Mindfulness and Productivity – Chánh Niệm và Làm Việc Hiệu
Quả
Thầy Ajahn Brahm – 06 Feb 2026
Thật là tuyệt vời khi được gặp lại hội chúng nhỏ bé ở đây. Tôi
vừa mới từ TPHCM – VN trở về đây lúc sáng sớm hôm nay. Có rất nhiều người tham
dự khoá tu thiền ở đó. Người ta hỏi tôi làm sao có thể dạy khoá tu thiền cho
1.300 thiền sinh. Có rất đông thiền sinh để tôi hướng dẫn. Nhưng tuyệt vời làm
sao, họ rất yên lặng trong 1 hội trường lớn! 0 ai nói chuyện. Sau khoá tu, tôi
hỏi họ rằng điều gì khiến họ yêu thích nhất. Họ nói rằng đó là ý tưởng về
‘Relax to the max’ (thư giãn tối đa), ‘cách sống từ tâm và cư xử nhẹ nhàng’, tôi
gọi đó là kindfulness, lòng từ tâm tử tế.
Có 1 tổ chức, kiểu như 1 công ty, ở THCM mời tôi đến nói
chuyện 1 buổi với những nhân viên ở đó có quan tâm. Ở trụ sở công ty tại TPHCM,
họ có 1 căn phòng , tôi dạy thiền cho họ ở đó và giải đáp thắc mắc. 1 trong những
điều tôi đề cập ở đó, là những điều đơn giản: hiệu quả trong công việc. Nếu bạn
quản lý, điều hành 1 công ty, bạn phải trả lương cho nhân viên. Họ 0 muốn công
ty bị phá sản. Vậy thì làm sao ta áp dụng được những thực hành Phật giáo vào hoạt
động của công ty?
1 trong những điều tôi đề nghị là nên có 1 căn phòng lớn đặt
tên là phòng Kindfulness – phòng Từ Tâm Tử Tế. Từ Kindfulness – Từ Tâm Tử Tế thật
là tuyệt vời. Tại sao chúng ta cứ bị khoá chặt trong những từ cũ kỹ , chúng giới
hạn tự do, hy vọng và vẻ đẹp của chúng ta?
Thật ra là tôi còn có những từ khác nữa. Lần đó tôi đến Mỹ.
Tôi thấy có những tâm bảng lớn được tài trợ, ghi là: ‘Don’t Worry, Be Happy’. ‘
Đừng lo lắng, Hãy vui lên’. Tôi nói là như vậy thì chưa đủ tốt, mà nên ghi là
‘Don’t Worry, Be Hoppy’. Thay vì Hapy – Hạnh Phúc thì là Hoppy – Hy vọng. ‘ Đừng
lo lắng, Hãy hy vọng’, Câu này cũng nổi tiếng trong 1 thời gian. Hy vọng có nghĩa
là mọi việc có thể được giải quyết, có thể được cải thiện, mọi lo lắng của
chúng ta sẽ 0 thành hiện thực. Có rất nhiều khi nỗi lo lắng trở thành hiện thực
và niềm hy vọng cho ta 1 con đường giải quyết những khó khăn trở ngại. 1 cách để
thoát ra khỏi những sự đau khổ, hành hạ. Don’t worry, Be Hoppy.
Có nhiều người đôi khi than phiền như thế này:’ Ajahn Brahm,
tất cả mọi người đến đây nghe giảng vào tối thứ 6; hầu hết là người lớn tuổi
(cười). Hãy xem tuổi của bạn. Đúng phải 0 nào? Đây là câu lạc bộ của người
trung niên. Nói vậy là tôi đã hào phóng lắm rồi đó (mn cười). Tôi cũng vậy mà!
Nhưng dù sao, ý tưởng ‘hãy hy vọng’ nghĩa là mọi chuyện có
thể thay đổi, có thể có những giải pháp mang lại lợi ích cho mọi người. Tôi cho
rằng đó là 1 lời giải thích rất hay , rằng cho dù bất kỳ việc gì trên đời xảy
ra với bạn, thì ý tưởng:’ Đừng lo lắng, Hãy hy vọng’ luôn đúng. Tôi để ý thấy
như vậy. Trong vài ngày tới, vào tuần sau, tôi sẽ đến trung tâm hỗ trợ ung thư
Solaris để giảng dạy. Xin thứ lỗi cho việc tôi tập trung vào đây. Nhưng ở đây
có những câu chuyện rất tuyệt vời đã xảy ra.
1 chuyện là họ cứ tiếp tục mời tôi đến giảng. Có 1 lần tôi hỏi
họ là tại sao cứ tiếp tục mời tôi đến giảng dạy như vậy? 1 trong những cô ở đó
trả lời thế này:’ Lần đầu tiên Thầy đến đây, con có hỏi 1 câu. Con bị đau dữ dội
vì chứng ung thư vú và phải cắt bỏ 1 bên ngực. 0 chỉ là rất đau đớn về mặt thể
lý, mà còn là 1 nỗi khổ tâm lớn đối với người phụ nữ. Con vẫn còn sống nhưng có
1 câu hỏi con cứ lặp đi lặp lại, hỏi các vị chuyên gia đến với trung tâm, rằng
căn bệnh này thật sự đau đớn. Vậy nếu con bị tái phát, bệnh trở lại thì sao?’
Đây là 1 nỗi lo sợ hợp lý. Bạn biết tôi trả lời sao 0? ‘ Vậy nếu căn bệnh 0 tái
phát thì sao?’
Rồi tôi kể cho cô ấy nghe câu chuyện về nhà đại triết gia của
Anh, Winnie the Pooh (Gấu Pooh trong phim hoạt hình). 1 buổi chiều tối đó, Gấu
Pooh và bạn thân của mình là chú heo con Piglet bị mắc kẹt trong rừng chưa về
nhà kịp. Chú heo con nhỏ bé Piglet rất sợ hãi kinh sợ vì trong rừng đang có 1
cơn bão lớn. Cây lớn và cành cây lớn bị ngã đổ ầm ầm. Heo con Piglet nói:’ Mình
0 dám đi nữa đâu. Mình sợ lắm. Lỡ mà, lỡ mà có 1 cái cây nào đổ xuống khi chúng
ta đang đi qua đó thì sao?’ Chuyện như vậy dễ xảy ra lắm vì đó là 1 cơn bão lớn
và có nhiều cây cối bị ngã xuống. Đôi khi tôi cũng thích những loại sách dành
cho thiếu nhi đó, có những câu nói đơn giản nhưng rất tuyệt vời khiến ta 0 quên
được. Nhà đại triết gia Winnie the Pooh
mới nói:’ Vậy nếu cái cây 0 ngã trúng chúng ta thì sao?’ Khả năng này dễ
xảy ra hơn. Câu nói này giúp cho chú heo con Piglet hết sợ hãi. Chúng tiếp tục
đi về nhà và an toàn.
Tôi đã kể câu chuyện này cho những bạn bị ung thư và còn sống
sót: ’Nếu chứng ung thư này 0 tái phát thì sao?’ Và quả thật là chúng 0 trở lại,
chỉ có tôi là hàng năm quay trở lại thăm trung tâm Solaris đó. Được 35 năm rồi
(cười). Chứng ung thư 0 trở lại nơi cô ấy. Câu nói đó giúp giải toả nỗi sợ hãi.
Bạn hãy nghĩ mà xem, nỗi sợ đó có thể tạo ra chứng ung thư, còn thái độ tích cực
thì 0. Vì thế, tôi luôn nhớ về nơi này, nơi mà tôi cứ đến thăm hàng năm, trong
nhiều năm rồi.
Có 1 năm, họ gửi thư mời tôi đến dự buổi khai trương nhân dịp
trung tâm này được mở rộng và xây mới. Chính quyền bang đã quyên góp nhiều triệu
USD cho việc này để có cơ sở vật chất phục vụ mọi người tốt hơn. Vào ngày khai
trương trọng thể đó, họ mời 2 khách VIP tham dự, 1 vị là Thủ Hiến của Bang Tây Úc
lúc bấy giờ, ông Colin Barnett. Ông là vị thủ hiến được bầu lên nên ông đã thuyết
phục được chính quyền bang tài trợ cho việc xây lại trung tâm này. Vị khách VIP
thứ 2, thật ra người ta chưa từng nghe tên trước đây, là Ajahn Brahm.
Họ mời vị thủ hiến bang dự buổi khai trương trọng thể đó thì
tôi có thể hiểu được, nhưng tại sao lại mời tôi? Tôi chỉ là 1 nhà Sư. Khi tôi hỏi
họ tại sao lại mời tôi, họ nói rằng vì Thầy đã đến giúp cho trung tâm này được
hơn 30 năm rồi. Những điều Thầy giảng đã giúp chúng con. Vậy là có 2 vị khách
quý dự buổi khai trương trung tâm.
11:27
Là Ajahn Brahm và vị thủ hiến Bang Tây Úc. Nhưng tôi cũng có
thêm 1 yêu cầu. Khi khai trương 1 trung tâm hay khi ban phúc lành cho ngôi nhà,
chiếc xe mới của bạn, tôi sẽ rảy nước Thánh. Vậy là tôi nói với họ là nếu tôi đồng
ý đến tham dự thì cũng để tôi ban phúc lành cho toà nhà theo nghi thức Phật
Giáo. Và tôi cũng ban phúc lành cho vị thủ hiến bang nữa. Tôi rảy nước Thánh
cho vị ấy cùng với hai người cận vệ, đẫm
nước luôn. Thật sự là rất vui (cười). Tôi thấy thật là tốt khi ta có được niềm
vui và hạnh phúc trong một buổi lễ như vậy.
Quay lại vấn đề lòng từ tâm tử tế và ‘đừng lo lắng, hãy hy vọng’.
Ngày nay thì kindfulness nghĩa là thêm lòng từ tâm kindness vào chánh niệm
mindfulness. Đó cũng là cách mà 1 người khi thiền định có thể hết bệnh như ung
thư, cách để tránh được stress với lòng từ tâm tử tế.
Thật tuyệt vời khi bạn có thể thư giãn, cho nên có nhiều người
tham dự các khoá tu thiền. Hy vọng rằng nơi 1 khoá tu thiền tốt thì bạn có thể
dùng lòng từ tâm tử tế Kindfulness . Tại VN vừa rồi có 1300 người đến dự khoá
tu thiền do tôi hướng dẫn. Họ thực hành lòng từ tâm tử tế. Mọi người ngồi thiền
trong 1 hội trường rộng lớn. Với tôi thì lúc đó trời rất nóng do ở đây là xứ
nhiệt đới và mùa lạnh trong năm đã trôi qua. Tuy nhiên, ta hãy có lòng từ tâm tử
tế với chuyện này.
Tôi 0 thể thay đổi thời tiết, 0 thể nói với thần thời tiết rằng
: ‘xin hãy làm cho thời tiết trở nên mát mẻ’. Ở rừng thiền Jhana grove đây thì
tôi có làm thế này. Tôi nói với người chịu trách nhiệm điều chỉnh máy lạnh rằng
xin hãy điều chỉnh lại nhiệt độ vì các bạn đến tham dự khoá thiền đó đến từ
Hongkong, Singapore, Thái Lan. Đó là vào tháng 1, đang là mùa hè ở Úc mà họ đến
thiền đường phải mang theo mền và mũ len vì thấy lạnh. Người ở các vùng miền
quen với khí hậu nóng lạnh khác nhau. Cho nên khi bản thân tôi thấy nóng, Tôi tự
tạo ra ý tưởng về 1 cái bong bóng bao
quanh tôi. Thậm chí là khi ồn ào cũng vậy. Tôi thích việc có thể tạo ra 1 thế
giới cho riêng mình như vậy. Trong cái bong bóng đó, tôi cho vào sự bình an,
mát mẻ.
Tôi học được điều này vì trong rất rất nhiều năm về trước, trong
1 buổi thí nghiệm về thôi miên, anh bạn thân thiết của tôi từ thời sinh viên ở
Đại học Cambridge là Bernard Carr, cũng là 1 cộng sự thân thiết của Steven
Hawkins . Anh ấy sẽ đến tham dự 1 sự kiện ở UWA trong tháng 3 này. Nếu bạn nào ở
đây muốn thấy chúng tôi tương tác với nhau thì có thể tham dự. Anh ấy cũng có
thể sẽ đến đây nữa. Đó là 1 ý hay phải 0? Anh ấy là 1 người tốt, dễ thương.
Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy là ở ngày hội giới thiệu các câu
lạc bộ, hội nhóm của trường Cambridge. Mỗi
hội nhóm có 1 quầy nhỏ giới thiệu và thu hút thêm thành viên mới tham
gia, để chăm sóc đời sống tinh thần cho các sinh viên của trường. Có 1 nhóm tôi
thấy nhưng 0 bao giờ tham gia, là nhóm săn cáo. Tôi 0 bao giờ chấp nhận tham
gia hội nhóm như vậy. Có 1 nhóm khác mà tôi 0 ngờ là có ở đại học Cambridge, là
nhóm Phật tử Đại Học Cambridge. Cho đến thời điểm đó thì tôi chưa từng gặp 1 Phật
tử nào. Tôi trở thành 1 Phật tử qua việc đọc sách vào năm 16t, còn lúc vào đại
học đó là tôi 18t. Lần đầu tiên tôi thật sự gặp được, chính xác là 1 tổ chức Phật
Giáo . Có những người Phật tử khác mà tôi có thể trò chuyện với họ. Họ mời những
Phật tử nổi tiếng đến để thuyết trình hay dạy thiền.
Tôi nghĩ: ‘ Wow, là thật ư?’ Vậy là tôi tiến đến quầy nói với
anh chàng này ngồi trực:’ Tôi muốn tham gia’.
Anh chàng Bernard này nói:’ ồ 0, bạn 0 cần phải tham gia ngay đâu. Hãy đến
nghe các buổi nói chuyện. Chúng tôi 0 cần bạn ghi danh hay thu thập thông tin
cá nhân của bạn. Cứ đến nghe đã. Nếu thích thì sau này bạn tham gia cũng được’
– ‘ 0, tôi muốn tham gia liền!’ – ‘ 0, bạn 0 cần phải tham gia liền đâu!’ Với
những người điều hành các hội nhóm hay CLB thì khó tham gia lắm. ‘Lệ phí hàng năm là bao nhiêu?’ – ‘Vâng, có
đóng lệ phí, là 1 bảng Anh’. Đó là vào năm 1969, 1 bảng Anh lúc đó cũng có giá
trị lắm. Tôi rút ví ấy ra 1 pound, đập lên bàn và nói:’ Cho tôi tham gia, liền!’Vậy
là anh ấy hết cách. Lần đầu tiên tôi gặp Bernard là như vậy. Tình bạn của chúng
tôi bắt đầu từ 1 cuộc tranh cãi. Tôi thật sự muốn tham gia. Tôi muốn sống tử tế.
Tôi muốn bày tỏ lòng trân trọng đối với những điều mà tôi đã đọc được và hiểu
biết cho đến lúc đó, cũng mới là bề mặt bên ngoài thôi, chưa hiểu sâu sắc gì.
Nhưng nhóm Phật tử đó rất có ý nghĩa với tôi. Đó là 1 trong những lý do tôi cố
gắng nhiều nhất để phục vụ các bạn ở đây.
19:13
Không biết sao nữa, có người nói tôi là 1 nhà Sư thật sự
crazy. Chắc chắn là Ajahn Brahm nên nghỉ ngơi tối nay chứ. Tôi cứ liên tục nói
nói nói, đi đi đi nhiều nơi dạy các khoá tu thiền. Làm việc thật chăm chỉ ở VN.
Và tôi đã có 1 chuyến bay dài vào nửa đêm, về tới tu viện là 1g15’ sáng nay. Thật
lạ lùng. Và bây giờ tôi đến đây có thời Pháp tối thứ 6. Không vấn đề gì. Bạn có biết tại sao 0 có vấn đề gì 0? Vì tôi
thích cho đi, chia sẻ, giảng dạy. Tôi thích được phục vụ người khác. Và bạn xem
tôi đã làm được gì để giúp các bạn. Các bạn có thể làm gì để giúp cho tôi.
Có rất nhiều cách chúng ta có thể tương tác qua lại và xem
chúng ta có thể học hỏi được nhiều điều hơn về cuộc đời này. Thậm chí là buổi
chiều hôm nay, tôi đã đi ra ngoài nhiều lần, có nhiều câu hỏi các bạn đặt ra và
tôi cố gắng trả lời tất cả nếu có thể trả lời.
Có 1 câu hỏi mà tôi mong đợi khi thấy 1 anh chàng hỏi thế này:’ Ajahn Brahm, xin Thầy vui lòng
giúp thêm nhiều người hiểu về Giới luật dành cho Phật tử để họ đừng làm hại các
chúng sinh khác. 0 chỉ là con người mà cả các con vật nữa.
Và tôi nghĩ là đã kể cho các bạn câu chuyện mà tôi có kể ở
VN, câu chuyện ‘Con Bò Khóc’. Các bạn còn nhớ câu chuyện đó chứ? Đó là câu chuyện
mở đầu quyển :’ Open the Door of Your Heart’. Quyển này đã được dịch sang tiếng
VN. Quyển này rất có ý nghĩa với nhiều người Phật tử VN. Câu chuyện Con Bò Khóc
này tôi nghe kể khi giảng dạy trong các
nhà tù.
Chiều tối nay thì có 1 Sư đến nhà tù Karnett để giảng dạy. Cứ
2 tuần đến giảng 1 lần. Có rất nhiều các bạn tù nhân đến nghe giảng. 1 trong những
lý do họ muốn đến nghe giảng là … thời gian đến giảng dạy như vậy, tôi phải
công nhận là rất vui vẻ với nhau. Có anh tù nhân trở thành bạn tốt của tôi. Anh
ấy là 1 đại ca của các đầu gấu trong tù ở Tây Úc. 1 anh chàng to lớn.
Vào buổi đầu tiên tôi đến dạy trong tù, tất nhiên là họ sẽ
muốn thử tôi trước. 1 anh chàng tiến đến và nói:’ Ajahn Brahm, có thật là nhờ
thiền mà người ta có thể bay qua các bức tường 0?’ Anh ấy thật sự là đã hỏi câu
đó. Thật 0 thể tin được. Tôi đã kể câu chuyện này nhiều nhiều năm rồi. Anh ấy
thật sự suy nghĩ như vậy. Và tất nhiên là tôi phải nói thật. Tôi nói:’ vâng!
Nhưng phải thực hành, tập luyện nhiều lắm. Có khi dài hơn rất nhiều năm so với
bất kỳ bản án nào ở Tây Úc. Nhưng dù sao thì anh ấy vẫn trở thành 1 người bạn tốt
của tôi và chúng tôi đã nói chuyện với nhau về rất nhiều điều.
Có 1 anh khác còn bạo lực hơn cả anh này. Khoảng 2 tuần trước
tôi có kể cho các bạn nghe về anh này chưa nhỉ, anh chàng người Ailen ấy? Anh
chàng này lớn lên ở miền bắc Ailen trong 1 giai đoạn có nhiều bất ổn, biến động.
Anh này rất hay chửi thề. Tôi 0 thể nói chính xác cho bạn nghe những lời chửi
thề của anh ấy. Anh kể rằng lần đầu tiên anh bị đâm là khi lên 7t. Thời gian đó
ở thành phố Belfast có xảy ra nhiều vụ đánh nhau, bạo lực.
Khi đang học ở trưởng, 1 đứa trẻ khác đến gặp anh ấy và nói
anh phải đưa hết tiền ăn trưa cho chúng. Anh này 0 cự cãi gì mà chỉ nói: ‘0!’
Anh nói 0 với 1 trong những đứa trẻ hay đi bắt nạt người khác trong trường. Đứa
trẻ này 0 lặp lại lần 2 mà rút dao ra đâm vào tay anh chàng này. Đứa trẻ mới 7t
này máu chảy thấm ra cả áo chạy khỏi cổng trường về nhà gần đó. Người cha lúc
đó đang thất nghiệp. ‘Cha ơi, con bị đâm rồi. Con bị đâm rồi!’ Người cha dẫn con trai đi vào bếp. Cậu bé tưởng
cha vào bếp tìm dụng cụ băng bó vết thương nhưng 0 phải vậy. Người cha vào bếp
rút ra 1 con dao đưa cho đứa con trai mới 7t của mình :’ Hãy đâm lại thằng ấy’.
Người cha nói với con mình như vậy.
Bạn hãy mường tượng xem, 1 người lớn lên trong hoàn cảnh đó.
Anh này đã lớn lên trong việc đánh nhau, bạo lưc rất nhiều. Và bây giờ anh ấy ở
nhà tù nông trại Karnett ở Tây Úc. Họ 0 chỉ là trồng rau. Trong nông trại này
có 1 lò mổ. Họ nuôi cừu, bò và heo để giết thịt. Anh ấy tình nguyện làm tay đồ
tể đứng đầu lò mổ ấy. Hầu như ngày nào cũng có sát sinh, đổ máu. Anh ấy miêu tả
lò mổ như thế này:’ Có 1 hàng rào bằng thép không gỉ rất chắc chắn. Phía ngoài
thì rộng và vào trong thì thu hẹp lại chỉ đủ để 1 con vật bước vào. Anh này đứng
trên sàn cao ở chỗ cái hàng rào thu hẹp ấy. Công việc của anh là giết con vật ấy
khi chúng lần lượt bước vào từng con một. Anh ta cầm 1 khẩu súng điện. Anh nói
rằng tất cả mọi con vật bước vào đều biết chúng sắp bị giết. Con nào cũng rống
lên, gào thét và tìm cách trốn thoát. Và anh ta phải bắn 2 phát. Phát đầu tiên
khiến chúng choáng váng, đứng yên để anh ta có thể bắn phát thứ 2 chính xác.
Một ngày nọ, họ giết bò. Đến lúc đó thì anh này đã giết rất
nhiều bò trong ngày rồi. Rồi đến lượt 1 con bò cái bước vào. Nó 0 vùng vẫy la
hét mà đi chậm rãi như đi thiền hành mà các vị Phật tử hay thực hành trong khoá
tu thiền. Đây là sự kiện mà anh tù nhân này chưa từng chứng kiến trước đó. Nó
đi bình tĩnh, nhìn xuống đất, 0 gây tiếng động nào. Nó tự nguyện đi vào vị trí
đó. Chỗ hàng rào hẹp nhất ấy. Rồi nó ngẩng đầu lên nhìn anh chàng đồ tể này với
đôi mắt to. Bạn biết là mắt bò rất to.
29:05
Anh chàng đồ tể này, anh ta hay nói chuyện thề thốt, chửi thề
với tôi. Là lời anh ta nói chứ tôi 0 bịa ra. Anh nói rằng: ‘thề có chân lý chết
tiệt của Chúa. Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì giống vậy trước đây.Tôi 0 thể nhắm
bắn mà bóp cò đại. Tôi thật sự sốc khi thấy cảnh tượng như vậy’. Thời gian trôi
qua, anh ấy thấy nước mắt con bò chảy dài xuống lã chã khi nó đang nhìn anh.
Anh ta bàng hoàng. Anh ta nói con bò
đang khóc. Anh ta ném khẩu súng xuống và con bò ấy 0 phải chết. Sự kiện đó đã
chuyển hướng cuộc đời của 1 anh chàng rất rất rất bạo lực. Anh nói bây giờ anh
là người ăn chay trường.
Câu chuyện này gây ấn tượng rất mạnh với nhà xuất bản của
quyển Open the Door of Your Heart ở Đức nên họ đổi tên quyển sách này thành ‘Con
Bò Khóc, Cuộc Đảo Chính Thần Thánh’, bản tiếng Đức. Và quyển này trở thành best
seller, được tái xuất bản nhiều lần với cái tên đó.
Đôi khi có những chuyện mà ta 0 ngờ nhưng lại có thể làm để
thế giới này trở nên tốt hơn. Đặc biệt là những bạn trẻ ở đây. Hãy xem bạn có
thể làm gì để giúp đỡ và chữa lành những chúng sinh khác trên hành tinh này, để
thêm lòng tốt, từ bi tử tế. Vì vậy khi tôi bắt đầu nói về kindfulness , tức là
lòng từ bi với chánh niệm ở VN. Tôi chỉ có 1 điều, là tất cả những câu chuyện
tuyệt vời này.
Có 1 câu chuyện khác mà tôi được kể lại ngay trước khi sang
VN, về việc trong thiền, khi có người vào thiền rất sâu (nhập tầng thiền), họ 0
cảm nhận được mũi của họ, và rồi toàn thân của họ biến mất. Bạn biết mũi và
thân của người đó đi đâu 0? 0 ai biết được (mn cười). Xin lỗi vì đã kể cho bạn
nghe 1 câu chuyện cười khi tâm bạn vẫn còn đang cảm động với câu chuyện con bò
khóc ở trên.
Bạn biết là trong giảng dạy, sẽ thật tuyệt vời khi có thể lồng
vào những câu chuyện cười. Người ta nhớ những câu chuyện ấy lâu hơn bất cứ điều
gì. Cho nên vừa rồi bên truyền thông họ
phỏng vấn tôi ở HCMC, họ hỏi tôi nghĩ gì về Tết Âm Lịch và múa lân. Tôi nói với
họ rằng dịp tết năm nay là năm con ngựa – horse cho nên là 1 cơ hội để quyên
góp cho hospitals, các bệnh viện (cười). Và họ thích chuyện này. Người ta phỏng
vấn bạn, rồi bạn kể 1 chút chuyện cười nào đó bất ngờ .
Tại sao ta lại chi rất nhiều tiền cho các cuộc lễ hội lớn và
đồ ăn thức uống ? Sao ta 0 làm những chuyện khác ý nghĩa hơn nhiều? À và ngày
27 /2 này chúng ta có 1 buổi lễ nhỏ (múa lân dịp tết) . Còn 3 tuần nữa, hy vọng
là sẽ gặp các bạn vào lúc đó. Hầu hết những khoản cúng dường, quyên góp của các
bạn trong ngày đó sẽ cho con lân sư tử ăn. Đặc biệt là các em nhỏ. Các em sẽ thấy
múa lân. Tôi hay gọi chúng là những con quái vật. Múa lân là 1 công việc khó nhọc.
Thật là tuyệt khi có tổ chức lễ hội múa lân đầu năm mới như vậy. Làm cho bầu
không khí khác biệt hơn, thú vị hơn.
Điều tôi thích là ở trung tâm này, có rất nhiều người đến từ
những vùng đất khác nhau. Như vậy thật là tuyệt vời. Chúng ta có thể gặp gỡ và
sống chan hoà với nhau. Đó là 1 trong những điều tuyệt vời nhất mà chúng ta có
được. Ở đây chúng ta có hội chúng Phật tử , 0 chỉ là gồm người địa phương mà
còn có những người nước ngoài, người SriLanka, Thái Lan. Có nhiều người đến từ
khắp nơi trên thế giới, như vậy 0 phải là tuyệt vời sao? Không ai phải đứng bên
lề, không phải lo lắng bị ai đó hỏi han, yêu cầu cúng dường, quyên góp. Tôi
nghe bạn Eddie nói là có vài bạn gây quỹ để đóng góp làm con đường cho tu viện
Albany. Cũng đã lâu rồi, chúng ta cần đủ tịnh tài để làm 1 con đường ở đó. Nhưng
Ajahn Mudu tội nghiệp đang điều hành và tu ở đó, đang gặp khó khăn , cần người
hỗ trợ để làm con đường. Có đường rồi thì mới làm đường dây điện , đường ống nước,
điện thoại lên đến tu viện của Sư ấy trên núi. Hiện nay thì đang có những việc
cần làm nhưng phải thuê nhà thầu, Sư ấy 0 tự làm được. Nhà thầu làm sẽ nhanh
hơn nhưng 0 tốt hơn.
Bây giờ nếu có bạn
nào đi kiểm tra chất lượng những công trình do các Sư làm ở tịnh xá Kusala
Vihara, chỗ của Ajahn Santutthi , Sư ấy trụ trì ở chùa đó. Số lượng những công
trình mà Sư ấy làm thì thật tuyệt vời và rất đẹp, được xây dựng rất tốt.
Bạn biết là quyển sách đầu tiên mà tôi viết Opening the Door
of Your Heart, là tôi viết một cách miễn cưỡng. Nói như vậy là vì tôi 0 muốn bỏ
toàn thời gian ra để viết lách. Người ta nói với tôi là viết sách thì rất khó. Không
chỉ là viết thôi mà còn phải tìm nhà xuất bản. Với tôi thì 0 khó để tìm nhà xuất
bản hay viết sách, là viết tay chứ không phải đánh trên máy vi tính. Thời đó
tôi chưa có máy vi tính. Có 1 cô ở trong nhóm Armadale thời đó phàn nàn với tôi
thế này: Cô nói tất cả những câu chuyện mà tôi cứ tiếp tục kể cho cô nghe đã
giúp cô sống được sau 1 cuộc ly dị đầy đau đớn. Cô rất coi trọng chúng.
39:17
Thầy phải xuất bản chúng để nhiều người biết đến những câu
chuyện này hơn, chứ 0 chỉ là các Phật tử. Nhưng tôi nói rằng quá khó khăn. Tôi
phải luôn thán phục trí tuệ của người phụ nữ đó. Cô nói nếu Thầy muốn viết
sách, để con làm cho, Thầy chỉ kiểm tra lại thôi. OK. Vậy là cô ấy viết ra 5
câu chuyện. Khi tôi xem qua thì thật là thất vọng. Thật là khủng khiếp. Cô ấy
viết sao mà dở vậy! Tôi nghĩ cô ấy làm như vậy là có chủ đích. 0 ai có thể viết
dở như vậy được. Vì nó dở quá nên tôi nghĩ tốt nhất là mình tự làm. Đó là cách
tuyệt vời để khiến ai đó làm việc. Bạn cứ bắt tay làm trước mà cứ để vương vãi
luộm thuộm (cười). Vậy là tôi làm nhưng tôi 0 có nhiều thời gian. Tôi bèn nhập
thất 2 tuần để thiền. Trong 2 tuần đó, tôi thiền rất nhiều, 0 phải làm việc gì.
Mỗi ngày tôi dành ra 1 giờ để viết tay. Tôi đã làm như vậy, mỗi ngày bỏ ra chỉ
1 giờ để viết trong 14 ngày. Đúng 1 giờ là tôi ngưng viết, không hơn không kém.
Điều đó giống như là làm với tâm định samadhi. 0 kiểm tra xem có đúng 0, mình
chấp nhận được 0, có thể viết hay hơn 0? Không đâu, chỉ đặt bút xuống viết
thôi. Buông bỏ quá khứ buông bỏ tương lai. Và chỉ xem chuyện gì xảy ra. Tôi
nghĩ là riêng đợt đó, sau 14 ngày, thì đã hoàn thành được 60% quyển sách. Bản
viết tay đó được viết rất hoàn hảo, ít phải chỉnh sửa gì. 40% còn lại của quyển
sách được hoàn tất khá nhanh. Nhưng mà bản viết tay đó chưa được đánh văn bản.
Cần phải đánh thành văn bản trước khi đưa cho nhà xuất bản. Vậy là tôi nhờ 1 vị
đánh bản viết tay đó lưu vào đĩa CD. Khi làm xong, vị ấy đưa lại cho tôi vào
ngay buổi tối trước khi tôi lên máy bay đi Melbourne giúp Nhóm Phật Tử ở
Victoria. Thời Pháp đầu tiên là giảng ở Đại học Melbourne. Tôi giảng ở đó thì vừa
đúng lúc là có mang theo đĩa CD trong chiếc túi xách của tôi. Sau thời Pháp là
phần đặt câu hỏi. 1 cô tiến đến và nói rằng: ‘đây là 1 thời pháp rất hay, Thầy
có nội dung nào cần xuất bản thì liên hệ với nhà xuất bản của con’. Vậy là tôi
cho tay vào túi xách lấy ra đĩa CD: ‘cô thử xem cái này đi!’ Tôi đã xuất bản
quyển sách của tôi như vậy đó. Hoàn toàn 0 cần 1 nỗ lực nào.
42:03
Tôi thích điều này vì phù hợp với điều mà Ajahn Chah dạy
tôi: ‘Con đừng đặt nỗ lực vào sự việc, cứ để diễn ra tự nhiên’. Đó là cách quyển
Opening the Door of Your Heart khởi đầu và đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng.
Rất dễ dàng luôn. Nhưng điều hay nhất về quyển này , thật sự là gây ấn tượng với
tôi, và bây giờ vẫn còn gây ấn tượng, là bản thảo viết tay đầu tiên của tôi.
Tôi 0 thể nói cho bạn nghe bây giờ bản thảo ấy đang cất ở đâu trong liêu cốc của
tôi tại Serpentine. Mỗi lần mở bản thảo ấy ra, tôi thật sự là có làm như vậy,
tôi thấy rằng với việc thực hành thiền định thì viết bản thảo ấy rất dễ dàng
thuận lợi. Cứ để mọi chuyện diễn tiến tự nhiên, 0 suy nghĩ về nó, 0 làm hỏng
nó. Mọi người nói với tôi rằng font chữ thật là đẹp, là font chữ gì vậy Thầy? Đó
là chữ viết tay của tôi nhưng khi bạn có chánh niệm và bình an thì bạn có thể
làm ra những điều tuyệt vời như vậy, viết chữ đẹp như vậy. Trong viện bảo tàng
Tây Úc cũng có lưu giữ 1 bản copy của bản thảo này. Họ dành 1 chỗ nho nhỏ cho
tôi trong đó. Đúng 0 nhỉ? Vâng, tôi chưa bao giờ nhìn thấy chỗ đó. 0 cần đến để
xem. Tôi cũng có 1 bản thảo mà. Nhưng thật tuyệt vời khi bản thảo này cũng được
đặt trong viện bảo tàng.
Đó là 1 vd mà tôi đưa ra cho mọi người. Tại VN thì tôi kể vd
này cho 1 công ty để nói rằng họ nên dành ra 1 căn phòng ở công ty , tôi đến
căn phòng này để giảng về kindfulness, lòng từ tâm trong chánh niệm. Vậy 0 phải
là tuyệt vời sao, khi các bạn cho phép nhân viên trong công ty của mình dùng
căn phòng này bất kỳ lúc nào trong ngày khi họ cảm thấy bị áp lực, căng thẳng?
Vì khi bị áp lực, căng thẳng, bạn 0 thể làm gì tốt hay hiệu quả được. Nếu có thể
cho phép các bạn nhân viên khi cảm thấy căng thẳng, được đi vào căn phòng này để
thư giãn 1 chút, ngồi thiền 1 chút, thì khi quay trở lại bàn làm việc, ngồi trước
máy vi tính, tâm của họ sẽ vô cùng sảng khoái, mạnh mẽ. Bạn ấy có thể viết báo
cáo rất nhanh và rất tuyệt vời. Có nghĩa là hiệu quả làm việc của nhân viên
tăng lên nhờ bỏ ra nửa giờ để thư giãn và thực hành thiền. Đó 0 phải là lãng
phí thời gian hay là lo ngồi thiền 0 chịu làm việc đâu. Bạn sẽ nhận ra rằng sau
đó, bạn ấy có thể làm việc với hiệu quả tốt hơn nhiều.
Bạn đã từng gặp vấn đề như vậy bao giờ chưa? Bạn cần phải viết
1 bản báo cáo nhưng không thấy có động lực hay cảm hứng để làm việc. Bạn thấy mệt
mỏi và chán nản. Hãy mường tượng bạn có cơ hội đi vào 1 căn phòng thiền kindfulness
từ tâm trong chánh niệm, thư giãn tối đa, sau nửa giờ thì quay trở lại với chiếc
máy vi tính. Làm việc rất nhanh, rất tốt. Bạn là ông chủ, 0 phải CEO , bạn 0 mất
gì cả. Mà bạn thật sự là được lợi, có được nhân viên hạnh phúc hơn, sáng tạo
hơn. Đó là điều tôi đã giảng cho họ nghe.
Và rõ ràng là ngay tối hôm đó, vị CEO đã áp dụng quy định đó
cho công ty. Bất kỳ nhân viên nào cũng có quyền vào căn phòng kindfulness từ
tâm trong chánh niệm vào bất kỳ lúc nào trong ngày để thư giãn. Họ hiểu được sự
căng thẳng trong xã hội. Tôi rất lấy làm hài lòng về điều này. Tôi đã có đóng
góp lớn ở đó. Thậm chí là họ cũng 0 cần phải họp để ra quyết định này. Người chủ
chỉ nói:’ vâng, chúng con sẽ làm như vậy’. Và họ đã làm.
Tôi thích những thành công kiểu như vậy. Mọi chuyện diễn ra
theo cách tốt đẹp. Bạn có thích làm việc ở 1 nơi mà khi bạn thấy căng thẳng vào
bất kỳ lúc nào trong ngày hay ban tối, lúc làm việc ở công ty, bạn có thể đi
vào phòng thiền và thư giãn? Ngay tại đây, ở BSWA , chúng ta làm như vậy được
0, bạn Leyha? Vâng, bạn ấy nói là được. Và công việc của bạn, bạn vẫn làm trưởng
phòng điều hành phải 0? Tức là cô ấy thật sự là boss của những người làm việc ở
đây. Còn tôi là boss của các Sư. (Thầy hỏi Sư ngồi kế bên) Các Sư có được làm
như vậy ở trong tu viện 0? Nếu 0 được làm như vậy thì thật là lạ đó. Đó là cách
giúp tôi khai thác các Sư nhiều hơn, làm việc hiệu quả hơn (cười). Tôi sẽ ngưng
thời pháp ở đây. Hy vọng là các bạn thấy yêu thích thời pháp này.
Sadhu Sadhu Sadhu
Ở VN, tôi cũng giải thích cho các bạn nghe chữ Sadhu có
nghĩa là gì. Tôi hỏi các bạn trẻ thì các bạn ấy nói từ đó có nghĩa là thật độc
đáo, tuyệt vời (wicked). Nhưng tôi nghĩ ở đây chúng ta 0 thể dùng từ wicked mà
nên dùng từ awesome – tuyệt vời. Và khi bạn nói từ Sadhu, bạn nên làm theo kiểu
của Ajahn Brahm, nói Sadhu 3 lần, lần sau cao giọng và lớn hơn lần trước. Tay
chắp lại dần đưa cao trên đầu. Từ nào khiến bạn cảm thấy tốt nhất? Vâng, là từ
Sadhu sau cùng khi bạn thật sự đặt nặng lượng vào đó, 1 kiểu chúc tụng, tán dương. Tại sao 0 chứ?
Phần Hỏi Đáp.
H: Con là 1 cư sỹ đang tu tại gia, làm sao để có thể sống đầy
đủ và có trách nhiệm trong cuộc sống đời thường hàng ngày, trong gia đình và
trong công việc, khi không có khao khát hay dính mắc?
Đ: Bạn càng dính mắc vào những khao khát, bạn càng khó làm
việc. Bạn đang tu học trong tâm và có trách nhiệm trong cuộc sống , bạn càng ít
khao khát thì làm việc càng hiệu quả. Bạn muốn điều gì trong đời? Thứ 1, đó 0
phải là điều bạn muốn mà là điều chúng ta muốn, khi là 1 gia đình. Tôi vẫn thường
hay nói điều này với những người lập gia đình : đó 0 phải là điều bạn muốn mà
là điều chúng ta muốn; gồm 2 vợ chồng, con cái, cha mẹ; để ra quyết định và thực
hiện. Trong Hội Phật Giáo cũng vậy, chúng ta muốn gì, chứ 0 phải là tôi muốn.
Cách làm là như vậy. Nên bạn đừng dính mắc vào những khao khát, khát vọng. Bạn
tìm hiểu xem chúng ta muốn làm gì và thực hiện.
H (từ Bolivia): 1 trong những cách vượt qua ác ý, sân hận ,
Đức Phật dạy quán tưởng về nghiệp quả. Khi làm như vậy, con thấy 0 có nghiệp quả
nào đủ để làm hài lòng sự ghét giận nơi con. Tại sao vậy ạ?
Đ: Ôi trời, 0 có nghiệp quả nào làm hài lòng sự giận ghét
nơi bạn! Nhưng việc vượt qua sự giận ghét là hiểu rằng sự giận ghét bắt nguồn từ
nỗi sợ hãi, cái tôi, từ việc bạn 0 hiểu tại sao bạn ghét ai đó. Cho tôi nói thật
điều này, lần mà tôi ghét ai đó là đã cách đây lâu lắm rồi. Tôi 0 thể ghét ai.
Tại sao? Trước khi làm điều xấu thì họ đã chịu đủ đau khổ rồi, điều cuối cùng
là mới đến bạn ghét họ vì chuyện gì đó.
Có 1 vd thế này: nhiều nhiều năm về trước, tôi có giảng Pháp
ở đây. Sau thời Pháp thì có người dán poster trên xe hơi của những người khác gồm
có hình của tôi . Họ 0 gọi là Ajahn Brahm mà gọi tên thế tục của tôi là Peter
Betts. ‘Đừng tin ông này. Ông ta 0 phải là 1 nhà Sư lớn tuổi đáng kính. Ông ta
ngủ với vợ của tôi. Và tôi 0 tin ông ta bất cứ điều gì’. Họ nói như vậy. Ông ta
dán poster lên mọi chiếc xe hơi. Sau thời Pháp thì có người đưa cho tôi xem
poster đó.
Vào thời Pháp tiếp theo tôi nói: có lẽ nhiều bạn ở đây đã nhận
được tờ poster này vào tuần rồi. Nếu có nhận được, chúng ta có ở đây tất cả các
bạn từng làm chủ tịch BSWA. Xin hãy đi nói với tất cả những người ấy rằng : họ
0 phải lúc nào cũng làm những điều tôi yêu cầu. Mà họ ở đây để trả lời tất cả
những câu hỏi của bạn về hành vi, giới hạnh của tôi. Tôi là 1 nhà Sư tu hành
chân chính. Điều đó đã được chứng minh cho các bạn thấy trong rất rất nhiều
năm. Nếu có lời buộc tội, tố cáo nào được đưa ra, thì ở đây có những người để bạn kiểm chứng. Những người này là người tốt,
có địa vị cao trong xã hội. Các bạn cứ tự nhiên hỏi. Đó là cách tôi trả lời cho
vấn đề này để bảo vệ sự trong sạch của tôi.
Sau khi tôi làm như vậy thì mọi lời chỉ trich biến mất. Tôi
cũng 0 thấy giận ghét gì người đã vu cáo tôi. Đó là điều ngu ngốc. Khi buộc tội
tôi như vậy, hẳn là có 1 lý do nào đó và bạn có thể chứng mình điều đó 0 có thật.
Mặc dù tôi nhớ có 1 lần , tôi 0 dừng được mà phải thú nhận
vơi mọi người ở đây rằng thật ra thì nhiều nhiều năm về trước, tôi đã có ôm hôn
vợ của người khác. Chúng tôi yêu nhau. Đó là 1 trong những khoảnh khắc hạnh
phúc nhất trong đời tôi. Thật lòng là như vậy. Nhiều người nghe vậy thì chuẩn bị
bỏ ra về, giống như có 2 bạn ở đây đang chuẩn bị bỏ về. Tôi nói người phụ nữ đó chinh là mẹ tôi. Mẹ là vợ
của cha tôi. Tôi ôm hôn vợ người khác, chính là vợ của cha tôi. Khi tôi nói như
vậy, mọi người cười, thở phào nhẹ nhõm. Vậy là người ta cứ tưởng …. Nhưng dù
sao, tôi là 1 nhà Sư tu hành chân chính.
56:21
H: Câu hỏi từ Medan Indonesia – Làm sao để thực hiện ngắt kết
nối mạng để kết nối thực tế nơi giới trẻ, rất thích, nghiện điện thoại di động
và mạng xã hội, giúp các em tự trấn tĩnh.
Đ: Buông bớt mạng xã hội là điều tuyệt vời. Cho nên có 1 số
nơi 0 có wifi, 0 có kết nối mạng. Tôi biết 1 nơi 0 có wifi , là chỗ liêu cốc,
hang động của tôi. Vì vậy khi tôi đi vào đó là ngắt kết nối với mọi người. Các
bạn cũng vậy. Khi vào trong hang động của tôi là tôi biến mất. 1 chỗ khác tôi
có thể ngắt kết nối là trong quả bóng của tôi. Khi 0 ở trong hang động, tôi mường
tượng ra 1 quả bong bóng tốt đẹp bao quanh tôi. Tôi ở trong đó, 0 nghe cũng 0
chú ý nghe điều gì ở bên ngoài. Lần mới đây tôi làm chuyện này là ở sân bay. Tôi đến nơi khá sớm, dự kiến là sẽ
có người đến đón tôi đến dự 1 buổi hội thảo nho nhỏ nhưng thú vị về các cô
Bhikkhuni. Vì tôi đến sớm nên họ nói tôi chịu khó chờ thêm vài người nữa đến trong
vòng 1 giờ nữa. Tuyệt vời. Vậy là tôi ngồi xuống ở 1 nơi có nhiều người qua lại.
Khu vực khách đến (arrival area). Tôi ngồi xuống và tạo ra 1 quả bong bóng bao
quanh tôi. Tôi học được là có thể làm điều này qua thiền định. Tôi đã đuợc học
về điều này trong thôi miên nhưng trong thiền định thì hiệu quả hơn nhiều. Tôi
tạo ra 1 quả bóng quanh tôi, tôi ở trong đó , 0 có ai ở gần, tôi 0 nghe tiếng
người ta đến và đi, rồi tôi có 1 thời thiền tốt đẹp trong 1 giờ. Bạn càng miệt
mài trong thiền thì quả bóng đó càng vững chắc. Mà là đang ở tại sân bay đó. Rất
tách biệt, disconnect. Tôi có được sự tĩnh lặng và bình an. Ở bất kỳ nơi nào
cũng có thể làm như vậy.
H (từ Đức): Thưa Ajahn, làm sao để tạo ra 1 khoảng cách giữa
con, nỗi đau nơi thân, và cảm giác đau nơi não, để con có thể quan sát và có được
sự bình an. Làm sao tạo ra được khoảng trống tách ra để con có được sự bình
tĩnh, bình an và định tĩnh. Làm sao để ngủ được khi đang trầm cảm và lo lắng?
Đ: Vậy là tới 4 câu hỏi (mn cười).
Làm sao để tạo ra sự tách biệt, khoảng cách giữa bạn và đau thân,
cảm giác đau nơi não để có thể quan sát và được bình an.
Bạn dùng kỹ thuật tương tự như tạo ra 1 quả bóng bao quanh
mình. Bạn ở trong đó. Giống như tôi ở trong cái cốc nhỏ của mình, những thứ
khác ở bên ngoài. Khó lòng mà nghe được những gì ở bên ngoài cốc. Cho nên lần rồi
khi tôi đến đây, tôi có nói với các bạn tôi đã khoá cửa liêu cốc của tôi như thế
nào. Có 2 lớp cửa. Nếu mà cửa hư hay bị kẹt thì tôi 0 thể kêu cứu ai giúp được.
Khi ở bên trong rồi thì bên ngoài 0 nghe tiếng được. Phải chờ cho đến giờ ăn
sáng, mọi người 0 thấy tôi. Rồi họ lại nghĩ: chắc là Thầy đang trong thiền định?
Hay là Thầy chết? Rồi mọi người mới đến để kiểm tra. Họ thấy tôi vẫn còn sống
và đang đói bụng nhưng không thể ra ngoài. Tôi bị mắc kẹt bên trong. Cho nên
tôi rất giỏi trong việc mở khoá.
Rồi hồi chiều này tôi được mời đây để nói chuyện, mọi người
0 thể mở cánh cửa giữa khu vực tiếp tân và khu vực Tăng Xá. Vậy là ai mở? Bạn
Lehar rồi vài người khác thử mở mà 0 ai mở được. Có bạn nói: để Ajahn Brahm thử
xem sao. Tôi cũng 0 thử, chỉ tra chìa vào ổ khoá và mở là được luôn. Đúng 0
Lehar? Bạn có thấy bối rối về chuyện đó 0? (cười)
Bạn có còn nhớ Ronie Damali 0? 0 biết hôm nay cô ấy có đến nghe
giảng 0. Cô ấy sinh hoạt trong nhóm thanh niên. Hôm đó sau khi họp mặt vào chiều
thứ 7 hay CN thì họ định ra bờ biển chơi. Hôm đó trời nóng. Tôi đang đi quanh mấy
góc nhà để tụng kinh ban phúc lành cho ngôi nhà . Khi trở lại thì tôi thấy họ vẫn
đang loay hoay mở cốp xe mà 0 được. Nó bị kẹt khoá. Họ đã gọi bên RAC để họ đến
giúp mà họ chưa đến. Các em thấy tôi đang đi tới thì nói:’ Oh, Ajahn Brahm có
thể dùng năng lực để mở cửa xe. (mn cười). Đáng ra tôi 0 nên nói, nhưng tôi đã
nói thế này: ‘OK, Thầy có thể giúp mở cốp
xe cho các con . Các con đã thử mở cả giờ rồi mà 0 được. Nhưng mà có 1 điều kiện:
Ronie, nếu Thầy mở được cốp xe cho con, con hứa sẽ trở thành Bhikkhuni nha!’ Tôi
đã nói như vậy. Cô ấy mau mắn trả lời liền: ‘Dạ, Dạ, nếu Thầy mở được cốp xe,
con sẽ trở thành Bhikkhuni’ – ‘Đưa cho Thầy chìa khoá nào’. Tôi cầm chìa khoá mở
1 cái là được luôn. Cô ấy la lên:’ Ahhhhh’. Nhưng rồi có 1 thành viên trong nhóm,
cô bé ấy nói:’ con là 1 luật sư. Cô ấy nói
sẽ trở thành Bikkhuni nhưng không nói khi nào hay kiếp nào’ (mn cười). Nhưng 1
ngày nào đó Ronnie sẽ trở thành Bhikkhuni. Cô ấy đã hứa rồi.
Cho nên hồi chiều này tôi có 1 sai sót, lúc đó tôi đang mệt.
Tôi mới bay về hồi sáng này. Nếu mà tôi về sớm từ hôm qua, tôi sẽ tỉnh táo và nói:’
Lehar, Thầy sẽ giúp mở cửa này, nhưng con phải hứa là trở thành Bhikkhuni ‘. Bạn
đã may mắn thoát hiểm nhưng lần sau thì chưa chắc nha!
H: Phật giáo có lời khuyên nào dành cho 1 người 0 có người yêu
trong ngày Valentine và cảm thấy cô đơn 0 ạ?
Đ: Nhiều năm trước, tôi đi giảng cho Hội Phật tử ở Singapore
và cũng gặp 1 câu hỏi tương tự. Hôm đó là
ngày Valentine. Bạn Angie Monksfield lúc đó là chủ tịch Hội. Cô ấy hỏi tôi là có
thể làm 1 vài điều gì đó cho ngày Valentine 0? Tôi biết nhiều bạn cảm thấy cô đơn
khi 0 có người yêu trong ngày đó. Rồi cô ấy hỏi: ‘ Có bao nhiêu bạn ở đây chưa
có người yêu?’ Ngay lập tức tôi giơ tay lên. Là tôi nói thật mà! Tôi đâu có lập
gia đình! ‘Ajahn Brahm, Thầy bỏ tay xuống đi mà!’ Tôi độc thân nhưng 0
available, 0 sẵn sàng để có người yêu. Và như vậy là chấm dứt những câu hỏi ấy
(mn cười).
Hết bài giảng
Comments
Post a Comment