúng là tôi đã mua thuốc lá ấy. Thật sự là
ngại quá. Và chẳng có ai chạy theo tôi cả, ngoại trừ 1 con chó. Vậy cũng vừa với
tôi lắm.
Tôi vẫn nhớ đến chuyện đó và tôi cảm ơn vì chuyện này. Điều
này cho tôi thấy rằng: tại sao tôi lại làm như thế? Quá là 0 hợp lý, phi lôgic
nhưng tôi làm vì tôi xem quảng cáo lặp đi lặp lại nhiều lần. Tôi bị ảnh hưởng bởi
duyên, điều kiện. Vì thế, rất nhiều điều mà bạn làm, thậm chí là trang phục bạn
mặc, phong cách của bạn, tại sao bạn trông như thế này. Khi còn là sinh viên, 1
lần nọ, tôi muốn chứng tỏ mình là người nổi loạn nên đã chọn mua 1 chiếc quần
màu xanh lá để dự 1 buổi nhạc hội có tất cả các ban nhạc rock tham dự tại đảo Wright. Tất nhiên là đến dự trình diễn
nhạc rock thì bạn 0 mặc vest rồi. Nên tôi mặc 1 chiếc quần nhung màu xanh lá.
Câu chuyện chiếc quần nhung xanh lá của tôi. Tôi nghĩ rằng mặc như vậy thì rất
ư là nổi loạn và rất phong cách. Thời đó, người ta 0 hay mặc quần nhung màu
xanh lá. Vậy mà bạn biết 0, khi đến đó tôi rất ngạc nhiên vì thấy có cả ngàn người
mặc quần nhung màu xanh lá. Ôi Trời, bây giờ thì tôi 0 mặc quần nhung xanh lá
mà tôi mặc y cà sa màu vàng nâu và cạo đầu, rồi tôi đang ở chung với rất nhiều
người cũng mặc y màu vàng nâu và cạo đầu. Tôi thật là thời thượng, độc
đáo. Tại sao tôi làm như vậy? Đôi khi bạn
tự hỏi mình tại sao mình lại làm như thế này, mặc như thế này, thích cái này,
hay ăn món này mà 0 khác đi? Những lựa chọn đó đến từ đâu? Và bạn có tự đánh
giá mình qua những điều/tiêu chí đó 0? Đó là điều tệ hại nhất khi người ta tự
đánh giá mình bằng những bằng cấp, chứng nhận mà họ có. Họ treo chúng lên tường
nơi làm việc trong văn phòng. Hay có khi họ phải làm như vậy vì đó là điều người
ta mong muốn. Nhưng bằng cấp có giúp bạn trở thành chuyên gia trong những lĩnh
vực đó? Đó là 1 trong những lý do tại sao tôi từ bỏ việc theo đuổi học thuật
khi còn trẻ. Bởi vì bạn là 1 thiên tài khi bạn còn trẻ. 0 vấn đề khi bạn có bao
nhiêu kinh nghiệm. Bạn thường đánh mất khuynh hướng sáng tạo khi già đi. Tất cả
những khám phá vĩ đại đoạt giải Nobel đều là từ những người trẻ. Khi bạn vào tuổi của tôi thì đó là trễ rồi. Tại
sao bạn 0 thể thấy được những điều mới mẻ, 0 làm khác đi, 0 nhìn sâu vào những
gì mà chúng ta thực sự đang làm? Có điều gì đó nơi tâm của chúng ta. Chúng ta bị
ràng buộc bởi các điều kiện/ duyên. Chúng ta bị chúng cầm tù. Chúng ta 0 thể nghĩ ra ngoài khuôn khổ của
chúng. Và đó là nơi chúng ta gọi là bắt
nguồn của bản ngã. Chúng ta nghĩ rằng mình thông minh, sáng trí nhưng có đúng
0?
Cho đến bây giờ thì chúng ta đã có 1 cuộc sống thú vị. Bạn
có từng được gặp nhiều vị thủ tướng, tổng thống trong đời? Đó là khi tôi với
vai trò là 1 vị Tỳ Kheo cao cấp đi dự hội nghị và buổi lễ khác. Gặp 1 số vị tổng
thống các nước và thấy được các tính cách của họ, có khi là lòng tử tế, có khi
họ nghĩ họ sở hữu đất nước của họ. Đó là tính cách cá nhân. Có người bản ngã của
họ rất mạnh và bạn có thể hiểu nó họat động thế nào. Mọi người luôn tìm cách
làm vừa lòng họ để được chọn vào chức này chức khác. Lúc đó bạn dễ dàng nghĩ rằng
bạn rất tốt, rất tuyệt vời. Thấy như vậy, tôi biết mình phải rất thận trọng về
những điều đó vì tôi là 1 nhà sư cấp cao, hay được tặng huy chương và quà cáp.
Tôi 0 bao giờ đeo những chiếc huy chương đó mà chỉ muốn giấu đi. Tôi nhớ Thầy
Ajahn Chah được trao rất nhiều giải thưởng, danh hiệu vì sự phục vụ của Thầy ở
Thái Lan. Nhưng Thầy chỉ gọi mình là
Ajahn Chah.
Thầy 0 dùng danh xưng của các tước hiệu được phong tặng. Thật
tuyệt vời khi được thấy Thầy chỉ muốn là 1 vị Sư bình thường vì Thầy thấy được
sự nguy hiểm khi được người khác khen ngợi. Thậm chí ngay cả bây giờ, khi tôi
chia sẻ Pháp với quý vị, trên internet có nhiều người theo dõi bài nói chuyện của
tôi. Ở Indonesia tôi được hỏi nhiều câu hỏi rất hay, 1 trong những câu đó là
: Thưa Thầy Ajahn Brahm, Thầy rất là nổi
tiếng, Thầy có sợ việc đạt được tiếng tăm và danh vọng 0?
Tôi trả lời: vâng, tôi nhớ lại lần có 1 buổi nói chuyện quan
trọng ở Singapore. Đó là lần đầu tiên có nhiều người đến tham dự để nghe 1 nhà
Sư nói chuyện như vậy. Không có nghi lễ
hay tụng kinh gì cả, chỉ là 1 buổi nói chuyện vào 1 buổi tối trong tuần cho mọi
người nghe. Họ đi làm về và ghé nghe nói chuyện luôn. Có khoảng 2000 – 3000 người
tham dự. Hãy tưởng tượng bạn được mời đến để nói chuyện cho 1 số đông khán
thính giả mà nhiều người thậm chí họ còn chưa ăn tối. Sau 1 ngày làm việc bận rộn,
họ ghé đến nghe tôi nói chuyện. Có thể tối đó, họ sẽ phải đi ngủ trễ vì nghe buổi
nói chuyện. Và ở Singapore thì cuộc sống rất bận rộn. Tôi nghĩ: ôi trời, sao
nhiều người đến nghe mình nói chuyện thế nhỉ? Ngay lập tức bạn sẽ thấy xuất hiện
nỗi sợ hãi. Thật sự rất đáng quan ngại. Nếu tôi có buổi nói chuyện tệ hại, thì
coi như tôi đã hạ thấp Chánh Pháp mà tôi yêu mến. Điều này rất hệ trọng với tôi, giống như tôi
đã trình bày sai về Chánh Pháp, về những điều tôi đã được Thầy Ajahn Chah dạy.
Tôi 0 thể làm họ thất vọng. Tôi phải cố gắng tốt nhất hay làm gì đó để truyền cảm
hứng cho họ. Nhưng bên cạnh đó, nếu tôi có thể truyền cảm hứng cho họ thì lại
có 1 mối nguy hiểm khác lớn hơn. Tôi có thể sẽ lấy đó làm tự hào, kiêu hãnh và
có cái tôi lớn. Tôi nghĩ như vậy và tôi nhớ rất rõ lúc đó tôi đang bước lên
khán đài, nhìn xung quanh thấy tất cả mọi người đang nhìn tôi. Họ đang chờ để được sách tấn hay là được nghe
điều gì đó mới lạ. Ngay khi nhìn thấy như thế, tôi nhận ra 0 phải là tôi nói
chuyện, chọn từ ngữ để nói , chọn chủ đề nói chuyện. Tôi nhìn các ý tưởng và
tôi biết chúng đến từ đâu. Phần lớn chúng đến từ những vị thầy của tôi. Đặc biệt
là Thầy Ajahn Chah và 1 vài các vị Sư và Ni khác đã truyền cảm hứng cho tôi.
Ngay cả khi tôi đang nói chuyện bây giờ, thành thật mà nói thì bài nói chuyện 0
đến từ Ajahn Brahm. Chúng đến từ chỗ tôi được huấn luyện như thế nào, tôi được
dạy về thiền định như thế nào, từ những lời dạy của Phật qua việc nghiên cứu
kinh sách. Và tất cả những điều này truyền cảm hứng cho bạn, nghĩa là 0 phải của
Ajahn Brahm chút nào. Đó là 1 cái nhìn trí tuệ tuyệt vời giúp tôi bỏ đi bản
ngã. 0 phải tôi nói, mà là Phật Pháp. Tôi đang sống đúng với Phật Pháp, với thiền
định, với các vị Thầy của tôi, và thậm chí là đúng với cách dạy của cha tôi, Người
đã nuôi dưỡng tinh thần tôi rất nhiều bằng những câu chuyện như ‘mở cánh cửa
tâm hồn’, tất cả những điều này có ý nghĩa rất lớn đối với tôi. Tôi 0 đánh cắp
ý tưởng từ họ mà họ trao tặng những tinh thần, ý tưởng ấy cho tôi, nuôi dưỡng
tôi thành 1 vị Tỳ Kheo như ngày nay. Chứ 0 phải là tôi nói. Và đó là 1 bài học
tuyệt vời vì nó có nghĩa rằng khi tôi dựa
vào những gì được các bậc tiền bối giảng dạy để đứng ra dạy người khác , cho dù
là rất nổi tiếng, bạn cũng 0 cần phải sợ hãi . Đó là sự phục vụ tuyệt vời của bạn
và bạn có thể tránh được mối nguy của
kiêu căng ngã mạn bằng cách luôn nói rằng: đó 0 phải là tôi (nói), và hãy luôn
luôn cởi mở.
Đây là 1 điều nữa mà tôi thích nơi truyền thống Theravada của
chúng ta và nơi bạn. Hãy luôn luôn cởi mở đặt câu hỏi. Nếu 0 qua mạng, 0 qua
micro thì thậm chí là có thể gặp tôi để hỏi sau đó. Và hãy luôn cởi mở. Bạn biết
đó, phòng ngủ của tôi tại Tu Viện Bodhinyana này, là nơi nổi tiếng nhất, thu hút được nhiều du
khác ghé thăm nhất trong tu viện. Tôi không biết có bao nhiêu người trong số
các bạn có được cái phòng ngủ thu hút khách du lịch đến như vậy. Nhưng đó là
trường hợp của tôi. Khi tôi 0 ở trong phòng thì nó được mở cửa . Nếu có bạn nào
ghé ngang qua đó vào cuối tuần , khi tôi đang ở đây, bạn có thể đến đó mở cửa
ra và nhìn xem. Với tôi là như vậy. Phòng ngủ của tôi. Tôi 0 giấu gì cả, kiểu
như ng ta hay nói: nhìn xem, nhìn dưới tấm nệm xem có giấu gì 0. Làm được như vậy
là rất quan trọng. Càng thẳng thắn thì ng ta càng cởi mở. Bạn 0 cần phải e ngại. Tất nhiên là tôi cũng
có khi phạm lỗi lầm. Có người nói chuyện với tôi khi tôi đang đi đến đây hôm
nay . Cô ấy đang coi 1 trung tâm tu thiền kiểu để làm mới mình ở Penang trong
7, 8 ngày tới và cô ấy có thể nói tiếng địa phương Penang. Cô ấy cũng nói rằng cô
ấy làm việc hết mình nhưng cô ấy 0 hoàn hảo. Tôi nói với cô rằng: tôi cũng 0
hoàn hảo, cô nên biết quy luật 70%. Đạt
70% là tốt rồi. Bạn 0 cần phải hoàn hảo.
Tôi nhận ra điều đó từ khi còn là thầy giáo dạy toán ở trường.
Khi được yêu cầu ra đề thi, tôi hỏi nên ra đề thế nào, ra đề khó hay ra đề dễ.
Ra đề khó quá thì học sinh sẽ nghĩ chúng 0 làm được, nếu đề quá dễ thì 0 có giá
trị gì. Rồi vị thầy giáo nói với tôi rằng ra đề sao cho học sinh đạt điểm trung
bình 70% là tốt nhất. Khi học sinh đạt
được số điểm đó, các em sẽ nghĩ rằng chúng học môn toán được. Cho các em sự tự
tin. Đó là điều các em cần. Tất nhiên là ai cũng có thể học toán được. Vấn đề
là sự tự tin. Khi bạn có tự tin, bạn sẽ thành công trong bất kỳ kĩnh vực nào.
Và khi mắc lỗi trong số 30% còn lại đó, với tôi, là 1 thầy giáo, tôi có thể nhận
ra học sinh yếu ở điểm nào để giúp giải quyết trong những buổi học kế tiếp. Đó là lý do tại sao khi có ai đó đến và có
bài nói chuyện ở đây, nếu họ có mắc 1 vài lỗi lầm, tốt thôi! Họ có thể học hỏi
từ đó và sau đó sẽ làm tốt hơn nhiều. Vì thế bạn đừng e ngại chuyện thực hiện,
trình bày.
Tôi có kể cho bạn nghe chuyện tôi được Thầy Ajahn Chah dạy
thế nào rồi đó. Tôi kể cho vài vị Sư nghe vì khi tôi nói họ chuẩn bị 1 buổi nói
chuyện, chia sẻ, họ ngại rằng họ còn quá
trẻ, 0 giảng Pháp được. Nhưng lần đầu tiên khi tôi được yêu cầu đứng giảng
Pháp, tôi mới thọ giới được 4 năm. Khá là non trẻ để đứng giảng Pháp khi bạn mới
có 4 lần an cư mùa mưa. Nhưng Thầy Ajahn Chah yêu cầu tôi làm và tôi 0 thể từ
chối. Với tôi lúc đó thì chuyện này thật đáng sợ. Và thực sự chuyện đã xảy ra
như thế này: Hôm đó là 1 ngày trọng đại trong năm của Phật Giáo, ngày rằm tháng
giêng. Tất cả chúng tôi phải tề tựu đông
đủ tại chùa Wat Pa Pong của Thầy Ajahn Chah. Có đến 100 hay 150 vị Sư. Tuổi hạ
của tôi còn nhỏ nên đứng gần chót. Vẫn
còn là 1 vị Sư nhỏ. Khi đến giờ giảng Pháp của Thầy Ajahn Chah, hôm đó thầy lại
0 muốn giảng Pháp, và thầy sẽ như những lần trước, chọn ai đó đứng ra giảng. Thầy
đưa mắt xuống hàng các Sư đang đứng và nhìn từng người. Rất đáng sợ, vì nếu mắt thầy dừng lại ở chỗ bạn , bạn sẽ gặp
rắc rối, bạn sẽ phải chia sẻ Pháp hôm đó. Thầy đưa mắt nhìn đến chỗ tôi và đưa
mắt scan tiếp qua chỗ khác. Tôi 0 biết lúc đó tôi thực sự có thở phào nhẹ nhõm
0, nhưng đúng là tôi cảm thấy thế. Rồi mắt Thầy Ajahn Chah quét trở lại, dừng ở
chỗ tôi: Brahmavamso, thầy lên giảng pháp nhé! Điều đó thật sự rất đáng sợ. Bạn
đứng trước Thầy mình và khoảng 150 vị Sư và vài ngàn cư sỹ. Và tôi phải giảng
Pháp bằng tiếng Thái. Lúc đó thì tôi có thể giao tiếp bằng tiếng Thái nhưng đừng
nói tôi giảng Pháp bằng tiếng Thái. Rồi sau này, lần mới nhất tôi chia sẻ Pháp
bằng tiếng Thái là ở Dhamma Loka Center ở đây cho 1 nhóm người Thái đi hành
hương. Họ đến đây và xin tôi cho 1 thời
Pháp bằng tiếng Thái. Tôi đã có buổi giảng
Pháp ngắn bằng tiếng Thái trong 20’ . Tôi 0 thể tin được phản ứng của họ. Họ đồng
thanh nói: Sadhu, Sadhu, Sadhu. Tôi cảm thấy rất là tự mãn, tự hào… ah mình vẫn
còn có thể nói chuyện, sách tấn mọi người bằng tiếng Thái. Tôi tự thấy mình rất
tốt vì vẫn còn nhớ và giảng Pháp được bằng tiếng Thái. Và rồi người trưởng đoàn
nói: Sadhu Sadhu Sadhu, lần đầu tiên chúng con được nghe 1 thời Pháp bằng tiếng
Pali. Họ nói như vậy. Và tôi cảm thấy hoàn toàn sụp đổ. Tôi có giảng tiếng Pali
đâu, tôi giảng bằng tiếng Thái mà họ lại tuởng là tiếng Pali (trong tiếng Thái
có rất nhiều chữ/âm Pali pha trộn). Câu chuyện là như vậy. Bạn thấy đó, sẽ rất
tốt nếu bạn có thể chấp nhận những lời chỉ trích chê bai hay là chấp nhận thất
bại. Bạn cố gắng tốt nhất và có khi bạn thành công, có khi không.
Tôi nhớ là thậm chí ở 1 trường nữ sinh kia, các em nữ sinh
muốn có những vị Thầy khác nhau dạy về các tôn giáo, 1 Thầy dạy Phật Giáo, 1 thầy dạy Hồi Giáo, 1 thầy dạy về PG Hindu.
Sau đó tôi nhận feedback, phản hồi từ các em. Các em nói là: 0, chúng con thích
thầy Tây dạy Hồi Giáo hơn, vì thầy ấy có mái
tóc vàng và cao hơn thầy nhiều. Các em này là nữ sinh 14, 15 tuổi. Tôi 0
quan tâm lắm, vì các em chỉ chú ý đến ngoại hình thôi. (Thầy cười)
Quay lại chủ đề bản ngã – Ego. Bạn thực sự tạo ra cái tôi. Bạn nghĩ bạn là Ai,
1 trong những lý do nếu bạn muốn biết bạn nghĩ bạn là Gì, bạn coi bạn là Gì.
Tôi đã đề cập về vấn đề này với 1 vài người cách đây vài hôm. Họ muốn nghe 1
bài Pháp về vô ngã. Bạn biết, cái tôi này là gì? Bạn sẽ triết lý như thế khi bạn
đặt sai câu hỏi. Hãy đặt câu hỏi đúng là: Bạn nghĩ mình là Cái Gì? Bạn giả định
bạn là cái gì ? Đặt câu hỏi như vậy thì tốt hơn nhiều so với việc hỏi bạn là Ai.
Khi còn trẻ, bạn nghĩ bạn rất thông minh. Trước đây tôi cũng
nghĩ là tôi thông minh. Tôi học Đại học Cambridge, tôi có học bổng, tôi theo học
chuyên ngành vật lý lý thuyết, 1 trong những người thầy của tôi là thầy Stephen
Hawkins , Chà, bây giờ bạn đặt câu hỏi về vật lý lý thuyết đi. Tôi sẽ trả lời
sai, chắc chắn luôn. Đó là 1 phần đời đã trôi qua và biến mất. Rất nhiều ký ức mà
bạn từng cho là quan trọng trong đời, đã biến mất. Bao nhiêu người trong số bạn
đã từng sai lầm? Dĩ nhiên là ai cũng đã từng làm sai. Có phải là vì bạn 0 tốt
0? Tất nhiên là 0 phải rồi. Đó là vấn đề. Chúng ta sợ bị chỉ trích và chúng ta
đi chỉ trích người khác quá nhiều, như tôi có nói trước đây. Tôi 0 bao giờ muốn
chỉ trích vị Sư nào. Có 1 vị Sư rất tuyệt vời. Lý do duy nhất khiến vị ấy 0 bao
giờ bước chân vào trường đại học, dù vị ấy thật sự xuất sắc trong nhiều lĩnh vực. Bất cứ nhiệm vụ nào được giao, vị ấy đều làm
rất tốt. Có lẽ nhiều người trong số các bạn biết vị ấy, là Thầy Ajahn Santutthi,
sinh ra tại Indonesia trong trại tị nạn. Mẹ của vị ấy là 1 người phụ nữ VN rất
can đảm, dám lên thuyền vượt biển khi có thai, sau đó họ định cư tại Perth. Tất
nhiên cuộc sống như thế thì rất khó khăn. Theo tôi nhớ thì khi vị này vào tu viện,
vị ấy rất xuất sắc về mọi mặt. Vị ấy có thể tự xây các tòa nhà, là vài trong số
những tòa nhà trong tu viện mà các vị ghé tham quan. Chất lượng các công trình
của vị ấy tốt đến độ đáng kinh ngạc. Hơn thế nữa, khi vị ấy còn là 1 hành giả
anàgarika mặc trang phục trắng, có 1 nhóm người Singapore đến để tham dự khoá
tu thiền, chùa 0 có đầu bếp để chuẩn bị thức ăn phù hợp cho họ. Ồ, may sao là
chú này người châu Á, là người VN , ít ra có thể nấu ăn hợp khẩu vị với người
Singapore. Không biết là có ai trong số các bạn dự khóa thiền đợt đó không.
Trong khóa tu thiền đó tôi là giảng Sư. Tôi thấy tất cả mọi người Singapore đi
hết xuống bếp để xem. Họ thấy chú hành giả Santutthi này đang đứng chảo xào thức
ăn với nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, và món thức ăn ấy ngon tuyệt vời. Thầy ấy
làm được như vậy. Các bạn tham dự khóa thiền đó họ đang lo lắng về thức ăn
trong khoá tu, 0 biết như thế nào. Chưa biết món ăn ngon thế nào nhưng nhìn thấy
Thầy ấy đang đứng xào vui vẻ như vậy thì rất thú vị. Mọi việc thầy ấy làm đều
thật tuyệt vời. Thầy ấy nấu ăn rất ngon. Thầy ấy không hỏi công thức nấu, chỉ cần
nếm là nấu theo được.
Thậm chí bất cứ ai trong số các bạn đi đến trung tâm tu học
rừng thiền (Jhana Grove Meditation Retreat Center), sẽ thấy có thiền đường với
sàn làm bằng tre rất đẹp. Sau khi xây dựng xong hết rồi thì ng ta mới lát cái
sàn bằng tre lên sau cùng. Vào đêm trước khi làm lễ khánh thành thiền đường thì
vẫn chưa làm xong. Sàn tre được lát ½ rồi, còn ½ chưa xong. Nhà thầu bên xây dựng
cố gắng kêu nhiều thợ đến để làm cho xong. Mà lúc đó là vào trước ngày thứ 6 Tuần
Thánh, trước lễ Phục Sinh bên Thiên Chúa Giáo thì mọi người đã đi nghỉ lễ. Thế
là công việc bị đình trệ với cái sàn tre mới làm xong ½. Ngày khai trương thì
có rất nhiều khách VIP đến dự. Trong số khách VIP ấy có ông Jeoff Gallop, thủ
hiến Tây Úc lúc bấy giờ, là 1 nhà tài trợ cho trung tâm này, mà cái sàn lại lát
chưa xong. Theo bạn thì làm gì khi trong Buddhist Society có công việc xây dựng
còn dang dở. À đúng rồi, các Sư. Lúc này
thầy Santutthi là 1 nhà Sư, vị ấy đến và bắt tay tiếp tục lát cái sàn suốt đêm,
đến 3g – 4g sáng thì xong. Tôi kể chuyện này cho bạn nghe vì các Sư 0 chỉ biết
dạy Pháp và kể chuyện cười, mà còn làm việc nữa. Và đó là 1 công trình chất lượng
tốt. Chánh niệm, tinh thần cống hiến làm nên những việc 0 thể tin được. Khi mọi
người đến đó để dự khóa tu thiền và ngồi vào cái góc đó, tôi cho là phần bên phải khi bạn đi vào bằng cửa bên trái , vừa mới
lát xong tối hôm trước, và nó đã kịp hoàn thành đúng giờ cho ngày khai trương.
Tôi thật sự 0 thể tin được là vị ấy chưa từng học đại học mà lại giỏi như vậy.
Bạn biết tại sao 0? Có 1 lần vị ấy nói với tôi lần đó, 1 trong những người họ
hàng lớn thấy vị ấy có điểm hạnh kiểm kém ở trường học nên mắng vị ấy là ngu ngốc, là nỗi ô nhục của gia đình, là người
thật khủng khiếp. Và vị ấy tin là thật. Từ ngày đó vị ấy 0 cố gắng nữa. Luôn nhớ
rằng vị ấy đã tự tạo ra 1 cái tôi, 1 cái tôi bất tài vô dụng, 0 học hành gì được.
Tôi thấy mọi thứ trên đời vị ấy đều làm rất tốt. Cái gì là
thật, thầy Ajahn Santutthi? Con đường mà vị ấy chọn thì còn hơn cả tốt nhưng khả
năng vị ấy có thể là vị giáo sư đại học hoặc là cái gì đó nếu muốn. Đây là 1
trong những vd về một vài người mà bạn biết rất rõ. Như vậy bản ngã này là do
ta dựng nên, tạo ra. Thật tuyệt vời khi biết rằng bạn có thể trở thành bất cứ
ai. Và để động viên ng khác thì hãy nói rằng bạn có thể trở thành bất cứ ai nếu
bạn muốn. Đó là cách chúng tôi, với tư cách là thầy dạy cổ vũ khuyến khích bạn.
Là bậc cha mẹ, hãy nói với con mình là: con sẽ 0 bao giờ thất bại. Con luôn
luôn có thể tiến bộ và làm tốt hơn.
Tôi nhớ có lần kể câu chuyện này: khi tôi còn là thầy giáo dạy
tại trường, giống như bất cứ thầy giáo nào, vào cuối năm học, bạn cho làm bài thi.
Vì tôi dạy 1 lớp, tôi phải phát tổng kết điểm cho các em vào cuối năm học. Có 1
em học sinh trong lớp bị đội sổ, đứng chót.
Tất nhiên là phải có 1 em đứng chót trong lớp rồi. Nhưng em học sinh đó
tin rằng mình là người kém cỏi. Nếu trong lớp bạn ai cũng giỏi như Einstein thì
cũng phải có 1 Einstein đứng hạng chót. Khi tôi đưa phiếu điểm cho em, nhìn mặt
em buồn so. Em rất thất vọng, thậm chí còn tệ hơn thất vọng, có cả sợ hãi nữa. Tưởng
tượng xem, đứng chót lớp thì cha mẹ sẽ nói gì. Nếu là các bạn thì OK vì tôi nói
cho bạn nghe rồi, nhưng chú nhỏ này, trong lòng chú ấy nghĩ toàn những điều
kinh khủng mà cha mẹ sẽ mắng chú vào tối hôm đó. Bạn bè sẽ trêu chọc chú như thế
nào. Đồ ngu, đồ đần độn, bất cứ thứ gì mà bọn trẻ con hay trêu chọc nhau. Nhưng
khi thấy em buồn bã như thế, tôi nghĩ: 0, tôi 0 cho phép 1 học sinh nào của tôi
buồn bã hay đau khổ mà 0 có lý do chính đáng. Nên tôi đi đến chỗ của em. Chúng
biết rằng tôi là 1 Phật tử, tôi có dạy thiền nữa. Đó là vào năm 1974. Lớp thiền
với 650 em thiền sinh vào buổi sáng ngồi tĩnh tọa. Đó là 1 công việc tuyệt vời.
Và tôi nói: bây giờ thầy sẽ dạy em về Bodhisatva – Bồ Tát. (Danh hiệu này thì
phổ biến với PG Đại Thừa hơn, nhưng 0 sao). Người ta nói vị Bồ Tát là người hy
sinh hạnh phúc và phúc lợi của mình vì hạnh phúc của bạn bè và đồng nghiệp của
mình. Chính là em. Em cố ý làm bài thi 0 tốt và đứng chót lớp để các bạn trong
lớp 0 bị cha mẹ mắng như em sẽ bị tối nay. Em là 1 anh hùng. Tôi nhớ em này vì
khi bạn là giáo viên thì bạn đứng còn các em thì ngồi nhìn lên. Em 0 nhìn tôi với
vẻ giận dữ mà rất ngạc nhiên. Thấy thầy cũng crazy thật chứ, hèn gì mình đứng
chót lớp (chắc em nghĩ vậy). Sau đó tôi giải thích : Sau khi đứng xong lớp này,
tôi sẽ đến gặp thầy hiệu trưởng để đề cử em nhận giải thưởng vị Bồ Tát của năm
trong trường này do sự hy sinh anh hùng của em tình nguyện làm người đứng chót
lớp. Trước khi rời đi, tôi nó: em hãy nhớ rằng em chỉ được nhận giải thưởng Bồ
Tát 1 lần, 0 có lần thứ 2 đâu nhé. Tức là năm sau hãy để ai đó đội sổ. Tôi có thái
độ đó, bạn 0 chỉ trích ai, bạn 0 nói đây là bản chất dốt, có vấn đề này vấn đề
kia về học vấn. Thậm chí 0 nói các em có vấn đề, mà nói là điều này chỉ xảy ra
trong năm nay thôi. Không đóng khung rằng
em sẽ là người thế này, thế khác trong tương lai. Vì thế bản chất, bản ngã, cái
tôi của bạn hoàn toàn có thể thay đổi. Bạn có thể là ngốc, là thiên tài. Bạn
thích là gì hơn, người thắng hay người thua cuộc? Trước đây rất lâu tôi đã đưa
tay lên làm người thua cuộc. Thua cuộc thì vui hơn nhiều. Thật đó. Khi bạn thua,
mất mát, bạn tự do khỏi chúng. Là người thắng cuộc, tuần tới bạn phải cạnh
tranh và phải thắng tiếp hay phải làm tốt hơn thế. Giống như khi bạn làm bài kiểm tra, bạn cứ phải
tiếp tục làm bài kiểm tra mãi cho đến cuối cùng bạn rớt. Đáng lý tôi phải nhận
ra điều này nhiều năm về trước. Thế thì thua sớm, rớt sớm thì cuộc sống dễ
dàng, dễ chịu hơn nhiều. Thi đậu kỳ này rồi bạn sẽ phải vào đại học, rồi phỏng
vấn, thi cử, kiểm tra, đủ hết … cứ tiếp tục tiếp tục vậy. Có bao nhiêu bằng cấp
bạn có thể thi để có? Cả đống. 0 cùng tận. Vậy thì hãy là 1 người bị rớt, thua
cuộc. Khi bạn bị thua, buông bỏ bạn có cảm
giác bớt trách nhiệm hơn, đúng 0? Hãy làm 1 vị Sư buông bỏ mọi thứ. Đó 0 phải là 1 kiểu sống tốt sao? Hãy buông bỏ
thời gian rảnh của bạn, tham gia vào ủy ban của chúng tôi. Đó là 1 sự khởi đầu.
Cám ơn các bạn đã lắng nghe.
Comments
Post a Comment