Why I became a monk – Vì Sao Tôi Xuất Gia?
Thầy Ajahn Brahm – 28/03/2025
Chúng ta phải làm theo quy định. Trong đời làm nhà Sư của
tôi có những bài giảng hay. Có 1 lần, mà đôi khi tôi thích như vậy, người ta
ngày càng kéo vào khán phòng càng đông để nghe giảng Pháp; đến độ quá tải mà
người ta vẫn tiếp tục kéo vào. Lần đó ở Singapore họ đến dự đông quá, đến độ ngồi
tràn lên sân khấu vì ở dưới đã hết chỗ. Điều đó là vi phạm quy định, nhưng bầu
không khí nghe Pháp thì thật sự tuyệt vời.
1 lần khác ở Úc tôi đến nói chuyện ở đại học Melbourne. Ở đó có 1 câu lạc
bộ Phật Giáo rất tốt dành cho sinh viên với 1 giáo sư quản lý câu lạc bộ này. Bài
giảng hôm đó rất nổi tiếng. Người ta kéo
vào nghe giảng rất đông đến độ 0 đủ chỗ ngồi. Họ ngồi cả ở đường đi ở giữa và 2
bên hông. Người ta giữ trật tự khán phòng bằng cách phân công người xếp chỗ ngồi
nhưng cũng 0 xuể. Sinh viên cứ lần lượt kéo vào vuợt quá mức quy định rất nhiều
nên cuối cùng họ quyết định khóa cửa lại 0 nhận người nữa để tôi có thể bắt đầu
buổi nói chuyện. Lúc đó tôi nhìn qua cửa kính và thấy vị giáo sư phụ trách ở
bên ngoài. Thầy ấy đến trễ 0 vào được nên vẫy tay chào tôi và tôi vẫy chào lại. Đó là những lúc có bầu không khí thật tuyệt vời.
Họ muốn nghe giảng và nhờ vậy tôi có 1 bài giảng thú vị hơn nhiều. Đặc biệt là
khi giảng ngẫu hứng 0 soạn trước.
Hôm nay tôi muốn nói chuyện về chủ đề vì sao tôi làm nhà Sư.
Có các bạn đến thăm tu viện và đặt 1 câu hỏi. Khi giảng Pháp tôi 0 muốn chuẩn bị
bài nói chuyện chính thức mà muốn bắt đầu giảng dựa vào điều gì đó đang diễn ra
và cứ vậy mà diễn tiến. Tôi thấy như vậy thì hào hứng và thú vị hơn nhiều. Có
khi người ta cũng nói: ‘Ajahn Brahm, những câu chuyện và chuyện cười Thầy kể
thì chúng con đã nghe nhiều lần rồi’. Tôi muốn nhấn mạnh với bạn rằng tôi nghe
còn nhiều hơn bạn nữa (cười). Nhưng thật tuyệt vời khi sắp xếp và phối hợp
chúng lại với nhau theo từng bài giảng để mọi chuyện tự diễn tiến.
Hôm nay họ hỏi tôi 1 câu mà trong nhiều năm chưa có ai hỏi:
Thầy đã trở thành 1 Phật tử như thế nào? Thật ra thì trong gia đình tôi 0 có 1
ai đánh vần được chữ Buddhist chứ đừng nói là hiểu nghĩa. Có nhiều khi tôi đi
ngang và họ (trêu ghẹo)nói: ‘Buuuddhist, bạn là Buuuddhist à?’ Mà họ phát âm
làm sao ra giống như chữ Voodoo (1 tôn giáo của người da đen bị hiểu lầm là tà
thuật).
Có 1 lý do duy nhất khiến tôi gia nhập Phật giáo. Tôi rất
thích và giỏi môn toán. Bạn biết tại sao 0? Vì trong toán học có những câu chuyện
vui. 1 câu chuyện tôi hay kể là, bạn nghe kỹ nha: ‘có 26 con cừu trên cánh đồng,
10 con chết, vậy còn lại bao nhiêu con?’ Câu trả lời là còn 10 con. Bạn sẽ hỏi
làm sao mà tính ra như vậy được. Thầy mới giải thích là: 26 con cừu đọc là
twenty six sheeps, nhưng cũng đồng âm với twenty sick sheeps – 20 con cừu bệnh.
Phải nghe kỹ mới được. Vì chúng bệnh nên chúng mới chết (cười).
Tôi muốn nói là khi bạn làm điều gì bạn có thể tìm thấy niềm
vui, sự khôi hài trong đó. Khi có sự hài hước vui vẻ thì điều đó trở nên thú vị
và bạn có được niềm vui từ đó. Tôi rất yêu thích môn toán vì vậy mà tôi làm
toán khá dễ dàng và tôi thích làm toán. Tôi dễ dàng thi đậu các kỳ thi. Tôi nhớ
có vài câu chuyện vui về chuyện làm toán. Ở trường, tôi là người làm bài tập về
nhà môn toán giỏi nhất; tôi vừa làm vừa nghe những bài nhạc yêu thích. Lần đó
cha tôi mới la:’ con trai, con 0 thể vừa làm bài tập toán vừa nghe nhạc Jimmy
Hendrick được’. Thời của tôi có Jimmy Hendrick, nhạc của anh ấy sôi động giống
như nhạc Rock. Tôi mới trả lời: ‘cha ơi, kết quả điểm của con đây ạ! Đứng đầu lớp,
môn nào cũng được hạng A. Cha xem, nhờ thư giãn mà con được điểm tốt’. Tôi thường
nói như vậy với mọi người: ‘ nếu bạn đang thi cử hay học hành, nghiên cứu mà bạn
vui thích với điều đó thì bạn sẽ đặt tâm ở đó, 0 thể xao lãng vào chuyện khác’.
Nhờ vậy mà tôi luôn được điểm cao nhất. Cha tôi nói:’ ồ, vậy thì con cứ tiếp tục
đi!’ Thật là 1 buổi tranh luận thú vị. Bạn biết là khi còn nhỏ thì ta 0 có quyền
gì nhiều.
Tôi nhớ lần khác nữa, tôi được thứ hạng cao ở trường và được
giải thưởng. Tôi là 1 đứa trẻ tốt, biết tôn trọng thầy cô. Tôi mới hỏi: ‘con được
giải thưởng, bây giờ con nên dùng giải
thưởng đó làm gì?‘ Thầy của tôi mới nói:’ có 1 cửa hiệu sách lớn tên là Foyles
ngay ngã 4 Charing ở London. Con hãy đến đó mua sách toán’. Lúc đó tôi 0 cãi lời
thầy nhưng tôi nghĩ:’ 0 đời nào. Mình sẽ 0 bao giờ dùng giải thưởng đầu tiên
này để mua sách toán. Trên thế giới này còn có nhiều thứ khác nữa chứ 0 chỉ là
làm toán’. Foyles là 1 hiệu sách lớn lâu đời ở ngã tư Charing tại London. Họ có
1 cửa hiệu bán các loại sách thông thường và bên kia đường họ có 1 hiệu sách 6
tầng bán các loại sách tham khảo, sách đọc thêm. Ở tầng trên cùng , tầng gác
xép, bạn sẽ luôn tìm thấy nhiều thứ hay ho thú vị trên tầng gác xép nên tôi rất
thích tầng này. Ở đây họ bán các loại sách độc đáo như là các tôn giáo phương
đông, sách tâm linh, là loại mà tôi rất thích. 1 trong những quyển sách mà tôi
chọn mua, thầy tôi thấy và nói: ‘ồ, con 0 nên mua quyển này chứ’. Đó là 1 quyển
sách Tây Tạng nói về con mắt thứ 3. Thầy hiệu trưởng của tôi 0 thích sách này
nhưng vẫn phải trao tặng cho tôi (giống như Thầy được giải thưởng nhưng theo dạng
phiếu quà tặng cho HS chọn lựa rồi nhà truờng sẽ mua và trao cho HS) . Tôi học
có kết quả tốt nên các Thầy 0 thể từ chối. Tôi có mua thêm 1 quyển sách khác về
Phật Giáo, 1 quyển Kinh Koran của Hồi Giáo và vài quyển khác. Tôi muốn tìm hiểu
về những điều này.
Hôm nay khi nói chuyện với khách ghé thăm tu viện, tôi nói:
“ Bạn biết là tâm linh rất quan trọng. Đây chính là nghiên cứu về thị trường.
Nhiều bạn ở đây có xe hơi. Khi mua xe hơi thì bạn 0 mua 1 chiếc giống như chiếc
của cha bạn hay của ông bạn, hay chiếc mà gia đình bạn đang có. Bạn sẽ chọn 1
chiếc tùy theo sở thích và hợp với số tiền trong túi.
8:48 (còn tiếp)
Với tôi, chọn lựa của tôi tất nhiên là Phật Giáo vì tôi
thích và thấy có ý nghĩa. Thật thú vị khi điều này cũng có thể xảy ra với bạn.
Tôi biết nhiều người có trải nghiệm giống tôi. 0 phải là Phật giáo đã làm cho
tôi cải đạo sang PG mà tôi nhận ra tôi thật sự có bản chất của người Phật tử.
Tôi thật sự là 1 Phật tử tin vào những chuyện như tái sinh, xem trọng giới hạnh,
thiền, định tĩnh. Tôi yêu thích sự tĩnh lặng. Nếu mà 0 gặp phải mấy ông thầy vô
minh thì chắc là tôi đã sớm giác ngộ rồi. Có lần 1 thầy hỏi tôi:’ em nghĩ gì về
vấn đề này?’ Tôi trả lời: ’nothing’. Thế
là tôi bị phạt (cười). Nếu mà tôi học trong 1 trường Phật Giáo mà được hỏi rồi
trả lời như vậy thì kết quả sẽ là ‘Wow! Sadhu Sadhu Sadhu. Em đứng đầu lớp.’
Chúng ta luôn suy nghĩ nhiều, quá nhiều còn hiểu biết thì lại quá ít. Suy nghĩ
chỉ là những mô tả, những cái tên.
Tôi chợt nhớ ra chuyện này mà các bạn đã nghe rồi. Ai mà có
trí nhớ tốt thì chắc chắn còn nhớ. Là về Dhammasara, 1 Ni viện. Vì tôi 0 có nhiều
thời gian nên khi họ nói: ‘xin Thầy dạy cho chúng con rồi sau đó Thầy trở về tu
viện của Thầy và lo cho những nơi khác tiếp theo’. Tôi nói:’ yeah, OK’. Nhưng
khi bạn dạy thì phải đưa ra những lời dạy ngắn gọn, có sức mạnh, đi vào trọng
tâm nên tôi hỏi: ’Toilet ở đâu nhỉ? Tôi cần đi toilet’. Ồ, đừng coi thường nha.
Sâu sắc lắm đó. Bạn hãy nghe tiếp này. Họ
rất ngạc nhiên vì tôi đã đến Ni viện nhiều lần và tôi biết toilet nam nằm ở
đâu. Nhưng họ cũng chỉ cho tôi:’ ở đằng kia ạ’. Tôi đi đến đó. Có 1 cái cửa nhỏ
bên ngoài toilet này. Trên cửa ghi:’ Toilet dành cho nam’. Là 1 nhà Sư, tôi phải
cẩn thận vì có khi ra ngoài, tôi vào toilet nam. Họ nhìn cái y của tôi (tiếng
Anh gọi là robe, chữ này dùng để gọi y casa và cũng dùng để gọi chiếc váy đầm của
nữ) và nghĩ: ‘người này mặc robe mà lại vào đây. Có đi đúng chỗ 0 vậy?’ Chiếc y
của tôi nhìn giống chiếc váy đầm của nữ hơn, đúng 0? Nhưng thật ra tôi biết vào
đúng chỗ mà.
Quay lại lại câu chuyện tại Dhammasara, tôi đi đến cửa
toilet có chữ dành cho nam. Tôi 0 mở cửa đi vào mà làm ra vẻ như sắp tiểu vào
cánh cửa. Tất nhiên là giả vờ vậy thôi. Tôi là nhà Sư chân chính tu hành tốt.
Nhiều cô Ni ở Dhammasara nghĩ rằng tôi sắp già và lẫn rồi. Chuyện này lại càng
làm cho họ tin chắc hơn (cười). ‘ Ồ 0 Thầy ơi! Sao Thầy định tiểu tiện lên cánh
cửa ạ?’ Thật ra tôi chưa có làm gì, chỉ giả vờ thôi. Tôi nói:’ thì toilet nam ở
đây mà. Tôi làm đúng còn gì?’ – ‘Dạ 0, toilet ở bên trong, phía sau cánh cửa!’
‘Vậy sao 0 ghi rõ ra là: toilet nam ở bên trong, sau cánh cửa?’ Tôi muốn nói rằng
những lời chỉ dẫn có thể rất hợp logic nhưng 0 có ý nghĩa. Đó là lý do từ ngữ 0
bao giờ đủ để miêu tả những điều (hướng dẫn) bạn nên làm.
Tôi 0 biết bạn như thế nào còn tôi thì yêu thích thơ khi còn
trẻ. Lý do là vì thi ca dùng từ ngữ để vẽ nên 1 bức tranh chứ 0 dùng từ ngữ để
tạo nên các cuộc tranh cãi, tranh luận với nhau. 1 trong những bài thơ mà tôi
yêu thích nhất có dòng đầu tiên rất nổi tiếng và có giá trị từng chữ một: ‘ I
wandered lonely as a cloud’ (tạm dịch là : tôi lang thang đơn độc như 1 áng
mây). Nghĩa là gì? Là bay lên cao trên trời sao? Nhưng thật ra ở UK thời đó thì
người ta 0 thích mây. Mây sẽ tạo mưa, làm mưa phùn ẩm ướt khắp nơi ở Anh. Ở Úc
đây thì thật tốt vì trời quang đãng có ít mây. Ý nghĩa của câu thơ này , bạn 0
cần phải hiểu cụ thể, nó miêu tả về trạng thái tự do như 1 áng mây theo gió
trôi bồng bềnh trên bầu trời đi đến bất cứ đâu bạn muốn. Bạn có thể cảm thấy
nét đẹp mà câu thơ miêu tả. Khi bạn cảm thấy được, nếm được, bạn hiểu rõ hơn điều
mà câu thơ diễn tả. Những cách diễn tả ngôn ngữ như vậy thì 0 nên hiểu cụ thể,
nghĩa đen mà dùng để gợi lên cảm xúc và cảm giác, 1 kiểu ngôn ngữ khác. Ngày
nay ta gọi đó là trí tuệ cảm xúc, là sự cảm thấy chứ 0 phải sự chính xác. Điều
này thật sự mở ra nhiều cách khác nhau trong nhận biết sự việc, cảm nhận và
truyền đạt cho người khác.
Tôi đọc thấy câu này trong 1 quyển sách Phật Giáo và tất cả
những ẩn dụ tuyệt vời về giới luật (precepts). Bạn có trở thành 1 người tuyệt vời
nhờ giữ luật này, luật kia , và những quy định 0? Rất nhiều khi nếu bạn cố gắng
giữ đúng luật thì sẽ rất áp lực, căng thẳng. Bạn lo lắng về những điều bạn sắp
làm (do sợ phạm luật). Thầy quay sang hỏi Sư kế bên: ‘Thầy Tỳ Kheo phải giữ bao
nhiêu giới luật? phải là 10 giới luật 0?’ – ‘Dạ 227 giới’ – ‘À, vậy là Thầy đậu
rồi’ (cười). Có 227 giới chính nhưng có rất nhiều điều giới (phụ) khác nữa. Bạn
cứ mường tượng xem như vậy thì thế nào. Sống mà lúc nào cũng lo lắng phải giữ
giới, sợ bị phạm giới. Và với các cô Ni thì còn nhiều hơn vậy nữa, với 311 giới.
Người ta hỏi tôi như vậy khi tôi đến VN giảng tuần rồi, lúc đó tôi 0 có ở đây.
Khi còn nhỏ, tôi nghe người ta nói rằng : ‘chỉ cần gia nhập
hải quân là bạn có thể thấy được cả thế giới’. Họ nói sai rồi. Khi bạn trở
thành nhà Sư , bạn sẽ thấy được cả thế giới (cười). Nhưng mà tôi cũng 0 thấy được
nhiều lắm. Để làm được như vậy, bạn phải liên kết, liên hệ với mọi người và thấy
rằng thế giới rộng lớn này có rất nhiều cách khác nhau để nói về sự việc và
cách người ta có thể sống hữu ích, tử tế thân thiện với nhau. Bạn thấy được ý
nghĩa của cuộc sống. Ở VN, Úc, Bangkok, hay bất cứ đất nước nào mà bạn từ đó đến
đây, đó mới chỉ là 1 thế giới nhỏ bé. Khi bạn đến được với trái tim người khác
, những khi họ cười, họ luôn có chung 1 ngôn ngữ của sự hạnh phúc. Bạn 0 cần phải
học từ đó nghĩa là gì trong ngôn ngữ này hay ngôn ngữ kia, bạn có thể thấy họ
vui vẻ tận hưởng giây phút đó và cười. Bạn
có thể mỉm cười với họ và họ mỉm cười đáp lại. Lúc đó bạn vẫn có thể tạo ra sự
kết nối dù bạn 0 biết tiếng của họ để nói gì nhiều. Có niềm vui ở đó, rằng bạn
là 1 con người trên thế giới này có cùng niềm vui, nỗi khổ. Tại sao ta lại 0 thể
bước đi trên cùng 1 con đường với nhau chứ? Tất nhiên là có thể. Những hành động
đẹp của sự tha thứ, lòng tốt mà bạn thấy trên thế giới này.
Quay lại câu chuyện, khi tôi đọc những quyển sách đó, chúng
có ý nghĩa với tôi. Chúng chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. Vì vậy mà tôi giơ tay
lên quyết định: ‘được rồi, tôi sẽ là 1 Phật tử’. Nhưng rồi phải làm gì tiếp
theo? Các bạn ở đây 0 nhận ra mình đã may mắn thế nào đâu. Ở đây các bạn có clb
Phật Tử, có trung tâm Phật tử, hoàn toàn miễn phí. À, 0 phải miễn phí mà là vô
giá. Khi bạn nói là miễn phí thì nhiều người sẽ nghĩ là chắc 0 giá trị gì, còn
vô giá tức là vượt qua mọi giá trị. Tôi vẫn còn nhớ lần đó 1 cô gọi đến và hỏi
tôi có dạy thiền 0. Bạn biết là việc dạy thiền thì rất phổ biến. Có những người
dạy thiền kiếm được rất nhiều tiền. Cô này hỏi tôi:’ Ajahn Brahm, Thầy dạy thiền
phải 0?’ – ‘Vâng’. Cô hỏi tiếp: ‘Thầy
tính phí bao nhiêu?’ Tôi trả lời:’ nothing - 0 có tính phí’. Thế là cô ấy kết luận:’ Vậy là Thầy dạy 0 hay
rồi’ và cô ấy gác máy. Câu chuyện này cứ được nhắc đến như 1 tích chuyện vui ở
đây.
18:55 (Còn tiếp)
Bạn có thể thấy được logic của cô ấy. Có vẻ đúng phải 0 nào?
0 có tính phí thì 0 thể tốt được. Cô ấy nghĩ như vậy. Còn tôi thì nghĩ những điều
tốt nhất trên đời này thì đều miễn phí. Cho nên bạn 0 phải trả chi phí gì khi vào BSWA để nghe giảng. Đó là
lý do mà có 1 người khác nữa, cô này người Ba Lan, cô cũng hỏi tôi :’ Thầy có dạy
thiền tối nay phải 0 ạ?’ – ‘Vâng’ – ‘Con phải trả phí bao nhiêu?’ – ‘ 0 trả phí
gì hết‘ – ‘ 0, Thầy 0 hiểu rồi. Phải bỏ tiền vào thùng bao nhiêu mới được? ‘
Tôi nói:’ nothing – 0 có tính phí’ – ‘ 0, Thầy vẫn 0 hiểu. Con phải trả bao
nhiêu đô la, bao nhiêu xu để vào cửa’. Tôi nói:’ Thưa cô, cô 0 phải trả bất kỳ
1 khoản phí nào hết. Chúng tôi cũng 0 hỏi tên cô. Chúng tôi cũng 0 nói rằng vào
cửa là 0 tốn tiền nhưng muốn ra thì phải trả tiền mới được ra (cười). Tất cả đều
miễn phí’. Tôi vẫn còn nhớ là cô ấy khựng lại rồi mới hỏi. Tôi rất vui khi cô ấy
dừng lại như vậy vì cô ấy đang suy nghĩ về điều mà cô chưa từng nghe trước đây
:’ Vậy thì các Thầy được gì khi làm như vậy? ‘ Đó là câu hỏi nhiều người đặt
ra. Tại sao các bạn đến đây vào tối thứ 6? Có những bạn đã đến đây nhiều năm,
nhiều chục năm rồi. Thậm chí là những khóa tu thiền tôi hướng dẫn ở nước ngoài
thì có người tham gia nhiều lần. Tôi mới hỏi: ‘tại sao bạn lại đến dự nữa?’ Bạn
đã dự khóa thiền như vậy là 10 năm liên tiếp rồi. Chắc tôi là thầy dạy dở lắm
nên bạn cứ phải trở lại để học’. Bạn mường tượng tôi giống như thầy giáo dạy tại
trường. Bạn đến đây Dhammasara và rừng thiền Jhana grove để cứ tiếp tục nghe về
cùng 1 việc. Tại sao? Chắc tôi là thầy giáo dạy dở nên 0 ai ra trường, 0 tốt
nghiệp được. Phải là như vậy 0? 0 à? Vậy là các bạn sẽ 0 sa thải tôi. Vậy thì
cũng đáng để giảng dạy (cười).
Vậy thì chúng ta nên nhìn cuộc đời bằng 1 cách nhìn khác.
Các bạn đến đây. Tại sao các bạn hay đi ngắm biển? Tại sao bạn cứ nghe những
bài nhạc mà bạn thích? Tại sao bạn hay đi bộ trong khu vườn nhỏ yên tĩnh của
mình hay là những nơi cho bạn cảm giác yên bình và hạnh phúc? Bạn làm đi làm lại
0 có nghĩa là điều đó nhàm chán mà là nó rất quý giá. Bạn đang nhìn sự việc
theo 1 cách khác.
Quay lại chuyện những quyển sách. Bạn biết là khi đọc những
quyển sách đó, sau 1 thời gian dài thì cuối cùng tôi nhận ra rằng tôi sẽ làm gì
tiếp theo. Ở đây bạn rất may mắn khi có 1 cộng đồng Phật tử, 1 đạo tràng. Ngày
nay thì có nhiều Phật tử ở Perth. Có 1 điều mà tôi thích là họ đến từ khắp nơi,
từ những đất nước khác nhau, những tông
phái PG khác nhau. Thậm chí ở đây, trong cộng đồng BSWA (Phật tử Tây Úc) của
chúng ta, vì các bạn đến từ nhiều vùng đất khác nhau, thật tuyệt vời khi các bạn
ngồi bên cạnh nhau, cùng đồng hành với nhau và xây dựng tình bạn mà tôi nghĩ là
rất quan trọng cho đời sống tinh thần. Tình bạn, chúng ta có bạn bè, cùng nhau
đùa vui, nói chuyện. Đó là 1 điều tốt đẹp mà chúng ta có thể lan tỏa, ở đây 0
chỉ là 1 ngôi chùa Thái Lan ưu tiên chào đón người Thái nồng nhiệt nhất. Chúng
ta có 1 số Phật tử, đệ tử người Thái lớn lên cùng với tôi. Và có nhiều bạn khác
nữa ở các quốc gia khác nhau như Miến Điện, SriLanka, Bhutan, Bangladesh, Ấn Độ,
Ukraine, Singapore, Hy Lạp … à và có cả các bạn người Úc ở đây nữa (cười).
Là 1 người trẻ, 1 khi bạn quyết định trở thành Phật tử thì
tiếp theo bạn sẽ làm gì? Tôi thì khá may mắn vì tôi giỏi môn toán, cha mẹ nhà nghèo
nhưng tôi có học bổng. Cha tôi mất trong nghèo khó. Mẹ tôi trở thành mẹ đơn thân chăm sóc tôi. Tôi may mắn
được học bổng tại đại học Cambridge. Tôi 0 tự hào về điều đó nhưng đó là 1 trải
nghiệm thú vị với tôi. 1 trong những điều mà bạn có thể làm tại Cambidge, 1 trường
đại học danh tiếng, là có clb Phật tử. Tôi ngạc nhiên khi người ta cho tôi tham
gia. Bạn biết người ta hay gọi tôi là gì 0? Là quý ông trẻ tuổi. Nếu các bạn gặp
tôi thời đó sẽ thấy tôi với mái tóc rậm, râu quai nón, cưỡi xe mô tô. Tôi để kiểu
tóc rậm như vậy là vì trời rất lạnh ở UK mà để tóc như vậy thì 0 cần mũ giữ ấm.
Tóc tôi dày như 1 lớp cách nhiệt tự nhiên. Bà của tôi thường hay nói là bà 0
nhìn thấy đầu và mặt của tôi, giống như nó bị che hết vậy. Nhưng mà tôi thích.
Và tôi làm gì tiếp theo ?
Ở Cambridge họ có các câu lạc bộ cho sv tham gia để họ cảm
thấy vui vẻ thư giãn chứ 0 chỉ là làm toán và giải câu đố. Câu lạc bộ đầu tiên
của trường mà tôi thấy là clb ‘Hair and Hounds’ (Lông thú và chó săn), clb săn
cáo. Các bạn đừng lo, tôi 0 bao giờ tham gia vào đó. Tôi là người chống lại
chuyện săn cáo. Tôi chỉ nhìn xem vì thấy lạ. Clb kế tiếp mà tôi nhìn thấy khiến
tôi rất phấn khởi, mắt mở to: ‘Hội Phật Giáo’. Yay! Thật sự là có 1 clb Phật
Giáo ở trường này. Tôi đã cảm thấy như vậy.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp những người khác có cùng ý tưởng về mặt tâm linh.
Tôi đi đến quầy và nói với họ là : ’tôi muốn tham gia ngay hôm nay’. Tôi 0 hỏi
là cần phải làm gì, sẽ được gì khi tham gia mà chỉ là:’ Tôi muốn tham gia’.
Tôi nghĩ là bạn biết cách hoạt động
của Phật Giáo là bạn 0 cần phải tham gia. Có khi người ta cứ đến đây (nghe giảng)
hàng tuần. Họ 0 bị làm phiền kiểu:’ bạn muốn tham gia 0? Bạn muốn làm việc này
việc này 0?’ Lúc đó chỉ đơn giản là tôi rất rất muốn tham gia. Anh chàng ngồi
quầy nơi đó nói:’ bạn 0 nhất thiết phải tham gia đâu’ – ‘Nhưng tôi muốn tham
gia’ – ‘ ồ, PG 0 phải như vậy. Trong PG, bạn chỉ cần đến và xem xem bạn có
thích 0. Chúng tôi 0 phải kiểu muốn người ta tham gia để thu phí đâu. Bạn đến
và xem trước đã’. Lúc đó là vào năm 1969, phí tham gia là 1 bảng Anh, là số tiền lớn, đặc biệt là với sinh viên
nghèo, nhưng tôi 0 bận tâm. Lúc đó tôi chưa phải là nhà Sư. Tôi mở ví ra lấy 1 bảng đập mạnh lên bàn:
‘cho tôi tham gia’. Sau này anh chàng đó và tôi trở thành bạn thân lâu năm. Anh
ấy là Bernard Carr có đến đây dự 1 buổi hội thảo toàn cầu mà chúng ta tổ chức.
Tôi ra sân bay đón anh ấy vì anh ấy đi cùng với vợ mình, là 1 người Nhật. Tôi
có nói riêng với anh ấy: ‘ Này thời sinh viên bạn có làm nhiều điều mà vợ bạn 0
cần phải biết. Tôi sẽ 0 kể cho cô ấy nghe gì đâu, miễn là bạn cũng đừng kể gì
cho đệ tử tôi biết chuyện xưa của tôi’ (cười). Và chúng tôi đập tay vào nhau. Bạn
biết là thời sinh viên thì cũng có chút nổi loạn. Sau này tôi trở thành nhà Sư
còn anh ấy tiếp tục theo đuổi ngành vật lý lý thuyết. Anh ấy là 1 trong số 2
hay 3 cộng sự thân thiết của GS Steven Hawkins. Vị giáo sư này có tham dự lễ cưới
của Bernard và vợ anh ấy. Anh ấy rất gần gũi với vị GS, anh là 1 nhà vật lý lớn,
GS Bernard Carr.
0 chỉ là vậy, anh ấy còn là 1 Phật
tử. Điều thứ 3, anh ấy còn nghiên cứu về tâm linh. Thật là tuyệt vời khi đi săn
ma. Ở Anh nổi tiếng là có rất nhiều ma nên dễ săn ma và chụp hình lắm. Tại sao
tôi là 1 Phật tử lại làm như vậy? Chúng tôi muốn tìm ra sự thật điều gì xảy ra,
hoạt động thế nào? Ma là gì? Điều này rất là hữu ích vì có nhiều lần người ta
tin người Phật tử hiểu được bản chất của tâm chứ 0 chỉ là do trong Kinh này,
Kinh kia nói như vậy như vậy. Hội nghiên cứu tâm linh London đã được thành lập
150 năm rồi do các nhà khoa học thực hiện
như là GS Bernard Carr, 1 giáo sư chuyên
ngành vật lý lý thuyết. Đây là 1 sở thích cá nhân nhưng đã giúp cho hội này
đáng tin tưởng. Có 1 nghiên cứu rất mạnh mẽ cho ra kết quả nhất quán rằng ma
chưa bao giờ làm tổn thương, làm hại con người. Nhiều khi trong phòng có nhiều
đồ vật bay trong không khí nhưng 0 va trúng ai. Rất lạ lùng nhưng đó là sự thật.
Ma 0 thể làm hại bạn. Vì vậy nếu bạn thấy ma, cảm thấy lạ lạ thì đừng sợ . Họ
cũng là 1 chúng sinh trên thế giới này cần lòng từ tâm. Tôi 0 biết bạn thế nào
nhưng đó đã là ½ ý nghĩa của cuộc đời rồi. Anh ấy học được cách sống tử tế với
người khác. Bạn tử tế với những con vật, với con rắn…
Có nhiều người sợ con nhện. Nhưng
vì khi xưa tôi là 1 nhà Sư ở vùng đông bắc Thái Lan, nhiều khi trời rất nóng,
như hôm nay chẳng hạn, mà những túp lều làm liêu cốc ở đó rất đơn giản, bằng gỗ
với mái tôn đã rỉ sét. Những con nhện lông tarantula tội nghiệp này sống bên dưới
mái nhà để tránh mặt trời nóng bức. Nhiều lúc ở trong cốc nóng quá nên tôi chỉ
quấn y hạ, rồi có khi mấy con nhện lông đó rơi lên người tôi. Xin bạn đừng nói:
ghê! Thật sự mà nói tôi mong mấy con nhện đó rớt lên người tôi. Bữa nào đó bạn
cũng nên thử. Chúng có những cái chân gây cảm giác nhột nhột. Khi rớt trúng người
bạn nó sẽ bò, chạy vòng vòng. Bạn biết nhà Sư thì 0 có tv, 0 có gì giải trí rồi
mấy con nhện đó xuất hiện làm cho bạn vui. Ta học cách nhìn sự việc theo 1 cách
khác. Phật Giáo dạy tôi như vậy. Vì tôi 0 sợ nên tôi còn mong chúng xuất hiện nữa.
Chúng 0 bao giờ cắn, mà nếu lỡ nó cắn thì sao? Ngày nay mấy cháu nhỏ nói là tôi
có năng lực siêu nhiên, thầy 0 phải là spider man (người nhện) mà là spider
monk (Sư nhện) cho nên 0 sợ gì (mọi người cười).
Nhờ thiền Phật giáo mà tôi có sự tự
tin. Hẳn là tôi phải có nghiệp tốt nên gặp những chuyện như vậy. Người dạy tôi
thiền , tôi 0 nhận ra anh ấy dạy tôi chính xác như thế nào . Lúc đó tôi là sinh
viên, chưa xuất gia, tôi 0 biết gì nhiều về những điều đang xảy ra, anh ấy nói
với tôi rằng: mục tiêu của anh khi dạy thiền là giúp tôi vào sơ thiền. Anh ấy
nói như vậy.
34:27 (Còn tiếp)
Tôi nghĩ: ‘wow’. Bây giờ suy nghĩ
lại chuyện đó sau nhiều năm, tôi thấy mình thật may mắn. Bởi vì điều mà ngày đó
họ gọi là thiền sâu, nhập thiền, rất khó để bàn về chuyện đó, vì vẫn có sự
tranh cãi về những gì là tầng thiền jhana và 0 phải là tầng thiền jhana. Chúng
rất sâu lắng, rất đẹp và mạnh mẽ. Đó là điều anh ấy dạy tôi. Chỉ sau 1 thời
gian , tôi dự vài khóa tu thiền , cũng giống như ở đây, những ai đã từng dự
khóa tu thiền tại rừng thiền Jhana Grovehay thậm chí là ở đây, chúng 0 phổ biến
(tức 0 phải ai cũng đắc thiền) nhưng điều đó là có thể xảy ra. Nhiều người đã
làm được. Thiền thay đổi cuộc đời của bạn hoàn toàn. Ngày nay tôi thậm chí là
giơ tay lên (đồng ý) rằng đó là 1 trong những lý do khiến tôi xuất gia, chỉ để
được đắc thiền. Trong thiền thì rất an bình tĩnh lặng hơn bất cứ điều gì bạn biết.
Nhưng thiền 0 chỉ là để tìm sự giải trí, niềm vui, đó chỉ là hiệu ứng xảy ra
sau khi bạn nhìn thấy sự việc 1 cách hoàn toàn khác. Khi điều đó xảy ra (chứng
đắc thiền) thì 0 phải là trên lý thuyết mà là bạn trải nghiệm, nó rất thật. 1
khi bạn có kinh nghệm thực tế và thấy được lợi ích to lớn của thiền thì đó cũng
là 1 lý do để bạn xuất gia.
Bạn biết là có khi người ta nói:’
Ajahn Brahm, Thầy đã làm việc nhiều rồi’. Tôi năm nay 73t, đã làm việc rất nhiều,
xây dựng các tu viện cho chư Tăng, các tu viện cho chư Ni, các trung tâm tu thiền
trên thế giới, nỗ lực xây dựng Phật Giáo, giảng dạy … Tại sao tôi lại làm như vậy?
Có phải đã đến lúc tôi về hưu rồi chăng? Đôi khi tôi nói đùa mà cũng có khi bạn
nói đùa rằng :’Ajhan Brahm, Thầy đang già đi’. 0 phải tôi đang già đi mà tôi đã
già thật rồi. Tôi là di sản, là đồ cổ (cười). 1 căn nhà mà 0 thể nào thay đổi
được hiện trạng bên ngoài của nó nữa thì ng ta gọi đó là giá trị di sản. Cho nên
khi người ta nói tôi nên giảm cân thì như vậy là bất hợp pháp vì bụng tôi có
giá trị di sản, 0 được phép thay đổi hiện trang (cười).
Khi bạn 0 bị vướng mắc về chuyện
gì thì bạn tận hưởng cuộc sống. Tôi vừa mới ra nước ngoài, người ta nói :’ Khi
thầy ra sân bay và làm các thủ tục thì thế nào ạ? Trước hết thì đáng ra nên có
1 vài bạn ra đón khi tôi từ nước ngoài về đến sân bay. Ở sân bay Perth thì bây
giờ họ quen mặt tôi rồi. Khi tôi đi ngang quầy làm thủ tục hải quan, họ chỉ vẫy
chào tôi, thậm chí là 0 kiểm tra xem tôi khai báo gì trong phiếu nhập cảnh nữa.
Họ biết tôi và nói: hành lý của Thầy đâu? (Thầy giơ chiếc đãy, loại túi vàng
nhà Sư hay dùng, của Thầy lên) ‘Hành lý của tôi đây’. Nói thật đó. ‘Valy đâu ạ?’
– ‘Tôi 0 có’. Như vậy thì rất dễ dàng, bạn chỉ lướt qua quầy hải quan là xong. Tôi
chỉ có rất ít đồ, tôi chẳng cần gì nhiều nên đi qua rất nhanh. Bạn nên thử xem
sao. Bạn ra nước ngoài , tôi 0 biết là bạn mang theo bao nhiêu quần áo như đầm,
váy, quần dài, áo khoác … rất nhiều nhưng mỗi lần bạn chỉ mặc 1 bộ thôi. Đó là
cách tôi đi đây đó. Đơn giản như vậy thì rất dễ chịu. Tôi nhớ lần đầu ra sân
bay Perth, người ta hỏi hành lý của tôi đâu. Tôi nói 0 có. Họ hỏi tại sao. Tôi
trả lời vì tôi là nhà Sư. Họ bảo: ‘Ồ, vậy à?’ Họ bắt đầu hiểu ra rằng 1 nhà Sư
hay 1 vị Ni sống/tu thế nào. Hiểu được sự tự do của đời tu.
Nhưng khi đến sân bay Mỹ, họ có an
ninh nội địa, họ rất e ngại những người mặc đồ lùng thùng (robe), họ 0 phân biệt
nhà Sư hay người thường. Họ 0 biết bạn có gây nguy hiểm gì 0 nên họ cứ hỏi:’ Ông
có cất giấu cái gì bên trong chiếc y này 0? Có phải là thắt lưng chứa bom tự
sát 0?’ Họ hỏi rất nghiêm túc. Rất đơn giản, tôi mở y ra để họ thấy bên trong 0
có gì, chỉ có thịt của tôi thôi. Tôi nói:’ thắt lưng tự sát này là mỡ của tôi
đó’ (mọi người cười). Và tôi cũng cười. Tôi thấy 1 trong những nơi có hải quan
tốt nhất là ở Perth. Họ luôn đặt cùng 1 câu hỏi với mọi người: ‘trong túi của
Thầy có mang theo chất lỏng hay gel gì 0? Thầy có để gel vuốt tóc trong đó 0?’
(mọi người cười) Tôi 0 thể dừng được mà bật cười . Mấy người đứng xếp hàng sau
lưng tôi cũng phá lên cười. Anh chàng hải quan tội nghiệp này bối rối rồi cũng
bật cười theo và nói: ‘OK, mời Thầy qua’. Họ 0 kiểm tra vì tôi 0 có vẻ gì là
nguy hiểm, chỉ cười thôi.
Quay lại vấn đề, 1 trong những điều
tôi khám phá ra là Phật Giáo giúp cho cuộc đời trở nên dễ dàng hơn nhiều. Tôi
nói rằng: ngay cả 1 nơi như đại học Cambridge với những nhà khoa học giỏi nhưng
nhiều người trong số họ vẫn vô minh. Tôi nói như vậy là vì hàng năm có 1 buổi
tiệc tối dành cho các học giả. Đó là 1 bữa tiệc lớn phục vụ 9 món ăn. 0 phải kiểu
tiệc ở Trung Quốc, Hongkong hay ở các nơi khác. Lần đó, ở Hongkong, có người mời
tôi 1 bữa trưa tại nhà hàng với 9 món ăn thay vì 1 bữa trưa bình thường. Họ 0
nói với tôi rằng đó là 1 bữa trưa có 9 món ăn. Nên sau 2 món đầu tiên thì tôi
đã dùng đủ rồi; vẫn còn 7 món nữa. Tôi 0 thể tin là người ta có thể ăn hết từng
đó món. Còn về bữa tiệc ở Anh có 9 món, cuối mỗi món , điều thú vị là được các
quản gia phục vụ, quản gia chuyên nghiệp. Đây là 1 trường đại học danh giá sang
trọng. Mỗi món ăn họ phục vụ kèm với 1 loại rượu vang khác nhau. Thật là crazy.
Họ sẽ châm rượu qua bên vai phải của bạn. Họ là những quản gia chuyên nghiệp.
Tôi nghĩ: ‘mình đang làm gì ở đây vậy?’ Tôi đã học ở trường
học dành cho HS nghèo, cả tiểu học và trung học. Ở đó có những học sinh nổi tiếng
hơn tôi. Anh ấy là diễn viên Alan Rickman đóng vai giáo sư Snape trong loạt
phim Harry Potter. Thời còn nhỏ thì chúng tôi đều nghèo khó cả. Ở Cambridge thì
mặc nhiên tất cả đều thông minh lịch sự, đều là các học giả, những giáo sư
trong tương lai. Có 1 vị còn nhận được giải thưởng Nobel hóa học, là thật sự
như vậy. Vị này cũng có mặt trong buổi tiệc đó và bị say rượu. Khai vị là rượu
vang Sherry, rồi cứ mỗi món là dùng kèm với 1 loại rượu vang khác nhau. Cuối tiệc
thì chúng tôi đi vào 1 thư viện lâu đời uống 3 ly rượu khác, ly khủng cỡ to. Thầy
cầm 1 cái bình bát nhỏ (giống cái ống nhổ hay đồ bỏ giấy rác để trên bàn) và
nói : to gấp đôi cái này. Họ đổ đầy vào đó các loại rượu vang đắt tiền . Từng
người trong số chúng tôi, bao gồm vị đoạt giải Nobel kia và chú nhỏ Ajahn Brahm
tóc rậm, chúng tôi phải uống hết 1 hơi rồi nói một lời chúc mừng bằng tiếng
Latin. Có ai làm như vậy chưa? Tôi 0 thể nhớ gì nhiều hơn về bữa tiệc đó.
44:33 (Còn tiếp)
Tôi nhớ đó là lần sau cùng trong đời
tôi uống rượu, cực kỳ ngu ngốc. Tôi tự lấy làm xấu hổ về điều đó. Có rất nhiều
người đã chuẩn bị (bữa tiệc ấy)cho chúng tôi. Việc tổ chức như vậy rất là tốn
kém, lãng phí. Tôi nghĩ rằng làm như vậy là 0 nên. Vào buổi sáng thì đầu tôi nhức
như búa bổ. Người ta lại đi nói rằng như vậy thật là vui, đúng 0? Sao? Tôi 0
bao giờ muốn lập lại chuyện này 1 lần nào nữa. Khi bạn 0 làm như vậy thì hạnh
phúc hơn rất nhiều. Đó là trước khi tôi sang Thái Lan để trở thành nhà Sư.
Ở London thì tôi thường đến ngôi
chùa Thái Lan gần đó, nói chuyện với các Sư, kể chuyện cười với các vị ấy. Tôi
thấy sống với các vị ấy thì sẽ rất vui. Tôi muốn sống như các vị ấy nên làm
theo bằng cách sống tử tế, dễ gần và thân thiện. Sau khi đến đó 1 thời gian ,
có 1 nhà Sư nói với tôi: ‘con đã đến đây được 1 thời gian, Sư nghĩ đã đến lúc
con thọ 5 giới’. Tôi mới hỏi:’ Thưa Sư, 5 giới đó là gì?’ Các vị mới nói cho
tôi nghe. Lúc đó tôi là 1 thanh niên khoảng 20t, đầy kiêu hãnh, tôi nói: ‘ Thưa
Sư, con 0 cần thọ 5 giới từ Sư đâu. Con đã giữ 5 giới này trong 3 năm nay, 0 phạm
giới nào’. Con ăn rau, con 0 giết hại sinh linh nào.
Tôi phải thú nhận là khi cha tôi mất
thì tôi có giết 1 con chuột vì mẹ tôi rất sợ chuột. Tôi đóng vai trò là người
đàn ông trong nhà, trong căn chung cư nhỏ bé đó . Tôi 0 biết là bạn đã bao giờ
giết 1 con chuột như vậy chưa. Khi nghe tiếng bẫy sập, tôi đi kiểm tra và bắt
con chuột tội nghiệp đó ra. Nó đã chết rồi. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ chuyện
này, 0 bao giờ quên. Lúc đó nó vẫn còn ấm, mềm mại, sạch sẽ và tinh tuyền. Tôi
vuốt ve nó rồi mang bỏ vào chỗ đổ rác vì nó đã chết rồi. Tôi thấy rất buồn và
áy náy. Tôi 0 bao giờ, 0 bao giờ muốn làm chuyện như vậy nữa. Và ngày nay thì
tôi rất yêu thích loài chuột.
Nhiều khi người ta nói về vấn đề sức
khỏe, nhà bếp, nơi bạn có thể đến để dùng trà hay nước cam, cần phải giữ cho sạch
sẽ, 0 có chuột. Tôi thấy chuột ở đó nhiều lần nhưng 0 nói (cười). Chúng chỉ chạy
vòng quanh thôi, 0 có gây hại gì. Kiểu như người ta phản ứng thái quá nghĩ rằng
chuột và phân chuột sẽ gây nguy hại. Chúng chỉ vui chơi thôi mà. Đây là cơ sở
Phật Giáo , 0 phải chỉ dành riêng cho người Thái, người Sri Lanka, Miến Điện,
Singapore, Hy Lạp, Ấn Độ, Úc … mà cũng dành cho chuột nữa. 0 phân biệt đối xử
(cười). Có khi bạn thấy chúng, có thể chạm vào chúng và chúng trở thành bạn của
bạn. Chúng trông xinh xắn mà.
Tô nhớ có lần người ta đưa cho tôi
1 nội dung được cắt ra từ báo Mỹ rằng có người bắt được 1 con chuột trong nhà của
họ. Cái bẫy kiểu như của PG, 0 giết con chuột mà chỉ nhốt lại. Kế đến là anh
chàng này , nhà anh ấy còn mới, trong vườn có nơi để đốt lửa trại và anh ấy thảy
con chuột vào đó nhưng 0 giết nó, nó chỉ bị phỏng nên trả thù. Nó chạy thật
nhanh vào nhà qua cánh cửa sổ đang mở. Bộ lông đang cháy của nó chạm vào màn cửa
và màn cửa bốc cháy. Giá mà anh ta đừng
làm vậy với con chuột. Tuy 0 nói ra như có khi tôi nghĩ: ‘cũng vừa lắm. Đừng có
tái phạm’. Cả ngôi nhà của anh này bị cháy rụi luôn.
Đôi khi chúng ta có những bài học
về sự từ tâm, tử tế từ cuộc sống cho nên tôi 0 bao giờ làm hại con vật nào và
có khi cũng hơi làm quá khi bảo vệ chúng.
Có câu chuyện dễ thương này mà 0 biết là mới đây có kể cho các bạn nghe
chưa. Chuyện kể về các nhà Sư tu trong rừng. Bạn biết là những nhà Sư như tôi tại
Đông Nam Á sống và tu trong rừng. 1 nhà Sư già viết những câu chuyện của vị ấy
khi sống đời tu đơn giản trong rừng. 1 bữa tối muộn, khoảng 11g khuya, có tiếng
gõ cửa liêu cốc của vị ấy, ở trong rừng vắng 0 có ai ở. Là 1 nhà Sư, vị ấy 0 sợ
hãi nên mở cửa, thấy 1 con khỉ cái nhỏ bé bồng con khỉ con trên tay. Trông nó rất
buồn sầu. Khỉ mẹ trao con khỉ con cho nhà Sư. Nó đã chết rồi. Khỉ mẹ tin tưởng
nhà Sư . Vị này 0 phải đồng loại với nó nhưng có vẻ như vị ấy từ bi và có sự
quan tâm. Trong tuyệt vọng, nó trao xác con khỉ con cho nhà Sư, hy vọng là nhà
Sư có thuốc men, tụng kinh hay làm gì đó giúp cho con khỉ con đã chết. Vì nó đã
chết rồi nên nhà Sư này 0 thể làm gì khác ngoài việc tụng kinh cầu nguyện cho
con khỉ con rồi trao nó lại cho khỉ mẹ. Khỉ mẹ mang con ra khỏi cửa và đau buồn
trong rừng. Điều làm tôi thích câu chuyện này là ngay cả con vật và các loài
linh trưởng khác cũng tin tưởng con người, khi cần thì nó xin giúp đỡ. Đó là
câu chuyện về lòng từ tâm, tử tế. Tôi luôn nhớ câu chuyện này, 1 câu chuyện đẹp
về cách thế giới này đáp lại với bạn theo cách tích cực khi bạn sống tích cực.
Xin bỏ qua cho tôi, có những khi
tôi có cảm xúc và có thể nói mãi 0 dứt. Tôi biết như vậy vì có khi các Sư nói với
tôi rằng: ‘Ajahn Brahm, đã đến giờ ăn rồi ạ. Bây giờ chúng ta nên kết thúc buổi
nói chuyện’. Là vì có khi tôi có giảng 1
chút trước lúc đặt bát. Các Sư phải dùng xong bữa trưa trước ngọ mà có khi tôi
chưa chịu ngưng giảng. Tôi nghĩ buổi nói
chuyện tối nay như vậy là đủ. Các bạn có thấy buổi nói chuyện hữu ích 0? Có à?
Cảm ơn các bạn.
Sadhu Sadhu Sadhu. Sadhu là 1 từ
tiếng Pali có nghĩa là Lành Thay.
Phần Hỏi Đáp: 54:13
H (Bolivia): con nghĩ những người
được biết và học Phật Pháp trong đời này là do nghiệp tốt trong đời quá khứ và
sự tử tế của họ. Có đúng 0 ạ?
Đ: Đúng. Mà 0 chỉ là đời này thôi.
1 trong những người bạn của tôi khi còn học ở Cambridge đã nhận ra rằng tôi 0
bao giờ mang vớ. Tôi có mấy đôi dép xỏ ngón và tôi dùng để đi trên tuyết. Vậy
mà tôi 0 thấy lạnh. Bây giờ cũng vậy. Những lúc tôi sang UK, có người mang vớ đến
cho tôi. Tôi cho vào đãy và khi sang nơi khác thì tôi cho tặng hết. Tôi có bàn
chân rất mạnh khỏe nên 0 thấy lạnh. Cho nên 0 chỉ là trong 1 đời đâu. Tôi thấy
khổ khi ở Perth lúc trời nóng.Tối nay thì may mắn là trời ngày càng mát mẻ. Những
lúc trời nóng mà tôi hướng dẫn khóa thiền tôi luôn bình luận khi thấy những thiền
sinh quấn mền quanh người: sao các bạn làm vậy được? Chắc là trong người phải
nóng sôi lên ấy.
H: Quan điểm của Phật Giáo như thế
nào về thiên tai? Chúng dạy ta điều gì và ta nên ứng phó thế nào?
Đ: Cuộc đời này là vô thường, 0 chắc
chắn, sẽ có lúc xảy ra thiên tai. Và lúc nào tôi giảng dở thì đó cũng là 1 thảm
hoạ tự nhiên, thiên nhiên (cười). Những sự kiện như vậy cho ta cơ hội giúp đỡ
người khác. Tôi học được từ 1 thiên tai trong lịch sử là cuộc đại hỏa hoạn tại
London, khoảng 300 năm 400 năm về trước, đã phá hủy toàn bộ nội đô thành phố.
Vì nó đã thiêu hủy cả 1 thành phố lớn thời bấy giờ , nó cũng thiêu hủy luôn căn
bệnh dịch hạch xuất hiện 1 năm trước đó do chuột làm lan truyền. Trận hỏa hoạn
đó làm sạch mọi khu vực. Cuối cùng nhà cầm quyền sở tại có cơ hội lắp đặt hệ thống
thoát nước phù hợp ở trung tâm London. Tôi 0 biết tại sao người ta làm điều
này: là thiết kế 1 hệ thống thoát nước hoạt động như các đường gân trên chiếc
lá. Nếu bạn nhìn 1 chiếc lá, đặc biệt là chiếc lá lớn, sẽ thấy nước 0 thể chảy
thẳng vào được mà phải chảy theo các đường nhánh để vào đường ống chính. Đây là
phương pháp hiệu quả nhất mô phỏng theo thiên nhiên, nối các đường ống lớn và
nhỏ với nhau. Đây là hệ thống thoát nước đầu tiên ở London. Chúng hoạt động rất
tốt. Họ có thể làm đường ống như vậy vì tất cả các ngôi nhà dều bị cháy hết, có
cơ hội xây mới lại. Rất hệu quả. Đó là 1 thảm họa thiên nhiên nhưng cũng là 1
cơ hội để phát triển, có cơ hội xây dựng lại tốt hơn. Đó là 1 phần của cuộc sống.
1 trong những lý do mà tôi dạy thiền
cho những người bị ung thư là vì điều này mang đến cho tôi nhiều niềm vui và hạnh
phúc. Khi bị ung thư thì tất nhiên là người ta lo ngại nhưng sau đó thì có nhiều
người qua khỏi, có khi là theo những cách kỳ diệu. Khi họ khỏi bệnh rồi thì rất
nhiều trường hợp họ nói với tôi rằng (ung thư) đó là điều tốt nhất xảy đến cho
họ. Tôi 0 thể nói như vậy vì tôi chưa từng bị ung thư trong kiếp này. Họ nói rằng
ung thư là biến cố tốt nhất trong đời họ, giúp họ thay đổi cách nhìn nhận cuộc
sống này, giúp họ trở thành 1 con người tốt hơn nhiều. Thảm họa cũng vậy, là cơ
hội để phát triển, để làm tốt hơn cho lần sau, 0 chỉ là về mặt vật chất mà cả về
mặt cảm xúc nữa.
H: Cách tốt nhất để vượt qua thái
độ tiêu cực với người khác là gì? Làm sao để có lòng từ bi với tất cả mọi người
bất kể là họ đối xử với ta như thế nào?
Đ: Khi bạn thấy được kết quả của
lòng từ bi đối với người khác.Trước đây tôi thường đến nhà tù để giảng dạy. Lần
đó tôi dạy 1 nhóm tù nhân. Họ nói rằng lòng từ ái và lòng tốt với người khác có
thể có trong tu viện hay ở BSWA nhưng 0 có ngoài đời, 0 có trong tù. Trong tù
thì nhân cách thấp kém lắm. Tôi 0 đồng ý như vậy. Tôi nói: ‘ OK, tôi sẽ cho bạn
kiểm tra xem thử. Chúng ta có 1 cuộc thi ‘. Rồi tôi hỏi anh ta:’ trong nông trại
tù Karnet này, ai là người xấu xa tệ hại nhất?’ Anh ta nói tên của 1 sỹ quan quản
giáo (cười). Anh tù nhân này cũng hơi có thiên kiến nhưng điều đó là dễ hiểu.
Tôi mới hỏi: ‘ Tại sao người đó xấu xa? Tại sao bạn ghét anh ta nhiều vậy?’ Anh
tù nhân mới nói: ‘ông đó làm mọi thứ để tổn thương tù nhân’. Bạn biết anh này
nói vậy là 0 hợp lý. ‘ Vd như tuần rồi, vợ của 1 tù nhân đã đi quá giang để đến
được nhà tù . Hoàn cảnh cô ấy rất khó khăn. Gia đình của các tù nhân thì rất
nghèo. Họ phải vất vả để kiếm sống. Không chỉ là tù nhân bị hình phạt mà cả gia
đình đều bị khổ. Đó là lần đầu tiên cô ấy vào thăm tù. Cô phải điền vào tất cả
các loại đơn, phiếu để được vào thăm chồng. Thời gian thăm chỉ được 2 tiếng.
Khi vào thăm thì họ sẽ thông báo trên loa công cộng để tù nhân biết ra gặp người
thân. Hôm đó dù biết như vậy nhưng ông sỹ quan này phân công anh tù nhân đó đến
làm việc ở nơi xa nhất của nông trại tù Karnet, ở đó 0 có hệ thống loa công cộng,
mà cũng 0 nói với mọi người là ông phân công anh này đi làm ở đâu. Khi nghe loa
thông báo thì các bạn tù phải đi hỏi thăm hết người này đến người khác, đến khi
tìm ra được anh này thì lại: ‘rất xin lỗi nhưng giờ thăm nuôi đã hết’. Kiểu như
tước đi cơ hội anh ta được gặp vợ mình, cô ấy đã gặp đủ khó khăn mới vào đến
nơi để thăm chồng. Anh ta nói rằng anh
thật sự xxx , tôi 0 nói ra chính xác từ mà anh ấy nói đâu nhưng tôi đang nghĩ về
từ đó (mọi người cười) .
Tôi mới nói: ‘ Thật tuyệt! Chúng
ta có 1 cuộc thi ở đây là: ‘Bạn nên làm gì khi thấy anh ta’. Anh tù nhân này là
1 người rất thông minh nên được phân công dọn dẹp văn phòng nơi các sỹ quan quản
giáo làm việc. Tôi nói:’mỗi lần anh gặp ông quản giáo đó, hãy hỏi ông có thích
dùng 1 tách trà ngon 0? Hãy tìm ra loại trà mà ông ấy thích. Xem ông ấy có
thích uống trà đặc 0, hay là thích uống với đường, với sữa, với kem. Hãy tìm hiểu
xem ông thích gì. Bất cứ khi nào đưa trà cho ông ta thì nói: ‘ Trà của ông đây,
thưa ông. Chúc ông uống ngon miệng’. Hãy nói điều tử tế với ông ấy. Tôi chỉ đến
đó giảng dạy 2 tuần 1 lần và tôi kiểm tra sự tiến triển. ‘ Ajahn Brahm, vô vọng
rồi, thật sự là vô vọng. Tôi đã cố gắng hết sức tìm ra loại trà mà ông ấy thích
và chuẩn bị 1 tách trà cho ông. Ông thậm chí là 0 thèm biết đến tôi, 0 nói tiếng
nào, coi như tôi 0 có ở đó vậy. Ông chỉ lo làm việc và hoàn toàn làm thinh’.
Tôi nhớ là anh này mất đến 3 tháng mới có chuyển biến. Anh này chuẩn bị trà rồi
nói:’ Thưa ông, đây là bánh quy loại đặc biệt mà tôi nghe nói là ông
thích’. Lúc này ông sỹ quan quản giáo
nói: ‘ Uh’. Đó chỉ là tiếng ậm ừ nhưng có ý nghĩa rất nhiều. Anh tù nhân này phải
khó khăn vất vả để chuẩn bị cho ông bánh quy và tách trà, và ông xem anh như 1
con người. 1 khi có chuyển biến thì giống như có 1 vết nứt đầu tiên trên tường.
Phần tiếp theo thì diễn tiến nhanh hơn. Anh tù nhân này tìm ra loại café ngon đặc
biệt để pha, nói rằng:’ ông thích loại café này, chúc ông uống ngon miệng’. Ông sỹ quan quản giáo quay lại và nói:’ cám
ơn anh’.
Tôi nghe kể và biết đó là sự thật
rằng chuyện này đã lan truyền trong tất cả các nhà tù ở tây Úc vì các tù nhân
được luân chuyển từ trại này sang trại khác ở Tây Úc cũng như sang các trại tù
trên toàn nước Úc. Anh tù nhân nói: ‘ Ajahn Brahm, Thầy thắng rồi’. Những người
tù nhân Tây Úc 0 thể tin được rằng ông sỹ quan quản giáo đó có thể tử tế và
nói: ‘cảm ơn anh’. Chuyện này là có thật. Mất khoảng 4 tháng và nhiều công khó
để làm được. Nhưng lòng tử tế trong tù
là có.
1:06:40
Comments
Post a Comment