Wholesome Family Relationships - Mối Quan Hệ Tốt Đẹp Trong
Gia Đình
Thầy Ajahn Brahm – Feb 09th 2024
Hôm nay là ngày giao thừa tết nguyên đán nên cũng 0 có việc
gì bận rộn lắm , nhưng tôi biết có nhiều người thích tổ chức 1 chút gì đó đặc
biệt cho có không khí tết. 1 trong những điều đặc biệt của ngày tết nguyên đán
là các gia đình sum họp gặp gỡ nhau. Trước buổi giảng thì có bạn gợi ý với tôi
về chủ đề cách trí tuệ nhất để thực hiện trách nhiệm , đặc biệt là với cha mẹ,
vì họ cảm thấy rất khó xử khi phải trở về nhà để gặp gỡ thăm hỏi cha mẹ trong
khi còn nhiều nhiệm vụ, công việc phải làm ở đây. Vậy nên làm thế nào?
Đôi khi người ta nghĩ rằng truyền
thống của người châu Á là rất hiếu kính với cha mẹ, nhưng tôi 0 đồng ý vì gia
đình của tôi là người Anh chính gốc, thuộc tầng lớp lao động từ vùng Liverpool
và vùng miền trung nước Anh Stoke-on-Trent, và với chúng tôi gia đình rất quan
trọng. Chúng tôi luôn tôn trọng cha mẹ, nhưng đến mức độ nào? Tôi biết điều đó
vì tôi rất may mắn được sinh ra trong 1 gia đình quan tâm chăm sóc lẫn nhau.
Cha tôi ít học , rất nghèo sống ở Liverpool. Sau thế chiến 2, cha tôi đi nhờ xe
xuống London để học nghề nhưng sức khỏe cha 0 tốt, bị hen suyễn nặng và sau này
chết vì căn bệnh ấy, nên chỉ làm những việc lao động đơn giản, thường là làm việc
ngoài trời tại các trạm xăng. Nhưng tôi luôn nhớ về cha với lòng tôn trọng hiếu
kính to lớn, là điều mà cha đã dạy cho tôi. 1 trong những điều cha dạy tôi, hy
vọng là từ bây giờ các bạn có thể biết, vì nó đã giúp hình thành tính cách quan
trọng ở tôi, hiểu được lòng từ tâm vô điều kiện là như thế nào.
Lần đó tôi khoảng 14t mới lớn,
trong chiếc xe cũ kỹ của Cha , cha đang chạy xe thì dừng lại bên đường ở quận
Acton, London, là nơi tôi sống và lớn lên. Cha nói: này con trai, cho dù con có
trở thành người như thế nào trong cuộc sống,( vì 0 chắc là tôi có 1 cuộc sống tử
tế đàng hoàng khi lớn lên hay tôi sẽ làm gì),
thì hãy luôn nhớ rằng cánh cửa nhà cha luôn mở rộng để đón con. Cha tôi
nói như vậy.
Bạn biết với 1 thanh niên còn trẻ
như tôi thì nghe thấy lạ lắm, 0 hiểu rằng đó là những điều quan trọng trong đời
nhưng cách nói chuyện của cha cho thấy đó là điều quan trọng, gây ấn tượng với
tôi. Tôi cố gắng phân tích từ ngữ thì căn nhà, chúng tôi 0 có căn nhà mà sống
trong 1 căn chung cư xã hội (dành cho người thu nhập thấp), 0 phải loại cao cấp,
trong 1 khu vực nghèo ở London. Dù nơi đó rất nhỏ và nghèo, đó là gia đình của
chúng tôi. Như tôi từng kể với các bạn trong những bài nói chuyện trước, cha
tôi luôn để cửa mở chứ 0 khóa. Tôi có hỏi và cha tôi nói : 0, hãy để cửa mở. Nếu
nhỡ có tên trộm nào vào, cha hy vọng là họ sẽ động lòng thương và để lại cho
chúng ta cái gì đó (cười). Đó là 1 ý lạ lùng mà tôi chưa bao giờ nghĩ ra.
Căn hộ của tôi nghèo lắm. Sau này
khi cha tôi mất , 1 thầy giáo đến thăm nhà xem tôi có ổn 0. Tôi nói: ‘dạ 0 sao,
con ổn. Sao thầy đến thăm con? Thầy nói: ‘vì thấy nhà con nghèo’. Đó là 1 vị thầy
giáo mà tôi rất tôn trọng quý mến. Và đó là lần đầu tiên tôi nhận ra mình khó
khăn về mặt vật chất. Tuy nhiên hoàn cảnh của tôi lại có những thuận lợi. Cha mẹ
của tôi 0 quay quắt lắm về chuyện tiền bạc để lo cho chúng tôi ăn học. Chúng tôi
cố gắng tự xoay sở, chi tiêu trong khả năng (Thầy tự nấu ăn những món mình
thích, tự học giỏi để có học bổng). Có chuyện này có thể bạn thấy hơi lạ.Người
mẹ nghèo khổ của tôi bận rộn với công việc thư ký đánh máy để nuôi con còn tôi
thì cứ hỏi: ‘mẹ ơi, chừng nào con mới được ăn bánh táo nữa?’ Tôi yêu thích món bánh táo. ‘Mẹ bận quá, mẹ 0
làm bánh được’. Tôi nói: ‘vậy mẹ chỉ con cách làm bánh táo đi.’ Rồi tôi tự làm
bánh táo. Khi còn là 1 thiếu niên, tôi là 1 người đầu bếp nấu ăn khá ngon những
món mà tôi thích (cười). 0 chỉ là như vậy, khi nấu ăn, giống như tôi đang phụ
giúp, làm điều tốt cho mẹ khi tôi mới 14t, 15t. Đó là món quà dành cho mẹ tôi.
Khi cha nói rằng cánh cửa nhà cha
luôn mở rộng đón con, cha hàm ý 1 điều rất mạnh mẽ, quyền năng. Tôi cần phải hiểu
sâu hơn và rồi nhận ra ý cha tôi muốn nói.
Có 1 điều rất đẹp trong cuộc sống xuất gia, hay khi bạn đi dự khóa tu
thiền ẩn cư thì bạn cũng có cơ hội đó, là bạn có thời gian. Bạn có thời gian nhớ
lại những điều quan trọng xảy ra trong đời bạn và thấu hiểu. Đôi khi chúng ta sống
quá nhanh từ ngày này sang ngày khác, từ công việc này sang công việc khác, từ
cuối tuần này sang cuối tuần khác, giống như ta đi quá nhanh nên 0 đủ thời gian
nhận thấy điều gì đang xảy ra, 0 đủ thời gian hiểu tại sao nó diễn tiến như vậy,
0 đủ thời gian nhận ra cách để hiểu cuộc đời tốt nhất.
Điều tuyệt vời khi trở thành 1 nhà
Sư, Ni hay hành giả trong khóa tu thiền là bạn có đầy đủ thời gian, rất nhiều
thời gian để hiểu mọi việc, là 1 trong những yếu tố quan trọng tôi thật sự cần
để suy ngẫm và hiểu được điều cha tôi nói. Cha mất vài năm sau đó. Tại sao cha
nói điều đó? Có ý nghĩa gì? Và tất nhiên là các bạn đã biết câu chuyện này rồi.
Cuối cùng tôi đã hiểu ra ý cha muốn nói gì. Đó 0 phải là cánh cửa căn hộ nhỏ của
cha, vì tôi có chìa khóa. Điều quan trọng mà cha muốn nói là cánh cửa tâm hồn của
cha tôi. Khi bạn hiểu ra điều đó, rằng người cha, người quan trọng trong cuộc đời
của bạn, nói rằng cánh của tâm hồn của cha luôn luôn mở rộng để đón con. Từ
‘luôn luôn’ này rất quan trọng. Luôn mở rộng với bạn. Đó là tình yêu thương vô
điều kiện. Cho dù con có làm bất cứ điều gì trên đời này, đó là sự rộng mở vô
điều kiện. Khi là 1 nhà Sư tôi mới hiểu ra điều đó. Ôi trời, đó là món quà tốt
nhất mà cha đã trao tặng cho tôi. Và tất nhiên tôi dạy lại lòng từ tâm vô điều
kiện ấy cho từng người trong các bạn. Và ở đây tôi muốn thêm vào rằng 1 ngày nào
đó, từng người trong các bạn sẽ nói như vậy với bản thân mình. 1 trong những điều
tuyệt vời tôi học được từ Phật Giáo là bạn 0 chỉ rải tâm từ cho những người
khác mà bạn còn rải tâm từ cho chính bạn. Bạn đối xử với người khác 0 hơn 0 kém
so với bản thân. Lòng từ tâm rải đến tất cả chúng sinh, bao gồm cả bạn.
10:00 (Còn tiếp)
Và đừng bao giờ xem đó là chuyện
nhỏ. Đó là chuyện lớn. Bạn trở về với chính mình khi bạn có 1 chút không gian
và thời gian cho bản thân. Bạn nói với bản thân: ‘này tôi ơi, mi biết tất cả những
lỗi lầm của bản thân hơn tất cả mọi người trên đời này. Mi biết những điểm yếu
của bản thân và những điều đáng làm thì 0 làm, điều 0 đáng thì lại làm. Kể cả
những điều nhỏ nhặt thì mi cũng biết rõ hơn bất kỳ ai.‘ Rồi bạn nhìn bản thân
và nói: ‘này tôi ơi, đây là người mi 0 bao giờ có thể trốn thoát, chạy trốn được.
Đây là người có mặt khi mi mới sinh ra cho đến khi qua đời, mang tên của mi.
Cánh cửa tâm hồn ta luôn mở rộng chào đón mi; cho dù mi làm bất kỳ chuyện gì.’
Đó là sự chấp nhận, tha thứ và thấu hiểu 100%.
Đây là điều quan trọng cần làm vì
nếu bạn 0 làm như vậy, trong 1 góc nào đó bên trong, bạn sẽ luôn có cảm nghĩ rằng
bạn 0 đủ tốt, bằng cách này hay cách khác bạn có thể tốt hơn, bạn có cái gì đó
sai sai. Từ ‘sai’ là 1 từ rất rất tệ, tôi 0 hiểu tại sao người ta lại dùng quá
nhiều. Nhiều đến nỗi ai cũng nghĩ rằng khi bị bệnh nghĩa là bản thân có cái gì
sai trái. Có bao nhiêu bạn đang ngồi đây là bác sỹ, y tá? Các bạn 0 cần phải
giơ tay. Là y tá hay bác sỹ, bạn có thấy phát chán khi người ta vào phòng khám
và nói: ‘có gì đó sai trái, trục trặc với tôi?’ Bị bệnh thì 0 có gì sai trái cả,
đó là tự nhiên. Tại sao bạn lại nghĩ là bạn đã sai lỗi gì khi bị bệnh? Khi bị cảm
lạnh, bạn nghĩ: ‘ôi, mình thật tệ hại! Mình nên tốt hơn mới phải.’
Bạn biết tôi có ý tưởng này từ đâu
0? Khi còn là sinh viên, tôi đọc trong quyển sách Erehwon, của tác giả Samuel
Butler viết cách đây hơn 100 năm. Tên quyển sách này viết ngược lại là Nowhere.
Đây là loại sách khoa học viễn tưởng hàm chứa 1 ý nghĩa quan trọng. Tác giả tưởng
tượng ra 1 nhà thám hiểm khám phá ra 1 xã hội cổ đại tại 1 nơi xa xôi ở New
Zealand. Tại nơi đó người dân đã phát triển ra nhiều xã hội khác. Đó 0 phải là
thuộc địa mà chỉ có người bản địa. Ở đây nếu có người nào phạm luật như trộm cắp,
đánh nhau bị thương, họ sẽ được đưa đến bác sỹ. 0 biết các bạn đã đọc quyển
sách đó chưa. Bác sỹ ở đó được gọi là người sửa lại cho đúng (straightener).
Bác sỹ nghĩ rằng có gì đó sai trái, trục trặc nơi bạn, giống như bạn bị bệnh vậy.
Tại sao 1 người lại làm hại người khác? Họ xem đó như 1 căn bệnh. Và bất cứ ai
bị bệnh thì đó là lỗi của họ, họ sẽ phải bị trừng phạt. Trong câu chuyện, tôi
nhớ có 1 đoạn thế này: có 1 người đàn ông nghèo bị cảm lạnh nặng, ông bị mang
ra tòa. Giống như ở đây, họ có tòa sơ thẩm, tòa tối cao. Ông này bị cảm lạnh
nên liên tục chùi mũi và hít mũi trước mặt thẩm phán. Ông thẩm phán nói: ‘đây 0
phải là lần đầu tiên ông làm như vậy trước mặt tôi. Lần trước tôi đã xử nhẹ cho
ông và đã cảnh cáo: nếu ông còn tái phạm, xuất hiện trước mặt tôi bị cảm lạnh
và hít mũi, tôi sẽ ném quyển sách vào ông. Tôi đã nói là ông phải có trách nhiệm
chăm sóc sức khỏe cho bản thân mình mà ông lại 0 làm. Vì sự bỏ bê đó tạo ra mối
nguy hiểm lớn cho xã hội. 1 khi ông bị cảm lạnh, ông sẽ lây bệnh cho người khác
, tội này đáng bị trừng phạt. Tôi phạt ông 1 năm tù vì ông bị cảm lạnh. Đó là lỗi
của ông.
Họ trừng phạt 1 người vì bị bệnh.
Họ xem người ấy như tội phạm. Điều đó gây ấn tượng mạnh với tôi. Tôi luôn nhớ 1
tác giả triết học là George Bernard Shaw, là 1 người có ảnh hưởng mạnh thời đó.
Vị ấy nói quyển sách này là 1 trong những quyển sách vị ấy yêu thích, dạy cho vị
ấy nhiều điều, nhưng vị ấy lại nhấn mạnh khía cạnh về sức khỏe thật sự khi đọc
sách ấy.
Vậy ai có sức khỏe kém hay bệnh,
có phải là lỗi của họ 0? Rồi có những người trộm cắp , bạn có nhớ quyển sách
Les Miserable – Những Người Cùng Khổ 0? Sean Fen đã ăn trộm món gì vì con anh ấy
bị đói? Nếu bạn đã từng đọc quyển này, hãy dừng lại 1 chút. Bạn là bậc cha mẹ
và con của bạn bị đói. Bạn 0 trộm cắp vì muốn trở nên giàu có mà vì những người
bạn yêu mến quan tâm trong bụng 0 có chút thức ăn nào. Bạn sẽ làm gì nào? Điều
đó đã thay đổi hoàn toàn tư tưởng của tôi về tội ác và sự trừng phạt, sức khỏe
và bệnh. Bạn 0 có chọn lựa nào khác mà bạn sẽ thay đổi để trở nên từ bi, biết
thương cảm hơn khi phê phán người khác dưới bất kỳ hình thức nào. Chúng ta sống
có tình người hơn và dễ dàng cho đi, kể cả chính mình.
Tất cả những điều xảy ra với bạn,
tôi đã chia sẻ, dạy rất nhiều ở trung tâm chăm sóc ung thư Solaris. Có rất nhiều
người bị ung thư, khối u, và những thứ khác. Có bao nhiêu người trong số các bạn
nghĩ rằng bị ung thư là do bản thân họ? như là ra nắng quá nhiều, 0 có thời
gian nghỉ ngơi thư giãn, nên quan tâm đến sức khoẻ nhiều hơn. Bị ung thư có phải
là do lỗi của bạn 0? Tôi nói như vậy vì bạn gặp rất nhiều người 0 mở rộng cánh
cửa tâm hồn với chính bản thân mình 1 cách vô điều kiện cho dù họ là ai, họ làm
gì.
1 trường hợp khác, bạn biết trước
đây tôi hay vào dạy trong nhà tù. Bạn thấy có những tù nhân trẻ, trung niên.
Khi còn trẻ họ phạm những tội ác rất khủng khiếp. Tại sao? Có khi bạn cảm thấy
đó thực sự là lỗi của họ. Họ có quyền lựa chọn nhưng lựa chọn đó rất ít, rất hạn
chế. Vì thế tôi nói rất khó để phán xét người khác và có khi cũng rất khó để
phán xét chính mình. Có khi tôi thấy người ta giận dữ với nhau. Đó là cơn tức
giận khiến người ta tỉnh giác. Nhìn cách anh ấy nói chuyện với tôi, cách anh ấy
hành động, nhìn như vậy và bạn 0 biết tại sao anh ta lại có thể làm như vậy. Khi
xem xét những tình tiết giảm nhẹ. Tại sao? Vì vậy, thật lòng mà nói, thật rất
khó giận dữ và chỉ trích 1 người nào. Ta đâu biết người ấy đã trải qua những gì?
đã phải chịu đựng những gì? làm thế nào, tại sao họ lại làm vậy? Và chắc chắn
là khi bạn 0 thể phán xét họ, chỉ có 1 khả năng khác là tha thứ.
19:20 (Còn tiếp)
Bạn có bao giờ nhận biết lúc bạn giận
dữ với ai đó? Tôi nhận thấy điều đó nơi bản thân tôi khi còn là 1 thanh niên trẻ
hay nhà Sư trẻ: tại sao mình lại giận dữ? Và tôi nhận ra là do có người nói hay
làm điều gì đó. Và tôi 0 thể giận dữ mà 0 biện minh. Khi biện minh, tôi đóng
vai 1 vị quan tòa trong 1 phiên tòa xét xử mini trong lòng tôi. Tôi nói: làm điều
đó là sai trái, thật sự là gây tổn thương, điều đó 0 đúng. Và 1 phiên tòa công
bằng thì phải có người biện hộ, bào chữa cho dù bạn giận dữ đến mức nào. Trước
khi bạn ra phán quyết, xin hãy để cho luật sư bào chữa lên tiếng, đưa ra những
tình tiết giảm nhẹ. Có thể là ta hiểu lầm họ, có thể họ đẩy ta là để tránh 1
chiếc xe đang lao tới, có thể họ nói với ta điều gì đó vì lòng tử tế, từ bi, có
thể là vì … Tôi cố gắng đưa ra những tình tiết giảm nhẹ mà 1 luật sư bào chữa
thường làm. Mỗi lần tôi làm như vậy với những ai làm tôi thật sự tổn thương hay
đặt ra những chuyện xấu xa khủng khiếp về tôi, tôi nhận ra mình 0 thể nào giận
được. Nếu bạn cho người bạn ghét hay tức giận 1 phiên tòa xét xử công bằng, bạn
luôn đi đến kết luận là: chưa đủ chứng cứ, chưa khẳng định được.
Trường hợp thứ 2, tôi nhận thấy 0
có luật sư bào chữa khi tôi nghĩ về ai đó và nổi giận. 0 có luật sư bào chữa
còn tôi là thẩm phán và cũng là công tố viên luận tội. Ngay khi tôi gõ búa: mi
có tội! Tôi cảm thấy thật là tốt khi nói vài điều thậm tệ về hắn hay trừng phạt
hắn, thì tôi thấy như vậy 0 công bằng. Rõ ràng là người ta làm điều sai trái với
tôi, nhưng thay vì vậy hãy mở cánh cửa tâm hồn với người đã làm bạn tổn thương
cho dù họ đã làm bất cứ điều gì với bạn. Các bạn có thể làm như vậy 0? Nếu bạn
làm được thì bạn đã tăng trình độ của bạn lên 1 cấp, rồi bạn cũng tha thứ cho
chính mình như vậy.
Bạn có luôn luôn hành động 1 cách
hoàn hảo 0? Tất nhiên là 0 rồi. Tôi 0 phải lúc nào cũng xử sự hoàn hảo. Tôi hay
làm những chuyện ngớ ngẩn như đến trễ hay gì đó, tôi làm nhiều chuyện ngớ ngẩn
nhưng bây giờ thì tôi chưa nghĩ ra được 1 hành động cụ thể nào mà đáng ra tôi 0
nên làm. Nicholas, bạn hay làm việc chung, chăm sóc tôi, bạn có thấy tôi làm những
chuyện ngớ ngẩn nào 0? Thầy quay sang hỏi
Sư ngồi bên cạnh: tôi có làm chuyện ngớ ngẩn nào 0? (Thầy ấy nói liền). Ồ vâng,
chúng ta hay dùng miếng vải lót ngồi phủ trên đệm thiền, hôm nay tôi quên mang
theo miếng vải phủ đó và Sư này đi quanh để tìm 1 miếng vải khác. Sư có lỗi 0?
Không đâu, đó là trách nhiệm của tôi. Tôi sẽ cho Sư 1 phiên tòa công bằng. Tuy
nhiên, Sư này có lỗi (cười). Ồ 0, bạn 0 làm vậy đâu. Khi nhận ra như vậy, có biết
bao lần tôi muốn trách người khác hay bản thân tôi, như bây giờ thì tôi 0 thể
làm vậy, 0 thể trách ai.
Tại sao khi 1 người nào đó đang
căng thẳng, nhìn thấy 1 vật và thấy rằng nó rất nguy hiểm . Tôi nhớ là có 1 lần
trước khi xuất gia, tôi để tóc dài và có 1 chếc xe mô tô phân khối lớn, chạy brừm
brừm brừm. Tôi đang đi trên đường Notting Hill để đến London, giữa Notting Hill
và Shepherd’s Bush. Tôi hay nói với mọi người ở Úc là tôi sinh ra trong Bush (bụi
rậm), tôi sinh ra ở vùng Shepherd’s Bush (cười). Tôi đang đi trên đường với tốc
độ cho phép là tối đa 30 dặm (khoảng 48km)/giờ. Chiếc xe hơi đi trước tôi bỗng
nhiên thắng gấp. Có ai đó băng qua đường trên vạch dành cho người đi bộ. Họ đi
đúng luật. Chiếc xe hơi đi trước tôi thắng gấp. Tôi đi phía sau cũng thắng lại
nhưng thắng xe của tôi bị ướt. Ở London lúc đó thời tiết hay ẩm ướt và có 1
chút dầu nhớt vương trên đó nên tôi bị trượt, thắng 0 ăn. Tôi nhớ lúc đó là khoảng
3 hay 4 tháng trước khi tôi sang Thái Lan. Vì thắng 0 ăn nên tôi sắp đâm sầm
vào chiếc xe hơi đang dừng phía trước. Xe tôi bị mất kiểm soát. Tôi nhớ là lúc
đó đã đưa ra quyết định trong tích tắc: tôi có thể lách qua để tránh chiếc xe
hơi nhưng 0 thấy rõ phía trước, có khả năng sẽ đụng trúng người đi bộ đang băng
qua đường, gây nguy hiểm cho họ. Xe 0 dừng được. 1 chọn lựa khác là đâm sầm vào
chiếc xe hơi và bị thương rất nặng; có khi 0 được làm Tỳ Kheo (do bị thương tật
hay mất mạng). Tôi chọn lách qua tránh chiếc xe hơi và cũng 0 đụng trúng người
đi bộ. Tôi đã rất rất may mắn. Hoàn cảnh ra quyết định lúc đó là rất nhanh, rất
gấp, có thể khiến người ta vào tù hoặc có khi bạn tránh được. 2 chuyện này rất
gần nhau. Từ đó tôi thấy thật khó mà chỉ trích hay trách móc đổ lỗi cho ai. Quyết
định trong tích tắc như vậy có khi bạn đúng, có khi bạn sai và kết quả thì cách
xa nhau (sai 1 ly đi 1 dặm) cho nên thật khó lòng mà chỉ trích hay đổ lỗi cho
người khác.
Khi gặp những chuyện kinh khủng như
vậy xảy ra, tôi hiểu những người trong
hoàn cảnh khó khăn ngặt nghèo họ có chọn lựa và đó là 1 chọn lựa sai, nhưng họ
đã cố gắng làm tốt nhất trong khả năng. Vì vậy tôi thấy tha thứ thì dễ hơn nhiều.
Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời sẽ như thế nào khi bạn tha thứ nhiều hơn. Người ta
làm bạn tổn thương, bạn có thể nói: ‘tôi 0 biết tại sao bạn lại làm vậy , có thể
bạn có lý do, có thể là bạn 0 có ý định làm tôi tổn thương , hay tâm trạng bạn
0 tốt, hay là bạn đã làm sai’. Hãy mường tượng bạn có thể tha thứ cho người
khác. Hãy mường tượng thế giới có thể trở nên tốt đẹp như thế nào.
Ngay bây giờ, tôi 0 biết có bao
nhiêu người nhớ về cuộc chiến tranh tàn khốc đang diễn ra giữa Israel và người
Palestine. Tôi nhớ là rất nhiều năm về trước, khu vực này luôn có chiến tranh. Vị
tổng thống Ai Cập lúc bấy giờ là Sadat. Vị ấy quyết định lên máy bay ở Cairo –
Ai Cập và bay sang Tel Aviv - để gặp vị tổng thống Israel. 0 ai lên lịch sắp xếp
trước mà vị ấy quyết định là làm ngay. Đi và nói chuyện với vị kia rằng chiến
tranh như vậy là đủ rồi, chúng ta hãy thiết lập tình hữu nghị và có 1 hiệp ước.
Họ đã đoạt giải Nobel vì việc này. Điều gây ấn tượng với tôi là vị này hành động
mà 0 lo ngại sự an toàn của bản thân, 0 sắp xếp xem chúng ta nên nói chuyện về
điều gì, nói ở đâu, 0 có ai chuẩn bị sắp xếp trước đó. Nói đi là đi. Theo tôi
đó là 1 hành động vĩ đại của 1 vị anh hùng vì rõ ràng là sau đó vị ấy bị ám sát
chết vì chuyện này. Nhưng vị ấy đã tạo dựng được hòa bình. Đó là 1 hành động
anh hùng. Hy sinh mạng sống của bạn vì 1 phần hòa bình trên thế giới.
29:30 (Còn tiếp)
Quay lại chủ đề chính về cha mẹ của
bạn và ta nên làm gì, xin đừng bao giờ chỉ trích bản thân. Tôi biết cảm giác đó
là như thế nào. Tôi trở thành 1 nhà Sư khi tôi 23t. Cha tôi thì đã qua đời
nhưng mẹ tôi vẫn còn khỏe. Theo giới luật thì tôi phải được mẹ cho phép xuất
gia. Mẹ tôi nói: được, con có thể làm nhà Sư nhưng con có thể nào xuất gia ở đâu
đó tại London được 0? Mẹ 0 có ý kiến khi con muốn làm 1 nhà Sư nhưng con có thể
xuất gia ở đâu đó gần hơn được 0? Bạn có thể hiểu được cảm giác của 1 người mẹ.
Nhưng thời đó thì ở London 0 có nơi nào cho tôi xuất gia làm nhà Sư hết nên tôi
phải đến Thái Lan và trong 7 năm đầu tôi 0 thể trở về thăm mẹ vì rất xa, vé máy
bay thời đó rất đắt, năm 1974.
Tuy nhiên có 1 điều tốt đẹp mà tôi
có thể làm. Tôi ở xa gia đình nên có thể buông bỏ những mối quan tâm và dính mắc.
Tuy nhiên dù 0 có sự dính mắc, bạn vẫn có trách nhiệm, nhiệm vụ với người đã từng
cưu mang ta trong lòng trong 1 thời gian dài. Người đã hy sinh rất nhiều để
nuôi ta lớn lên. Có 1 câu chuyện về cha tôi mà tôi nghĩ là chưa bao giờ kể cho
các bạn nghe.
Khi còn nhỏ tôi đi học tiểu học tại
1 trường rất nghèo nhưng nhờ nhận được học bổng mà khi học lên cao tôi được nhận
vào 1 trường tốt hơn nhiều. Khi học tại trường đó, tôi học rất giỏi, nhất là
môn toán. Tôi yêu thích môn toán, với tôi đó giống như 1 trò chơi game tuyệt vời.
Có người thích chơi bóng đá, có người thích chơi bóng rổ hay các loại trò chơi khác,
còn tôi thì yêu thích làm toán. Kể cả bây giờ thì tôi vẫn thích chơi ô chữ
Sudoku và các loại giống như vậy. Vì tôi thích toán nên ở trường tôi học giỏi
môn toán, nhờ vậy mà tôi nhận được các loại học bổng.
Tôi vẫn nhớ chuyện này, nhà trường
thường hay tổ chức các buổi tối gặp mặt giữa phụ huynh học sinh và thầy cô. Cha
và mẹ của tôi đến trường để gặp gỡ, trao đổi với các thầy cô giáo khi tôi học năm
3 trường trung học này. Lúc đó tôi đang bắt đầu để bay cao (học cao lên). Lúc
đó thầy dạy toán của tôi nói: ‘con của ông bà học rất giỏi, tôi nghĩ là cháu nó
sẽ đậu vào trường đại học Cambridge’. Điều đó làm cha tôi phát hoảng. Bạn có thể
nghĩ rằng tôi thấy rất tự hào nhưng cha tôi cảm thấy lo lắng vì điều đó 0 nằm
trong thế giới của cha tôi. Với cha tôi, cha thấy mình có 1 công vệc tốt khi
làm nhân viên pha chế bartender, làm việc trong garage xe, hay lái xe tải. Cha
tôi rất hài lòng, hạnh phúc với công việc của mình. Cha tôi quen sống trong thế
giới như vậy. Ý tưởng làm học giả trong 1 trường đại học danh tiếng hàng đầu
như Cambridge thì quá cao với cha tôi. Tôi nghe bạn bè kể lại thì mới biết. Hôm
sau khi đến trường bạn tôi kể: ‘này, bạn có biết là cha bạn suýt nữa đánh nhau tay
đôi với thầy giáo dạy toán của chúng ta 0? ‘ Bạn biết thầy giáo dạy toán của
tôi là chỉ huy xe tăng thiết giáp trong
thế chiến thứ 2. Thầy bị trúng pháo kích ở Ý. Những người lính Ý bắt được thầy
và may mắn là họ thấy thầy bị thương nên đưa đến bệnh viện để chữa trị. Họ đã cố
gắng trong khả năng để phẫu thuật thẩm mỹ, ghép plastic cho thầy nhưng trông vẫn
khủng khiếp. Đầu thầy có thể xoay tròn xung quanh khiến Thầy trông chỉ giống
người nửa phần. Đó là vị thầy đáng sợ nhất trong trường. Vậy mà cha tôi suýt nữa
đánh nhau tay đôi với Thầy:” Không, Con Tôi Sẽ 0 Theo Học Ở Trường Đó”.
Tôi có thể hiểu tại sao. Bậc làm
cha mẹ luôn muốn sống gần gũi với những đứa con mà mình thương yêu. Họ 0 muốn bạn
bị mang đi xa khỏi tầm hiểu biết của họ. Tất nhiên sau cùng thì cha tôi cũng chấp
nhận: ‘Ừ, con cứ đi học ở đó đi’. 0 may là cha đã mất trước khi tôi vào
Cambridge. Tôi nhớ là khi đó chú, em của cha tôi, lúc biết tôi được nhận vào
trường Cambridge đã bật khóc và nói: ‘cha con hẳn là rất tự hào về con’. Bạn có
thể hiểu tâm lý của bậc làm cha mẹ luôn muốn điều tốt nhất cho con mình, theo cách
mà họ nghĩ là đúng. Tôi nhớ chuyện đó và luôn cố gắng chăm sóc cha mẹ cách tốt
nhất, nhiều nhất.
Khi làm 1 nhà Sư, hàng tuần tôi đều
viết thư cho mẹ kể về việc làm nhà Sư thì thế nào. Tôi luôn kể cho mẹ nghe tất
cả những điều tuyệt vời về thiền, 4 Sự Thật Cao Quý, về Duyên Sinh, về tái sinh
… Còn mẹ tôi thì viết thư lại chỉ nói về thời tiết (cười) (người Anh có câu:
khi bạn 0 biết nói gì thì hãy nói về thời tiết). Tôi hiểu vấn đề và trong 1 bức
thư tôi hỏi mẹ: ‘ Mẹ hiểu về Phật Giáo nhiều 0?’. Mẹ đáp:’ chẳng hiểu gì cả!’
Là mẹ tôi đang cố gắng nhiều nhất để kết nối với tôi. Thế là từ đó về sau, tôi
viết thư cho mẹ cũng toàn nói về thời tiết. Nét văn hóa ở nơi đó vào thời đó là
như vậy. Thật là tuyệt vời khi tôi nhận ra điều mà cha tôi muốn, mẹ tôi muốn là
con cái được hạnh phúc, bình an và có công việc tốt trên đời. Đó là lý do mà
tôi cảm thấy buồn khi cha mẹ tôi 0 nhìn thấy công việc của 1 nhà Sư thật sự đạt
được gì trên trái đất này. Tôi kể bạn nghe nhiều câu chuyện và chúng rất có ý
nghĩa với tôi.
Vài năm trước tôi đến Anh, lúc tôi
đang đi bộ ở ga xe lửa Paddington để bắt chuyến xe lửa kế tiếp, có 1 phụ nữ chạy
rất nhanh về phía tôi, giống như sắp tấn công hay là có chuyện gì sắp xảy ra vậy.
Tôi 0 quen biết cô ấy. Cô là người Anh gốc Phi nói tiếng Anh với chất giọng
khàn. Cô ấy nói với tôi mà tôi 0 bao giờ quên được: ‘Thầy là nhà Sư trên
Youtube’. Thật ra trên Youtube có nhiều Sư giảng mà. Trước khi tôi kịp trả lời
thì cô đã nói tiếp: ‘Vâng, đúng là Thầy rồi. Thầy Ajahn Brahm. Thầy đang làm gì
ở ga Paddington này vậy? Thầy ở Úc mà! ’ Tôi thật sự thấy vui vì rõ ràng là cô ấy
trông rất phấn khởi. Rồi sau đó cô ấy kể cho tôi nghe câu chuyện của mình.
Cô ấy là 1 phụ nữ trẻ tầm hơn 20t
có mối quan hệ tình cảm trở nên tồi tệ. Người yêu của cô đối xử với cô rất tệ.
Đó là 1 trong những hoàn cảnh mà đôi khi bạn khó lòng chịu đựng được. Người ta
hay nói: ‘chỉ là 1 mối quan hệ yêu đương, rồi sau này bạn sẽ gặp 1 người khác
thôi’. Chuyện 0 hẳn là như vậy mà thật sự nó làm bạn tổn thương sâu sắc. Cô nói
cô đã tìm đến cái chết trong nhiều tuần. Ở London, UK có dịch vụ chăm sóc sức
khỏe quốc gia rất tuyệt vời. Họ chữa nhiều loại bệnh miễn phí nhưng cô nói rằng
0 có cách nào giúp được cô ấy. Bác sỹ tâm lý rồi bác sỹ tâm thần đều chữa trị
miễn phí nhưng 0 thể chữa được cho cô. Trong cơn tuyệt vọng cô lên Youtube, cô
nói: ‘rồi con thấy bài giảng của Thầy’. Đó là bài giảng nổi tiếng nhất trên
Youtube giảng về ‘4 cách buông xả’, có đến khoảng 3 triệu hay 4 triệu lượt xem.
Cô ấy nghe bài giảng và bài giảng chạm đúng vấn đề của cô. Tôi 0 biết, tôi chỉ
cố gắng có bài giảng tốt nhất nhưng có khi nó giúp người ta nhận ra cái gốc của
vấn đề. Cô tìm tất cả những bài giảng từ BSWA có thể tải xuống được và nghe
liên tục trong 5 hay 6 tiếng. Nó có hiệu quả, giúp cô giải quyết được vấn đề.
Vì thế cô ấy nhìn tôi và nở nụ cười rất đẹp: ‘Thầy Ajahn Brahm, Thầy đã cứu cuộc
đời của con’.
40:03 (Còn tiếp)
Tôi 0 biết nếu là bạn đang ở trên
sân ga Paddington thì bạn sẽ làm gì, còn tôi thì cám ơn cô. Đó là những điều mà
tôi nhận ra. Tôi ước gì cha mẹ tôi có thể biết được những chuyện này, biết rằng
con trai của họ ra đi, xuất gia và trở thành nhà Sư, và (cho thọ giới) những vị
Sư, Ni tuyệt vời khác, những điều họ làm. Đó là cuộc sống tốt đẹp.
Mỗi lần tôi nhận được lời khen ngợi
như vậy, giống như món quà của tôi, tôi luôn nhớ về cha mẹ mình. Nếu 0 có họ, nếu
cha tôi 0 nói: ‘cánh cửa nhà cha luôn mở rộng để đón con cho dù con có làm bất
cứ chuyện gì.’ Điều đó thật sự quan trọng, 1 tình yêu 0 đòi hỏi sự đáp trả. Cha
yêu con vì con là con trai, con gái của cha. Đó là lý do duy nhất. Cha yêu con,
chỉ vậy thôi!
Bạn hãy mường tượng tình yêu đó tự
do như thế nào. Đó là lý do bất cứ ai trong số các bạn khi có con hay là đang
nghĩ về việc có con, nếu bạn chưa nói như vậy với con mình, xin bạn hãy nói cho
chúng nghe. Điều đó sẽ có ý nghĩa rất nhiều đối với chúng, và với tôi nữa. Đó
là nói lên có người thật sự quan tâm đến con, nói rằng con là con trai, con gái
của cha. 0 phải lúc nào cha cũng đồng tình với những gì con làm nhưng con rất gần
gũi thân thiết và luôn có thể bước vào trái tim của cha. Chúng ta có cùng dòng
máu, chúng ta cùng có những trải nghiệm với nhau.
1 lần nữa hãy mường tượng điều gì
sẽ xảy ra nếu bạn làm như vậy với bản thân mình. Đôi khi tôi nói như vậy với bản
thân, nhìn vào gương và tiếp tục nói với bản thân. Tôi có nói với vài người rằng
vào sáng sớm thức dậy, việc đầu tiên bạn thường làm là gì? Khi được hỏi như vậy,
tôi trả lời: việc đầu tiên là đi vào toilet. Rồi thầy giáo nói: khi vào toilet
hãy nhìn vào gương, trong toilet luôn có gắn gương. Khi bạn nhìn thấy mình
trong gương, đặt 2 ngón tay vào 2 khóe miệng và đẩy lên (như vậy sẽ làm mặt
tươi lên như đang cười). Đó là 1 mẹo tâm lý rất hiệu quả mà tôi từng làm và hướng
dẫn cho người khác. Rất đơn giản mà lại hiệu quả đến 0 ngờ. Lúc đó tôi là 1
chàng thanh niên trẻ, 1 sinh viên trẻ, có khi tôi say rượu rồi đi ngủ, có khi
tôi ngủ 0 đủ và sáng hôm sau tôi 0 dám nhìn mình trong gương. Tôi đánh răng rồi
dùng 1 tách trà hay café hay gì đó nhưng 0 dám nhìn bản thân trong gương ngay
lúc đó. Thầy nói: 0, hãy nhìn đi.
Bạn hãy mường tượng làm
như vậy mỗi sáng trong 2 năm, tôi 0 bỏ ngày nào. Mỗi sáng tôi nhìn và mỉm cười
với mình trong gương. Mỗi sáng tôi nhìn thấy chàng thanh niên ngu ngốc này, làm
mặt hề và cười với chính mình. Đó là cách tuyệt vời để bắt đầu ngày mới bằng việc
cười lớn về chính mình. Và những lời chỉ trích bản thân mà tôi nhận được, những
gì tôi đã xử sự, đã làm tối qua, những gì tôi đã 0 làm tối qua … thảy đều tan
biến. Nụ cười làm chúng tan chảy hết. Đó là điều rất đơn giản, là cách mở lòng
ra với chính mình, thông minh lịch sự với chính mình, cho bản thân mình 1 cảm
giác tốt đẹp rằng tôi thấy bình an với chính tôi. Chàng trai ngốc ngếch này,
tôi biết hắn rất rõ, làm mặt hề với hắn và cười.
Tôi 0 biết người khác buổi
sáng họ nghĩ gì khi vào toilet hay rửa mặt mà thấy tôi như vậy, có thể họ nghĩ
tôi đang phê thuốc hay gì đó, tôi 0 quan tâm họ nghĩ gì. Tôi 0 dùng chất gây
nghiện, tôi chỉ đang học cách bình an với chính mình. Đó là di sản từ cha tôi.
Tôi có lòng biết ơn vô hạn đối với cha mẹ mình, với mẹ tôi. Ngày nay, bạn thể
hiện lòng biết ơn với mẹ mình như thế nào? Tôi nói điều này nhưng ngày mai các
bạn đến đặt bát cho các Sư thì đừng làm nhé. Mỗi lần có ai đó cúng dường cho
tôi món ăn mà mẹ tôi ưa thích là khoai tây nghiền ăn với nước sốt và xúc xích,
tôi 0 biết món này có tốt cho sức khỏe hay 0, nhưng mỗi lần có ai cúng dường
cho tôi món đó, tôi đều nhận và nghĩ tôi sẽ dùng món này thay cho mẹ tôi. Món
ăn này làm tôi nhớ đến mẹ. Đó là 1 cách tỏ lòng tôn trọng mẹ tôi bằng việc dùng
món ăn mà bà yêu thích. Đôi khi cha mẹ tôi ban đầu đã cố gắng giữ tôi lại nhưng
rồi họ thấy hạnh phúc khi tôi tung cánh đi vào thế giới, đến Thái Lan trở thành
1 nhà Sư. Cha mẹ tôi 0 hề là Phật tử. Thậm chí họ còn 0 biết chữ Phật Giáo -
Buddhism viết như thế nào. 0 ai trong gia đình tôi là Phật Tử hết mà hầu hết là
người vô thần. Tuy nhiên đó là những người tốt rất tuyệt vời, tôi nhớ như vậy.
Đó là cách tôi nghĩ về cha
mẹ mình với lòng tôn trọng và tử tế. Nhớ những điều tốt đẹp mà cha mẹ đã làm
cho tôi trong cuộc đời họ. Chuyện cha tôi suýt nữa là đánh nhau tay đôi với thầy
giáo để cố gắng ngăn tôi đừng đến học ở Cambridge. Tôi có thể hiểu được chuyện
đó. Có thể thấy rằng cha mẹ thương yêu và muốn giữ tôi lại trong vòng tay. Ngày
nay chúng ta dễ dàng hơn nhiều vì có những công cụ như zoom, Skype và những loại
khác giúp bạn có thể liên lạc trên mạng ngay lập tức. Vd như ở Perth, tôi làm
việc chăm chỉ và làm rất tốt, tôi cảm ơn và sẽ đi chùa cầu nguyện cho cha mẹ. Nếu
cần gì thì cho con biết. Nhưng tôi 0 thể lên máy bay để đến gặp cha mẹ. Tôi 0 cảm
thấy tôi đã làm cho cha mẹ thất vọng. Thậm chí khi mẹ tôi mất, việc đầu tiên
tôi muốn làm là bắt chuyến bay sớm nhất. Tôi gọi điện cho anh tôi. Anh bảo: ‘ở
London có 1 số việc xảy ra ngoài dự kiến. Có rất nhiều ca đang xếp hàng chờ hỏa
táng, chắc là vài tháng nữa mới đến lượt nên em cứ thong thả, chờ có chuyến bay
nào giá tốt thì về cũng 0 muộn.’ 47:54 (Còn tiếp)
Nhưng tôi luôn nhớ điều
này, là 1 nhà Sư, bạn luôn quan tâm đến cha mẹ, yêu mến họ, thậm chí là đôi khi
họ gây khó khăn rắc rối, 0 phục vụ chăm sóc bạn đủ nhiều, đừng chỉ trích họ. Vì
có khi đó là những gì tốt nhất họ có thể làm. Họ nghĩ như vậy là yêu mến và
chăm sóc bạn, họ chưa biết được 1 tình yêu đích thực là như thế nào.
Đó là những chia sẻ
nhỏ về cách chăm sóc cha mẹ vào dịp tết nguyên đán hay bất kỳ ngày nào khác
trong năm. Đó là điều mà tôi cho là lòng hiếu thảo; chứ 0 chỉ là làm theo tất cả
những gì cha mẹ bảo bạn làm. Và nếu bạn có thể đặt vấn đề: tại sao 0 chứ. Bạn
có biết khi cha mẹ yêu cầu làm điều gì đó, vị này (Thầy chỉ hình Thầy Ajahn
Chah) đã làm gì 0? Vị ấy bỏ nhà đi. Cha vị ấy thật sự upset, buồn bã. Nhưng sau
đó cha rất tự hào về những gì vị ấy làm. 1 con người tuyệt vời. Bạn hãy luôn
ghi nhớ điều đó. Làm điều khiến cha mẹ bạn hài lòng trong dài hạn chứ 0 chỉ là
trở về thăm hỏi (vào dịp tết theo yêu cầu) vì rất đắt tiền, hãy làm điều gì đó
có ý nghĩa hơn nhiều. (49:15)
Phần Hỏi Đáp:
H: Thưa Thầy, khi
ngồi thiền thì các cơ của con bị giật 0 tự chủ được, đặc biệt là hàm. Nó luôn tự
đóng mở, 2 hàm răng đập vào nhau.
Đ: Điều này 0 có gì
nghiêm trọng. Chắc là có 1 lý do nào đó, có thể cơ thể bạn làm như vậy để giải
tỏa căng thẳng, nhưng 0 vấn đề gì. Sau khi điều đó xảy ra, căng thẳng được giải
tỏa, có khi đó là 1 thói quen vì bạn luôn nghĩ là nó sẽ xảy ra. Đây 0 phải là ý
thức mà thuộc về tiềm thức, xảy ra khi bạn bắt đầu vào thời thiền (kiểu như bị
giật mắt hay giật người gì đó). Bạn chỉ cần mở rộng tâm hồn ra với điều đó, chấp
nhận 1 cách vô điều kiện và coi đó là chuyện nhỏ. Bạn biết là mỗi lần tôi bắt đầu
thở , bụng tôi bắt đầu phồng xẹp, phồng xẹp. Tôi 0 xem đó là vấn đề rắc rối gì,
chỉ là khi thở thì cơ thể cần phải làm vậy. Nếu cơ bị giật thì cứ để kệ nó, và
có khi đó là dấu hiệu của 1 thời thiền rất sâu. Tôi nói vậy thì 0 biết tuần sau
½ trong số các bạn có bị co giật cơ khi thiền 0 nữa (cười). Nói cách khác, hãy
tử tế với thân của mình , nếu thân cần làm gì thì cứ để tự nhiên. Có người khi
thiền thì bị lắc lư người
H: Thưa Thầy, con
chỉ muốn nói rằng bài giảng ‘4 cách buông xả - 4 ways of lettinggo’ của thầy đạt
được 2,5 triệu lượt xem. Xin cảm ơn món quà Thầy gửi đến cho cuộc đời.
Đ: Cám ơn bạn. Như
vậy 0 tệ. Bạn có biết lượt view như vậy thì tôi được bao nhiêu tiền 0 (cười)?
Zero. Đó là 1 trong những điều dễ thương về việc trao tặng và người ta thích, bạn
0 nghĩ về khía cạnh tiền bạc của sự việc. Bạn chỉ trao tặng vì niềm vui được
trao tặng. Điều mà tôi nhận được là được nghe các bạn nói: ‘đó là 1 buổi nói
chuyện hữu ích. Cám ơn Thầy đã chia sẻ. Bài giảng đã cứu cuộc đời con.’ Đó gọi
là sự hài lòng trong công việc – job satisfaction.
H: Thưa Thầy, hiện
tượng Deja Vu có liên quan gì đến Phật Giáo 0?
Đ: Không hẳn là có
liên quan (not really).
H: Con biết rằng sống
tử tế thì luôn tốt hơn 0 tử tế nhưng làm sao để biết chắc rằng lòng tử tế của
ta 0 bị người khác xem là điểm yếu rồi lợi dụng hay làm hại ta?
Đ: Bạn có lòng tử tế
với người khác và với bản thân chứ 0 chỉ là tử tế với người khác, là tử tế với
chúng ta. Bạn tử tế với bản thân, 0 để người khác lợi dụng mình. Đôi khi tôi
nói các bạn rằng công việc của tôi là để cho người khác lợi dụng. Đúng là như vậy,
phải 0? (cười) bạn biết mà. Cho nên các bạn cứ lợi dụng tôi đi nhé.
H: Làm thế nào để xử
lý nỗi sợ hãi dữ dội và những viễn cảnh đáng sợ khi thiền, đặc biệt là trong
khoá tu thiền ẩn cư?
Đ: Nếu bạn có nỗi sợ hãi dữ
dội , tôi bảo đảm là nỗi sợ hãi đó sẽ 0 bao giờ làm hại bạn được. Bạn hãy vững
tin, giữ vững lập trường. Tôi đã dạy thiền trong nhiều năm, thậm chí khi còn là
thầy giáo chưa xuất gia, tôi đã dạy thiền hơi thở, vào năm 1973, cho 650 em học
sinh vào mỗi sáng trong đợt đó. Tôi đã dạy thiền trong khoảng 50 – 55 năm rồi.
Khi tôi đang dạy thiền, chưa có lần nào, chưa có 1 ai bị chết hay phát điên hay
bị gì hết. Chỉ có 1 chuyện xảy ra cho 1 ít người dự khóa tu thiền ẩn cư của tôi
là họ bị mất hết tóc (cười). Tôi xin lỗi nhưng đó là mối nguy hiểm duy nhất đối
với thiền sinh. Nói cách khác là ngồi thiền thì 0 có mối nguy hiểm, nguy hại
nào. Tôi đã hướng dẫn nhiều khóa tu thiền trong nhiều năm. Bạn có thể kiểm tra.
0 có ai phát điên, bị chết hay bị gì trong khóa tu thiền.
Nếu bạn có cảm giác sợ
hãi, hãy nhẹ nhàng rải tâm từ đến nỗi sợ hãi đó: ‘cánh cửa tâm hồn ta luôn mở rộng
chào đón bạn, nỗi sợ hãi à’. Rồi 0 điều gì có thể làm hại bạn. Mới đây, tôi 0
chắc tại sao , lần đầu tiên trong khuôn viên nhà chùa kế bên rừng thiền Jhana
grove , người ta thấy xuất hiện vài chú heo rừng. Lần đầu tiên khi tôi nghe kể
về heo rừng ở Úc thì chúng rất nguy hiểm. Nhưng những vị Sư thấy heo rừng ở
đây, chúng là những chú heo rừng con nhỏ bé, xinh xắn với những cái chân nhỏ chạy
lăng xăng. Là 1 Phật tử và là 1 nhà Sư lâu năm, tôi biết rằng khi bạn tử tế với
những con vật trong rừng thì chúng 0 bao giờ làm hại bạn mà làm quen với bạn. Bạn
cứ để chúng tự nhiên, có lòng tử tế với chúng thì chúng sẽ tử tế với bạn.
Cũng vậy, người ta 0 bao
giờ bị làm hại khi cho đi lòng tử tế.
Bao nhiêu người trong số các bạn đã gặp con rắn hổ dugite to lớn ở rừng
thiền Jhana Grove? Đó là 1 con rắn đẹp. Loại rắn này chỉ cần cắn 1 cái thôi là
bạn khổ to. Nhưng chú rắn hổ dugite to này, khi có người báo với tôi và tôi ra
xem thì thấy nó chỉ nằm đó tắm nắng, rất gần lối vào, rất gần các nơi khác.Bạn
cứ để nó tự nhiên, kệ nó, rải tâm từ cho nó . ‘Mi cứ nằm đó. Cám ơn đã để cho
chúng ta tĩnh lặng’. Cho nên bạn 0 cần phải lo lắng về điều gì. Những con vật
này, chúng chỉ cần 1 chút an bình tĩnh lặng. Trung tâm tu thiền của chúng ta rất
lạ lùng, có nhiều con vật đến đó vì có cảm giác an toàn yên ổn.
Có lần có 1 con mèo rất đẹp
đến chùa vào đợt an cư mùa mưa. Chắc chắn là mèo nuôi của nhà nào đó vì nó có
đeo vòng cổ. Lúc đó trong chùa có khoảng 20 -25 nhà Sư có con pet này. Con mèo
nhận được rất nhiều sữa và nó đã ở lại trong 3 tháng an cư. Rồi chúng tôi tìm
hiểu xem có thể nhận nuôi con mèo này 0. Chúng tôi mang nó đến bác sỹ thú y và
biết ra rằng con mèo có chủ, nó được gắn chip. Chủ của nó ở tận miền nam Perth.
Chúng tôi nói với họ rằng con mèo của quý vị đang ở đây. Họ nói: chúng con thắc
mắc là 3 tháng nay con mèo đã lạc đi đâu. Tên của nó là George. Chúng con xin
nhận lại con mèo được 0.
Tại sao con mèo đến được
tu viện? Chủ của nó 0 phải Phật tử (nên 0 đến chùa và làm lạc con mèo). Nhưng
tôi thì thấy rõ ràng là con mèo muốn có được thời gian an cư mùa mưa với chư
Tăng và nó đã ở đây cả 3 tháng. Rất khó để được dự khóa an cư mùa mưa và con
mèo đã xuất hiện đúng lúc.
Chúng tôi cũng có 1 con
mèo khác ở đây vào buổi tối. Con mèo nhỏ đó , có khi bạn nhìn thấy nó. Có khi
nó ở trong Chánh điện, chứng tỏ nó là 1 Phật tử. Nếu bạn 0 sợ các con vật thì
chúng cũng 0 e dè sợ sệt bạn và chúng ta có thể chung sống trong hòa hợp, bình
an. Không cần phải lo sợ gì hết.
Cám ơn các bạn đã lắng
nghe.
Comments
Post a Comment