HELPFUL AND HARMFUL GOSSIP – Tin Đồn Có Ích và Có Hại

Thầy Ajahn Brahm – 13 Mar, 2026

Tôi thích đề nghị về chủ đề Gossip, tin đồn; cho buổi nói chuyện hôm nay. Vì tin đồn làm tổn thương rất nhiều người. Tin đồn thường có nghĩa là nói xấu về người khác. Có bao nhiêu lần chúng ta có tin đồn kiểu Phật tử? Tin đồn kiểu Phật tử nghĩa là nói tốt về người khác, nói những chuyện tốt mà ai đó làm. Chúng ta muốn lan toả, truyền bá những chuyện tốt đó. Hành động như vậy thì thật là đẹp và tuyệt vời. Khi có những tin đồn tích cực thì người khác cảm động, được truyền cảm hứng rất rất nhiều.

Các bạn biết là tôi hay đi đây đi đó nhiều chứ 0 chỉ là từ tu viện ở Serpentine đến đây. Tôi vừa mới từ Hongkong về. Trước đó thì tôi có 1 chuyến viếng thăm ngắn đến Thái Lan. Ở đó tôi gặp 1 người và được kể rằng nhà trường mà con họ đang theo học có sự kiện vinh danh  những người có hành động đẹp. Và người ta vinh danh 1 cậu bé người Thái đã từng ở trong 1 tình huống căng thẳng, suýt nữa là biến thành bi kịch. Các em trong đội bóng bị mắc kẹt trong 1 hang động. Em này có thể giao tiếp bằng tiếng Anh khi những người cứu hộ đến giúp. Em cho họ biết là cả nhóm đang mắc kẹt ở đâu, tình trạng như thế nào. Em cũng giúp cho toàn bộ đội bóng bị mắc kẹt trong hang động được cứu hộ hết, 0 sót 1 ai.

Người ta mời em từ Thái Lan sang Mỹ để nói chuyện, truyền cảm hứng cho mọi người và trao giải thưởng cho em. Em là 1 chú bé nhà nghèo. Phần thưởng 0 chỉ là dành cho em mà còn dành cho nhiều người khác, nhiều người bạn của em và ngôi trường em đang theo học, để các em có thể ý thức được tầm quan trọng của việc 0 sợ hãi . Bạn biết là đi đến trường là để học tốt, có đủ tự tin giao tiếp được bằng tiếng Anh và giúp cứu hộ được tất cả các bạn của em trong đội bóng.

Tôi nghĩ cũng có 1 trường hợp tương tự như vậy, có 1 cậu bé bơi 4km trên biển động để tìm và cứu mẹ cùng 2 em nhỏ bị trôi dạt. Em cũng được trao phần thưởng vinh danh trên thế giới và tặng vé máy bay để đến dự buổi lễ đó. Bạn hãy mường tượng 1 em nhỏ, nhà rất nghèo, có được cơ hội đi đây đi đó, được nhìn thấy, được chăm sóc. Chúng ta lan truyền, đồn đãi, nói chuyện về em theo cách tích cực.  Đó là những tin tốt, những câu chuyện hay. Chúng ta nên lan truyền, đồn đại về những điều như vậy, chuyện người ta cố gắng thêm 1 chút để giúp đỡ, phục vụ và làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn. Nhưng rủi thay, khi chúng ta nói về tin đồn , chúng ta hay nói về những điều xui rủi, điều xấu mà ng ta làm rồi ta bàn tán về những chuyện đó. Như vậy thì có thể là rất rất nguy hiểm.

Có 1 câu chuyện mà tôi biết khi còn rất trẻ kể về 4 vị linh mục. Họ đến dự 1 buổi hội thảo. Sau đó đến giờ ăn trưa, họ ngồi cùng bàn với nhau và bắt đầu nói chuyện về cuộc đời mình. Họ bảo rằng trong buổi hội thảo có nói rằng trung thực và thẳng thắn là rất quan trọng . Nếu bạn có lỗi lầm gì, hãy nói cho người khác biết. Như vậy sẽ giúp bạn 0 tái phạm lần sau. Trong tu viện chúng ta cũng thực hiện như vậy. Giống như là thú tội, sám hối, xin lỗi. Cho nên sắp tới đây vào ngày 13/04, cộng đồng người Thái Lan có ngày lễ năm mới Sonkran. Trong ngày đó có 1 nghi lễ nhỏ sám hối, xin tha thứ . Vào những ngày này người Thái thật sự rất quan tâm. Họ té nước vào các nhà Sư và như vậy thì thật là khó chịu đựng trong 1 thời gian dài. Họ té nhiều nước lắm. Rồi sau đó họ sám hối, xin tha thứ. Vậy nếu các bạn 0 té nước vào tôi thì đâu cần phải xin tha thứ (cười). Nhưng thật ra việc sám hối, xin tha thứ là mục tiêu chính trong ngày đầu năm mới. Ý nghĩa là té nước làm trôi đi mọi lỗi lầm.

Thậm chí là có vài cộng đồng Phật tử ở Thái Lan , họ mang cát đến tu viện. Họ giải thích là vì quanh năm, khi đến tu viện họ mang giày. 1 số cát sẽ dính trong giày theo họ về nhà. Là tình cờ thôi nhưng chuyện là họ 0 muốn mắc nợ các Sư. Tất nhiên là họ 0 nợ các Sư rồi, vì họ luôn đặt bát khi các Sư đi khất thực, nuôi sống các Sư, nhưng hàng năm họ vẫn muốn mang 1 ít cát trả lại cho nhà chùa để 0 phải nợ. Đó cũng là 1 cách xin tha thứ. Thật là tốt đẹp.

Bạn hãy mường tượng cuộc hôn nhân của mình hàng năm có 1 nghi lễ sám hối, xin thứ lỗi. Tôi đã làm nhiều lễ Hằng Thuận cho các cặp vợ chồng trong nhiều năm qua. Tôi có đề nghị và có người nói rằng đề nghị như vậy thật là hay. Tôi yêu cầu họ hứa trong lễ cưới của mình. Lần đó, tôi đang hướng dẫn 1 khoá tu thiền ở Malacca. Malaysia. Có 1 cô xin tôi bỏ ra 1 giờ đến dự và chúc phúc lành cho đám cưới của cô. Cô là 1 người rất nổi tiếng ở Malaysia, có chương trình TV riêng. Và tất nhiên nếu được là tôi giúp ngay. Tôi đã nhận lời. Khi đến đó, lần đầu tiên tôi được đăng hình trên 1 tờ tạp chí cao cấp, in giấy bóng. Giống như tờ New Vogue của Malaysia, tôi quên mất tên rồi. Sau đó, tôi gặp cô. Cô rất lấy làm biết ơn.

Vài năm sau tôi đến đó giảng, cô làm MC cho buổi giảng đó. Cô nói rằng lời khuyên tốt nhất mà tôi dành cho cô là hàng năm, vào ngày kỷ niệm lễ cưới, hai vợ chồng cùng đi đến 1 nhà hàng sang trọng dùng bữa tối với nhau. Chỉ có 2 vợ chồng với nhau thôi, không có ai khác. Cả 2 sẽ bí mật, tự chuẩn bị 1 món quà cho bạn đời của mình. Rồi họ trao quà cho nhau vào cuối bữa ăn tối. Không chỉ là trao quà thôi. Người chồng sẽ trao quà cho vợ mình và nói:’ anh 0 chỉ là tặng quà cho em mà anh còn xin em thứ lỗi. Nếu có điều gì mà anh đã làm bằng thân, khẩu, ý, dù vô tình hay cố ý, đã làm em phiền lòng, khi anh giận dữ, hay bực bội, 0 phải là người chồng tốt, hoặc có những điều nên làm mà anh đã 0 làm, mong em tha thứ cho anh. Sau đó anh chồng sẽ tặng quà cho vợ mình. Rồi đến lượt cô vợ cũng xin tha thứ và trao quà cho chồng như vậy.

Và về sự tha thứ, tôi nhớ là có đọc trong Kinh điển Phật dạy rằng: ‘nếu có ai đó thành thật xin con thứ lỗi, cho dù đó là bất kỳ chuyện gì, con phải luôn luôn tha thứ. Luôn luôn. Cho họ 1 cơ hội. Giúp họ học hỏi và học hỏi’. Và cô này khi làm MC cho buổi giảng của tôi, cô nói:’ con dành thời gian đến đây làm MC, đơn giản và vì tất cả những điều Thầy nói trong lễ cưới của con là những điều có ý nghĩa nhất.

11:32

Chúng con vẫn tiếp tục thực hiện điều đó. Con có 1 chương tình TV riêng là do con rất hấp dẫn, xinh đẹp, còn chồng con là 1 trong những nhà sản xuất.  Và tất nhiên là luôn có khuynh hướng nghi ngờ bạn đời của mình bị ai đó cuốn hút. Nhưng hàng năm chúng con thực hiện việc xin bạn đời tha thứ. Điều đó giúp cho hôn nhân của chúng con bền vững lâu dài. Con xin cảm ơn Thầy.’

Tôi thich kiểu tin đồn như vậy. Nói về những điều cá nhân bạn làm mà rất tốt cho hoà bình, sự bình an, và giúp cho hôn nhân bền vững, có sự hoà hợp trong gia đình. Đây là tin đồn tốt.

Rủi thay, những loại tin đồn khác thì không tốt, 0 ích lợi. Khi tôi nói như vậy thì các bạn cũng biết đó là gì. Để tôi kể 1 vd về tin đồn rất có hại. Câu chuyện về 4 vị Linh mục tham dự 1 buổi hội thảo nói về tầm quan trọng của việc thú tội, tầm quan trọng của việc chia sẻ với bạn thân về những lỗi lầm của mình, bảo đảm rằng khi thú nhận với bạn bè như vậy thì sẽ 0 tái phạm.

Tôi bảo đảm là rất nhiều lần các bạn ngồi đây , đã nghe tôi kể, thú nhận về những trường hợp tôi bị lúng túng, bối rối, khó xử. Các bạn có còn nhớ những chuyện đó 0? Nhiều năm trước, khi ngồi đây, tôi đã thú nhận rằng đã có những thời khắc hạnh phúc nhất trong đời trong vòng tay yêu mến của vợ người khác. Chúng tôi hôn nhau, ôm nhau, yêu nhau (mn cười). Chuyện có thật. Ngườu phụ nữ ấy chính là … mẹ của tôi. Mẹ là vợ của người khác, là vợ của cha tôi. Chúng tôi yêu nhau (cười). Chuyện đó trước khi tôi xuất gia làm nhà Sư.

Còn bây giờ tôi kể câu chuyện của 4 vị Linh mục dự 1 buổi hội thảo về sụ thú tội, trung thực, và chân thật. Vị thứ nhất thú nhận rằng vị ấy nghiện cờ bạc , bị phiền phức vì điều này trong 1 thời gian dài. Nhiều khi, cũng giống như những người Úc, 0 dừng được tật cá độ. Vị ấy yêu thích môn đua ngựa, cơ bản là về bất cứ điều gì của cờ bạc, cá độ. Khi nhận được các khoản tiền dâng cúng, thì vị ấy bỏ một nửa ra để cờ bạc, cá độ. Nếu thắng thì vị ấy sẽ bỏ tiền trở lại vào thùng quyên góp, nhưng mà lúc nào cũng thua. Vị ấy là 1 tay nghiện cờ bạc nặng. Vị ấy cần phải nói ra điều này vì khi thú tội như vậy, may ra sẽ dừng lại được. Những vị Linh mục khác bị sốc khi nghe; nhưng vị Linh mục này nói :’tôi cảm thấy tốt hơn nhiều khi nói ra như vậy với những người tôi tin tưởng.’

Rồi người ta nhìn vị Linh mục thứ 2 và hỏi:’ Cha có định thú tội điều gì 0?’ Vị thứ 2 nhìn xuống bàn và nói:’ OK, hy vọng là khi nói ra tôi sẽ thấy nhẹ lòng hơn. Tôi nghiện rượu không cách gì cưỡng lại được. Vào thứ 2, khi 0 phải làm gì, tôi ra tiệm rượu mua 1 chai whisky để uống. 0 ai biết được bí mật này. Họ chưa khám phá ra. Nhưng tôi là người nghiện rượu’. Bạn hãy mường tượng xem, 1 vị Linh mục nghiện rượu. Thật là khủng khiếp.

Rồi mọi người nhìn vị Linh mục thứ 3. Vị ấy nói: ’Thật lòng, tôi 0 thể nói cho quý vị nghe được tội lỗi lớn nhất của tôi. Tôi rất lấy làm xấu hổ’. Nhưng cuối cùng họ cũng bắt vị ấy nói ra cho bằng được: ‘Tôi vướng vào chuyện trai gái. Như vậy thật là khủng khiếp, đúng 0?’ – ‘Nhưng ít nhất Cha đã thú nhận, nói ra chuyện đó. Như vậy là tốt rồi.’ Rồi mọi người nhìn vị Linh mục thứ 4: ‘Thật lòng là tôi 0 nói ra cho các vị nghe được đâu!’ – ‘Chúng tôi đã thú nhận những tội lỗi tệ hại nhất, sao Cha lại 0 nói ra được chứ?’ – ‘ồ, không nói được đâu mà! Xin các Cha đừng hỏi nữa. Các Cha 0 muốn nghe đâu!’ Nhưng mà 1 đấu với 3: ‘ Vậy tội lỗi nặng nhất của Cha là gì nào?’ Cuối cùng vị ấy cũng thú nhận: ‘ Tôi là 1 kẻ buôn chuyện, hay nhiều chuyện lắm. Không giữ cái gì bí mật được đâu!’ (mn cười to). Vậy là bạn biết tại sao nhiều chuyện, lời đồn lại xấu, tệ đến vậy. Nó còn tệ hơn cờ bạc, say sưa rượu chè, trai gái. Nhiều chuyện là tội nặng nhất trong số đó.

Cũng có trường hợp đôi khi chúng ta nghe, chúng ta nhìn thấy điều gì đó đúng là như vậy, nhưng 0 đáng để kể lại cho người khác nghe. Trong đời tôi, là nhà Sư, tôi có nhiều cơ hội , tôi cứ hay kể lại chuyện này. Tuần rồi tôi ở Hongkong và tôi đã kể câu chuyện này nhiều lần khi đi giảng ở nhiều nơi. Tôi cũng đã đồn đại, lan truyền nhiều câu chuyện (cười).

Có lần tôi đi xuống khu vực Bumbury để dạy trong nhà tù ở đó. Thật ra thì vài người ở trong tù họ rất rất thật lòng muốn làm cho cuộc đời mình tốt hơn lên, cho nên tôi tiếp tục thường xuyên đi dạy trong tù. Tôi ghi chép lại đã tình nguyện dạy trong tù được bao nhiêu giờ để trường hợp lỡ mà có lúc nào tôi bị kết tội gì đó, tôi sẽ đưa ra những bằng chứng đóng góp hữu ích của tôi (cười). Như vậy thì họ 0 kết tội tôi được nữa. Tôi thích đi dạy trong nhà tù.

Có nhiều khi bạn thắc mắc là những người bị vào tù đó, có phải là đúng người đúng tội hết 0? Có 1 tù nhân già ở nông trại tù Karnett. Ông nói: ‘Tôi nói chuyện riêng với Thầy 1 chút được 0?’ – ‘ Tất nhiên là được rồi!’ Tôi biết ông này và tin là ông nói thật, rằng:’ Vụ trộm mà tôi đang bị kết án ở tù này, thật ra 0 phải do tôi làm. Tại phiên toà, tôi bị kết tội nhưng thật ra là tôi vô tội, 0 làm chuyện đó’. Bạn sẽ nghĩ như thế nào khi nghe ai đó nói như vậy? Ông nói: ‘Tôi biết nhiều người sẽ nói dối với Thầy để được giúp ra khỏi tù nhưng tôi 0 nói dối. Tôi tin tưởng và tôn trọng Thầy. Thật sự là tôi 0 làm vụ đó. Tôi bị kết án oan’. Lúc đó tôi hay đến thăm viếng các nhà tù. Tôi biết những người đã bị kết án thành tù nhân rồi thì 0 có nhiều cơ hội minh oan để được trả tự do. Vậy là tôi nhắm mắt lại và bắt đầu suy nghĩ xem có quen biết với luật sư nào có thể giúp được trường hợp này 0. Rồi ông này khiến tôi mở mắt ra. Ông mỉm cười và nói với tôi rằng: ‘nhưng mà Ajahn Brahm, có rất nhiều vụ trộm khác tôi đã làm trót lọt, 0 bị bắt nên tôi thấy cũng công bằng thôi. Nhân quả hết. Vụ này tôi 0 làm nhưng nhiều phi vụ khác tôi đã làm mà 0 bị bắt’.

Có khi tôi nhớ lại điều người ta nói họ bị cảnh sát phạt vì chạy xe quá tốc độ. Có khi họ nghĩ 0 công bằng vì lúc đó mọi người cũng chạy quá tốc độ mà 0 bị phạt. Vậy bao nhiêu lần bạn chạy quá tốc độ mà thoát, 0 bị phạt? Chuyện về ông tù nhân thì sau đó tôi nói cảm ơn ông vì đã dạy cho tôi 1 bài học về luật nhân quả. Ông trả lời là: ‘vâng, nhưng Ajahn Brahm còn biết điều đó rõ hơn tôi nữa’. Khi ta bị phạt vì những điều mà ta 0 làm, ta thấy bất công. Vậy còn bao nhiêu lần ta làm mà 0 bị phạt thì sao? Luật nhân quả luôn có mặt. Tôi thích loại  tin đồn như vậy, về cách ta nhìn nhận sự việc.

1 lần tôi đi dạy ở nhà tù Bunbury, tôi có 1 buổi chiều rảnh rỗi vì đến tối mới dạy. Là nhà Sư tôi 0 được phép lái xe nên tôi dùng phương tiện vận chuyển công cộng Osolin (bao gồm xe bus, tàu hoả, tàu điện, phà). Tôi có 1 buổi chiều rảnh rỗi. Thật là thú vị, sau khi dạy ở nhà tù vào buổi tối thì nơi tôi nghỉ đêm lại tại Bunbury là ở nhà Xứ của bên Công Giáo. Họ rất tử tế. ‘ Thầy có thể nghỉ lại ở nhà Xứ’. Tôi nhớ lần đầu tiên đến đó, tại  Austin là đã quá ngọ. Họ mời tôi dùng bữa trưa nhưng vì đã quá 12g nên tôi từ chối. Rồi họ chỉ cho tôi căn phòng để nghỉ ngơi. Tôi ngủ trên sàn nhà (0 dùng giường). Tôi tình cờ nghe 1 trong những Linh mục ở đó nói: ‘ Các nhà Sư này lạ lắm. Họ 0 ăn, cũng 0 ngủ’ (mn cười). Tôi mới nói là tôi có ăn nhưng trước 12 giờ. Và tôi ngủ trên sàn vì quen rồi, khi tu ở Thái Lan là ngủ như vậy. Tôi thấy rất thoải mái, 0 cần giường.

Khi đi dạy trong nhà tù thì hầu hết những buổi chiều rảnh rỗi chờ đến giờ đi dạy, thay vì ở chỗ của bên Công Giáo, à mà tôi 0 bao giờ kể cho họ nghe câu chuyện 4 vị Linh mục (cười), thì tôi đi ra bãi biển Bunbury gần đó. Đó là 1 bãi biển dài. Hôm đó là 1 ngày nắng ấm, 0 quá nóng. Tôi có 3 , 4 giờ rảnh rỗi trước khi đi dạy, 0 phải làm gì. Tôi đi ra bãi biển, 1 nơi thanh vắng, ngồi xếp bằng và bắt đầu thiền. Rồi bạn biết chuyện gì xảy ra 0? Tôi đã có 1 thời thiền rất sâu và tuyệt vời trong 2 giờ. Mọi thứ  như bãi biển bên ngoài đều biến mất với tôi. Tôi tận hưởng việc hướng tâm quan sát bên trong. Sau khi xuất thiền, tôi mở mắt ra thì bãi biển đã khác đi rồi, 0 còn vắng vẻ nữa mà có đông người. Các em nhỏ đang chơi đùa và tắm biển, lướt ván. Tôi thấy có người đang ngồi kế bên tôi. Nhìn sang thì thấy 1 cô bé xinh đẹp tóc vàng 17t mặc bikini ngồi bên  trái, bên phải là 1 cô bé xinh đẹp tóc nâu 17t mặc bikini (mn cười to).

Bạn hãy mường tượng là có ai đó mang máy ảnh và chụp hình tôi, 1 nhà Sư cạo đầu đắp y màu nâu, đang ngồi giữa 2 cô bé xinh đẹp mặc bikini. Lúc đó bạn nghĩ gì? Bạn có đăng lên phần tin tức của BSWA 0? Tôi hỏi 2 cháu bé đó là đang làm gì? Có chuyện gì? Lúc đó vào khoảng tháng 11 trong năm. Các em lớp 12 vừa mới thi tốt nghiệp xong vào chiều hôm đó, cho nên tôi biết các em 17t.  Ở Úc thì khi thi tốt nghiệp cấp 3 xong, các em làm gì? Ngôi trường của các em nằm ngay cạnh bờ biển. Các em chỉ cần thay đồng phục ra, mặc bikini và chơi lướt ván. 2 cô bé ngồi cạnh tôi cũng định làm như vậy.

26:33

Rồi 2 em này thấy hình ảnh 1 người cạo đầu, đắp y màu nâu ngồi hoàn toàn tĩnh lặng, thậm chí là lúc đầu còn không trả lời các em, do lúc đó tôi đang nhập thiền sâu. Các em muốn hỏi tôi vài điều. Thế là 2 em quyết định ngồi kè 2 bên cạnh tôi, để bảo đảm là tôi 0 trốn đi đâu được. Vậy là các em đã có thể đặt câu hỏi với tôi. Những câu hỏi đó rất hay và thú vị. Làm sao 1  người có thể ngồi rất bình an như vậy được? Khi tôi ra khỏi thiền rồi thì các em hỏi tôi như vậy. Rằng chúng con có vài câu hỏi như là Thầy là ai? Thầy đang làm gì? Làm sao Thầy có thể ngồi rất tĩnh lặng và bình an được như vậy? Tôi đã trả lời cho các em và sau đó thì tôi phải rời đi để đừng ai chụp hình tôi ngồi giữa 2 cô bé mặc bikini trên bãi biển như vậy. Làm sao mà giải thích được đây? Nếu có ai đó chụp tấm hình rồi đi đồn đại chắc là tôi xong đời, khỏi tu luôn. Cho nên tôi 0 thích chuyện đồn đại. Có khi bạn nghĩ mình biết chuyện gì đang xảy ra nhưng mà lại hoàn toàn 0 đúng.

28:00

Lần đó là tôi ngồi cùng 2 cô bé trên bãi biển. 1 lần khác thì tôi có việc phải vào quán rượu ở Pinjarra, để giảng Pháp và dạy thiền cho CLB Rotary. Bạn biết là CLB này có mặt ở mọi quán rượu. họ nói là sẽ gặp tôi ở căn phòng nằm ở phía sau quán rượu đó. Vậy là tôi phải đi vào quán rượu đó rồi mới đến được phòng họp vì 0 có lối đi nào khác. Xe chở tôi đến quán rượu rồi cho tôi xuống, cách tu viện 30km về phía nam. Sau đó xe rời đi. Bạn ở lại 1 mình, vậy bạn sẽ làm gì? Tôi có 1 cuộc hẹn đến dạy thiền và giảng pháp cho CLB Rotary đó. Cách duy nhất để đến được căn phòng đó là đi qua quán bar. Tôi chuẩn bị tinh thần, cúi đầu xuống và thầm nhủ:’ Mình sẽ đi đến đó’. Tôi đi nhanh hết sức nhưng mà những tình huống éo le như vậy lại hay xảy ra chuyện. Tôi đã đi nhanh và nhìn thấy cánh cửa của căn phòng đó rồi, bỗng nhiên có 1 bàn tay đặt lên vai tôi : ‘Ajahn Brahm, Thầy muốn uống loại nào?’ (mn cười) Họ nhận ra tôi và muốn mời tôi ly bia. Tôi nói:’ồ, tôi 0 uống. Tôi đi vào căn phòng phía sau. Hẹn gặp bạn ở đó nhé!’ Tôi đã cố gắng tránh rồi mà còn gặp vậy đó.

Trong trường hợp đó, bạn thấy 1 nhà Sư trong quán bar hay thậm chí là tệ hơn nữa. Bạn có thể mường tượng ra tệ hơn nữa là gì 0? Trường hợp tệ nhất có liên quan đến chuyện của bạn Jippy. Cô này là sinh viên của trường đại học Adelaide bị chứng rối loạn lo âu nặng. Y tế nhà trường cũng 0 giúp chữa cho cô được. Cha của cô là 1 Phật tử ở đây. Ông nói cô gọi cho tôi, có thể là Ajahn Brahm giúp được, có thể hướng dẫn cô vượt qua chứng rối loạn lo âu này. Lúc đó đang là giai đoạn an cư mùa mưa nên tôi 0 đến thăm cô bé này được. Tôi liên lạc với cô qua điện thoại. Phần đầu tiên của việc tư vấn là: ‘Khi con bị chứng rối loạn lo âu, cảm giác thế nào? Con hãy mô tả chỗ đau đó. Là bị đau co thắt (ngực) hay là cảm thấy bị thiêu đốt, hay là chỉ bị đau thôi?’ Cô bé cố gắng mô tả nhưng tôi nói như vậy là chưa đủ, 3 ngày sau hãy gọi lại cho Thầy. Thời gian đó cô bé không có gì để làm vì bệnh nằm liệt giường. Mỗi lần ra khỏi giường, chưa đi đến cửa phòng thì cô ấy đã bị 1 cơn rối loạn lo âu khác xuất hiện và phải quay trở lại giường.

Cô này có 1 anh bạn trai cực kỳ tốt, như thiên thần vậy, là Lloyd. Lloyd giúp cô ấy dọn dẹp, nấu ăn, chăm sóc cho cô ấy. Ngày nay thì khó mà tìm được những người bạn trai như vậy. 3 ngày sau cô bé gọi lại cho tôi và mô tả khá tốt cảm giác đau đó. Tốt lắm. Câu hỏi kế tiếp là bị đau ở chỗ nào. Cô nói là đau ở ngực nhưng như vậy là chưa đủ. Tính từ rốn lên thì cách bao nhiêu milimet? Trung tâm chỗ đau nằm ở đâu? Thiên về bên trái hay bên phải? Thầy cần con mô tả rõ hơn. Lần này thì cũng chưa làm được gì để giúp cô bé kiểm soát được căn bệnh.  Cô bé làm theo lời tôi. 3 ngày sau cô gọi lại và mô tả theo yêu cầu của tôi. Cô nói rõ cơn đau bắt đầu, phát triển, kéo dài bao lâu rồi kết thúc. Tốt lắm.

Yêu cầu kế tiếp của tôi là khi chứng rối loạn lo âu xuất hiện, thì cô bé dùng tay để massage chỗ đau ấy với sự quan tâm và lòng từ ái nhiều nhất. Còn nếu bị mệt 0 làm được thì có thể nhờ bạn trai massage chỗ đau giùm. Chắc là bạn ấy 0 thấy phiền gì đâu (mn cười). Sau 3 ngày thì con gọi lại cho Thầy. Vậy là sau 9 ngày chữa trị qua điện thoại, cô ấy kể cho tôi rằng mỗi khi cô ấy hay bạn trai massage chỗ đau đó thì cơn đau biến mất. Thật tuyệt vời! Vậy khi cơn đau biến mất, con cảm thấy thế nào? Lúc này cô ấy có 1 khoảng lặng, giống như là có khoảnh khắc Eureka trong đầu, cô bé ấy sáng ra. Cô bé nói khi cơn đau biến mất thì chứng rối loạn lo âu cũng 0 còn. Tôi nói : ‘Tốt lắm. Vậy là con đã biết cách xử lý khi có chứng rối loạn lo âu xuất hiện’. Có hiệu quả. Vài ngày sau cô bé đi học trở lại, 0 còn bị chứng rối loạn lo âu nữa. Cô bé rất lấy làm ấn tượng với nhà Sư này. Cô ấy đề cử tôi là nhân vật Người Úc biểu tượng của năm nhưng mà tôi không trúng giải năm đó (mn cười).

Nhưng tôi có dự 1 buổi trao giải thưởng này được tổ chức ở Burswood ballroom vào năm khác. Trước đó tôi chưa từng đến chỗ này. Tôi có hỏi vị President của BSWA lúc bấy giờ là Saul Hanna mà anh này cũng chưa từng đến đây. Tối đó trời mưa bão lớn. Chúng tôi đã lái xe đến gần đó rồi nhưng thật sự là không thể nhìn thấy gì. Trời mưa to và rất tối. Rồi chúng tôi thấy có 1 cánh cửa mở. Anh này đậu xe lại và chúng tôi chạy nhanh đến cánh cửa, 0 có mang theo dù. Khi vào được 1 toà nhà, có rất nhiều khu phức hợp ở bên trong, chúng tôi tìm phòng khiêu vũ ballroom, nơi tổ chức buổi lễ. Đang đi thì chúng tôi thấy có 1 cánh cửa có ánh sáng tràn đầy. Tiến vào 1 chút thì nhận ra đó là sòng bạc. Vậy là Ajahn Brahm và President của BSWA đi vào sòng bạc (mn cười). Khi nhận ra thì chúng tôi nhanh chóng rời đi trước khi ai đó chụp hình. Nếu bạn sống ở khu gần đó, thấy vậy thì bạn nghĩ sao? Ajahn Brahm và President của BSWA là Saul bị bắt gặp ở sòng bạc? Cho nên lời đồn về 1 phần sự thật 0 phải là sự thật. Và 0 cần phải phê bình chỉ trích về những hoàn cảnh như vậy.

Lúc đó mà có tin đồn thì sẽ có nhiều người nghĩ rằng chúng đáng tin cậy. Cho nên tôi kể cho bạn những câu chuyện như vậy trước khi bạn thấy chuyện gì đó và diễn dịch sai. Có rất nhiều lời đồn được diễn dịch sai và chúng thật sự gây sát thương. Vì vậy ta nên luôn luôn nghi ngờ, đặt vấn đề về những người, những chuyện bạn thấy, bạn biết.

Tôi có lợi thế là người cao tuổi nhất ở đây nên ở tuổi này cũng khó mà làm điều gì nghịch ngợm sai lỗi (cười). Kế đến là các bạn đã biết tôi trong rất nhiều năm rồi. Tôi đã phục vụ BSWA trong 42, 43 năm rồi. 1 thời gian rất dài. Cho nên các bạn biết về những suy nghĩ, những câu chuyện cười tệ hại của tôi. Chiều nay tôi có kể 1 câu chuyện cười cho vài người tại tu viện Bodhinyan trước giờ ăn trưa. Họ mới hỏi là Thầy có từng kể câu chuyện này ở Nollamara chưa? Tôi nói là chưa, chắc 0 dám kể ở đó đâu. Vậy là tới công chuyện. Tôi sắp kể cho bạn nghe đây.

38:07

Có 1 ông chủ trại nuôi gà đẻ trứng ở Tây Úc. Ông có rất nhiều gà mái và 1 con gà trống đã già rồi. Câu chuyện này là về con gà trống. Ông nói con gà trống này già rồi, trứng trong trang trại sẽ 0 được nhiều, ông nghĩ mình nên có 1 con gà trống mới. Vậy là ông ra chợ mua 1 con. Tất nhiên là con gà trống già cảm thấy lo lắng, sợ bị mất việc. Con gà trống già nói với gà trống trẻ: ‘thay vì đánh nhau như thông thường , chúng ta hãy có 1 cuộc thi, là chạy 3 vòng quanh trại gà. Người thắng sẽ có được cả đàn gà, còn kẻ thua cuộc phải ra đi. Muốn đi đâu cũng được. Có đồng ý 0?’ Vậy là 2 con gà trống đồng ý về cuộc thi đó. Chúng nhờ 1 cô gà mái cầm 1 cây cờ nhỏ để ra hiệu bắt đầu cuộc đua. Con gà trống già mới nói: ‘ Tôi già rồi, anh bạn trẻ hãy chấp tôi chạy trước vài mét nhé!’ Con  gà trống trẻ đồng ý chấp gà trống già chạy trước 6m. Cô gà mái phất cờ và cuộc chạy đua bắt đầu. Thật ngạc nhiên là con gà trống già mới khoẻ làm sao. Vòng đầu tiên chạy quanh trang trại, con gà trống trẻ khó lòng mà chạy vượt qua được con gà trống già. Đến vòng thứ 2 thì hầu như là sắp bắt kịp con gà trống già. Rồi 1 tiếng súng vang lên. Ông chủ trang trại gà bắn chết con gà trống trẻ. Mọi chuyện theo đúng kế hoạch của con gà trống già. Ông chủ trại gà nói: ‘Mình hay quá! Mua nhằm con gà trống bị gay’. Ông tưởng con gà trống trẻ đang chạy theo tán tỉnh con gà trống già (cười). Tôi 0 định kể mà rốt cuộc lại kể cho các bạn nghe câu chuyện này. Có khi các bạn nói: ‘Thầy ơi, nhà Sư 0 nên kể chuyện này’. Nhưng nghe xong thì bạn lại đi kể cho người khác nghe câu chuyện ấy, đúng 0 nhỉ?

Tóm lại những tin đồn là như vậy. Những người nhiều chuyện hay nhìn bất cứ chuyện gì bạn làm và chỉ nhìn mặt xấu rồi mang đi đồn đại, kể cho người khác nghe. Tại sao họ lại làm như vậy? Nhiều khi là do thấy nhàm chán rồi khi đi đồn về những sai lỗi của người khác, họ nói quá lên. Có khi như vậy khiến ta cảm thấy mình quan trọng trên đời này. Các bạn có đọc báo 0? Tôi xin thú nhận là thứ 7 nào cũng mua 1 tờ báo. Các bạn có thấy tôi nhận tờ báo được giao tới đúng 0? Tôi làm gì với tờ báo ấy? Giải ô chữ và chơi trò đoán số Sudoku. Chỉ có vậy thôi. Phần còn lại của tờ báo thì bỏ đi, 0 dùng (cười). Thứ 1 là tôi thích giải ô chữ và Sudoku. Kế đến là tôi muốn kiểm tra để chắc là não tôi vẫn hoạt động tốt. Khi chơi những trò này thì phải dùng lý luận logic. Tôi muốn bảo đảm là não của tôi sinh động và khoẻ mạnh. Giải ô chữ cần phải có lý luận  logic và tôi muốn chắc rằng khả năng sử dụng tiếng Anh của tôi vẫn tốt. Lý do là như vậy. Tôi nghĩ trò giải ô chữ mới nhất mà tôi giải trước khi đi Thái Lan có từ ‘blooming motor race’, câu trả lời đúng là carnation = car-nation. Câu này thật là hóc hiểm nhưng tôi thích những trò có tính thách thức như vậy. Chúng giúp cho não của tôi sắc bén đủ để ứng xử với các bạn cư sỹ.

Ngoài ra thì tôi 0 đọc tin trên báo. Toàn là về các vụ bê bối scandal, đánh bom, các thứ… Ai muốn đọc những chuyện như vậy? Cho nên tôi nói rằng hy vọng các bạn luôn có những suy nghĩ, các nhìn tích cực thay vì tin đồn. Bạn có nghe gì về những chuyện người khác làm 0? Nếu đó là chuyện chính mắt trông thấy . Tôi nhớ mọi thứ mà những người khác có thể nhìn thấy tôi làm, như là chuyện tôi ngồi kế bên 2 cô bé xinh đẹp mặc bikini trên bãi biển, hay là khi tôi nhầm lẫn bước vào sòng bài với anh President của BSWA lúc bấy giờ, hay là lúc tôi đi vô quán bar để vào phòng dạy thiền cho CLB Rotary.

45:05

Cho nên có khi rất dễ gây hiểu lầm, diễn dịch sai rồi tin đồn xuất hiện gây sát thương rất nhiều trên toàn thế giới. Đã bao nhiêu lần bạn trở thành chủ đề của các tin đồn? Chúng hoàn toàn 0 có cơ sở gì hết hoặc là chúng diễn dịch những điều 0 đúng, 0 có thật. Cho nên thật là tốt khi ta 0 lắng nghe những lời đồn đãi như vậy. Thậm chí là trong trường hợp người ta có sai lỗi đi nữa, hãy để họ thú nhận chuyện đó, nói rằng: ‘con xin lỗi Thầy, đáng lý ra con nên cẩn thận hơn, nên có sơ đồ của khu phức hợp Berswood đó, biết chỗ nào là sòng bài, chỗ nào là phòng khiêu vũ tổ chức buổi lễ trao giải.

Bạn biết tôi nhớ nhất là chuyện gì trong buổi lễ trao giải đó 0? Họ cần có phần giải trí vui vẻ trong buổi lễ. Và bạn biết họ làm gì 0? Thật sự thì khi nói ra tôi cũng thấy hơi ngại luôn. Họ mời ban nhạc chơi kèn túi (của Scottand). Ban nhạc ấy đi thẳng ngay tới phía bàn mà tôi đang ngồi. Thật là khổ não cho tai của tôi. Âm thanh rất lớn. Họ đi đến rồi quẹo sang hướng khác. ‘Wow, cám ơn các bạn’. Nhưng rồi họ lại đi 1 vòng rồi quay trở lại. Nếu họ chơi kèn túi ở khoảng cách xa thì 0 vấn đề gì còn khi ngồi đó, 0 thể di chuyển đi đâu được thì đúng là 1 sự tra tấn. Tôi xin lỗi nếu có bạn nào ở đây đến từ Scotland hay Ireland, những nhạc cụ này thật sự rất ồn ào.

Đây là sự thú nhận của tôi. Cũng nhờ vậy mà với sự hiểu biết cùng kinh nghiệm của tôi về những lời đồn đại , tôi luôn cố gắng 0 bao giờ nói về những điều xấu, tệ hại về bất cứ ai mà 0 giải thích về họ. Ngay cả các bạn President của BSWA. Cassania, bạn đã có biết về những chuyện tệ hại nào 0? À, bạn 0 đi tung tin đồn (cười). Bạn là 1 President tốt. Cám ơn bạn rất nhiều. Và cảm ơn các bạn đã lắng nghe buổi nói chuyện của tôi về chủ đề tin đồn. Sadhu Sadhu Sadhu

Phần Hỏi Đáp:

H: Mới đây có 1 nhóm đi hành hương tại Thái Lan và họ lập 1 nhóm chat, 1 diễn đàn trên mạng. Họ bàn luận về những điều họ thấy được, điều khiến họ thấy cảm động, được truyền cảm hứng như thế nào, có những điều gì mới, họ học hỏi thêm được điều gì. .. Con nghĩ đây là dạng tin đồn Phật Tử mà Thầy nói, có đúng 0 ạ? Họ nói về những điều hay điều tốt khiến người khác được truyền cảm hứng. Họ tạo ra được sự truyền cảm hứng, niềm hạnh phúc và bình an, niềm vui.

Đ: Tốt lắm nhưng lời đồn thường là dành cho trường hợp đồn đại về 1 người, 1 cá nhân nào đó mà bạn 0 thích, muốn hạ bệ người ấy, gây nhiều đau khổ cho họ. Cho nên lời đồn đại thường là tiêu cực và mong rằng chúng ta 0 bao giờ làm điều đó.

H( từ Đức): Thưa Ajahn, xin Thầy giải thích về sự khác nhau giữa chi thứ 7 (Chánh Niệm) và chi thứ 8 (Chánh Định) của Bát Chánh Đạo. Xin Thầy giải thích rõ về bước thứ 7 và thứ 8 này.

Đ: Bạn biết là chúng ta chỉ có 1 hay 2 phút cho mỗi câu hỏi. Còn câu hỏi của bạn thì cần phải có 2 hay 3 buổi giảng mới nói hết được.

Tuy nhiên chi thứ 7 là Chánh Niệm 0 nên tách bạch riêng rẽ với các chi khác trong Bát Chánh Đạo. Chi thứ 7 là Chánh Niệm, mà Chánh Niệm thì nên được giải thích cùng với chi thứ 2 là Chánh Tư Duy, trong đây có bao gồm cả lòng từ tâm, sự tử tế, tốt bụng. Cho nên thay vì nói là Chánh Niệm Mindfulness, tôi dùng chữ Kindfulness tức là chánh niệm + lòng từ tâm. Bạn nhận biết về điều gì đó và có lòng từ tâm với điều đó, rải tâm từ đến đó. Bạn có thể ở lại đó lâu hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều, nhẹ nhàng hơn nhiều khi bạn thêm vào đó lòng từ tâm .

Còn về chi thứ 8 là Chánh Định, sự định tĩnh. Điều này xảy ra khi nhiều thứ biến mất. Bạn ngồi thiền và thấy thân mình biến mất. Bạn 0 thấy tay, mông, đầu của mình đâu nữa. Thậm chí bạn thấy hơi thở biến mất. Nếu bạn đã từng đọc bài Kinh về Anapanasati , Thiền niệm hơi thở trong Trung Bộ Kinh Majjhima Nikāya. Bạn sẽ thấy trong đó Đức Phật có nêu: Bất cứ ai hoàn thành thiền niệm hơi thở thì cũng hoàn thành xong 4 Niệm Xứ. Và bất cứ ai hoàn thành xong 4 Niệm Xứ thì cũng được Giác Ngộ, hoàn thành 7 Bồ Đề Phần.

Vậy thì về cơ bản, chi thứ 7 trong Bát Chánh Đạo là Chánh Niệm thì hầu như là 1 phần nhưng dẫn đến chi thứ 8 là Chánh Định. Đức Phật miêu tả chi phần thứ 8 trong Bát Chánh Đạo là Chánh Định, Samadhi, là 4 tầng thiền. Lúc này hành giả thấy thân biến mất, chỉ còn tâm nhận biết.

Tóm lại là tôi có 1 lớp dạy Kinh vào tuần sau. Ở Hongkong tôi có dạy Kinh về Thiền niệm hơi thở, có giải thích chi tiết rõ ràng hơn nhiều. Người ta nghĩ là họ hiểu về thiền niệm hơi thở (những 0 phải vậy). Tôi sẽ dạy về điều này trong lớp dạy Kinh vào Chủ Nhật tuần sau, giải thích đi vào chi tiết. Đặc biệt là nói về 4 bước đầu tiên trong thiền niệm hơi thở, Chánh niệm về hơi thở, nhận biết nơi hơi thở xúc chạm với thân của bạn.

4 bước sau đó thì có khác đi vì đến cấp độ này thì bạn nhận biết hơi thở bằng tâm. Bạn 0 cảm thấy hơi thở nữa mà bạn nhận biết hơi thở. Trong tiếng Pali thì 4 bước đầu tiên là kaya sankara - thân nhận biết. 4 bước kế tiếp là citta sankara, tâm nhận biết. Lúc này xuất hiện hỷ lạc Piti và Sukha và dẫn vào thiền sâu (tầng thiền). 0 còn cảm thấy thân nữa mà bạn nhận biết bằng tâm. Lúc này tâm hoạt động. Đây là cách Chánh niệm dẫn dắt vào những tầng thiền tuyệt vời đến kinh ngạc. Tuyệt vời hơn nhiều so với các tin đồn.

H(từ Ba Lan): Thưa Ajahn Brahm, người điên, mất trí có tạo nghiệp 0?

Đ: 0. Người mất trí, điên , tâm 0 ý thức được thì nghiệp quả khó lòng mà có hoặc nếu có thì rất rất yếu. Vào lúc bạn làm chuyện đó thì ý chí, tâm mạnh hay yếu, điều đó sẽ quyết định cho nghiệp quả mạnh hay yếu hoặc là 0 có.

H: Thưa Ajahn , làm sao để 0 quên, 0 bỏ lỡ/sót điều gì đó, người nào đó hay trải nghiệm nào đó?

Đ: Để 0 quên điều gì đó . Thường thì trong đời tôi, tôi gặp rất nhiều người. Khi 1 người tử tế này biến mất(bị quên) thì có 1 người tử tế khác xuất hiện. Vậy thì bạn 0 bỏ lỡ, 0 quên người ta. Bạn có cả 1 tiến trình tổng thể, 1 loạt những người tử tế. Giống như nếu bạn bị mất 1 tờ $100 thì bạn có buồn 0? Nếu bạn là Bill Gates thì bạn 0 buồn. Bạn sẽ có nhiều tờ $100 đến với bạn sau đó. Coi như chẳng mất mát gì. Khi bạn thấy mất hay quên mất 1 người/việc gì đó, tại sao bạn lại dính mắc với người/việc đó? Có rất nhiều người/việc khác còn chờ sẵn ngoài kia. Hy vọng là câu trả lời giúp bạn thấy thoả đáng.

H: Thưa Ajahn Brahm, con sống ở Salt Lake City, bang Utah, Mỹ. Con ở trong 1 nhóm nhỏ thuộc cộng đồng  LGBTQIA +, con muốn biết cách làm sao để có được bình an.

Đ: Rất may là ở nhiều nơi họ được luật pháp hỗ trợ. Tôi 0 chắc lắm.Lần gần nhất tôi đến Salt Lake là khi tôi 17t. Đó là năm xả hơi, rảnh rỗi của tôi trước khi vào đại học. Không biết bây giờ người ta có thay đổi gì so với trước kia. Nhưng nếu bạn thuộc nhóm người thiểu số, 1 nhóm nhỏ… , là 1 nhà Sư, tôi cũng thuộc cộng đồng thiểu số ở Perth trong rất nhiều năm (vì lúc đó Đạo Phật chưa phổ biến). Bạn hãy cố gắng kết bạn để bảo đảm là người khác tôn trọng bạn bất kể bạn là ai, thuộc giới tính nào.

Trước hết là bạn nên kết bạn với những người ngoài, 0 thuộc cộng đồng nhỏ bé của bạn. Giống như khi lần đầu tôi tới Bunbury (để đi dạy trong tù), thật là khó lòng mà ở nhà nghỉ hay khách sạn vì nhà Sư không có tiền. Người mời tôi đến dạy trong tù mới gợi ý tôi ngủ nhờ nơi nhà  Xứ của người Công Giáo. Và tôi đã từng ngồi với các bạn bên Công Giáo trong vài buổi tối nói chuyện về cuộc cuộc sống của họ như thế nào,  họ cảm thấy thế nào. Thậm chí là ở đây, là 1 nhà Sư, tôi có làm quen với các bạn bên Anh Giáo. Bạn biết làm sao mà tôi mua lại được chỗ này 0? Nơi đây trước kia thuộc về bên Giáo Hội Anh Giáo. Chỗ này trước đây là chỗ đậu xe của nhà thờ. Gian kế bên trước đây là chỗ ở của các Linh Mục Anh Giáo. Hội trường chung của chúng ta bây giờ, trước đây là nhà thờ Anh Giáo. Và cũng có vài lần họ mời tôi sang nhà thờ của họ để giảng hoặc sinh hoạt cộng đồng. Chúng tôi rất quý nhau.

Khi chúng tôi ngỏ ý mua lại nơi này để làm trung tâm BSWA, họ hỏi là ai mua? Khi được biết là tôi, bên Phật Giáo mua lại, họ đồng ý ngay, 0 vấn đề. Để mua lại được nơi này thì phải có sự chấp thuận của vị đứng đầu Giáo hội Anh Giáo ở đây.  Họ rất quý tôi. Tôi quên mất năm đó là năm nào,  nhưng rõ ràng là lần đầu tiên trong 2000 năm lịch sử của giáo hội Anh Giáo, họ mời tôi là 1 nhà Sư PG, và cũng là người đầu tiên 0 thuộc giáo hội Anh Giáo được mời đến giảng vào buổi lễ CN ở nhà thờ Chính Toà Saint George của họ. Bao nhiêu bạn ở đây có đến dự buổi giảng hôm đó? Chỉ có 2 bạn thôi à? Tôi nói đúng phải 0? Tôi đứng trên toà giảng và thấy mọi người đứng trước mặt tôi. ½ trong số đó là những người tôi biết, là các bạn Phật tử đi nghe tôi giảng. ½ còn lại thì tôi 0 biết họ là ai vì họ là người thuộc Anh Giáo. Nhà thờ Chính Toà đông kín người tham dự. Tôi nghĩ đó là 1 hành động tuyệt vời của sự hoà hợp. Có thể bạn có nhiều điều để phàn nàn chỉ trích người khác, nhưng thay vì chỉ trích, đồn đại thì điều tốt nhất là cùng làm gì đó với họ, tạo ra sự hoà hợp và hòa bình, bình an. Đó là 1 sự kiện tuyệt vời.

Tôi nhớ có 4 hay 5 người bên Anh Giáo họ phản đối, biểu tình bên ngoài. Họ nó là Nhà thờ này sắp xuống hoả ngục rồi, đại khái vậy. Rồi vài vị có chức vụ trong Giáo Hội Anh Giáo đóng cửa nhà thờ, đuổi họ ra. Số đông những người Anh Giáo muốn sự kiện này diễn ra. Đó là 1 khoảng thời gian tuyệt vời. Nhờ vậy mà chúng ta mua lại được chỗ này. Là nhờ có họ. Như vậy có tốt 0? Tôi đang đồn đại về những điều tốt lành.

Tôi muốn kể thêm 1 câu chuyện này rồi kết thúc bài nói chuyện

Vài năm trước có 1 nhà Sư người Sri Lanka. Sư ấy hay hiến máu như nhiều Sư khác vẫn làm. Sư ấy cũng đăng ký hiến tạng. Nếu ai cần thì Sư ấy sẵn sàng cho. 1 hôm Sư nhận được thông tin từ ngân hàng máu rằng có người đang rất cần 1 quả thận của Sư ấy. Người này tương thích về nhóm máu, DNA và các điều kiện khác , có thể nhận thận của Sư nhưng có 1 vấn đề rằng người này thuộc Đạo Tin Lành, theo Phái Kitô hữu tái sinh ở Sri Lanka chuyên đi mời gọi những người Phật tử theo Đạo của vị ấy. Giống như đối thủ vậy. Biết vậy nhưng Sư này vẫn tặng quả thận cho vị kia ghép. 1 tờ báo biết chuyện đã đăng tin này 1 nhà Sư hiến thận cho 1 người Thiên Chúa Giáo. Đó là điều trong tôn giáo người ta làm. Có người cần và ta chia sẻ. Vị Sư trở nên nổi tiếng đến nỗi vị ấy phải đi lánh, ở ẩn trong rừng 1 thời gian vì 0 muốn người ta chú ý. Vị ấy 0 muốn cho thận để trở nên nổi tiếng. Điều này thật sự khơi nguồn cảm hứng nơi tôi.

Đây là kiểu đồn đại tôi muốn làm. Kể về những câu chuyện cảm động

1:02:16

H: Con muốn hỏi làm sao để Thầy nhắc nhở chính mình đừng đi đồn đại, buôn chuyện khi hàng ngày, ngày này qua ngày khác, có câu thần chú nào trong tâm 0, hay là như Đức Phật nói: ‘khi con bắt đầu trò chuyện và nghe người ta đồn đại điều này điều kia , thì trả lời theo cách sao cho có chánh niệm. 

Đ: Trước hết, bạn có muốn người ta đồn đại, thêu dệt về mình 0? 0 đâu. Đó là điều đầu tiên mà tôi ngĩ đến. Thứ 2, bạn có chắc là lời đồn đó có đúng 0? Rất nhiều khi nó 0 đúng. Cho nên khi người ta đồn đại chuyện này chuyện kia tại tu viện Bodhinyana , nếu có thì xin hãy báo cho tôi biết về bất kỳ lời đồn đại, buôn chuyện nào. Rất nhiều khi những lời đồn ấy 0 đúng. Tôi cần phải nói với các bạn rằng điều đó gây ra rất nhiều tác hại. Cho nên bất kỳ khi nào tôi nghe lời đồn, thậm chí có khi là về bất kỳ bạn nào ở đây,  bạn biết là có khi tôi biết về các bạn còn nhiều hơn là biết về các Sư khác hay những người khác ở đây. Tôi luôn giúp xây dựng, động viên các bạn và nói: bạn ấy 0 đáng bị đồn thổi vậy đâu. Rất dễ để phê phán, chỉ trích người khác khi bạn đang có một công việc khó khăn, đang gặp khó khăn. Bạn cần sự thấu hiểu từ người khác hơn là phê phán, chỉ trích. Thường thì tôi hay phê bình, phê phán chính bản thân tôi. Người ta nói: ‘Ajahn Brahm, Thầy 0 đủ cứng rắn với người khác’.

Nhưng 0, tôi muốn tạo ra thêm nhiều bình an, sự thấu hiểu và sự hoà hợp chứ 0 phải là sự chỉ trích như người ta hay làm. Tôi là như vậy trong nhiều năm rồi. Là do Ajahn Chah dạy tôi. Có khi người ta kể cho tôi nghe những điều khủng khiếp mà họ đã làm. Tôi nói: ‘cảm ơn bạn đã kể cho tôi nghe. Điều đó có làm cho bạn đau lòng 0?’ – ‘Vâng, có’ – ‘ Vậy thì bạn đừng bao giờ làm vậy nữa. Đừng đưa bản thân mình vào tình huống như vậy’.

Cho nên 1 trong những câu chuyện đầu tiên tôi kể ở đây là về câu chuyện 1 anh hành giả tập tu chuẩn bị làm Sadi, chuyện này nhiều năm về trước rồi. Anh nói tối hôm trước đó anh đã phạm giới. Vào nửa đêm, anh đã lẻn vào nhà bếp làm 1 cái bánh sandwich để ăn vì đói bụng. Anh nói : ‘con thật tệ hại’. Tôi trả lời: ‘ Cảm ơn con đã nói chuyện này với Thầy’. Tôi có lời khuyên để anh có thể tránh được chuyện này trong tương lai. Anh bảo như vậy là chưa đủ, anh cần 1 hình phạt để khỏi tái phạm. Tối hôm trước đó tôi có đọc 1 quyển sách kể về thời kỳ đầu trong lịch sử của Úc. Thời đó ai mà phạm lỗi sẽ bị phạt roi. Như vậy thật là tàn ác. Tôi mới nhìn anh ta và nói: ‘ Nếu con cần phải bị phạt thì Thầy sẽ cho con ‘50 strokes of the cat’. Anh này 0 thể ngờ là tôi nói như vậy và cứ tưởng là tôi sẽ phạt roi anh ta

1:06:25

Anh ấy là hành giả tập tu nên mặc y phục trắng, mà gương mặt của anh ấy trở nên trắng bệch còn hơn y phục của anh ấy nữa. Tôi mới giải thích với anh ấy rằng trong tu viện Phật Giáo, ‘50 strokes of the cat’ nghĩa là vuốt con mèo 50 cái chứ 0 phải là bị quất 50 roi có gắn tua rua. Lúc đó trong tu viện đang có nuôi 2 con mèo. 1 con tên là Kit Kat. Tìm con mèo ấy, đặt nó vào lòng và vuốt 1, 2… đủ 50 cái. Hãy học về lòng từ bi, tử tế để bạn có thể tha thứ cho chính mình. Tôi đã làm như vậy đó.

Ngày nay thì tu viện Bhodinyan 0 còn con mèo nào nữa vì chúng giết chim nhiều lắm. Bây giờ thì ở tu viện có mấy con gầu bông, lúc này thì ‘50 strokes of the cat’ nghĩa là vuốt con gấu bông 50 cái (mn cười). Hãy học về lòng từ bi, lòng tử tế. Được phải 0 nào?

Hết bài giảng

Comments

Popular posts from this blog